Một Người Đi Một Người Quên

Một lần biển hát ru giấc ngủ đêm
Một lần biển êm dìu tình lên chơi vơi
Một lần biển khóc rơi trên môi ai
Một lần em đi biển cồn cào bảo rộng

Tình nào chợt đến tay ấm bàn tay
Rượu nào chẳng say giờ chỉ mình ta uống
Đừng có tiếc nuối em ơi em ơi!
Thà mình xa nhau còn hơn gần nhau

Đêm dài như mùa đông một mình tôi đi
Trên đôi chân trường lạnh buốt đêm dài
Tình phai tình phai biết không biết không em ơi
Dù tình lên khơi biển cạn non mòn
Xin một lần tạ lỗi tạ lỗi với đêm
Tạ lỗi với em

Một lần ngồi khóc mưa qua trăm năm
Thà một lần quên ngàn đời còn tiếc nuối
Một mình ngồi hát ru đêm xa người
Một lần người đi một lần người quên

Tg: Lê Quang