User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 9 của 9

Chủ đề: Nói thẳng với sinh viên năm nhất!

  1. #1
    HUT's Student Avatar của Fuurin
    Tham gia ngày
    Jun 2014
    Bài gửi
    251

    Mặc định Nói thẳng với sinh viên năm nhất!

    “Em vẫn ngồi đây ư?”

    “Tại sao em lại không được ngồi đây ạ?”


    “Vì em là sinh viên năm nhất.”


    “Sinh viên năm nhất thì sao ạ?”


    “Nhanh lên, em phải đi ngay từ bây giờ không sẽ trễ”…


    Anh buộc phải nói thẳng cho các em biết một sự thật rằng lên đại học không phải là để nghỉ ngơi và học đại học không phải là chuyện dễ như người ta vẫn đồn đại. Các em dự định dành năm nhất của mình để xả hơi lấy lại sức sau 3 năm dùi mài kinh sử đêm ngày ư? Dẹp ngay cái ý nghĩ đó nhé.


    Các em có biết được rằng, bao nhiêu người đã đánh mất chính bản thân mình kể từ lúc họ còn là sinh viên không?

    Họ không còn giữ được sự quyết tâm, nỗ lực, bản lĩnh đương đầu với thử thách như trước nữa. Trước đây nếu họ có thể thức đến 2, 3 giờ sáng để ôn thi đại học thì giờ đây có nhiều cuốn giáo trình chưa chắc họ đọc qua.

    Họ bảo việc học ở trường rất vất vả, nhưng trận chiến lớn nhất của họ chỉ là vật lộn với bản thân để dậy sớm vào buổi sáng và lê chân lên giảng đường điểm danh cho kịp giờ.


    Họ có thể dành cả đêm chơi đế chế, dota, đọc tiểu thuyết, lướt facebook, xem phim Hàn nhưng khi bảo họ đi làm bài tập nhóm, họ đáp rằng: “Đợt này bận quá! Nhóm làm đi rồi ghi tên tớ vào với. Ít hôm mời cả nhóm đi ăn chè”.


    Ai đó hẹn họ lên Garena để “chiến đấu” họ sẽ không muộn màng một phút nào nhưng hẹn họ đến trường tập thuyết trình thì hãy nhẫn nhịn đợi họ ít nhất là 30 phút.


    Họ chém gió chém bão từ thể loại A đến thể loại Z, chém gió sôi nổi, chém gió vô biên. Họ là “giáo sư chém gió”, nhưng ở trên lớp, bảo họ phát biểu ý kiến của mình thì họ im bặt, mỉm cười lấy lệ.


    Các em không có thời gian cho mình nghỉ ngơi đâu. Bốn năm đại học không phải là nhiều để các em có thể thu nhập cho đủ kiến thức, rèn luyện kỹ năng, làm giàu vốn sống và kinh nghiệm của mình. Cho nên đừng dễ dãi với bản thân phút giây nào hết. Ngay từ bây giờ, các em phải vẽ ra con đường để mình chạy rồi đó.


    Các em cứ chạy đi rồi các em sẽ phát hiện ra cuộc sống của mình sẽ vô vị, chán ngán như thế nào nếu không có sự cố gắng, nỗ lực từng ngày. Các em có thể hỏi những sinh viên năm 2, năm 3, nhiều người thú thực cũng cảm thấy cuộc sống của mình vô vị, nhạt nhẽo lắm. Họ cũng muốn thay đổi nhưng đã có muộn.

    Họ đánh mất đi những vốn liếng quý giá của mình rồi.


    Các em đừng để khi chết đuối rồi mới tiếc mình tại sao trước đó không tập bơi nhé!


    Các em rồi sẽ nghe nhiều người bảo với các em rằng: “Học thì học chưa biết sau này ra sao”, “Thời này có bằng giỏi ra trường cũng chưa chắc kiếm được việc”, “Mình không phải con ông cháu cha, không có ô có dù nên an phận thôi”… và những câu đại loại như thế.


    Nếu các em nghe được như thế hãy xin lỗi người ta và bảo lại rằng: “Em không thể suy nghĩ tầm thường như thế được”.


    Họ nghĩ rằng học là để thi, thi điểm cao để lấy bằng. Nhưng các em phải nghĩ khác: việc học không giới hạn ở trường lớp, ở thầy cô. Các em phải học từ nhiều thứ. Học kiến thức, học kỹ năng, học thái độ. Các em không bao giờ thiệt thòi khi bỏ công sức ra học tập.


    Giả sử là một chủ doanh nghiệp, các em sẽ lựa chọn ai? Có thể là ai khác nữa ngoài những người có thể làm được việc cho mình, mang lại giá trị cho mình.


    Cho nên đừng lo nghĩ nhiều đến chuyện xin việc. Việc các em phải lo đó là học, là rèn luyện, là trải nghiệm.

    Hãy nỗ lực để làm giàu tài khoản bản thân mình bằng kiến thức, kỹ năng từng ngày.


    Nếu sau này cầm hồ sơ đi xin việc, có công ty nào từ chối các em vì bằng không đẹp mà không xét xem khả năng của các em đến đâu thì các em nên vui vì ít nhất, các em không phải làm việc cho một công ty chỉ đánh giá con người bằng cái bằng. Thử nghĩ xem đối với những công ty như thế, nếu các em là nhân viên, nỗ lực, cống hiến của bản thân có được đánh giá công bằng hay không?


    Một điều nữa, là người trẻ, các em đừng bao giờ ngại đi, ngại học hỏi, ngại làm cho dù làm sai đi chăng nữa.


    Các em không thể ngồi một chỗ rồi nghĩ mình phải làm như thế này như thế kia, mơ tưởng này nọ, lo sợ lung tung được. Các em phải đứng dậy, bước đi, phải xắn ống tay áo lên và làm.


    Cho dù không chắc chắn thành công nhưng bài học từ thất bại còn quý giá và đáng nhớ hơn nhiều các em ạ. Câu này cho dù ở thời đại nào vẫn luôn đúng: “Thất bại là mẹ của thành công”.


    Đừng chỉ chúi đầu cắm cổ vào mớ giáo trình, bài tập trên lớp và áp lực những kỳ thi, những cái đó cần nhưng chưa đủ. Thế giới lý thuyết và thế giới bên ngoài rất khác nhau nên các em phải đi mới biết được.


    Đừng ngại tham gia các câu lạc bộ, tổ đội tình nguyện, đó thực sự là một môi trường rất tốt để các em học hỏi. Nhưng cũng đừng lấy việc tham gia ấy làm cái cớ để các em lơ là việc học, để các em đỗ lối cho việc lười nhác. Các em phải tự làm cho mình thay đổi, làm cho mình tốt lên đi đã rồi hãy nghĩ đến chuyện làm điều gì đó tốt cho cộng đồng.


    Các em còn phải nhớ một điều nữa: các em phải khác biệt chính mình từng ngày.


    Trên thế giới có hơn 7 tỷ người, những người có suy nghĩ tích cực, có ý chí phấn đấu cố gắng sẽ xếp hàng đầu tiên và là những người nhận được cơ hội để phát triển. Hãy hỏi mình từng ngày rằng hôm nay mình đã làm được gì để “khác” với mình hôm qua, để “khác” với những người xung quanh, để có thể nâng vị trí của mình trong bảng xếp hạng của hơn 7 tỷ người trên thế giới.


    Các em còn trẻ nên đừng bao giờ nghĩ đến chuyện im lặng. Hãy dám tự tin thể hiện những suy nghĩ của mình cho dù trước đây các em có thể sợ người ta nói này nói nọ. Các em có thể nghĩ nó chưa hoàn toàn đúng và mình sẽ bị cười. Phải nói các em mới có cơ hội nhận ra mình đúng hay sai. Phải nói các em mới rèn luyện được bản lĩnh của mình, mới tập cách bảo vệ chính kiến của mình.


    Các em còn trẻ nên một điều tối kỵ là sợ này sợ nọ! Đừng vì sự sợ hãi vô căn cứ mà bỏ lỡ đi những cơ hội đáng giá.


    Các em hãy kết bạn mỗi ngày nhưng đừng bao giờ tầm thường hóa tình bạn. Là một người bạn, các em phải nghĩ đến sứ mệnh của mình: làm cho bạn mình tốt lên. Cho dù các em có phải nói thẳng vào mặt bạn rằng: “Mày đã sai. Mày phải như thế này mới đúng”, rồi sau đó bạn em giận em 1 tháng, 1 năm không thèm nói chuyện đi chăng nữa, các em vẫn phải nói. Nếu hôm nay các em lờ đi những sự sai sót của bạn, những suy nghĩ lệch hướng của bạn, các em để bạn đi sai đường thì hãy chấp nhận rằng trong tương lai các em mất đi một người bạn. Như thế chính các em là người có lỗi với người bạn của mình.


    Lời cuối cùng mà anh muốn nói là các em còn trẻ, các em có rất nhiều thứ mà anh chị năm 2, năm 3 không còn giữ được như là ý chí, nhiệt huyết, nỗ lực, v.v.v…, các em đang nắm trong tay tương lai của mình, hi vọng của bố mẹ cho nên đừng bao giờ lãng phí thời gian của mình, tuổi trẻ của mình.


    Hãy luôn nhớ mình là một người trẻ!

    NGUYỄN VĂN SƠN (Sinh viên năm 3, ĐH Kinh tế Quốc dân Hà Nội)

    Tác giả bài viết cho biết: “Mình không phải viết bài này vì nghệ thuật, vì khoe văn hay chữ tốt nên các bạn đừng khen bài này hay nhé. Hãy cảm nhận nó. Nếu đồng tình ngay từ hôm nay hãy hứa với bản thân phải thay đổi, phải khác đi, phải “chạy” và đừng bỏ lỡ thêm phút giây nào của tuổi trẻ nữa. Đừng để khi muộn màng rồi nhìn lại chỉ còn biết hối tiếc!”.
    ĐRXTVTLYNMR

    Đau đớn là thứ người ta thực sự chỉ nên chịu đựng một mình...

  2. Tớ cảm ơn Fuurin đã chia sẻ.


  3. #2
    .:: Grumpy svBKer ::. Avatar của 1973
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài gửi
    3.793

    Mặc định Re: Nói thẳng với sinh viên năm nhất!

    Bài này cũ rồi em êy
    Contact me:
    Email: sangnd [at] svBK.vn
    Personal website: My Blog | Chat với người lạ
    Facebook Page của Bách Khoa Forum: http://www.facebook.com/svbk.vn

  4. #3
    HUT's Student Avatar của Fuurin
    Tham gia ngày
    Jun 2014
    Bài gửi
    251

    Mặc định Re: Nói thẳng với sinh viên năm nhất!

    Quote Nguyên văn bởi 1973 Xem bài viết
    Bài này cũ rồi em êy
    em chưa biết thì vẫn là mới.

  5. #4
    HUT's Master Avatar của fly_with_stars_hut2011
    Tham gia ngày
    Nov 2011
    Bài gửi
    1.201

    Mặc định Re: Nói thẳng với sinh viên năm nhất!

    Quote Nguyên văn bởi 1973 Xem bài viết
    Bài này cũ rồi em êy
    anh nên tìm bài nói thẳng với sinh viên mới ra trường mà đọc

  6. #5
    Choắt Smod <3 Avatar của Han2
    Tham gia ngày
    Nov 2011
    Bài gửi
    1.686

    Mặc định Re: Nói thẳng với sinh viên năm nhất!

    Quote Nguyên văn bởi fly_with_stars_hut2011 Xem bài viết
    anh nên tìm bài nói thẳng với sinh viên mới ra trường mà đọc
    Có cả bài ấy à?
    Khi ta ở chỉ là đất ở....

  7. #6
    HUT's Student Avatar của Fuurin
    Tham gia ngày
    Jun 2014
    Bài gửi
    251

    Mặc định Re: Nói thẳng với sinh viên năm nhất!

    Tìm mãi thì cũng chỉ thấy cái này có vẻ hay ho
    Chẳng biết anh @1973 đã đọc chưa.



    Bài đăng trên blog voatiengviet ngày 25.03.2014: Tôi tốt nghiệp đại học tính ra cũng đã được 15 năm. Gần đây tôi có dịp tham gia một lễ tốt nghiệp tại Việt Nam và có một bài chia sẻ ngắn với các tân cử nhân có mặt tại buổi lễ. Tôi gửi lên blog này để chia sẻ lại với các bạn đọc mới tốt nghiệp hoặc sắp tốt nghiệp cử nhân của VOA.

    Tôi rất hân hạnh được có mặt trong buổi lễ tốt nghiệp ngày hôm nay của các bạn, những cựu sinh viên yêu quý của trường Cao Đẳng Nghề Việt Mỹ. Trong ngày vui này, tôi muốn chia sẻ với các bạn 3 điều với tư cách là một người bạn. Chỉ có 3 điều thôi, không có gì là lớn lao
    .
    Điều thứ nhất là về sự thất bại

    Tôi tự cho mình là một người dám chấp nhận thất bại. Thất bại đầu đời của tôi là trong năm đầu Đại học. Tôi vào học Đại học Quốc Gia HN năm 1995 và đặt mục tiêu phải lấy được học bổng để đi Úc học ngay trong năm đầu tiên. Để làm được việc đó, tôi phải đứng đầu trường về thành tích học tập. Kết quả học tập của tôi năm đó đứng đầu trường. Nhưng đáng tiếc là chương trình học bổng của Úc mà tôi nhắm tới năm đó kết thúc. Giấc mơ không thành, tôi đã khóc nhiều ngày, nhưng tôi không bỏ cuộc.

    Khi tốt nghiệp Đại học, tôi cũng tốt nghiệp đứng đầu khoá. Tôi được trường Đại học Quốc Gia Hà Nội giữ lại làm giảng viên. Thế nhưng mức lương khi đó chỉ có 400 nghìn Đồng mỗi tháng, đủ cho tôi uống café và ăn sáng vài ngày. Tôi nộp hồ sơ xin việc ở nhiều nơi, và trong suốt 6 tháng trời, tôi chỉ nhận được hết cái lắc đầu này tới cái lắc đầu khác.

    Lại một thất bại nữa.

    Sự thất bại trong việc tìm việc làm tốt và lương cao khiến tôi nhận ra tôi cần phải làm tốt hơn nữa. Tôi đã dành một năm tự học và xin học bổng. Cuối cùng tôi cũng xin được học bổng của viện Harvard Yenching và được nhận vào học tại Đại học Tổng hợp Texas tại Austin. Năm 24 tuổi, tôi bắt đầu qua Mỹ học tiến sĩ Kinh tế.

    Gần 6 năm học tiến sĩ là một thời kỳ gian khổ, đặc biệt là trong giai đoạn làm luận án. Nếu thời gian kéo dài quá lâu, học bổng của tôi sẽ hết, và tôi sẽ phải bỏ cuộc và về Việt Nam với hai bàn tay trắng. Vì thế, áp lực phải thành công để tốt nghiệp là đặc biệt lớn, và tôi đã bị trầm cảm nặng trong nhiều năm. Rất may là cuối cùng tôi vẫn vượt qua trong khi khoảng 1 nửa số bạn học cùng khoá của tôi bỏ dở giữa chừng. Tôi xin được việc làm tốt ở Mỹ và bắt đầu cuộc sống của một chuyên gia khi 29 tuổi.

    Năm 2010, tôi về Việt nam và bắt đầu làm việc cho một Quỹ đầu tư lớn ở Việt Nam trên cương vị cố vấn kinh tế cao cấp. Nhiều người ngăn cản quyết định này. Nhiều người cho tôi là ngu ngốc. Và quả thật, tôi bị sa thải chỉ sau 3 tuần làm việc ở tập đoàn này. Lý do, các lãnh đạo của họ sợ những gì tôi nói và viết có thể ảnh hưởng đến tương lai chính trị của tập đoàn. Lại một thất bại nữa. Lần này nặng hơn vì tôi đã 33 tuổi.

    Nhưng chính nhờ thất bại này sự nghiệp của tôi rẽ sang một lối đi mới. Tôi tham gia cùng các bạn bè thân hữu của mình xây dựng công ty tài chính TNK Capital, giờ là một công ty tư vấn tài chính uy tín ở Việt Nam. Từ công ty này, chúng tôi lập ra Ismart Education, một công ty tiên phong ở Việt Nam trong lĩnh vực giải pháp giáo dục số, và đầu tư vào Học viện Giáo dục Hoa Kỳ, là công ty sở hữu trường Cao đẳng nghề Việt – Mỹ và phân hiệu của Đại học Broaward College tại Việt Nam. Đó cũng là lý do mà tôi đứng trước các bạn ngày hôm nay với tư cách Chủ tịch của Trường.

    Ngày hôm nay các bạn ra trường, cũng giống như tôi ra trường hồi 15 năm trước. Dù học giỏi tới đâu, hành trang lập nghiệp của các bạn cũng giống như tôi ngày đó, vẫn còn nghèo nàn lắm. Các bạn chắc chắn sẽ phải đối mặt với nhiều khó khăn, thử thách, và sẽ có nhiều thất bại. Có những thất bại sẽ làm các bạn bật khóc. Có những thất bại sẽ làm các bạn không thể khóc thành lời. Có những thất bại sẽ làm các bạn mất niềm tin và gục ngã một thời gian. Thậm chí có thể có những thất bại làm các bạn đau đến mức ước như mình chưa bao giờ được sinh ra. Trong những giờ phút ấy, hãy nhớ rằng ai cũng sẽ phải trải qua những thử thách tương tự. Cái gì không giết chết được chúng ta thì sẽ làm chúng ta lớn mạnh hơn. Tôi mong điều ấy ở các bạn. Và đó là chia sẻ đầu tiên.

    Điều thứ hai là về sự hữu hạn của cuộc đời

    Khi tôi còn ở những năm đầu của tuổi 20, tôi không bao giờ nghĩ đến một ngày nào đó mình trở nên già đi. Với tôi khi đó chỉ có tuổi trẻ. Thế nhưng đứng trước các bạn ngày hôm nay ở đây, tôi nhận ra 15 năm đã trôi qua như một giấc mơ. Chỉ 3 năm nữa tôi sẽ bước vào tuổi 40. Thêm một giấc mơ 15 năm nữa giống như giấc mơ vừa qua và tôi sẽ ngoài 50 tuổi. Điều đó cũng sẽ đến với các bạn. Rất nhanh thôi, 10 năm, 20 năm, rồi 30 năm sẽ trôi qua và một sáng thức dậy các bạn sẽ thấy tóc trên đầu mình có nhiều sợi bạc.

    Điều đó không có gì là đáng buồn. Ngược lại, nó là một động lực lớn nếu các bạn biết tận dụng. Hiểu rằng mình sẽ già đi và biến mất khỏi trái đất này như là một lẽ tự nhiên cũng có nghĩa rằng bạn sẽ biết yêu quý từng ngày còn lại và biết dùng nó một cách có ích nhất.

    Thế nào là có ích? Tôi không có ý nói đến việc bạn phải có những đóng góp lớn lao cho xã hội hoặc những hi sinh phi thường. Cái có ích mà tôi nói đến ở đây là các bạn chỉ sống có một lần cuộc sống này, vì thế hãy làm những gì các bạn thực sự yêu thích nhất. Tôi muốn mượn lời Steve Jobs tại lễ tốt nghiệp năm 2005 của Đại học Stanford. Jobs nói rằng “thời gian của các bạn là hữu hạn, vì thế đừng phí phạm thời gian để sống cuộc đời của người khác. Đừng bị sập bẫy các giáo điều để phải sống cuộc sống của mình theo cách nghĩ của người khác. Đừng để tiếng nói quan điểm của người khác nhấn chìm tiếng nói sâu thẳm trong lòng bạn. Và điều quan trọng nhất là hãy có can đảm để đi theo tiếng gọi của trái tim và trực giác của bạn. Chúng là thứ biết rõ rất bạn thực sự muốn trở thành một người như thế nào. Những thứ khác đều là thứ yếu.”

    Tôi là một người ham viết lách từ nhỏ. Ngay khi còn là học sinh phổ thông cơ sở, tôi đã viết tiểu thuyết và làm thơ. Tiểu thuyết của tôi chưa bao giờ được đăng, và thơ của tôi cũng vậy. Có lẽ tiểu thuyết của tôi quá dở và thơ của tôi cũng cộc cằn. Tôi không làm thơ và viết văn nữa, nhưng niềm yêu thích viết lách thì ngày một lớn. Cuối cùng, tôi trở thành một người phân tích và bình luận về kinh tế và quan hệ quốc tế. Trong mười năm nay, tôi đã có gần 1 nghìn bài viết đăng trên nhiều báo và tạp chí trong và ngoài nước. Đó là sở thích của tôi. Nó làm tôi cảm thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa. Nếu như nhiều tuần qua đi không thể viết những gì mình muốn viết, tôi cảm thấy thiếu hụt như thiếu hụt ô xi để thở, và tôi phải quay lại viết bằng được.

    Trong số các bạn ngồi đây ngày hôm nay, hẳn sẽ có một số bạn đã thực sự biết mình muốn làm gì. Các bạn thật may mắn. Với phần lớn các bạn khác, có lẽ các bạn vẫn còn chưa biết mình muốn làm gì. Các bạn hãy tiếp tục tìm kiếm. Theo cách nói của Jobs, cũng giống như tất cả các vấn đề thuộc về trái tim, các bạn sẽ biết mình tìm ra nó khi gặp nó. Các bạn không được dừng lại trước khi tìm ra. Và khi đã tìm ra công việc mà mình thực sự ưa thích, các bạn hãy theo đuổi nó bằng toàn bộ năng lượng của mình. Vì thời gian của các bạn trên đời này chỉ là hữu hạn, các bạn sẽ già đi, và chắc chắn các bạn không muốn trở thành một người già chìm đắm trong hối tiếc về quá khứ bị bỏ lỡ. Do đó hãy cháy hết mình với đam mê mà các bạn có. Đó là chia sẻ thứ hai của tôi.

    Điều thứ ba là sự thành đạt và hạnh phúc

    Không phải ai sinh ra cũng là thiên tài, cũng có cơ hội để trở thành một thiên tài. Không phải ai sinh ra cũng trong một gia đình giàu có,hoặc có cơ hội để trở thành giàu có. Tôi không phải là một thiên tài, và cho đến giờ tôi cũng chưa bao giờ là một người thực sự giàu có. Có thể trong số các bạn tốt nghiệp ngày hôm nay sẽ có một số ít bạn trở thành những người đặc biệt nổi tiếng hoặc giàu có về sau, nhưng chắc chắn phần lớn trong số các bạn sẽ là những người có cuộc sống bình thường.

    May mắn là không cần phải là một thiên tài hoặc một người đặc biệt giàu có thì mới có hạnh phúc. Thậm chí trong nhiều trường hợp điều này còn ngược lại, có nghĩa là người đặc biệt nổi tiếng hoặc giàu có nhiều khi không có hạnh phúc.

    Lý do là, hạnh phúc là cảm nhận chủ quan của bạn đối với những gì bạn làm, những gì bạn có, và những gì xung quanh bạn. Hạnh phúc không phải là một khái niệm vật lý với những công thức khô cứng. Nó là thứ thuộc về con người, và vì thế, nó có vẻ đẹp và sự bí ẩn mà chỉ có chính bạn mới giải mã cho mình được. Nếu biết cách giải mã, hạnh phúc đến từ những điều nhỏ nhặt nhất. Trong bước đường sắp tới,các bạn sẽ phải luôn bám đuổi trong một cuộc cạnh tranh gay gắt về danh lợi. Nhưng hãy đừng để nó cuốn các bạn đi vĩnh viễn. Hãy biết dừng lại, dành thời gian để cảm nhận và cảm nhận hạnh phúc với những gì mình có. Nếu không làm được điều này, các bạn mãi mãi là một chiến binh lạc lối trong cuộc chiến danh lợi không có lối thoát. Đó là chia sẻ thứ 3 của tôi.

    Và lý do để tôi chia sẻ điều này là vì hôm nay là ngày của các bạn. Các bạn đã đặt thêm được một dấu mốc hết sức quan trọng trong cuộc đời mình. Những khó khăn cực nhọc trên ghế nhà trường đã qua, những khó khăn cực nhọc trên con đường mưu sinh và khẳng định bản thân đang đến. Nhưng ngay lúc này, chính lúc này đây, các bạn có quyền dừng lại trong một ngày, có quyền tự hào vì những gì mình đã làm được, có quyền vui chơi với các bạn đồng khoá và thầy cô thêm một ngày nữa như những sinh viên còn đang học, có quyền tổ chức tiệc tùng để ăn mừng thành tựu của mình.

    Không có ai sống thay cuộc sống của các bạn, và các bạn cũng không cần phải sống thay cuộc sống của ai. Vì thế, không ai có quyền đánh giá hay nghi ngờ những nỗ lực mà các bạn phải trải qua để đến được với thời khắc này. Chúng tôi, những người đàn anh, đàn chị, những người đã đi trước, vui mừng và nghiêng mình trước các bạn.

    Chúc tất cả các bạn thành công và hạnh phúc.

    Trần Vinh Dự

    Nguồn: http://www.voatiengviet.com/content/...g/1879072.html

  8. Có 2 thành viên cảm ơn bài viết của Fuurin có chất lượng:


  9. #7
    Love[4]Ever Avatar của Mr Kelvin
    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Bài gửi
    855

    Mặc định Re: Nói thẳng với sinh viên năm nhất!

    Cho các bạn ấy Thí Nghiệm Lý là biết mùi năm nhất rồi.
    Lẽ ra buổi đầu tiên của năm nhất, các giáo viên chủ nhiệm show ra cho các em số lượng sinh viên "ra trường sớm" sau 1 năm.
    Như thế hiệu quả hơn mấy bài lan man kiểu này.

  10. Tớ cảm ơn Mr Kelvin đã chia sẻ.


  11. #8
    HUT's Student Avatar của Fuurin
    Tham gia ngày
    Jun 2014
    Bài gửi
    251

    Mặc định Re: Nói thẳng với sinh viên năm nhất!

    Không biết cái thí nghiệm vật lí ấy thế nào mà nghe nhiều người nói quá

  12. #9
    Độc Thân Bang Hội Avatar của hienhyn
    Tham gia ngày
    Nov 2011
    Bài gửi
    691

    Mặc định Re: Nói thẳng với sinh viên năm nhất!

    Quote Nguyên văn bởi Fuurin Xem bài viết
    Không biết cái thí nghiệm vật lí ấy thế nào mà nghe nhiều người nói quá
    Xem qua cho có kinh nghiệm và chuẩn bị tinh thần: Thí nghiệm vê lờ đại cương
    Yên Thành là mẹ là cha
    Đói cơm rách áo thì ra Yên Thành


  13. Tớ cảm ơn hienhyn đã chia sẻ.


+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube