User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/11 123 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 107

Chủ đề: Cổ học tinh hoa

  1. #1
    HUT's Master Avatar của nhanbachkhoa
    Tham gia ngày
    Dec 2003
    Bài gửi
    1.380

    Mặc định Cổ học tinh hoa

    Theo yêu cầu của Sgt.P, tranh thủ lúc đang rảnh rỗi, lên đây spam ít bài về "cổ học tinh hoa". Mỗi bài là những bài học khá thú vị. Các bác đọc xem sao. Rất tiếc là không đầy đủ (lượm lặt trên mạng mà). Lúc nào rảnh rỗi hơn nữa (thất nghiệp ý) sẽ cố gắng type trong bản cứng ra (mà bản cứng nhà em cũng cũ nát rồi, không đầy đủ lắm). Cũng là đáp ứng sở thích của một thằng bạn.

  2. #2
    HUT's Master Avatar của nhanbachkhoa
    Tham gia ngày
    Dec 2003
    Bài gửi
    1.380

    Mặc định

    1. Ba Con Rận Kiện Nhau

    Ba con rận hút máu một con lợn, tranh nhau ăn, đem nhau đi kiện. Một con rận khác gặp, hỏi: "Ba anh kiện nhau về việc gì thế?"

    Ba con rận đáp: "Chúng tôi kiện nhau, vì tranh nhau một chỗ đất màu mỡ".

    Con rận kia nói: "Tôi tưởng các anh chẳng nên tranh lẫn nhau thế làm gì. Các anh chỉ nên lo đến con dao của người đồ tể giết lợn, ngọn lửa của bó rơm thui lợn mà thôi".

    Ba con rận nghe ra, biết là dại, thôi không đi kiện nữa, cùng nhau quần tụ, làm ăn với nhau, dù no, dù đói, cũng không bỏ nhaụ Con lợn thành ra mỗi ngày một gầy, người ta không làm thịt, cứ để nuôi, ba con rận nhờ thế mà no đủ mãị

    (Hàn Phi Tử)

    Giải Nghĩa:

    Đồ tể: Người làm thịt các giống vật để bán.
    Quần tụ: Quây quần ăn ở bao bọc lấy nhaụ

    Lời Bàn:

    Nhân dân một xứ mà cứ tranh giành lẫn nhau cái lợi trước mắt, không nghĩ gì đến cái việc lâu dài cho cả toàn thể, thì trí khôn thật không bằng mấy con rận nói trong truyện nàỵ

    Tranh nhau, cãi nhau, đánh nhau, kiện nhau, thì oan oan tương kết, lợi chẳng thấy đâu, chỉ thấy hại, hại cho mình lại hại cho cả đàn, cả lũ nữạ Sao không biết: Sâu đục cây, cây đổ thì sâu cũng chẳng còn; trùng hại vật, vật chết thì trùng cũng hết kiếp.
    Lần sửa cuối bởi nhanbachkhoa; 13-06-2005 lúc 11:00 AM

  3. #3
    HUT's Master Avatar của nhanbachkhoa
    Tham gia ngày
    Dec 2003
    Bài gửi
    1.380

    Mặc định

    2. Đánh Dấu Thuyền Tìm Gương

    Có người nước Sở đi đò qua sông. Khi ngồi đò, vô ý đánh rơi thanh gươm xuống sông. Anh ta vội vàng đánh dấu vào mạn thuyền, nói rằng: "Gươm ta rơi ở chỗ nầy đâỵ"

    Lúc thuyền đỗ vào bến, anh ta cứ theo chỗ đánh dấu, lặn xuống nước tìm gươm. Thuyền đã đi đến bến, chớ gươm rơi đâu thì vẫn ở đấy, có theo thuyền mà đi đâủ Tìm gươm như thế, chẳng khờ dại lắm ư!

    (Lã Thị Xuân Thu)
    Giải Nghĩa:

    Sở: Một nước lớn thời Xuân Thu ở vào vùng Hồ Bắc, Hồ Nam bây giờ.

    Thanh gươm:Tục xưa người ta đi đâu hay đeo theo gươm để thủ thân mà lại giữ lễ nữạ

    Lã Thị Xuân Thu: Sách của Lã Bất Vi làm. Lã Bất Vi người đời nhà Tần thời Chiến quốc, trước là lái buôn to, sau làm tướng, chính là cha đẻ Tần Thủy Hoàng. Khi làm quyển "Lã Thị Xuân Thu" xong, Bất Vi treo ở cửa Hàm Dương, nói rằng: "Ai bớt được, hay thêm được một chữ, thì thưởng cho ngàn vàng."

    Lời Bàn:

    Thanh gươm rơi xuống sông, thì ở ngay chỗ rơị Nếu muốn tìm thấy gươm, tất phải lặn ngay xuống chỗ rơi mà tìm. Chớ sao lại đánh dấu vào thuyền, đợi đến khi thuyền đỗ vào bến mới lặn xuống tìm? Người tìm gươm này có khác nào như người đánh đàn sắt đem gắn cả ngựa lại, tưởng ngựa không di dịch được là các âm vận tự nhiên điều hoà được đúng! Than ôi! người cố chấp bất thông, chỉ câu nệ biết giờ chặt một cái đã nắm chặt trong tay, chớ không hiểu nghĩa chờ "thời" là gì.

  4. #4
    HUT's Master Avatar của nhanbachkhoa
    Tham gia ngày
    Dec 2003
    Bài gửi
    1.380

    Mặc định

    3. Ôm cây đợi thỏ

    Một người nước Tống đang cày ruộng. Giữa ruộng có một cây tọ Có con thỏ đồng ở đâu chạy lại, đâm vào gốc cây đập đầu chết.

    Người cày ruộng thấy thế, bỏ cày, vội chạy đi bắt thỏ. Đoạn, cứ ngồi khư khư ôm gốc cây mong lại được thỏ nữạ Nhưng đợi mãi chẳng thấy thỏ đâu, lại mất một buổi càỵ Thiện hạ thấy vậy, ai cũng chê cườị

    (Hàn Phi Tử)
    Giải Nghĩa:

    Nước Tống: Một nước chư hầu thời Xuân thu, sau bị nước Tề lấy mất , ở vào huyện Thượng Khương ,tỉnh Hà Nam bây giờ .

    Đoạn: Nghĩa đen là đứt, việc nầy đứt đến việc khác.

    Thiên hạ: Đây là nói những người ngoàị

    Hàn Phi Tử: Công tử nước Hàn, học trò Tuân Tử chuyên về bình danh pháp luật, nước Hàn không dùng, sang ở nước Tần, được đại dụng, nhưng sau bị kẻ gièm pha, rồi tự tử. Sách của Hàn Phi Tử có 50 thiên. Đặt tên là "Hàn Tử". Nhà Tống sau thêm chữ Phi để khỏi lẫn với Hàn Dũ.

    Lời Bàn:

    Thấy mùi, quen mui làm mãị ở đời những kẻ ngẫu nhiên gặp may mà ước ao được gặp may luôn như thế nữa, không biết sự may là tình cờ mới có, thì có khác gì người nước Tống ôm cây đợi thỏ nầỵ Anh ôm cây đợi thỏ nầy lại còn là người cố chấp bất thông, không hiểu thời thế, không thấu tình cảnh, khư khư đười ươi giữ ống, cũng một phường với loại chơi đàn gắn chặt phím, khắc mạn thuyền để nhớ chỗ gươm rơị

  5. #5
    HUT's Master Avatar của nhanbachkhoa
    Tham gia ngày
    Dec 2003
    Bài gửi
    1.380

    Mặc định

    4. Tu Thân

    Thấy người hay thì phải cố mà bắt chước; thấy người dở thì phải tự xét xem có dở như thế không để mà sửa đổị

    Chính mình có điều hay, thì phải cố mà giữ lấy; chính mình có điều dở thì phải cố mà trừ đị

    Người chê ta, mà chê phải, tức là thày ta; người khen ta, mà khen phải, tức là bạn ta; cònngười nịnh hót ta lại là người cừu địch hại ta vậỵ

    Cho nên người quân tử trọng thầy, quý bạn và rất ghét cừu địch, thích điều phải mà không chán, nghe lời can mà biết răn... như thế dù muốn không hay cũng không được.

    Kẻ tiểu nhân thì không thế. Cứ bậy mà lại ghét người chê mình; rất dở mà lại thích người khen mình; bụng dạ như hổ lang, ăn ở như cầm thú, mà thấy người ta không phục, lại không bằng lòng; thân với kẻ siểm nịnh, xa cách kẻ can ngăn, thấy người chính trực thì cười, thấy người trung tín thì chệ.. Như thế dù không muốn không dở cũng không được

    (Tuân Tử)
    Giải Nghĩa:

    Quân tử: Người có tài đức hơn ngườị

    Tiểu nhân: Kẻ bất chính, gian ác, tự tư, tự lợị

    Hổ lang: Cọp và chó sói, hai giống tàn bạọ

    Cầm thú: Cầm giống có hai chân và hai cánh, thú giống có bốn chân; hai chữ chỉ loài chim và loài muông.

    Chính trực: Ngay thẳng.

    Trung tín: Hết lòng, thật bụng.

    Tuân Tử: Tên là Huống, tên tự là Khanh,người nước Triệu,thấy đời bấy giờ cứ loạn luân mãi và phong hóa suy đồi, làm sách nói về lễ nghĩa, lễ nhạc, cốt ý để chỉnh đức và hành đạọ

    Lời Bàn:

    Cái đạo tu thân rút lại chỉ có theo điều hay, biết tránh điều dở. Mà muốn tới cái mục đích ấy, thì không những là tự mình phải xét mình lại còn phải xét cái cách người ở với mình nữạ Đối với người, cần phải biết hai điều: Ai khen chê phải, khuyên răn hay thì phục, thì bắt chước; ai chiều lòng nịnh hót, thì tránh cho xa, coi như quân cừu địch. "Nên ưa người ta khuyên mình hơn người ta khen mình" có như thế thì mới tu thân được.

  6. #6
    HUT's Master Avatar của nhanbachkhoa
    Tham gia ngày
    Dec 2003
    Bài gửi
    1.380

    Mặc định

    5. Cách Cư Xử ở Đời

    Thày Nhan Uyên hỏi Đức Khổng Tử : "Hồi này muốn nghèo mà cũng được như giàu, hèn mà cũng được như sang, không phải khoẻ mà có oai, chơi bời với người ta suốt đời không lo sợ gì, muốn như vậy, có nên không?"

    Đức Khổng Tử nói: "Người hỏi thế phải lắm. Nghèo mà, muốn cũng như giàu, thế là biết bằng lòng số phận không ham mê gì. Hèn, mà muốn cũng như sang, thế là biết nhún nhường và có lễ độ. Không khoẻ, mà muốn có oai, thế là biết thận trọng, cung kính, không lầm lỗi gì. Chơi bời với mọi người mà muốn suốt đời không lo sợ, thế là biết chọn lời rồi mới nói".

    (Khổng Tử Tập Ngữ)
    Giải Nghĩa:

    Nhan Uyên: Tên lµ Hồi, người nước Lỗ thời Xuân Thu, học trò giỏi nhất của Đức Khổng Tử.

    Hồi: Theo lễ xưa, hầu chuyện những bậc trên, như vua, cha, thày học, thường hay xưng tên.

    Lễ độ: Phép tắc, mực thước.

    Thận trọng: Cẩn thận, trọng hậụ

    Cung kính: Quý trọng hiện ra mặt gọi là cung, quý trọng tự trong bụng gọi là kính.

    Lời Bàn:

    Không cần công danh phú quý thế là biết giữ thiên tước hơn nhân tước, không để ai khinh nhờn được, thế là biết trọng phẩm giá mình, không muốn đeo cái lo vào mình, thế là biết giữ thân không phiền lụy đến aị ở đời mà giữ trọn vẹn được mấy điều như thế, tưởng thật là một cách vui thú rất cao thượng vậỵ
    Lần sửa cuối bởi nhanbachkhoa; 13-06-2005 lúc 11:03 AM

  7. #7
    HUT's Master Avatar của nhanbachkhoa
    Tham gia ngày
    Dec 2003
    Bài gửi
    1.380

    Mặc định

    6. Khổ Thân Làm Việc Nghĩa

    Mặc Tử ở nước Lỗ sang nước Tề, qua nhà người bạn cũ, vào chơị Người bạn nói chuyện với Mặc Tử rằng: "Bây giờ thiên hạ ai còn biết đến việc "nghĩa", một mình ông tự khổ thân để làm việc nghĩa, thì có thấm vào đâu! Chẳng thà thôi đi có hơn không?"

    Mặc Tử nói: "Bây giờ có người ở đây,

    nhà mười đứa con, một đứa cày, chín đứa ngồi ăn không, thì đứa cày chẳng nên càng chăm cày hơn lên ử Tại sao thế? Tại đứa ăn nhiều, đứa đi cày ít. Bây giờ thiên hạ chẳng ai chịu làm việc nghĩa, thì ông phải biết khuyên tôi càng làm lắm mới phải, có đâu lại ngăn tôi như thế".

    (Mặc Tử)
    Giải Nghĩa:

    Lỗ: Một nước chư hầu nhở thời Xuân Thu Chiến quốc , ở vào địa phận tỉnh Sơn Đông bây giờ.

    Tề: Một nước chư hầu lớn, thời Xuân Thu Chiến quốc cũng ở vào địa phận tỉnh Sơn Đông bây giờ.

    Thiên Hạ: Đất dưới gầm trời, người Tàu xưa nay cho nước Tàu và mấy nước xung quanh là thiên hạ.

    Nghĩa: Việc phải, việc hay mà người ta nên làm.

    Tư khổ thân: Tự mình làm cho mình khó nhọc vất vả.

    Mặc Tử:Tên sách của Mặc Dịch soạn, chủ nghĩa là "kiêm ái" yêu người như yêu mình

    Lời Bàn:

    Trong khi nhân tâm thế đạo suy đồi, mình là người còn đứng vững được, thì sao lại chịu suy đồi với thiên hạ cho cùng trôi một loạị Vì nếu ai cũng như thế cả, thì còn đâu là người cảnh tỉnh được kẻ u mê để duy trì lấy nhân tâm thế đạo nữả Cho nên những người thức thời, có chí, dù ở vào cái đời biến loạn đến đâu, cũng không chịu đắm đuối vào cái bất nghĩa, khác nào như: Cây tòng, cây bách mùa đông sương tuyết mà vẫn xanh, như con gà trống mưa gió tối tăm mà vẫn gáỵ Những bậc ấy chẳng những thế mà thôi, lại còn đem bao nhiêu tinh lực tâm trí ra, cố gắng giữ lấy phong hóa mà dìu dắt, mà đưa đường cho những kẻ u mê đắm đuốị Như Mặc Tử đây, cho đời là suy biến, coi sự làm việc "nghĩa", sự cổ động việc nghĩa như cái chức vụ của mình phải làm, thực là người có công với loài người vậỵ

  8. #8
    HUT's Master Avatar của nhanbachkhoa
    Tham gia ngày
    Dec 2003
    Bài gửi
    1.380

    Mặc định

    7. Lấy Của Ban Ngày

    Nước Tấn có kẻ hiếu lợi, một hôm ra chợ gặp cái gì cũng lấỵ Anh ta nói rằng: "Cái này tôi ăn được, cái này tôi mặc được, cái này tôi tiêu được, cái này tôi dùng được." Lấy rồi đem đị Người ta theo đòi tiền. Anh ta nói: "Lửa tham nó bốc lên mờ cả hai con mắt. Bao nhiêu hàng hóa trong chợ tôi cứ tưởng của tôi cả, không còn trông thấy ai nữạ Thôi, các người cứ cho tôi, sau này tôi giàu có, tôi sẽ đem tiền trả lại".
    Người coi chợ thấy càn dỡ, đánh cho mấy roi, bắt của ai phải trả lại người ấỵ Cả chợ cười ồ. Anh ta mắng: "Thế gian còn nhiều kẻ hiếu lợi hơn ta, thường dụng thiên phương, bách kế ngấm ngầm lấy của của ngườị Ta đây tuy thế, song lấy giữa ban ngày so với kẻ ấy thì lại chẳng hơn ử Các ngươi cười ta là các người chưa nghĩ kỹ!"

    (Long Môn Tử)

    Giải Nghĩa:

    Hiếu lợi: Ham tiền của quên cả phải tráị

    Lửa tham: Lòng tham muốn bốc lên làm ngốt ngườị

    Mờ cả hai con mắt: Chỉ để cả vào của muốn lấy, ngoài ra không thấy gì nữa

    Thế gian: Cõi đời người ta ở

    Thiên phương bách kế: Mưu này , chước khác xoay đủ trăm nghìn cách .

    Ngấm ngầm: ý nói làm hại một cách bưng bịt không để ai biết.

    Ban ngày: Lúc sáng sủa dễ trông thấỵ

    Long Môn Tử : Tức là Tư Mã Thiên làm quan Thái sư nhà Hán, là một sử ký có danh.

    Lời Bàn

    Đã là kẻ thấy của tối mắt, tham vàng bỏ nghĩa, thì dù ít, dù nhiều cũng là đáng khinh cả, song đem những kẻ mặt to tai lớn vì ham mê phú quý mà lừa thày, phản bạn, hai ngầm đồng bào so với những quân ăn cắp đường, cắp chợ giữa ban ngày để nuôi miệng thì tội nặng hơn đến biết bao nhiêụ Thế mà trách đời chỉ biết chê cười những quân trộm cướp vặt chớ không biết trừng trị những kẻ đại gian đại ác.

  9. #9
    HUT's Master Avatar của nhanbachkhoa
    Tham gia ngày
    Dec 2003
    Bài gửi
    1.380

    Mặc định

    8. Lợi Mê Lòng người

    Nước Tống có kẻ mất cái áo thâm. Anh ta ra đường tìm. Thấy người đàn bà mặc áo thâm, níu lại đòi rằng: "Tôi vừa mất cái áo thâm, chị phải đền trả tôi cái này". Rồi cứ giữ chặt cái áo không buông ra nữạ

    Người đàn bà cãi: "Ông mất cái áo thâm, tôi biết đấy là đâủ áo tôi mặc đây là áo của tôi, chính tay tôi may ra".

    Anh kia nói: "Chị cứ phải đến trả áo cho tôi , Cái áo thâm tôi mất dày, cái áo thâm chị mặc mỏng. Lấy áo thâm mỏng của chị đền cái áo thâm dày cho tôi, còn phải nói lôi thôi gì nữa!"

    (Tử Hoa Tử)
    Giải Nghĩa:

    Nước Tống: Một nước chư hầu thời Xuân Thu, sau bị nước Tề lấy mất, ở vào huyện Thượng Khưu tỉnh Hà Nam bây giờ.

    Thâm: Sắc đen.

    Níu: Giằng dai giữ lại không cho đị

    Lời Bàn

    Mất áo trong nhà mà ra đường tìm, đã là chuyện bật cườị Mất áo đàn ông mà đòi áo đàn bà lại là chuyện bật cườị Mất áo thâm dày bắt đền áo thâm mỏng mà cho là phải, lại là chuyện bật cười nữạ Ôi cái lợi nó làm cho lòng người mê muội, chỉ biết có mình không biết có ai, chỉ vụ lợi cho mình mà quên cả phải tráị Kẻ nào đã vụ lợi như thế, thì cái gì mà chẳng dám làm, cái gì mà chả dám nói! Than ôi! Cái đời kim tiền bây giờ biết bao nhiêu phường đòi áo như người nói trong truyện nàỵ

  10. #10
    HUT's Master Avatar của nhanbachkhoa
    Tham gia ngày
    Dec 2003
    Bài gửi
    1.380

    Mặc định

    9. Lúc Đi Trắng ,Lúc Về Đen

    Một hôm trời nắng, Dương Bố đi chơị Khi ở nhà ra, thì mặc áo trắng, đi được nửa đu8ờng, gặp trời mưa, quần áo ướt hết, mới vào ẩn mưa ở nhà bà con. Người ấy thấy Dương Bố ướt cả cho mượn cái áo thâm.

    Một lúc trời tạnh, Dương Bố mặc áo thâm về nhà. Con chó trông thấy, vừa cắn vừa xua đuổị Dương Bố giận toan cầm gậy đánh.

    Anh là Dương Chu chạy ra bảo: "Đừng đánh nó làm gì! Nó đuổi như thế cũng phảị Giả sử con chó trắng nhà ta, lúc đi thì trắng, lúc về thì đen, phỏng em có không lấy làm lạ mà không ngờ được không?"

    (Liệt Tử)
    Giải Nghĩa:

    áo thâm: áo sắc đen.

    ẩn mưa: Núp một chỗ để tránh mưa

    Giả sử: Ví bằng.

    Dương Chu: Người đời chiến quốc xướng lên các học thuyết vị kỷ.

    Liệt tử: Sách của Liệt ngữ Khấu hay người truyền học thuyết của Liệt-ngữ-khấu soạn ra,có tám quyển, sau nhà Đường, nhà Tống đặt tên là "Sung hư chân kinh", hay "Sung hư chí đức chân kinh".

    Lời Bàn:

    Lúc đi mặc áo trắng, lúc về mặc áo thâm, chính mình không biết mình thay đổi, con chó thấy khác thì xua đuổị Mình đánh nó chẳng hóa ra lầm lắm ru! Lỗi tại mình thay đổi không tại con chó cắn xằng. Vậy nên ở đời khi mình làm điều gì khác thường, mà người ta không rõ, thì tất nhiên người ta bàn trái bàn phảị Nếu mình không tự xét mình thay đổi hay hay dở, chỉ biết trách người nghị luận nọ kia, thì chẳng khác nào như Dương Bố đánh chó trong truyện nầỵ

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/11 123 ... CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. VN sẽ có dịch vụ vệ tinh di động
    Gửi bởi Mr.vulh_bk trong mục Thời sự ngành - khoa
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 09-03-2007, 07:23 AM
  2. Cho em hỏi về Thông tin vệ tinh !
    Gửi bởi 007 trong mục Diễn đàn Học tập và Nghiên cứu KH Sinh viên
    Trả lời: 3
    Bài cuối: 17-11-2006, 12:31 PM
  3. Tinh Cha !!!^_^!!!
    Gửi bởi knowhow? trong mục V-Music
    Trả lời: 2
    Bài cuối: 12-03-2006, 01:16 AM
  4. Một trái tim , một tinh yêu
    Gửi bởi frankie trong mục V-Music
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 28-02-2006, 09:04 AM
  5. SV nêu cao tinh thần - Tiết kiệm điện!
    Gửi bởi ot_khong_cay trong mục Thảo luận
    Trả lời: 21
    Bài cuối: 31-05-2005, 09:12 AM

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube