User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 9 của 9

Chủ đề: Một Trái Tim Khô.

  1. #1
    HUT's Student Avatar của Ageha
    Tham gia ngày
    May 2006
    Bài gửi
    425

    Mặc định Một Trái Tim Khô.

    <Nguyễn Ngọc Tư>


    Năm Hậu ba mươi chín tuổi, Hậu gặp một chuyện ly kỳ, chạng vạng trên đường về nhà, qua cua Bún Bò, Hậu bị đâm. Thằng cha này giết người mà nhát hít, nhắm mắt đâm hai nhát nhưng chỉ ngoáy trúng bả vai. Thấy Hậu đổ gục, người này còn sám hối một câu, xong quăng dao xuống mương cống chạy mất. Sau câu nói ấy Hậu mới thấy mình chết ngắc.

    Vết thương lành nhưng Hậu mắc chứng trầm uất, hoang tưởng, rối loạn tâm thần. Hẳn cái cú sốc chết đi sống lại ấy khủng khiếp lắm. Hậu đã khóc suốt tháng đầu nằm viện, uống thuốc vào thì ngủ thiếp, thức dậy đã thấy nước mắt chảy thành hàng (như thể Hậu đã khóc sẵn trong mơ). Tháng thứ hai Hậu vật vờ, nín thinh nín thít, nằm không muốn dậy (mà đã dậy thì chẳng muốn nằm), đang ăn rớt đũa Hậu thà lấy tay bốc chứ không thèm lượm lên. Rồi bỗng một ngày Hậu tỉnh queo, xin bác sĩ cho xuống bếp bệnh viện nấu cháo từ thiện với chị em, "Chớ rảnh quá biết làm gì bây giờ". Giỏi giắn, tươi tắn, đến nỗi không ai tin Hậu còn bệnh (bác sĩ nhiều khi còn không dám tin), nhưng mãi Hậu vẫn không nhận ra chồng. Thường nhiều lần lại thăm, Hậu ngó lơ, Thường nắm tay, Hậu quạu quọ, mặt nhăn như khỉ ăn gừng, bảo, tui có chồng rồi nghen, cha nội. Chồng tui tử tế đàng hoàng chứ đâu có cà chớn như ông. Thường buồn quá, tha thểu ra về.

    Hôm mới giải phẫu xong, cảnh đời mới buồn ác liệt. Khi tỉnh dậy, Hậu chỉ biết tê tái hỏi một câu, " Sao anh đành đoạn giết em?" (trời đất ơi, chắc là hết chuyện nói rồi). Ba đêm Thường thức trắng, con mắt trỏm lơ, người căng như sợi dây đàn, lặng người theo mỗi tiếng Hậu rên, hớt hải khi Hậu trở mình, nhưng đến khi Hậu hỏi câu ấy, Thường mới quỵ xuống, rối rít gọi em ơi, em à, em sao vậy, thấy đau ở chỗ nào. Anh đây mà, chồng em đây, không nhận ra anh sao...

    Hậu chỉ nhếch một nụ cười tê dại, thấy mình quên thật rồi, điên thật rồi. Cái người đàn ông đang đứng trước mặt mình đây, là chồng, vậy mà bây giờ nhìn mặt thấy xa lạ, ghê tởm, thấy mình nẫu lòng ra, muốn chết quách đi cho rồi. May, sau này Thường không đến nữa, vì bận túi bụi thay Hậu tiếp nhận chức Tổng giám đốc công ty Mặt Trời, nghiễm nhiên là Chủ tịch Hiệp hội đồ chơi (những gì Hậu để lại nặng nề hết sức). Thường than với nhỏ Thỏ, "Gặp mẹ con lòng ba đau quá". Mà, không đau sao được, kỷ niệm tươi rói như mới hôm qua, hai người cùng nhau nấu bữa cơm chiều, cùng nhau sơn lại đôi cánh cửa, sửa hàng rào, cụm nụm trồng hành quanh chậu ớt. Buổi sớm chung xe đến công ty, vào đấy thì mỗi người một phòng nhưng ngang qua lần nào cũng búng vô cửa kính chóc chóc, để ngẩng lên ngó nhau cười. Hậu đi kiểm tra công việc ở chi nhánh miền Tây, Thường gọi điện thoại theo, ngập ngừng hỏi chỗ ấy mưa nhiều không?

    Lúc đó, Hậu đang căng thẳng vì phát hiện ra một vụ bê bối tài chính động trời nên trả lời nhát gừng, lạnh ngắt. Phải biết đấy là cuộc trò chuyện cuối cùng, thể nào Hậu cũng nói thêm vài câu em nhớ anh em yêu anh lắm, thể nào cũng nhắc chuyện tình xưa xanh mướt màu rau muống luộc chấm tương kho, chuyện Thường đạp xe chở Hậu đi dưới pháo hoa những giao thừa... Mối tình đẹp nhưng cũng nhiều trắc trở, mấy bận Thường tránh đi vì dư luận đồn đãi Thường lợi dụng con gái nhà giàu, là mấy lần Hậu tất tả giữ người yêu lại, " Người ta nói gì kệ họ, em tin anh".

    Vậy mà bây giờ lạnh lẽo, tan hoang như đồng sau bão, đến nỗi hay tin Thường lấy vợ, Hậu dửng dừng dưng, tỉnh bơ ba khía. Lòng chỉ se đau khi thấy nhỏ Thỏ mặt xìu co, tủi buồn ngồi thút thít, nó chờ Hậu khóc quá trời, chỉ có nước mắt rơi là hy vọng một trí nhớ, một tình yêu, một mái ấm về lại... Hậu biết nó nghĩ gì nên ôm lấy đôi vai nhỏ, bảo "Chừng con lấy chồng, mẹ khóc cho con coi ". Thỏ mếu máo cười, ai mà thèm... Rồi mẹ với con nhìn buổi sáng đã lên cao, nghe mùi gió chướng ngọt ngào, thấy chỗ u ám như bệnh viện mà trời xanh, trời đẹp như vầy, chắc ở ngoài kia nắng nhuộm đời tươi rực rỡ. Hậu bảo con, sẵn bữa nay mẹ xuất viện cho rồi. Thỏ phì cười.

    Tưởng nói chơi, nhưng Hậu ra viện cũng đơn giản như trả phòng khách sạn. Đã mướn sẵn một căn nhà nhỏ như hộp diêm quẹt nằm trong con đường cũng nhỏ, Hậu dọn ngay vào đó. Hàng xóm gầy gò ra xe đỡ ít đồ đạc còm nhom. Buổi chiều, Thỏ chở sách vở, quần áo, búp bê... lại, kêu Hậu ngồi nó chải tóc cho, bảo thiếu con mẹ bê bối cho coi. Mà, mẹ ơi, con nghỉ chơi với ba rồi...

    Một sớm mai kia chợt thấy hư vô trong đời...

  2. #2
    HUT's Student Avatar của Ageha
    Tham gia ngày
    May 2006
    Bài gửi
    425

    Mặc định

    Hậu trở lại bệnh viện, xin việc. Người ta dành cho Hậu một chỗ làm ở khoa ngoại thần kinh. Công việc đơn giản chỉ quét dọn và săn sóc bệnh, nhưng những người trước bỏ việc vì sợ. Hậu thì thấy chỗ này dễ thương. Đi qua căn phòng cũ, nắng vẫn chênh vênh đeo ngoài cửa sổ, nghĩ tức cười, sao mình có thể ở đây từng ấy tháng trời vậy cà. Để kết bạn với đám người buồn cười, một cậu nhóc múa may vèo vèo, kêu Chỉ Nhược nàng ui, nhoẻn miệng cười khi Hậu gọi lại bằng Vô Kỵ. Một phụ nữ trạc ba mươi, chín năm trời giắt hoa lá trên đầu thi hoa hậu, rớt ngay phần ứng xử : Trước hết, em xin cảm ơn các đấng sinh thành, sau đó cảm tạ cha mẹ đã đẻ ra em... Một anh chàng làm thơ không hiểu nổi, nhiều lúc giảng thơ cho Hoa Hậu nghe, tự mình ngất ngư cười, câu này tui hổng biết viết về cái gì. Một ông đẹp người, hiền hậu, lên cơn thương nhớ vợ mới xé áo quần. Có lần ông lẻn ra ngoài, trèo lên lan can tầng bốn ngó xuống sân gọi vợ hời hời, Hậu dịu dàng kêu: " Xuống đây với em, mình ơi", ông trở xuống, ở truồng tồng ngồng, ôm Hậu vào lòng, ông khóc. Hậu cũng khóc, trong vòng tay ấm mà nghe mình lạnh ngắt, khóc cho một trái tim đã chết ngoẻo cù nèo.

    Chết ngay ở cua Bún Bò, ngay sau khi thằng cha giết mướn run rẩy bảo, "Đừng oán tôi nghen, có oán hận thì oán chồng bà". Trong một thoáng Hậu xâu chuỗi các sự kiện lại. Chồng mình. Khoản tiền thất thoát. Cô kế toán trưởng chi nhánh miền Tây. Những lời đồn đại (mà trước giờ Hậu chẳng tin)... Hậu nghe tim mình vỡ bục ra, giãy đành đạch rồi nín luôn. Sau coi phim thấy cảnh hiếp đáp éo le cũng không thương khóc nữa (hoàn cảnh ấy thì sức mấy mà đau bằng mình). Có lần đi chợ gặp Thường, Hậu ung dung chào, hỏi. Xong đứng nấn ná ở đấy trông tim nó lồm cồm ngồi dậy nhói chơi, nhưng không ăn thua, nó lặng như tờ.

    Trái tim đã mắc chứng vậy nên tội mấy ông đi qua đi lại tán tỉnh tòm tem, nói thương em quá chừng. Hậu cười, thương thiệt hông à, lúc trước tui bị điên đó nghen. Ai nghe nói cũng sửng sốt, chạy dài, dù có tiếc hùi hụi, chắc lưỡi, than, " Đẹp vậy mà điên, uổng thiệt". Nhưng tưởng tượng thử coi, hai người đang ngủ bỗng dưng vợ bật dậy lấy dao kề cổ ta, cười khà khà khà, quá ớn.

    Chỉ Nhâm còn lại, Nhâm cười, ai cũng một thời điên, vì quá sung sướng, quá khổ đau, vì danh vọng... Nói tới đây, Nhâm thảng thốt cúi đầu, tôi đã có lần điên vì tiền, lúc đó, con gái tôi đau nặng lắm... Hậu gật đầu miệng ờ ờ (như đã chứng kiến cảnh ấy rồi, đã biết tỏng rồi), nhưng chưa thôi dọa thêm, "Nhâm không sợ thiệt sao? Tôi điên là quên chồng tuốt luốt". Nhâm cười, "Tôi sẽ làm cho cô Hậu nhớ tôi hoài". Mà có vẻ như Nhâm chẳng làm gì thì Hậu cũng nhớ, cũng hay nghiêng ngó người ta. Nhâm ở kế bên, hai nhà chung vách, mới đầu Hậu không thấy mặt, chỉ nghe tiếng cơm sôi, tiếng đập muỗi. Và những cái thở dài xao xác như lá rụng hoa rơi. Thằng cha nào mà coi bộ đời cũng buồn, Hậu nghĩ, đến nỗi không nghe tiếng con nít cười, tiếng đàn bà càu nhàu chạy gạo. Một bữa Hậu mở cửa ra, đá nhằm Nhâm nhậu say nằm ngủ đại dưới thềm. Kỳ cục thiệt, không hiểu sao Hậu thảng thốt, nghe tim nhót lên một cái, chết cha, mình với thằng cha này có duyên gì mà gặp ở đây.

    Nhâm thì tin là có duyên phận, bởi nhìn Hậu, Nhâm thấy thương như gặp ở kiếp nào, hồi nào... Mỗi chiều về, thấy mẹ con Hậu ngồi trước cửa nhổ tóc sâu, Nhâm thấy lòng êm đềm như cỏ. Cứ muốn ngồi gần đấy cho đủ một chòm hạnh phúc, để bình yên nhả khói thuốc lên trời. Nhâm thương cả nhỏ Thỏ, một lần nó bước qua khi Nhâm mới vừa ngủ dậy, thảng thốt, bàng hoàng, Nhâm kêu lên hai tiếng con ơi. Để rồi bẽ bàng nhìn nhỏ Thỏ cười.

    Nụ cười đó, con gái Nhâm không bao giờ có. Thương Nhâm, nó chỉ thiu thỉu gượng nhếch môi mỗi khi chuẩn bị vào phẫu thuật. Rồi tới một ngày nó thôi không cười được nữa, dù là một cái cười thiêm thiếp, xanh leo lét, như mộng mị, chiêm bao...

    Nó đi rồi, Nhâm nhậu suốt tháng sau, định là sẽ nhậu hết nửa đời còn lại. Đỡ hết biết, một ngày kia mẹ con Hậu đến, chui vào cái hộp kế bên, cười giòn, họ còn kéo ra sàn nước, chỗ tắm giặt chung, con xối nước cho mẹ gội đầu. Hình ảnh ngọt ngào vô phương.
    Nhâm phụ hồ ngoài công trường, mong ngày qua mau, chạy về nhà, có khi chỉ để coi Hậu ngồi giặt áo. Nhỏ Thỏ cười, kéo Hậu lại thông báo tin... buồn, ông đó mê mẹ quá trời. Ờ, mà ổng coi bộ hiền hén, tại đời cũng buồn quá. Hậu gật gù. Đẹp trai. Mũi cao. Nhưng để râu tóc quá dài, dọn lên sẽ đỡ hì hợm. Hơi bê bối, Thỏ nói, bằng chứng là bạ đâu ngủ đó. Con người có vẻ phức tạp, vì chơi với mấy người cũng có vẻ... phức tạp. Cái thẹo dưới cằm quá ấn tượng, gặp một lần chắc là khó quên, Hậu nói với vẻ như đã biết rành, nhưng cái tâm lương thiện. Con thấy sao? Mẹ thấy sao? Hai mẹ con bình luận như đang đứng trước máy giặt sắp mua về.

    Sau đó là một mùa mưa dài, chuyện của Nhâm với Hậu không có biến động gì lớn. Cũng đi qua đi lại, cũng bịn rịn trong lòng, cũng giả đò kiếm chuyện nói chơi, nhưng thay vì trong bối cảnh nắng ngột cả người bây giờ hai người nhìn mưa rơi. Nhìn nước bò lên ngập đám cỏ đằng trước, mấy con cá nhỏ đủng đỉnh lội tới lội lui, thò lỏ nhướng con mắt coi lũ người ta chẳng ra gì. Nước tràn vô nhà ngập nửa ống chân, bèo hoa dâu trôi bồng bềnh chân giường, đi làm về Nhâm qua nhà, hì hụi tát. Bữa sau nước lại chảy vào, không thấy Nhâm than, biểu Hậu cứ ngồi trên giường, bôi thuốc lên mấy chỗ nước ăn. Có đám trẻ lội bủm xủm đi qua hát rằng "Ước gì mình đừng ngăn cách, ước gì nhà mình chung vách, anh... khoét tường... hú hí với em". Hậu lắc đầu, "Con nít nhà ai mới tí tuổi đầu mà quỷ quái", Nhâm cười, sẵn nói luôn, "Tôi tháo vách thiệt à, cô Hậu".

    Câu này, Hậu coi như là lời tỏ tình, thì đã là lần thứ năm. Tính luôn một bữa đòi góp gạo nấu cơm, một bữa đòi trả tiếp tiền nhà, một bữa nhỏ Thỏ bị đứt chân mà mắc cỡ không cho Nhâm cõng, Nhâm gắt, thì cháu cứ coi tôi như cha, một bữa gió buồn thiệt buồn, Nhâm nói phải chúng ta ở chung nhà chắc là vui lắm...

    Vui gì, chuyện tình này chắc bỏ lửng lơ như vậy thôi. Hậu vẫn nói cái câu, "Nhâm đâu có hiểu nhiều về tôi..." để thay lời từ chối. Bởi Hậu gật đầu, hẳn nhiên hai người sẽ lấy nhau. Sau bữa tiệc nho nhỏ sẽ là đêm động phòng (chớ còn gì nữa), Nhâm sẽ phát hiện Hậu có một cái thẹo lớn trên vai. Thể nào Nhâm cũng hỏi tại sao, mà Hậu không nghĩ ra được câu chuyện gì để nói. Kể sự thật rằng một bữa đi qua cua Bún Bò, Hậu bị đâm, sợ Nhâm sẽ đau. Tuần trăng mật chưa bắt đầu đã lịm buồn, dở cười dở mếu...

    Nhiều khi không thể tin được, làm gì có chuyện trùng hợp lạ lùng vầy. Nghĩ đời thiệt mắc cười, sao biết nhau ở đây, để thương nhau đến mức này, để rồi nhận ra lúc trước đã gặp gỡ một lần, ở cua Bún Bò, trong một tối đèn thì u ám vàng vọt mà cái vệt sắc lạnh của con dao lại lóe lên...

  3. #3
    HUT's Student Avatar của Ageha
    Tham gia ngày
    May 2006
    Bài gửi
    425

    Mặc định

    Đời bạc bẽo nhi?

  4. #4
    HUT's Engineer Avatar của walktheweb
    Tham gia ngày
    May 2006
    Bài gửi
    873

    Mặc định

    Nhạt nhẽo hả ?

    NO, NO , NO


    Truyện này nếu có thật thì cũng là kết thúc một chút tốt đẹp đấy. Người đâm và người bị đâm lại gặp nhau và nảy sinh tình cảm .


    Để anh kể một chuyện có thật xảy ra trong đời sống hàng ngày mà anh đã chứng kiến có người gặp phải cho em nhé. Hoàn toàn 100% "real".


    Có anh chàng kia khoảng 40 tuổi và lấy vợ ở VN đem qua Mỹ được 5 năm. Năm năm đầu thì vợ chồng thật êm ấm nhưng có một ngày có một người bạn không có chỗ ở vì bị thất nghiệp không việc làm . Vì lòng nhân đạo nên anh ấy đã cho người bạn kia về "share" một phòng ở trong nhà . Nhà anh ấy có 3 phòng ngũ, 1 phòng khách , 1 phòng ăn, 2 phòng tắm / toilets.

    Thế là sau vài tháng, anh ta cứ mãi đi làm và không để ý đến mối quan hệ của vợ mình và người bạn thân từ hồi ngồi trong trường đại học. Có môt ngày anh ta lái xe đi làm về sớm mà không gọi điên thoại báo với vợ là mình sẻ về nhà. Anh ta đã bắt gặp vợ mình đang trần truồng như nhộng cùng với người bạn thân của mình ngay ở trên giường ngũ của mình.

    Sau đó họ ly dị. Anh ấy lẳng lặng ra đi.


    WTW biết cả 3 người họ luôn. Người ngoài cuộc và đàn em như WTW chỉ biết khuyên bạn mình là đừng nên buồn thôi. Phải ngẩm nghĩ rằng cuộc đời này thật là nhiều oan trái , trái ngang. Kẻ tốt thì lại gặp toàn là chuyện trời ơi đất hỡi, kẻ không ra gì thì lại được moi cái tốt và thuận lợi của trần gian. Ngẩm nghĩ lại không biết ngày sau mình có lại xui xẻo như vậy.

    Bởi vậy WTW thường nói các người tin bạn thân của mình và mở miệng ra là bạn với bè như thế này

    "CHƠI VỚI BẠN , LẤY VỢ BẠN, Mới là CÓ HẠNG"





    Truyện của em post mà nhầm nhò gì với cái thực tế mà chính mắt anh trông thấy, đã là nhân chứng , người thật , việc thật , cái gì cũng thật .

    Còn nhiều chuyên ly lỳ lắm, hôm nào anh kể cho em nghe nhé.

    Haa haa haaa
    Nghề nghiệp: Sáng chạy xe ôm, chiều Bán chợ trời, tối bơm vá xe các loại xe 2 bánh. Nuôi Lợn Gia Công
    Nghề tay trái: Chuyên viên đào mỏ các em gái nhà giàu . Ghi số đề
    Địa chỉ : 427 Chợ Trời Huỳnh Thúc Kháng, TPHCM, Vietnam
    "Spam đủ 1000 bài thì biến mất"

  5. #5
    HUT's Student Avatar của Ageha
    Tham gia ngày
    May 2006
    Bài gửi
    425

    Mặc định

    Hehe. Đúng là chuyện của anh "có hạng" hơn truyện của em. Có người nói với em rằng: trên đời có 3 loại con gái không nên đụng đến, đó là: con thầy - vợ bạn - gái cơ quan.
    Con thầy với gái cơ quan thì chả fải kiêng làm gì, nhưng thừa nước đục thả câu, cua vợ bạn (hoặc chồng bạn) thì đúng là không chấp nhận được. Đời thiếu gì người để yêu mà fải làm như thế!

    Mừ em bảo đời bạc bẽo chứ có bảo nhạt nhẽo đâu nhỉ?
    Đúng là đời bạc bẽo quá còn gì, bạc bẽo và tàn nhẫn. Đánh mất niềm tin của người khác với mình đã đau khổ, mất lòng tin vào người khác còn đau khổ gấp nhiều lần, nhất là một người đã quá gắn bó, gần gũi với mình.
    Nhưng cái hay của câu chuyện là ở chỗ người vợ đã cư xử thật nhân hậu, cao thượng (chắc là vì đứa con, hoặc là nghĩ đến tình nghĩa bây lâu ). Hạnh phúc chắc chắn sẽ đến với những trái tim cao thượng như thế, nhỉ?
    <hehe, đáng tiếc là mình lại ko cao thượng... chậc>

  6. #6
    HUT's Engineer Avatar của walktheweb
    Tham gia ngày
    May 2006
    Bài gửi
    873

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi Ageha
    Hehe. Đúng là chuyện của anh "có hạng" hơn truyện của em. Có người nói với em rằng: trên đời có 3 loại con gái không nên đụng đến, đó là: con thầy - vợ bạn - gái cơ quan.
    Con thầy với gái cơ quan thì chả fải kiêng làm gì, nhưng thừa nước đục thả câu, cua vợ bạn (hoặc chồng bạn) thì đúng là không chấp nhận được. Đời thiếu gì người để yêu mà fải làm như thế!

    Mừ em bảo đời bạc bẽo chứ có bảo nhạt nhẽo đâu nhỉ?
    Đúng là đời bạc bẽo quá còn gì, bạc bẽo và tàn nhẫn. Đánh mất niềm tin của người khác với mình đã đau khổ, mất lòng tin vào người khác còn đau khổ gấp nhiều lần, nhất là một người đã quá gắn bó, gần gũi với mình.
    Nhưng cái hay của câu chuyện là ở chỗ người vợ đã cư xử thật nhân hậu, cao thượng (chắc là vì đứa con, hoặc là nghĩ đến tình nghĩa bây lâu ). Hạnh phúc chắc chắn sẽ đến với những trái tim cao thượng như thế, nhỉ?
    <hehe, đáng tiếc là mình lại ko cao thượng... chậc>
    Trời đất !!!!
    Cái này mà là cao thượng đó hả em ?
    Họ không có con gì cả .
    Anh thấy là người bạn và người vợ kia đã vi phạm luật của cuộc chơi. Cuộc chơi nào cũng có luật và sự công bằng.

    Ngày mà hai người yêu nhau và lấy nhau , ký giấy hôn thú thì ngày đó đã chính thức là cuộc chơi của cả cuộc đời họ. Nếu họ không cảm thấy thích nhau nữa thì nên ly dị và chia tay. Người đàn bà đó không nên ngoại tình . Vì điều đó là không có công bằng đối với ông chồng của mình. Người bạn kia đã vi pham quá nặng đối với một người đã cưu mang mình vì lòng nhân hậu.

    Trong tinh cảm và tình yêu cũng vậy. Ngày nào em còn độc thân thì em có quyền chọn lựa, được quyền hen hò và quan hệ nhiều anh và lựa chọn , nhưng nếu đã hứa hen yêu đương với ai đó thì không nên làm người ta mất đi niềm tin vào em. Không nên bắt cá nhiều tay vì đó là không công bằng và làm mất đi thời gian, vật chất và tình thần của cả hai phía. Đã quyết đinh lựa chọn rồi thì nên bằng lòng với cái lựa chọn của mình .

    Không thích thì cứ nói thẳng người ta là không thích và bye bye. Thà mình xa nhau còn hơn gần nhau. Life goes on. Đi tìm đối tượng khác. Nếu em cần thêm thời gian thì em có thể nói thẳng với anh ây lả em cần có thời gian vì lý do nào đó. Anh ấy chịu hay không là chuyện của anh ta.

    Ủa mà sao đêm nay lại lôi cái chuyện này ra mà dập em Ageha nay nhể ? Chắc là điên đây. Chuyện thiên hạ mà , đâu dính tới mình đâu.

    Thôi xin lổi Ageha nhé. Đang bực mình cái chuyện làm ăn tàu lau của anh đây.

  7. #7
    HUT's Student Avatar của Ageha
    Tham gia ngày
    May 2006
    Bài gửi
    425

    Mặc định

    Ôi trời ơi, em đang nói về cái truyện ngắn ở trên, chứ ai nói về câu chuyện của anh đâu... Hik hik... Chắc tại em viết sai chính tả. Câu truyện chứ không fải câu chuyện.
    Quote Nguyên văn bởi walktheweb
    Ngày mà hai người yêu nhau và lấy nhau , ký giấy hôn thú thì ngày đó đã chính thức là cuộc chơi của cả cuộc đời họ. Nếu họ không cảm thấy thích nhau nữa thì nên ly dị và chia tay. Người đàn bà đó không nên ngoại tình . Vì điều đó là không có công bằng đối với ông chồng của mình. Người bạn kia đã vi pham quá nặng đối với một người đã cưu mang mình vì lòng nhân hậu.
    >>> Người ngoài cuộc bao h cũng fân biệt được đúng-sai, phải-trái rõ ràng, nhưng người trong cuộc thì khác mà. Hoặc họ cho làm như thế là không sai; hoặc họ biết sai đấy, không fải đấy... nhưng họ vẫn cứ làm. Đứng ngoài fán xét thì dễ vô cùng vì người ngoài thì dù thế nào cũng chỉ có thể nhìn thấy cái vỏ bọc bề ngoài thôi, chứ tiểu tiết bên trong thì khó lòng thấy được.
    Tất nhiên, NGOẠI TÌNH là sai rồi. Phản bội lòng tin tưởng của bạn bè thì lại còn sai hơn nữa. Nếu như hai người đó bảo rằng bất đắc dĩ vì thế này, vì thế nọ mà làm như vậy (kiểu như "bản chất tốt nhưng dòng đời xô đẩy" ấy!) thì cũng chỉ là NGỤY BIỆN mà thôi.

    Mỗi một việc xảy ra đều có hàng tá nguyên nhân nhưng luôn chỉ có một hậu quả duy nhất.
    Right?

    Quote Nguyên văn bởi walktheweb
    Trong tinh cảm và tình yêu cũng vậy. Ngày nào em còn độc thân thì em có quyền chọn lựa, được quyền hen hò và quan hệ nhiều anh và lựa chọn , nhưng nếu đã hứa hen yêu đương với ai đó thì không nên làm người ta mất đi niềm tin vào em. Không nên bắt cá nhiều tay vì đó là không công bằng và làm mất đi thời gian, vật chất và tình thần của cả hai phía. Đã quyết đinh lựa chọn rồi thì nên bằng lòng với cái lựa chọn của mình .

    Không thích thì cứ nói thẳng người ta là không thích và bye bye. Thà mình xa nhau còn hơn gần nhau. Life goes on. Đi tìm đối tượng khác. Nếu em cần thêm thời gian thì em có thể nói thẳng với anh ây lả em cần có thời gian vì lý do nào đó. Anh ấy chịu hay không là chuyện của anh ta.
    >>> Nếu mọi thứ cái gì cũng đơn giản, dễ dàng như việc mua một món đồ, dùng nó, rồi quăng nó đi khi đã chán thì... ĐỜI QUẢ LÀ DỄ SỐNG!

    Quote Nguyên văn bởi walktheweb
    Ủa mà sao đêm nay lại lôi cái chuyện này ra mà dập em Ageha nay nhể ? Chắc là điên đây. Chuyện thiên hạ mà , đâu dính tới mình đâu.

    Thôi xin lổi Ageha nhé. Đang bực mình cái chuyện làm ăn tàu lau của anh đây.
    Không sao đâu ạ. Rất vui được chọn làm đối thủ để đập nhau... cho vui.

  8. #8
    HUT's Engineer Avatar của walktheweb
    Tham gia ngày
    May 2006
    Bài gửi
    873

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi Ageha

    >>> Người ngoài cuộc bao h cũng fân biệt được đúng-sai, phải-trái rõ ràng, nhưng người trong cuộc thì khác mà. Hoặc họ cho làm như thế là không sai; hoặc họ biết sai đấy, không fải đấy... nhưng họ vẫn cứ làm. Đứng ngoài fán xét thì dễ vô cùng vì người ngoài thì dù thế nào cũng chỉ có thể nhìn thấy cái vỏ bọc bề ngoài thôi, chứ tiểu tiết bên trong thì khó lòng thấy được.
    Tất nhiên, NGOẠI TÌNH là sai rồi. Phản bội lòng tin tưởng của bạn bè thì lại còn sai hơn nữa. Nếu như hai người đó bảo rằng bất đắc dĩ vì thế này, vì thế nọ mà làm như vậy (kiểu như "bản chất tốt nhưng dòng đời xô đẩy" ấy!) thì cũng chỉ là NGỤY BIỆN mà thôi.

    Mỗi một việc xảy ra đều có hàng tá nguyên nhân nhưng luôn chỉ có một hậu quả duy nhất.
    Right?

    Lại là "Tại Bị Thì Là Mà", cứ phán 1 câu là đúng hay sai cho chắc ăn đi em ơi. Cần gì phải biện luận phải tìm hiểu cái vỏ bọc ngoài hay trong cho nó mất thời gian.

    Hơn 3 năm sau ngày người bạn của anh ly dị với người đàn bà đó. Tình cờ anh gặp lại chị ấy đi ăn chung với anh chàng khốn kia. Họ vẩn không có đám cưới và lấy nhau chính thức.
    Chắc có lẽ chi ấy không biết được rằng để càng lâu thì càng nguy hiểm hơn cho mình. Chị ấy ngày càng già đi, đã một lần bỏ chồng theo trai thì ai mà lấy nữa , ngoài cái thằng mình theo nó.

    Gặp anh lại nói rằng sao không liên lạc với cô bạn của chị ấy. Bà nội anh cũng chẳng dám gọi. Nhìn thấy chị như vậy thì làm sao em dám gọi cho bạn chị. Thà chém lầm còn hơn là tin lầm chị ơi
    Phán 1 câu là cá mè một lứa, đê tiện giống nhau luôn cho nó chắc ăn.


    Nói như Ageha vậy thì mấy thằng đàn ông chi chơi gái điếm ở ngoài và bị vướng vào bệnh SIDA (AIDS). Sau lại mang về nhà cho vợ và lây lan cho partner của mình thì có thể đổ thừa cho thằng bạn. Tại thằng bạn cứ rủ rê và tại các em gái làng chơi đẹp quá, mát trời ông địa quá nên "anh" phải xa ngã và thử một lần với của lạ cho biết.



    Quote Nguyên văn bởi Ageha
    >>> Nếu mọi thứ cái gì cũng đơn giản, dễ dàng như việc mua một món đồ, dùng nó, rồi quăng nó đi khi đã chán thì... ĐỜI QUẢ LÀ DỄ SỐNG!
    Sao không dể. Nếu đã lấy nhau thì phải cố gắng níu kéo và hàn gắn. Nếu đã yêu nhau thì phải làm hòa và giải quyết vấn đề, thương thảo và thương thuyết nhau để cùng đồng ý môt giải pháp tốt đẹp cho cả hai. Nhưng nếu không có giải pháp nào khác thì phải vứt nó đi chứ. Chẳng lẻ cứ ngồi đó mà khóc mà kêu gào. Điều đó không có thực tế.

    Ví dụ nhé, Ageha thương một tên nào đó ở HN và hắn đi du học. Nếu hắn thương Ageha thì hắn sẽ cưới liền, cưới xong thì du học cũng chẳng sao. Vì con gái đâu có ai mà ngồi đó chờ đợi. Đợi hắn rồi mai mốt mình già đi thì ai lấy ?

    Giả dụ như Ageha chờ đợi và anh ấy trở về. Thế nào bà mẹ , bà chị hay bạn bè cũng bảo là "Thôi, giờ đây chú ngon rồi, lấy chi bé đó, vừa già, vừa nghèo , vừa xấu. Phải kiếm đứa nào ngon, cho nó ra hồn, trẻ đẹp hơn, thế lực hơn , giàu hơn .v.v..."

    Nói về thực tế, chẳng lẽ Ageha ngồi đó đợi và khóc vì người ta bỏ mình hay sao ? Chẳng lẽ cứ ngồi đó ôn lại kỹ niêm xưa và sống với kỹ niêm xưa, ngồi đó khóc than cho thân phận của mình ?

    Thực tế đi em ơi. Phải yêu bằng đầu óc trước và con tim sau.
    Yêu bằng con tim trước và đầu óc sau thì e rằng mình sẽ mãi mãi thua thiệt, nhất là con gái nữa.

    Ai phê phán chửi rủa gì đấy thì mặc kệ . Who cares ?




    Quote Nguyên văn bởi Ageha
    Không sao đâu ạ. Rất vui được chọn làm đối thủ để đập nhau... cho vui.

    Không dám đâu. Anh đâu dám làm đối thủ của em. Tại lỡ dập em nên dập cho chết luôn.

    Bữa nào rảnh viết tiếp câu chuyện "Người đàn ông làm sao giết vợ đang mang thai để lảnh tiền bảo hiểm nhân thọ" và "Người đàn bà Yêu Chồng khi được tin chồng mất tích"
    Tất cả đều là ngươi thật , vật thật, có chứng nhân lich sử.

    Bảo đảm em đọc xong là không muốn lấy chồng. Em mà vẩn còn muốn lấy chồng thì anh sẽ tôn em lên làm sư mẩu . Anh có sư phụ Vũ_BK ở BKF rồi , còn thiếu sư mẩu thôi.


  9. #9
    HUT's Student Avatar của Ageha
    Tham gia ngày
    May 2006
    Bài gửi
    425

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi walktheweb

    Gặp anh lại nói rằng sao không liên lạc với cô bạn của chị ấy. Bà nội anh cũng chẳng dám gọi. Nhìn thấy chị như vậy thì làm sao em dám gọi cho bạn chị. Thà chém lầm còn hơn là tin lầm chị ơi
    Phán 1 câu là cá mè một lứa, đê tiện giống nhau luôn cho nó chắc ăn.
    Có ngoại lệ không anh?
    Nhưng riêng khoản này thì fải đồng ý với anh. Tẩu là thượng sách.


    Quote Nguyên văn bởi walktheweb
    Ví dụ nhé, Ageha thương một tên nào đó ở HN và hắn đi du học. Nếu hắn thương Ageha thì hắn sẽ cưới liền, cưới xong thì du học cũng chẳng sao. Vì con gái đâu có ai mà ngồi đó chờ đợi. Đợi hắn rồi mai mốt mình già đi thì ai lấy ?

    Giả dụ như Ageha chờ đợi và anh ấy trở về. Thế nào bà mẹ , bà chị hay bạn bè cũng bảo là "Thôi, giờ đây chú ngon rồi, lấy chi bé đó, vừa già, vừa nghèo , vừa xấu. Phải kiếm đứa nào ngon, cho nó ra hồn, trẻ đẹp hơn, thế lực hơn , giàu hơn .v.v..."

    Nói về thực tế, chẳng lẽ Ageha ngồi đó đợi và khóc vì người ta bỏ mình hay sao ? Chẳng lẽ cứ ngồi đó ôn lại kỹ niêm xưa và sống với kỹ niêm xưa, ngồi đó khóc than cho thân phận của mình ?

    Thực tế đi em ơi. Phải yêu bằng đầu óc trước và con tim sau.
    Yêu bằng con tim trước và đầu óc sau thì e rằng mình sẽ mãi mãi thua thiệt, nhất là con gái nữa.

    Ai phê phán chửi rủa gì đấy thì mặc kệ . Who cares ?
    >>> Chưa ai bảo em là thiếu thực tế cả. Đôi khi còn thực tế quá mức cần thiết nữa kìa.
    Trong trường hợp giả định mà anh nói (mà thật ra nó cũng dễ xảy ra lắm :biggrin: :biggrin: :biggrin: ), em sẽ không chờ đâu, không fải không muốn chờ, muốn lắm, nhưng chắc là không được. Ở đời fải biết mình là ai chứ, biết chỗ đứng của mình, biết cái mình đáng được hưởng và cái mình không thể với tới nữa.
    Cuộc sống có rất nhiều con đường, người thực tế là người chọn cho mình một con đường an toàn.
    Nhưng cũng có thể sẽ fải ân hận vì chọn con đường bằng fẳng đó mà đi. Những người dám chọn con đường chông gai có thể sẽ được nhiều thứ, xứng đáng với công sức họ bỏ ra. Còn mình ngồi mát, ăn bát vàng thì rõ ràng không có tư cách gì mà đòi hỏi rồi.

    Quote Nguyên văn bởi walktheweb
    Không dám đâu. Anh đâu dám làm đối thủ của em. Tại lỡ dập em nên dập cho chết luôn.

    Bữa nào rảnh viết tiếp câu chuyện "Người đàn ông làm sao giết vợ đang mang thai để lảnh tiền bảo hiểm nhân thọ" và "Người đàn bà Yêu Chồng khi được tin chồng mất tích"
    Tất cả đều là ngươi thật , vật thật, có chứng nhân lich sử.

    Bảo đảm em đọc xong là không muốn lấy chồng. Em mà vẩn còn muốn lấy chồng thì anh sẽ tôn em lên làm sư mẩu . Anh có sư phụ Vũ_BK ở BKF rồi , còn thiếu sư mẩu thôi.

    Mấy chuyện này ANTĐ, ANTG đăng hằng ngày mà, em đọc hoài mà vẫn chưa thấy khớp đâu. Vẫn cứ muốn có chồng.
    Mà anh đập mạnh lên đi, yếu thế, đập thế này còn lâu em mới chết.

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube