User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 12 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 13

Chủ đề: YÊu???

  1. #1
    HUT's Engineer Avatar của Galaxy
    Tham gia ngày
    Apr 2006
    Bài gửi
    737

    Mặc định YÊu???

    Võ đường Karate nhà văn hóa Hai Bà Trưng chiều chủ nhật tập trung lượng võ sinh đông hơn thường lệ, hôm nay thi lên đai cho các lớp võ sinh ở đây, đã vượt qua mấy cấp đai rồi mà cứ mỗi lần thi, tôi lại thấy run bắn…

    Đang loay hoay cạnh chiếc xe, bỗng tôi nổ đom đóm mắt vì chiếc xe máy vừa phóng vào để ngay cạnh xe tôi, ống pô nóng cọ vào chân tôi đau rát. Tôi “Á…” một tiếng rồi cau mày nhìn chủ nhân chiếc xe, nhưng tôi chưa kịp càu nhàu trách móc thì đã phải ngẩn người vì nụ cười tươi rói : “Em xin lỗi, em vội quá, anh có sao không ạ?”.

    “Đang còn sớm mà, cô bé có cần thiết phải vội thế không?” - “Em đi thi lần đầu tiên anh ạ!”… Tôi và em đã quen nhau như thế. Em người Hà Nội, còn tôi ở Thanh Hóa. Em là tân sinh viên ĐH Ngoại Ngữ, tôi học năm thứ 4 ĐHBK. Em hồn nhiên xinh xắn, còn tôi chết mê chết mệt vì nụ cười của em.

    Em học khác lớp với tôi, mỗi lần tan buổi tập tôi và em bao giờ cũng chờ nhau để cùng về, con đường kỉ niệm của chúng tôi. Ở đó luôn có mùi hương thơm từ mái tóc ép bay bay, tôi và em kể cho nhau nghe bao nhiêu chuyện, chúng tôi như hai đứa trẻ, em thường bảo “Anh là sinh viên rồi mà cứ như trẻ con”.

    Sinh nhật em, khi mà chỉ còn hai đứa. Em lặng lẽ bứt những cánh hoa và xếp thành chữ, “Đố anh biết em xếp chữ gì đấy?”, em gợi ý đó là loài hoa mà em thích, tôi thả sức đoán “hoa sen?, hoa súng?, hoa sứ?…”, “Chán anh quá! Hoa sữa, anh ngốc lắm!”.

    Có lần tôi hỏi đùa em rằng, chắc là có hàng tá người muốn “đăng ký” làm “vệ sĩ” cho em, em đi học võ làm gì cho mệt! Em cười bâng quơ: “Anh sẽ làm vệ sĩ cho em chứ?”.

    Tôi nghe mà không cần biết em nói thật hay nói đùa, chỉ biết rằng tối hôm đó tôi không thể nào ngủ được.

    Rồi có một lần em bắt tôi chở em rong ruổi khắp Hà Nội, em đòi chụp rất nhiều ảnh, tôi hỏi thì em nói “Em thích thế!” rồi ngước mắt nhìn tôi chăm chăm, tôi nhận thấy trong mắt em chợt mất vẻ tinh nghịch, mà hình như em buồn…

    Sau đó một tuần, tôi không thấy em đi học võ nữa. Vừa xong buổi tập, định chạy ra bưu điện gọi cho em thì em xuất hiện “đi cafe không anh?”…

    Em đưa cho tôi mấy bức ảnh chụp hôm trước, em đã ép chúng cẩn thận và cho vào một album. Tôi chưa kịp khen bức ảnh đầu tiên thì em bật khóc, “Trời… H! Em làm sao thế?”, “Chiều ngày mai em đi rồi, không còn được gặp anh nữa đâu…”. Em bảo rằng gia đình em quyết định chuyển đến định cư ở Canada với sự giúp đỡ của những người bà con bên đó, “Anh hãy giữ mãi những tấm ảnh này, đừng quên em anh nhé!”…

    Tôi định nói điều gì đó với em, nhưng cổ họng đã nghẹn lại, lâu lâu tôi mới thốt ra được một câu vô nghĩa: “ không thể nào…”.

    Bỏ học tiết cuối cùng, tôi cuống cuồng phóng xe xuống Nội Bài, em đang đợi tôi. Tôi chỉ kịp tặng cho em chiếc kẹp tóc hình hoa sữa. Ba mẹ em gọi em để qua cửa kiểm soát, em hoảng hốt gỡ chiếc bút trong túi áo tôi, viết vào lòng bàn tay tôi rồi chạy đi!

    Tôi nhìn theo em đi qua cửa kiểm soát, quay lại nhìn tôi, em cố nở nụ cười nhưng tay gạt nước mắt, đến khi không còn nhìn thấy em nữa, tôi mới mở lòng bàn tay, nơi có dòng chữ em viết, nguệch ngoạc: “Em yêu anh!”.

    Tôi chợt nhận ra rằng trước đây tôi chưa từng nắm tay em thật chặt, chưa từng nói yêu em, Dòng chữ em viết trên tay tôi cũng mờ đi. Chỉ còn có nụ cười của em, nụ cười xin lỗi khi tôi nhảy loi choi trong nhà xe, nụ cười và nước mắt ở sân bay Nội Bài là còn nguyên trong tâm trí.

    Có những nụ cười chỉ nở trong khoảnh khắc, nhưng có thể làm ta nhớ suốt cuộc đời, phải không Én nhỏ của anh?

  2. #2
    HUT's Engineer Avatar của walktheweb
    Tham gia ngày
    May 2006
    Bài gửi
    873

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi girl_tinhnghich87
    Võ đường Karate nhà văn hóa Hai Bà Trưng chiều chủ nhật tập trung lượng võ sinh đông hơn thường lệ, hôm nay thi lên đai cho các lớp võ sinh ở đây, đã vượt qua mấy cấp đai rồi mà cứ mỗi lần thi, tôi lại thấy run bắn…

    Đang loay hoay cạnh chiếc xe, bỗng tôi nổ đom đóm mắt vì chiếc xe máy vừa phóng vào để ngay cạnh xe tôi, ống pô nóng cọ vào chân tôi đau rát. Tôi “Á…” một tiếng rồi cau mày nhìn chủ nhân chiếc xe, nhưng tôi chưa kịp càu nhàu trách móc thì đã phải ngẩn người vì nụ cười tươi rói : “Em xin lỗi, em vội quá, anh có sao không ạ?”.

    “Đang còn sớm mà, cô bé có cần thiết phải vội thế không?” - “Em đi thi lần đầu tiên anh ạ!”… Tôi và em đã quen nhau như thế. Em người Hà Nội, còn tôi ở Thanh Hóa. Em là tân sinh viên ĐH Ngoại Ngữ, tôi học năm thứ 4 ĐHBK. Em hồn nhiên xinh xắn, còn tôi chết mê chết mệt vì nụ cười của em.

    Em học khác lớp với tôi, mỗi lần tan buổi tập tôi và em bao giờ cũng chờ nhau để cùng về, con đường kỉ niệm của chúng tôi. Ở đó luôn có mùi hương thơm từ mái tóc ép bay bay, tôi và em kể cho nhau nghe bao nhiêu chuyện, chúng tôi như hai đứa trẻ, em thường bảo “Anh là sinh viên rồi mà cứ như trẻ con”.

    Sinh nhật em, khi mà chỉ còn hai đứa. Em lặng lẽ bứt những cánh hoa và xếp thành chữ, “Đố anh biết em xếp chữ gì đấy?”, em gợi ý đó là loài hoa mà em thích, tôi thả sức đoán “hoa sen?, hoa súng?, hoa sứ?…”, “Chán anh quá! Hoa sữa, anh ngốc lắm!”.

    Có lần tôi hỏi đùa em rằng, chắc là có hàng tá người muốn “đăng ký” làm “vệ sĩ” cho em, em đi học võ làm gì cho mệt! Em cười bâng quơ: “Anh sẽ làm vệ sĩ cho em chứ?”.

    Tôi nghe mà không cần biết em nói thật hay nói đùa, chỉ biết rằng tối hôm đó tôi không thể nào ngủ được.

    Rồi có một lần em bắt tôi chở em rong ruổi khắp Hà Nội, em đòi chụp rất nhiều ảnh, tôi hỏi thì em nói “Em thích thế!” rồi ngước mắt nhìn tôi chăm chăm, tôi nhận thấy trong mắt em chợt mất vẻ tinh nghịch, mà hình như em buồn…

    Sau đó một tuần, tôi không thấy em đi học võ nữa. Vừa xong buổi tập, định chạy ra bưu điện gọi cho em thì em xuất hiện “đi cafe không anh?”…

    Em đưa cho tôi mấy bức ảnh chụp hôm trước, em đã ép chúng cẩn thận và cho vào một album. Tôi chưa kịp khen bức ảnh đầu tiên thì em bật khóc, “Trời… H! Em làm sao thế?”, “Chiều ngày mai em đi rồi, không còn được gặp anh nữa đâu…”. Em bảo rằng gia đình em quyết định chuyển đến định cư ở Canada với sự giúp đỡ của những người bà con bên đó, “Anh hãy giữ mãi những tấm ảnh này, đừng quên em anh nhé!”…

    Tôi định nói điều gì đó với em, nhưng cổ họng đã nghẹn lại, lâu lâu tôi mới thốt ra được một câu vô nghĩa: “ không thể nào…”.

    Bỏ học tiết cuối cùng, tôi cuống cuồng phóng xe xuống Nội Bài, em đang đợi tôi. Tôi chỉ kịp tặng cho em chiếc kẹp tóc hình hoa sữa. Ba mẹ em gọi em để qua cửa kiểm soát, em hoảng hốt gỡ chiếc bút trong túi áo tôi, viết vào lòng bàn tay tôi rồi chạy đi!

    Tôi nhìn theo em đi qua cửa kiểm soát, quay lại nhìn tôi, em cố nở nụ cười nhưng tay gạt nước mắt, đến khi không còn nhìn thấy em nữa, tôi mới mở lòng bàn tay, nơi có dòng chữ em viết, nguệch ngoạc: “Em yêu anh!”.

    Tôi chợt nhận ra rằng trước đây tôi chưa từng nắm tay em thật chặt, chưa từng nói yêu em, Dòng chữ em viết trên tay tôi cũng mờ đi. Chỉ còn có nụ cười của em, nụ cười xin lỗi khi tôi nhảy loi choi trong nhà xe, nụ cười và nước mắt ở sân bay Nội Bài là còn nguyên trong tâm trí.

    Có những nụ cười chỉ nở trong khoảnh khắc, nhưng có thể làm ta nhớ suốt cuộc đời, phải không Én nhỏ của anh?

    Truyện này chắc chắn chỉ là giả tưởng của tác giả. Không thể nào có thật; và phải nói rằng tác giả chưa có một lần nào đến phi trường để đưa người yêu ra đi hải ngoại .

    Tuy nhiên , công tưởng tượng cũng khá nhiều và chi tiết.
    Có lãng mạn và chút gì đó "puppy love"

    Bé tinh nghich này chỉ có 19 tuổi mà sáng tác được như vầy thì cũng ấn tượng lắm đấy. Nếu bé đi copy của người khác vào thì bỏ tên người ta vào , không khéo tác giả buồn chết .


    Điểm : ?????, không dám chấm đâu !!!!!
    Nghề nghiệp: Sáng chạy xe ôm, chiều Bán chợ trời, tối bơm vá xe các loại xe 2 bánh. Nuôi Lợn Gia Công
    Nghề tay trái: Chuyên viên đào mỏ các em gái nhà giàu . Ghi số đề
    Địa chỉ : 427 Chợ Trời Huỳnh Thúc Kháng, TPHCM, Vietnam
    "Spam đủ 1000 bài thì biến mất"

  3. #3
    HUT's Engineer Avatar của Galaxy
    Tham gia ngày
    Apr 2006
    Bài gửi
    737

    Mặc định

    hihi!! sao kô dám chấm chứ !? thật ra là em coppy đấy ,nhưng tên thì em kô nhớ . chỉ chắc chắn 1 điều là của nhân BKHN đó nên em chả dam11 nhận vơ ko đòi tiền bản quyền chết^^

  4. #4
    svBK's Member Avatar của tran chau mac
    Tham gia ngày
    Oct 2005
    Bài gửi
    64

    Mặc định

    đúng là câu chuyện hay. hoan nghênh lần sau post tiếp nhé!
    tôi là tôi
    sống cho hết mình với lý tưởng đã đặt ra
    sống với nụ cười luôn nở trên môi

  5. #5
    phía sau của bóng tối
    Tham gia ngày
    Sep 2002
    Bài gửi
    713

    Mặc định

    Hay ghê.... đọc tự nhiên thấy, mà thôi... Tích cực pót bài nhé. Thank you
    Chỉ có kẻ cô độc mới hiểu cái vị ngọt đậm đà mà không đắng gắt của cà phê loãng hay rượu nhạt, nó như chút tình thừa nơi trần thế giành cho họ. Thế nhưng, thật tiếc là khi mà người ta hiểu và cảm thấy yêu quý một cái gì thì đó cũng chính là lúc người ta đang hoặc đã mất đi thứ quý giá ấy.

  6. #6
    Độc Thân Bang Hội Avatar của nguoiyeudau
    Tham gia ngày
    Oct 2004
    Bài gửi
    409

    Mặc định

    Một cậu chuyện hay , tưởng câu chuyện có nhiều kịch tính và dài .............

  7. #7
    HUT's Engineer Avatar của Galaxy
    Tham gia ngày
    Apr 2006
    Bài gửi
    737

    Mặc định

    uhm!!! anh nào ở BKHN viết cái này mà đọc được thì tha lỗi cho em !!! hic'

  8. #8
    HUT's Master Avatar của NhânBáchKhoa
    Tham gia ngày
    Mar 2006
    Bài gửi
    1.894

    Mặc định

    Kiểu này phải ra Nhà thi đấu Hai Bà Trưng đánh bóng bàn thường xuyên, xem có cô nào đâm xe vào mình không...
    Nắng đã khuất bên thềm nhà
    Tay em nâng phím đàn buồn sao em
    Lại khóc khóc một mình ...


    ************.oooO****************
    ************(..... )*****Oooo.******
    *************\ ...(*****(......)******
    **************\ _)*****)..../*******
    *********************( _ /********
    ********************************
    ********************************

  9. #9
    HUT's Engineer Avatar của ANTZ
    Tham gia ngày
    Feb 2006
    Bài gửi
    650

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi NhânBáchKhoa
    Kiểu này phải ra Nhà thi đấu Hai Bà Trưng đánh bóng bàn thường xuyên, xem có cô nào đâm xe vào mình không...
    Hihi Tội nghiệp bác qué, với tốc độ đi xe của các em bi giờ, đảm bảo bác nhanbachkhoa bị xe tông trúng không vào nhà thương thì cũng vào... nhà xác bác ạ

  10. #10
    Độc Thân Bang Hội Avatar của nguoiyeudau
    Tham gia ngày
    Oct 2004
    Bài gửi
    409

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi ANTZ
    Hihi Tội nghiệp bác qué, với tốc độ đi xe của các em bi giờ, đảm bảo bác nhanbachkhoa bị xe tông trúng không vào nhà thương thì cũng vào... nhà xác bác ạ
    Nhưng anh Dương chỉ muốn làm quen là quan trong con anh ấy có bị vào viện thì càng có cơ hội để cho người ta đến chăm sóc anh ấy chứ sao ???

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 12 CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. YÊu ĐẾn PhÚt CuỐi CÙng
    Gửi bởi écho_loves_narcis trong mục Truyện ngắn
    Trả lời: 2
    Bài cuối: 17-04-2006, 01:50 AM
  2. Anh YÊu Em, Em YÊu Ạ!!!
    Gửi bởi pokhun trong mục Truyện ngắn
    Trả lời: 2
    Bài cuối: 19-03-2006, 12:06 AM
  3. MỘt CÂu ChuyỆn YÊu ĐƯƠng
    Gửi bởi pokhun trong mục Truyện ngắn
    Trả lời: 3
    Bài cuối: 13-03-2006, 02:44 PM
  4. CÓ Ai YÊu Âm NhẠc Ko?
    Gửi bởi giant trong mục Giảng đường khoa ĐTVT
    Trả lời: 29
    Bài cuối: 12-07-2004, 06:00 PM
  5. HỌC OR YÊU
    Gửi bởi scientist trong mục Tâm sự & Tư vấn
    Trả lời: 28
    Bài cuối: 30-12-2002, 09:49 PM

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube