User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 5 của 5

Chủ đề: Bài của SV CNTT FPT, nói về sự học: We are the wild youth – Khánh Linh

  1. #1
    HUT's Student Avatar của BlueGene
    Tham gia ngày
    Nov 2003
    Bài gửi
    303

    Mặc định Bài của SV CNTT FPT, nói về sự học: We are the wild youth – Khánh Linh

    Hôm nay đọc được bài này của một bạn nữ yêu thích CNTT - lập trình; trước tiên là thấy hay và nhiều điểm đồng cảm; sau là làm mình nhớ đến các bạn nữ BK học CNTT mình đã từng gặp - rất thông minh và cá tính.

    Nguồn: trang mạng Học Thế Nào>> http://hocthenao.vn/2013/04/23/we-ar...th-khanh-linh/

    ---

    We are the wild youth – Khánh Linh

    Hôm trước thấy báo đài rộ lên vụ em Đỗ Nhật Nam, rồi vụ các em học sinh xé đề cương Sử vì không thi tốt nghiệp, mình lại nhớ ra mấy chuyện để kể.

    Hồi cấp 2, mình có cô bạn thân rất thích môn Sinh học. Cô bé đọc Thuyết tiến hoá từ năm lớp 7, mặc dù nhiều đoạn chẳng hiểu gì. Rồi suốt ngày xin bố mẹ đi về quê lang thang kiếm côn trùng về ngâm rượu làm tiêu bản. Hồi đó nó cãi nhau to với bà dạy Sinh, chỉ vì bà ấy giảng sai phần ARN với ADN, với phân bào. Cả lớp, cả cô chủ nhiệm, ai cũng bảo nó dại. Đúng là năm ấy nó bị bà dạy Sinh trù thật. Vài năm sau, khi nó đỗ chuyên Sinh trường HN-Ams, nó nói “Cảm giác tao hồi đấy như kiểu sản phẩm lỗi của xã hội ấy” rồi nó cười. Hiện tại, mặc dù vẫn trục trặc trong việc lấy lòng các thầy cô giáo, nhưng nó vẫn chuẩn bị tốt nghiệp trường ĐH KHTN loại giỏi và chuẩn bị làm nghiên cứu sinh ở nước ngoài.

    Bản thân mình, là con gái nhưng đam mê lập trình và khoa học máy tính từ hồi học lớp 6. Lớp 9 mặc dù bố mẹ phản đối rằng “con gái học lập trình làm gì”, nhưng vẫn thi vào Aptech và đỗ hoc bổng. Lên cấp 3, vì mải đi thi giải CNTT Đông Nam Á, bỏ bê học một vài môn (được cho là) sẽ tốt nghiệp năm đó, mà bị chủ nhiệm nói cho không ra gì, lại còn bị bảo con gái thì nên học những ngành kinh tế tài chính kế toán. Đứa em họ, ngược lại, lại vô cùng thích thêu thùa may vá, thích vẽ vời, tỉ mẩn, thì bị bố mẹ và cô giáo e ngại em nó có vấn đề về “định hướng” và “giới tính”, cần phải chấn chỉnh ngay. Cấp 2, nó đạt giải nhất Thành phố môn thêu, cả nhà chẳng ai tự hào hay vui vẻ gì, thay vào đó, lại còn bị lôi ngay 1 cái ví dụ là con bác này con dì nọ, bằng tuổi mày, sao nó đi thi HSG Toán. Con trai thì phải giỏi Toán, giỏi Lý chứ. Tại sao lại giỏi thêu thùa? Thằng bé buồn lâu sau đó, nhưng nó vẫn giấu bố mẹ, hàng ngày mang kim chỉ ra thêu vào những giờ giảo lao ít ỏi trên lớp.

    Hết những năm cấp 3. Bạn bè ai cũng tất bật chọn trường Đại học. Đứa thì học trường tư, đứa học trường công, đứa thì không thèm học, tuyên bố tao không cần học ĐH nhưng vẫn sẽ giỏi hơn chúng mày. Có đứa mạnh miệng hơn, bảo “tao sẽ chờ học hết năm nhất rồi bỏ ngang, như Bill Gates ấy”. Họp lớp cấp 3 năm đầu tiên, cả lóp ngồi với nhau, đứa nào đỗ trường công là được nể lắm, ai học trường tư thì bị khinh hơn tí, đứa nào không đỗ hoặc không thèm học thì bị chửi là kém.

    Ngày xưa, ai cũng biết rằng là người Việt Nam thông minh, cần cù, chịu khó. Mình mới hỏi cô: “Cô ơi vừa thông minh lại vừa chịu khó thế mà sao người Việt mình vẫn nghèo”. Cô không trả lời được. Sau này mình mới nhớ trước đó cô có giảng cho cả lớp một sự thật hiển nhiên rằng “Đất nước Việt Nam ta rừng vàng biển bạc”. À, đó là lý do tại sao người Việt mình cần cù thông minh mà vẫn nghèo.

    Nhắc đến thông minh. Lại nhớ các cụ có câu “cần cù bù thông minh”. Giờ thì thấy, cũng đúng. Có đợt báo đài còn nói: “Ông gì bảo 99% chịu khó 1% thông minh, nhưng tôi nghĩ không có cái 1% ấy thì chả làm được gì”. Thật ra cũng đúng thế thật. Thế nhưng nhiều bạn hiểu lầm, hiểu sai cái ý đấy. Hiểu sai chỗ nào, tức là đề cao cái 1% ấy hơn cái 99% kia. Đề cao cái thông minh hơn kia. Vô cùng nhiều thế hệ học sinh, nghĩ mình thông minh nhưng không thèm cố gắng. Hoặc cố không được thì bảo, tao thông minh, chẳng qua tao lười thôi. Cái “chẳng qua” ấy không biết đã đẩy bao nhiêu người vào cái nguỵ biện nguy hiểm rằng mình thông minh thì mình sẽ ít cần cố gắng. Nghĩ rằng xã hội trọng người thông minh? Không. Xã hội chỉ trọng người biết việc. Vấn đề không phải là thông minh, vấn đề là kiên trì giải quyết bài toán. Vì người thông minh thì nhiều nhưng người giỏi thì ít. Người thông minh vì được khen là thông minh nên sẽ thiếu kiên nhẫn, gặp cái khó không làm được sẽ nghĩ: “À mình không thể thông minh hơn đc nữa và vấn đề này thì rất khó” và ngừng cố gắng. Người kiên trì sẽ nghĩ tại mình chưa cố gắng đến cùng. Có cái nghiên cứu gì của bọn Mỹ, nói rằng người nào hay được khen là thông minh sẽ không tiến xa bằng người hay được khen là có nhiều nỗ lực.

    Gần nhà mình, vừa xây một cái trường tiểu học. Đầu giờ thấy học sinh ê a chào cô giáo, thấy thích lắm, vui lắm, nghĩ lại cái thời trẻ con đã thấy vui rồi. Nhưng chưa dứt thì giọng giáo viên ở đâu đanh đanh vang lên “Này cậu kia, sao không mở miệng chào, cái mồm bị làm sao thế hả” rồi đập thước kẻ rầm rầm. Cả giờ đó không thấy các cháu mở miệng ra nói gì, toàn là giọng cô đọc nội quy. Cả tiết học, không dạy được cái gì mới, mà chỉ là doạ nạt. Có lẽ người Việt mình từ bé đã dạy phải biết sợ, phải biết phục tùng, tiên học lễ, hậu học văn là đó mà. Ở các nước khác, họ dạy con cháu mình cái đúng (nhận thức) trước, rồi mới dạy hành vi. Còn ở mình thì dạy hành vi trước khi dạy cái đúng. Cho nên bây giờ lên mạng mới nhan nhản toàn những tri thức nước nhà rao giảng về cái gọi là văn hoá, học thức, nhận thức, trình độ, các bạn thanh niên đầu 2 thì bâu vào chửi một cậu bé lớp 11 vì cậu bé nghe lời mẹ. Nhưng trong đầu tự nhận thức được đến đâu thì không ai biết.

    Nhìn đống giấy bay bay của các em học sinh xé đề cương Sử, mình lại nhớ đến mấy câu hát của ban nhạc indie Daughter, bài hát có tên là Youth:

    “We are the reckless,
    We are the wild youth
    Chasing visions of our futures
    One day we’ll reveal the truth
    That one will die before he gets there”

    Khánh Linh

    Sinh viên năm thứ 3, Đại học FPT.
    Sharing Knowledge is Power.

  2. Có 3 thành viên cảm ơn bài viết của BlueGene có chất lượng:


  3. #2
    .:: Grumpy svBKer ::. Avatar của 1973
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài gửi
    3.793

    Mặc định Re: Bài của SV CNTT FPT, nói về sự học: We are the wild youth – Khánh Linh

    Đọc bài này thấy rằng đây là một bạn nữ tài năng và nhận thức vấn đề rất khách quan.

    Về vấn đề bé Nam thì mình công nhận là bé í giỏi, nhưng cũng không đồng tình với ý kiến của bố mẹ bé về truyện tranh, tuy không thích nhưng mình cũng không như bao bạn khác lập các hội các page để chế giễu 1 đứa con nít 11 tuổi.
    Contact me:
    Email: sangnd [at] svBK.vn
    Personal website: My Blog | Chat với người lạ
    Facebook Page của Bách Khoa Forum: http://www.facebook.com/svbk.vn

  4. Tớ cảm ơn 1973 đã chia sẻ.


  5. #3
    Điều hành viên Avatar của hunterXhunter_1990
    Tham gia ngày
    Dec 2009
    Bài gửi
    482

    Mặc định Re: Bài của SV CNTT FPT, nói về sự học: We are the wild youth – Khánh Linh

    Người mà đáng bị ném đá là mẹ em ấy chứ ko phải là em ấy. Em ý bảo "mẹ em nói truyện tranh là con sâu đục khoét tâm hồn ", đấy có phải là ý tưởng của em ý đâu, chỉ là em ý ngoan ngoãn nghe lời mẹ thôi . Cái bức tâm thư gửi con của mẹ em ý mình cũng thấy giả tạo, chỉ có mở bài với kết bài là có mấy câu văn bay bướm về tình mẹ con còn lại cả thư toàn cảm ơn hết ông này bà nọ .
    Bên cạnh đấy thì sau khi đọc những ý kiến của bên ném đá và bên bảo vệ em Nam thì mình thấy ghét bên bảo vệ nhiều hơn. Vì chỉ có thiểu số là ý kiến chân tình còn lại rất nhiều những ý kiến chụp mũ, vơ đũa cả nắm, thậm chí là cay độc với thái độ cao ngạo ra vẻ ta đây đạo đức và có học trong vỏ bọc văn hay chữ tốt. Còn bên ném đá thì chỉ đơn giản là tức giận khi có người chê bai những thứ mình yêu quý cộng thêm sự vô tâm.
    TODAY is a NEW DAY!!!!

  6. #4
    Choắt Smod <3 Avatar của Han2
    Tham gia ngày
    Nov 2011
    Bài gửi
    1.686

    Mặc định Re: Bài của SV CNTT FPT, nói về sự học: We are the wild youth – Khánh Linh

    Bài viết này của chị Khánh Linh khá hay và ý nghĩa.

    Còn về vụ bé Đỗ Nhật Nam, lên fb nhan nhản các fanpage, cmt rỗi hơi. Em đọc nhưng chỉ có một suy nghĩ duy nhất:.... mấy bạn trẻ ngoài thì nói thế, nhưng nên biết thảm thấu để sau này dạy con cho tốt, kẻo bây giờ chửi con nhà người ta, chửi người ta, đến mình bị chửi thì ngỡ ngàng
    Khi ta ở chỉ là đất ở....

  7. #5
    HUT's Student Avatar của BlueGene
    Tham gia ngày
    Nov 2003
    Bài gửi
    303

    Mặc định Re: Bài của SV CNTT FPT, nói về sự học: We are the wild youth – Khánh Linh

    Còn đây là bài của Mr. Nguyễn Thành Nam (nguyên TGĐ FPT), đã được đưa lên FB của Mr Nam, giờ lên trang Học Thế Nào. FPT dạo này PR ác

    Dạy thế nào – Nguyễn Thành Nam: http://hocthenao.vn/2013/04/25/day-t...yen-thanh-nam/

    ---
    HOW TO TEACH (DẠY THẾ NÀO)
    (Nói chuyện với các thầy cô Trường Đại học FPT tại Ba vì, 24-03-2013)

    Thưa các thầy cô,

    GS Ngô Bảo Châu thường xuyên phải trả lời câu hỏi: giáo sư hãy chia sẻ kinh nghiệm học tập để vươn lên tới đỉnh cao. Trả lời đại khái mãi, hãy chăm chỉ đam mê, thấy cũng xấu hổ, nên GS đã hệ thống thành bài nói “Học như thế nào” (How we learn) để trình bày quan điểm của mình về ba vấn đề:

    Động cơ học tập hay nói cách khác tại sao phải đi học?
    Học thành người hay học kỹ năng? Tóm lại là học cái gì?
    Học thế nào để không nhàm chán?
    Tôi may mắn được nghe bài nói này và thấy có khá nhiều điểm đồng cảm. Nhất là về phương pháp suy nghĩ.


    Tác giả tại Hội trường C2 ĐHBK HN sau bài nói chuyện của GS Ngô Bảo Châu về “Học như thế nào”, ngày 13/03/2013. Ảnh: Phạm Đăng Long.

    Tuy nhiên có cách học thì phải có cách dạy, có trò thì phải có thầy. Dạy và học là hai mặt của một vấn đề không thể tách rời. Sao GS Châu không đề cập? Sao trên mạng, ngoài đời đâu đâu cũng chỉ nói đến sự học mà không nói đến nghiệp dạy? Thất học thì có khác gì Mất dạy?

    Bởi vậy mới mạo muội lấy cảm hứng từ GS Châu để viết “Dạy thế nào” (How to teach) dù chưa một giờ được chính thức làm thầy.

    Ai là thầy và Tại sao phải dạy?

    Bạn thân của tôi, một người rất thành đạt bảo: đời dạy hết, khỏi cần ai dạy!

    Đạp bùm một con người xuống cái ao đời, tức là cả thế giới, là xong một cái nghiệp dạy. Bơi được hết!

    Khổng Tử bảo: ba người cùng đi trên đường, tất có một người là thầy ta!

    Vậy là ai cũng có thể là thầy, ai cũng dạy được ta.

    Có thể hiểu rằng, nghiệp dạy là tổng quát, bao trùm. Dạy là gen bẩm sinh của muôn loài, chẳng cứ con người. Chúng phải dạy con cái chúng tự kiếm ăn để duy trì nòi giống.

    Khi ta ra đời, ta đã là một đứa học trò đầy khao khát cho cha mẹ ta trở thành người thầy đầu tiên. Khi con ta ra đời, đến lượt ta nhận trách nhiệm làm thầy.

    Bây giờ ai cũng sẵn sàng buông câu: thầy bà không ra gì. Tức là nói tất cả chúng ta đều không ra gì! Trẻ em không ra gì, trước hết và chủ yếu là tại những người thầy đầu tiên và gần gũi nhất – cha mẹ chúng!

    Tại sao phải dạy?

    Thầy tôi nói, có ba mục đích giảng dạy:

    Teach for name (dạy để lấy danh): dạy như đi diễn thuyết, dạy cốt có nhiều trò nghe, chen nhau dạy trường chuyên, lên mặt dạy người…
    Teach for food (dạy để kiếm ăn): như sếp dạy quân để gánh vác bớt việc, như thầy giáo đứng lớp vì mưu sinh!
    Teach for life (dạy để sống): như chim mẹ dạy chim con kiếm mồi, như sư phụ dạy đệ tử truyền nhân.
    Cũng có thể một người thầy, cùng bài giảng, nhưng hóa thân thành ba với ba người trò khác nhau. Ai đó hôm nay sẽ bảo tôi đang lấy danh, ai đó bảo là tôi vì công việc mà đăng đàn, biết đâu ai đó có được bài học để thoát hiểm trong đời.

    Dạy kỹ năng hay là dạy làm người?

    Tranh luận kiểu này xưa như “sống để ăn hay ăn để sống?”

    Làm người là làm gì nếu không phải để thực thi những kỹ năng sống?

    Ta hay nói làm người ngầm có ý so với việc sống với bản năng của loài thú. Thực tế là có học hành làm người đến đâu chẳng nữa, nếu thả vào rừng với bầy thú, thì ta thế nào cũng thành thú mà thôi. Vậy khái niệm làm người ở đây có lẽ cũng chỉ là để giữa người với nhau – kiểu “tao người hơn mày” và suy cho cùng thì cũng một loại kỹ năng cạnh tranh.

    Tại sao làm người bây giờ lại khó hơn?

    Vì thế giới đã thay đổi quá nhanh, và bạn phải so sánh cạnh tranh với quá nhiều người. Hay nói cách khác bạn đánh mất khả năng định vị mình.
    Vậy cái cần dạy nhất là dạy cho trò biết anh ta đứng đâu giữa đời này?

    Cho anh ta một cái thước để tự đo.

    Cho anh ta những điển hình thực tế để ngẫm nghĩ.

    Cho anh ta những số liệu thống kê để mở rộng tầm nhìn.

    Đâu có nhất thiết phải dạy anh ta cách thức đi lên, hay đi xuống?

    Ví dụ như dạy viết văn đi, bảo anh ta cứ viết đi và đăng lên mạng xem có bao nhiêu người “like” (thích).

    Cho anh ta xem mấy đoạn văn mà anh ta thấy dở ẹc mà câu khách vào đọc ầm ầm.

    Lại cho anh ta xem những áng văn anh ta cho là bất hủ mà không ai đoái hoài.

    Cung cấp cho anh ta những số liệu thống kê, trước đây viết văn thế nào, còn bây giờ một ngày có bao nhiêu nhà văn tự xưng, có bao nhiêu áng văn mới nổi…

    Vậy dạy thế nào?

    GS Châu bảo: học là một trò chơi. Tôi xin thêm một chút, cả dạy với học mới thành một trò chơi. Bên dạy chơi với bên học. Mục tiêu không nhất thiết phải giống nhau.

    Cố gắng đạt thắng-thắng
    Quyết tâm tránh thua-thua
    Nếu phải thắng-thua thì thầy nhất thiết phải là bên thắng.

    Tỷ như giờ giảng 90’. Một trận bóng đá. Bên thầy cố nhồi vào đầu bọn trẻ một kiến thức gì đó, trước mắt cho xong giờ, chấm công, có một chút hy vọng mong manh là sau chúng dùng được đâu đó. Bên trò thì vô tư, chuyện riêng, tán gẫu cốt sao đến trước điểm danh, gây cảm tình và kiến thức đủ để qua được môn này.

    Thầy và trò là người chơi, môi trường là sân chơi, quy định là luật chơi, cấp trên (chính quyền, khảo thí…) là trọng tài.

    Tôi ngạc nhiên là các thầy phải tự ra đề thi, chấm thi. Thế khác gì vừa đá bóng vừa thổi còi?

    Lại có luồng tin cho rằng, bây giờ bài giảng online đầy trên mạng. Chắc cũng không cần thầy? Bên Mỹ còn có nguyên một phong trào “The End of University” (Đóng cửa các trường học). Tôi thì cho rằng bài giảng, dù trên mạng cách nào đi nữa cũng chỉ là một quả bóng để chơi trên sân mà thôi. Không thay được người chơi?

    Để dạy cho tốt, tôi tâm đắc ba chữ: CHO, CHIA và CHƠI!

    Dạy là cho, cho tức là thầy phải mất.
    Cho đi công sức, thời gian của thầy: chuẩn bị, diễn thuyết… Công sức chuẩn bị chính là kungfu tuyệt đỉnh của người dạy.
    Cho đi năng lượng, trình diễn, như người ta nói “bán cháo phổi”.

    Dạy là chia sẻ, tức là cùng trải nghiệm.
    “Nội dung không có nhiều ý nghĩa, chỉ có trải nghiệm nội dung mới có giá trị giáo dục.” (John Dewey)
    Cùng chia sẻ cảm xúc từ những trải nghiệm:

    Trải nghiệm thật
    Trải nghiệm lịch sử
    Trải nghiệm văn học
    Dạy là chơi
    Chơi phải có thắng thua, phải hưởng thụ niềm vui người thắng và đau nỗi đau của kẻ thua! Hết cuộc chơi, hai bên lại là bạn.

    Mấy tâm sự thật mạo muội. Mong các thầy cô bỏ quá!

    *Về tác giả: TS. Nguyễn Thành Nam hiện đang là Phó chủ tịch Hội đồng quản trị của Trường Đại học FPT.

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube