User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/3 123 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 24

Chủ đề: Hối hận?!

  1. #1
    svBK's Member
    Tham gia ngày
    Dec 2005
    Bài gửi
    46

    Mặc định Hối hận?!

    Đọc được bài viết này, cũng thấy đau lòng quá. Dẫu là đề tài cũ rồi, dẫu đã nói bao nhiêu lần rồi, thì tớ cũng muốn post lên đây để anh, chị em đọc và suy ngẫm

    Trước kia, quan niệm của tôi đối với chuyện “vượt rào” rất thoáng: đã yêu thì “cho”, chẳng có gì phải hối hận cả! Nhưng rồi “lần đầu tiên” của tôi kết thúc trong đau đớn khôn tả, và tiếp đó là những dằn vặt, cãi vã…

    Tôi từng tự nhủ rằng điều hạnh phúc nhất là trao cái quý giá nhất của đời con gái cho một người mà mình yêu thật sự, bất chấp sau này hai đứa có mỗi người một nơi. Bởi yêu là không bao giờ nói rất tiếc mà!

    Thế rồi chuyện mà tôi dự tính cũng đã xảy ra. Tôi và người ấy quen nhau từ khi còn học lớp 10. Đương nhiên chuyện “vượt rào” không xảy ra ngay lập tức, chúng tôi đã có thời gian cả năm trời mấp mé rào.

    Tôi còn nhớ những lần ở quán cà phê bờ sông, ở nhà người ấy và cả trong phòng thí nghiệm của trường khi mọi người đã ra về hết... Rồi đến ngày 14/2 năm ngoái, tôi và X. đã đi đến giới hạn cuối cùng trong một nhà nghỉ bình dân, khuất sâu trong một con hẻm không người qua lại...

    Lúc đó trong đầu tôi tự nhiên trống rỗng, tôi không nghĩ gì cả. Những ý nghĩ vụt qua đầu tôi rất nhanh, một phần vì người kia đang thúc giục, một phần vì tôi nghĩ: mình yêu người ta mà, mình yêu người ta mà...

    Lần đầu tiên của tôi kết thúc trong đau đớn khôn tả, một sự đau về thể xác mà trước đó tôi không ngờ tới được, thế mà tôi đã tưởng nó sẽ lãng mạn và đẹp lắm!

    Chúng tôi gây gổ nhau ngay sau đó. Bởi khi tôi còn đang mệt mỏi, đau đớn thì X. nói: Về lẹ đi, X. xin ba mẹ đi tới 7 giờ thôi à. Tôi cảm thấy như mình bị xúc phạm và tôi lớn tiếng nạt lại...

    Những ngày sau đó, lòng tôi có rất nhiều xáo trộn. Dĩ nhiên rồi, vì dù tôi có cố gắng tỏ ra cứng cỏi nói rằng tôi không “care” đến chuyện đó, thì trong thâm tâm tôi vẫn biết mình đã đánh mất một thứ mà mình sẽ không lấy lại được bao giờ. Chính suy nghĩ mình đã mất một thứ quá quí giá này đã dằn vặt tôi.

    Từ đó, chỉ một chuyện nhỏ xíu thôi cũng đủ làm tôi giận dỗi. Bởi từ sau khi chuyện đó xảy ra, tôi trở nên nhạy cảm và dễ bị tổn thương. Tôi nghĩ rằng mình đã vì X. mà đánh mất cái ngàn vàng, cho nên X. có nhiệm vụ phải đền bù cho mình. Cứ thế càng ngày tôi càng giận hờn, đòi hỏi vô lí.

    Ban đầu X. cũng chiều tôi, nhưng sức người thì có hạn... Còn tôi, tôi bắt đầu cảm thấy chuyện này không đơn giản như tôi nghĩ. Tôi thấy mình khác tất cả những đứa bạn xung quanh bởi tôi không còn trong sáng như tụi nó, chỉ một câu nói vu vơ cũng làm tôi chạnh lòng.

    Chỉ một hành động vô tâm của X. cũng khiến tôi nghĩ rằng X. đang coi thường tôi, vì tôi đã mất tất cả rồi, tôi trở nên nhạy cảm đến độ X. phải hét lên: Em làm như em là nạn nhân còn anh là tội phạm vậy? Đợt film sex rộ lên, có mấy nhỏ bạn lén coi và bình phẩm: Chỉ có mấy đứa con gái hư mới làm như thế!, tôi nghe và tái mặt.

    Rồi tôi nhìn qua những đứa bạn đã có bồ, chúng nó giữ được, tại sao tôi thì không? Kinh khủng hơn là khi tôi phải uống Postinor để tránh hậu quả đáng tiếc. Không biết có phải vì cơ thể tôi dị ứng với thuốc hay không mà tôi đau bụng và ra máu dữ dội.

    Tôi đau bụng nhưng không dám nói với mẹ, chỉ nằm khóc trong đêm và lo sợ một mình. Hàng trăm hàng ngàn suy nghĩ dày vò tôi, khiến tôi gầy đi thấy rõ, đêm nào tôi cũng khóc, dù rằng những kì thi đang đến gần. Đề cương ôn tập hơn 30 câu hỏi mà giờ này tôi chưa có chữ nào trong đầu...

    Trước đây tôi nghĩ rằng yêu thì “cho” nhưng giờ đây tôi hiểu rằng không thể đơn giản hóa mọi chuyện như vậy được. Chắc gì tôi và X. đã có một kết cục đẹp. Nếu chúng tôi chia tay nhau thì sao? Người đến sau X. sẽ nghĩ gì khi phát hiện ra tôi đã...? Tại sao lúc tôi “cho”, tôi chỉ nghĩ đến chữ yêu mà không nghĩ đến tương lai của mình?

    Ngày xưa, bọn con gái chúng tôi thường nói với nhau rằng: hãy ráng giữ để người ấy coi trọng mình. Nhưng giờ đây tôi hiểu thêm một điều rằng: “giữ” không phải là để “chảnh” với người mà là để tự tin với chính bản thân mình! Tôi không thể không thừa nhận rằng: Tôi đang hối hận!


    (Theo Mực Tím)

    Khổ thân các em gái, cố gắng mà giữ gìn nhé không lại giống như cô bé trong bài viết trên.

  2. #2
    Quân nhân danh dự Avatar của khannhachboa
    Tham gia ngày
    Aug 2005
    Bài gửi
    4.805

    Mặc định

    Quả thực là đáng buồn đó!

    Không hiểu trong chuyện này thì ai là người có lỗi.

    Khi hai người đã vượt qua khoảng cách cuối cùng, thì giống như con thuyền đã đứt neo, nếu một trong hai người không vững tay chèo, thì hậu quả đáng tiếc là không thể tránh khỏi. Kết cục là mối quan hệ của cả hai chìm xuống đáy sông, không thể vớt vát lên được.

    Có cảm giác người con trai trong truyện thiếu hiểu biết cần có về giới tính, thiếu hiểu biết về tâm lý phụ nữ, để xảy ra xung đột và sự hụt hẫng nơi người con gái.

    Còn người con gái lại quá nhạy cảm và cả nghĩ, nên đã tự buộc vào mình sự mặc cảm và dằn vặt.

    Một lần nữa, chúng ta lại thấy được sự cần thiết của giáo dục giới tính.

    Vâng, xin mời các bạn đến với BOX Giáo dục giới tính của BKF, mong sao các bạn nhìn nhận vấn đề này một cách nghiêm túc
    ~ ~ ~ ' ' ' " " " " " ' ' ' ~ ~ ~
    T ố n h â n b ấ t k h ả h ữ u k h i n h n g ạ o t h á i

    N h i ê n b ấ t k h ả v ô k h i n h n g ạ o c ố t

    ---+++---




    ---+++---
    BLOG, BLOG...

  3. #3
    Quân nhân danh dự Avatar của khannhachboa
    Tham gia ngày
    Aug 2005
    Bài gửi
    4.805

    Mặc định

    Ở các nước phương Tây, nơi Thiên chúa giáo phát triển, người ta có các nhà thờ để con chiên đến Xưng tội và nghe lời khuyên răn của cha xứ. Nôm na thì đây cũng là một hình thức "tư vấn tâm lý tình cảm" sơ khai. Sau đó, con người sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn và sẽ tránh đuợc nhiều trường hợp nghĩ quẩn và dại dột.

    Ngày nay, có rất nhiều kênh tư vấn về cả tâm, sinh lý.

    Các bạn gái, ban trai nếu đã trót làm gì gây tổn hại đến người khác thì, trước khi có những hành động mất tự chủ đáng tiếc, hãy bỏ chút thời gian tìm đến với những nguồn tư vấn đó.

    Có thể bạn sẽ tìm được ý nghĩa mới của cuộc đời, vượt qua những điều uẩn khúc trong lòng đấy.

  4. #4
    svBK's Member Avatar của quỷ chung tình
    Tham gia ngày
    Jun 2005
    Bài gửi
    55

    Mặc định

    Never say goodbye! I love you ....
    Lên thiên đường mong làm thần chung thủy
    Xuống địa ngục chết làm quỷ chung tình.......... :53:

  5. #5
    Kô phải ngại! Avatar của ot_khong_cay
    Tham gia ngày
    Dec 2003
    Bài gửi
    3.976

    Mặc định

    Chẳng nhẽ cứ phải cầm cái giấy "Đăng ký kết hôn" trong tay mới có được QHTD ???
    Luật pháp sinh ra là để làm thước đo, chuẩn mực của cả 1 XH! Nhưng cũng có những điều mà làm lòng dân vẫn phải chấp hành 1 cách bất đắc dĩ! Chẹp! Thía nên là em nghĩ mặc cảm với QHTD hay kô là ở cách suy nghĩ của từng người! Vấn đề là cái đầu!

    "lúc sướng thì ai sướng cho, sao lúc khổ kêu nhiều thế!!!!!"
    ************************************************
    *************************
    *********** ** ***********
    *******
    *************

  6. #6
    HUT's Engineer Avatar của Jig
    Tham gia ngày
    Oct 2005
    Bài gửi
    867

    Mặc định

    đã yêu thì “cho”, chẳng có gì phải hối hận cả!
    Liệu có bao nhiêu bạn gái còn suy nghĩ thế này nhỉ. Cho rằng như thế mới là yêu hết mình, điên!!!
    Em xin điểm chỉ...

  7. #7
    Quân nhân danh dự Avatar của 76076447
    Tham gia ngày
    Dec 2005
    Bài gửi
    841

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi Jig
    Liệu có bao nhiêu bạn gái còn suy nghĩ thế này nhỉ. Cho rằng như thế mới là yêu hết mình, điên!!!
    Yêu nhau hay không phải là có điều ấy mới chứng tỏ rằng mình đã yêu người ấy. Vấn đề yêu là cho hết thì quả thật suy nghĩ quá trẻ con, tất nhiên rằng phương Tây tâm lý thông thoáng. Nhưng mình đang là ở phương Đông, nơi tất cả những quan niệm đạo đưc về lối sống đã tồn tại cả hàng ngàn năm nay đâu phải chỉ vì một cá nhân nào đó trong một hoàn cảnh thay đổi được lịch sử. Ai làm trái ngược với lịch sử thì kẻ đó sẽ bị lịch sử xóa nhòa. Tình yêu không nằm ở chỗ có QHTD hay không? Tôi nghĩ vậy, nếu nghĩ tới điều ấy thì chỉ có chăng là một tình yêu lợi dụng. --> Tầm thường.

  8. #8
    Uỷ viên ban điều hành Box khoa ĐTVT Avatar của nothingtolose
    Tham gia ngày
    Sep 2004
    Bài gửi
    1.817

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi khannhachboa
    Ở các nước phương Tây, nơi Thiên chúa giáo phát triển, người ta có các nhà thờ để con chiên đến Xưng tội và nghe lời khuyên răn của cha xứ. Nôm na thì đây cũng là một hình thức "tư vấn tâm lý tình cảm" sơ khai. Sau đó, con người sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn và sẽ tránh đuợc nhiều trường hợp nghĩ quẩn và dại dột.
    hì hì nghe quả chú Nhăn nói tỉnh người, như vậy là cứ thoải mái đi, tội ác đầy mình rồi đến "xưng tội" hay "Quẳng dao lập địa thành Phật hết"

    Suy cho cùng cái chuyện QHTD nếu chân thành và xác định lâu dài với nhau thì không sao, nhưng mà nếu không lâu dài, không gắn bó mà chỉ là thỏa mãn cái nhất thời thì nói thật, tớ vẫn coi thường thằng con trai, "trách nhiệm" ở đây không phải là sự yêu cầu của con gái của XH, mà là tự trong bản thân của đứa con trai xuất phát ra mới đáng quí thôi, còn không à chẳng đáng 1 xu.

    Quan điểm cá nhân thôi, các chú đọc thôi đừng có quan trọng quá nhỉ, take it easy 7: 7: 7:

  9. #9
    Kô phải ngại! Avatar của ot_khong_cay
    Tham gia ngày
    Dec 2003
    Bài gửi
    3.976

    Mặc định

    Giá như mà kô tồn tại 2 chữ "khóai lạc" trong QHTD thì hay bít mấy! Chắc làm quả vote mới đc!

  10. #10
    Everything is nothing !?! Avatar của rukawa
    Tham gia ngày
    Oct 2005
    Bài gửi
    751

    Mặc định

    Xời, chuyện này mình đọc lần này là thứ 4 rồi. Nhiều chỗ đăng thật ! Lúc đầu thì cũng có chút suy nghĩ !!! Thật ra thì cái chuyện QHTD hay không chẳng có gì đúng sai cả. Cái này là tự nguyện tự giác thôi (không bàn chuyện bị ép buộc), mà một khi cả 2 đều OK rồi thì mới thành công chứ lị. Ở đời phải quyết định nhiều việc, cái gì thấy quan trọng thì nghĩ lâu vào, rồi sao đấy có đúng sai gì cũng đừng ân hận.
    Con bé trong câu chuyện kia thật ra thì còn nhỏ, chưa nghĩ được nhiều còn mọi người ở đây ai cũng chín chắn hơn nó, chắc đọc cũng thấy ngộ ha !
    Có "rồi" đi chăng nữa cũng việc gì phải dằn vặt khổ sở thế. Tâm lý phụ nữ thì iem chẳng nắm lắm, có gì các bác thông cảm ! Chẳng qua cá nhân iem rất ghét hai chữ "hối hận" nên mới phải nhảy vào đây xem.
    Mọi hành động là do mình quyết định, mình thực hiện vậy thì, trách nhiệm, hậu quả mình cũng phải chịu thôi, không được phép đổ vấy cho ai cả.
    Cờ đến tay ai người đấy phất, thằng nào khôn thì sướng cái thân nó, cô bé nào chấp nhận rồi thì cũng không nên buồn đau.
    Hi vọng các em suy nghĩ kĩ trước khi hành động, mà chẳng may có trót rồi thì cũng coi nó bt, đừng làm điều dại dột mà khổ cha khổ mẹ !!!!

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/3 123 CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube