User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/4 123 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 33

Chủ đề: Ví dụ ta yêu nhau

  1. #1
    HUT's Engineer
    Tham gia ngày
    Feb 2006
    Bài gửi
    953

    Mặc định Ví dụ ta yêu nhau

    Ví dụ 1: Con Cua
    Ví dụ bạn yêu một cô gái tính "ngang như cua" và nàng nói bạn không yêu ai cả thì bạn sẽ đối xử ra sao ?
    Ngang như cua là gì ? Muốn hiểu rõ chỉ có cách mua ngay một con cua đem về để quan sát. Bạn hãy để cho nó tự do bò trên sàn nhà và bạn xem kìa, nó bò đi không giống những con vật khác đầu hướng về phía nào chân bò theo hướng đó, con cua của bạn (hay của bất cứ ai cũng vậy) đầu hướng về bên trái (hay phải) trong khi chân vẫn thản nhiên bò về phía trước như thường. Quan sát xong bạn đừng vội kết luận : A! Tôi hiểu rồi, người yêu của anh có tướng đi ngang như cua nghĩa là đầu nàng luôn luôn quay về một bên trong khi chân vẫn bước đều về phía trước chứ gì. Ối giời! Nếu bạn nghĩ như vậy thì đúng là bạn ngang như cua rồi. Không phải nàng đi như vậy đâu. Tôi cam đoan với bạn nàng có tướng đi rất đẹp, tướng đi của một tiểu thơ đài các đàng hoàng. Tôi muốn nói cái tính của nàng kìạ Cái tính của nàng mới không giống các cô gái khác. Cái tính của nàng mới ngang như cua.


    Lần ấy chúng tôi cắm trại ở Vũng Tàu. Nàng đã theo người anh cùng tham dự trại với chúng tôi và vô tình nàng được chia vào nhóm do tôi kiểm soát gồm tám người. Khởi hành từ Sài Gòn lúc bẩy giờ sáng, chúng tôi đến Vũng Tàu khoảng mười giờ. Trại vừa dựng xong mọi người đều hối hả trèo núi, tắm biển và chiều đến tất cả đều mệt nhừ chẳng muốn đi đâu. Chúng tôi quây quần lại nấu bữa ăn tối. Khoảng một giờ sau tôi đi lãnh phần ăn đem về phân phát cho mỗi người trong nhóm. Chia xong tôi thấy dư một phần ăn và mừng húm vì nghĩ làm trưởng nhóm mình đã lời to nhưng một cô bạn gái đã lên tiếng phá vỡ niềm vui dạt dào của tôi.
    - Thiếu một người.

    Tôi ngây thơ hỏi :
    - Ai vậy kìa ?
    - Cô em gái của Đang.
    - Chúa ơi, có cô đó nữa à ?
    - Buổi sáng ông đã điểm danh tên người ta bây giờ quên rồi sao. Ông kiểm soát bê bối quá nếu cô ấy bị chết đuối thì ông lãnh đủ.
    - Đừng giỡn bạn, nếu chết đuối thì tôi đã biết.
    - Người ta chết đuối chứ ông có chết đâu mà ông biết.

    Một ông bạn vừa nhai thịt gà kho gừng vừa cất giọng ngâm Cung Oán:
    - Trẻ tạo hóa đành hanh quá ngán. Chết đuối người trên cạn mà chơi.

    Cả bọn (trừ tôi) đều cười hể hả. Cô bạn lại thúc dục:
    - Ông lo đi tìm người ta đi chứ.

    Tôi năn nỉ:
    - Thôi cô đi tìm giúp tôi đi. Tôi đang đói bụng.
    - Ông nói hay chưa, đó là việc của trưởng nhóm mà.

    Lúc này tôi mới nhận ra chức trưởng nhóm thật dễ ghét, chẳng lợi lộc tí nào. Tôi nhăn nhó.
    - Được rồị Ăn xong tôi sẽ đi tìm.
    - Khi đó trời tối rồi ông biết đâu mà tìm.

    Tôi đành uể oải đứng dậy cầm theo hai phần ăn gói trong tờ nhật báo. Cô bạn gái hỏi :
    - Ông đi đâu vậy ?
    - Tôi vừa đi tìm vừa ăn để lấy sức.

    Ông bạn ngân Cung Oán lại dặn :
    - Nhớ đừng ăn qua phần của cô ta nghe. Nếu cô ta không ăn ông phải đem về đây chứng mình cho mọi người biết.

    Chúa ơi, bây giờ con mới giác ngộ người ta sống nhờ ăn.

    Nhiều nhà văn nhà thơ đã ca tụng cảnh hoàng hôn trên bãi biển đẹp tuyệt vời nhưng nhìn mãi mặt trời đỏ ngầu đang "chết đuối" ngoài khơi tôi chẳng thấy đẹp ở đâu. Có lẽ tại cơn đói bụng trong tôi đã chạy lên đôi mắt. Tôi lấy ổ bánh mì kẹp thịt gà ra vừa nhai vừa nhảy lên các tảng đá vừa đưa mắt tìm kiếm.

    Sau khi ăn hết ổ bánh mì tôi mới nhìn thấy một cô gái đang ngồi trên một tảng đá cao mắt nhìn đăm đăm về phía mặt trời lặn. Không biết nàng có phải là cô gái ở nhóm tôi không, vì buổi sáng tôi nhớ mang máng nàng mặc áo đỏ còn cô gái này mặc áo thun trắng. Tôi đứng dưới tảng đá quan sát một lúc rồi hỏi :
    - Xin lỗi có phải cô cùng đi cắm trại với chúng tôi ?

    Cô gái (cô bé thì đúng hơn vì lúc đó nàng độ chỉ mười lăm tuổi rưỡi) nhìn tôi gật đầu.
    - Phải.

    Sợ lầm với một cô gái ở nhóm khác nhận ẩu phần ăn thì nguy (ai mà quả quyết được con gái không thích ăn nhiều) nên tôi hỏi cặn kẽ :
    - Cô ở nhóm tôi phải không ?
    - Ông ở nhóm nào ?

    Chúa ơi, trưởng nhóm là vua một cõi mà không biết đến thì còn ra thể thống gì. Tôi liền tự giới thiệu :
    - Tôi là trưởng nhóm 4. Cô ở nhóm mấy ?
    - Tôi không biết mình ở nhóm mấy.
    - Cô có phải là em gái của Đang ?
    - Phải

    Tôi đưa ổ bánh mì lên cao :
    - Cầm ăn đi. Cô làm tôi tìm hụt hơi.

    Cô bé không thèm với đến ổ bánh mì. Có lẽ nàng chưa biết đói là gì. Nàng hỏi :
    - Ông tìm tôi làm gì ?

    Phải dơ cao ổ bánh mì mỏi cả tay tôi nổi sùng trả lời :
    - Tôi tìm cô làm quái gì. Tôi đi phát phần ăn cho cô. Lần sau đi đâu cô phải xin phép để tôi biết mà để dành phần ăn cho cô. Cầm lấy đi.
    - Tôi không ăn vậy tôi khỏi cần xin phép ông.
    - Cô không đói ?
    - Phải !
    - Còn ổ bánh mì này ?
    - Ông ăn đi.

    Lạy Chúa, phải chăng đây là ân sủng Ngài đã dành cho con.

    Tôi mừng rỡ trèo lên tảng đá ngồi xuống bên nàng mở giấy báo lấy ổ bánh mì ra nhai ngấu nghiến. Ổ bánh mì trước hình như đã tan trong hơi thở của tôi sau một hồi leo trèo qua các tảng đá tìm nàng. Bánh mì ăn với thịt gà kho gừng thật tuyệt vời và lúc này tôi mới đồng ý với các nhà văn nhà thơ là cảnh hoàng hôn trên bãi biển đẹp tuyệt vời. Mặt trời đã chìm khuất sau làn nước xanh và chân trời rực lên màu hồng. Ôi, thiên nhiên sao mà đẹp quá vậy. Mầu đỏ hồng chuyển dần sang mầu tím nhạt và mặt trời càng lúc càng xanh thẫm. Khi chân trời cùng mầu với mặt biển là lúc ổ bánh mì đã nằm gọn trong bụng tôi.
    Cô bé cười, nói :
    - Ông đói lắm hả ?
    - Phải. Tôi đủ sức ăn thêm một ổ bánh mì nữa.
    - Ước gì tôi ăn khỏe như ông.
    - Cô đau bao tử à ?
    - Không phải vậy. Tại tôi không cảm thấy đói.
    - Ước gì tất cả những cô gái trên đời này đều không cảm thấy đói như cô thì đở khổ cho đàn ông biết bao.
    - Trông ông ăn thật ngon miệng.
    - Cô đã nhìn tôi ăn hết ổ bánh mì ?
    - Phải.
    - Vậy mà tôi cứ tưởng cô ra đây nhìn hoàng hôn trên bãi biển.
    - Thì ông cũng ở trong cảnh hoàng hôn đó như tảng đá này.

    Như tảng đá này. Chúa ơi, nàng đã đồng hóa tôi với một vật vô tri vô giác. Tôi bất mãn nói :
    - Tảng đá không biết đói bụng. Nó giống cô chứ không giống tôi.

    Và quả thật từ phút đó nàng đã là tảng đá. Nàng ngồi bó gối đầu gục xuống chẳng thèm nói một lời dù cho tôi có mõi miệng bắt chuyện. Đêm xuống thật nhanh cùng lúc với sương giá và những ngọn gió từ ngoài khơi thổi vào khiến tôi bắt đầu thấy lạnh run. Tôi cũng ngồi bó gối như nàng để giữ hơi ấm và may mắn hơn nàng tôi nhờ những điếu thuốc nên đã chịu đựng được giá lạnh dễ dàng. Dưới ánh trăng nhợt nhạt thỉnh thoảng nàng khẻ rùng mình, giá lạnh như những con kiến đang bò trên da thịt nàng. Tôi lập lại lời xin lỗi (không biết lần thứ mấy) và nói nàng hãy về vì các bạn đang đốt lửa trại, có thể anh nàng đang đợi nàng nhưng nàng vẫn ngồi im chẳng nói một lời. Tôi bịa chuyện bờ biển này có nhiều người chết đuối mà đêm khuya ma thường hiện lên vậy nàng hãy về đi. Nhưng có tảng đá nào biết sợ ma đâu. Nàng vẫn ngồi im.

    Đêm càng lúc càng lạnh và sương phủ mờ trên biển cả. Chẳng còn điếu thuốc nào để châm hút, tôi đứng dậy nói :
    - Cô không về tôi về một mình.

    Tôi nhảy xuống khỏi tảng đá định chạy về gọi anh nàng ra kéo nàng về nhưng chạy được một quãng tôi nghĩ để nàng ngồi một mình lỡ có chuyện không hay xẩy ra thì sao nên tôi lại chạy trở lui trèo lên tảng đá ngồi xuống bên nàng. Tôi nói :
    - Được rồi, tôi nhất định ngồi đây với cô để thi xem ai chịu lạnh giỏi.

    Cô bé lặng lẽ đứng dậy trèo xuống tảng đá rồi bước đi chậm rãi về hướng chúng tôi cắm trại. Tôi chưng hửng trong giây lát rồi giận dữ nhảy xuống tảng đá đuổi theo. Tôi giữ chặt vai nàng định nói một câu dữ dằn nào đó cho hả giận nhưng nhìn đôi mắt nàng buồn bã lờ đờ hơi sương, tự dưng cơn giận tôi biến mất. Tôi buông tay khỏi vai nàng và thở dài.
    - Sao em ngang như cua vậy.

    Nàng cúi đầu chân đi đi trên cát ấm.
    - Tính tôi vậy đó nên ai cũng ghét tôi va tôi cũng chẳng yêu ai.

    Tôi nói :
    - Phải, trừ tôi ra vì tôi rất thích ăn cua, nhất là cua rang muối.

    Nàng ngẩng đầu nhìn tôi mỉm cười :
    - Ông cũng ngang như cua. Tôi chỉ là cua đồng còn ông là cua biển.

    Khi chúng tôi về đến trại, buổi lửa trại đã xong. Tất cả bạn hữu đã đi ngủ chỉ còn lại hai người ngồi bên đống than hồng để sưởi ấm. Cô bé đi về phía trại dành cho phái nữ còn tôi tạt vào phía đống than để ngồi sưởi. Cô bạn gái ngồi cầm que hẩy những nhánh củi cháy dở vào đống than nhìn thấy tôi nàng hỏi :
    - Ông đi đâu mà giờ mới về ?
    - Tôi lạc đường.

    Ông bạn ngâm Cung Oán đang gục đầu ở đầu gối vội ngẩng đầu lên xuất khẩu thành thơ :
    - Ngày xưa Lưu Nguyễn nhập thiên thai. Mê mẩn đào tiên lạc lối về. Ngày nay ...

    Tôi vội nói :
    - Thôi, ông nín đi cho tôi nhờ.

    Nhưng hai người bạn tiếp vẫn tiếp tục nói bóng gió về chuyện gặp gỡ giữa tôi và cô bé, tôi bèn đứng dậy về trại ngủ. Khi người ta đã ăn một lúc hai ổ bánh mì kẹp thịt gà kho gừng thì xá gì mấy lời xầm xì của những kẻ chỉ được ăn một ổ bánh mì mà thôi.

    Vì mưu sinh, mãi 4 năm sau tôi mới có dịp trở về Sài Gòn. Trong thời gian rời xa đó tôi và nàng đều không viết thư cho nhau. Không phải vì lười biếng hay vì tính ngang như cua mà vì tôi nghĩ tình yêu không sống nhờ mấy lá thư. Bằng chứng tôi đã từng viết cho một cô gái khác hàng trăm lá thư tình ái ngọt ngào nhưng rồi vẫn nhẹ bước lên xe hoa về nhà chồng trong khi tôi hì hục leo lên xe GMC vào quân trường. Xấp thư của nàng tôi đã đem bán ký cho người ta gói đường, muối, hành tỏi, không biết xấp thư của tôi được nàng dùng vào công việc hữu ích nào.

    Buổi chiều dạo phố dọc theo các quán sách, tôi đã gặp nàng đứng ăn "bò bía" với các bạn ở đường Pasteur. Cả hai đều ngạc nhiên vì còn nhận ra nhau dễ dàng. Trông nàng bây giờ cao và đẹp hơn xưa nhiều. Nàng nói :
    - Tôi đã đi làm, còn ông sao mà đen thế ?
    - Tôi ở xứ nước mắm mới về.

    Nàng bật cười :
    - Hèn chi ông thơm ghê.
    - Đừng xạo cô. Tôi đã tắm rửa sạch sẽ. Rảnh không đi uống nước với tôi.

    Nàng nói gì với mấy người bạn rồi bước đi với tôi. Phố đông những qua lại chúng tôi phải nắm tay đi len lỏi giữa đám người đứng xem các món hàng bày bán trên vỉa hè, chúng tôi vào ngồi ở quán có tên một loài hoa ở Đà Lạt. Quán vắng không có nhạc và bàn ghế rất sạch. Tôi gọi cho nàng chai coca và tôi chai 33.

    Tôi hỏi :
    - Em ăn gì không ?
    - Mới sáu giờ mà.
    - Anh đã đói bụng.
    - Ông vẫn thường đói bụng ?
    - Phải, còn em vẫn chưa biết đói là gì à ?

    Tôi gọi hai đĩa cơm gà. Khi cơm được người hầu bàn mang ra đặt trước mặt hai người, tôi nói :
    - Ráng ăn đi. Cứ ăn thật no rồi sẽ có dịp cảm thấy đói bụng.

    Tôi cắm cúi ăn sắp hết đĩa cơm mà nàng vẫn không cầm đến muỗng nĩa. Tôi hỏi :
    - Chê à. Để anh gọi cho em món cua rang muối nghe ?
    - Không. Nhìn ông ăn thích hơn.

    Nàng kéo đĩa cơm tôi sắp ăn hết về phía nàng và đẩy đĩa cơm còn đầy về phía tôi.
    - Ông ăn mừng thay tôi ngày chúng ta gặp nhau.

    Lạy Chúa, phải chăng đây là hình phạt dành cho con.

    Chai 33 đã làm tôi no ứ hơi, khi người ta no ứ hơi mà phải ăn thêm dù là cơm thịt gà chiên bơ cũng là một cực hình. Tôi phải cố gắng thi hành cực hình cho nàng bằng lòng.

    Rời quán chúng tôi vào rạp chiếu bóng xem phim có Annie Girardot đóng. Đây là nữ tài tử mà nàng nói rất thích khi đã xem phim Mourir d'aimer. Phim chúng tôi xem kể lại chuyện tình của vợ chồng đã ly dị nhau hơn 10 năm. Lý do ly dị tại người chồng không chịu được những hoạt động chính trị của vợ. Lý do yêu đương trở lại vì người vợ vẫn còn yêu thương chồng dù ông ta đã có vợ khác. Phim có phần nhạc đệm thật hay và tôi rất thích chiếc nón rơm mầu đỏ rực rỡ mà Annie đã đội vào mùa xuân tuyết chưa tan. Tôi nói :
    - Em thấy không mối tình già thật đẹp.
    - Vâng.

    Chúa ơi, lần đầu tiên tôi nghe nàng nói "vâng".
    - Vậy chúng ta đợi đến già hãy yêu nhau cho tình được đẹp.
    - Không. Em thích yêu ngay khi còn trẻ dù tình không đẹp như trong phim.

    Chúa ơi, lần đầu tiên tôi nghe nàng xưng "em".
    - Còn anh nghĩ sao ?

    Chúa ơi, lần đầu tiên tôi nghe nàng gọi "anh".

    Như vậy tôi nghĩ làm quái gì nữa cho mệt óc khi mình đang sung sướng. Và để cho đầu óc khỏi trở chứng suy nghĩ lôi thôi mất thì giờ, tôi xiết nhẹ bàn tay nàng.
    - Em ghét anh. Em ghét anh.

    Nàng run rẩy gục đầu vào bờ vai tôi và khóc.

    Ví dụ bạn yêu một cô gái tính "ngang như cua" và nàng nói em ghét anh, em ghét anh rồi nàng khóc thì bạn sẽ đối xử ra sao ?
    Lần sửa cuối bởi CIL; 18-06-2006 lúc 11:10 AM
    Quá tuổi ký mấy cái chữ nhố nhăng kia rôi...

  2. #2
    HUT's Engineer
    Tham gia ngày
    Feb 2006
    Bài gửi
    953

    Mặc định

    Xì pam phương thức mới! Pót truyện cũ rích lên giết thời gian! :biggrin: :p
    Quên, tác giả: Đoàn Thạch Biền

  3. #3
    Quân nhân danh dự Avatar của Mr.vulh_bk
    Tham gia ngày
    Dec 2003
    Bài gửi
    3.493

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi CIL
    Ví dụ bạn yêu một cô gái tính "ngang như cua" và nàng nói bạn không yêu ai cả thì bạn sẽ đối xử ra sao ?
    Ngang như cua là gì ? Muốn hiểu rõ chỉ có cách mua ngay một con cua đem về để quan sát. Bạn hãy để cho nó tự do bò trên sàn nhà và bạn xem kìa, nó bò đi không giống những con vật khác đầu hướng về phía nào chân bò theo hướng đó, con cua của bạn (hay của bất cứ ai cũng vậy) đầu hướng về bên trái (hay phải) trong khi chân vẫn thản nhiên bò về phía trước như thường. Quan sát xong bạn đừng vội kết luận : A! Tôi hiểu rồi, người yêu của anh có tướng đi ngang như cua nghĩa là đầu nàng luôn luôn quay về một bên trong khi chân vẫn bước đều về phía trước chứ gì. Ối giời! Nếu bạn nghĩ như vậy thì đúng là bạn ngang như cua rồi. Không phải nàng đi như vậy đâu. Tôi cam đoan với bạn nàng có tướng đi rất đẹp, tướng đi của một tiểu thơ đài các đàng hoàng. Tôi muốn nói cái tính của nàng kìạ Cái tính của nàng mới không giống các cô gái khác. Cái tính của nàng mới ngang như cua.

    Lần ấy chúng tôi cắm trại ở Vũng Tàu. Nàng đã theo người anh cùng tham dự trại với chúng tôi và vô tình nàng được chia vào nhóm do tôi kiểm soát gồm tám người. Khởi hành từ Sài Gòn lúc bẩy giờ sáng, chúng tôi đến Vũng Tàu khoảng mười giờ. Trại vừa dựng xong mọi người đều hối hả trèo núi, tắm biển và chiều đến tất cả đều mệt nhừ chẳng muốn đi đâu. Chúng tôi quây quần lại nấu bữa ăn tối. Khoảng một giờ sau tôi đi lãnh phần ăn đem về phân phát cho mỗi người trong nhóm. Chia xong tôi thấy dư một phần ăn và mừng húm vì nghĩ làm trưởng nhóm mình đã lời to nhưng một cô bạn gái đã lên tiếng phá vỡ niềm vui dạt dào của tôi.
    - Thiếu một người.

    Tôi ngây thơ hỏi :
    - Ai vậy kìa ?
    - Cô em gái của Đang.
    - Chúa ơi, có cô đó nữa à ?
    - Buổi sáng ông đã điểm danh tên người ta bây giờ quên rồi sao. Ông kiểm soát bê bối quá nếu cô ấy bị chết đuối thì ông lãnh đủ.
    - Đừng giỡn bạn, nếu chết đuối thì tôi đã biết.
    - Người ta chết đuối chứ ông có chết đâu mà ông biết.

    Một ông bạn vừa nhai thịt gà kho gừng vừa cất giọng ngâm Cung Oán:
    - Trẻ tạo hóa đành hanh quá ngán. Chết đuối người trên cạn mà chơi.

    Cả bọn (trừ tôi) đều cười hể hả. Cô bạn lại thúc dục:
    - Ông lo đi tìm người ta đi chứ.

    Tôi năn nỉ:
    - Thôi cô đi tìm giúp tôi đi. Tôi đang đói bụng.
    - Ông nói hay chưa, đó là việc của trưởng nhóm mà.

    Lúc này tôi mới nhận ra chức trưởng nhóm thật dễ ghét, chẳng lợi lộc tí nào. Tôi nhăn nhó.
    - Được rồị Ăn xong tôi sẽ đi tìm.
    - Khi đó trời tối rồi ông biết đâu mà tìm.

    Tôi đành uể oải đứng dậy cầm theo hai phần ăn gói trong tờ nhật báo. Cô bạn gái hỏi :
    - Ông đi đâu vậy ?
    - Tôi vừa đi tìm vừa ăn để lấy sức.

    Ông bạn ngân Cung Oán lại dặn :
    - Nhớ đừng ăn qua phần của cô ta nghe. Nếu cô ta không ăn ông phải đem về đây chứng mình cho mọi người biết.

    Chúa ơi, bây giờ con mới giác ngộ người ta sống nhờ ăn.

    Nhiều nhà văn nhà thơ đã ca tụng cảnh hoàng hôn trên bãi biển đẹp tuyệt vời nhưng nhìn mãi mặt trời đỏ ngầu đang "chết đuối" ngoài khơi tôi chẳng thấy đẹp ở đâu. Có lẽ tại cơn đói bụng trong tôi đã chạy lên đôi mắt. Tôi lấy ổ bánh mì kẹp thịt gà ra vừa nhai vừa nhảy lên các tảng đá vừa đưa mắt tìm kiếm.

    Sau khi ăn hết ổ bánh mì tôi mới nhìn thấy một cô gái đang ngồi trên một tảng đá cao mắt nhìn đăm đăm về phía mặt trời lặn. Không biết nàng có phải là cô gái ở nhóm tôi không, vì buổi sáng tôi nhớ mang máng nàng mặc áo đỏ còn cô gái này mặc áo thun trắng. Tôi đứng dưới tảng đá quan sát một lúc rồi hỏi :
    - Xin lỗi có phải cô cùng đi cắm trại với chúng tôi ?

    Cô gái (cô bé thì đúng hơn vì lúc đó nàng độ chỉ mười lăm tuổi rưỡi) nhìn tôi gật đầu.
    - Phải.

    Sợ lầm với một cô gái ở nhóm khác nhận ẩu phần ăn thì nguy (ai mà quả quyết được con gái không thích ăn nhiều) nên tôi hỏi cặn kẽ :
    - Cô ở nhóm tôi phải không ?
    - Ông ở nhóm nào ?

    Chúa ơi, trưởng nhóm là vua một cõi mà không biết đến thì còn ra thể thống gì. Tôi liền tự giới thiệu :
    - Tôi là trưởng nhóm 4. Cô ở nhóm mấy ?
    - Tôi không biết mình ở nhóm mấy.
    - Cô có phải là em gái của Đang ?
    - Phải

    Tôi đưa ổ bánh mì lên cao :
    - Cầm ăn đi. Cô làm tôi tìm hụt hơi.

    Cô bé không thèm với đến ổ bánh mì. Có lẽ nàng chưa biết đói là gì. Nàng hỏi :
    - Ông tìm tôi làm gì ?

    Phải dơ cao ổ bánh mì mỏi cả tay tôi nổi sùng trả lời :
    - Tôi tìm cô làm quái gì. Tôi đi phát phần ăn cho cô. Lần sau đi đâu cô phải xin phép để tôi biết mà để dành phần ăn cho cô. Cầm lấy đi.
    - Tôi không ăn vậy tôi khỏi cần xin phép ông.
    - Cô không đói ?
    - Phải !
    - Còn ổ bánh mì này ?
    - Ông ăn đi.

    Lạy Chúa, phải chăng đây là ân sủng Ngài đã dành cho con.

    Tôi mừng rỡ trèo lên tảng đá ngồi xuống bên nàng mở giấy báo lấy ổ bánh mì ra nhai ngấu nghiến. Ổ bánh mì trước hình như đã tan trong hơi thở của tôi sau một hồi leo trèo qua các tảng đá tìm nàng. Bánh mì ăn với thịt gà kho gừng thật tuyệt vời và lúc này tôi mới đồng ý với các nhà văn nhà thơ là cảnh hoàng hôn trên bãi biển đẹp tuyệt vời. Mặt trời đã chìm khuất sau làn nước xanh và chân trời rực lên màu hồng. Ôi, thiên nhiên sao mà đẹp quá vậy. Mầu đỏ hồng chuyển dần sang mầu tím nhạt và mặt trời càng lúc càng xanh thẫm. Khi chân trời cùng mầu với mặt biển là lúc ổ bánh mì đã nằm gọn trong bụng tôi.
    Cô bé cười, nói :
    - Ông đói lắm hả ?
    - Phải. Tôi đủ sức ăn thêm một ổ bánh mì nữa.
    - Ước gì tôi ăn khỏe như ông.
    - Cô đau bao tử à ?
    - Không phải vậy. Tại tôi không cảm thấy đói.
    - Ước gì tất cả những cô gái trên đời này đều không cảm thấy đói như cô thì đở khổ cho đàn ông biết bao.
    - Trông ông ăn thật ngon miệng.
    - Cô đã nhìn tôi ăn hết ổ bánh mì ?
    - Phải.
    - Vậy mà tôi cứ tưởng cô ra đây nhìn hoàng hôn trên bãi biển.
    - Thì ông cũng ở trong cảnh hoàng hôn đó như tảng đá này.

    Như tảng đá này. Chúa ơi, nàng đã đồng hóa tôi với một vật vô tri vô giác. Tôi bất mãn nói :
    - Tảng đá không biết đói bụng. Nó giống cô chứ không giống tôi.

    Và quả thật từ phút đó nàng đã là tảng đá. Nàng ngồi bó gối đầu gục xuống chẳng thèm nói một lời dù cho tôi có mõi miệng bắt chuyện. Đêm xuống thật nhanh cùng lúc với sương giá và những ngọn gió từ ngoài khơi thổi vào khiến tôi bắt đầu thấy lạnh run. Tôi cũng ngồi bó gối như nàng để giữ hơi ấm và may mắn hơn nàng tôi nhờ những điếu thuốc nên đã chịu đựng được giá lạnh dễ dàng. Dưới ánh trăng nhợt nhạt thỉnh thoảng nàng khẻ rùng mình, giá lạnh như những con kiến đang bò trên da thịt nàng. Tôi lập lại lời xin lỗi (không biết lần thứ mấy) và nói nàng hãy về vì các bạn đang đốt lửa trại, có thể anh nàng đang đợi nàng nhưng nàng vẫn ngồi im chẳng nói một lời. Tôi bịa chuyện bờ biển này có nhiều người chết đuối mà đêm khuya ma thường hiện lên vậy nàng hãy về đi. Nhưng có tảng đá nào biết sợ ma đâu. Nàng vẫn ngồi im.

    Đêm càng lúc càng lạnh và sương phủ mờ trên biển cả. Chẳng còn điếu thuốc nào để châm hút, tôi đứng dậy nói :
    - Cô không về tôi về một mình.

    Tôi nhảy xuống khỏi tảng đá định chạy về gọi anh nàng ra kéo nàng về nhưng chạy được một quãng tôi nghĩ để nàng ngồi một mình lỡ có chuyện không hay xẩy ra thì sao nên tôi lại chạy trở lui trèo lên tảng đá ngồi xuống bên nàng. Tôi nói :
    - Được rồi, tôi nhất định ngồi đây với cô để thi xem ai chịu lạnh giỏi.

    Cô bé lặng lẽ đứng dậy trèo xuống tảng đá rồi bước đi chậm rãi về hướng chúng tôi cắm trại. Tôi chưng hửng trong giây lát rồi giận dữ nhảy xuống tảng đá đuổi theo. Tôi giữ chặt vai nàng định nói một câu dữ dằn nào đó cho hả giận nhưng nhìn đôi mắt nàng buồn bã lờ đờ hơi sương, tự dưng cơn giận tôi biến mất. Tôi buông tay khỏi vai nàng và thở dài.
    - Sao em ngang như cua vậy.

    Nàng cúi đầu chân đi đi trên cát ấm.
    - Tính tôi vậy đó nên ai cũng ghét tôi va tôi cũng chẳng yêu ai.

    Tôi nói :
    - Phải, trừ tôi ra vì tôi rất thích ăn cua, nhất là cua rang muối.

    Nàng ngẩng đầu nhìn tôi mỉm cười :
    - Ông cũng ngang như cua. Tôi chỉ là cua đồng còn ông là cua biển.

    Khi chúng tôi về đến trại, buổi lửa trại đã xong. Tất cả bạn hữu đã đi ngủ chỉ còn lại hai người ngồi bên đống than hồng để sưởi ấm. Cô bé đi về phía trại dành cho phái nữ còn tôi tạt vào phía đống than để ngồi sưởi. Cô bạn gái ngồi cầm que hẩy những nhánh củi cháy dở vào đống than nhìn thấy tôi nàng hỏi :
    - Ông đi đâu mà giờ mới về ?
    - Tôi lạc đường.

    Ông bạn ngâm Cung Oán đang gục đầu ở đầu gối vội ngẩng đầu lên xuất khẩu thành thơ :
    - Ngày xưa Lưu Nguyễn nhập thiên thai. Mê mẩn đào tiên lạc lối về. Ngày nay ...

    Tôi vội nói :
    - Thôi, ông nín đi cho tôi nhờ.

    Nhưng hai người bạn tiếp vẫn tiếp tục nói bóng gió về chuyện gặp gỡ giữa tôi và cô bé, tôi bèn đứng dậy về trại ngủ. Khi người ta đã ăn một lúc hai ổ bánh mì kẹp thịt gà kho gừng thì xá gì mấy lời xầm xì của những kẻ chỉ được ăn một ổ bánh mì mà thôi.

    Vì mưu sinh, mãi 4 năm sau tôi mới có dịp trở về Sài Gòn. Trong thời gian rời xa đó tôi và nàng đều không viết thư cho nhau. Không phải vì lười biếng hay vì tính ngang như cua mà vì tôi nghĩ tình yêu không sống nhờ mấy lá thư. Bằng chứng tôi đã từng viết cho một cô gái khác hàng trăm lá thư tình ái ngọt ngào nhưng rồi vẫn nhẹ bước lên xe hoa về nhà chồng trong khi tôi hì hục leo lên xe GMC vào quân trường. Xấp thư của nàng tôi đã đem bán ký cho người ta gói đường, muối, hành tỏi, không biết xấp thư của tôi được nàng dùng vào công việc hữu ích nào.

    Buổi chiều dạo phố dọc theo các quán sách, tôi đã gặp nàng đứng ăn "bò bía" với các bạn ở đường Pasteur. Cả hai đều ngạc nhiên vì còn nhận ra nhau dễ dàng. Trông nàng bây giờ cao và đẹp hơn xưa nhiều. Nàng nói :
    - Tôi đã đi làm, còn ông sao mà đen thế ?
    - Tôi ở xứ nước mắm mới về.

    Nàng bật cười :
    - Hèn chi ông thơm ghê.
    - Đừng xạo cô. Tôi đã tắm rửa sạch sẽ. Rảnh không đi uống nước với tôi.

    Nàng nói gì với mấy người bạn rồi bước đi với tôi. Phố đông những qua lại chúng tôi phải nắm tay đi len lỏi giữa đám người đứng xem các món hàng bày bán trên vỉa hè, chúng tôi vào ngồi ở quán có tên một loài hoa ở Đà Lạt. Quán vắng không có nhạc và bàn ghế rất sạch. Tôi gọi cho nàng chai coca và tôi chai 33.

    Tôi hỏi :
    - Em ăn gì không ?
    - Mới sáu giờ mà.
    - Anh đã đói bụng.
    - Ông vẫn thường đói bụng ?
    - Phải, còn em vẫn chưa biết đói là gì à ?

    Tôi gọi hai đĩa cơm gà. Khi cơm được người hầu bàn mang ra đặt trước mặt hai người, tôi nói :
    - Ráng ăn đi. Cứ ăn thật no rồi sẽ có dịp cảm thấy đói bụng.

    Tôi cắm cúi ăn sắp hết đĩa cơm mà nàng vẫn không cầm đến muỗng nĩa. Tôi hỏi :
    - Chê à. Để anh gọi cho em món cua rang muối nghe ?
    - Không. Nhìn ông ăn thích hơn.

    Nàng kéo đĩa cơm tôi sắp ăn hết về phía nàng và đẩy đĩa cơm còn đầy về phía tôi.
    - Ông ăn mừng thay tôi ngày chúng ta gặp nhau.

    Lạy Chúa, phải chăng đây là hình phạt dành cho con.

    Chai 33 đã làm tôi no ứ hơi, khi người ta no ứ hơi mà phải ăn thêm dù là cơm thịt gà chiên bơ cũng là một cực hình. Tôi phải cố gắng thi hành cực hình cho nàng bằng lòng.

    Rời quán chúng tôi vào rạp chiếu bóng xem phim có Annie Girardot đóng. Đây là nữ tài tử mà nàng nói rất thích khi đã xem phim Mourir d'aimer. Phim chúng tôi xem kể lại chuyện tình của vợ chồng đã ly dị nhau hơn 10 năm. Lý do ly dị tại người chồng không chịu được những hoạt động chính trị của vợ. Lý do yêu đương trở lại vì người vợ vẫn còn yêu thương chồng dù ông ta đã có vợ khác. Phim có phần nhạc đệm thật hay và tôi rất thích chiếc nón rơm mầu đỏ rực rỡ mà Annie đã đội vào mùa xuân tuyết chưa tan. Tôi nói :
    - Em thấy không mối tình già thật đẹp.
    - Vâng.

    Chúa ơi, lần đầu tiên tôi nghe nàng nói "vâng".
    - Vậy chúng ta đợi đến già hãy yêu nhau cho tình được đẹp.
    - Không. Em thích yêu ngay khi còn trẻ dù tình không đẹp như trong phim.

    Chúa ơi, lần đầu tiên tôi nghe nàng xưng "em".
    - Còn anh nghĩ sao ?

    Chúa ơi, lần đầu tiên tôi nghe nàng gọi "anh".

    Như vậy tôi nghĩ làm quái gì nữa cho mệt óc khi mình đang sung sướng. Và để cho đầu óc khỏi trở chứng suy nghĩ lôi thôi mất thì giờ, tôi xiết nhẹ bàn tay nàng.
    - Em ghét anh. Em ghét anh.

    Nàng run rẩy gục đầu vào bờ vai tôi và khóc.

    Ví dụ bạn yêu một cô gái tính "ngang như cua" và nàng nói em ghét anh, em ghét anh rồi nàng khóc thì bạn sẽ đối xử ra sao ?
    Chuyện này được đoạn đầu hay (cái đoạn giải thích về con cua ý ),đoạn giữa bình thường,đoạn cuối chán ốm (chả hiểu sao tự nhiên lại yêu nhau ).Vớ vẩn lại yêu nhau à ?

    The end is just the beginning

  4. #4
    HUT's Master Avatar của NhânBáchKhoa
    Tham gia ngày
    Mar 2006
    Bài gửi
    1.894

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi CIL
    Ví dụ bạn yêu một cô gái tính "ngang như cua" và nàng nói bạn không yêu ai cả thì bạn sẽ đối xử ra sao ?
    .................
    Như vậy tôi nghĩ làm quái gì nữa cho mệt óc khi mình đang sung sướng. Và để cho đầu óc khỏi trở chứng suy nghĩ lôi thôi mất thì giờ, tôi xiết nhẹ bàn tay nàng.
    - Em ghét anh. Em ghét anh.

    Nàng run rẩy gục đầu vào bờ vai tôi và khóc.


    Ví dụ bạn yêu một cô gái tính "ngang như cua" và nàng nói em ghét anh, em ghét anh rồi nàng khóc thì bạn sẽ đối xử ra sao ?
    Đối xử với nàng như với con cua chứ còn sao nữa. Đầu tiên là vặt càng, đập ra ăn càng, rồi sẽ bóc yếm ăn thịt và cuối cùng là rửa tay bằng nước trà.
    Nắng đã khuất bên thềm nhà
    Tay em nâng phím đàn buồn sao em
    Lại khóc khóc một mình ...


    ************.oooO****************
    ************(..... )*****Oooo.******
    *************\ ...(*****(......)******
    **************\ _)*****)..../*******
    *********************( _ /********
    ********************************
    ********************************

  5. #5
    HUT's Student Avatar của nightmare0222
    Tham gia ngày
    Dec 2005
    Bài gửi
    190

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi NhânBáchKhoa
    Đối xử với nàng như với con cua chứ còn sao nữa. Đầu tiên là vặt càng, đập ra ăn càng, rồi sẽ bóc yếm ăn thịt và cuối cùng là rửa tay bằng nước trà.
    Ối mẹ ơi thảo nào bác Dương nhà ta vẫn đang chống gậy đi tìm hạnh phúc
    ____________+-+-+-+ ................ ............... +-+-+-+____________
    ____________-+-+-+-+-+- ....................... -+-+-+-+-+-____________
    ____________................................. ................................____________
    ____________------------------ ------------------____________
    ____________................................ ................................____________

  6. #6
    HUT's Master
    Tham gia ngày
    Sep 2004
    Bài gửi
    2.671

    Mặc định

    nhìn dài quá, em lười, chưa đọc. He he, được cái nhìn thấy cụm từ " ngang như cua", hồi xưa bà chị em cãi nhau với em, chán quá đi chơi sang Bát Tràng, về mua tặng em con cua màu nâu he he. Giờ em vẫn giữ
    Tủi thân

  7. #7
    Mùa ổi chín Avatar của Hue_bka
    Tham gia ngày
    Apr 2006
    Bài gửi
    403

    Mặc định

    Những đứa nào mà ngang ngang, ương ương, lúc nói chuyện, cãi nhau sướng kinh khủng... Sau đó tự nhiên thấy mình yêu đời hơn hẳn... hay ho lắm...

    Đoạn cuối kết thúc hơi vô... duyên, thà để người ta cứ thinh thích nhau có khi còn hay hơn... dở dang cũng có cái thú của nó... nhở

    Một bờ cát trắng, chỉ để anh ghi tên em...



  8. #8
    HUT's Engineer
    Tham gia ngày
    Feb 2006
    Bài gửi
    953

    Mặc định Ví dụ ta yêu nhau! Ví dụ 2: Con khỉ!

    Đôi khi người yêu tôi giống y chang một con khỉ. Không biết đã bao giờ bạn nhìn thấy "chân lý" đó trên khuôn mặt người yêu của bạn chưa?

    Chân lý, như bạn biết không phải ai cũng có thể nhìn thấy một cách dễ dàng, vậy tôi xin mạn phép kể lại kinh nghiệm cá nhân để biết đâu may ra nó sẽ giúp bạn "ngộ".


    Năm mười tám tuổi nhờ "quới nhân phù trợ" tôi đã thi đỗ tú tài phần hai ngay kỳ nhất.
    Ngày ấy thiên hạ đồn rằng : Chân lý không nằm đâu xa, chẳng ở trên trời chẳng ở dưới biển, nó nằm ngay trong trường Đại Học Văn Khoa Sài Gòn. Tuổi trẻ khoái chân lý như con nít khoái kẹo nên tôi đã hăm hở ghi danh theo học ban Triết tại trường đó.

    Suốt ba tháng đầu niên học mặc dầu không cúp cua giờ nào, thú thật tôi chẳng tìm thấy chân lý nằm ở đâu trong lời giảng của quý vị giáo sư. Nhìn các bạn trong lớp đã giác ngộ một cách mau lẹ, mặt mày tươi rói, nói cười luôn miệng trong khi mặt mày mình nhăn nhó như kẻ đau khổ vì bệnh trĩ, tôi đã thầm an ủi : Cố công mài óc có ngày ra chân lý. Tôi vốn là người dễ tin những lời khuyên (dù là lời khuyên của chính mình), nên quyển vở nào tôi cũng ghi câu "Chân lý càng tìm thấy một cách khó khăn càng có giá trị lâu dài". Chính nhờ câu đó mà tôi không bỏ học nửa chừng.

    Một buổi trưa sau khi đã ngáp đúng một triệu cái muốn sái quai hàm tôi đã định nhào lên giường ngủ vùi nhưng chợt nghĩ chân lý rất oái ăm, nó có thể đến thăm lớp học ngay trong buổi trưa mình nghỉ nên tôi đành ngâm đầu vào ảng nước khoảng năm phút cho tỉnh táo rồi phóng xe đến trường.

    Lớp học đã bắt đầu không biết từ lúc nào. Sinh viên đang chăm chú nghe lời giảng của giáo sư từ trên bục cao. Thường thì tôi thích ngồi đầu bàn để được nghe lời giảng rõ ràng vì tai tôi hơi điếc nhưng buổi nay đến trễ tôi đành lủi xuống hàng ghế cuối lớp. Không còn chiếc ghế nào trống ngoài chiếc ghế có một túi vải mầu sặc sỡ, kế bên là một cô gái đang say sưa nhìn lên bảng. Ở đây sinh viên thường dành ghế bằng cách để một vật dụng vào chỗ ngồi vì vậy tôi phải đứng dựa lưng vào tường. Đứng như thế một lúc lâu thật mỏi chân và không ngủ gục được tôi đánh bạo đến hỏi cô gái.
    - Thưa cô, ghế có ai ngồi chưa ?

    Nàng giật mình nhìn tôi từ đầu đến chân rồi phán :
    - Ông làm tôi hết hồn, tôi đang...
    - Vâng tôi biết, nhưng tôi mỏi chân quá.

    Nàng cúi nhìn đôi chân tôi kiểm soát xem có thật sự mỏi không rồi mới xách túi vải lên.
    - Được, ông ngồi đi.

    Tôi nói cám ơn và ngồi xuống ngả lưng vào chỗ dựa khẽ vặn mình sang bên trái cho xương sống kêu cốp cốp thật thoải mái. Chúa ơi, phải chăng chân lý chính là một cái ghế ngồi cho người mỏi chân. Tôi lại vặn mình sang bên phải cho xương sống kêu cộp cộp. Cô gái nhăn mặt nhìn tôi.
    - Ông ồn quá, tôi đang...
    - Vâng tôi biết nhưng tôi mỏi lưng quá.
    - Ông mỏi tứ tung vậy sao không ở nhà ngủ cho khỏe.
    - Tôi sợ...

    Tôi định nói tôi sợ bắt hụt chân lý trong buổi học này nhưng nói thế thì thật tức cười và vì sợ nàng cười nên tôi chẳng biết nói tôi sợ cái gì. May thay nàng đã nói lý do giúp tôi.
    - Ông sợ thi rớt phải không ?
    - Vâng. Đúng. Cô thật thông minh.

    Các nữ sinh viên có cô nào mà không thông minh, tôi nghĩ khen vậy là hố to không ngờ nàng vui vẻ nói :
    - Dĩ nhiên, nếu không tôi đâu có nhường ghế cho ông ngồi.

    Té ra nàng đã thông minh từ trước khi tôi khen nàng. Nàng đã biết tôi sẽ khen nàng thông minh nên nàng nhường ghế cho tôi ngồi.
    - Bây giờ ông chịu khó ngồi im nghe và đừng nói chuyện nữa, tôi đang...
    - Vâng, tôi biết nhưng tôi vào trễ nên không hiểu giáo sư đang giảng bài gì ?
    - Phénoménologie.
    - Chúa ơi, con gì vậy kìa ?

    Nàng tái mặt ôm ngực hỏi:
    - Con gì đâu ?
    - Ồ không, tôi muốn nói Phénoménologie là cái quái gì vậy ?
    - Ông làm tôi hết hồn, tôi cứ tưởng có con thằn lằn.
    - Sao cô hay "hết hồn" quá vậy ? Bộ cô đau tim hả ?
    - Phải. Bác sĩ nói tôi nên nghỉ học nhưng mà tôi không muốn vì đau tim mà mình ngu. Cũng may các môn học của tôi không có các "con gì vậy kìa".

    Tôi bật cười hỏi :
    - Vậy chứ, Phénoménologie là gì vậy ?
    - Giáo sư nói bài này rất khó hiểu, để tôi giảng sơ cho ông nghe. Phénoménologie dịch sang tiếng Việt là Hiện-Tượng Luận. Hiện tượng luận là luận về hiện tượng và khi chúng ta luận về hiện tượng thì đó đúng là hiện tượng luận cho nên người ta mới gọi hiện tượng luận là luận về hiện tượng nhưng hiện tượng mà chúng ta luận về đó thì không gọi là hiện tượng luận mà chỉ là hiện tượng vì hiện tượng luận là...

    Chúa ơi, tôi chẳng còn hiểu nàng đang mô tả con gì nữạ Phải chăng chân lý chính là luận lòng vòng về hiện tượng lòng vòng đó ? Mặc dầu Socrate đã nói biết mình ngu chính là không ngu vậy nhưng tôi không có can đảm nhận mình ngu nên cứ gật đầu lia lịa tán thành.
    - Ông ngủ gục à ?

    Tôi vội đính chính :
    - Đâu có, tôi đang nghe cô luận về hiện tượng luận rõ ràng à nhưng sao tôi cảm thấy nhức đầu quá, vậy tôi xin mời cô đi uống với tôi một ly đá chanh rồi giảng tiếp.

    Có lẽ nàng không nỡ để tôi ngu dốt một mình nên đã đứng dậy cùng tôi rời lớp học trong khi các sinh viên khác vẫn chăm chú nghe giáo sư đang luận về hiện-tượng-chăm-chú-nghe-hiện tượng-luận.

    Thế là nhờ hiện tượng luận chúng tôi quen nhau và nhờ chịu khó cùng nhau luận về hiện tượng chúng tôi đang yêu nhau.

    Từ khi yêu nàng tôi không còn chịu nghe thiên hạ đồn rằng nữa mà tôi chỉ nghe trái tim tôi đồn rằng : Chân lý không nằm trong trường đại học Văn Khoa, nó nằm ngay ở người yêu của anh. Vì tin như thế nên tôi đã cúp cua đi chơi liên miên với nàng.

    Một buổi chiều nàng đề nghị tôi chở nàng về xem nơi ăn chốn ở của tôi như thế nào.

    Căn phòng tôi ở chẳng đẹp đẽ gì để khoe nhưng chiều ấy tôi hết tiền mời nàng đi xem xi-nê nên đành vâng lời nàng.

    Sau khi lái xe băng qua mười con hẻm không tên ngoằn nghèo như con rắn bò tôi đã dừng lại trước căn nhà vách ván ở vùng Khánh Hội. Phòng tôi trọ là một cái chái nhỏ của căn nhà đó. Vừa đẩy cửa bước vào nàng đã than:
    - Trời ơi sao nóng quá.
    - Anh lạnh lòng thường trực nên phải ở nơi này cho bớt run.

    Tôi quăng chìa khóa xe lên bàn rồi chạy sang nhà bà chủ trọ mượn hai cái ly kiểu cọ múc đầy hai ly nước trong ảng đem mời nàng.
    - Nước mưa đó em uống đi, ngọt và mát hơn nước dừa nhiều.

    Nàng cầm ly nước uống một hơi rồi gật đầu khen ngon. Ở Sài Gòn mùa này thì mưa quái nào được nhưng cũng may nàng thuộc loại con nhà giàu chẳng bao giờ uống nước mưa nên đã không nhận ra đó là nước máy. Đưa mắt quan sát căn phòng bề bộn những tàn thuốc, sách vở, báo chí, đồ hộp, quần áo tôi quăng tứ tung trên nền nhà, nàng nói :
    - Anh ở bừa bãi mất trật tự quá.

    Để biện hộ cho tính lười biếng tôi đem lý thuyết cùn ra.
    - Em biết đó Thượng Đế tạo nên người Nữ là để giúp người Nam vãn hồi trật tự. Nếu không Ngài còn tạo ra hai người khác biệt làm gì cho mệt óc tưởng tượng.
    - Chổi đâu ?
    - Em biết đó Thượng Đế không tạo cái chổi cho người Nam.

    Nàng gắt lên:
    - Tôi không biết gì cả. Ông đi mượn cái chổi về đây mau.

    Giọng nàng ra lệnh oai như một ông tướng nên tội vội chạy sang nhà bà chủ mượn chổi đem về. Đứng giữa căn phòng nàng loay hoay nhắm hướng một hồi rồi bắt đầu quét dọn còn tôi leo lên giường nằm hút thuốc. Chúa ơi, bây giờ tôi mới công nhận là đời đẹp như một bài thơ. Bạn không tin ư ? Bạn hãy thử mời người yêu của bạn (chứ không phải của tôi) về nhà quét dọn trong khi bạn leo lên giường nằm hút thuốc rung đùi, chắc chắn bạn sẽ tin lời tôi đúng.
    - Khẹc... khẹc... khẹc...

    Nàng quăng chổi chạy đến bên tôi:
    - Con gì vậy anh ?
    - Con khỉ.

    Mặt nàng vui vẻ hẳn lên:
    - Đâu, nó đâu ? Anh dẫn em đi xem đi.
    - Thì hãy quét dọn xong đã.
    - Vậy là gọn gàng rồi lát nữa em dọn tiếp. Anh dẫn em đi xem con khỉ đi.
    - Được rồi, em ngồi đây để anh ra sau đem nó vào.

    Tôi ra sau bếp mở cửa chuồng dắt con khỉ vào. Một con khỉ nhỏ lông vàng hoe luôn miệng kêu khẹc khẹc. Tôi giao sợi dây xích cho nàng, nàng kéo con khỉ đến gần rồi đưa tay vuốt bộ lông và con khỉ có vẻ chịu nàng nên ngồi im mắt lim dim mơ màng. Nàng hỏi, anh mua ở đâu vậy ? Tôi nói tôi chúa ghét giống khỉ chẳng việc gì mà phải mất tiền mua nó. Con khỉ này là của một người bạn, hắn đi lính và bắt được trên rừng. Vì phải hành quân di chuyển nhiều nơi nên hắn nhờ tôi nuôi giúp. Hắn nói, người yêu của tao đó mày nhớ chăm sóc kỹ càng dùm. Mỗi lần có dịp về ghé hắn nô đùa ầm ĩ với con khỉ đó. Nàng nói:
    - Trông nó dễ thương ghê đi phải không anh ?

    Là người yêu chính thức của nàng mà chẳng bao giờ nàng khen cho tôi một câu dễ thương nên tôi bực mình gắt:
    - Dễ thương cái con khỉ.

    Nàng cười nói:
    - Ừ thì anh dễ thương hơn con khỉ, bằng lòng chưa ?

    Nghe nàng khen tôi cũng hơi nở mũi nhưng con khỉ bất mãn ra mặt, nó nhe răng trắng ởn nhìn tôi kêu khẹc khẹc phản đối. Ngó bản mặt "dễ thương" của nó tôi đứng dậy định đạp cho nó mấy cái nhưng nàng đã kéo nó sang một bên.
    - Đừng đánh nó anh. Tội nghiệp chắc nó đói, anh có gì cho nó ăn không ?

    Là người yêu chính thức của nàng mà chẳng bao giờ nàng lo cho tôi đói hay no nên tôi bực mình gắt:
    - Cho nó chết luôn.
    - Anh ác ghê.

    Nàng đưa mắt tìm kiếm khắp phòng xem có gì cho con khỉ ăn không. Sau cùng nàng khám phá ra nải chuối tôi dấu dưới một tờ báo. Vào những ngày cuối tháng hết tiền ăn cơm ở câu lạc bộ sinh viên, tôi thường mua chuối về nhà ăn với bánh mì trừ cơm trong khi chờ lương gia đình từ miền trung gửi vào. Chẳng thèm nói với tôi một lời nàng lấy nảy chuối bóc vỏ từng trái đưa cho con khỉ ăn. Con khỉ nhỏ xíu nhưng dạ dày nó to quá trời, chỉ một lúc nó đã ăn sắp hết nải chuối. Tôi lo tôi không có gì ăn nên nói:
    - Em đừng cho nó ăn nữa, coi chừng nó đau bụng.
    - Nó không đau bụng đâu, nó đang đói mà.

    Nàng cứ tiếp tục cho con khỉ ăn đến hết nải chuối. Tôi sốt ruột quá đành nằm im trên giường thở dài ngao ngán cho cuộc đời đẹp như bài văn tế. Không hiểu sao con gái thích khỉ nhiều thế nhỉ ? Tôi ước ao kiếp sau xin làm con khỉ chứ không ham bắt chước Nguyễn Công Trứ làm cây thông đứng giữa trời mà reo.

    Con khỉ ăn no không còn kêu khẹc khẹc nữa. Nàng ôm nó vào lòng và khe khẽ ru: "À... ơi... Nắng chia nửa bãi chiều rồi, vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá sầu...".

    Chúa ơi, nhìn cảnh đó ai mà chịu đựng nổi. Là người yêu chính thức của nàng mà chẳng bao giờ nàng ôm tôi vào lòng ru "À... ơi" nên tôi điên tiết đứng dậy giựt con khỉ ra khỏi lòng nàng và đấm đá nó túi bụi. Con khỉ kêu chí chóe nhưng tôi chẳng còn biết gì nữa và khi tôi ngừng tay thì con khỉ đã chết. Nàng ôm nó vào lòng khóc thảm thiết như Juliet khóc Romeo.

    Cơn điên trong tôi đã dịu, tôi nhìn nàng muốn nói vài lời phân giải, nhưng Chúa ơi tự dưng tôi thấy nàng giống y chang con khỉ. Nàng đứng đó, giữa phòng, mặt hầm hầm giận dữ. Tóc rũ rượi, mặt tái nhợt, răng cắn chặt, nàng muốn nhảy vào tôi cắn xé nhưng may thay nàng chưa thực sự là một con khỉ nên không thể sẵn sàng liều chết trả thù cho đồng loại, nàng mới giống như một con khỉ nên nàng chỉ biết đứng nhìn tôi trả thù. Rồi không thèm nói một lời nàng ra về. Không thèm nói một lời chúng tôi xa nhau.

    Tôi còn gặp nàng nhiều lần trong lớp học, trong những lần ấy một đôi khi tôi lại thấy nàng giống y chang một con khỉ và Chúa ơi, thật quái dị, tôi đâm ra yêu nàng tha thiết hơn trước dù chẳng bao giờ nàng thèm nhìn tôi bằng nửa con mắt chứ không nói chuyện cười ruồi với tôi.

    Lần cuối cùng tôi gặp nàng khi chúng tôi cùng chen trong đám đông xem kết quả kỳ thi năm dự bị. Mặc dầu chúng tôi cùng nhau luận rất nhiều về hiện-tượng-luậnđdủ-thứ nhưng cả hai vẫn rớt như thường vì đề thi đã ra luận về hiện-tượng-luận-thứ-thiệt. Đấy cũng là lần cuối cùng tôi được hân hạnh nhìn thấy khuôn mặt nàng nhăn nhó dễ thương như một con khỉ.

    Bây giờ chúng tôi đã xa nhau thật sự. Tôi không hiểu nàng đã có chồng chưa được mấy con ? Riêng tôi vẫn thường nhớ đến nàng. Vì tôi có một trí nhớ kém, vả lại ngày xưa nàng cũng không tặng cho tôi một tấm ảnh có chữ ký, nên mỗi lần nhớ đến nàng tôi phải vào sở thú đứng trước chuồng khỉ để dễ hình dung ra khuôn mặt dễ thương của nàng.

    Chân lý, như bạn biết, có rất nhiều thứ và đẹp xấu tùy người đối diện. Nhưng tôi cầu mong bạn đừng bao giờ phải nhìn thấy thứ "chân lý đôi khi" như tôi vì chắc chắn suốt đời bạn sẽ không thể nào quên nó được.
    Lần sửa cuối bởi CIL; 17-06-2006 lúc 09:56 AM

  9. #9
    HUT's Master Avatar của H.A.U
    Tham gia ngày
    Oct 2002
    Bài gửi
    1.624

    Mặc định

    Đọc mà chẳng hiểu nổi nữa >> Chắc là mù văn hóa rồi !

  10. #10
    HUT's Engineer
    Tham gia ngày
    Feb 2006
    Bài gửi
    953

    Mặc định

    Hehe pót từ từ cho mọi người tiêu hoá dần dần... :biggrin:

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/4 123 ... CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. Iu Nhau Đi ĐỂ RÙi...........
    Gửi bởi jang_dong_lanh trong mục Giảng đường khoa ngoại ngữ
    Trả lời: 24
    Bài cuối: 21-09-2007, 12:08 PM
  2. Sự Khác nhau giữa tụ phân cực và không phân cực ?
    Gửi bởi Hoc-Hoi trong mục Diễn đàn Học tập và Nghiên cứu KH Sinh viên
    Trả lời: 3
    Bài cuối: 10-02-2006, 07:54 PM
  3. yêu nhau và hiểu nhau
    Gửi bởi nhoccondilonton trong mục Tình bạn - Tình yêu
    Trả lời: 6
    Bài cuối: 13-12-2004, 11:41 AM

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube