User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 4 của 4

Chủ đề: Cô Gái Trăm Phần Trăm

  1. #1
    Quân nhân danh dự Avatar của khannhachboa
    Tham gia ngày
    Aug 2005
    Bài gửi
    4.805

    Mặc định Cô Gái Trăm Phần Trăm

    Cô Gái Trăm Phần Trăm Trong Một Sáng Đẹp Trời Tháng Tư

    Tác Giả: Murakami Haruki


    Một buổi sáng đẹp trời tháng Tư, tôi đã thoáng gặp cô gái trăm phần trăm của tôi trên con đường hẽm ở Harajuku.
    Cô không phải là một cô gái đặc biệt xinh đẹp. Cũng không phải cô mặc áo quần đẹp đẽ gì lắm. Tóc cô đằng sau lưng vẫn còn nếp đầu cô ngủ ép lên đấy, và áng chừng cô cũng đã gần 30 tuổi rồi. Dù thế, ngay từ khoảng xa 50 thước, tôi đã nhận ra rõ ràng cô là cô gái trăm phần trăm của tôi. Từ lúc hình dáng cô hiện ra trước mắt, ngực tôi đã run rẩy loạn xạ lên, và miệng tôi đã khô rang như sa mạc.

    Có thể bạn có riêng một mẫu phụ nữ mà bạn thích. Chẳng hạn, bạn nghĩ là phụ nữ có cổ chân mảnh mai là đẹp, hoặc phụ nữ có đôi mắt to mới đẹp, hoặc phải là phụ nữ có những ngón tay mỹ miều, hoặc như tôi, tuy tôi không hiểu tại sao, bị lôi cuốn bởi phụ nữ ăn uống từ tốn, khẽ khàng. Đại khái là như thế. Tất nhiên, tôi cũng có những ý thích riêng kiểu đó. Lắm lần đang ăn trong quán ăn, tôi đã nhìn mê mẩn hình dáng chiếc mũi của người phụ nữ ở bàn bên cạnh. Thế nhưng không ai có thể đoan chắc thế nào là một cô gái trăm phần trăm được.

    Thật tình tôi cũng chẳng nhớ nổi cô gái trăm phần trăm ấy có chiếc mũi hình dáng như thế nào, mà quả thật ngay cả chuyện cô ấy có mũi không, tôi cũng không nhớ nổi. Chỉ nhớ rằng cô ấy không đặc biệt xinh đẹp gì lắm. Kỳ lạ thế chứ!

    Tôi bảo ai đấy rằng : _"Hôm qua, tớ đã gặp cô gái trăm phần trăm đấy"

    _"Hừm". Anh ta hỏi. _"Cô ấy đẹp lắm à?"

    _"Không, chẳng phải thế".

    _"A, thế cô ấy là mẫu người cậu thích?"

    _"Không nhớ có phải thế không. Chẳng nhớ hình dáng đôi mắt cô ấy ra sao, hay ngực cô ấy lớn hay nhỏ. Hầu như hoàn toàn chẳng nhớ gì cả".

    _"Thế thì lạ quá".

    _"Lạ thật đấy".

    _"Thế," Anh ta có vẻ chán. _" … cậu có làm gì không, có gợi chuyện hay có đi theo cô ấy không?"

    _"Có làm gì đâu". Tôi nói. _"Chỉ đi ngang qua thôi".

    Cô ấy bước đi từ đông sang tây, còn tôi đi từ tây sang đông. Sáng ấy là một buổi sáng thật đẹp của tháng Tư. Tôi cảm thấy muốn được nói chuyện với cô ấy, chỉ 30 phút cũng đủ. Tôi muốn nghe kể về đời cô, và tôi cũng muốn thổ lộ với cô về đời mình. Trên hết mọi điều, tôi muốn giải bày với cô ấy về sự xếp đặt của định mệnh đã khiến tôi và cô đi ngang mặt nhau trên con đường hẽm ấy ở Harajuku trong một buổi sáng đẹp trời tháng Tư năm 1981. Chắc chắn phải có lắm bí mật ấm áp gì đấy, tương tự như trong những cỗ máy cũ kỹ của một thời đại êm đềm ngày xưa.

    Rồi sau câu chuyện, tôi và cô sẽ đi ăn trưa với nhau, có lẽ sẽ đi xem phim của Woody Allen, rồi ghé một khách sạn, uống với nhau vài ly rượu pha gì đấy. Và nếu mọi chuyện song suốt, sau đó, tôi cũng có thể ngủ với cô ấy.

    Cơ hội đã đến gõ cửa lòng tôi.

    Khoảng cách giữa tôi và cô đã rút lại chỉ còn 15 thước.

    Nào, tôi phải làm sao để gợi chuyện với cô ấy đây?

    _"Chào cô. Cô có thể cho phép tôi nói chuyện với cô trong vòng 30 phút không?"

    Nghe ngớ ngẩn như lời khuyến dụ của mấy tay bán bảo hiểm.

    _"Xin lỗi cô. Gần đây có tiệm giặt ủi mở suốt 24-giờ không?"

    Nghe còn ngớ ngẩn hơn nữa. Thứ nhất, tôi có vác theo bao áo quần giặt đâu, phải không?

    Có lẽ tốt nhất là cứ tình thật khai ngay :

    _"Chào cô. Cô đúng là cô gái trăm phần trăm của tôi".

    Cô ấy có lẽ sẽ không tin. Mà cho dù cô có tin đi nữa, có thể cô hoàn toàn chẳng muốn nói chuyện với tôi. Có thể cô bảo : cho dù tôi có thật là cô gái trăm phần trăm của anh đi nữa, anh lại chẳng phải là người đàn ông trăm phần trăm của tôi. Đến nước ấy thì hẳn là tôi sẽ bối rối ghê lắm. Tôi đã 32 tuổi rồi, mà gặp chuyện như thế thì bạn biết là già đi thì khổ như thế nào.

    Ngay trước tiệm hoa, tôi giáp mặt cô. Một hơi gió mong manh ấm áp chạm nhẹ lên da tôi. Mặt đường nhựa đã được rải nước, mùi hương hoa hồng thoang thoảng trong không. Tôi chẳng thốt ra được lời nào với cô. Cô mặc chiếc áo len trắng, tay phải cầm một phong bì màu trắng chưa dán tem. Cô đã viết thư cho ai đấy. Mắt cô có vẻ buồn ngủ lắm, có lẽ cô đã thức suốt đêm để viết cho xong lá thư. Và có thể tất cả bí mật của cô đang nằm trong phong thư ấy.

    Bước quá đi vài bước, tôi quay lại thì hình dáng cô đã biến mất trong đám đông.
    ~ ~ ~ ' ' ' " " " " " ' ' ' ~ ~ ~
    T ố n h â n b ấ t k h ả h ữ u k h i n h n g ạ o t h á i

    N h i ê n b ấ t k h ả v ô k h i n h n g ạ o c ố t

    ---+++---




    ---+++---
    BLOG, BLOG...

  2. #2
    Quân nhân danh dự Avatar của khannhachboa
    Tham gia ngày
    Aug 2005
    Bài gửi
    4.805

    Mặc định

    Tất nhiên, bây giờ thì tôi biết đích xác là lẽ ra tôi nên bắt đầu câu chuyện với cô ấy như thế nào. Nhưng, dù sao đi nữa, cũng là những câu nói dài dòng mà lúc ấy tôi không thể nào nói ra cho có hiệu quả được. Thế đấy, những điều tôi bất chợt nghĩ ra thì chẳng bao giờ thực dụng cả.

    Dù sao, những lời tôi nên nói lúc ấy mở đầu bằng "Ngày xưa …" và chấm dứt bằng "Chuyện buồn quá, phải không?"

    *

    Ngày xưa, ở chốn nào đấy, có một thiếu niên và một thiếu nữ. Thiếu niên 18 tuổi và thiếu nữ 16. Chàng không đặc biệt đẹp trai. Nàng cũng không phải là cô gái đặc biệt xinh đẹp. Họ là những thiếu niên thiếu nữ bình thường, cô đơn, ở đâu cũng có. Nhưng họ tin chắc rằng, ở đâu đó trên cõi đời nầy, thế nào cũng có chàng trai hay cô gái trăm phần trăm của mình.

    Một ngày kia, tình cờ hai người gặp nhau trên phố.

    _"Kỳ diệu quá, anh đã tìm kiếm em từ bao lâu nay. Có thể em không tin, nhưng quả thật em là cô gái trăm phần trăm của anh đấy". Chàng bảo nàng như thế.

    Và nàng bảo chàng :

    _"Anh mới đúng là chàng trai trăm phần trăm của em đấy chứ. Tất cả anh đều đúng với những gì em đã tưởng tượng ra. Cứ như là trong mộng vậy".

    Hai người ngồi bên nhau trên băng ghế công viên, chuyện trò tâm đắc hoài hoài không dứt. Họ không còn cô đơn nữa. Ao ước được người trăm phần trăm, mà lại được người ấy ước muốn mình trăm phần trăm, thì còn gì tuyệt vời bằng.

    Thế nhưng, một chút nghi niệm, chỉ một chút thôi, đã thoáng hiện trong lòng hai người. Mộng ước đạt thành một cách quá đơn giản song suốt như thế nầy liệu có đúng không? Chuyện trò một hồi, thiếu niên chợt nói :

    _"Nầy em, mình thử lại một lần nữa xem sao. Nếu quả thật chúng mình là người yêu trăm phần trăm của nhau, thì sau nầy thế nào mình cũng gặp lại nhau ở một nơi nào đấy. Lúc ấy mà quả thật còn là trăm phần trăm của nhau thì mình sẽ thành hôn với nhau ngay. Em nghĩ sao?"

    _"Em đồng ý". Nàng nói.

    Rồi hai người chia tay.

    Nhưng thật ra, đâu có cần gì phải thử nữa. Bởi họ quả thật là người yêu trăm phần trăm của nhau rồi. Và thế là, cơn sóng của định mệnh, như thường lệ, đã cuốn trôi hai người đi hai ngả.

    *

    Một mùa đông nọ, hai người vướng phải cơn cảm cúm quái ác đang lưu hành trong năm. Sau mấy tuần lễ lửng lơ giữa hai bờ sinh tử, họ đã hoàn toàn quên mất những ký ức về ngày xưa. Khi hồi phục, như hộp đựng tiền của D.H. Lawrence, trí họ đã thành trống rỗng.

    Tuy nhiên, cả hai đều là người thông tuệ và kiên nhẫn, nên sau nhiều cố gắng, họ đã tích lũy được những hiểu biết, những cảm tình mới, và trở thành những người vững vàng trong xã hội. Họ thông suốt những chuyện như leo, đổi tàu điện ngầm, hay gửi thư cấp tốc ở bưu điện. Và họ đã trải qua những kinh nghiệm yêu đương 75 phần trăm, 85 phần trăm.

    Cứ thế, giờ đây thiếu niên đã đến tuổi 32, và thiếu nữ đã gần 30. Thời gian trôi qua với tốc độ kinh hoàng.

    Một buổi sáng đẹp trời tháng Tư, chàng đi uống cà phê sáng trên một đường hẽm ở Harajuku, từ phía tây hướng đến phía đông, và cũng trên đường ấy, nàng đi mua tem dán thư cấp tốc, từ phía đông hướng đến phía tây. Hai người đi ngang mặt nhau ở khoảng giữa con đường. Ký ức đã quên đi chợt ánh lên một thoáng sáng vi-ti trong lòng họ.

    Nàng là cô gái trăm phần trăm của tôi đây.

    Chàng là chàng trai trăm phần trăm của tôi đây rồi.

    Thế nhưng thoáng sáng vi-ti trong lòng họ quá yếu ớt, và lời nói của họ không còn rõ ràng như 14 năm về trước nữa. Hai người đã đi lướt qua nhau mà không nói với nhau được lời nào, rồi cứ thế mà tan biến vào dòng người qua lại.

    Chuyện buồn quá, phải không?

    *

    Đáng lẽ tôi đã phải gợi chuyện nàng như thế.

  3. #3
    HUT's Engineer Avatar của écho_loves_narcis
    Tham gia ngày
    May 2005
    Bài gửi
    525

    Mặc định

    Lâu lắm không mò vào phần thơ ca văn học, không ngờ đã có người post truyện ngắn tuyệt hay này lên. Thôi thì góp một chân với bản tiếng Anh vậy.

    ON MEETING MY 100 PERCENT WOMAN ONE FINE APRIL MORNING

    by MURAKAMI Haruki
    translated by Kevin Flanagan and Tamotsu Omi


    One fine April morning, I passed my 100 percent woman on a Harajuku back street.
    She wasn't an especially pretty woman. It wasn't that she was wearing fine clothes, either. In the back, her hair still showed how she'd slept on it; and her age must already have been close to thirty. Nonetheless, even from fifty meters away, I knew it: she is the 100 percent woman for me. From the moment her figure caught my eye, my chest shook wildly; my mouth was parched dry as a desert.
    Maybe you have a type of woman that you like. For example, you think, women with slender ankles are good; or, all in all, it's women with big eyes; or it's definitely women with pretty fingers; or, I don't understand it, but I'm attracted to women who take a lot of time to eat a meal-something like that. Of course, I have that kind of preference. I've even been distracted, eating at a restaurant, by the shape of a woman's nose at the next table.
    But no one can "typify" the 100 percent woman at all.
    I absolutely cannot even remember what her nose looked like-not even whether she had a nose or not, only that she wasn't especially beautiful. How bizarre!
    I tell someone, "Yesterday I passed my one hundred percent woman on the street."
    "Hmm," he replies, "was she a beauty?"
    "No, it wasn't that."
    "Oh, she was the type you like?"
    "That I don't remember. What shape her eyes were or whether her breasts were big or small, I don't remember anything at all about that."
    "That's strange, isn't it?"
    "Really strange."
    "So," he said, sounding bored, "did you do anything, speak to her, follow her, huh?"
    "I didn't do anything," I said. "Only just passed her."
    She was walking from east to west and I was heading west to east. It was a very happy April morning. I think I would have liked to have a talk with her, even thirty minutes would have been fine. I would have liked to hear about her life; I would have liked to open up about mine. And, more than anything, I think I'd like to clear up the facts about the kind of fate that led us to pass on a Harajuku back street one fine morning in April 1981. No doubt there's some kind of tender secret in there, just like the ones in the souls of old-time machines.
    After that talk we would have lunch somewhere, maybe see a movie, go to a hotel lounge and drink cocktails or something. If everything went well, after that I might even be able to sleep with her.
    Opportunity knocks on the door of my heart.
    The distance separating her and myself is already closing down to only fifteen meters.
    Now, how in the world should I speak up to her?
    "Good morning. Would you please speak with me for just thirty minutes?"
    That's absurd. It sounds like an insurance come-on.
    "Excuse me, is there a twenty-four-hour cleaning shop around here?"
    This is absurd, too. First of all, I'm not carrying a laundry basket, am I? Maybe it would be best to speak out sincerely. "Good morning. You really are my one hundred percent woman."

  4. #4
    HUT's Engineer Avatar của écho_loves_narcis
    Tham gia ngày
    May 2005
    Bài gửi
    525

    Mặc định

    She probably wouldn't believe that confession. Besides, even if she believed it, she might think she didn't want to talk to me at all. Even if I'm your 100 percent woman, you really are not my 100 percent man, she might say. If it should come to that, no doubt I'd just end up completely flustered. I'm already thirty-two, and when you get down to it, that's what getting older is like.
    In front of a flower shop, I pass her. A slight, warm puff of air touches my skin. Water is running on the asphalt sidewalk; the smell of roses is in the air. I can't speak out to her. She is wearing a white sweater, she's carrying an envelope that isn't stamped yet in her right hand. She's written someone a letter. Since she has extremely sleepy eyes, maybe she spent all night writing it. And all of her secrets might be carried inside that envelope.
    After walking on a few more steps, when I turned around, her figure had already disappeared into the crowd.
    Of course, now I know exactly how I should have spoken up to her then. But, no matter what, its such a long confession I know I wouldn't have been able to say it well. I'm always thinking of things like this that aren't realistic.
    Anyway, that confession starts, "once upon a time," and ends, "Isn't that a sad story?"

    Once upon a time, in a certain place, there was a young boy and a young girl. The young boy was eighteen; the young girl was sixteen. He was not an especially handsome boy; she was not an especially pretty girl, either. They were an average young man and young woman, ~st like lonely people anywhere. But they believed firmly, without doubt, that somewhere in this world their perfect 100 percent partners really existed.
    One day It happened that the two suddenly met at a street corner. "What a surprise! I've been looking for you for a long time.
    You might not believe this, but you are the one hundred percent woman for me," the man says to the young woman.
    The young woman says to the young man, "You yourself are my one-hundred percent man, too. In every way you are what I imagined. This really seems like a dream!"
    The couple sat on a park bench, and they continued talking without ever getting tired. The two were no longer lonely. How wonderful to claim a 100 percent partner and be claimed as one
    However, a tiny, really tiny, doubt drifted across their hearts; could It really be all right for a dream to come completely true this simply?
    When the conversation happened to pause, the young man spoke like this.
    "'Well, shall we give this another try? If we're really, truly the one hundred percent lovers for each other, surely, no doubt, we can meet again sometime, somewhere. And this next time we meet if we're really each other's one hundred percent, then let's get married right away. OK?"
    'OK," the young woman said.
    And the two parted.
    However, if the truth be told, it wasn't really necessary to give it another try. That's because they were really and truly the 100 percent lovers for each other. Now, it came to pass that the two were tossed about in the usual waves of fate.
    One winter, the two caught a bad flu that was going around that year. After wandering on the borderline of life and death for several weeks, they ended up having quite lost their old memories. When they came to, the insides of their heads, like D. H. Lawrence's childhood savings bank, were empty.
    But since the two were a wise and patient young man and young woman, piling effort upon effort, they put new knowledge and feeling into themselves again, and they were able to return to society splendidly. In fact, they even became able to do things like transfer on the subway or send a special-delivery letter at the post office. And they were even able to regain 75 percent or 85 percent of their ability to fall In love.
    In that way, the young man became thirty-two, the young woman became thirty. Time went by surprisingly fast
    And one fine April morning, in order to have breakfast coffee, the young man was headed from west to east on a Harajuku back street, and in order to buy a special-delivery stamp the young woman was headed from east to west on the same street. In the middle of the block the couple passed. A weak light from their lost memories shone out for one instant in their hearts.
    She is the 100 percent woman for me.
    He is the 100 percent man for me.
    However, the light of their memories was too weak, and their words didn't rise as they had fourteen years ago. The couple passed without words, and they disappeared like that completely into the crowd.
    Isn't that a sad story?
    That's what I should have tried to tell her.

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. SV Tình nguyện - nghề làm dâu trăm họ
    Gửi bởi ot_khong_cay trong mục Thảo luận
    Trả lời: 9
    Bài cuối: 23-09-2005, 08:03 PM
  2. Miễn Phí Hàng trăm bài hát Việt Nam và Quốc Tế
    Gửi bởi phitient trong mục Jazz - Soul - Other
    Trả lời: 5
    Bài cuối: 04-10-2004, 04:52 PM
  3. Trăm nghe không bằng 1 thấy!
    Gửi bởi venha_ngheloivo trong mục Kết bạn bốn phương
    Trả lời: 69
    Bài cuối: 02-08-2004, 07:38 PM

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube