Không chỉ được biết đến với tài năng nổi trội cùng nhiều cống hiến, một số danh nhân thế giới còn được nhân loại biết đến bởi lý do tử vong vô cùng "lãng xẹt".


Chết vì bị... rùa rơi trúng đầu


Nhà soạn kịch lỗi lạc Aeshylus của Hy Lạp cổ đại không chỉ được biết đến với gia tài tác phẩm đồ sộ và những cống hiến cho nền nhạc kịch nước nhà, mà còn nổi tiếng bởi cái chết bất ngờ và kỳ quặc của mình. Và nếu có nói cái chết của nhà soạn kịch này là khó hiểu nhất lịch sử Hy Lạp cũng quả không sai.

Bức tranh minh họa lại tai nạn của nhà soạn kịch Ai Cập cổ đại.

Theo nhiều nguồn lịch sử ghi lại, ngọn ngành cái chết của tác gia Aeshylus được bắt nguồn từ một con đại bàng đói ăn. Con đại bàng quắp một con rùa bay ngang qua đầu vị tác gia. Nó định thả con rùa từ trên cao xuống đất để mai rùa vỡ ra, rồi ăn thịt bên trong.

Nhưng thật không may, nó lại nhìn nhầm chiếc đầu bị hói của nhà soạn kịch Aeshylus là một hòn đá. Kết quả là, ông chết vì bị con rùa rơi trúng đầu.
Cái chết của nhà soạn kịch Aeshylus được ghi nhận là trường hợp duy nhất, mà trong đó, con người bị tử vong bởi rùa.

Chết đuối vì cố với bắt ánh trăng


Đại thi hào Lý Bạch không chỉ nổi tiếng bởi tài năng thi ca mà còn bởi cái chết lãng xẹt của ông.

Mặc dù Lý Bạch là một trong những nhà thơ đóng vai trò chủ chốt của nền thơ ca Trung Quốc, nhưng ông vẫn không thành công khi tiến xa ra nền thơ ca thế giới. Các tác phẩm của Lý Bạch luôn thấm đượm chất lãng mạn, lòng yêu cuồng nhiệt tới si mê dành cho thiên nhiên. Và cái chết lãng xẹt của ông, cũng chỉ bắt nguồn từ tình yêu này.

Dân gian lưu truyền lại câu chuyện về cái chết của vị thi sĩ như sau, nhà thơ du ngoạn trên sông Thái Trạch, huyện Đang Đồ (thuộc thành phố Mã An Sơn, tỉnh An Huy) trong một đêm trăng rằm. Thấy ánh trăng phản chiếu xuống mặt nước đẹp, sẵn có hơi men trong người, ông đã cố với tay ra, rồi bị mất đà, ngã xuống nước mà chết đuối.

Tại nơi thi sĩ chết đuối có một cái đài, mà sau này người đời đặt tên là "Tróc nguyệt đài" (nghĩa là: Đài bắt trăng).

Tuy nhiên, cũng có nhiều bằng chứng lịch sử sau này ghi lại, có thể nhà thơ đã tự tử chứ không phải chết đuối. Điều này có thể lấy bằng chứng từ bài thơ "Nguyệt hạ độc chước" - Một mình uống rượu dưới trăng mà nhà thơ viết trước ngày mình qua đời khoảng vài tuần.

Một viên gạch giết chết vị tướng quân sự tài ba


Vị tướng sống sót qua nhiều trận chiến vào sinh ra tử nhưng lại chết bởi một viên gạch lát của bà cụ già.

Theo sử sách ghi lại, tướng Pyrrhos là nhà chiến thuật quân sự tài giỏi nhất Hy Lạp, đồng thời cũng là 1 một trong những vị tướng quân sự giỏi của thế giới.

Trong thời trị vì của mình, tướng Pyrrhos đã từng là Vua xứ Epirus, Vua xứ Macedonia cổ đại và chúa đảo Sicilia, Ý. Ông trở thành vị tướng Hy Lạp duy nhất chiến thắng Đế quốc La Mã trong vinh quang. Tuy đã sống sót sau vô số những cuộc chiến, những pha vào sinh ra tử đẫm máu, nhưng vị tướng tài ba Pyrrhos lại kết thúc cuộc đời mình bằng một cái chết lãng xẹt.

Trong cuộc tranh luận với dân chúng, tướng Pyrrhos bị kẹt ở một con phố chật hẹp. Đúng lúc, một phụ nữ lớn tuổi đã theo dõi ngài từ trên nóc nhà bà ta, sau đó ném một viên gạch lát xuống. Viên gạch rơi trúng tướng Pyrrhos khiến ngài bất tỉnh. Chỉ trong tức khắc, vị tướng quân sự tài ba đã trở thành một xác chết bất động trên đường.

Chết vì nhịn tiểu


Tycho Brahé, nhà thiên văn học nổi tiếng, nhà chiêm tinh học tài ba thế kỷ 16 sinh ra trong một gia đình quý tộc cổ nhất Đan Mạch. Ông được coi là người sáng lập môn thiên văn học quan sát trước khi có kính viễn vọng và là người có nhiều đóng góp nhất trong lịch sử Thiên văn học.

Được sự tài trợ của vua Federik II, Brahé đã cho xây đài quan sát thiên văn, đặt tên là Uraniborg (lâu đài của Urania, tên nữ thần bảo trợ ngành thiên văn trong thần thoại Hy lạp). Vào thời đó, đây là đài quan sát thiên văn quan trọng nhất ở châu Âu. Là một người quan sát cẩn thận, tỉ mỉ và chính xác nhất thời đó, ông đã khám phá ra siêu tân tinh (một sao mới trong chòm sao Cassiopeia - cũng có độ sáng bằng sao Kim), sao Chổi và thuyết hệ thống các hành tinh. Người Đan Mạch còn đặt cho 32 ngày được ông tính là xui xẻo trong năm là “ngày của Tycho Brahe”.

Tycho Brahé, nhà thiên văn học nổi tiếng chết vì nhịn tiểu.

Dưới thời hoàng đế Rodolphe, Brahé trở thành nhân vật quan trọng nhất nên thường được mời dự tiệc sang trọng. Ở thế kỷ đó, việc rời bàn trước hoàng đế được coi là sỗ sàng, không phải phép. Thêm vào đó lại nổi tiếng với tật uống “vô tội vạ” và có tiền sử bệnh về bọng đái, ông đã chết tức tưởi vì vỡ bàng quang sau khi điều trị đau đớn suốt 11 ngày. Ông mất ngày 24/10/1601 tại Prague và yên nghỉ dưới tấm đan nhà thờ Notre-Dame de Tyn có biểu tượng hai mũi tên chĩa lên trời như một niềm tôn kính đối với nhà thiên văn học nổi tiếng.

Bác sĩ dùng thuốc gây mê, rạch bắp đùi tự tử


Horace Wells không bao giờ muốn làm tổn thương bất cứ ai. Và thực tế cũng đã cho thấy, ông nổi tiếng vì đã cứu mọi người khỏi sự đau đớn.

Ông là bác sĩ đầu tiên sử dụng việc gây mê hiện đại trong phẫu thuật. Là một nha sĩ sống ở Boston hồi đầu thế kỷ 19, Wells đã chế ra nitơ oxit (khí gây cười) và ête - hai chất gây tê quan trọng trong y học, thậm chí ông đã nhổ răng của mình trong lúc gây mê để chứng minh quan điểm của bản thân.

Trước khi phát minh ra thuốc mê, Wells đã trải qua quá trình thí nghiệm miệt mài với đủ loại chất khí để rồi sau đó đâm nghiện chất chloroform.

Trong cơn cuồng loạn do thuốc gây ra, nhà bác học đã ném axit vào hai gái mại dâm để rồi bị bắt và tống giam vào nhà tù. Thư tuyệt mệnh để lại cho vợ, Wells nói rõ rằng, ông đã nhận ra hậu quả không thể tránh khỏi của cơn nghiện và các cuộc thử nghiệm của mình: "Tôi đã sống theo cách trở thành một tên điên loạn". Nhưng cũng chính ông đã đổ tội chloroform là thủ phạm cho những hành động điên cuồng như vậy. 4 ngày sau đó, người ta phát hiện Horace Wells đã tự vẫn ngay trong tù. Ông tự gây tê chính mình bằng chất chloroform sau đó rạch bắp đùi bằng dao cạo tự sát.


Chết đông cứng vì cố nhồi tuyết vào gà


Francis Bacon là nhân vật nổi tiếng và có ảnh hưởng nhất cuối thế kỷ 16, với vai trò nhà chính trị, nhà triết học, nhà văn và nhà khoa học.. Ông có một sự nghiệp chính trị lừng lẫy, được phong hiệp sĩ năm 1603, chưởng quản năm 1617 chánh thẩm tòa án tối cao năm 1618. Cùng năm đó, ông được phong Nam tước Verulam và ba năm sau, 1621, trở thành Tử tước St. Albans. Tuy nhiên, khi đạt đến đỉnh cao danh vọng, ông liền bị cáo giác nhận hối lộ, bị phạt 40.000 bảng và bị loại khỏi pháp đình. Sự nghiệp chính trị bỗng chốc tiêu tan. Nhưng nhờ đó ông dành trọn phần đời còn lại để viết và nghiên cứu khoa học. Người ta đồn rằng một số vở kịch mang tên Shakespeare là do ông viết vì trong đó có nhiều chi tiết liên quan tới sinh hoạt cung đình trong khi Shakespeare chỉ là dân thường.

Chân dung Francis Bacon.

Trái ngược hoàn toàn với sự nghiệp vinh hiển, Francis Bacon kết thúc cuộc đời mình với cái chết rất… ngớ ngẩn. Một buổi chiều năm 1625, trong lúc ngắm cơn bão tuyết vần vũ dữ dội ngoài trời, Bacon chợt nảy ra ý nghĩ: rất có thể tuyết cũng bảo quản được thịt tươi sống kiểu như muối vậy. Quyết tâm kiểm nghiệm, ông chạy sang làng bên mua một con gà, làm thịt, sau đó bất chấp cái giá rét thấu xương, ông đứng trong mưa bão cố gắng nhồi tuyết vào con gà để xem nó có đông cứng lại được không. Rốt cuộc, Bacon đông cứng trước cả gà.




Theo-phunutoday