User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 2 của 2

Chủ đề: The One...

  1. #1
    Registered User Avatar của cryingmoon0511
    Tham gia ngày
    Jun 2005
    Bài gửi
    213

    Mặc định The One...

    Part 1
    Cái quý giá nhất trên thế gian này không phải là tiền bạc hay châu báu, mà chính là thời gian. Chỉ cần một phút cũng đủ làm bạn phải ghi nhớ đến suốt cả cuộc đời, hay một giây cũng khiến bạn phải cảm thấy hối tiếc. Thời gian một khi đã trôi qua thì sẽ vĩnh viễn không quay trở lại. Cho nên, ngay từ bây giờ, bạn hãy làm bất cứ điều gì mà bạn muốn. Nrếu không, sẽ có lúc, bạn cảm thấy tiếc cho khoảng thời gian đã qua.

    Trên thế gian này vốn không có thừ gì là tuyệt đối, mà chỉ tồn tại những thứ tương đối. Hãy hài lòng với chính bản thân mình, hãy trân trọng những gì mà mình đang có. Một lúc ước ao mình là ai đó, nhưng rồi khi nhìn lại, mình lại cảm thấy thật vô nghĩa, tới lúc muốn mình là chính mình, không là bất kì một ai hết.......

    Trường RMIT, một ngôi trường có 100% vốn đầu tư nước ngoài, được coi là trường đại học sang bậc nhất của Việt Nam. Không phải nổi tiếng vì mước học phí 6000USD một năm, nhưng kể ra thì con số đó cũng đáng gây chú ý cho người Việt Nam chứ. Hình như cũng không phải vì toàn người nước ngoài dạy mà nó nổi tiếng. Vậy thì vì cái gì? Một sự kiện gây xôn xao dư luận đây : Kì tốt nghiệp khoá đầu tiên vừa rồi, trên 1000 sinh viên theo học nhưng chỉ có 24 người được ra trường, và 24 người ấy lập tức được các công ty nổi tiếng nhất nước đưa thư đến mời mọc. Một trường học đào tạo ra những sinh viên cực giỏi, có lẽ đó là điễm nổi bật của RMIT.

    "Chỉ có mấy công tử, tiểu thơ hay dân quý tộc mới có đủ điều kiện theo học ở đó thôi" - Một người nào đó đã vô tình buông ra một câu nhận định, và ngay sau đó, nó trở thành khẩu ngữ mà người ta dành tặng cho các sinh viên trường RMIT. Nhưng rồi một ngày kia, có một cô gái xuất hiện đã làm thay đổi tất cả. Một cô gái rất đặc biệt......

    - Chán Quá...... - Một đứa con trai ngáp dài khiến cho cả 3 đứa còn lại phải ngước nhìn. Một trong 3 đứa hỏi :

    - Mày so vậy, Phi Long?

    - Thì chán quá chứ sao.

    Một đứa khác cười :

    - Kiếm đại một em quen cho đỡ buồn đi. Chỉ có 1 tuần thôi. Ai ya, tao thiệt hông hiểu mày sao nữa. Con nhà giàu, đẹp trai vậy mà không quen bạn gái. Chỉ cần mày ho lên một tiếng thì đã có vài chục cô sẵn sàng bỏ tất cả theo mày rồi, tính ra thì fan hăn mộ của mình cũng gấp đôi 3 đứa tao cộng lại đó. Không phải mày tính tu chớ?

    Phi Long đứng lên :

    - Kệ tao! Tao không hợp nhãn đứa nào hết. Tui bây cử ở lại chơi, tao về.

    "Chỉ có mấy công tử, tiểu thơ hay dân quý tộc mới có đủ điều kiện theo học ở đó thôi" - Một người nào đó đã vô tình buông ra một câu nhận định, và ngay sau đó, nó trở thành khẩu ngữ mà người ta dành tặng cho các sinh viên trường RMIT. Nhưng rồi một ngày kia, có một cô gái xuất hiện đã làm thay đổi tất cả. Một cô gái rất đặc biệt......

    - Chán Quá...... - Một đứa con trai ngáp dài khiến cho cả 3 đứa còn lại phải ngước nhìn. Một trong 3 đứa hỏi :

    - Mày so vậy, Phi Long?

    - Thì chán quá chứ sao.

    Một đứa khác cười :

    - Kiếm đại một em quen cho đỡ buồn đi. Chỉ có 1 tuần thôi. Ai ya, tao thiệt hông hiểu mày sao nữa. Con nhà giàu, đẹp trai vậy mà không quen bạn gái. Chỉ cần mày ho lên một tiếng thì đã có vài chục cô sẵn sàng bỏ tất cả theo mày rồi, tính ra thì fan hăn mộ của mình cũng gấp đôi 3 đứa tao cộng lại đó. Không phải mày tính tu chớ?

    Phi Long đứng lên :

    - Kệ tao! Tao không hợp nhãn đứa nào hết. Tui bây cử ở lại chơi, tao về.

    "Chỉ có mấy công tử, tiểu thơ hay dân quý tộc mới có đủ điều kiện theo học ở đó thôi" - Một người nào đó đã vô tình buông ra một câu nhận định, và ngay sau đó, nó trở thành khẩu ngữ mà người ta dành tặng cho các sinh viên trường RMIT. Nhưng rồi một ngày kia, có một cô gái xuất hiện đã làm thay đổi tất cả. Một cô gái rất đặc biệt......

    - Chán Quá...... - Một đứa con trai ngáp dài khiến cho cả 3 đứa còn lại phải ngước nhìn. Một trong 3 đứa hỏi :

    - Mày so vậy, Phi Long?

    - Thì chán quá chứ sao.

    Một đứa khác cười :

    - Kiếm đại một em quen cho đỡ buồn đi. Chỉ có 1 tuần thôi. Ai ya, tao thiệt hông hiểu mày sao nữa. Con nhà giàu, đẹp trai vậy mà không quen bạn gái. Chỉ cần mày ho lên một tiếng thì đã có vài chục cô sẵn sàng bỏ tất cả theo mày rồi, tính ra thì fan hăn mộ của mình cũng gấp đôi 3 đứa tao cộng lại đó. Không phải mày tính tu chớ?

    Phi Long đứng lên :

    - Kệ tao! Tao không hợp nhãn đứa nào hết. Tui bây cử ở lại chơi, tao về.

    "Chỉ có mấy công tử, tiểu thơ hay dân quý tộc mới có đủ điều kiện theo học ở đó thôi" - Một người nào đó đã vô tình buông ra một câu nhận định, và ngay sau đó, nó trở thành khẩu ngữ mà người ta dành tặng cho các sinh viên trường RMIT. Nhưng rồi một ngày kia, có một cô gái xuất hiện đã làm thay đổi tất cả. Một cô gái rất đặc biệt......

    - Chán Quá...... - Một đứa con trai ngáp dài khiến cho cả 3 đứa còn lại phải ngước nhìn. Một trong 3 đứa hỏi :

    - Mày so vậy, Phi Long?

    - Thì chán quá chứ sao.

    Một đứa khác cười :

    - Kiếm đại một em quen cho đỡ buồn đi. Chỉ có 1 tuần thôi. Ai ya, tao thiệt hông hiểu mày sao nữa. Con nhà giàu, đẹp trai vậy mà không quen bạn gái. Chỉ cần mày ho lên một tiếng thì đã có vài chục cô sẵn sàng bỏ tất cả theo mày rồi, tính ra thì fan hăn mộ của mình cũng gấp đôi 3 đứa tao cộng lại đó. Không phải mày tính tu chớ?

    Phi Long đứng lên :

    - Kệ tao! Tao không hợp nhãn đứa nào hết. Tui bây cử ở lại chơi, tao về.

    Nói rồi, hắn đứng lên và bước ra cửa. Tên hắn là Nguyễn Phi Long, gia đình kinh doanh đủ thứ, từ bất động sản tới máy vi tính, nói chung là trên thương trường, không ai là không biết tới gia đình hắn.

    - Oaaaaaaaaaa
    Tiếng khóc của trẻ con. Hnắ chợt tỉnh và nhìn lên. Hắn đang đừng trước cổng một hội chợ. Thật ra thì hắn không hề ưu cái gọi là hội ch5 tí nào. Với hắn, đây chỉ là một hoạt động bình dân rẻ tiền. Hắn quay mặt đi ra.

    - Ai là mẹ của bé này đây?

    Giọng con gái. Nghe rất dễ thương. Hắn chợt nhớ tới lời mấy đứa bạn : " Kiếm đại một em quen cho đỡ buồn đi. Chỉ có 1 tuần thôi." Sao lại không nhỉ? Chỉ chơi thôi mà. Hắn quay lại nhìn. Thất vọng tràn trề, nhỏ này xấu như ma. Để coi, thời này còn ai tết hai bím và đeo cặp kính tổ chảng như hai cái tô đó chứ?

    - Chị giúp em tìm mẹ nha!
    " Love in your eyes
    Sitting silent by my side
    Going on holding hand
    Walking through the nights...."
    Trình độ sinh viên RMIT như hắn, để hiểu lời của bài hát nói gì là chuyện quá bình thường. Nhưng phải công nhận là nhỏ này trong veo, thanh kiết y như hát của tiếng thiên thần. Mà nếu tiếng hát đã lôi cuốn được một đứa khó tính như nó thì hiển nhiên cũng lôi cuốn được sự chú ý của mọi người chung quanh. Rtấ nhanh sau đó, một người phụ nữ tay cầm cây kem lao ra :

    - Bé Minh.....

    Hắn đoán bà ta là mẹ của thằng bé.

    Thằng bé nhận cây kem từ tay bà ta, rồi đưa lên :

    - Chị ơi, cho chị nè.

    Cô gái quay mặt lại, tất cả kem đều dây vào mặt cô ấy. Người phụ nữ vội vàng lấy khăn tay ra :

    - Ấy chết! Để tôi lau cho cô....

    Cặp mắt kính được gỡ ra để chiếc khăn chạm vào đó. Người phụ nữ tiếp tục :

    - Tóc cô cũng rối rồi, để tôi chải lại cho.

    Thêm mấy sợi dây buộc tóc được tháo ra, vậy mà mái tóc dài tự do xoã ngang vai. Người phụ nữ sững sờ :

    - Cô đẹp quá!
    Tim hắn đang dộng bình bình trong ngực. Con nhỏ mọt sách đó.......À, đẹp....

    - Lập Trân......

    Có tiếng gọi trong đám đông, nhỏ hối hả chạy vào :

    - Chị cháu bán trong đó, cháu phải vào giúp đây.

    Nhỏ biến mất trong đám đông, hắn cũng định chạy theo nhưng chuông điện thoại reo. Hắn đành đứng lại nghe :

    - Alô, tôi đây!

    - Cậu chủ đang ở đâu vậy?

    Hắn người mắt lên nhìn tấm bản treo được trang khí bằng đèn neon :

    - Chợ đêm Kì Hoà.

    - Vâng, tôi sẽ cho xe tới chỗ cậu ngay.

    Hắn nhìn vào khu chợ rồi nói :

    - Tôi sẽ tìm ra cô.....

  2. #2
    Registered User Avatar của cryingmoon0511
    Tham gia ngày
    Jun 2005
    Bài gửi
    213

    Mặc định

    Part 2

    Ngay hôm sau, hắn đã tới khu chợ, yêu cầu được coi danh sách tất cả những người đăng kí buôn bán, nhưng hắn tìm cả buổi trời cũng không thấy cái tên Lập Trân cũng như ảnh của nhỏ. Không ai trong khu chợ biết về nhỏ, coi ra hắn đã thất bại hiệp I.

    - Dạo này tao thấy mày có vẻ sầu đời quá.

    Khi vừa trông thấy hắn buông một tiếng thở dài, một trong 3 thằng bạn thân đã tỏ ra quan tâm.

    Hắn không thèm đáp lại lòng tốt của thằng bạn. Hắn đưa mắt nhìn lên trần nhà. Nhìn kĩ thì chỗ này được thiết kế rất khá. Cái bảng hiệu "Viet Top" đã thu hút được rất đông mấy đứa loi choi như tụi nó, dĩ nhiên là phải dễ coi một chút rồi. Ừmm, rồi thì cũng vài ba bữa, tụi nó sẽ thấy chán ngay, lại thay đổi địa điểm.

    - Giờ làm gì đây?

    Hắn nghĩ lúc này là thích hợp nhất để hỏi về kế hoạch sắp tới.

    - Về trường!

    Nó hơi bị bất ngờ, phải lời vừa rồi được thốt ra từ miệng của thằng bạn nó không? Hay là hắn nghe nhầm?
    - Mày đùa hở Quý? - Hắn hỏi lại.

    Thằng bạn hắn lắc đầu :

    - Không, tao nói thiệt đó. Tuy là học chỉ để chơi, nhưng nếu vắng quá thời gian cho phép là coi như rớt.

    Một đứa khác chen vào :

    - Rớt thì đã sao. Có 6000USD, không phải gia định mày không lo nổi chứ?

    Thằng Quý cười :

    - Mày nghĩ là vậy sao? Tao chỉ nhán mỗi ông già tao thôi. Ổng cứ hay cằn nhằn, chứ tiền bạc với tao không có gì đáng nói.

    Đứa còn lại đồng tình :

    - Thằng Quý nói có lý! Tao tán thành ý của nó. Đứa nào thấy chán thì về nhà ngủ.

    Hắn đứng lên :

    - Đã đi thì phải đi chung chứ. Mày thấy sao, Chính?
    Thằng Chính cười :

    - Tới trường ngắm mấy em cũng đâu có hại gì. Về trường!

    Tụi nó là một nhóm rất nổi tiếng ở trường RMIT. Nổi tiếng vì nhà đứa nào cũng giàu có, vì đứa nào củng đẹp trai. Còn gì nữa ta? À, còn có quyền lực tối thượng nữa. Không ai dám chống lại tụi nó hết. Cái kiểu này người ta gọi là độc quyền. Người ta gọi tụi nó là DP, viết tắt của Diamond Princes.

    - Hôm nay là ngày đặc biệt gì mà mấy anh đi học lại vậy?

    Một nhỏ con gái khá dễ thương lại gấn bắt chuyện. Thằng Chính cười :

    - Nếu nói là nhớ em quá, không chịu nổi thì sao?

    Nhỏ cúi sát người xuống, cố tỏ vẻ khiêu gợi :

    - Thiệt sao?

    Thằng Chính đáp lại :

    - Tin hay không là tuỳ em, Beautiful girl!
    Thằng Quý quay đi chỗ khác. Nó dư biết còn lâu những lời nói vừa rồi của thằng bạn nó là thật lòng.

    - Dung ơi.......

    Nhỏ nhìn ra cửa, vẻ hắn học khó chịu lộ ra trên mặt :

    - Mấy cái đứa này kêu toàn nhằm lúc, em đi trước nha. Ah, em lúc nào cũng rảnh hết, có hoạt động gì cứ gọi em.

    Đợi nhỏ đi khuất, hắn hơi trở người trên chiếc ghế đệm :

    - Nhỏ đó là ai vậy?

    Cả 3 đứa còn lại nhìn hấn chăn chăn.

    - Mày hỏi thật hay đùa vậy? Nhà nhỏ đó kinh doanh quán Bar lớn lắm đó.

    Hắn nhún vai :

    - Vậy ah?

    Rồi đứng lên.

    - Mày định đi đâu vậy?
    - Về! Tao thà về nhà ngủ còn hơn.

    Hắn đi ra cửa mà không thèm quay mặt lại để xem bộ mặt chảy dài của mấy thằng bạn hắn. Người đề nghị tất cả quay về trường là hắn, mà tự động bỏ về cũng là hắn.

    Một đứa đụng vào người hắn. Một nhỏ con gái. Nhỏ cúi xuống hối hả nhặt lại mớ tập vở rơi *** trên mặt đất :

    - Xin lỗi! Tôi vội quá.

    Xin lỗi đối với hắn không phải là cách giải quyết một vấn đề. Hắn đang định phạt cho nhỏ một trận thì.....

    Gương mặt đó, nhỏ là......

    Hắn vội vàng quay về lop98, chỗ ngồi của hắn Thằng Quý ngạc nhiên :

    - Ủa?!?! Không phải mày muồn về nhà ngủ sao?

    Hắn trả lời tỉnh bơ :

    - Không! Về nhà chán lắm. Tao có trò này hay hơn nhiều.
    Trò gì?

    - Để giờ nghỉ trưa tao sẽ nói cho tụi bây nghe.

    Ba đứa bạn chỉ còn biết nhìn nhau. Chơi với hắn lâu như vậy mà tụi nó cũng không biết hết hắn đang nghĩ gì.......

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube