User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 6 của 6

Chủ đề: Cả châu Á ‘lâm nguy’ khi Trung Quốc có trong tay Su-35

  1. #1
    HUT's Student
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    488

    Mặc định Cả châu Á ‘lâm nguy’ khi Trung Quốc có trong tay Su-35

    nguồn: http://nguyentandung.org/ca-chau-a-l...tay-su-35.html



    Cả châu Á ‘lâm nguy’ khi Trung Quốc có trong tay Su-35




    Phát biểu trên tạp chí Kanwa Defense Review (Hong Kong), đặc phái viên Yuri Baskoz ở Moscow cho rằng việc không quân Trung Quốc nhập khẩu 24 tiêm kích đa năng Su-35 của Nga có ý nghĩa chiến lược hoàn toàn mới, làm cho sức mạnh hải quân và không quân ở khu vực Đông Á nghiêng hẳn về phía Trung Quốc.


    Su-35 “lật ngược thế cờ” ở Đông Á
    Yuri Baskoz khẳng định, lần đầu tiên kể từ khi Chiến tranh Lạnh kết thúc đến nay, các nước và vùng lãnh thổ như Nhật Bản, Ấn Độ, Đài Loan và cả khu vực Đông Nam Á sẽ phải đối mặt với ưu thế về công nghệ không quân của Trung Quốc ngay khi nước này có được tiêm kích Su-35 hiện đại nhất của Nga.
    Châu Á ‘lâm nguy’ khi Trung Quốc có Su-35?

    Tính tới thời điểm này, máy bay chiến đấu hiện đại nhất của không quân Trung Quốc cũng chỉ cùng thế hệ với máy bay tác chiến chủ lực của các nước châu Á khác như Ấn Độ, Việt Nam, Nhật Bản (tiêm kích thế hệ thứ 3). Nếu xét kỹ về mặt công nghệ và vũ khí, Su-30 MKI của Ấn Độ thậm chí còn vượt trội hơn hẳn những chiếc Su-30 MKK (phiên bản xuất khẩu dành riêng cho không quân Trung Quốc). Với Nhật Bản, nước này có đủ mọi loại vũ khí, chủng loại máy bay chiến đấu mà không quân Trung Quốc có, hơn nữa họ còn đi trước Trung Quốc trong một số lĩnh vực.
    Sau khi sở hữu 24 chiếc Su-35, trình độ tác chiến của không quân Trung Quốc chí ít sẽ dẫn trước không quân Nhật Bản và không quân Ấn Độ nửa thế hệ trở lên. Bởi Su-35 là loại máy bay được thế giới công nhận thuộc thế hệ 4++, trang bị động cơ công suất lớn với lực đẩy gia tốc lên tới 14.500 kg, khiến Su-35 có năng lực đạt được tốc độ siêu âm nhanh chóng. Hơn nữa, Su-35 còn được trang bị hệ thống công nghệ kiểm soát lực đẩy kiểu vector (TVC) mà máy bay chiến đấu Su-30 MKI của không quân Ấn Độ được trang bị.
    Su-30 MKI của Ấn Độ

    Bên cạnh đó, Su-35 còn được trang bị radar IRBIS-E với cự ly hoạt động gấp 4 lần loại radar trang bị cho Su-30 MKK. Điều đó có nghĩa, giả sử Su-35 xuất hiện trên bầu trời Thanh Đảo (Sơn Đông, Trung Quốc), nó có thể phát hiện các mục tiêu trên không ở bán đảo Triều Tiên, tiến hành theo dõi 30 mục tiêu và có năng lực tấn công đồng thời 8 mục tiêu.


    Sự khủng khiếp của Su-35 lý giải tại sao TQ lại cần nó đến như vậy.
    Trung Quốc tạm thắng 1-0
    Theo kế hoạch, tới trước năm 2015, hãng Sukhoi mới hoàn thành đơn đặt hàng 48 chiếc Su-35S cho không quân Nga, nên sớm nhất là vào khoảng từ năm 2016 tới năm 2018, không quân Trung Quốc mới nhận được lô hàng 24 chiếc Su-35 mua từ Nga. Khi đó, không quân Nhật Bản vẫn chưa được nhận tiêm kích thế hệ 5 (F-35A) của Mỹ. Đối với Ấn Độ, chí ít là trước năm 2020, không quân nước này mới có thể được trang bị tiêm kích thế hệ 5 (FGFA). Trong trường hợp của Đài Loan, khi đó cho dù những chiếc F-16 của họ đã được Mỹ hoàn thành việc cải tiến công nghệ thì chúng vẫn kém hơn so với Su-35 và chương trình hợp tác nhằm nâng cấp F-16 giữa Đài Loan và Mỹ coi như vô dụng.
    Sukhoi Su-35S

    Như vậy, có thể thấy từ năm 2015 tới năm 2020, với việc có được những chiếc Su-35, không quân Trung Quốc sẽ đi trước không quân Nhật Bản và Ấn Độ về mặt công nghệ máy bay chiến đấu đang phục vụ trong quân đội. Về lý thuyết, hệ thống radar quét mảng pha điện tử chủ động (AESA) trang bị trên máy bay của Ấn Độ và Nhật Bản có tốc độ xử lý nhanh hơn nhưng các tính năng khác thì không mấy khác biệt so với Su-35. Ưu điểm của AESA là hiệu suất tương đối cao và cự ly hoạt động lớn. Việc có trang bị AESA hay không phụ thuộc vào khả năng làm chủ công nghệ và giá thành nên nếu cần thiết thì Nga cũng có thể đáp ứng được yêu cầu này.
    Sukhoi Su-35

    So với Su-30 MKI, năng lực tác chiến tổng hợp của Su-35 chí ít là cao gấp 3 lần còn với F-15J của Nhật Bản là 4 lần. Chỉ với 24 chiếc Su-35, năng lực tác chiến của không quân Trung Quốc đã tương đương với 64 chiếc Su-30 MKI hay khoảng 80 chiếc F-15J. Như vậy, trong khoảng thời gian từ năm 2016 đến 2020 (hoặc 2022), chỉ có tiêm kích F-22A của Mỹ mới có khả năng đảm bảo sự cân bằng cơ bản về năng lực tác chiến trên không ở vùng Viễn Đông. Điều này có thể buộc Nhật Bản phải hối thúc đồng minh Mỹ tích cực hơn trong việc triển khai F-22A tới bố trí ở Okinawa.
    Trung Quốc còn dự tính gì khác?
    Một câu hỏi mà giới quan sát quốc tế đang rất mong muốn có câu trả lời là: Liệu có sự khác biệt nào giữa phiên bản Su-35 dùng trong quân đội Nga và Su-35 xuất khẩu sang Trung Quốc? Thực tế là cả Nga và Trung Quốc đều chưa biết chắc chắn bởi quá trình đàm phán chi tiết giữa hãng Sukhoi và Tập đoàn xuất khẩu vũ khí quốc gia Nga (Rosoboronexport) với đối tác Trung Quốc vẫn đang tiến hành.
    Sukhoi Su-35S

    Điều kỳ lạ trong bản hợp đồng nhập khẩu Su-35 của Trung Quốc lần này là họ không bao gồm yêu cầu chuyển giao công nghệ. Về mặt lý thuyết, điểm khác biệt lớn nhất giữa phiên bản Su-35 dùng trong không quân Nga và phiên bản dùng cho không quân Trung Quốc là có thể Trung Quốc sẽ yêu cầu Nga lắp đặt một số vũ khí, thiết bị cảm biến và bộ truyền dữ liệu do Trung Quốc tự sản xuất. Đây là phương thức giống như Ấn Độ đã từng làm với Su-30MKI. Tất cả các máy tính dùng để thực thi nhiệm vụ trên Su-30 MKI đều do Ấn Độ chế tạo và giai đoạn tiếp theo là lắp đặt tên lửa siêu thanh đa năng BrahMos và tên lửa không đối không Astra do Ấn Độ sản xuất.
    Sukhoi Su-35

    Một dụng ý khác của Trung Quốc khi nhập khẩu Su-35 nằm ở động cơ 117S. Sau năm 2016, Trung Quốc có thể bắt đầu tiến hành bay thử loại máy bay có công năng như máy bay chiến đấu thế hệ 5 mà thực chất là sự kết hợp giữa J-20 và động cơ 117S vốn được trang bị cho Su-35. Nếu làm được như vậy, tới năm 2022, quân đội Trung Quốc có thể được trang bị máy bay chiến đấu thế hệ 5. Khi đó, cho dù không quân Ấn Độ có được máy bay chiến đấu thế hệ 5 và không quân Nhật Bản có được F-35A, không quân Trung Quốc cũng không hề kém cạnh về trình độ và công nghệ với sự góp mặt của J-20. Đồng thời những chiếc máy bay chiến đấu của Trung Quốc sẽ không còn bị rơi vào thế yếu kém toàn diện.
    Động cơ Sukhoi Su-35

    Hiện nay, vấn đề lo ngại nhất của giới công nghiệp hàng không Nga là Trung Quốc có thể sẽ làm nhái động cơ 117S. Về vấn đề này, tạp chí trên cho rằng không cần phải lo ngại vì tới trước hoặc sau năm 2020, Trung Quốc cũng khổng thể nào làm nhái được động cơ có lực đẩy lớn, nếu không họ không cần phải nhập khẩu Su-35. Lợi nhuận xuất khẩu động cơ 117S cao hơn rất nhiều so với động cơ AL31F. Chỉ riêng động cơ 117S đã có giá xuất khẩu là 20 triệu USD, tương đương với việc xuất khẩu một chiếc máy bay huấn luyện YAK-130.
    Một vấn đề khác là tại sao Trung Quốc chỉ nhập khẩu có 24 chiếc Su-35 ? Liệu Trung Quốc có đi lại con đường cũ như đã làm với Su-27, nghĩa là thử sử dụng trước, rồi “lần đá qua sông”, thấy tốt sẽ lại nhập khẩu tiếp lô thứ hai?
    (INF)

  2. Có 2 thành viên cảm ơn bài viết của quocbkneoiso có chất lượng:


  3. #2
    HUT's Student
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    488

    Mặc định Re: Cả châu Á ‘lâm nguy’ khi Trung Quốc có trong tay Su-35








  4. Có 2 thành viên cảm ơn bài viết của quocbkneoiso có chất lượng:


  5. #3
    HUT's Student
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    488

    Mặc định Re: Cả châu Á ‘lâm nguy’ khi Trung Quốc có trong tay Su-35

    và thế giới hiện nay duy nhất chỉ có 2 đại diện có thể đối đầu với SU 35 là :








    Lần sửa cuối bởi quocbkneoiso; 29-11-2014 lúc 09:56 PM

  6. #4
    HUT's Student
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    488

    Mặc định Re: Cả châu Á ‘lâm nguy’ khi Trung Quốc có trong tay Su-35

    Báo Mỹ: Đánh giá cao tiềm năng xuất khẩu của J-31

    ờ New York Times của Mỹ vừa có bài viết đáng chú ý về máy bay chiến đấu tàng hình J-31 của Trung Quốc trong cuộc Triển lãm hàng không Chu Hải 2014 diễn ra từ 11 - 16/11.

    Máy bay chiến đấu tàng hình J-31 của Trung Quốc.

    Bài báo cho biết, 20 năm qua, Triển lãm Chu Hải đã trở thành một nơi trưng bày các sản phẩm công nghệ đỉnh cao của Trung Quốc và một số quốc gia, đây cũng là thị trường để các quốc gia lựa chọn những sản phẩm phù hợp nhu cầu của mình.
    Với những nỗ lực của mình để cải thiện vị trí trong thị trường vũ khí cao cấp, Trung Quốc tích cực chứng minh khả năng cạnh tranh trên trường quốc tế của các máy bay chiến đấu, tên lửa và các phương tiện bay không người lái nội địa.
    Chuyên viên cao cấp thuộc Trung tâm đánh giá và nghiên cứu chiến lược Washington John Christien đánh giá, Triển lãm hàng không Chu Hải được coi là sự khởi đầu của máy bay J-31. Bài báo cho biết, phương tiện truyền thông của Trung Quốc đã đưa ra thời gian cụ thể đưa vào biên chế máy bay J-31, nguồn gốc động cơ, hiệu quả tính năng chiến đấu của J-31.
    Giáo sư của Đại học Kinh doanh quốc tế của Kentucky, ông Robert M.Farley cho biết: "Động cơ hạn chế tham vọng của Trung Quốc trong lĩnh vực hàng không. Chính vì thế, máy bay J-31 của Trung Quốc chỉ thu hút được khách hành với mức giá thấp hơn hẳn so với giá thành của các sản phẩm cùng loại khác. Tôi đoán giá thành của J-31 sẽ khoảng 75 triệu USD, với mức giá sẽ làm cho nó khá hấp dẫn, tất nhiên, Pakistan có thể là một nước nhập khẩu với số lượng lớn. Các quốc gia khu vực Trung Đông cũng đang trong quá trình hiện đại hóa vũ khí trang bị không quân. Hơn nữa, các quốc gia này đa phần không hài lòng với thiết bị của Mỹ, chính vì thế, với lợi thế giá rẻ hơn thì máy bay chiến đấu tàng hình của Trung Quốc có thể được bán khá chạy”, ông Farley nhận định.".



    Vì sao Trung Quốc “dại dột” mua tàu ngầm lớp Lada?

    Từng bị Tư lệnh Hải quân Nga tẩy chay, bị Ấn Độ chê và có giá bán “trên trời”… Ấy vậy mà Trung Quốc vẫn quyết mua tàu ngầm lớp Lada.

    Tàu ngầm lớp Lada của Nga.
    Xuất phát từ yếu tố địa chính trị, ban đầu, Nga không có ý định bán tàu ngầm lớp Lada cho Trung Quốc. Khách hàng đầu tiên mà phía Nga kỳ vọng là Ấn Độ, nhưng New Delhi lại không có hứng thú vì tàu ngầm lớp Lada chỉ là tàu ngầm cỡ nhỏ và vừa, không đáp ứng được yêu cầu chiến lược của cường quốc Nam Á này.
    Giá “trên trời” của tàu ngầm lớp Lada cao cũng là nhân tố quan trọng khiến Ấn Độ không mấy hứng thú. Vào năm 1997, tàu ngầm lớp Lada có giá hơn 300 triệu USD. Giờ đây, tính thêm yếu tố lạm phát và giá vật liệu tăng, giá của tàu ngầm lớp Lada chí ít đã tăng gấp đôi, lên trên 700 triệu USD.

    Vậy thì tại sao Trung Quốc lại “dại dột” mua tàu ngầm lớp Lada?
    “Khắc tinh” của tàu ngầm Nhật Bản trên Biển Hoa Đông

    Xét về khía cạnh quân sự, Trung Quốc nhập khẩu tàu ngầm lớp Lada là nhằm đa nguyên hóa đội tàu ngầm. Việc Trung Quốc sử dụng tàu ngầm hạt nhân, tàu ngầm lớp Nguyên, lớp Tống và lớp Lada, lớp Kilo do Nga chế tạo để bố phòng kiểu tầng tầng lớp lớp và ra đòn tấn công đa dạng khiến đối thủ khó bề chống đỡ.

    Tàu ngầm hiện đại lớp Sōryū của Nhật Bản có khả năng lặn sâu từ 350-500m.
    So với tàu ngầm hiện đại lớp Sōryū của Nhật Bản có khả năng lặn sâu từ 350-500m, tàu ngầm lớp Lada có 3 ưu thế vượt trội.
    Một là khả năng tàng hình. Với thiết kế thân tàu hình giọt nước và vỏ tàu chỉ có một lớp, tiếng ồn do tàu ngầm Lada gây ra ít hơn 8 lần so với tàu ngầm lớp Kilo. Vỏ tàu ngầm lớp Lada còn được phủ lớp gốm tiêu âm mới, có thể hấp thụ sóng âm cả bên trong lẫn ngoài tàu. Nhờ vậy, tiếng ồn của tàu ngầm lớp Lada đã giảm xuống dưới 100 dB, trong khi tiếng ồn của tàu ngầm lớp Sōryū là trên 105 dB. Theo tạp chí The Mirror ở Hong Kong, chênh lệch 5 dB giữa tàu ngầm lớp Lada và tàu ngầm lớp Sōryū có thể trở thành ưu thế “đoạt mạng”.
    Hai là năng lực tấn công đa dạng, hỏa lực áp đảo. Trên tàu ngầm lớp Lada có tổng cộng 18 đơn vị vũ khí đều có thể phóng bằng 6 ống phóng thuỷ lôi loại 533 mm. Tàu ngầm lớp Sōryū cũng có 6 ống phóng thuỷ lôi loại 533 mm, nhưng chỉ có thể phóng được hai loại vũ khí là ngư lôi dẫn đường hạng nặng kiểu 89 và tên lửa chống hạm Harpoon, không bằng một nửa so với tầu ngầm lớp Lada. Tàu ngầm lớp Lada có 3 loại vũ khí chống ngầm, nên có thể linh hoạt sử dụng để đối phó với các đối thủ khác nhau, nhưng tàu ngầm lớp Sōryū chỉ có 1 loại, nên chỉ đối phó được với 1 loại đối thủ.
    Ba là hệ thống động lực. Tàu ngầm lớp Sōryū sử dụng hệ thống cung cấp động lực trên tàu ngầm không phụ thuộc vào không khí ngoài chạy bằng động cơ Stirling (Sterling AIP) còn tàu ngầm lớp Lada được trang bị hệ thống AIP kiểu pin nhiên liệu (fuel cell AIP). Nếu cùng một thể tích, công suất của pin nhiên liệu lớn hơn rất nhiều. Nhờ vậy, tàu ngầm lớp Lada có thể hoạt động dưới nước từ 2 tuần tới 3 tuần trở lên. Trong khi đó, nếu được trang bị 4 động cơ Stirling, thời gian hoạt động dưới nước của tàu ngầm lớp Sōryū cũng chỉ bằng một nửa so với tàu ngầm lớp Lada.
    Nói tóm lại, khi tác chiến ở vùng biển chỉ sâu vài chục mét như Hoàng Hải và Biển Hoa Đông, ưu thế lặn sâu tới 500 mét của tàu ngầm lớp Sōryū trở nên vô tác dụng. Do đó, tàu ngầm lớp Lada tuy nhỏ hơn rất nhiều so với tàu ngầm lớp Sōryū, nhưng hoàn toàn có thể trở thành khắc tinh của tàu ngầm lớp Sōryū, đặc biệt là tại vùng biển nông và vùng biển gần bờ.
    Nhập khẩu có lợi hơn tự nghiên cứu chế tạo

    Xét về góc độ kinh tế, việc nhập khẩu tàu ngầm lớp Lada là nhằm tránh đẩy ngành công nghiệp quân sự Trung Quốc rơi vào tình trạng dư thừa sản xuất, từ đó kéo sập nền kinh tế nước này. Lỗ hổng về trang thiết bị quân sự hiện đại rất nhiều, cho dù trong tay có tiền và nắm vững công nghệ thì Trung Quốc cũng không sản xuất kịp để cung cấp cho quân đội. Tuy nhiên, nếu Trung Quốc bỏ tiền ồ ạt xây dựng các nhà máy quân sự, sau khi nhu cầu trang thiết bị của quân đội bão hòa, các nhà máy này sẽ bị dư thừa năng lực sản xuất. Đây là một trong những nguyên nhân khiến Liên Xô cũ sụp đổ. Do vậy, việc biến phía Nga thành công xưởng sản xuất trang thiết bị vũ khí của Trung Quốc và nắm được các công nghệ then chốt… được coi là một lựa chọn thông minh.
    Và cũng giống như máy bay Su-35, Trung Quốc mua vũ khí của Nga kèm thêm điều kiện là phải lắp đặt một số trang thiết bị do nước này tự chế. Qua đó cánh cửa hợp tác quân sự Nga-Trung Quốc càng sâu rộng.


    Theo Báo Tin tức

  7. #5
    HUT's Student
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    488

    Mặc định Re: Cả châu Á ‘lâm nguy’ khi Trung Quốc có trong tay Su-35

    Nga bán hệ thống tên lửa S-400 cho Trung Quốc trị giá 3 tỷ USD


    Tờ Chinanews dẫn nguồn từ tờ báo chí Nga cho biết, Nga đã ký hợp đồng bán hệ thống tên lửa phòng không tầm xa S-400 Triumph cho Trung Quốc sau nhiều năm đàm phán. Hợp đồng trị giá 3 tỷ USD.


    Hệ thống tên lửa S-400 của Nga.

    Thông tin này do giám đốc một xí nghiệp thuộc tổ hợp công nghiệp Quốc phòng Nga và các quan chức Bộ Quốc phòng Nga tiết lộ với tờ Russia Herald của Nga.

    Theo tiết lộ, đầu mùa thu năm 2014, công ty xuất khẩu quốc phòng Nga đã ký hợp đồng bán ít nhất 6 tiểu đoàn tên lửa phòng không S-400 cho Bộ Quốc phòng Trung Quốc và hợp đồng này có tổng giá trị hơn 3 tỷ USD.

    Tuy nhiên, người phát ngôn Công ty xuất khẩu quốc phòng Nga từ chối trả lời phỏng vấn, trong khi người phát ngôn công ty nghiên cứu chế tạo hệ thống S-400 cũng từ chối bình luận.

    Các cuộc đàm phán về việc bán hệ thống tên lửa S-400 cho Trung Quốc đã kéo dài nhiều năm. Năm 2011, lãnh đạo quốc phòng Nga cho biết việc xuất khẩu hệ thống tên lửa S-400 không thể thực hiện trước năm 2016, vì còn cần phải hoàn thành kế hoạch mua sắm quốc gia của quân đội Nga.

    Đầu năm 2014, một tờ báo Nga cũng đưa tin Tổng thống Putin đã phê chuẩn việc bán hệ thống tên lửa S-400 cho Trung Quốc. Tháng 7/2014 Chánh văn phòng Tổng thống Nga Sergei Ivanov tuyên bố Trung Quốc có thể trở thành khách hàng nước ngoài đầu tiên của hệ thống phòng không S-400.
    Nhà phân tích quân sự Ivan Konovalov, Giám đốc Trung tâm nghiên cứu chiến lược Nga, cho rằng Trung Quốc có thể bố trí hệ thống tên lửa S-400 tại khu vực phía nam của nước này, mục đích là để kiểm soát tình hình trên không khu vực Đài Loan và các đảo tranh chấp xung quanh khác.
    S-400 Triumph, là hệ thống phòng không thế hệ mới được nâng cấp từ S-300, hiện cũng đang được quân đội Trung Quốc sử dụng.

    S-400 Triumph là hệ thống tên lửa đất đối không của Nga, có tầm bắn từ trung đến xa, có khả năng tiêu diệt hiệu quả bất kỳ mục tiêu nào trên không, trong đó có máy bay không người lái, tên lửa đạn đạo và tên lửa hành trình... hoặc các loại máy bay hiện đại của Mỹ như F-35, F22... trong phạm vi 400 km cùng độ cao từ 5-30 km.








  8. #6
    HUT's Student
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    488

    Mặc định Re: Cả châu Á ‘lâm nguy’ khi Trung Quốc có trong tay Su-35

    ống kính nhìn ra thế giới








    Chiến lược cờ vây của Trung Quốc ở Biển Đông


    Trong con mắt của người chơi cờ vây, những gì Trung Quốc đã và đang làm ở Biển Đông là một ví dụ điển hình về thuật chơi cờ vây. Chiến lược này cần đến một số điểm mấu chốt: tránh chiến sự, đụng độ; kiểm soát những vị trí chiến lược trên biển và xây dụng chúng thành những điểm kiểm soát và căn cứ hậu cần vững chắc.








    Người phương Tây nói chung thường khó nhận ra các động thái chiến lược của Bắc Kinh vì họ có thiên hướng nhìn nhận trò chơi giữa các quốc gia theo tư duy của một ván cờ vua. Trong khi đó, các nhà quan sát chiến lược Trung Quốc lâu năm như Henry Kissinger và David Lai thì cho rằng Trung Quốc vận dụng thuật cờ vây trong phần lớn các mối quan hệ đối ngoại của nước này.
    Cờ vây là trò chơi lâu đời và nổi tiếng nhất ở Trung Quốc. Giống như tên gọi của nó, cờ vây là trò chơi bao vây; còn cờ vua là trò chơi chiếu tướng. Cờ vua có các quân cờ như vua, hậu hoặc tốt, có giá trị và quyền uy khác nhau, quy ước theo đặc tính của mỗi quân cờ tương ứng. Còn trong cờ vây, chỉ có các quân tròn giống hệt nhau, quyền uy của quân cờ chính là vị trí mà nó được đặt trên bàn cờ. Nếu cách chơi của cờ vua là nhằm tích tụ sức mạnh quân ta và làm suy yếu sức mạnh đối phương; thì cờ vây là nhằm chiếm giữ và sử dụng những vị trí chiến lược quan trọng.
    Các nhà quan sát quốc tế sử dụng lăng kính của cờ vua sẽ khó nhận ra được các động thái của Trung Quốc ở Biển Đông. Các quân tốt được đẩy ra phía trước, nhưng các quân cờ khác mạnh hơn thì ít được sử dụng. Quân cờ mạnh nhất trên bàn cờ là căn cứ tàu ngầm hạt nhân Du Lâm (Yulin) phía nam đảo Hải Nam. Tuy nhiên, căn cứ này lại không nằm trong khu vực tranh chấp. Quân đội ít khi can dự vào tranh chấp, mà chủ yếu là các tàu cá và tàu vũ trang hạng nhẹ của chính phủ. Đối tượng tranh giành chủ yếu lại là những bãi đá nhỏ, cằn cọc và thường chìm dưới mặt nước.
    Rõ ràng, nếu nhìn trò chơi này từ góc độ cờ vua, thì một nhà ngoại giao kỳ cựu đã cho rằng, “các cường quốc không gây chiến với nhau vì những bãi đá,” còn một nhà phân tích hàng đầu thì kết luận rằng “căng thẳng giữa một cường quốc đang trỗi dậy và các nước láng giềng là tự nhiên và không tạo ra mối nguy lớn đối với cân bằng quyền lực toàn cầu, và thậm chí không ảnh hưởng gì đến sự vận hành bình thường của hệ thống quốc tế.”
    Nhưng trong con mắt của người chơi cờ vây, những gì Trung Quốc đã và đang làm ở Biển Đông là một ví dụ điển hình về thuật chơi cờ vây. Mục tiêu cuối cùng là giành kiểm soát khu vực. Chiến dịch để đạt được mục tiêu này không dựa vào các trận chiến có sự tham gia của của các quân cờ hùng mạnh như trong cờ vua, mà dựa vào việc bành trướng dần dần. Đây là một chiến dịch kéo dài hàng thập kỷ. Logic cơ bản là dần thay đổi mọi thứ theo hướng có lợi cho sự thống trị của Trung Quốc bằng việc kín đáo điều khiển sự bố trí chiến lược (strategic configuration) của toàn khu vực.






    Chiến lược này cần đến một số điểm mấu chốt sau: (i) Thứ nhất, càng tránh được chiến sự càng tốt; đụng độ chỉ xảy ra khi cần phải tận dụng một tình huống có lợi. (ii) Thứ hai, kiểm soát những vị trí chiến lược nhất trên biển; nếu chưa sở hữu được thì phải chiếm các vị trí này một cách lén lút nếu có thể, và trong phạm vi một cuộc xung đột nhỏ nếu cần thiết. (iii) Thứ ba, xây dựng các vị trí này thành những điểm kiểm soát vững chắc, phát triển thành các trung tâm hậu cần và cơ sở phát huy sức mạnh hiệu quả.






    Sáu thập kỷ bành trướng của Trung Quốc trên Biển Đông kể từ những năm 1950, đã cho thấy họ tuân thủ rất chặt chẽ các yêu cầu trên.
    Dù sẵn sàng chấp nhận tham gia vào đối đầu quân sự nhưng Trung Quốc thường tránh sử dụng các trận chiến vũ trang quy mô lớn để mở rộng vùng kiểm soát của mình. Trong số các cuộc chiến giành giật lãnh thổ trong sáu thập kỷ qua, chỉ có hai vụ liên quan đến đụng độ vũ trang. Cuộc đụng độ thứ nhất diễn ra vào tháng 1/1974 với Việt Nam Cộng hòa và kết cục là Trung Quốc chiếm nhóm Lưỡi Liềm (Crescent Group) – phần phía Tây của Quần đảo Hoàng Sa từ Việt Nam Cộng hòa. Cuộc đụng độ thứ hai có quy mô nhỏ hơn nhiều, nhưng không kém phần đẫm máu – đánh chiếm Đá Gạc Ma (Johnson South Reef) của Việt Nam vào tháng 4/1988.


    Điều đáng lưu ý về hai cuộc đối đầu này là đều xảy ra vào thời điểm xuất hiện khoảng trống quyền lực ở khu vực. Trong cuộc đối đầu thứ nhất, Mỹ đang rút khỏi khu vực; và cuộc thứ hai, Liên Xô rút khỏi khu vực. Trong cả hai vụ việc, Trung Quốc đều nhận được sự đồng thuận ngầm của Mỹ, chủ thể mạnh nhất ở Châu Á – Thái Bình Dương). Vì thế, các xung đột quân sự ít gây ra các hệ quả về ngoại giao.
    Điểm mấu chốt thứ hai được phản ánh trong việc Trung Quốc lựa chọn địa điểm để chiếm đóng ở khu vực tranh chấp. Khi Trung Quốc cạnh tranh với Việt Nam để giành quyền hiện diện ở Quần đảo Trường Sa năm 1988, Trung Quốc đã chấp nhận đổi số lượng lấy chất lượng. Trung Quốc chiếm 6 bãi đá, so với con số 11 của Việt Nam. Nhưng năm trong số sáu bãi đá đó là những thực thể có vị trí chiến lược nhất trên Quần đảo Trường Sa.


    Lựa chọn đầu tiên của Trung Quốc ở Quần đảo Trường Sa là Đá Chữ Thập (Fiery Cross Reef), một trong những điểm tốt nhất ở Trường Sa nếu xét cả về vị trí lẫn tiềm năng cải tạo đất. Đá Chữ Thập nằm ở một địa điểm lý tưởng nơi cửa ngõ phía tây của Quần đảo Trường Sa, và là một trong số ít các đảo ở Trường Sa tiếp xúc với các tuyến đường vận tải chính xuyên đại dương đi qua Biển Đông. Vị trí không quá xa nhưng cũng không qua gần các nhóm đảo khác khiến nó một mặt giảm nguy cơ bị tấn công, mặt khác dễ mở rộng phạm vi ảnh hưởng. Ngoài các lợi thế này, Đá Chữ Thập còn chiếm một diện tích khoảng 10 km2, một trong những thực thể lớn nhất ở Quần đảo Trường Sa.



    Bốn trong số năm bãi đá còn lại (bao gồm Đá Su Bi (Subi Reef), Đá Ga Ven (Gaven Reef), Đá Gạc Ma (Johnson South Reef) và Đá Châu Viên (Cuarteron Reef)), nằm ở rìa của bốn nhóm đảo khác nhau, từ đó có thể kiểm soát một vùng biển rộng lớn và các tuyến đường biển quan trọng đi vào các nhóm đảo. Hai thực thể khác mà Trung Quốc chiếm giữ sáu đó cũng có giá trị chiến lược lớn - Đá Vành Khăn (Mischief Reef) và Bãi cạn Scarborough. Đá Vành Khăn, thực thể Trung Quốc lén lút chiếm từ tay Philippin năm 1995, nằm ở trung tâm của cánh phía đông của Quần đảo Trường Sa và gần với tuyến đường biển dọc phía đông Biển Đông. Còn Bãi cạn Scarborough, vốn từ năm 2012 đã thuộc quyền kiểm soát thực tế của Trung Quốc, nằm ở góc đông bắc Biển Đông, và là tiền tiêu lý tưởng để giám sát các tuyến vận tải biển chính qua khu vực.




    Chiếm giữ được Quần đảo Hoàng Sa, Bãi cạn Scarborough và một số thực thể có vị trí chiến lược ở Quần đảo Trường Sa, Trung Quốc có ưu thế hơn so với các nước trong việc kiểm soát Biển Đông. Ví dụ, đảo Phú Lâm (Woody island), Đá Chữ Thập, Đá Vành Khăn và Bãi cạn Scarborough hợp thành hình bốn điểm có bán kính 250 hải lý, có thể giám sát toàn bộ Biển Đông.
    Điều đó có nghĩa là những gì Trung Quốc cần tiến hành để làm chủ ở Biển Đông chỉ là cố gắng xây dựng những nơi này thành các căn cứ vững chắc, và triển khai nhiều loại tàu bè, cả quân dự và phi quân sự, cả trên và dưới mặt nước, và máy bay, cả có người lái và không người lái, đến khu vực. Những căn cứ này sẽ là nơi hỗ trợ hậu cần cho tàu bè và máy bay mà Trung Quốc triển khai.
    Đây chính xác là những gì mà Trung Quốc đang tiến hành. 60 năm trước, từ một bãi cát không người ở nay Đảo Phú Lâm đã có tới hơn 1.000 cư dân và quân đội. Cơ sở hạ tầng phục vụ cho dân sự và quân sự bao gồm một sân bay 2.700m với một đường bay và đường bộ song song, cho phép 8 máy bay thế thệ thứ tư như máy bay chiến đấu Su-30MKK và máy bay ném bom JH-7 cất hạ cánh cùng lúc; và một cảng nước sâu dài 1.000m có thể cho tàu 5.000 tấn neo đậu.


    Ở phía nam Quần đảo Trường Sa, từ năm 2013, Trung Quốc đã thực hiện cải tạo với quy mô lớn để biến các bãi đá mà nước này chiếm đóng thành các đảo nhân tạo. Trong khi truyền thông quốc tế hướng chú ý tới Đá Gạc Ma, thì dự án cải tạo đất có thể tác động lớn nhất là ở Đá Chữ Thập.
    Từ một bãi đá chìm tự nhiên, Đá Chữ Thập nay sẽ trở thành đảo lớn nhất ở Trường Sa. Sau dự án này, với diện tích đất khoảng 2 km2, Đá Chữ Thập thành sẽ lớn gấp 4 lần so với Đảo Ba Bình - hòn đảo tự nhiên lớn nhất ở Quần đảo Trường Sa. Diện tích đất mở rộng này sẽ cho phép xây dựng trên Đá Chữ Thập một sân bay 2.500m; một cảng biển 5.000 tấn; các trạm ra-đa; hệ thống tên lửa chống tàu đất đối không tầm trung đến tầm xa; các nhà kho và công trình dịch vụ khác có khả năng phục vụ cho hàng trăm tàu cá, tàu tuần tra, tàu chiến và máy bay chiến đấu.
    Với hệ thống các đảo cải tạo có vị trí chiến lược này, Trung Quốc có tiềm năng lớn hơn so với bất kỳ cường quốc nào trong việc giành ưu thế về hải quân và không quân ở Biển Đông. Mặc dù còn chặng đường dài phía trước, song cũng không khó tưởng tượng ra viễn cảnh trong 2 thập kỷ tới là, Bắc Kinh sẽ rải đầy các căn cứ trên Biển Đông, từ Quần đảo Hoàng Sa ở tây bắc tới Đá Vành Khăn ở đông nam, và từ Bãi cạn Scarborough ở đông bắc tới Đá Chữ Thập ở tây nam.
    Nếu thuật cờ vây trên đây là đúng, và nếu các đối thủ của Trung Quốc không có các biện pháp đối phó hiệu quả, Bắc Kinh sẽ trở thành vị chúa tể mới ở Biển Đông, và kết quả là một nước bá quyền mới ở Châu Á ra đời.

    TS. Alexander Vuving hiện là Giáo sư tại Trung tâm Nghiên cứu An ninh Châu Á – Thái Bình Dương (APCSS).


    Lần sửa cuối bởi quocbkneoiso; 01-12-2014 lúc 01:06 PM

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube