User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/3 123 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 25

Chủ đề: Món quà dành cho những nhà thông thái

  1. #1
    HUT's Engineer Avatar của pokhun
    Tham gia ngày
    Feb 2006
    Bài gửi
    715

    Mặc định Món quà dành cho những nhà thông thái

    MÓN QUÀ DÀNH CHO NHỮNG NHÀ THÔNG THÁI
    (O.Henri)
    Một đồng tám mươi bảy xu, đúng như vậy. Hàng ngày, cô cố gắng tiêu thật ít tiền khi đi chợ. Cô đi loanh quanh tìm mua thứ thịt và rau rẻ nhất cho bữa ăn hàng ngày, ngay cả lúc cảm thấy hết sức mệt mỏi cô vẫn cố tìm kiếm.
    Tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó. Della đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa. Không hề có sự nhằm lẫn, chỉ có một đồng tám mươi bảy xu ,và ngày mai sẽ là lễ giáng sinh.
    Cô sẽ không thể làm gì hơn, chỉ còn cách ngồi xuống và khóc mà thôi. Ở đó, trong một căn phòng nhỏ, tồi tàn, cô đang nức nở.
    Della sống trong căn phòng nhỏ nghèo nàn này với chồng của cô, James Dillingham Young, ở thành phố NEW YORK. Họ có một phòng ngủ, một phòng tắm và một nhà bếp. James Dillingham Young may mắn hơn cô vì anh ấy có việc làm . Tuy vậy đó không phải là một công việc kiếm được nhiều tiền.Tiền thuê căn phòng này chiếm gần hết lương của anh ấy. Della đã cố gắng rất nhiều để tìm một công việc nhưng vận may đã không mỉm cười với cô.Tuy nhiên,cô rất hạnh phúc khi ôm 'Jim', James Dillingham Young, trong tay mỗi khi anh trở về.
    Della đã ngừng khóc. Cô lau khô mặt rồi đứng nhìn một chú mèo xám trên bức tường đồng màu với nó bên cạnh con đường tối ngoài cửa sổ. Ngày mai là Noel và cô chỉ còn một đồng tám mươi bảy xu để mua cho Jim, Jim của cô, một món qùa. Cô muốn mua một món quà thật sự có ý nghĩa , một thứ có thể biểu hiện được tất cả tình yêu cô dành cho anh. Della chợt xoay người chạy đến bên chiếc gương treo trên tuờng. Mắt cô sáng lên.
    Cho đến bây giờ, gia đình James Dillingham Young chỉ có hai vật quí giá nhất. Một thứ là chiếc đồng hồ vàng của Jim. Chiếc đồng hồ này trước đây thuộc sở hữu của cha anh ta và trước nữa là ông nội anh ta.Thứ còn lại là mái tóc của Della.
    Della thả nhanh mái tóc dài óng mượt xuống lưng.Thật tuyệt đẹp, không khác nào như một chiếc áo khoác đang choàng qua người cô .Della cuộn tóc lên lại. Cô đứng lặng đi rồi thút thít một lát .
    Della bước chậm rãi qua các cửa hàng dọc hai bên đường rồi dừng lại
    trước bảng hiệu "Madame Eloise".Tiếp cô là một phụ nữ mập mạp, bà ta chẳng có một chút vẻ "Eloise" nào cả.Della cất tiếng hỏi: 'Bà mua tóc tôi không?'
    'Tôi chuyên mua tóc mà', bà ta đáp và bảo :' Hãy bỏ nón ra cho tôi xem tóc của cô đi'. Suối tóc nâu đẹp tụyệt vời buông xuống.
    'Hai mươi đồng' bà ta định giá, bàn tay nâng niu mái tóc óng ả.
    'Hãy cắt nhanh đi! và đưa tiền cho tôi' Della nói. Hai giờ tiếp theo trôi qua nhanh chóng. Cô tìm mua quà cho Jim trong các cửa hiệu trong niềm vui khôn tả .Cuối cùng cô cũng chọn được một thứ . Ðó là môt sợi dây đồng hồ bằng vàng. Jim rất quí chiếc đồng hồ của mình nhưng rất tiếc là nó không có dây . Khi Della trông thấy sợi dây này cô biết rằng nó phải là của anh và cô phải mua nó. Cô trả hai mươi mốt đồng để mua và vội vã trở về nhà với tám mươi bảy xu còn lại.
    Ðến nhà, Della ngắm mái tóc cực ngắn của mình trong gương và nghĩ thầm :'Mình có thể làm gì với nó đây?'. Nửa giờ tiếp theo cô nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ. Xong Della lại ngắm nghía mình trong gương lần nữa.Tóc của cô bây giờ tòan những sợi quăn quăn khắp đầu. 'Chúa ơi, mình trông như một con bé nữ sinh ấy!'.Cô tự nhủ :' Jim sẽ nói gì khi thấy mình như thế này?'
    Bảy giờ tối, bữa ăn đuợc chuẩn bị gần xong. Della hồi hộp chờ đợi, hy vọng rằng mình vẫn còn xinh đẹp trong mắt Jim. Thế rồi cửa mở, Jim bước vào. Anh ấy trông rất gầy và cần có một cát áo khoác mới. Jim nhìn chằm chằm vào Della. Cô không thể hiểu được anh đang nghĩ gì, cô sợ. Anh ta không giận dữ, cũng chẳng ngạc nhiên. Anh đứng đó, nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ. Della chạy đến bên Jim òa khóc: 'Ðừng nhìn em như thế , anh yêu. Em bán tóc chỉ để mua cho anh một món quà.Tóc sẽ dài ra mà. Em phải bán nó thôi, Jim à. Hãy nói "Giáng sinh vui vẻ", em có một món quà rất hay cho anh này!'
    'Em đã cắt mất tóc rồi à?'Jim hỏi.
    'Ðúng thế ,em đã cắt và bán rồi ,vì vậy mà anh không còn yêu em nữa ư? em vẫn là em mà!' Della nói.
    Jim nhìn quanh rồi hỏi lại như một kẻ ngớ ngẩn: 'Em nói là em đã bán tóc à?'
    'Ðúng, em đã nói vậy, vì em yêu anh! Chúng ta có thể ăn tối được chưa, Jim?'
    Chợt Jim vòng tay ôm lấy Della và rút từ túi áo ra một vật gì đấy đặt lên bàn.
    Anh nói: 'Anh yêu em, Della, dù cho tóc em ngắn hay dài. Hãy mở cái này ra em, sẽ hiểu tại sao khi nãy anh sững sờ đến vậy.' Della xé bỏ lớp giấy bọc ngoài và kêu lên sung suớng, liền sau đó những giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống.Trong đó là một bộ kẹp tóc, những chiếc kẹp dành cho mái tóc óng ả của Della. Cô đã mơ ước có đuợc nó khi trông thấy lần đầu tiên qua cửa kính một gian hàng. Những cái kẹp rất đẹp và rất đắt tiền. Bây giờ chúng đã thuộc về cô nhưng tóc cô thì không còn đủ dài để kẹp nữa!
    Della nâng niu món quà, mắt tràn đầy hạnh phúc. 'Tóc em sẽ chóng dài ra thôi Jim', nói xong cô chợt nhớ đến dây đồng hồ vàng định tặng cho Jim và chạy đi lấy.
    'Ðẹp không anh? Em đã tìm kiếm khắp nơi đấy, giờ thì anh sẽ phải thích thú nhìn ngắm nó hàng trăm lần mỗi ngày thôi.Nhanh lên, đưa nó cho em, Jim, hãy nhìn nó với sợi dây mới này'
    Nhưng Jim không làm theo lời Della. Anh ngồi xuống vòng tay ra sau đầu mỉm cuời nói: 'Della, hãy cất những món quà này đi. Chúng thật đáng yêu.
    Em biết không, anh đã bán chiếc đồng hồ để mua kẹp cho em .Giờ thì chúng ta có thể bắt đầu bữa tối được rồi em yêu'
    Đời rất dở...

    ... nhưng đôi khi vẫn phải niềm nở!!!

  2. #2
    HUT's Master Avatar của NhânBáchKhoa
    Tham gia ngày
    Mar 2006
    Bài gửi
    1.894

    Mặc định

    O.Henri là một nhà văn nổi tiếng của Mỹ, chuyên viết truyện ngắn.

    Những câu chuyện của ông tập trung vào những cảnh đời bình dị, những hạnh phúc giản đơn, những câu chuyện hết sức bình thường của cuộc sống.

    Xuất thân nghèo khổ, O.Henri cũng thường lấy bối cảnh của truyện là các khu vực sinh sống của người dân lao động thuộc tầng lớp dưới của xã hội.

    Tuy vậy, người ta vẫn thấy từ các truyện ngắn của ông tỏa lên một niềm tin, cảm giác ấm áp hạnh phúc và tràn ngập tình người.

    "Quà tặng của các nhà thông thái" (The gift of the Magi) là một ví dụ tiêu biểu.

    Bên cạnh đó, có thể kể đến các truyện như: Chiếc lá cuối cùng, ... ()
    Nắng đã khuất bên thềm nhà
    Tay em nâng phím đàn buồn sao em
    Lại khóc khóc một mình ...


    ************.oooO****************
    ************(..... )*****Oooo.******
    *************\ ...(*****(......)******
    **************\ _)*****)..../*******
    *********************( _ /********
    ********************************
    ********************************

  3. #3
    HUT's Engineer Avatar của écho_loves_narcis
    Tham gia ngày
    May 2005
    Bài gửi
    525

    Mặc định

    Anh đã đinh pót truyện này, nhưng vì nó gần lễ Giáng Sinh nên thôi, tính đến dịp mới pót. AI ngờ em chả thèm để dành gì cả. Chán em lắm, cưng à

  4. #4
    HUT's Master Avatar của NhânBáchKhoa
    Tham gia ngày
    Mar 2006
    Bài gửi
    1.894

    Mặc định

    Em pokhun máu quá rồi nên post luôn, chứ đợi 8 tháng nữa thì, hik hik...

  5. #5
    svBK's Member
    Tham gia ngày
    Apr 2006
    Bài gửi
    26

    Mặc định

    Đề bài: Em hãy nêu những suy nghĩ, những cảm nhận của em về nhà văn Mỹ nổi tiếng O.Henri qua tập truyện: " Quà tặng của các nhà thông thái"..
    Sau đây là phần mở bài của DNH:
    Quote Nguyên văn bởi DNH
    O.Henri là một nhà văn nổi tiếng của Mỹ, chuyên viết truyện ngắn.

    Những câu chuyện của ông tập trung vào những cảnh đời bình dị, những hạnh phúc giản đơn, những câu chuyện hết sức bình thường của cuộc sống.

    Xuất thân nghèo khổ, O.Henri cũng thường lấy bối cảnh của truyện là các khu vực sinh sống của người dân lao động thuộc tầng lớp dưới của xã hội.

    Tuy vậy, người ta vẫn thấy từ các truyện ngắn của ông tỏa lên một niềm tin, cảm giác ấm áp hạnh phúc và tràn ngập tình người.

    "Quà tặng của các nhà thông thái" (The gift of the Magi) là một ví dụ tiêu biểu.

    Bên cạnh đó, có thể kể đến các truyện như: Chiếc lá cuối cùng, ... ()
    Nhận xét của cán bộ chấm thi: Mở bài có nêu được một số tình tiết quan trọng của tác giả, tuy nhiên cách hành văn chưa thật sự ổn, hơi lủng củng. Bố cục của mở bài rườm rà và đặc biệt là khá ẩu (bằng chứng là cách xuống dòng nhiều lần một cách tùy tiện:biggrin: ).
    Lần sửa cuối bởi Nền trời màu xanh.; 08-04-2006 lúc 03:45 PM

  6. #6
    HUT's Master Avatar của NhânBáchKhoa
    Tham gia ngày
    Mar 2006
    Bài gửi
    1.894

    Mặc định

    Nhận xét thêm: Ưu điểm nhỏ là nhờ cách xuống dòng liên tục nên bài viết có vẻ dài hẳn ra (ít nhất là gấp rưỡi độ dài thực...)

  7. #7
    Quân Nhân Danh Dự Avatar của hana
    Tham gia ngày
    May 2004
    Bài gửi
    917

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi Nền trời màu xanh.
    [COLOR="Red"][SIZE="3"]Nhận xét của cán bộ chấm thi: Mở bài có nêu được một số tình tiết quan trọng của tác giả, tuy nhiên cách hành văn chưa thật sự ổn, hơi lủng củng. Bố cục của mở bài rườm rà và đặc biệt là khá ẩu (bằng chứng là cách xuống dòng nhiều lần một cách tùy tiện:biggrin: ).
    He he Đây là lần đầu tiên có người bảo anh khàn ma vương, một nhân vật nổi tiếng đình đám là văn hay chữ tốt của bkf mình là viết văn lủng củng , rườm rà .

    Chết cười
    Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
    Mà sao nghe nhói ở trong tim...

  8. #8
    svBK's Member
    Tham gia ngày
    Apr 2006
    Bài gửi
    26

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi hana
    He he Đây là lần đầu tiên có người bảo anh khàn ma vương, một nhân vật nổi tiếng đình đám là văn hay chữ tốt của bkf mình là viết văn lủng củng , rườm rà .

    Chết cười
    Vâng. Tôi mạo muội phê như vậy vì rõ ràng là như vậy mà bản thân anh ấy cũng đã nhận như vậy.

    Quote Nguyên văn bởi DNH
    Nhận xét thêm: Ưu điểm nhỏ là nhờ cách xuống dòng liên tục nên bài viết có vẻ dài hẳn ra (ít nhất là gấp rưỡi độ dài thực...)
    Không có phản bác gì ---> Tức là đã công nhận. Chị hana chết cười vì điều gì? --> Mà anh ấy chỉ bổ sung thêm một ưu điểm nhỏ là nhờ cách xuống dòng tùy tiện của anh ấy mà bài viết của anh đã dài ra đáng kể .
    Lần sửa cuối bởi Nền trời màu xanh.; 08-04-2006 lúc 07:58 PM

  9. #9
    svBK's Member
    Tham gia ngày
    Apr 2006
    Bài gửi
    26

    Mặc định

    Xin phép không post bài trong mục này. Những câu chuyện ngắn đọc nhanh tiếp thu và có những giá trị nhất định. Ngắn mà sâu lắng. Cảm ơn em pokhun cái nhỉ? Cảm ơn em.

  10. #10
    HUT's Engineer Avatar của pokhun
    Tham gia ngày
    Feb 2006
    Bài gửi
    715

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi écho_loves_narcis
    Anh đã đinh pót truyện này, nhưng vì nó gần lễ Giáng Sinh nên thôi, tính đến dịp mới pót. AI ngờ em chả thèm để dành gì cả. Chán em lắm, cưng à
    Chừi ưi, món giề ngon là fải ăn lun chứ kưng à... Anh cóc thik để dành:p , xò ri kưng nha... :biggrin: Đừng chán anh kưng nha...
    Đợi đến Giáng Sinh, kưng vào lôi nó lên fát là mọi người lại có thể enjoy lại mừ...

    Quote Nguyên văn bởi Nền trời màu xanh
    Xin phép không post bài trong mục này. Những câu chuyện ngắn đọc nhanh tiếp thu và có những giá trị nhất định. Ngắn mà sâu lắng. Cảm ơn em pokhun cái nhỉ? Cảm ơn em.
    Cảm ơn sự ủng hộ của anh (chị)

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/3 123 CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube