User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 3 của 3

Chủ đề: °ღ Khung trời bình yên ღ°

  1. #1
    svBK's Newbie Avatar của Hoàng Thiên
    Tham gia ngày
    Aug 2012
    Bài gửi
    8

    Mặc định °ღ Khung trời bình yên ღ°


    *Trang nhật ký online & Blog của " Mít Tơ " Hoàng Thiên *


    Thế gian này thật thật giả giả khó phân biệt. Ai đọc hiểu được thế nào thì hiểu, tùy vào khả năng cảm nhận Tự do comment nhưng ko spam
    Nói chung thì sự thật chỉ có mình t biết chưa xuất hiện người thứ 2

    -------------------------------------------------------------------------------

    Em kể anh nghe về câu chuyện cổ tích của chàng hoàng tử và công chúa. Em nói cho anh biết những điều kỳ diệu của tình yêu…

    Và một ngày có điều kỳ diệu đến với anh và em…

    Anh yêu em nhanh và lạ lùng đến chính bản thân anh cũng không ngờ được…
    Rồi em nhận lời yêu anh… nó cũng nhanh và lạ lùng chẳng kém gì khi anh nói yêu em… Hai chúng ta cách đây vài ngày chỉ là những người xa lạ… Bất chợt trở thành người yêu…
    anh chẳng dám tin vào trái tim mình nữa…

    Một ngày dài… vẫn cái hành trình như được định sẵn… anh rong xe chầm chậm trên đường… anh nghĩ đến điều kỳ diệu của tình yêu… bất chợt thở dài tự hỏi, điều kỳ diệu của tình yêu có như những kỳ diệu của cuộc sống? Nhưng cuộc sống này đã bao giờ có những câu chuyện cổ tích như em kể đâu…
    Anh chẳng dám tin vào trái tim mình nữa…
    Mấy người bạn biết chuyện… họ nói họ chẳng tin vào tình yêu giữa anh và em… nó quá hư ảo và mong manh… có thể biến mất và vỡ tan bất cứ khi nào… phải chăng anh đang dao động?Anh chẳng dám tin vào trái tim mình nữa…

    Em đã nhìn thấy anh cười khi vui… khi anh buồn… anh khóc… em nói em muốn nhìn thấy anh khóc… nhưng ngay cả một nụ cười của em, anh cũng chưa từng đc nhìn thấy… Cứ mỗi lần anh nói anh muốn đc nhìn thấy em, nhìn thấy em cười… em lại lảng tránh rồi lôi kéo anh sang một câu chuyện khác… em làm cho anh có cảm giác em đang trốn tránh anh, đùa cợt anh…
    Anh chẳng dám tin vào trái tim mình nữa…
    Đêm… anh nghe mấy bản nhạc buồn… những câu hát như muốn bật tung dòng nước mắt nén đọng… để giúp con người ta được thư thái, nhẹ nhàng… em có biết vì sao anh nghe những bài hát buồn đó không… bởi vì anh cảm thấy anh như chính là nhân vật trong những bài hát đó… cuộc đời và tình yêu trôi đi với những nỗi buồn chẳng bao giờ dứt…Anh chẳng dám tin vào trái tim mình nữa…



    Anh tự hỏi, điều kỳ diệu của tình yêu là đây sao? Là như thế này ư? Hai người cách nhau nửa vòng trái đất… bất chợt gặp nhau… bất chợt yêu… Anh chẳng phải là chàng hoàng tử đẹp trai, giàu sang, tài giỏi, trong giấc mơ cổ tích của nàng công chúa là em… nhưng anh có thể yêu với tất cả khả năng, niềm đam mê, ham muốn của mình… yêu chân thành, nồng nhiệt với một trái tim nóng bỏng… Nhưng lúc này đây…
    Anh chẳng dám tin vào trái tim mình nữa…

    Em đến cuộc đời anh… mang tới cho anh nhiều thứ… những lời nói yêu thương ngọt ngào, những giây phút hạnh phúc, cảm xúc vô tận,… nhưng em lại chẳng cho anh có niềm tin để tin rằng anh đang yêu và được yêu… Anh chẳng dám tin vào trái tim mình nữa…


    Anh từng nghe người ta nói: “Khoảng cách xa nhất giữa anh và em không phải khi chúng ta xa nhau, mà là khi trái tim em không có anh”


    vô tình, ca khúc No place that far lại vang lên…

    I can't imagine, any greater fear
    Then waking up, without you here,
    And though the sun, would still shine on,
    My whole world, would all be gone,
    But not for long,

    If I had to run, if I had to crawl
    If I had to swim a hundred rivers, just to climb a thousand walls,
    Always know that I would find a way, to get to where you are,
    There's no place that far

    It wouldn't matter why we're apart,
    Lonely miles or two stubborn hearts
    Nothing short of God above
    Could turn me away from your love
    I need you that much

    If I had to run, if I had to crawl
    If I had to swim a hundred rivers, just to climb a thousand walls,
    Always know that I would find a way, to get to where you are,
    There's no place that far

    If I had to run, if I had to crawl
    If I had to swim a hundred rivers, just to climb a thousand walls,
    Always know that I would find a way, to get to where you are,
    There's no place that far

    Baby there's no place that far



    Đúng là anh có thể vượt qua núi cao, vượt qua biển cả để đến với em... Nhưng cái khoảng cách giữa 2 trái tim nó mới thật xa xôi vô tận...
    Giờ đây anh sẽ tạm tin vào trái tim của mình, và mơ về một
    khung trời bình yên...
    cuộc đời ... về cơ bản là mệt !*~

  2. #2
    svBK's Newbie Avatar của Hoàng Thiên
    Tham gia ngày
    Aug 2012
    Bài gửi
    8

    Mặc định Re: °ღ Khung trời bình yên ღ°



    Một ngày buồn... và thèm được khóc như ngày xưa... tôi lại lang thang, nhưng trên thế giới ảo này. Tiện tay tôi gõ vào google từ: "thèm được khóc" và tôi nhận ra chẳng riêng tôi mà trên thế giới cũng thật nhiều người thèm được khóc... khóc cho vơi đi những nỗi lòng nặng nề u uất... khóc để thấy nhẹ nhõm hơn...


    Từ khi sinh ra con người đã gắn liền với những giọt nước mắt... có lẽ đây cũng chính là những giọt nước mắt ý nghĩ nhất, những giọt nước mắt chào đời...


    Nhớ thuở ấu thơ, tôi khóc nhiều lắm... có lần nửa đêm tỉnh dậy chẳng thấy ai đâu... tôi khóc. Có lần giữa trưa trốn mẹ đi chơi về bị đánh... tôi khóc... Có lần tôi ốm nặng đồi... tôi khóc... những giọt nước mắt hồi ấy còn trong sáng lắm... còn ngọt ngào lắm...





    Thời gian làm cho tôi lớn dần lên và những giọt nước mắt cũng ít dần... tôi ít khóc hơn... phải chẳng tôi đã trưởng thành? đã cứng rắn hơn hồi nhỏ? có lẽ vậy... nhưng thực sự đã biết bao lần tôi kìm nén ko tuôn ra những dòng nước mắt... ko bật ra những tiếng khóc...


    Tôi tự hỏi tôi khóc vì điều gì? chính tôi cũng chẳng xác định rõ được...

    Tôi khóc cho tôi...


    ...Cũng có thể cho người khác...



    Đôi khi buồn... nước mắt tự nhiên tuôn ra...


    Có những giọt nước mắt chảy ngược vào trong... có những tiếng khóc không bật thành lời...



    Tôi cứ suy nghĩ... và suy nghĩ... để đối diện với chính mình... rồi gục xuống... và nhắm mắt...


    cho dòng lệ khe khẽ tuôn ra trong tiếng nấc nghẹn ngào...

    Đôi khi người ta cần một bờ vai...


    Đôi khi người ta cần một câu nói...




    chẳng có...




    Tôi vẫn bình thường thế... nhưng tâm hồn đang khóc...





  3. #3
    svBK's Newbie Avatar của Hoàng Thiên
    Tham gia ngày
    Aug 2012
    Bài gửi
    8

    Mặc định Re: °ღ Khung trời bình yên ღ°

    Vì ta là một người như thế!

    “Sinh con rồi mới sinh cha
    Sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông.”

    Quy luật bao đời nay vẫn thế. Một người, một vật từ khi sinh ra đã là ý nghĩa, lý do để một người, một vật khác sinh ra và tồn tại.

    Có con thì mới có người gọi bằng cha, có cháu thì mới có người gọi bằng ông…

    Cũng như có học sinh thì mới có giáo viên, có tội phạm thì mới có công an…

    Cũng như có bút chì thì mới có cục tẩy, có đường phố thì mới có xe cộ…
    ...

    Ấy vậy mà trên đời này có một số người, một số vật tồn tại mà chẳng biết tồn tại để làm ý nghĩa, lý do tồn tại cho ai? Cho cái gì? Hoặc là chẳng biết ai, cái gì là ý nghĩa, lý do tồn tại của mình.

    Kỳ lạ thay, những người ấy, những vật ấy lại sống hoặc tồn tại một cách rất… tự nhiên.

    Nhưng có lẽ có điều gì ẩn giấu bên trong chăng?...
    Ẩn giấu tức là trốn chạy, trống chạy vì sợ hãi, lo lắng, hoang mang…
    Ẩn giấu tức là bí mật, bí mật vì muốn chỉ riêng mình biết, chỉ riêng mình hiểu, chỉ riêng mình chịu đựng…

    Cơ mà…. Đấy có phải sự gò ép không nhỉ??? Sống và tồn tại như thế để làm gì nhỉ??? Có khi một ngày nào đó “biến mất” cũng chẳng ai biết, chẳng ai để ý, chẳng ai quan tâm…

    Ví như một hòn sỏi, không nằm bên bờ suối, lại nằm trên một cái cây… thế thì hài hước nhỉ, chả liên quan gì với nhau…

    Lại còn bài thơ “Hòn sỏi và cọng rơm” nữa chứ… ô cái thế giới này nhiều điều kỳ thú thật…

    Có khi nào hòn sỏi mọc ra đôi chân, rồi bước đi tìm bờ suối cho riêng mình không nhỉ? Chắc không thể đâu… Vậy thì nó phải chờ đợi rồi. Chờ một cơn mưa vô tình đi qua… kéo nó xuông mặt đất… đẩy nó lăn đi… lăn mãi… cho tới khi gặp bờ suối…

    Chà ! sẽ lâu đấy… vả lại hòn sỏi cũng phải biết nắm bắt lấy cơ hôi nữa cơ…

    Ui… lại liên thiên nữa rồi… haizzz…

    Thôi “makeno” đi… vẫn có người, có vật đang sống hoặc tồn tại mà không có lý do đó thôi…

    Ờ, dẫu biết rằng đó chắc gì đã là cuộc sống.

    Ôi dào, ngụy biện! ... Vì ta là một người như thế.

    22.08.2012

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube