User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 5 của 5

Chủ đề: Nữ sinh

  1. #1
    svBK's Member Avatar của Vitamin C
    Tham gia ngày
    Mar 2006
    Bài gửi
    46

    Mặc định Nữ sinh

    Quán nằm hơi chếch với cổng trường về mé phải, cách một con đường hẹp vừa đủ hai xe ô-tô đi lọt.
    Ở đây, người ta có bán cà phê nhưng chính là bán các loại chè, xi-rô và kem. Ngay hôm đầu tiên đặt chân vào quán, anh đã nhận thấy điều đó. Cũng chẳng có gì lạ bởi khách thường xuyên của quán là đám học sinh của ngôi trường cấp ba đối diện. Trước và nhất là sau giờ học, từng nhóm học sinh kéo nhau vào quán ăn chè, uống nước và đấu láo . Trống vừa đánh thùng thùng, học sinh đã ùa ra khỏi cổng trường, vội vã băng qua đường và kéo vào đầy quán. Những lúc ấy, chủ quán phải kê thêm chiếc ghế trước hiên, dưới bóng cây sứ xum xuê đằng trước.
    Chè ở đây ngon, thậm chí khá ngon. Ăn thử một ly, anh biết. Nhưng khách đến không chỉ để ăn chè mà còn để ngồi trò chuyện, thường là chuyện tầm phào, cà kê dê ngỗng. Cũng có khi khách bàn chuyện học tập. Thậm chí, có một lần, anh bắt gặp một học sinh ngồi ôn bài nơi góc quán.
    Chủ quán là một phụ nữ đẫy đà, khoảng năm mươi tuổi, tính tình vui vẻ, xuề xòa, coi chuyện học sinh vào quán ngồi tán láo hằng giờ hay ôn bài cả buổi là chuyện bình thường. Hai cô con gái giúp việc cũng đối xử với khách theo một phong cách cởi mở không kém. Tất cả những điều đó khiến anh có cảm giác nơi đây giống một câu lạc bộ hơn là quán nước.
    Anh thường đến quán vào sáng sớm, lúc giờ học chưa bắt đầu . Anh chọn một chỗ ngồi kín đáo nhưng không đến nỗi khuất tối lắm để có thể nhìn thấy ngôi trường bên kia đường và lắng nghe những tiếng rì rầm từ các lớp học vọng lại . Sau đó, anh kêu một ly cà phê đen, vừa nhâm nhi nhìn ngắm các khách hàng ôm cặp vào quán và lắng nghe họ trò chuyện. Những lúc ấy, anh thường mỉm cười vẩn vơ và lặng lẽ theo đuổi những ý nghĩ của riêng mình.
    Đến ngày thứ ba thì Xuyến nhận ra sự khác thường. Nó khều Cúc Hương, giọng bí mật:
    - Có hiện tượng lạ, mày biết chưa ?
    Cúc Hương rụt cổ:
    - Gì mà ghê gớm vậy ? Đuôi sao chổi sắp quét trúng trường mình hả ?
    Xuyến nhăn mặt:
    - Mày lúc nào cũng tếu được! Tao nói nghiêm chỉnh mà !
    Cúc Hương nheo mắt:
    - Nhưng mà chuyện gì nói đại ra cho rồi ! Mày lúc nào cũng làm bộ bí mật. Theo dõi nét mặt mày còn mệt hơn theo dõi số phận nô tỳ Isaura .
    Xuyến nghiêm giọng:
    - Có một anh chàng...
    - ... Từ trên trời rơi xuống? - Cúc Hưng chêm tiếp.
    - Cũng có thể ! Không biết ở đâu rơi xuống ngay trước cổng trường mình. Ba ngày nay rồi .
    - Anh chàng bán kẹo kéo chứ gì ?
    Xuyến phớt lờ sự pha trò của Cúc Hương. Nó cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị :
    - Anh chàng ngồi bên quán cây Sứ.
    Cúc Hương chớp mắt:
    - Tao biết rồi . Chân đi săngđdan. Áo sơ mi bỏ vô thùng.
    - Ngay chóc!
    Xuyến reo lên. Đột nhiên nó nhìn sững Cúc Hương:
    - Chà, mày để ý kỹ quá hén!
    Cúc Hương cười:
    - Thấy người lạ mặt mình phải cảnh giác chứ !
    Xuyến hạ giọng:
    - Nhưng mày có nghi gì không?
    - Nghi gì ?
    - Anh chàng đó.
    - Gián điệp chứ gì !
    - Hừm! Tao đoán anh chàng đang "trồng cây si" một đứa nào trong trường mình.
    - Đứa nào đó chắc là mày .
    Xuyến phát vào vai Cúc Hương:
    - Tao nói thật mà mày cứ giễu hoài !
    Đúng lúc đó, Thục trờ tới .
    Cúc Hương nháy mắt với Thục:
    - Có một người đang tìm mày .
    Thục tròn mắt:
    - Thật không?
    - Thật. Tìm ba ngày nay rồi .
    Thục bán tín bán nghi:
    - Ai vậy ?
    - Một anh chàng rất bảnh trai . Từ trên trời rơi xuống.
    Thục cười :
    - Mày lúc nào cũng pha trò được.
    Cúc Hương chỉ tay qua bên kia đường:
    - Tao đùa mày làm gì ! Anh chàng đang ngồi đợi bên quán cây Sứ kia kìa !
    Thục nhìn theo tay chỉ của bạn:
    - Đâu ?
    - Đó ! Anh chàng đang ngồi tuốt bên trong đó !
    Thục nhún vai:
    - Tao không thấy gì hết!
    Xuyến chen vào :
    - Mày muốn thấy thì qua bên đó với tụi tao .
    Nói xong Xuyến cầm tay Thục kéo đi . Thục níu lại :
    - Thôi, tao không đi đâu !
    - Sao lại không đi ?
    Thục nhăn mặt:
    - Không đi là không đi chứ sao ! Mày với con Cúc Hương chỉ giỏi bịa !
    Cúc Hương hắng giọng:
    - Bịa đâu mà bịa ! Qua bên đó, mày không hỏi thì tụi tao hỏi giùm cho .
    Vừa nói, Cúc Hương vừa đẩy Thục tới trước. Không biết làm sao, Thục đành phải bước theo hai bạn.
    Anh đang ngồi thì thấy ba cô gái bước vào quán và xăm xăm đi lại phía mình. Cô đi trước có vẻ bạo dạn, cô đi giữa khoan thai hơn còn cô đi sau cùng thì lộ vẻ rụt rè. Trong một thoáng, anh nhận ra ba cô gái này là khách thường xuyên của quán. Nhưng mọi hôm, ba cô thường ngồi ở chiếc bàn bên trái, sát cửa ra vào, không hiểu sao hôm nay họ lại kéo vao phía trong và lại có vẻ như muốn ngồi chung bàn với anh.
    Anh chưa kịp suy nghĩ thì các cô gái đã ngồi xuống những chiếc ghế trống bên cạnh. Tự nhiên anh có cảm giác mình mình bao vây . Ý nghĩ đó bất giác khiến anh bật cười . Anh cố nén mà không được.
    Nghe tiếng anh cười khẽ, Xuyên quay sang Cúc Hương:
    - Mặt tao có dính lọ nồi không?
    - Không! - Cúc Hương hùa theo .
    - Xuyến làm mặt tỉnh:
    - Không sao có người cười ?
    Cúc Hương nhún vai :
    - Khi không mà cười mới giỏi chứ ! Còn thọt lét mới cười thì ai cười chả được!
    Biết gặp thứ dữ, anh vội vàng nghiêm mặt và đưa mắt nhìn ra đường, ra vẻ như không quan tâm đến những vị khách ngồi cùng bàn.
    Thấy anh ngó lơ, Xuyến khều Thục:
    - Mày hỏi đi !
    - Hỏi gì ?
    - Hỏi anh tìm tôi có chuyện gì không?
    Thục rụt cổ :
    - Thôi đi ! Tụi mày chuyên môn phá người ta không hà !
    Xuyến trừng mắt:
    - Mày không hỏi tao hỏi à !
    Thục cười :
    - Mày ngon thì hỏi đi !
    - Đừng có thách!
    Nói xong, Xuyến đằng hắng một tiếng thật to . Thấy anh vẫn không động tĩnh, nói gọi giật:
    - Này, anh ... bạn!
    Anh quay mặt lại :
    - Cô gọi tôi ?
    Xuyến chun mũi :
    - Không gọi anh thì gọi ai !
    Anh hỏi, giọng cảnh giác:
    - Cô gọi tôi có chuyện gì không?
    Xuyến chỉ Thục:
    - Nó đây nè !
    Anh ngơ ngác nhìn Thục. Nhưng Thục đã cúi mặt xuống, anh chỉ thấy cái "đuôi gà" vắt trên vai nó. Mãi một lúc sau, anh mới ấp úng hỏi lại :
    - Là sao ? Tôi không hiểu .
    Xuyên nheo mắt:
    - Anh không hiểu thật à ?
    - Thật.
    Xuyến nhún vai :
    - Thật thì thôi ! - Rồi nó giả vờ chép miệng - Vậy mà tôi tưởng anh tìm nó.
    Anh nhìn về phía Thục:
    - Tìm cô này hả ?
    Xuyến "sửa lưng" anh liền:
    - Anh đừng gọi nó là cô này ! Nó tên Thục.
    Anh đỏ mặt:
    - Xin lỗi ! Tại tôi không biết tên các cô .
    Xuyến cười :
    - Tên tụi này rất đẹp và dễ nhớ lắm. Nó là Thục. Tôi tên Xuyến. Còn con nhỏ này tên Cúc Hương.
    Anh gật gù :
    - Ừ, tên ai cũng đẹp.
    - Còn anh? - Cúc Hương im lặng từ nãy đến giờ, đột ngột lên tiếng hỏi .
    - Tôi sao ?
    - Tên anh là gì ?
    - À, tôi tên Gia .
    - Gia hay Da ? - Gia .
    Cúc Hương gục gặc đầu :
    - Tên anh cũng đẹp. Nhưng không đẹp bằng tên tụi này .
    Anh cười :
    - Tôi cũng nghĩ vậy .
    - Anh nghĩ vậy thật à ?
    - Thật. Tôi không biết nói dối .
    Xuyến reo lên:
    - Thế thì hay quá ! Anh khai thật đi ! Anh "kết môđden" cô nào ở trường này ?
    - Đâu có ! - Anh đáp, giọng bối rối .
    Thấy anh đỏ mặt, Cúc Hương động viên:
    - Anh cứ nói thật đi ! Có gì tụi này hỗ trợ cho !
    Xuyến hùa theo :
    - Ừ, tôi sẽ làm "chú bé liên lạc" cho anh. Đảm bảo không đọc trộm thư !
    Anh nhăn nhó :
    - Các cô đoán trật rồi . Không hề có chuyện đó ở đây !
    Xuyến quắc mắt:
    - Có hề ! Anh đừng chối !
    - Tôi không chối ! - Anh thở dài, vẻ khổ sở.
    Thấy vậy Thục lên tiếng:
    - Người ta đã bảo không có, sao tụi bây cứ bắt ép hoài vậy !
    Xuyến nạt Thục:
    - Mày sao ngây thơ quá ! Không có gì sao ngày nào cũng đến đây .
    Anh rên rỉ :
    - Tôi đến uống cà phê .
    - Uống cà phê mà ngồi từ sáng đến trưa . Anh nói dối !
    - Tôi đã nói rồi ! Tôi không biết nói dối .
    Thấy anh khăng khăng, Xuyến hạ giọng nhỏ nhẹ :
    - Không nói dối thì anh khai thật đi !
    Anh chớp mắt:
    - Khai gì bây giờ ?
    Xuyến tiếp tục dụ dỗ :
    - Khai tai sao anh ngồi uống cà phê cả buổi vậy .
    Anh tặc lưỡi :
    - Tại tôi không biết đi đâu .
    Thục chen vào :
    - Bộ anh không đi làm hả ?
    - Không.
    - Vậy là anh thất nghiệp?
    - Ừ, thất nghiệp.
    Cúc Hương nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ :
    - Thất nghiệp sao mà quần áo láng coóng vậy ?
    Anh nhún vai :
    - Các cô không biết gì hết! Phải ăn mặc đàng hoàng thì mới dễ xin việc làm.
    Thấy không thể khai thác gì thêm được ở đối tượng khả nghi này, Xuyến hắng giọng tuyên bố :
    - Thôi được rồi, tạm thời tụi này tin anh! Nhưng tôi không hiểu ...
    Đang nói tự nhiên Xuyên ngừng lại . Anh nhìn nó, hồi hộp:
    - Không hiểu chuyện gì ?
    Xuyến nháy mắt:
    - Anh bảo thất nghiệp sao lại có tiền uống cà phê ?
    Anh cười :
    - Tưởng gì ! Tiền cà phê đâu có bao nhiêu !
    Xuyến hỏi bằng giọng tinh quái :
    - Vậy tiền chè có "bao nhiêu" không?
    Anh ngớ người ra :
    - Cô nói gì tôi không hiểu .
    Cúc Hương cười cười giải thích:
    - Anh chậm hiểu quá ! Ý nó muốn hỏi là anh có thể trả tiền ba ly chè của tụi này không.
    Anh cũng cười :
    - Đượ thôi ! Để đó tôi trả cho !
    Thấy anh đồng ý ngay như vậy, Xuyến nhận xét:
    - Anh chỉ mắc tội chậm hiểu thôi . Nhưng khi hiểu ra, anh trả lời không đến nỗi chậm lắm!
    Ý nó khen anh là con người mau mắn. Và anh không biết mình có nên vui với lời khen đó hay không.
    Trước khi ba cô gái kéo ra khỏi quán, Cúc Hương còn quay lại buông thõng một câu :
    - Từ trước đến nay chưa có ai được vinh dự trả tiền cho bọn này như anh đâu !
    Nhìn ba cô gái vừa đi vừa đấm vai nhau và trong thoáng mắt mất hút sau cổng trường, anh bâng khuâng tự hỏi không biết cái "vinh dự" mà Cúc Hương gán cho anh sẽ còn lặp lại bao nhiêu lần nữa . Nghĩ đến tình cảnh vừa rồi, anh thấy mình giống hệt như một bị cáo ra trước vành móng ngựa, phải trả lời những câu chất vấn ngược ngạo của các quan tòa, bất giác anh mỉm cười .

  2. #2
    svBK's Member Avatar của Vitamin C
    Tham gia ngày
    Mar 2006
    Bài gửi
    46

    Mặc định

    Chương 2: NỮ SINH
    Ngày hôm sau anh không đến quán.
    Ngày hôm sau nữa cũng vậy .
    Cúc Hương ngó Xuyến:
    - Mày bắt nạt dữ quá, anh chàng chạy mất rồi .
    Xuyến cười:
    - Không phải đâu! Chắc anh chàng đang "trồng cây si" con nhỏ nào, bị tụi mình làm lộ bí mật nên anh ta trốn luôn.
    Thục cãi:
    - Anh ta đã bảo là không phải kia mà!
    Xuyến nhún vai:
    - Biết đâu được!
    Cúc Hương làm ra vẻ trầm ngâm:
    - Tao lại nghĩ khác.
    - Nghĩ saỏ - Xuyến tò mò hỏi .
    - Tao nghĩ là anh chàng đang thất nghiệp lại bị ép trả tiền chè, sợ quá anh ta không dám bén mảng tới quán nữa .
    Lý do Cúc Hương đưa ra khiến cả ba cười khúc khích. Tự nhiên Thục nói:
    - Tao nghĩ là anh chàng sẽ trở lại .
    Xuyến nhìn Thục, mắt nheo nheo:
    - A, anh chàng có hẹn với mày phải không?
    Thục đỏ mặt:
    - Bậy!
    - Chứ sao mày biết anh ta sẽ trở lại ?
    Thục ấp úng:
    - Tao đoán vậy thôi .
    - Mày đoán trật lất! Tao cả quyết anh chàng đi luôn.
    Xuyến nói như đinh đóng cột. Thoạt đầu, Thục tính cãi nhưng rồi nó làm thinh. Thật ra cũng chẳng có dấu hiệu gì chứng tỏ anh chàng tên Gia kia đi luôn hay sẽ quay trở lại . Nhưng không hiểu sao, Thục vẫn tin rằng anh sẽ xuất hiện trước cổng trường vào một ngày bất chợt nào đó. Về lý do biến mất của anh, Thục cũng không nghĩ như Cúc Hương và Xuyến. Thục tin rằng hai ngày nay anh không đến quán cây Sứ, chắc là anh đang lang thang tìm việc làm ở đâu đó. Có thể không nơi nào nhận anh và anh tiếp tục gò lưng trên xe đạp chạy từ đầu nọ đến đầu kia thành phố. Và nếu anh tìm được việc làm, chắc anh cũng chưa đi làm ngay . Anh phải có thời gian để chuẩn bị. Đằng nào anh cũng có thời giờ để ghé quán và ngồi vào chỗ quen thuộc của mình. Thục nghĩ như vậy nhưng không nói ra . Xuyến phát và lưng Cúc Hương:
    - Hôm trước tao quên hỏi anh chàng mấy tuổi .
    Cúc Hương nhăn mặt:
    - Ai lại con gái đi hỏi tuổi con trai!
    Xuyến khoát tay:
    - Nhằm nhòn gì! Tao hỏi tuốt! Lần sau nếu gặp mặt anh chàng mày nhớ nhắc tao!
    Cúc Hương nhìn trời:
    - Anh chàng hôm trước khoảng hăm hai, hăm ba tuổi . Hơn tụi mình bốn, năm tuổi gì đó.
    Xuyến xòe mấy ngón tay tính nhẩm một hồi rồi tuyên bố:
    - Như vậy anh ta tuổi con ngựa hay con dê gì đó.
    - Biết đâu anh ta tuổi con khỉ ! - Thục nói .
    Xuyến lắc đầu:
    - Anh chàng này ngó bộ hiền khô, không thể tuổi con khỉ được.
    Ngừng một lát, Xuyến tiếp tục nhận xét:
    - Anh ta cũng không có vẻ gì là tuổi con dê .
    Cúc Hương liếc Xuyến:
    - Sao mày biết?
    Xuyến cười hì hì:
    - Tao dòm qua một cái là biết liền. Anh chàng này trông rất nhát gái . Khác hẳn Hùng quăn của mày .
    Cúc Hương giãy nảy:
    - Mày nói bậy không hà! Hùng quăn sao lại của tao!
    - Chứ gì nữa! Nó chẳng viết thư tỏ tình với mày là gì!
    - Kệ nó chứ ! Viết thư là chuyện của nó chứ đâu phải chuyện của tao !
    Xuyến vẫn không tha:
    - Sao mày lại nhận ?
    Cúc Hương nhăn nhó :
    - Tao đâu có nhận. Nó len lén bỏ thư vô ngăn bàn tao lúc nào không hay .
    - Nhưng ai bảo mày mở ra đọc? - Xuyến tiếp tục "truy".
    - Ngu gì không đọc ! - Cúc Hương vênh mặt.
    Xuyến reo lên:
    - Vậy là mày chịu Hùng quăn rồi hén ?
    Cúc Hương nhún vai:
    - Chịu cái mốc xì ! Mày cũng đọc thư của nó vậy !
    - Nhưng tao đọc là đọc ké của mày . Đâu phải thư nó gởi cho tao .
    Cúc Hương khoát tay:
    - Thư là thư chung. Nếu Hùng quăn của tao thì cũng là của mày với con Thục luôn.
    Nghe đến tên mình, Thục giật thót:
    - Thôi, thôi, cho tao rút tên đi ! Đừng có mà gán ghép bậy bạ!
    Xuyến cười khì:
    - Tao cũng rút tên luôn ! Trả nó cho con Cúc Hương !
    Cúc Hương tặc lưỡi:
    - Tụi mày trả nó cho tao thì tao trả nó về cho ... ba má nó. Tao không nhận.
    Thục nhìn Cúc Hương:
    - Nó mà nghe mày nói vậy chắc nó khỏi nhìn mặt mày luôn .
    - Cho nó khỏi nhìn mặt ! - Cúc Hương hất đầu - Học không lo học, bày đặt yêu với đương !
    Thục cười hí hí :
    - Mày nói y hệt mấy bà già .
    Cúc Hương đáp tỉnh :
    - Câu đó tao "thuổng" của má tao .
    Đột ngột Xuyến nói, giọng trầm ngâm:
    - Như vậy là anh chàng tuổi con ngựa .
    Cúc Hương trố mắt:
    - Anh chàng nào ?
    - Anh chàng Gia chứ anh chàng nào .
    Cúc Hương "hừ" giọng :
    - Chưa thấy ai vô duyên như mày ! Đang nói chuyện Hùng quăn tự nhiên chuyển qua anh chàng Gia !
    Xuyến nói, giọng dứt khoát:
    - "Số phận" của Hùng quăn coi như giải quyết xong rồi . Tao trở lại đề tài cũ .
    Cúc Hương khịt mũi :
    - Trở lại làm gì nữa . Anh chàng đã "tếch" mất tiêu rồi .
    - Ừ hén ! - Nói xong, Xuyến thở dài - Tao nói anh chàng tuổi con ngựa đâu có sai . Hở ra một chút là chạy mất . Chỉ tiếc là ...
    - Tiếc là sao ? - Thục tò mò .
    Xuyến tỏ vẻ rầu rĩ :
    - Tiếc là từ rày về sau mỗi khi ăn chè tụi mình phải tự trả tiền lấy . Tiếc đứt ruột !
    Nhưng anh không muốn để Xuyến phải "tiếc đứt ruột" . Ngày kế tiếp anh lại xuất hiện .
    Cũng giống như mọi lần, anh đến quán vào lúc sáng sớm, dựng xe bên gốc sứ và tiến vào phía trong với một dáng điệu không thay đổi .
    Lần này, người đầu tiên nhìn thấy anh cũng là Xuyến. Nó bấm khẽ Cúc Hương:
    - Con Thục nói đúng mày ạ. Anh chàng lại xuất hiện.
    Cúc Hương đưa mắt nhìn vào quán và nó nhanh chóng nhận ra dáng ngồi lặng lẽ của anh. Anh đang nhìn lơ đãng đi đâu đó bên ngoài cửa sổ, những làn khói thuốc bay chập chờn trước mặt.
    Xuyến giật tay Cúc Hương:
    - Tụi mình vào đi!
    - Chờ con Thục với!
    Khi Thục tới, nó ngạc nhiên khi thấy Xuyến và Cúc Hương đang đứng lóng ngóng trước cổng trường.
    - Sao chưa vào lớp ? - Thục hỏi:
    Xuyến cười:
    - Chờ mày .
    Thục nghi ngờ:
    - Tụi mày xạo ! Khi không lại chờ tao trước cổng !
    - Sao lại khi không? - Xuyến làm ra vẻ quan trọng - Có chuyện tụi tao mới chờ chứ !
    - Chuyện gì? Bắt tao dẫn đi ăn bánh cuốn chứ gì !
    - Không phải ! Bánh cuốn cũng hấp dẫn nhưng không hấp dẫn bằng chuyện này !
    Thục sốt ruột:
    - Nói hoài mà mày không bỏ cái tật ưa làm ra bộ bí mật. Cứ úp úp mở mở hoài ! - Rồi Thục quay sang Cúc Hương - Chuyện gì vậy Cúc Hương?
    Cúc Hương nheo mắt:
    - Chuyện của mày .
    - Chuyện của taỏ - Thục tròn mắt.
    Cúc Hương gật gù:
    - Ừ chuyện của mày . Anh chàng hôm trước lại đến. Thục đỏ mặt. Nó đấm thùm thụp vào lưng Cúc Hương:
    - Dẹp tụi mày đi ! Tụi mày cứ gán ghép tầm bậy không hà !
    Tuy phản đối, Thục vẫn hồi hộp nhìn qua quán cây Sứ nhưng nó không thấy gì hết. Anh ngồi ở một chỗ nào đó, khuất lấp. Dù vậy, Thục vẫn có cảm giác về sự hiện diện của anh. Rõ ràng, đúng như nó nghĩ, anh đã trở lại .
    Xuyến giục:
    - Bây giờ thì mình kéo vào "quậy" anh chàng chứ ?
    - Nhất định rồi !
    Cúc Hương hưởng ứng bằng một giọng hùng hổ như người lính hô "xung phong" trước khi xông lên đánh giáp lá cà. Vừa "hô" nó vừa cầm tay Thục kéo đi .

  3. #3
    svBK's Member Avatar của Vitamin C
    Tham gia ngày
    Mar 2006
    Bài gửi
    46

    Mặc định

    Lần này, anh không còn ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của ba cô gái . Trật tự hành quân vẫn không thay đổi: Xuyến đi trước, Cúc Hương đi giữa và Thục đi sau cùng. Nhưng hôm nay anh không còn hốt hoảng trước những bước chân hăm hở của Xuyến. Thậm chí anh còn đón họ bằng một nụ cười thân thiện. Vừa ngồi xuống ghế, Xuyến đã khen anh:
    - Hôm nay trông anh có vẻ biết điều hơn hôm trước.
    - Biết điều gì đâu ? - Anh dè dặt hỏi lại .
    - Như vừa rồi đó ! Anh biết cười .
    Anh cắn môi:
    - Hôm trước tôi cũng cười vậy !
    Xuyến nhún vai:
    - Hôm trước anh cười kiểu khác. Cười khi dể.
    Anh vội vàng thanh minh:
    - Đâu có ! Làm sao tôi dám khi dể các cô .
    Xuyến làm mặt lạnh lùng:
    - Biết đâu được !
    Vẻ mặt của Xuyến khiến anh bối rối . Anh ấp úng:
    - Chắc Xuyến nghĩ sao đó chứ ! Tôi đâu có ý khi dể ai !
    Xuyến reo lên, nó quên ngay chuyện "hỏi tội" đối phương:
    - A, té ra anh còn nhớ tên tôi ! Hay quá hén !
    Anh mỉm cười:
    - Các cô chẳng bảo tên các cô vừa đẹp vừa dễ nhớ là gì !
    Xuyến chỉ Thục:
    - Vậy anh có nhớ tên con nhỏ này không?
    Anh gật đầu:
    - Nhớ. Đó là Thục. Còn đây là Cúc Hương.
    Cúc Hương gục gặc đầu:
    - Trí nhớ của anh đúng là tuyệt vời . Vậy anh có nhớ sau khi tụi này ăn chè xong, anh phải làm gì không?
    Thoạt đầu, anh ngớ người ra . Nhưng rồi anh chợt hiểu:
    - Tôi lại phải trả tiền cho mấy cô chứ gì ? - Anh vừa nói vừa cười .
    Cúc Hương nhăn nhó :
    - Sại lại "lại phải" ! Phải nói là "lại vinh dự trả tiền" mới đúng !
    - Ừ thì "lại vinh dự" !
    - Vậy là anh đồng ý rồi hén ?
    Anh tặc lưỡi:
    - Được thôi ! Chuyện đó đâu có khó gì !
    - Tốt lắm ! - Cúc Hương khen - Hóa ra anh là một con người dũng cảm. Thế mà tụi này tưởng anh chạy trốn luôn rồi !
    Anh trố mắt:
    - Chạy trốn ai ?
    - Thì chạy trốn tụi này chứ chạy trốn ai !
    Anh đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác:
    - Tại sao tôi phải chạy trốn các cô ?
    Cúc Hương cười:
    - Tại vì anh sợ ... trả tiền chè.
    Anh bật cười . Nhưng lần này anh không đáp. Thấy anh ngồi im lặng, Thục hỏi:
    - Hai ngày vừa rồi anh đi tìm việc làm phải không?
    Bị hỏi thình lình, anh ngơ ngác:
    - Việc làm gì?
    - Thì việc làm chứ việc làm gì ! Anh thất nghiệp mà !
    - À ... ừ ... Tôi đi tìm việc làm.
    Không để ý đến sự lúng túng của anh, Thục hỏi tiếp:
    - Anh tìm được chưa ?
    Anh gật đầu:
    - Được rồi .
    - Chừng nào anh đi làm?
    - Khoảng một tháng nữa . Sau tết dương lịch.
    - Anh làm ở đâu ?
    - Tôi chưa biết.
    - Sao kỳ vậy ? Một tháng nữa đi làm mà bây giờ vẫn chưa biết làm ở đâu ?
    - Ừ. Chưa biết.
    Xuyến đằng hắng một tiếng, nói:
    - Anh rắc rối quá ! Nhưng điều này thì anh biết chứ?
    - Điều gì?
    - Sắp tới giờ vô học rồi .
    - Thì sao ?
    - Thì tụi này bỏ anh ngồi lại một mình chứ sao ?
    Anh mỉm cười:
    - Ừ, các cô đi đi ! Để tiền chè tôi trả cho .
    Cúc Hương nháy mắt:
    - Nói vậy chứ anh để tụi này trả. Anh chỉ trả tiền cà phê của anh thôi . Hôm nào tụi này hết tiền thì anh trả luôn tiền chè. Đồng ý không?
    Anh chưa kịp trả lời thì Xuyến đã lên tiếng, giọng đầy quyền uy:
    - Còn mai mốt anh muốn vắng mặt thì phải xin phép tụi này . Không được tự ý đi lung tung như mấy ngày vừa rồi . Nhớ chưa ?
    Trước những mệnh lệnh đanh thép và dồn dập như vậy, anh không kịp nghĩ ra câu trả lời, đành gật đầu đại . Tự nhiên anh nhớ đến câu "nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò" và anh nghĩ lẽ ra phải xếp học trò lên hàng thứ nhất mới đúng.

  4. #4
    HUT's Engineer Avatar của écho_loves_narcis
    Tham gia ngày
    May 2005
    Bài gửi
    525

    Mặc định

    Chẹp, lôi cả Nguyễn Nhật Ánh lên đấy nữa Cho Mắt biếc lên cho hoành tráng đê.

  5. #5
    svBK's Member Avatar của Vitamin C
    Tham gia ngày
    Mar 2006
    Bài gửi
    46

    Mặc định

    rồi, rồi.Hôm nào có thời gian em sẽ post toàn chuyện NNA tặng cho những ai yêu thích.:53:

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. Hosting dành cho học sinh sinh viên
    Gửi bởi binhanga trong mục Các vấn đề CNTT khác
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 15-01-2004, 06:21 PM

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube