User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 3 của 3

Chủ đề: Bức thư gửi mùa hướng dương

  1. #1
    HUT's Engineer Avatar của écho_loves_narcis
    Tham gia ngày
    May 2005
    Bài gửi
    525

    Mặc định Bức thư gửi mùa hướng dương

    Bức thư gửi mùa hướng dương (ST)


    Nắng Sài Gòn hôm nay vàng quá. Vàng đến nỗi có cảm giác nếu có một cánh đồng hoa hướng dương ở đây thì không biết hoa sẽ vàng hơn hay nắng sẽ vàng hơn.

    Mùa này chắc cánh đồng hoa ở Hà Nội đang rực rỡ lắm, dù Hà Nội không có nắng như nơi đây. Hướng dương ơi, biết không, giờ tôi rất nhớ một người, người ấy cũng yêu hướng dương giống như tôi, làm sao để tôi tìm thấy người ấy ..... làm sao để nói với người ấy tôi đang nhớ đến thế nào?

    Tôi xa người đã nhiều tháng rồi, ngỡ rằng tôi đã quên những gì người nói với tôi, quên những lúc chỉ mỉm cười khi nghĩ đến người. Giờ khi tôi sắp trở về, khi tôi lại nghe tiếng người nói, tôi lại thấy mình như đóa hướng dương ủ rũ khi đêm về.

    Người ta thường nói về hoa hướng dương với hai ý nghĩa khác nhau, một thì nói rằng, hoa hướng dương là sự giàu có giả tạo, và một thì nói nó tượng trưng cho sự chờ đợi và luôn dõi theo một ai đó. Ngày trước tôi luôn nói với người tôi chỉ tin nghĩa thứ 2, nhưng giờ đây người biết không, tôi lại nghĩ, nếu tôi là một đóa hướng dương, thì những gì tôi có đều là ảo ảnh, dễ có và cũng dễ mất. Và tôi, cũng sẽ mãi ngóng trông một người như loài hoa kia luôn cố vươn về phía ánh nắng để rồi bị tàn úa bởi chính thứ nó yêu thương.

    Người có biết tôi ao ước được đi bên người dù chỉ một lần, ước giữa những con phố lạnh Hà Nội, tôi được đặt tay tôi trong tay người, và đôi khi tôi còn ước đôi tay người ôm chặt tôi trong lòng, để tôi nghe nhịp đập con tim người đang dành riêng cho tôi mà thôi.

    Tôi biết tôi không thể trách người vì tôi là người ra đi. Chẳng phải có một nhạc sĩ đã viết :

    Còn lại gì để nhung nhớ khi người quay bước đi
    Còn lại gì để luyến tiếc khi đa xa nhau rồi
    Giờ chỉ còn là nước mắt ôi tình yêu đã xa
    Những ân tình theo gió bay xa thật xa....

    nhưng sao tôi vẫn thấy giận người khi biết giờ người đã hạnh phúc bên người khác, sao tôi vẫn thấy lòng mình tràn ngập sự ghen tỵ khi thấy người con gái khác trong tâm trí người.
    Nhiều khi, muốn người nhớ lại những lời hứa với hoa hướng dương khi nào, trách thời gian khiến người lãng quên, nhưng.... tất cả giờ chỉ còn là quá khứ với người, nhắc lại cũng chẳng thay đổi được gì. Vậy mà tôi .....

    Dù biết thế sao vẫn yêu anh
    Dù cho anh đã quên mất câu thề
    Và dù anh đang vui bên tình mới kia
    Dù lòng em chẳng được nghe lời hạnh phúc....

    Hướng dương ơi, chỉ muốn nói yêu người rất nhiều dù người đã xa, dù người đã quên. Bởi tôi biết, mùa hướng dương sẽ không bao giờ phai tàn, và không bao giờ quay lưng về phía mặt trời...

  2. #2
    HUT's Engineer
    Tham gia ngày
    Feb 2006
    Bài gửi
    953

    Mặc định

    Mình cũng thik hương dương... Mà nói chung có xu hướng thik hết các loại hoa màu vàng mới chết dở:biggrin: :biggrin:
    Quá tuổi ký mấy cái chữ nhố nhăng kia rôi...

  3. #3
    HUT's Student Avatar của ellie
    Tham gia ngày
    Mar 2006
    Bài gửi
    137

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi écho_loves_narcis
    Bức thư gửi mùa hướng dương (ST)


    Nắng Sài Gòn hôm nay vàng quá. Vàng đến nỗi có cảm giác nếu có một cánh đồng hoa hướng dương ở đây thì không biết hoa sẽ vàng hơn hay nắng sẽ vàng hơn.

    Mùa này chắc cánh đồng hoa ở Hà Nội đang rực rỡ lắm, dù Hà Nội không có nắng như nơi đây. Hướng dương ơi, biết không, giờ tôi rất nhớ một người, người ấy cũng yêu hướng dương giống như tôi, làm sao để tôi tìm thấy người ấy ..... làm sao để nói với người ấy tôi đang nhớ đến thế nào?

    Tôi xa người đã nhiều tháng rồi, ngỡ rằng tôi đã quên những gì người nói với tôi, quên những lúc chỉ mỉm cười khi nghĩ đến người. Giờ khi tôi sắp trở về, khi tôi lại nghe tiếng người nói, tôi lại thấy mình như đóa hướng dương ủ rũ khi đêm về.

    Người ta thường nói về hoa hướng dương với hai ý nghĩa khác nhau, một thì nói rằng, hoa hướng dương là sự giàu có giả tạo, và một thì nói nó tượng trưng cho sự chờ đợi và luôn dõi theo một ai đó. Ngày trước tôi luôn nói với người tôi chỉ tin nghĩa thứ 2, nhưng giờ đây người biết không, tôi lại nghĩ, nếu tôi là một đóa hướng dương, thì những gì tôi có đều là ảo ảnh, dễ có và cũng dễ mất. Và tôi, cũng sẽ mãi ngóng trông một người như loài hoa kia luôn cố vươn về phía ánh nắng để rồi bị tàn úa bởi chính thứ nó yêu thương.

    Người có biết tôi ao ước được đi bên người dù chỉ một lần, ước giữa những con phố lạnh Hà Nội, tôi được đặt tay tôi trong tay người, và đôi khi tôi còn ước đôi tay người ôm chặt tôi trong lòng, để tôi nghe nhịp đập con tim người đang dành riêng cho tôi mà thôi.

    Tôi biết tôi không thể trách người vì tôi là người ra đi. Chẳng phải có một nhạc sĩ đã viết :

    Còn lại gì để nhung nhớ khi người quay bước đi
    Còn lại gì để luyến tiếc khi đa xa nhau rồi
    Giờ chỉ còn là nước mắt ôi tình yêu đã xa
    Những ân tình theo gió bay xa thật xa....

    nhưng sao tôi vẫn thấy giận người khi biết giờ người đã hạnh phúc bên người khác, sao tôi vẫn thấy lòng mình tràn ngập sự ghen tỵ khi thấy người con gái khác trong tâm trí người.
    Nhiều khi, muốn người nhớ lại những lời hứa với hoa hướng dương khi nào, trách thời gian khiến người lãng quên, nhưng.... tất cả giờ chỉ còn là quá khứ với người, nhắc lại cũng chẳng thay đổi được gì. Vậy mà tôi .....

    Dù biết thế sao vẫn yêu anh
    Dù cho anh đã quên mất câu thề
    Và dù anh đang vui bên tình mới kia
    Dù lòng em chẳng được nghe lời hạnh phúc....

    Hướng dương ơi, chỉ muốn nói yêu người rất nhiều dù người đã xa, dù người đã quên. Bởi tôi biết, mùa hướng dương sẽ không bao giờ phai tàn, và không bao giờ quay lưng về phía mặt trời...
    Hik, đọc bài này...buồn quá. Thương cho cái người con gái đang đau khổ kia...

    Ty là cái j mà cứ để người ta đau khổ thế nhỉ.

    Hồi xưa, Ellie cũng đã từng tặng hoa hướng dương cho một người...Nhưng mà người đó đã ko hiểu được ý nghĩa của bông hoa, của món quà đó...Và Ellie cũng đã im lặng...Và thế là mọi chuyện h chỉ là kỉ niệm của bông hoa hướng dương...Mọi thứ cũng đã xa rồi...

    Hoa hướng dương đẹp như cái tên của nó vậy.Và cũng vì nó đẹp thế đấy, nên mỗi khi nó gắn với một kỉ niệm nào đó trong kí ức của con người, nó làm cho kỉ niệm đó, nếu buồn sẽ còn buồn hơn, nếu vui thì cái niềm vui đó càng trở nên đáng yêu hơn rất nhiều...

    Ai trong cuộc đời cũng phải chịu ít nhất một lần đau khổ trong tình yêu. Thế nhưng mà con người ta vẫn cứ yêu, vẫn cứ vì nó mà làm mọi thứ, mà khổ sở để có được sung sướng và hạnh phúc trong tình yêu, dù không phải ai ai cũng đạt được...
    Giống như bông hướng dương, dù ánh nắng mặt trời sẽ làm nó héo tàn rồi rụi đi...nhưng nó vẫn luôn hướng về phía mặt trời, nó sinh ra là để như vậy...và bởi vì nó cũng hiểu rằng, trong ánh nắng dù gay gắt đến đâu của mặt trời, cũng làm cho nó tỏa sáng và rực rỡ thêm bội phần...làm nó biết mình đang sống và sống chứ ko chỉ là tồn tại.

    Đã sinh ra làm một bông hướng dương, chết nó cũng vẫn là một bông hướng dương như vậy.
    Que sera sera !

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube