Đôi Mắt Người Sơn Tây
Nhạc: Phạm Đình Chương, Thơ: Quang Dũng


Thương nhớ ơ...hờ...thương nhớ ai.
Sông xa từng lớp lớp mưa dài.
Mắt em, ơi mắt em xưa có sầu cô quạnh.
Khi chớm thu về, khi chớm thu về một sớm mai.

Đôi mắt người Sơn Tây, u uẩn chiều luân lạc.
Buồn viễn xứ khôn khuây, buồn viễn xứ khôn khuây.
Em hãy cùng ta mơ, mơ một ngày đất mẹ.
Ngày bóng dáng quê hương, đường hoa khô ráo lệ.

Tôi từ chinh chiến đã ra đi.
Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì.
Sông Đáy chạm nguồn quanh phủ Quốc.
Non nước u hoài, non nước hao gầy, ngày chia tay.

Em vì chinh chiến thiếu quê hương.
Sài Sơn, Bương Cấn mãi u buồn.
Tôi nhớ xứ Đoài mây trắng lắm!
Em có bao giờ, em có bao giờ, em thương nhớ...thương.

Đôi mắt người Sơn Tây, u uẩn chiều luân lac.
Buồn viễn xứ khôn khuây, buồn viễn xứ khôn khuây.
Em hãy cùng ta mơ, mơ một ngày đất Mẹ.
Ngày bóng dáng quê hương, đường hoa khô ráo lệ.

Đôi mắt người Sơn Tây.(2)
Buồn viễn xứ...khôn khuây ...