User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 12 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 11

Chủ đề: C'est Lavie

  1. #1
    HUT's Student Avatar của alisa
    Tham gia ngày
    May 2003
    Bài gửi
    173

    Mặc định C'est Lavie

    Sài Gòn - Hà Nội

    Cà phê
    Cà phê Sài Gòn với những hàng ghế xếp thẳng hàng như trên xe bus
    Cà phê Hà Nội chen chúc với hai đôi tình nhân cùng xếp chung một bàn

    Ăn trưa
    Cơm trưa Sài Gòn với tô canh ổ qua hai ngàn rưởi
    Cơm trưa Hà Nội với bát nước rau dầm sấu không lấy tiền

    Gọi điện ngoài đường
    Ở Sài Gòn, bạn hãy dừng xe - dắt lên vỉa hè - quay ngược đầu xe - nếu không muốn chiếc điện thoại của bạn cuốn theo chiều gió
    Ở Hà Nội, bạn hãy đứng giữa ngã tư tấp nập người qua để nói chuyện điện thoại - cho cả thế giới biết bạn là ai

    Cảm ơn
    Ở Sài Gòn, bạn dửng dưng khi thấy cô receptionist cúi gập người chào bạn
    Ở Hà Nội, bạn xúc động đến sững sờ khi thấy ai đó nói lời cảm ơn

    Cơn mưa
    Mưa Sài Gòn giống tính tình các cô gái Sài Gòn - đỏng đảnh nhưng mau quên
    Mưa Hà Nội giống tính tình các cô gái Hà Nội - âm ỉ và dai dẳng

    Ăn mặc
    Ở Sài Gòn, bạn có thể mặc quần short, dép lê đàng hoàng vào Rex
    Ở Hà Nội, bạn có thể thấy các bác xe ôm mặc đồ vest đứng chờ khách bên Bờ Hồ

    Xe máy
    Ở Sài Gòn, họ gọi chiếc xe gắn máy của bạn là xe hai bánh
    Ở Hà Nội, họ coi chiếc xe máy của bạn là xe có động cơ

    Giao thông
    Ở Sài Gòn, bạn có thể vượt đèn đỏ thoải mái - nhưng chớ có đi vào phần đường xe hơi
    Ở Hà Nội, bạn có thể lượn lờ trước mũi xe hơi - nhưng đừng có dại dột mà rẽ phải tùy ý

    Trà đá
    Ở Hà Nội, một cốc trà đá của mấy bà hàng nước giá năm trăm đồng
    Ở Sài Gòn, cốc trà đá đó có thể pha làm bốn ly nhưng lại miễn phí

    Ăn phở
    Tô hủ tíu mì Sài Gòn được bưng ra với tô được đặt trên chiếc đĩa
    Bát phở gà Hà Nội được khuyến mại với ngón tay cái của con bé bưng bê

    Giầy vớ
    Đàn ông Hà Nội có thể đi giày mà không cần mang vớ
    Con gái Sài Gòn có thể đi vớ mà không cần mang giày

    Con đường
    Hai con đường đôi vắng vẻ với tán lá xà cừ rậm rạp đầy tiếng ve trong những trưa hè - chúng giống nhau đến lạ!
    Đường Hoàng Diệu (Hà Nội)
    Tôn Đức Thắng (Sài Gòn) -

    Chợ tình
    Chợ tình Sài gòn: Anh hai có xài em hông
    Chợ tình Hà nội: Chơi gái không đại ca

    Đụng hàng
    Khi hai cô gái cùng thích một món đồ giống hệt nhau...
    con gái Hà Nội: "Tớ với ấy cùng mua nó nhé?"
    con gái Sài Gòn: "Ấy mua rồi à? Vậy tớ sẽ chọn thứ khác"

    Tỏ tình: Khi bạn nói với một cô gái: "Thế em có yêu anh không?"...
    con gái Hà Nội: "Nếu nói không thì sao?"
    con gái Sài Gòn: "Tại sao lại không nhỉ!"

    Ca ve: Khi bạn vừa thanh toán xong tiền cho cave...
    cave Hà Nội: "Cho em xin thêm 10 nghìn để còn đi xe ôm về?"
    cave Sài Gòn: "Em bớt cho anh 10 ngàn, lần sau nhớ kiu em nha..."

    Ăn sáng: Khi bạn nhận lời đề nghị của người bạn: "Đi ăn sáng với tớ nhé?"...
    ở Hà Nội: Hoặc là bạn có nhiều hơn 20 ngàn, hoặc là chả cần xu keng nào!
    ở Sài Gòn: Điều kiện cần và đủ: Bạn có tối thiểu 10 ngàn trong túi!

    Dạ vâng: Khi phụ huynh người yêu bạn có lời mời bạn đến nhà dùng bữa...
    ở Hà Nội: Bạn nói: "Dạ vâng!"
    ở Sài Gòn: Đã "Dạ" thì khỏi cần "Vâng"

    Giàu có: Bạn được coi là giàu có khi...
    ở Hà Nội: Bạn có rất nhiều tiền
    ở Sài Gòn: Bạn tiêu rất nhiều tiền

    Chào hỏi: Khi bạn chào phụ huynh bố mẹ người yêu trước khi ra về...
    ở Hà Nội: "Cháu chào cô cháu về!"
    ở Sài Gòn: "Con thưa dì con dìa!"

    Giữ xe hàng quán
    Hà nội: Giữ xe miễn phí
    Sài gòn: "Anh cho xin 2 ngàn"

    Uống bia
    Hà nội: Bia hơi, lạc rang, 9 giờ phắn
    Sài Gòn: Chai lạnh, đá to, nồi lẩu, nửa khuya về

    Xôi
    Hà Nội : Gói lá
    Sài Gòn : Cho vào hộp, hay bịch nylon

    Phở
    Hà Nội : khó mà thiếu mì chính, quẩy
    Sài gòn : Làm sao ăn phở được khi mà không có rau, giá và tương đỏ (hoặc đen)

    Giao thông
    Hà Nội : Đèn đỏ không được rẽ phải
    Sài gòn : Đèn đỏ có nơi còn được quẹo trái

    Siêu thị
    Hà Nội : Đắt đỏ, hàng hóa kô thiết thực
    Sài Gòn : Thuận tiện, giá rẻ như chợ. Là nơi thư giãn mỗi cuối tuần cả gia đình

    Nhà sách
    Hà Nội : Nhân viên hách dịch
    Sài Gòn : Vào đọc chùa thoải mái, nhất là các em bé, có thể ngồi tại chỗ đọc mà không sợ bị đuổi

    Chùa chiền
    Hà Nội : Bước chân vào là thấy lõng nhẹ bẫng, hỉ nộ ái ố đã để lại ở phía ngoài cửa
    Sài Gòn : Không gian ồn ào, không tịnh

    Tào phớ
    Hà Nội : Lát mỏng, em nhớ ngày xưa hay hớt bằng vỏ con trai
    Sài Gòn : Lát dày cục, có gừng trong nước đường chứ không phải là hoa nhài

    Chè
    Hà Nội : Ăn trong cốc, bát nhỏ
    Sài Gòn : Thường có nước dừa. Vội thì cắn 1 góc bịch chè và mút

    Cắt chanh
    Hà Nội : Bổ ngang
    Sài Gòn : Bổ dọc 2 bên, bỏ phần giữa

    Nước canh rau muống
    Hà Nội : Sấu, chanh
    Sài Gòn : Me, chanh

    Cơm sườn
    Hà Nội : những miếng sườn nhỏ nhỏ xào chua ngọt, ngon kinh hoàng
    Sài Gòn : một tảng thịt nướng to đùng

    Hồ
    Hà Nội : mênh mông là nước, đẹp và thơ mộng
    Sài Gòn : như một cái ao bé cỏn con.

    Xe
    Hà Nội : hiếm gặp những xe đời cũ
    Sài Gòn : những xe viện bảo tàng cho mượn vẫn lưu hành đầy trên đường phố

    Quà vặt
    Hà Nội : không nhiều nhưng tinh tế
    Sài Gòn : nhiều vô kể, giá rẻ , không đến nỗi nào nhưng không đặc sắc

    Sinh viên và cave
    Hà nội: Nhiều em cave trông như sinh viên
    Sài gòn: Nhiều em SV trông như cave


    Sưu tầm
    phuongvm
    Software Engineer
    lonely
    genius
    ***********************************
    Tiền là số 1.
    Tình là 0.5

  2. #2
    HUT's Student Avatar của alisa
    Tham gia ngày
    May 2003
    Bài gửi
    173

    Mặc định Người trẻ mắc bệnh buồn!

    Người trẻ mắc bệnh... buồn!

    Buồn quá! Chẳng vì lý do gì cả!
    Minh đập tay cái rầm xuống bàn phím, gào lên: “Tôi hết chịu nổi rồi. Buồn như con chuồn chuồn. Ngày nào cũng stress…”. Dạo một vòng quanh các công ty khác, kiểu hành xử như Minh không là cá biệt.


    "Hình như mọi người đang phải chịu đựng nhiều áp lực cuộc sống, công việc lắm. Ai cũng rất dễ cáu gắt, than vãn và luôn cảm thấy mình đang bị stress..."- một bạn trẻ nói.



    Những bế tắc nhỏ



    Một nữ kế toán luống tuổi cười: "Tôi thì chả quan tâm đến xì trét xì triếc gì cả. Vấn đề là tại họ cứ thích than vãn thế thôi. Kém bản lĩnh và không dám bộc lộ suy nghĩ của mình, cứ ôm mãi vào lòng nên làm sao mà không bị buồn chán được. Rõ là rách việc".



    Kéo Minh vào một quán nhậu bình dân, qua vài lần cụng ly, anh bắt đầu bộc lộ tâm sự: "Thật ra là cứ sống mãi trong bốn bức tường với lịch làm việc vừa dày đặc vừa lặp đi lặp lại như một cái máy, hỏi ai mà không phát điên lên được. Tôi bỏ bao nhiêu là ước mơ, hoài bão và sự sáng tạo của mình đằng sau mớ giấy tờ ấy, xem như chôn luôn cuộc đời trai trẻ rồi còn gì..."



    - Sao không nhảy ra ngoài thử sức? - "Cũng muốn lắm chứ. Nhưng thời buổi bây giờ, không dễ...".



    Một tham vấn viên của tổng đài 1088 phân tích: Những nỗi buồn dạng này thường rất dễ gặp trong cuộc sống hiện đại. Vì mỗi người đều bị buộc chặt vào quá nhiều mối quan hệ, quan tâm đến cuộc sống xã hội và nhu cầu cá nhân cũng ngày càng tăng. Chỉ cần vài điều bất đắc chí là dễ dàng gây ra tình trạng bực mình. Nhưng phần đông họ không biết cách giải quyết vấn đề một cách hợp lý và cứ thích cố tình làm cho chuyện có vẻ to lớn, bi kịch.



    Dù sao, một lời khuyên thật tình dành cho những ai hay than vãn và luôn thấy mình bi kịch là hãy tìm một người bạn, một đôi tai để có thể lắng nghe, chia sẻ và thông cảm với tâm sự của bạn. Nói ra một cách thẳng thắn và cùng nhau giải quyết, tự nhiên bạn sẽ nhận ra là mọi việc lại hết sức đơn giản, chẳng có gì là phải ầm ĩ cả...



    Những “con chuồn chuồn” trên mạng...



    Đây là con số thống kê từ mục tâm sự - lời khuyên trên diễn đàn của mạng VNN trong thời điểm từ ngày 1 - 15 tháng 9 năm nay: Trong số 1.355 diễn đàn thì 5 diễn đàn được nhiều người đọc hoặc trả lời nhiều nhất đều có liên quan đến nỗi buồn.



    Ví dụ chủ đề: "Hãy trút nỗi buồn vào đây" có số tin hồi âm cao nhất (208) và đứng thứ 5 trong số những người đọc nhiều nhất (4.868) hoặc chủ đề "Không đề" (của một bạn gái "khai trương" để kêu gào về nỗi buồn của mình) xếp hạng nhất về số người đọc (9.029) và thứ hai về số tin hồi âm (195).



    Có một "điệp khúc" được lặp đi lặp lại trong những lời tâm sự từ các diễn đàn được chú ý nhiều nhất này: những nỗi buồn chán vu vơ, không rõ nguyên nhân mặc dù chúng được gọi bằng những cụm từ rất ngộ nghĩnh "buồn như con chuồn chuồn" hay "chán như con gián". Rất hiếm khi những nỗi buồn chán được nêu ra với một nguyên nhân cụ thể như trời mưa phải ở nhà: buồn, đường ngập đi làm bị ướt: chán, sợ "ống chề": buồn hoặc cha mẹ bị ép lấy chồng: chán...



    Mặc dù xuất hiện dưới những "tên ảo" (nickname), những tâm sự buồn từ các diễn đàn nói trên phản ánh khá sinh động những vấn đề xuất hiện thường xuyên trên các phương tiện truyền thông. Trước hết, đó là sự hình thành một lớp trẻ có thu nhập khá hoặc làm việc trong điều kiện khá lý tưởng (để có thể vào mạng đọc và viết tâm sự thường xuyên như vậy) biết sử dụng internet như một "công cụ" giải tỏa nỗi buồn. Các vấn đề xã hội như giao thông, sử dụng nhân tài, văn hóa "quen biết", mối quan hệ cha mẹ con cái, vấn đề giới tính cũng được phản ánh trong những tâm sự buồn của cá nhân.



    Anh Trần Minh Trọng, nghiên cứu sinh cao học xã hội học tại học viện UPI, Philippines nhận định: hiện tượng nói trên đặt ra hai vấn đề. Thứ nhất, các bạn trẻ than vãn buồn chán không chỉ đơn thuần là một hiện tượng tâm lý cá nhân. Môi trường xã hội ở góc độ vĩ mô hay vi mô luôn chứa đựng rất nhiều nhân tố gây ra nỗi buồn ở các bạn trẻ. Đây cũng là hiện tượng chung của giới trẻ ở các quốc gia trên thế giới trong quá trình toàn cầu hóa.



    Thứ hai, vấn đề đặt ra là mặc dù xuất hiện dưới tên ảo (đồng nghĩa với chân dung thật được bảo đảm an toàn) và được khá tự do để bày tỏ những tâm sự cá nhân, các bạn trẻ vẫn không dám bày tỏ một cách trực tiếp. Nguyên nhân ư? Hình như chúng ta thiếu những môi trường tin cậy mà ở đó, nỗi buồn được thừa nhận và bày tỏ một cách thẳng thắn


    Theo: tintucvietnam.com

  3. #3
    HUT's Student Avatar của alisa
    Tham gia ngày
    May 2003
    Bài gửi
    173

    Mặc định

    Giật mình thức giấc, đồng hồ đã hơn 4 giờ sáng. Tôi đến bên máy vi tính bật máy lên. Chương trình Nhật Ký hiện lên thông báo nhấp nháy màu đỏ chói : “Tuần sau là đến ngày đầu tiên quen M.”. Tôi kéo ngăn tủ ra để lấy cái CD hình của mình để ghép vào tấm thiệp vừa tạo để gửi M., nhưng chợt nhìn thấy trong đó có một gói quà xinh xắn. Biết là của M. tôi hồi hộp mở gói quà. Bên trên là một tấm thiệp, còn bên dưới là một cái nút áo. Hơi ngạc nhiên, tôi vội mở thiệp ra xem.

    "Anh thân mến !

    Thế là chúng mình quen nhau đã 3 năm rồi. Trong 3 năm qua em rất vui vì đã quen được anh. Em đã học được rất nhiều điều từ anh.

    Anh là người rất giỏi, làm được rất nhiều việc lại sống rất tốt với mọi người.

    Tối nay, cũng như bao ngày em đến nhà anh, đã 9 giờ tối anh vẫn chưa về nhà. Khi đến nhà anh, em nhìn thấy mẹ đang khâu lại chiếc áo bị bỏng thuốc lá của anh. Nhìn mẹ chợt em nhớ đến anh, rồi nhớ đến những gì em đã thấy ở nhà anh.

    Tặng anh cái nút áo với lời nhắn chân tình: “Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều nhưng lại không biết một điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút !”. Anh đã sống vì mọi người nhưng trong mọi người lại thiếu một người quan trọng nhất. Anh hãy xem tờ giấy bên dưới. Chúc anh luôn vui vẻ và thành đạt".

    Bên dưới nút áo có một tờ giấy xếp làm tư nằm ngay ngắn, tôi mở ra xem và thấy ngẩn ngơ với những dòng chữ dưới đây:

    "Em thấy anh rủ bạn về nhà cùng vui vẻ. Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, lom khom nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai ra chợ đổi lấy chục chanh pha nước cho thằng con tỉnh rượu mỗi khi say.

    Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, đọc ngấu nghiến từng bài từng mục.

    Em thấy mẹ cẩn thận sắp từng tờ báo, lựa riêng ra những phần quảng cáo rồi ngập ngừng hỏi cái này cân ký bán được hông con?

    Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng bỏ về dù tăng 4 hay tăng 3. Em thấy mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi, 2 giờ rồi mà phòng nó vắng tanh.

    Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về nhà bật máy lạnh, bật quạt, ngả lưng nằm thẳng cẳng chẳng muộn phiền.

    Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời nóng, rồi lẩm bẩm xem điện tháng này có quá định mức chưa. Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU lên 2 hay 3 Gb.

    Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, cứ chậm nước mắt, cứ cười vui thoải mái khi xem hoài cái tivi cà giật.

    Em thấy anh chuyên làm chuyện lớn mà quên đi những chuyện nhỏ xung quanh.

    Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà dạy con mình những bài học lớn lao".

  4. #4
    HUT's Master
    Tham gia ngày
    Sep 2004
    Bài gửi
    2.671

    Mặc định

    BÀi anh alisa hay quá. CHị ngyêu anh sâu sắc quá .... Em rất thích con gái như vậy.. trầm lắng,sâu sắc... Những con người như vậy mới ấn tượng. Chứ nhiều người, em thấy xinh thì xinh nhưng hời hợt quá --> nói chuyện chán phèo ......... Anh phải may mắn lắm mới kiếm được chị người yêu như thế ....
    Tủi thân

  5. #5
    HUT's Student Avatar của alisa
    Tham gia ngày
    May 2003
    Bài gửi
    173

    Mặc định

    Ngôn ngữ thế hệ @.
    “Cẩn thận tao tát một phát văng như cái đĩa hát, vỡ tan tác cho mày hết khoác lác rồi đừng có trách tao ác”. “Còn nói nữa à, hôm nay tao “phiu chờ” (Future) mày “đầu lâu” quá nên đi học vội vội vàng vàng, bị “líptông”(Lipton) một phát vẫn chưa hết “chim cú” đây này”...


    Thấy Hà ngơ ngác không hiểu, hai cậu bạn cười phá lên “Nhìn cái mặt như bò đội nón kìa, bây giờ ăn nói phải hiện đại như thế mới sành điệu chú em ạ”?!

    “Sành điệu con hàng hiệu”

    “Chẳng ai bảo hắn học tanh, nhan sắc... dưới mức trung bình, nhà không mặt phố, còn... bố bơm xe”, vậy mà lâu nay T.P. (khoa Cầu đường ĐH GTVT Hà Nội) danh “nổi lềnh bềnh” do khả năng sáng tạo ngôn ngữ không mệt mỏi và không giống ai.

    Hễ cứ mở miệng là nói như đọc vè: “Thằng A đẹp trai nhưng hai phai (hi-fi), con B xinh nhưng tính rất... kinh” hay “Bực như con cá mực; nhục như con trùng trục... chán như một con gián”(?!)…

    Có những cụm từ nói ra cực kỳ khó hiểu hoặc vô nghĩa đến tức cười, thế mà bạn bè trong lớp ai nghe thấy cũng khoái. Từ đó, không ít bạn trong lớp cũng “ngu như cái… xe lu”, “khổ như… một con hổ” (có lẽ là con hổ trong Nhớ rừng của Thế Lữ chăng?)...

    Thậm chí, có những câu ngô nghê đến... nhảm nhí: “chất như Níchki-bất” (Nicky Butt - tên một cầu thủ bóng đá Anh), “xinh như con... tinh tinh” (?!). Đến thế này thì đến các nhà biên soạn từ điển chắc cũng thua luôn!

    Khi được hỏi, P. cười hề hề: “Đó gọi là nói kiểu... sành điệu con hàng hiệu, hiểu chưa?!”.



    Và… ăn theo thương hiệu

    Sử dụng từ ngữ 3T (Tây - Tàu - Ta lẫn lộn) hiện nay đang khá phổ biến trong một số người trẻ. Đáng giật mình, các công dân @ phẩy đang “bảo vệ và xây dựng” sự trong sáng của tiếng Việt bằng những đơn vị ngôn ngữ… không thấy có trong từ điển tiếng Việt nào.

    Ví dụ như: “Đi đâu mà “đầu lâu” thế?”; “Say rượu rồi lại “livơphun”(Liverpool) ra đấy rồi hả”; “Làm gì mà cãi nhau “căngguru” thế, “Sao số em cứ “đenpiơrô”(Del Piero) mãi thế nhỉ”…


    Bạn bè tếu táo nhau dùng từ ngữ lạ một chút như vậy kể cũng vui. Nhưng khổ nỗi cánh sinh viên ngày càng cập nhật kiểu ăn nói lạ lùng này vào mọi hoàn cảnh cuộc sống. Lắm khi dở khóc dở cười vì bị đánh giá là ngớ ngẩn, vô duyên, thậm chí thiếu lễ độ, hỗn láo.

    L. (ĐH Bách khoa Hà Nội) kể: “Có lần sau khi dẫn bạn gái đi ăn cùng bố mẹ, tôi hỏi khéo mẫu thân: “Mẹ thấy bạn con có... vệ sinh không? (ý muốn hỏi xinh không). Trông hơi bị “Nétti” (Nestea) đấy mẹ nhỉ?”.

    Các cụ cứ tròn cả mắt lên hình như chả hiểu gì cả, rồi phán: “Cả mày lẫn nó ăn nói cứ như... dở người ấy, ai lại con gái con đứa gì mẹ nhờ gọi người phục vụ tính tiền nó buông ngay một câu: “Chị ơi chị tổng vệ sinh xem bàn này hết bao nhiêu tiền để bác gái còn... “củ chi””.

    Nghe mà... “buồn như con chuồn chuồn”!




    Theo tintucvietnam.com

    **********************************************
    Lần sửa cuối bởi alisa; 28-06-2005 lúc 10:05 PM

  6. #6
    HUT's Student Avatar của alisa
    Tham gia ngày
    May 2003
    Bài gửi
    173

    Mặc định

    Tổng thống A.Lincoln: Xin thầy hãy dạy con tôi...


    Con trai tôi là một cậu bé tuyệt vời!
    Bức thư của cố tổng thống Mỹ Abraham Lincoln (1809-1865) gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học. Được viết ra từ gần 200 năm trước, lại là ở nước Mỹ, nhưng bức thư vẫn giữ nguyên tính “thời sự” và gợi nhiều suy nghĩ cho chúng ta.


    Kính gửi thầy…



    Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này. Rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết: cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố, thì ở đâu đó, sẽ có một con người chính trực; bên cạnh một chính trị gia ích kỷ, sẽ xuất hiện một nhà lãnh đạo tận tâm.



    Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cứ mỗi một kẻ thù ta gặp ở nơi này thì ở nơi khác ta lại tìm thấy một người bạn. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết; nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu hiểu rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với nǎm đô la nhặt được trên hè phố…



    Xin hãy dạy cho cháu cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ. Xin dạy cho cháu biết được bí quyết của niềm vui thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác là những kẻ dễ bị đánh bại nhất…



    Xin dạy cho cháu biết đến thế giới kỳ diệu của sách… nhưng cũng để cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong nắng, và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.



    Ở trường, xin thầy hãy dạy cho cháu biết chấp nhận thi rớt còn vinh dự hơn gian lận khi thi. Xin hãy tạo cho cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, cho dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó là không đúng…



    Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hoà nhã và cứng rắn đối với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chạy theo thời thế.



    Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới Chân Lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp mà thôi.



    Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã… Xin hãy dạy cho cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt. Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yếm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.



    Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất nhưng không bao giờ được để cho ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình.



    Xin hãy dạy cho cháu biết ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông gào thét… và đứng thẳng người bảo vệ lẽ phải.



    Xin hãy đối xử với cháu dịu dàng nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên những thanh sắt cứng rắn. Hãy giúp cháu có can đảm biểu lộ sự thiếu kiên nhẫn và có đủ kiên nhẫn để biểu lộ sự can đảm.



    Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.



    Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy, nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình… con trai tôi là một cậu bé tuyệt vời.

  7. #7
    HUT's Student Avatar của alisa
    Tham gia ngày
    May 2003
    Bài gửi
    173

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi alisa
    Giật mình thức giấc, đồng hồ đã hơn 4 giờ sáng. Tôi đến bên máy vi tính bật máy lên. Chương trình Nhật Ký hiện lên thông báo nhấp nháy màu đỏ chói : “Tuần sau là đến ngày đầu tiên quen M.”. Tôi kéo ngăn tủ ra để lấy cái CD hình của mình để ghép vào tấm thiệp vừa tạo để gửi M., nhưng chợt nhìn thấy trong đó có một gói quà xinh xắn. Biết là của M. tôi hồi hộp mở gói quà. Bên trên là một tấm thiệp, còn bên dưới là một cái nút áo. Hơi ngạc nhiên, tôi vội mở thiệp ra xem.

    "Anh thân mến !

    Thế là chúng mình quen nhau đã 3 năm rồi. Trong 3 năm qua em rất vui vì đã quen được anh. Em đã học được rất nhiều điều từ anh.

    Anh là người rất giỏi, làm được rất nhiều việc lại sống rất tốt với mọi người.

    Tối nay, cũng như bao ngày em đến nhà anh, đã 9 giờ tối anh vẫn chưa về nhà. Khi đến nhà anh, em nhìn thấy mẹ đang khâu lại chiếc áo bị bỏng thuốc lá của anh. Nhìn mẹ chợt em nhớ đến anh, rồi nhớ đến những gì em đã thấy ở nhà anh.

    Tặng anh cái nút áo với lời nhắn chân tình: “Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều nhưng lại không biết một điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút !”. Anh đã sống vì mọi người nhưng trong mọi người lại thiếu một người quan trọng nhất. Anh hãy xem tờ giấy bên dưới. Chúc anh luôn vui vẻ và thành đạt".

    Bên dưới nút áo có một tờ giấy xếp làm tư nằm ngay ngắn, tôi mở ra xem và thấy ngẩn ngơ với những dòng chữ dưới đây:

    "Em thấy anh rủ bạn về nhà cùng vui vẻ. Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, lom khom nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai ra chợ đổi lấy chục chanh pha nước cho thằng con tỉnh rượu mỗi khi say.

    Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, đọc ngấu nghiến từng bài từng mục.

    Em thấy mẹ cẩn thận sắp từng tờ báo, lựa riêng ra những phần quảng cáo rồi ngập ngừng hỏi cái này cân ký bán được hông con?

    Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng bỏ về dù tăng 4 hay tăng 3. Em thấy mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi, 2 giờ rồi mà phòng nó vắng tanh.

    Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về nhà bật máy lạnh, bật quạt, ngả lưng nằm thẳng cẳng chẳng muộn phiền.

    Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời nóng, rồi lẩm bẩm xem điện tháng này có quá định mức chưa. Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU lên 2 hay 3 Gb.

    Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, cứ chậm nước mắt, cứ cười vui thoải mái khi xem hoài cái tivi cà giật.

    Em thấy anh chuyên làm chuyện lớn mà quên đi những chuyện nhỏ xung quanh.

    Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà dạy con mình những bài học lớn lao".
    Người mẹ nào cũng vậy, tần tảo nuôi con, thầm lặng hy sinh vì con, người mẹ chắc hẳn tự hào lắm vì có được người con trai như vậy!...
    Tự bà không khi nào cho rằng mình phải ở trong số đông những con người may mắn kia...

  8. #8
    HUT's Student Avatar của alisa
    Tham gia ngày
    May 2003
    Bài gửi
    173

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi alisa
    Người mẹ nào cũng vậy, tần tảo nuôi con, thầm lặng hy sinh vì con, người mẹ chắc hẳn tự hào lắm vì có được người con trai như vậy!...
    Tự bà không khi nào cho rằng mình phải ở trong số đông những con người may mắn kia...
    ...
    Có lẽ .M. cũng có người mẹ như thế!
    Lần sửa cuối bởi alisa; 29-06-2005 lúc 12:28 PM

  9. #9
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520

    Mặc định

    Post bài kiểu đời mới ha??? Cứ post xong lại tự quote! Hay đấy !!! :d


  10. #10
    svBK's Newbie
    Tham gia ngày
    Jun 2005
    Bài gửi
    1

    Icon3

    Quote Nguyên văn bởi sonnvl
    Post bài kiểu đời mới ha??? Cứ post xong lại tự quote! Hay đấy !!! :d
    thì 2 người xài chung 1 nick mà .................................................. .................................................. .
    Abr
    Ngọt ngào như vòng tay âu yếm

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 12 CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. C'est un nouvel ami
    Gửi bởi pomme_de_terre trong mục Français
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 18-12-2005, 12:53 AM

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube