User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 3 của 3

Chủ đề: Hãy buộc một dải ruy băng vàng lên cây sồi

  1. #1
    Quân Nhân Danh Dự Avatar của hana
    Tham gia ngày
    May 2004
    Bài gửi
    917

    Mặc định Hãy buộc một dải ruy băng vàng lên cây sồi

    Hãy buộc một dải ruy băng vàng lên cây sồi
    (Tác giả: Phan Việt)

    Tặng những ai sắp rời trường để bước chân vào cuộc sống.Mọi thứ sẽ ổn thôi mà .

    (Các nhân vật trong truyện này hoàn toàn hư cấu. Nếu có bất kỳ sự trùng lặp nào với người thật, việc thật thì chỉ là ngẫu nhiên...hì hì...tác giả vô can)

    Đêm trước hôm rời Hà Nội sang Mỹ học, cô không sao ngủ được. Bố mẹ giục cô đi ngủ sớm để giữ sức khoẻ cho chuyến bay dài vượt đại dương sang bên kia bán cầu. Cô tắt điện để chiều lòng bố mẹ, tắt cả cái đèn ngủ nhỏ mà hàng đêm cô vẫn giữ sáng; rồi nằm trong bóng tối nghe nhạc từ một cái cassette cũ. Có hai bài hát cô mở đi mở lại trong một băng nhạc Folk - Country của Mỹ. Một là bài I am leaving on a jet plane của John Denver; một là bài Tie a yellow ribbon round the old oak tree do Tony Orlando hát. Bài thứ nhất làm cô nghĩ đến phim Amageddon, một phim khá hiện đại, nên cô không thích lắm. Bài thứ hai làm cho cô thấy đau thắt trong lòng. Lời của nó thế này:

    "Em yêu ơi, hãy buộc một dải ruy băng vàng lên cây sồi già duy nhất
    Cây sồi đã ở đó lâu rồi. Còn em có yêu anh nữa không?
    Nếu không có dải ruy băng ấy, anh sẽ tiếp tục đi và sẽ cố quên những gì chúng ta đã có vì anh là người có lỗi
    Em yêu ơi, anh sẽ đi nếu không nhìn thấy dải ruy băng vàng.
    Bác tài ơi, làm ơn nhìn hộ tôi
    Vì tôi không có can đảm nhìn cây sồi già duy nhất ấy
    Tôi là một kẻ tội nhân, và chỉ có tình yêu của cô ấy mới đem đến tha thứ
    Và cô ấy sẽ tha thứ nếu cô ấy buộc lên cây sồi già một dải ruy băng”

    Cô đã nghe câu chuyện này nhiều lần rồi. Câu chuyện có thật và xảy ra vào năm 1972 ở một miền nào đó của nước Mỹ - nơi mà cô sắp đến. Chuyện kể về một người con trai phải đi tù ba năm vì phạm tội. Anh viết thư cho vợ và nhắn cô ấy nếu còn yêu và tha thứ cho anh thì hãy buộc lên cây sồi già duy nhất trong quảng trường của thị trấn họ sống một dải ruy băng vàng vào ngày anh sẽ mãn hạn tù. Nếu anh đi xe đò qua mà không thấy có dải ruy băng vàng đó, anh sẽ rời thị trấn và bỏ đi biệt tích, không quay lại làm rầy cô nữa.

    Chuyện cũng kể rằng ngưòi con trai này đã khóc nức nở khi anh nhìn thấy hàng trăm dải ruy băng vàng được buộc quanh cây sồi già trong quảng trường thị trấn vào buổi chiều hôm anh trở về nhà.

    Năm 1972, đĩa nhạc này của Tony Orlando trở thành đĩa bán chạy nhất. Tháng 12 năm đó, nước Mỹ - trong một nỗ lực cuối cùng của những kẻ sắp bại trận - đã ném bom tàn phá Hà Nội vào chính những ngày Giáng Sinh. Những người mẹ, người chị Mỹ phản chiến cho chiến tranh Việt Nam bắt đầu đeo một dải ruy băng vàng trên ngực áo với thông điệp: hãy đưa những người lính trở về nhà. Năm 1991, cuộc chiến ở Iraq một lần nữa làm thay đổi ý nghĩa của dải băng vàng. Nhưng lúc nào nó cũng vẫn là niềm tin, tình yêu và tha thứ.

    Cô nằm nghe bài hát rất nhiều lần, rồi ngủ quên lúc nào không biết. Buổi trưa hôm sau ở sân bay Nội Bài, cô cười rất tươi, ôm hôn bạn bè, các chị em gái rồi vội vàng đi vào phòng cách ly. Hai tiếng sau, ở sân bay Hồng Kông, cô ngồi một mình trên ghế dài mặc cho nước mắt chảy xuống.

    ***
    Có một người nhất định không đi tiễn cô vào ngày cô đi. Người này về sau cũng không giải thích lý do và cũng không kể anh đã làm gì vào ngày đó. Thực ra, một lời giải thích là không cần thiết. Cả anh và cô đều hiểu.

    Chính người này đã hẹn gặp cô vào buổi tối trước buổi tối cô nằm không ngủ. Cô và anh đi luăng quăng qua các con phố, chẳng ai nói câu gì. Đến bây giờ cô vãn còn nhớ cảm giác đó - cảm giác ở rất gần với anh mà chẳng thể nào nói được điều gì. Mà biết nói gì? Cô đoán anh cũng ngổn ngang như cô. Hai người cứ đi. Anh đưa cô qua tất cả những con phố họ vẫn thường qua; cả những con đường dài vắng vẻ trên Hồ Tây - lúc chiều tà vẫn hay gợi nhớ đến Chiều ở Autengeui của Monet, cả những khu phố cổ náo nhiệt - chợ Hàng Da, phố Hàng Điếu, Lý Quốc Sư, Đinh Tiên Hoàng, Hàng Bông và Hàng Đào. Họ ngồi uống nước mía ở ngay đầu phố Hàng Điếu, chỗ ngã năm chợ. Đấy là lần duy nhất trong cả buổi tối, cô nhìn thoáng vào mặt anh. Bình thản và điềm đạm. Khi đưa cô về ngõ, anh cười, cũng không nhìn vào mặt cô, và nói: “Nhớ giữ gìn sức khoẻ, có gì thì viết thư về nhé”.

    Chính người này, mùa hè trước đó vẫn hay chơi Passion Blue trên chiếc piano cũ của Nga mỗi khi cô ghé qua nhà. Anh cũng đưa cô đến những lớp học vẽ người xem anh vẽ. Cô đã ngồi hàng giờ trong căn phòng chật chội trên gác hai của một ông hoạ sỹ già, xem anh và các bạn đo và vẽ bằng than chì. Anh là người duy nhất trong lớp được phép vẽ sơn dầu. Hai bàn tay anh gầy có những ngón dài và xương, nắn nót đưa những nét cọ trên tấm toan trắng. Lúc nào cũng bình thản và điềm đạm như thế.

    Cũng chính người này đã đi dạo với cô những tối Sapa mù sương khi bạn bè mải chơi bài hay trêu nhau. Anh mua ngô nướng và kem; đi đến khi mỏi chân thì về.
    Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
    Mà sao nghe nhói ở trong tim...

  2. #2
    Quân Nhân Danh Dự Avatar của hana
    Tham gia ngày
    May 2004
    Bài gửi
    917

    Mặc định

    Trong ba năm quen biết, anh và cô chưa bao giờ cần nói với nhau về tình cảm của mình. Đến tận ngày cô đi cũng thế. Họ cũng chưa bao giờ cầm tay; chưa bao giờ gần gũi. Thậm chí họ cũng không có cả ý nghĩ đó. Nhưng cảm giác thì thật rõ ràng: rằng người kia luôn ở gần khi ta cần. Cả hai đều biết là có quá nhiều thời gian và việc phải làm ở phía trước.

    ***

    Có thật là có nhiều thời gian không?

    Lúc ngồi ở sân bay Hồng Kông để kệ cho nước mắt chảy, em có cảm giác như là trách móc. Trách điều gì thì em cũng không hiểu. Chỉ cảm thấy có một chút trống vắng và cảm thấy rõ ràng có cái gì đó đã ra có thể tốt hơn, chắc chắn hơn. Lần này em đi, nhanh thì 3 năm, mà lâu thì chưa biết đến bao giờ sẽ về. Một cái gì đó níu chắc chắn có lẽ là một cái em cần lúc đó. Thế mà em chỉ cảm thấy đi là đi.

    Nước mắt chảy một lúc thì em bắt đầu bình tĩnh lại và lôi túi sách ra lục lọi xem bạn bè với bố mẹ còn cố nhét thêm gì lúc sáng nay. Em thấy có một cái gói giấy nho nhỏ, vặn thành hình cái kẹo to, không biết của ai bỏ vào túi. Mở ra thì thấy bên trong là một cái túi nhỏ xíu bằng vải nhung đỏ rực, có dây thắt miệng màu vàng rực giống như túi của các bà già. Bên trong túi có một cái vòng bạc đeo cổ rất đẹp. Cái vòng bạc này - người mà em kể là không đi tiễn em đã đeo nó không biết từ bao giờ rồi. Em không biết ai đã bỏ nó vào túi em sáng nay.

    ***

    “Dear G,” - anh viết, lúc nào cũng bằng tiếng Anh, chắc viết từ văn phòng.
    "Are you doing fine over there? It is almost autumn here, beautiful as always. What a shame I don’t have time to enjoy it. The reason is already known: too much work. Are you doing okie, G?”

    Lúc nào anh cũng vẫn thế: "Are you doing fine?" Cô có doing fine không ư? Có và không. Làm thế nào để giải thích cho anh hiểu khi mà anh không có cùng tham chiếu về nước Mỹ này? Làm thế nào để anh biết về những mệt nhọc của cuộc sống mới xa xôi, những lo toan hàng ngày; những niềm vui không có người nào xung quanh thực tâm hiểu được; những câu đùa mà những người không chung ngôn ngữ với cô chỉ có thể tán thưởng mà không bắt hết ý. Làm thế nào để cho anh hiểu được những giây phút lo thắt ruột khi một mình lo toan mọi thứ; những lúc nghe một giọng ca nữ hát “Tôi mong về Hà Nội để thương áo len cài vội một chiều đông rét mướt” mà thấy xúc động sâu tận đáy lòng; những lúc đêm muốn gọi điện hay nói chuyện về nhà mà cứ phải nói nhỏ vì các bạn cùng phòng đang ngủ;rồi những khi vui như điên vì những thành tích, những tiến bộ mới, những người bạn mới mà không thể kể cho anh vì không muốn phải dài dòng kể hết về người này người nọ.

    “Dear M,” - cô ấn vào nút reply:
    “ I am doing perfectly fine here. Yeah, what a shame you don’t find time to enjoy beautiful days in Hanoi. The reason is indeed known and confirmed silly. Are you doing okie too, M?”

    ***

    Em đeo cái vòng cổ bằng bạc đó từ ngày sang Mỹ. Không biết sẽ đeo đến bao giờ. Em vẫn doing fine in almost every way, except one. Cái này thì có lẽ em sẽ phải doing my way thôi.

    ***

    Cuộc chiến mới ở Apghanistan làm cho cả nước Mỹ nơi cô đang sống như lên cơn sốt. Khắp nơi, cô gặp những người Mỹ đeo những dải ruy băng có ba màu trắng, xanh và đỏ như màu cờ Mỹ. Cô cũng dán một dải ruy băng vàng lên trước máy vi tính trong phòng riêng. Các bạn cùng nhà tò mò hỏi, cô chỉ cười và dài giọng hát vui vui:

    "Em yêu ơi, hãy buộc một dải ruy băng vàng lên cây sồi già duy nhất
    Cây sồi đã ở đó lâu rồi. Còn em có yêu anh nữa không?
    Nếu không có dải ruy băng ấy, anh sẽ tiếp tục đi và sẽ cố quên những gì chúng ta đã có vì anh là người có lỗi
    Em yêu ơi, anh sẽ đi nếu không nhìn thấy dải ruy băng vàng..."

    Đêm trước hôm rời Hà Nội sang Mỹ học, cô không sao ngủ được. Bố mẹ giục cô đi ngủ sớm để giữ sức khoẻ cho chuyến bay dài vượt đại dương sang bên kia bán cầu. Cô tắt điện để chiều lòng bố mẹ, tắt cả cái đèn ngủ nhỏ mà hàng đêm cô vẫn giữ sáng; rồi nằm trong bóng tối nghe nhạc từ một cái cassette cũ. Có hai bài hát cô mở đi mở lại trong một băng nhạc Folk - Country của Mỹ. Một là bài I am leaving on a jet plane của John Denver; một là bài Tie a yellow ribbon round the old oak tree do Tony Orlando hát. Bài thứ nhất làm cô nghĩ đến phim Amageddon, một phim khá hiện đại, nên cô không thích lắm. Bài thứ hai làm cho cô thấy đau thắt trong lòng. Lời của nó thế này:

    "Em yêu ơi, hãy buộc một dải ruy băng vàng lên cây sồi già duy nhất
    Cây sồi đã ở đó lâu rồi. Còn em có yêu anh nữa không?
    Nếu không có dải ruy băng ấy, anh sẽ tiếp tục đi và sẽ cố quên những gì chúng ta đã có vì anh là người có lỗi
    Em yêu ơi, anh sẽ đi nếu không nhìn thấy dải ruy băng vàng.
    Bác tài ơi, làm ơn nhìn hộ tôi
    Vì tôi không có can đảm nhìn cây sồi già duy nhất ấy
    Tôi là một kẻ tội nhân, và chỉ có tình yêu của cô ấy mới đem đến tha thứ
    Và cô ấy sẽ tha thứ nếu cô ấy buộc lên cây sồi già một dải ruy băng”

    (cont Khi nguoi ta tre)
    Lần sửa cuối bởi hana; 05-05-2006 lúc 04:21 PM

  3. #3
    Quân Nhân Danh Dự Avatar của hana
    Tham gia ngày
    May 2004
    Bài gửi
    917

    Mặc định

    Khi người ta trẻ...
    (Tác giả: Phan Việt)

    ...thì niềm vui buổi sáng ngày thứ Tư đã khác niềm vui buổi tối ngày thứ Ba rồi. Tối hôm qua tôi muốn nhảy cẫng lên sung sướng khi ngồi xem buổi hoà nhạc Come together tưởng niệm John Lennon để lấy tiền ủng hộ các nạn nhân của vụ khủng bố hồi tháng 9 ở New York. Buổi sáng nay tôi ngồi vui âm ỷ vì sẽ không phải đến lớp cả ngày, sẽ ở nhà xem sách, xem phim, chơi Nintendo và ăn uống đàng hoàng.

    Hôm qua người ta lật lại những gì John đã imagine về một thế giới mà ở đó “There is no countries. No hell below us. Above is only sky” Và John nói rằng“You may say I am a dreamer” Tôi ngồi ở phòng khách nghe những tiếng Piano thánh thót, và nhìn Yoko đi mở dần từng khuôn cưả rộng cho ánh sáng ùa vào phòng. Có một cảm giác rất sung sướng reo vui bên trong làm tôi muốn nhảy cẫng lên, và thấy nghẹn thở vì những thứ đẹp như thế.

    Lý thuyết Dramatism của Burke, một học giả trụ cột của mảng khoa học xã hội, nói rằng cuộc sống không phải giống như một vở kịch mà cuộc sống chính là một vở kịch. Khái niệm cơ bản nhất trong lý thuyết của Burke là khái niệm guilt, nhưng guilt được hiểu rất rộng, chứ không đơn thuần là cảm giác xấu hổ, tội lỗi khi làm việc gì sai. Guilt có thể là cảm giác về bất kỳ việc gì, ngay cả niềm sung sướng con nít của tôi lúc ngồi xem John cũng thường trực cái guilt. Guilt có liên quan chặt chẽ với một khái niệm khác - sự hoàn hảo (perfection). Chúng ta có guilt vì chúng ta luôn muốn hướng tới sự hoàn hảo. Giống như khi tôi ngồi nghe In my life, Imagine, Revolution, Dear Prudence, Across the universe của John, tôi thấy mình nhỏ bé đi và tầm thường đi biết bao. Tôi cũng thấy gần với John biết bao.

    Thế thì thế giới này là một vở kịch bởi vì người ta luôn phải tìm cách chạy trốn guilt. Để làm thế người ta có hai cách: hoặc là tự nhận lỗi về mình (I am sorry, I am wrong) hoặc tìm cách đổ lỗi cho người khác (I do it because I care for you...blah blah blah). Đổ lỗi cho người khác bao giờ cũng dễ hơn và nhẹ nhõm hơn. Thế nên cái sự sống của chúng ta là một hành trình liên tục đi tìm một ai đó để đổ lỗi, để trút cái guilt ra. Nó là hành trình đi tìm một kẻ tội đồ hoàn hảo. Như thế chẳng phải là một vở kịch sao?

    Tôi chẳng bao giờ có nhiều tiền cả. Tôi chẳng bao giờ có nhiều đủ để làm bất cứ cái gì mình muốn. Nhưng tôi cũng chưa bao giờ túng thiếu; lúc nào cũng chỉ có vừa đủ để làm những việc chân chính mà mình muốn thôi. Tôi nghiệm ra nếu bỗng nhiên lúc nào đó tôi có nhiều tiền khác thường, thể nào cũng sẽ nảy sinh một việc gì đó đột xuất khiến tối phải tiêu cái chỗ tiền nhiều bất thường đó. Tôi chẳng bao giờ phiền lòng, chẳng bao giờ bận tâm cả. Của thiên trả địa. Tôi vốn chẳng sở hữu cái gì trong đời sống này ngoại trừ cái tinh thần và cái năng lực làm việc tốt mà tôi sẽ sử dụng trong 80 năm tới. Còn những thứ khác - cuộc sống chỉ đang mượn tay tôi mà sắp xếp kế hoạc của nó thôi. Cuộc sống chỉ muợn tay tôi đóng một vai thủ quỹ tạm thời mà thôi.

    Ừ, tôi chẳng bao giờ có nhiều tiền cả..đi học cũng là nhờ học bổng, đi làm thì hưởng lương vừa đủ để di dưỡng cái tinh thần mà tôi sở hữu này thôi. Nhưng thế là cuộc sống đã độ lượng lắm rồi và tôi luôn thấy biết ơn. John có chỗ của John. Cái tinh thần của John lớn và John phải vào vai một người của muôn người, phải quyên tiền từ nhiều người khác để cho những người khác nữa. John là một thủ quỹ lớn. Tôi thì có một cái tinh thần nhỏ thôi; thế nên tôi phát tán cái tinh thần của tôi theo cách nhỏ thôi và tôi chỉ là một người thủ quỹ nhỏ. Nhưng thế cũng là tốt lắm rồi. John, tinyhuong, hay tất cả những Richard Gere, Yoko, Eric Clapton, Kevin Spacey, Analys Morisette đang ngồi trong phòng hoà nhạc tưởng niệm John đều như nhau cả. Tất cả đều có gì sở hữu đâu ngoài cái tinh thần của mình. Những thứ khác đều chỉ là các vai mà cuộc sống giao cho..đều là vai tạm, là một bàn tay trong một bức tranh lớn.

    Sáng nay tôi treo lên tường bức tranh “Mai cốt cách, tuyết tinh thần” mà một người bạn mới gửi cho tôi. Bạn đang giúp tôi một tay để giữ cái tinh thần của tôi đấy; thế cũng như là bạn đã trả lương để tôi làm người tốt rồi. Chỉ có điều tiền lương là tấm lòng, là sự yêu thương của bạn thôi. Người ta giằng giữ, níu kéo nhau và bị buộc vào nhau trong cuộc sống bằng nhiều mối dây lắm; đâu phải chỉ bằng những gì hữu hình, đo đếm được. Bạn tôi cũng là một vai trong cuộc sống của tôi; như tôi là một vai trong cuộc sống của bạn.

    Bây giờ tôi không muốn ngảy cẫng lên như tối hôm qua khi xem John; nhưng tôi vui âm ỷ vì John cũng là một vai trong cuộc sống của tôi. Âm nhạc của John nâng đỡ tôi nhiều. Mà như thế thì trong cuộc sống của tôi, tôi là diễn viên chính, John chỉ là diễn viên phụ. Còn trong cuộc sống của John, tôi chỉ là diễn viên quần chúng. Và người bạn “Mai cốt cách, tuyết tinh thần” có lẽ sẽ thay thế chỗ của John trong cuộc sống mà tôi giữ, để tôi làm hết vai mà cuộc sống giao cho. Sáng nay tôi vui âm ỷ không vì âm nhạc, mà vì tôi có nhiều diẽn viên phụ thật là tốt. Cuộc sống là một vở kịch dài, hoàn hảo, sống động và thật làm sao...

    Ngày mai dĩ nhiên sẽ là một niềm vui khác rồi. Ngày mai sẽ có ai đến thêm nữa trong cuộc sống của tôi?

    (cont tho may va nguoi gieo hat)

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. Mưa Sao Băng
    Gửi bởi Graduation trong mục Truyện ngắn
    Trả lời: 1
    Bài cuối: 07-10-2006, 11:33 PM
  2. TV qua mạng IP băng rộng
    Gửi bởi sofpast trong mục Diễn đàn Học tập và Nghiên cứu KH Sinh viên
    Trả lời: 3
    Bài cuối: 21-09-2006, 08:57 PM
  3. Đoạn băng ghi âm thầy Đông
    Gửi bởi Mr.vulh_bk trong mục Thảo luận
    Trả lời: 40
    Bài cuối: 25-08-2006, 06:31 PM
  4. Tối ưu hoá tốc độ kết nối băng thông rộng
    Gửi bởi Nothingtoforget trong mục Tin tức CNTT
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 28-11-2005, 01:10 AM
  5. Dòng sông băng - Đan Trường
    Gửi bởi All4lov trong mục V-Music
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 09-04-2004, 10:04 PM

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube