User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 4 của 4

Chủ đề: Đừng nói "Không bao giờ"

  1. #1
    HUT's Engineer Avatar của pokhun
    Tham gia ngày
    Feb 2006
    Bài gửi
    715

    Mặc định Đừng nói "Không bao giờ"

    ĐỪNG NÓI “KHÔNG BAO GIỜ”
    (ST)
    "Em có muốn cùng anh sang Anh Quốc nghỉ mát một tuần không?", tôi nhìn chằm chằm vào những dòng chữ trong bức thư điện tử mà không tin nổi vào mắt mình. Đó là bức thư của Mel, một người đàn ông góa vợ mà tôi mới quen được sáu tháng nay.
    Tôi trả lời thư ngay lập tức: "Rất cảm ơn vì lời mời chân thành của anh, nhưng tôi rất tiếc phải từ chối. Được làm bạn với anh tôi rất vui, nhưng đi chơi xa với một người đàn ông không phải là chồng mình thì tôi e là không được hay cho lắm. Vả lại, tôi chưa có passport."
    Người chồng yêu quý của tôi đã qua đời cách đây ba năm. Tôi tự làm dịu đi nỗi đau bằng cách đọc sách, viết văn, tham gia công tác ở nhà thờ, và thi thoảng đi thăm con cái. Nhưng rồi tôi vẫn cảm thấy cô đơn và nhớ những ngày tháng cùng vui với bạn bè.
    Tôi đã gặp Mel trong bữa tiệc của một người bạn. Anh ấy rất thu hút, thông minh và rất lịch lãm. Hai tuần sau đó, tôi quá đỗi ngạc nhiên khi anh ấy gọi điện đến mời tôi đi ăn tối.
    Tôi phát hiện ra mối quan hệ này mở ra cho tôi một viễn cảnh mới. Chẳng bao lâu sau, chúng tôi thường xuyên cùng nhau đi dự tiệc và gặp gỡ bạn bè của nhau. Sau một thời gian dài tự trói buộc mình trong nỗi cô đơn, tôi đã trở lại với cuộc sống đầy ắp tiệc tùng và những buổi xem kịch, xem hát.
    Chúng tôi thoải mái kể cho nhau nghe về người bạn đời đã quá cố của mình và cả những tháng ngày hạnh phúc, đẹp đẽ sống với họ. Cả hai chúng tôi đều nhất trí với nhau rằng chẳng thể nào tìm ra được một tình yêu đúng nghĩa như vậy lần thứ hai trong đời, nên chúng tôi cùng thỏa thuận sẽ luôn là bạn tốt của nhau và sẽ không bao giờ kết hôn lần nữa.
    Thế nên, tôi mới cảm thấy hơi bị sốc khi đọc lời mời đi Anh Quốc của Mel và thắc mắc không biết anh ấy đang nghĩ gì. Chắc chắn lời từ chối của tôi sẽ khiến cho mối quan hệ này bị rạn nứt, nhưng tôi rất ngạc nhiên khi Mel gọi điện thoại cho tôi.
    "Anh đã nhận được hồi âm của em rồi. Hãy quên chuyện chuyến đi đi nhé!"
    Có cảm giác như được giải tỏa, tôi nói: "Cảm ơn vì đã hiểu cho em."
    "Nhưng cuộc hẹn tối mai thì vẫn còn đúng không?"
    "Tất nhiên". Sau cùng thì anh ấy chẳng thấy ngại ngùng gì, vậy thì cớ gì tôi phải ngại.
    Tối hôm sau, anh ấy đến, một tay mở cửa xe cho tôi còn tay kia đưa cho tôi một tờ giấy, nói: "Tình cờ hôm nay ghé bưu điện nên tiện thể lấy cái này cho em".
    Đó là một tờ đơn xin cấp giấy thông hành. Cái gì vậy chứ? Tại sao lại đưa tôi thứ này? Người đàn ông ranh mãnh này! Tôi quyết định không nói gì, nhét tờ giấy vào ví và chuyển sang đề tài khác.
    Nhưng tôi cảm thấy cũng vui vui vì anh ấy đã nhọc công đi lấy cho tôi tờ đơn này nên sau đó tôi đã điền đầy đủ thông tin, dán hình và nộp 75 đô lệ phí làm hộ chiếu mà không thèm nói gì cho anh ấy biết.
    Trong một bữa tiệc nọ, bạn bè mời chúng tôi tham gia một câu lạc bộ khiêu vũ. Tôi rất thích, nhưng Mel thì không. "Hồi trẻ anh chỉ chơi kèn cho người ta nhảy, chứ chẳng bao giờ nhảy cả."
    "Anh vốn dĩ là nhạc công nên anh sẽ học nhảy nhanh thôi".
    Mặc dù ban đầu có vẻ hơi miễn cưỡng, nhưng cuối cùng Mel cũng đồng ý đến học nhảy cùng tôi, và lần đầu tiên chúng tôi đứng gần nhau như thế. Khi ở trong vòng tay anh, tôi thấy trái tim mình tan ra và… có chút hối hận vì giữa chúng tôi chỉ có một mối quan hệ trong sáng. Nhưng tôi lại chẳng dám thú nhận vì sợ rằng anh ấy sẽ nhắc nhở tôi về thỏa thuận "không bao giờ kết hôn lần nữa" của cả hai.
    Rồi anh ấy bắt đầu mang đến kẹo và hoa, lúc đó tôi biết giữa chúng tôi đã có một điều gì khác. Tôi biết anh ấy cố tránh đề cập đến chuyện hôn nhân, nhưng tôi cũng biết có một tình yêu đã nảy nở giữa hai chúng tôi. Nhưng cả hai đều giữ im lặng cho đến một hôm anh ấy mời tôi đến nhà ăn tối.
    Mọi thứ đều rất tuyệt, từ chén dĩa ly tách cho đến tấm khăn trải bàn trắng tinh, và còn có cả hoa hồng nữa chứ. Trước khi ăn, tôi thú nhận với anh là mình đã đăng ký và nhận được hộ chiếu. Khi tôi đưa nó cho anh xem, tôi thấy ánh mắt anh sáng lên, miệng nở một nụ cười tinh quái.
    Các món ăn đều rất ngon và chúng tôi nói chuyện rất vui vẻ. Lúc dùng tráng miệng, anh hỏi: "Sally, nếu anh hỏi em có đồng ý lấy anh không, em sẽ trả lời thế nào?"
    "Anh vẫn chưa hỏi em chuyện đó mà?", tôi giật mình trả lời thật nhanh, cảm thấy hơi ngại ngùng.
    "Chẳng phải anh vừa mới hỏi đó sao?"
    Cảm thấy quá bất ngờ, tôi lắp bắp: "À, thì…, cũng có thể".
    Anh ấy có vẻ thất vọng, nhưng không đề cập đến chuyện đó nữa. Còn tôi thì do quá lúng túng nên cũng chẳng biết nói gì thêm. Chúng tôi dọn dẹp mọi thứ rồi anh ấy đưa tôi về nhà.
    Suốt đêm hôm đó, tôi nằm thao thức suy nghĩ về đề nghị của anh ấy. Tôi đã từng kết hôn với một người đàn ông tuyệt vời. Mel cũng rất tuyệt. Vậy thì trong cuộc đời mình, người ta có thể kết hôn hai lần với hai người đàn ông tuyệt vời được chăng?
    Sáng hôm sau, anh ấy gọi điện đến. "Tối hôm qua anh đã cầu hôn em, và em đã nói là có thể. Anh muốn một câu trả lời dứt khoát hơn, như là đồng ý chẳng hạn."
    "Nhưng còn thỏa thuận của hai chúng ta?"
    "Thôi quên nó đi!"
    "Quên cái gì?" Tôi mỉm cười, trong lòng trào lên một niềm vui sướng.
    "Chúng ta hãy bay sang Anh Quốc hưởng tuần trăng mật và… đừng có bao giờ nói "Không bao giờ" nữa nhé!"
    Đời rất dở...

    ... nhưng đôi khi vẫn phải niềm nở!!!

  2. #2
    HUT's Engineer
    Tham gia ngày
    Feb 2006
    Bài gửi
    953

    Mặc định

    Truyện hay...
    (tự xoá 1 đoạn vì không phù hợp)
    Lần sửa cuối bởi CIL; 19-04-2006 lúc 11:50 AM
    Quá tuổi ký mấy cái chữ nhố nhăng kia rôi...

  3. #3
    Quân nhân danh dự Avatar của 76076447
    Tham gia ngày
    Dec 2005
    Bài gửi
    841

    Mặc định

    Chuyện này miễn bình luận. Giờ đọc chuyện nghắn cũng thấy hay. Em pokhun này cũng đọc nhiều chuyện loại này phết nhờ. Nhưng có một điều anh thấy rằng những chuyện ngắnn như thế này khi đọc sẽ làm cho chúng ta có cái nhìn đẹp hơn, ý nghĩa hơn về cuộc sống. Đây có phải là mục đích của những câu chuyện này không em nhỉ?

  4. #4
    HUT's Engineer Avatar của pokhun
    Tham gia ngày
    Feb 2006
    Bài gửi
    715

    Mặc định

    Nếu để có một kết thúc có hậu như câu chuện này, mình sẽ nói "KHÔNG BAO GIỜ"
    Quote Nguyên văn bởi 76076447
    những chuyện ngắn như thế này khi đọc sẽ làm cho chúng ta có cái nhìn đẹp hơn, ý nghĩa hơn về cuộc sống.
    Phải rùi, đây là mục đích của nhữg câu chuện này, và cũng là mục đích pốt chuện của em.

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. Anh em v0^ nghe thu" da^n kh0a su" vie^t th0" t0 tjnh` ne`
    Gửi bởi kaka_kiss trong mục Tình bạn - Tình yêu
    Trả lời: 3
    Bài cuối: 12-09-2008, 09:48 PM
  2. Ai co tai lieu noi ve"Quan xa Saparan"hay he sinh thai Dia Trung Hai, Mehico, Chile?
    Gửi bởi kissyou2304 trong mục Viện Khoa học và Công nghệ môi trường
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 08-05-2007, 08:56 PM
  3. Sách "Vật liệu linh kiện thụ động", "Cấu kiện điện tử" và "Siêu cao tần"
    Gửi bởi record trong mục Diễn đàn Học tập và Nghiên cứu KH Sinh viên
    Trả lời: 4
    Bài cuối: 24-08-2006, 09:09 PM
  4. Bill Gates: "Microsoft sẽ hỗ trợ VN phát triển CNTT, NẾU..."
    Gửi bởi nothingtolose trong mục Thảo luận
    Trả lời: 16
    Bài cuối: 09-05-2006, 11:29 PM

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube