Chiều nay, trời lại đổ mưa. Cơn mưa thật dài và nặng hạt. Trà ngồi bên khung cửa nhỏ, đưa mắt nhìn xung quanh, trên cao là một bầu trời đen ngòm, xám xịt. Chưa bao giờ Trà lại thấy tâm hồn trống rỗng, buồn tẻ như bây giờ.

Với Trà, mỗi một cơn mưa đều có dấu ấn riêng của nó. Đã bao lần cô phải khóc dưới mưa, không phải vì mưa buồn và lạnh mà là kỷ niệm một thời của cô chợt quay về cùng mưa, khiến vết thương lòng trong cô đau nhói.

Ngày còn ngồi trên ghế giảng đường đại học, Trà phải lòng một giảng viên dạy vi tính. Những lúc nhìn thầy say sưa thao tác trên máy, Trà thấy ngưỡng mộ thầy quá. Khi ấy, Trà chỉ là một con bé tuổi đời chưa quá 20, còn thầy đã bước qua tuổi trung niên, là một người đàn ông bản lĩnh và thành đạt. Ở thầy có tác phong, sự nghiêm nghị của một nhà giáo và hơn hết là khuôn mặt cứng cỏi rất ư đàn ông, không ít lần khiến Trà phải mơ tưởng viển vông. Trong đầu Trà, hình ảnh của thầy luôn hiện hữu một cách hoàn hảo. Nhưng thực tế thầy đã có gia đình, vả lại cuộc sống của họ rất hạnh phúc nữa là đằng khác!

Mỗi khi tiếp xúc với thầy, không hiểu sao Trà cảm thấy người đó rất gần và hình như thầy luôn dành cho cô một tình cảm khác hơn là tình thầy trò. Phải chăng Trà có cá tính và biệt tài ăn nói, lại thêm thành tích học tập vượt hơn các bạn nên được thầy chiếu cố, quan tâm?
Một hôm, vào giờ tan học, khi đi ngang cửa lớp, chợt thầy cất giọng: “Trà đợi thầy cùng về cho vui, hình như thầy trò ta đi chung một đoạn đường thì phải ?”, “Dạ, nhưng chỉ qua hai ngã tư là đường ai nấy đi rồi… “. Trà ấp úng trả lời làm thầy bật cười: “Ghê thật, đường ai nấy đi, cứ như là tiểu thuyết không bằng!”. Trà sượng chín cả người, không ngờ câu nói bâng quơ của cô lại bị thầy bắt bí. Trà ngúng nguẩy bước đi thật nhanh, tỏ vẻ hờn mát và không nhìn mặt thầy!

Biết mình hơi quá trớn, thầy vội đẩy xe chạy nhanh theo sau cô sinh viên hay giận nhưng thật dễ thương của mình. Đi được một đoạn, trời bổng đổ mưa như trút nước, cả hai cùng tấp vào một quán bên đường để trú mưa. Quán vắng lại dột nát, bàn ghế xiêu vẹo, chỉ có một cái bàn ở góc trong cùng là không bị ướt. Vì nghĩ cơn mưa này chắc còn dài, nên thầy thuyết phục Trà: “Chắc phải gọi cái gì uống, chứ đứng mãi ở đây thì ngại lắm”. Trà khẽ gật đầu và không nói thêm gì nữa, cô sợ mình lại phát ngôn linh tinh như khi nãy thì rõ khổ. Thầy gọi hai ly cà phê sữa nóng, nhìn từng giọt cà phê nhỏ xuống chầm chậm, dường như thời gian và không gian chung quanh cũng chẳng buồn trôi.

Mưa mỗi lúc một to, chốc chốc lại có từng cơn gió lùa thật mạnh, hắt những giọt nước mưa lạnh ngắt vào hai thầy trò, Trà chợt rùng mình co rúm người nép sát vào thành ghế. Thấy vậy, thầy mở cặp táp lấy chiếc áo khoác đưa cho Trà. Cô lắc đầu từ chối, thầy cố tình chồm người đến, choàng tay khoác vội cho Trà chiếc áo, khi ấy gương mặt của thầy áp sát mặt Trà. Lần đầu tiên trong đời Trà thấy mặt mình nóng bừng bừng lên, trong khi toàn thân đang lạnh buốt. Nhịp tim của Trà đập loạn xạ, cô cúi gằm mặt xuống, giấu đi ánh mắt ngỡ ngàng, còn đôi tay thì buông xuôi như một pho tượng.
“Trà uống nước đi cho ấm bụng”, Trà làm theo lời thầy như “một con robot”, cô cầm ly cà phê sữa nóng hổi trên tay, nhấm nháp từng ngụm một. Có lẽ cô đang nếm trải vị ngọt của giây phút hiếm hoi được ngồi cạnh thần tượng của mình, trong cái không gian quá ư “romantic” này. Nhưng cũng cái vị đăng đắng của cà phê có trong ly nước đấy lại mau chóng làm Trà thức tỉnh. Sau cơn mưa này, thầy sẽ về với gia đình để làm người chồng người cha mẫu mực, còn Trà vẫn chỉ là con bé “ăn chưa no lo chưa tới” nói gì đến chuyện yêu đương.

Để giết thời gian, hai thầy trò trao đã đổi với nhau thật nhiều về gia đình, xã hội, học vấn… Càng nói khoảng cách giữa thầy và Trà như thu hẹp lại, Trà nhận ra ở thầy có rất nhiều cái hay, sự hiểu biết của thầy sâu rộng, Trà còn phải học rất nhiều ở thầy.

Hết mưa thì trời sập tối, thầy đưa Trà về tận đầu ngõ, do vội vã đi vào nhà nên Trà đã quên trả lại áo khoác cho thầy. Bỗng dưng Trà nhoẻn miệng cười với mình trong gương, có một suy nghĩ khá liều lĩnh chợt lóe lên trong tâm trí của Trà: “Vậy là mình có cơ hội để gặp thầy nữa rồi!”.

Bẵng đi mấy ngày sau đó, thầy không lên lớp theo lịch dạy. Phòng giáo vụ cho biết thầy bị bệnh và đang điều trị tại nhà. Bạn bè trong lớp thay phiên nhau đến thăm, đã nhiều lần Trà đi ngang nhà thầy, cô bồn chồn lo lắng và mong được ghé thăm thầy, nhưng cuối cùng cô lại chạy vụt nhanh qua căn nhà đó. Trà không đủ can đảm đặt chân đến nơi ấy, cảm giác thấy mình có lỗi vây lấy cô, Trà nơm nớp lo sợ ai đó phát giác tình cảm cô ấp ủ bấy lâu nay chưa dám thổ lộ với thầy, và hơn nữa là Trà không dám đối diện với người đàn bà bên cạnh thầy!
Thế mới biết yêu và được yêu là hai vấn đề, đôi khi nó còn là hai đường thẳng song song không có một điểm chung nào cả. Khổ nỗi, Trà lại yêu đơn phương và yêu người đàn ông đã có vợ, con đường phía trước của cô đầy chông gai và không lối thoát. Trà biết vậy nhưng lý trí của cô lại không thắng nổi sự thổn thức của con tim đang yêu cháy bỏng.

Rồi thầy khỏi bệnh và tiếp tục đi dạy, Trà mừng vui lắm. Với cô, chỉ cần được gặp thầy, nghe được giọng nói, nhìn được ánh mắt ấm áp ấy mỗi ngày là đủ. Cô lân la đến hỏi chuyện với thầy, tìm một vài lý do để giải thích tại sao không thể đến thăm thầy được, hơn ai hết Trà chính là người mong nhớ thầy da diết, không hiểu thầy có biết điều đấy không? Trà chủ động hẹn thầy với lý do trả lại áo, rồi hàng loạt cái hẹn khác sau đó được Trà sắp đặt một cách vụng về, cô đang nuôi hy vọng hão huyền!

Có thể nói, thầy có bản lĩnh cách mấy thì thầy cũng là một người đàn ông, cũng có lúc lý trí của thầy bị lung lay và sa ngã bởi một bông hoa lạ vừa mới chớm nở như Trà. Ở Trà, có một sự thu hút mãnh liệt với người đối diện, tuổi của cô đang độ xuân thì tràn ngập sức sống, sự hồn nhiên, vô tư và duyên dáng, cách nói chuyện của Trà rất lôi cuốn, đôi khi cô còn biết cách pha trò để chọc cười người khác. Với thời gian, thì ít nhiều Trà cũng đã để lại ấn tượng khá sâu sắc trong suy nghĩ của thầy!

Họ đã có một cuộc hẹn tại quán nước cạnh bờ sông rất hữu tình. Gió chiều se se lạnh, tiếng nhạc du dương vi vút. Ở đó Trà đã thể hiện sự rung động đầu đời và khao khát một tình yêu với thầy, cô mong chờ được đáp lại và sẵn sàng dâng hiến tất cả. Nụ hôn đầu tiên Trà trao cho thầy một cách lén lút, vội vã, thầy cũng đón nhận nó như bản năng của một con người bình thường. Rồi đột nhiên, điện thoại di động của thầy đổ chuông réo rắt, xé tan giây phút lãng mạn của hai người. Thầy nghe xong điện thoại là từ giã Trà ra về ngay lúc ấy, không giải thích thêm điều gì cả, để mặc cô ngồi lại với muôn vàn nỗi xót xa!

Sau lần đó, Trà cũng không còn cơ hội gặp lại thầy nữa, có lẽ thầy cố tình tránh mặt. Ngày Trà tốt nghiệp ra trường với thành tích xuất sắc, thầy có gửi tặng cô một gói quà. Bên trong có một cuốn từ điển vi tính, một quyển sổ tay và một cây viết. Trà từ từ lật đầu quyển sổ tay ra xem, thầy đã chép tặng Trà một bài thơ, mở đầu với những câu:

“Nếu ngày đó em đừng đến muộn
Thì tuổi đá buồn đâu của riêng em
Nếu tình yêu tôi với em êm ả
Thì xin đừng vất vả đi tìm… “

“Trà ơi, hãy cho tôi nói lời xin lỗi. Tôi không thể đáp lại tình cảm của em, bởi tôi còn bổn phận và trách nhiệm với gia đình. Dù biết rằng tình cảm của em là thật, tiếc thay chính tôi mới là người ngộ nhận. Mong em hiểu và tha thứ, hy vọng thời gian sẽ giúp em nguôi ngoai. Chúc em có một tương lai tốt đẹp. Cảm ơn tất cả những gì em đã dành cho tôi!”.

Nước mắt ngắn dài nối theo nhau chảy xuống bờ môi, chao ôi sao mà nó mặn đắng đến tê dại. Tình yêu đầu đời vụng dại, ngu ngơ và mù quáng, nó kết thúc nhanh chóng như một cơn mưa vào mùa vậy. Cũng may, sự việc dừng lại đúng lúc và không để lại hậu quả gì đáng tiếc, có chăng chỉ là vết thương lòng đau nhói tim gan, rồi đây vết sẹo ấy theo năm tháng cũng sẽ phai mờ dần…