User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 2 của 2

Chủ đề: Câu chuyện cho 3 người

  1. #1
    Quân Nhân Danh Dự Avatar của dihockhongdanhban
    Tham gia ngày
    Jun 2003
    Bài gửi
    3.579

    Mặc định Câu chuyện cho 3 người

    Gần 7h tối giao thừa ở siêu thị. Và tôi thì mệt lử sau một ngày hoá trang thành chú hề đứng trước cửa chào khách, đôi khi là xách đồ cho khách ra xe hoặc chụp ảnh chung với những đứa trẻ. Năm ấy tôi 16 tuổi, vừa học vừa làm them việc ơe siêu thị để giúp đỡ bố mẹ. Vào những ngày nghỉ thì khách tới siêu thị càng đông nên cả ngày tôi không được ngồi xuống nghỉ ngơi.
    Nhưng sắp hết giờ rồi. Còn vài phút nữa thôi, Sống rồi!
    Tôi quay ra nhìn Shelly - một cô bạn cũng trạc tuổi tôi nhưng làm việc trước nên dù làm việc một buổi trong ngày thì cô ấy cũng được “thăng chức” làm quản lý những “nhân viên thử việc” như tôi. Shelly mỉm cười động viên. Cô ấy chính là lý do giúp tôi có thể sống sót qua nổi một ngày như ngày hôm nay. Đó quả là một cô gái có thể làm nên nhiều điều khác biệt trên thề giới này. Không bao giờ sai bảo những người mới, mà luôn đứng phía sau khích lệ khen ngợi, đó là cách làm “lãnh đạo” của Shelly.
    Siêu thị mở cửa đến 7h, nhưng đến khoảng 6h45 thì khách cũng đã thưa hơn và tôi có đủ thời gian để suy nghĩ. Dù không có nhiều tiền nhưng tôi thật sự muốn mua một món quà cho Shelly. Tôi hiểu những gì cô gái bé nhỏ ấy đang phải chịu đựng. Bố mẹ mới chia tay và Shelly đang sống rất khó khăn.
    Tôi chạy đến một cửa hang bán đồ mĩ phẩm ngay lúc họ đang đóng cửa.
    - Xin lỗi, sau Tết cậu nhớ ghé lại đấy!!.
    Người bán hang nói. Trông cô ấy có vẻ mệt mỏi và giọng cô ấy chẳng có vẻ gì là xin lỗi cả.
    Tôi nhìn xung quanh. Thật xui xẻo chẳng còn cửa hang nào mở cửa. Tai hại quá! Tôi cứ làm việc cả ngày và chỉ chậm một phút để mua quà cho Shelly.
    Trên đường quay về nhà, tôi thấy một cửa hang tên là Nordstrom vẫn mở. E rằng họ sẽ đóng cửa bất cứ lúc nào, tôi liền lao đến gian quà tặng. Nhưng khi vào đến đây rồi, tôi mới cảm thấy hết sức lung túng. Những khách hang ở đây đều ăn mặc sang trọng và giàu có. Còn tôi chỉ là một thằng nhóc ít tiền thậm chí lớp màu vẽ mặt hề vẫn chưa chùi hết. Làm sao tôi có thể nghĩ rằng tôi sẽ tìm được thứ gì trong cái cửa hang sang trọng này chỉ với 15$ trong túi chứ
    Khi tôi lung túng đi dọc theo dãy hang quà tặng thì một nhân viên trong cửa hang tiến đến và hỏi tôi có cần giúp gì không. Khi cô ấy hỏi tất cả mọi người trong cửa hang đều quay lại nhìn.
    Tôi đáp nhỏ hết mức có thể:
    - Không ạ. Chị cứ giúp những người khác đi!
    Cô ấy nhìn thẳng vào tôi và mỉm cười.
    - Không! Tôi muốn giúp cậu
    Tôi nói cho cô ấy nghe tôi mua quà cho ai và tại sao rồi ngần ngạu thừa nhận rằng trong túi mình chỉ có 15$. Nhưng cô gái ấy nhiệt tình như thể tôi vừa nói tôi có thể tiêu 1500$ vậy! Tuy quà tặng không còn nhiều trên giá nhưng cô gái vẫn cẩn thận chọn từng món quà và cho vào một cái giỏ rất xinh. Tổng giá tiền cuối cùng là 14.09$
    Tôi thực sự cảm kích, cuối cùng mình đã tìm thấy một món quà vừa ý nhưng….Như thể đọc được suy nghĩ của tôi, cô bán hang hỏi lại
    - Cậu có cần tôi gói quà lại không?
    Tôi gật đầu và lúc này cánh cửa tự động đang dần sập xuống. Tôi biết có thể cô bán hang cũng mong về nhà thật mau trong tối giao thừa, nhưng bây giờ lại phải lẩn quẩn ở đây với một thằng bé.
    Cô gái xách cái giỏ vào nhà một lúc và bất ngờ trở lại với món quà đẹp nhất mà tôi từng thấy trong tai. Nó được bọc bằng giấy bong màu bạc, thoạt trông như thể tôi đã bỏ ra 500$ cho nó vậy
    Tôi lí nhí cảm ơn. Cô gái mỉm cười
    - Cậu đã hoá trang thành chú hề để đem đến rất nhiều niềm vui đến cho mọi người đúng không? Tôi muốn có thể đem đến một niềm vui nhỏ cho cậu.

    **** *****
    - Happy New year. Shelly!
    Tôi đã tặng món quà cho Shelly khi gặp cô ấy ngay ở cửa siêu thị. Bây giờ cô mới chuẩn bị về.
    Shelly không nói được lời nào khi nhận món quà, nhưng khuôn mặt sáng bừng lên niềm vui. Shelly nói rằng tôi đã làm cho một năm mới của cô ấy bắt đầu thật tốt đẹp.

    ******** **********\

    Suốt mấy hôm tôi không thể ngừng nghĩ tới cô gái bán hang tốt bụng, đến niềm vui lớn mà cô ấy mang lại cho tội, và cả Shelly. Rồi tôi quyết định rằng ít ra thì tôi cũng có thể viết một lá thư cho giám đốc cửa hang Nordstrom để khen cô gái ấy. Một tuần sau tôi nhận được hồi âm của cửa hang cảm ơn vì tôi đã viết thư.
    Tôi nghĩ rằng mọi chuyện kết thúc ở đó, cho đến 2 tuần sau khi tôi nhận được một cú điện thoại của Stephanie – cô gái bán hang, Cô ấy mời tôi đi ăn trưa. Tôi, một khách hang 16 tuổi và với 15$
    Vài hôm trước cô thấy tên mình trong danh sách “ Những nhân viên xuất sắc” của cửa hang Nordstrom. Cô rất lung túng, vì trước đây cô chưa bao giờ được đề cử cả. Và khi buổi bầu chọn kết thúc thậm chí cô là người thắng cuộc. Thâm chí khi cô lên nhận quà tặng của cửa hang cho thành tích xuất sắc thì giám đốc còn đọc lá thư khen ngợi của tôi.
    Được thành tích tức là ảnh của cô sẽ được dán trong cuốn sổ đặc biệt của cửa hang. Cô được tặng một số tiền và đồ trang sức, lại được mời phát biểu trong cuộc họp về kinh doanh giữa các cửa hang lớn. Có một người chủ cửa hang nói với cô “ Cô chính là mẫu người mà tôi muốn nhân viên của chúng tôi phấn đấu trở thành”
    - Nhưng vẫn chưa hết may mắn đâu Tyree ạ. Cô gái hào hứng kể tiếp với tôi.
    - Bố tôi được cửa hang thông báo về thành tích của tôi và tôi đã đạt thành tích ra sao. Bố đã nhìn thẳng vào mắt tôi và nói “ Stephanie, bố thật sự tự hào về con”
    Cô gái nói tiếp, trầm tĩnh hơn
    - Tyree cậu biết không, bố tôi chưa bao giờ nói rằng bố tự hào về tôi. Tôi sẽ nhớ mãi câu nói đó
    Tôi cũng sẽ nhớ mãi khoảnh khắc ấy. Đó là khi tôi nhận ra rằng tấm long là một món quà lớn đến mức nào. Sự tốt bụng và động viên của Shelly đối với tôi đã dẫn tới một sợi dây lien kết các sự kiện khác: Tôi muốn mua món quà cho cô ấy- rồi gói quà tuyệt đẹp của Stephanie - rồi lá thư của tôi tới giám đốc cửa hang - rồi thành tích của cửa hang Nordstrom. Những điều đó làm thay đổi ít nhất là cuộc sống của 3 con người khác nhau.
    Dù tôi đã nghe một câu nói rất nhiều lần nhưng chỉ đến dịp Tết đó – khi tôi là một cậu bé 16 tuổi, rất ít tiền và phải hoá trang thành một chú hề thì tôi mới thực sự hiểu rằng “ Những thứ nhỏ nhất có thể tạo thành những sự khác biệt lớn nhất”…
    .... Chính cô là thủ phạm... Cô đã đánh cắp trái tim tôi......


    MY BLOG

  2. #2
    Quân nhân danh dự Avatar của khannhachboa
    Tham gia ngày
    Aug 2005
    Bài gửi
    4.805

    Mặc định

    Opps! So meaningful!
    ~ ~ ~ ' ' ' " " " " " ' ' ' ~ ~ ~
    T ố n h â n b ấ t k h ả h ữ u k h i n h n g ạ o t h á i

    N h i ê n b ấ t k h ả v ô k h i n h n g ạ o c ố t

    ---+++---




    ---+++---
    BLOG, BLOG...

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. Trả lời: 39
    Bài cuối: 14-04-2006, 02:22 PM

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube