User Tag List

Hiện kết quả từ 1 tới 8 của 8

Chủ đề: Bé gái 8 tuổi bị nhốt ở rừng gần 4 năm

  1. #1
    svBK's Newbie
    Tham gia ngày
    Aug 2004
    Bài gửi
    21

    Mặc định Bé gái 8 tuổi bị nhốt ở rừng gần 4 năm

    Bé gái 8 tuổi bị nhốt giữa rừng gần 4 năm
    14:15' 23/05/2005 (GMT+7)

    Bé Phương 8 tuổi nhưng chỉ nhỏ như đứa trẻ 1 tuổi -
    Một bé gái 8 tuổi gần 4 năm bị nhốt trong rừng tại xã Nậm Ban, huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang nhưng chưa có ai ra tay giải cứu. Nạn nhân là cháu Nông Văn Phương, con ông Nông Văn Giềng, ở xóm Nà Tàn, xã Nậm Ban - là xã vùng sâu, cách trung tâm huyện lỵ trên 30 km.

    Vượt qua nhiều cây số đường rừng, đi bộ, lội suối, trèo đèo hơn 1 giờ đồng hồ, chúng tôi đến được nhà anh Nông Văn Giềng. Khi mới đến gần nhà, chúng tôi nghe thấy có tiếng trẻ gọi bằng tiếng dân tộc Giấy vọng ra từ một chiếc lều lụp xụp chưa đầy 2m2 ngoài góc rừng. Anh Vương Văn Tuấn - cán bộ Trạm y tế xã nói đó là cháu Phương, và anh dịch lời cháu gọi: "Bố, mẹ ơi nhà có khách". Tiếng cháu gọi rất khỏe và dễ thương như mọi đứa trẻ khác cùng trang lứa gọi mẹ. Khi thấy chúng tôi đến nhà, bố mẹ Phương và ông nội cháu vừa mừng, vừa lo, nước mắt cùng lã chã rơi trên gương mặt hốc hác, đen sạm mệt mỏi của họ.

    Tôi xin phép được ra thăm cháu ở túp lều nhỏ xơ xác nằm ở ven rừng cách nhà khoảng 200m. Đến nơi, khi ông Giềng bỏ tấm phên cửa ra, chúng tôi không thể tin vào mắt mình trước cảnh quá thương tâm: 8 tuổi nhưng chỉ nhỏ như đứa trẻ 1 tuổi do bị suy dinh dưỡng nặng, cháu Phương cũng chỉ mới biết ngồi. Thân thể cháu toàn vảy nến, chằng chịt những mảng da khô rơi rụng quanh chỗ ngồi. Xung quanh là mùi hôi thối nồng nặc vì đã 4 năm qua cháu không được tắm rửa. Hằng ngày đến bữa ăn, mẹ cháu chỉ đưa cơm, nước ra để đấy cho cháu, cháu tự ăn và vệ sinh ngay tại chỗ. Khi chúng tôi đưa cháu gói bánh, cháu biết nói "xin" và ăn ngấu nghiến như chưa bao giờ được ăn. Qua hành động, cử chỉ đó, chúng tôi cho rằng nhận thức của cháu vẫn bình thường như những đứa trẻ khác, chỉ có vấn đề về sức khỏe do bị cách ly, sống trong chiếc lều nhỏ chật hẹp, không được tiếp xúc với người xung quanh. Hằng ngày, cháu chỉ ngồi một chỗ hoặc lê quanh chiếc lều với chiếc chăn chiên rách nát.

    Theo như bố cháu kể lại, khi mới sinh ra Phương đỏ như bị bỏng, sau đó càng lớn lên da cháu càng đỏ hơn và có hiện tượng bị tróc vảy toàn thân. Đến khi cháu được 4 tuổi, dân làng đồn cháu bị bệnh phong hủi nên mọi người xa lánh cả gia đình cháu vì sợ bị lây. Bố mẹ cháu cũng sợ bệnh của cháu lây lan sang các em nên cuối năm 2002 đã mang cháu ra sống ở lán ngoài rừng. Khi chúng tôi hỏi vì sao không đưa cháu đi bệnh viện để khám, chữa cho cháu, bố mẹ cháu nói gia đình nghèo, không có điều kiện. Hơn nữa, một số người trong làng đều bảo cháu bị bệnh phong hủi không chữa được nên đưa cháu ra ở ngoài rừng để chờ chết. Một số người còn bảo bố mẹ cháu Phương đào hố đổ vôi bột để chôn cháu cho khỏi lây lan ra những người xung quanh, nhưng vì thương con, gia đình không nỡ làm như vậy.


    Túp lều nhỏ xơ xác ven rừng nơi bé Phương đã ở gần 4 năm qua
    Tôi hỏi cán bộ y sĩ Trạm y tế xã về nguyên nhân bệnh tình của cháu Phương, thì được biết: do khi sinh ra cháu không được vệ sinh tắm rửa sạch sẽ, nên bị nhiễm khuẩn và dẫn đến bị bệnh vảy nến nặng, chứ không phải là bệnh phong hủi và khẳng định là bệnh này không lây. Nhưng vì sự kém hiểu biết của bố mẹ cháu và dân làng nên đã đẩy cháu nhỏ vô tội ra sống ở ngoài rừng đã gần 4 năm qua. Mùa đông cũng như mùa hè, ngày cũng như đêm, không đèn, không màn, không chăn ấm, bữa đói bữa no nhưng cháu vẫn sống đến ngày hôm nay.

    Một số bà con hàng xóm ở gần nhà cháu kể lại, những ngày đầu mới đưa cháu ra ở ngoài rừng, cháu khóc ròng rã 3, 4 tháng trời, nghĩ thương lắm nhưng không ai làm gì được. Dần dần cháu Phương cũng đã quen với cảnh sống ở trong rừng, cho ăn gì thì được ăn thứ đó, không cho ăn thì nhịn đói, không đòi hỏi bất cứ một thứ gì. Tháng 11/2004, anh Tuấn, cán bộ Trạm y tế xã Nậm Ban đã đến thăm, khám cho cháu và về báo cáo với Trưởng trạm y tế, cấp ủy, chính quyền xã Nậm Ban nhưng không ai có ý kiến gì. Mặc dù rất thương cháu nhưng anh Tuấn cũng đành bó tay...

    Qua bài báo này, chúng tôi mong rằng các cấp, các ngành chức năng khẩn trương có biện pháp đưa cháu bé vô tội đi chữa bệnh, để cháu được trở lại cuộc sống bình thường như bao trẻ khác. Đồng thời, cấp ủy, chính quyền và các đoàn thể xã Nậm Ban phải nghiêm khắc kiểm điểm về thái độ thờ ơ, quan liêu trước sinh mạng của một em nhỏ, điều rất có ý nghĩa trong "Tháng hành động vì trẻ em" đang diễn ra này.

  2. #2
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520

    Mặc định

    Đây có thể coi là Robinson Crusoe của Việt Nam được đấy! Trẻ mà chí khí cao!


  3. #3
    Love!
    Tham gia ngày
    Jul 2003
    Bài gửi
    1.368

    Mặc định

    hik . thật đáng thương tâm . Thế mới biết miền núi mình còn lạc hậu quá . Liệu lãnh đạo huyện đó sẽ có biện pháp thế nào nhỉ?

  4. #4
    HUT's Student Avatar của Xekokai
    Tham gia ngày
    Apr 2006
    Bài gửi
    107

    Mặc định

    Cứ nhốt mấy chú lãnh đạo huyện sống trong rừng vài tháng nếm mùi thử thì chắc là có biện pháp ngay nhẩy !

  5. #5
    svBK's AntiFan
    Tham gia ngày
    Sep 2006
    Bài gửi
    9

    Mặc định

    ai thu lam TAC-RANG thi vo .nhung chac vo so thu lam do vi lam tac chat rung

  6. #6
    svBK's Newbie Avatar của dinhtrungktvn
    Tham gia ngày
    Oct 2006
    Bài gửi
    22

    Mặc định

    mẹ nó mấy cái thằng làm bí thư, làm chủ tịch biến đâu rùi, ăn tiền nhà nước để làm cái gì, khi dân còn mông muội , còn khổ như thế , báo cáo nào cũng bảo đi sâu đi sát vào quần chúng, đáng lẽ mấy thằng đó phải đem ra tử hình luôn đe làm gương cho thằng khác, xin louio các bác tớ súc động quá

  7. #7
    svBK's Newbie
    Tham gia ngày
    Feb 2006
    Bài gửi
    8

    Mặc định

    Thật đáng thương, tội lỗi tội lỗi

  8. #8
    aDungz Avatar của aDz
    Tham gia ngày
    Mar 2006
    Bài gửi
    1.001

    Mặc định

    mẹ nào mà chẳng thương con...
    đằng này bỏ con trong rừng những 4 năm thì quả thật ko bằng loài cầm thú
    ************* 2 cái đứa sinh con ra mà ko biết nuôi dưỡng
    1 lũ vô nhân đạo
    cháu bé thật là thương tâm...
    hu..hu...
    Lần sửa cuối bởi Thiên Tình Hận; 22-03-2010 lúc 11:02 PM
    In GHOST we trust
    Will I Ever find - Someone to believe?
    Có vấn đề gì liên quan admin thì pm tin nhắn cá nhân nhé. Cảm ơn.

    Personal blog: http://aDungz.wordpress.com

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. Tiến tới kỉ niệm 50 năm thành lập trường
    Gửi bởi cáo đeo nơ trong mục Thông tin cựu sinh viên
    Trả lời: 38
    Bài cuối: 18-10-2010, 11:12 PM
  2. cho em hỏi vế mấy môn học của năm thứ 3
    Gửi bởi hoanganhy trong mục Diễn đàn Học tập và Nghiên cứu KH Sinh viên
    Trả lời: 35
    Bài cuối: 14-10-2008, 05:41 PM
  3. Trả lời: 9
    Bài cuối: 28-09-2005, 10:22 PM
  4. Đàm Vĩnh Hưng - Thương hoài ngàn năm
    Gửi bởi khannhachboa trong mục V-Music
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 10-09-2005, 12:19 AM

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube