User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 7 của 7

Chủ đề: Cuộc rượt đuổi bằng cấp

  1. #1
    HUT's Engineer Avatar của songmon
    Tham gia ngày
    May 2004
    Bài gửi
    910

    Mặc định Cuộc rượt đuổi bằng cấp

    Cuộc rượt đuổi bằng cấp
    16:11' 01/06/2005 (GMT+7)
    Ra trường thất nghiệp, chưa biết về đâu thì... làm cái cao học (nghe thật sang). Có việc rồi nhưng trốn việc, cao thủ nhất là xin cơ quan cho đi học. Bất mãn sếp, đi học! Thấy đứa trẻ hơn ngồi ghế trên mình, ngứa mắt, cũng đi học! Tóm lại, cứ bị ức chế thì nên đi học. Một công đôi việc, rất văn minh! Nhưng đi học để làm việc, hay chỉ là rượt đuổi bằng cấp?
    Du học = chuyến du lịch nhọc nhằn
    M. là hoạ sĩ trình bày trong một tờ báo. Giỏi ngoại ngữ, ham học hỏi, cô suốt ngày kỳ cạch lên mạng tìm học bổng nước ngoài. Kiếm được một khoá học 2 năm tại Pháp đúng chuyên ngành, M viết lá đơn dài 3 trang A4 gửi tổng biên tập, tha thiết mong ông... giữ chỗ cho cô ngày trở lại.
    Những ngày tháng ở Paris lung linh như giấc mơ của M. Các giờ lên lớp với cường độ học cao giúp cô khám phá những năng lục mới của bản thân.

    Cuộc sống mới, tư duy mới. Không còn điệp khúc "lấy chồng đi" của phụ huynh và vô số những người trưởng thành đáng kính ở cơ quan. Không ô nhiễm và mất điện. Không cả những bức bối công sở. Lần đầu tiên M. được tự mình quyết định tất cả những vấn đề của bản thân theo cách của một người phụ nữ hiện đại và độc lập. Cám dỗ đó không dễ gì từ bỏ. Cùng lúc M nhận ra những kiến thức cô học được rất khó áp dụng cho việc làm báo ở trong nước. Nó đòi hỏi quá nhiều trang thiết bị hiện đại đồng bộ đi cùng, và tất nhiên cùng với một lối làm việc khác hẳn. Cô bắt đầu... ngại trở về.



    Nhung ở lại thử thách còn lớn hơn. Làm việc tại các tờ báo ở Paris với M. gần như là điều không tưởng, bởi trình độ của cô không là gì so với các đồng nghiệp bản xứ chưa kể những trở ngại về mặt ngôn ngữ. Để ở lại Paris một cách hợp pháp chỉ còn cách học tiếp.



    Lần thứ hai này phức tạp hơn cô tưởng nhiều. Không chỉ tìm kiếm một học bổng mới, cô bắt buộc phải tìm được một người Pháp đủ uy tín để bảo lãnh mình ở lại. Sau đó là tìm chỗ ở mới và công việc làm thêm. Trầy trật, chứng minh mãi cũng xin được một khoá học nâng cao 18 tháng trả 50% học phí.



    Sáng đến trường, chiều thực hành, tối rửa bát tại các nhà hàng từ 6 đến 11h đêm. Ngày nghỉ lại chạy te tua đi cắt cỏ thuê. Nợ môn chồng chất không trả được, nguy cơ phải về nước sớm. Những giờ ngủ gục trên giảng đường, Paris với M. giống như một chiếc máy giặt không lồ, quay- vắt, quay- vắt. Kiệt sức và đơn độc, càng ngày M càng biết rõ mình không phải là nàng công chúa trong "kinh đô ánh sáng".



    Nhưng trở về bây giờ có nghĩa là là lại cuộc sống cũ, đặt bước chân ở đúng điểm đã ra đi, trong khi bạn bè đều đã kịp thăng tiến. Gần 4 năm "du học Pháp" của M. bỗng chốc chỉ còn ý nghĩa như một chuyến du lịch nhọc nhằn.



    Đúng lúc hoang mang nhất thì M nhận được một lời tỏ tình, từ người đàn ông nơi M. đến làm thuê, đang ly thân với vợ. Đọc được khát khao ở lại của M, nên ông ta bình thản đưa điều kiện nếu cô đồng ý về sống chung, ông ta sẽ nuôi M ăn ở, và trả học phí đến khi nào cô... chán học thì thôi!



    Sau ba ngày suy nghĩ, M gửi thư về gia đình :"Con chuẩn bị bước vào một khoá học mới"



    Học - để đi qua các ga xép



    Tốt nghiệp ĐH Sư phạm, không một ngày lưu luyến thủ đô, chị D đón tàu tốc hành lên vùng cao. Vùng cao thấy giáo viên trẻ mừng hùm. Sáu tháng sau chị vào biên chế. Năm nữa chị trở thành đảng viên trẻ. Vào Đảng rồi tự nhiên thôi phấn đấu chẳng hoá ra là kẻ cơ hội à, nên chị D nhất định xin đi học để được phục vụ lâu dài trong ngành giáo dục.



    Chẳng mấy chốc chị nổi tiếng trong lĩnh vực săn chỉ tiêu đi học. Bất kỳ lớp nào, từ trung cấp chính trị đến bồi dưỡng giáo viên ngắn hạn. Xen kẽ các lớp tiếng Anh và vi tính, vì theo chị D tương lai học sinh Tày, Nùng cũng phải hội nhập. Trong khi nhiều đồng nghiệp nữ bìu ríu chuyện chồng con, nghe tới học là lè lưỡi "ngại chết!" thì chị sáng ngời như một tấm gương về sự cầu tiến. Tại các hội nghị của tỉnh kêu gọi quyền bình đẳng cho phụ nữ, chị đều được mời lên đọc báo cáo với tư cách điển hình.



    Có thầy giáo già trong trường ngồi cộng cộng, trừ trừ tính ra trung bình mỗi năm chị D gặp học trò khoảng 20% thời gian, còn lại là đi học. Thầy lẩm cẩm tính thế chứ giáo viên mà không được đứng lớp cũng thiệt thòi lắm. Cấp trên nhìn thấy sự hi sinh của chị nên hai năm sau chị D được bổ nhiệm làm phó hiệu trưởng.



    Cương vị mới đòi hỏi những kỹ năng mới, lần này chị được cử đi học quản lý. Chị trở về rất nhiệt tình công tác, nhưng tự nhiên mọi người cứ cảm thấy cái huyện miền núi này chật chội với chị thế nào ấy. Nên chị D vừa ngỏ lời xin chuyển về nơi chị đã "nhìn ngắm vận động" trong thời gian đi học, nhà trường dù tiếc lắm cũng đành đồng ý. Ai nỡ ngáng trở con đường phát triển của cán bộ trẻ! Thế là nước mắt rưng rưng chia tay học trò thân yêu, chị đi xuống vùng thấp hơn, Phòng Giáo dục huyện.



    Ở đời càng học càng thấy mình có nhiều lỗ hổng. Làm việc được một thời gian chị D đề xuất với lãnh đạo Phòng được đi học nâng cao. Để đáp ứng yêu cầu công việc, tốt quá! Tấm gương không mệt mỏi của chị lại được mang ra cơ quan cho mấy cô cậu mới ra trường noi theo.



    Lần này chị D rời núi xuống thủ đô làm cao học. Hoãn kế hoạch sinh con, để chồng lại quê nhà, Chị mang nồi niêu bát đĩa về lại trường cũ. Như cá gặp nước, chị tung tăng trong môi trường của mình.



    Học phí có nhà nước trả, ban ngày chị thả hồn trên giảng đường tốt thong thả đạp xe quanh Hồ Gươm, chả lo nghĩ gì. Chị thấy lòng phơi phới như thời sinh viên. Muốn học, học nữa, học mãi! Ngày bảo vệ thành công luận văn thạc sĩ chị nói một câu làm các giáo sư mát rượi cả người: "Em sẽ thu xếp để xuống làm nốt cái "tiến sĩ!".



    Nhưng cả phòng giáo dục chỉ mỗi mình chị thạc sĩ. Sếp mới là cử nhân tại chức, bàn công việc bây giờ đã thấy gượng, nói gì khi chị thành bà đốc-tờ. Chỗ của chị ở trên tỉnh mới đúng. Năm trước năm sau D được "xin" về làm chánh văn phòng Sở, ai cũng thấy hợp lý. Cán bộ vừa hồng vừa chuyên lại khéo "anh à anh ơi" bây giờ mới lên đến đây là muộn đấy. Chỉ có D là biết Tỉnh vẫn chỉ là ga xép. Mà muốn đi tiếp thì chị phải làm nghiên cứu sinh thôi.
    -"Whether you think that you can, or that you can't, you are usually right."-
    Biết đủ trong cái đủ của mình thì luôn luôn đủ

  2. #2
    HUT's Engineer Avatar của songmon
    Tham gia ngày
    May 2004
    Bài gửi
    910

    Mặc định

    Bế tắc quá... đi học thôi



    Ra trường thất nghiệp, chưa biết về đâu thì... làm cái cao học (nghe sang chưa). Có việc rồi nhưng trốn việc, cách cao thủ nhất là xin cơ quan cho đi học. Bất mãn sếp, đi học! Thấy đứa trẻ hơn ngồi ghế trên mình, ngứa mắt, cũng đi học! Tóm lại, cứ bị ức chế thì nên đi học. Một công đôi việc, rất văn minh!



    Thi cao học không mở được phao, trượt thì về làm tạm cái văn bằng hai. Kiến thức có bao giờ thừa. Có bằng Văn rồi hả, học thêm Quản trị kinh doanh cho nó hoành tráng. Còn nếu Kế toán thì biết tí Luật để "lách" dễ hơn. Mỏ địa chất rồi phải kèm tí Địa lý nhân văn, để trở thành con người toàn diện hiểu biết cả tự nhiên lẫn xã hội. Nếu những bằng cấp ấy không sử dụng được vào đâu thì ít nhất cũng cảm thấy mình không tụt hậu mỗi khi họp lớp, hoặc về nhà chồng khỏi tự ti là mình nghèo "trang sức".



    Trí thức bây giờ gặp nhau phải ríu ran "đã phổ cập xong phổ thông cấp 4 (cao học) chưa?" hay "đã "xoá mù" tiến sĩ chưa?". Công tác ở viện hay trường, xác định làm xong luận văn thạc sĩ thì đến luận án tiến sĩ, trước sau gì cũng phải làm, giống như phải sinh hai đứa con cho đủ tiêu chuẩn, thì làm luôn một lèo cho xong. Nghỉ lâu quá đâm ngại. Vả lại chỉ nghe nói "làm" thì tốn kém chứ có mấy ai bảo vệ không thành công đâu.



    Theo Chiến lược phát triển giáo dục đến năm 2010, 5 năm nữa Việt Nam phấn đấu có 38 nghìn thạc sĩ và 15 nghìn tiến sĩ. Nhìn vào tinh thần học tập hừng hực của nhiều người, ta tự tin sẽ vượt chỉ tiêu!!!

    (Theo Sinh Viên Việt Nam)

    Sinh viên BK đã được xem là có học lực khá, sau khi ra trường cũng đã có nhiều người tiếp tục theo đuổi con đường học tập, để lấy được tấm bằng cao hơn. Các bạn có ý kiến gì, và suy nghĩ gì về việc tiếp tục học cao hơn nữa, và ý kiến về việc bằng cấp hiện nay. Đúng là hiện nay hình như đang có mốt đua nhau học, nhiều khi học không vì mục đích công việc mà là ganh đua nhau. Có người đã nói hiện nay chúng ta đang phổ cập thạc sỹ, xóa mù tiến sỹ vì thấy người người cao học, người người bằng nọ bằng kia.
    Hãy chia sẻ và bày tỏ ý kiến của bạn!

  3. #3
    Uỷ viên ban điều hành Box khoa ĐTVT Avatar của nothingtolose
    Tham gia ngày
    Sep 2004
    Bài gửi
    1.817

    Mặc định

    Thực ra học thac sĩ hay tiến sĩ không phải là lỗi hay là một cái gì quá to tát. Cái này báo chí viết nhiều rồi.

    - Thạc sĩ hay tiến sĩ cũng chỉ là một nghề thôi. Nếu bạn muốn làm được việc, muốn nghiên cứu các kiến thức mới thì việc học thêm là nên làm.

    - Số lượng thạc sĩ hay tiến sĩ không nên hạn chế vấn đề chính là học thế nào, học ra làm sao và đã đạt chuẩn để nhận tấm bằng ThS-TS không. Cái đó mới là quan trọng, còn thực ra ThS-TS part time hay full time không nên quá cứng nhắc bởi vì có nhiều người không thể học full-time được

    - Cái đáng trách ở đây chính là chúng ta dùng bằng ThS-TS như một cái vé vào cửa để thăng lương và thăng chức trong khi năng lực thực sự không tương xứng với tấm bằng đó. Luận văn TN của chúng ta chưa đạt chuẩn, NCS không tham gia nghiên cứu KH thực sự (có bài báo đã viết có rất nhiều các NCS đi mua bài báo, công trình của người khác để được tốt nghiệp, cái này là có hình như ở một Viện của VN). Tớ không dám khẳng định việc này ở nước ngoài ko có (chắc chắn là có, đến như ĐH Pensanvania còn phát hiện được). Tuy nhiên ở VN, các thầy không quản lý được các NCS, các NCS vì công việc hay vì cái gì đó thiếu tự giác thiếu nghiêm túc nên mới xảy ra tình trạng nghi ngờ tất cả, tỉ lệ vi phạm là cao và đã trở thành một cái phương pháp đạt được ThS-TS. Lab của tớ trung bình có 25 SV cả thạc sĩ và TS nhưng một năm chỉ cho ra trường độ 2-3 thạc sĩ còn TS thì khó hơn nhiều, bởi vì sao không có paper, không làm project thì cứ ngồi đó , GS không cho tốt nghiệp. Anh không nghiên cứu họ không đuổi học nhưng đánh vào tài chính là phải suy nghĩ nhiều rồi.

    - Nếu học nghiêm túc, thì công bằng mà nói càng nhiều ThS-TS càng tốt. So sánh trình độ của ThS-TS học nghiêm túc thì hiệu quả làm việc của họ cao hơn nhiều. Chỉ có điều, hiện nay học ThS-TS ở VN đúng là hiên tượng đua đòi, học xong không dùng chỉ đem ra dọa người khác. Theo một bài báo của 1 GS CS Ngô Quang Hưng ở Mỹ, ông ta có nói: chỉ khi bạn làm việc trong các lĩnh vực nghiên cứu, giáo dục thì nên học thêm để có được nền tảng kiến thức sâu hơn về một vấn đề, còn không thì xin đừng có học tốn tiền, tốn thời gian. Đọc xong tớ buồn cười vì cái đó là đúng ở nước ngoài còn ở VN thì sai. Tiền thì tiền cơ quan, time của nhà nước, lương trả đầy đủ (các đội tượng dạng này thường học ko nghiêm túc, còn SV học thêm thì đóng tiền nên tỉ lệ vi phạm ít hơn), học về tăng lương thăng chức, tội gì không đi.

    - Điều cuối cùng chính là, đạt được ThS-TS một cách xứng đáng tất nhiên là tự hào và được tôn trọng nhưng cũng xin đừng lấy cái đó làm cái gậy để đe dọa quan điểm của những người chưa có bằng cấp cao bằng mình. Càng học cao càng nên lắng nghe, chọn lọc và phải có tầm định hướng, thực tế ra đừng đòi hỏi ThS-TS làm việc của một công nhân hay một KS, họ không làm nổi đâu, và ngựoc lại CN hay KS không làm nổi các nghiên cứu mới đâu (loại trừ một số ít các thiên tài, hoặc những người thực sự có phẩm chất xuất sắc). Nhấn mạnh rằng ThS-TS cũng chỉ là một nghề như bao nghề khác, xã hội phân công công việc cả rồi, đạt được tấm bằng một cách xứng đáng đã khó giữ được tấm bằng để được tôn trọng càng khó. Xã hội thì nhiều luồng dư luận nhưng nếu chúng ta nghĩ xóa mù TS hay phổ cập thạc sĩ thì hơi bất công cho những người học chân chính, trách ai đây ???
    Lần sửa cuối bởi nothingtolose; 11-06-2005 lúc 08:11 PM

  4. #4
    HUT's Engineer Avatar của songmon
    Tham gia ngày
    May 2004
    Bài gửi
    910

    Mặc định

    Đào tạo sau Đại học: Lượng đổi, chất không đổi!, một nhức nhối hiện nay. Theo sau bài, cuộc rượt đuổi chúng ta thấy rõ hơn về sự lạm dụng, chạy đua bằng cấp hiện nay và thực trạng của việc học sau đại học.

    Đào tạo sau Đại học: Lượng đổi, chất không đổi!


    Kỳ thi tuyển sinh sau đại học 2005 tại Trường ĐH Sư phạm TP.HCM - Ảnh: Như Hùng

    TT - “Chào em, thi cử thế nào?” - “Chán lắm anh ạ, thất vọng kinh khủng”. Đó là câu mở đầu cho một đoạn hội thoại ngắn mà tôi nghe được vào đầu giờ làm việc sau đợt thi thứ hai của kỳ thi tuyển sinh cao học 2005.

    Tiếp đó là một tràng những bức xúc về sự lơi lỏng kỷ luật phòng thi, về sự thiếu nghiêm túc của phần đông thí sinh...

    Lâu nay, báo chí đã nói nhiều đến sự sụt giảm của chất lượng đào tạo cao học. Bản thân tác giả cũng là một thạc sĩ đã trải nghiệm quá trình đào tạo đó, đúng là có rất nhiều chuyện cần phải xem xét...

    Bát nháo đầu vào

    Dư luận ngày càng quan ngại về kỷ luật phòng thi, về tính nghiêm túc của các kỳ thi tuyển. Buồn thay mối quan ngại đó không loại trừ thi tuyển học viên cao học (thậm chí cả nghiên cứu sinh). Việc sử dụng tài liệu trong phòng thi, quay cóp, thi hộ... ngày càng phổ biến và đáng ngại hơn là đang có xu hướng được xem là... bình thường. Kể lại về kỳ thi tuyển sinh cao học 2005 mới đây, nhiều sĩ tử không nén nổi sự bức xúc.

    Ở nhiều phòng thi, giám thị dường như đã thỏa hiệp hay cảm thông với thí sinh khi để họ ngang nhiên sử dụng tài liệu, chỉ nhắc nhở chiếu lệ trước khi có thanh tra đi kiểm tra (có tác dụng báo động thì đúng hơn) hay lúc gần hết giờ. Thậm chí ở môn thi Anh văn (môn điều kiện) giám thị còn “lưu ý” anh chị em bảo nhau làm bài, người biết giúp đỡ người khác, đừng sử dụng tài liệu lộn xộn quá để thanh tra bắt mà phiền.

    Tình trạng đó đã vô hình trung đẩy những người học hành tử tế, đi thi với thái độ nghiêm túc vào thế bất lợi và khiến họ cảm thấy uất ức vì bất công. Báo chí đưa tin sau đợt thi tuyển sinh cao học thứ hai của năm 2005 có tới 230 trường hợp vi phạm bị xử lý. Đây chắc chắn mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.

    Không chỉ thiếu nghiêm túc trong phòng thi, nhiều vụ gian lận thi cử đã bị phanh phui trong thời gian qua (chạy đầu vào, thi hộ...) đang minh chứng cho một thực trạng hết sức đáng báo động. Tôi được biết có một số cơ sở đào tạo còn cho học viên “nợ đầu vào”, nghĩa là cứ đi học rồi khi có điều kiện sẽ được thi đầu vào sau. Thật đúng là không thể tưởng tượng nổi!

    Nghiên cứu phất phơ

    Rốt cuộc là sau 2-3 năm học, hao tổn không ít về thời gian, tiền bạc (của cá nhân cũng như xã hội) nhưng lợi ích mang lại (cho cá nhân cũng như xã hội) quá thấp. Đơn cử đối với khối kinh tế, tính trung bình sau khi kết thúc một khóa đào tạo thạc sĩ một cá nhân (và cả cơ quan cử cá nhân đó đi học nữa) phải bỏ ra khoảng 20-25 triệu đồng, tương ứng Nhà nước cũng mất chừng đó cho một chỉ tiêu đào tạo. Mỗi năm cả nước có hàng ngàn thạc sĩ tốt nghiệp, vị chi cả xã hội đã tiêu tốn tới hàng trăm tỉ đồng. Liệu rằng đó có phải là một sự đánh đổi hiệu quả?

    Sau kỳ thi tuyển như đã đề cập ở trên, các học viên “vàng thau lẫn lộn” bắt đầu bắt tay vào sự học mà ở bậc sau đại học được gọi một cách mỹ miều là “nghiên cứu”. Gọi thì vậy nhưng thực tế cũng không khác gì nhiều về chất so với việc học ở bậc đại học, vẫn những môn học cũ, cách thức truyền thụ và tiếp nhận kiến thức cũ, có khác chăng là người học ít thời gian học hơn và dường như... lười hơn.

    Một đặc điểm nổi bật của đào tạo sau đại học hiện nay là phần lớn học viên theo học ngoài giờ hành chính (buổi tối hoặc thứ bảy, chủ nhật). Cá biệt có lớp học hoàn toàn vào hai ngày thứ bảy và chủ nhật. Không hiểu với khoảng thời gian bị “ép” đó thì việc tiếp nhận kiến thức của học viên sẽ như thế nào. Mặt khác, phần đông học viên cao học là cán bộ tại chức, sau thời gian làm việc căng thẳng, bận rộn ở nhiệm sở thì việc họ cố gắng để có mặt đều ở lớp đã là rất... đáng quí rồi.

    Có lẽ cũng từ suy nghĩ đó mà nhìn chung học viên thường nhận được sự cảm thông của văn phòng khoa (cán bộ quản sinh) cũng như từ chính giảng viên. Việc có mặt không thường xuyên của một số học viên được mặc nhiên thừa nhận, trong lớp học viên học như thế nào cũng không được quan tâm. Bài thầy, thầy cứ giảng, trò làm gì mặc trò... Đó là chưa kể đến chuyện học hộ, điểm danh hộ... và nhiều nhiều cái “hộ” nữa mà có kể cũng chẳng hết.

    Phương pháp truyền thụ và tiếp nhận kiến thức “vũ như cẩn”, tức phổ biến vẫn là “thầy đọc, trò chép”, còn “chép” để làm gì thì bất biết! Thảo luận, thuyết trình, viết luận... là chuyện hiếm: việc học viên tự học, tự nghiên cứu thêm các tài liệu tham khảo có vẻ như là “nhiệm vụ bất khả thi”. Còn thi ư? Quay cóp, làm bài tập thể... sinh viên có “trò” gì thì học viên cao học cũng có “chiêu” đó và kết cục là “ai cũng qua cả”, chính xác hơn là “học hay không thì điểm cũng cao như nhau”. Đó là chưa kể đến những tiêu cực ngầm trong thi cử như chạy điểm, thi hộ... mà báo chí đã đề cập nhiều.

    Đầu ra... quá dễ

    Có người nói đùa đã học cao học là chắc chắn thành thạc sĩ. Đùa mà thật vì quả thật rất ít có ai sau 2-3 năm học cao học mà không được nhận bằng thạc sĩ cả. Có chăng là chậm 1-2 năm do chưa thu xếp được thời gian để làm luận văn tốt nghiệp. Không những thế, kết quả bảo vệ luận văn thường rất cao, nhất là đối với khối xã hội, dưới 9 điểm là hiếm, 9,5 là bình thường, trên 9,5 vô khối, còn 10 thì cũng không ít. Hình như ai cũng ngại và thấy áy náy nếu cho điểm thấp(?).

    Việc đánh giá luận văn thạc sĩ phần nhiều mang tính hình thức, chiếu lệ. Hội đồng được thành lập trước buổi bảo vệ thường chỉ 2-3 tuần, thường thì một hội đồng không chỉ đánh giá cho một luận văn. Phần lớn các thầy trong hội đồng là những người rất bận rộn về chuyên môn cũng như công tác quản lý. Như vậy liệu rằng các luận văn có được thẩm định, đánh giá một cách kỹ lưỡng?

    Qui mô, chỉ tiêu đào tạo không ngừng mở rộng, tỉ lệ tốt nghiệp 100% là lý do dẫn tới hiện tượng “lạm phát thạc sĩ” trong những năm gần đây. Thử hỏi trong số hàng ngàn thạc sĩ được công nhận mỗi năm có bao nhiêu người có những đóng góp thật sự cho nền khoa học nước nhà cả trên phương diện lý luận cũng như thực tiễn?

    Đại đa số các đề tài luận văn thạc sĩ khối xã hội có giá trị ứng dụng rất thấp, phần lớn được bảo vệ xong là đưa vào lưu trữ, may ra thì có giá trị tham khảo cho các lớp kế sau... Đại đa số học viên sau 2-3 năm học nhận bằng thạc sĩ chỉ để cho oai, cái danh xưng MA được thêm vào (ngày càng nhiều) trước các tên riêng hầu như chẳng gắn với một mức ý nghĩa nào.

    Giáo dục VN hiện nay đúng là một chủ đề “hot”. Có quá nhiều vấn đề bức xúc. Kỳ thi tốt nghiệp THPT vừa kết thúc với “phao” thi tràn ngập một lần nữa lại gióng thêm một hồi chuông về những bất cập trong việc thi cử hiện nay. Làm thế nào để “người trẻ” đừng đánh mất niềm tin, không phải cảm thấy thất vọng và hụt hẫng về chất lượng giáo dục nói chung cũng như chất lượng giáo dục sau đại học nói riêng? Trách nhiệm không chỉ thuộc về những nhà quản lý giáo dục mà hơn nữa là trách nhiệm của toàn xã hội.

    Th.s LÊ HOÀNG TÙNG (Hà Nội)

  5. #5
    svBK's Newbie
    Tham gia ngày
    Jun 2005
    Bài gửi
    10

    Mặc định

    Các chú cứ quan trọng hóa vấn đề , bàn luận chán chê cái nền giáo dục Vn thì đến đời nào mới kết thúc .?nói trắng ra thời này cái bằng thạc sĩ ở VN nhiều ko đếm xuể . cái kiều học thạc sĩ ở VN đa phần là cứ đến lúc thi là đi chùa thầy nhiều , toàn phong bì đô . Thế mới lạ chứ , cầm cái bằng thạc sĩ như thế trong tay mà họ vẫn cứ vênh mặt lên khoe mẽ , thôi thì chán chẳng thèm nhắc đến cái xã hội Vn nữa .
    em khuyên bác nào có khả năng mà muốn học cao lên thì tìm con đường ra nước ngoài học cho nó đáng công học .học ở đây chán chằng buồn chết ...

  6. #6
    HUT's Engineer Avatar của songmon
    Tham gia ngày
    May 2004
    Bài gửi
    910

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi king_of_venusbksp
    Các chú cứ quan trọng hóa vấn đề , bàn luận chán chê cái nền giáo dục Vn thì đến đời nào mới kết thúc .?nói trắng ra thời này cái bằng thạc sĩ ở VN nhiều ko đếm xuể . cái kiều học thạc sĩ ở VN đa phần là cứ đến lúc thi là đi chùa thầy nhiều , toàn phong bì đô . Thế mới lạ chứ , cầm cái bằng thạc sĩ như thế trong tay mà họ vẫn cứ vênh mặt lên khoe mẽ , thôi thì chán chẳng thèm nhắc đến cái xã hội Vn nữa .
    em khuyên bác nào có khả năng mà muốn học cao lên thì tìm con đường ra nước ngoài học cho nó đáng công học .học ở đây chán chằng buồn chết ...
    Bác nói thế hóa ra học ThS trong nước vứt đi hết à. Đâu có phải vậy, vẫn còn có một bộ phận tử tế chứ. Quan trọng là người học đã tử tế đâu. Đành rằng cơ chế, đành rằng có nhiều người mua đầu vào, trả đầu ra đi chùa thầy...nhưng nếu ta lại thấy thế mà nản thì đâu có được. Chúng ta, quan trọng là chúng ta giữ được đúng cái việc học của mình đi đã.
    Học ở nước ngoài là quá tốt rồi, nhưng không phải ai cũng có điều kiện khả năng để theo học ở nước ngoài.
    Còn cái bằng ThS bây giờ nó là cái gì đâu mà vênh mặt, vênh lên đập cho nó phẳng ra là hết. Chắc bác đọc cái cuộc rượt đuổi ở trên rồi chứ, học lên vì thiếu việc, nhàn rỗi, thừa tiền, thăng chức... Hehe, vô vàn lý do và sắp sửa phổ cập THS đến nơi rồi. Nó đâu có còn hiếm như năm 30 đâu mà vênh chứ.

  7. #7
    Em vẫn như ngày xưa Avatar của cáo đeo nơ
    Tham gia ngày
    Nov 2003
    Bài gửi
    3.932

    Mặc định

    em cũng có ý định đi học, ko học lên cao mà học tiếp bằng 2
    các bác làm em lại nản quá
    nhưng sự thực thì ko thể chối cãi việc cái bằng bi giờ là bùa hộ thân cũng ko sai. Công chức nhà nước thì cố gắng mà kiếm được cái bằng vì thăng chức, vì đồng lương.
    mọi người bi giờ đua nhau đi học thạc sĩ, chắc nhiều trường hợp thì lại là "tiến sĩ giấy" ngày xưa mà thôi các bác nhỉ????
    cũng như chuyện học tại chức của việt nam mà thôi, học cứ như chơi, buôi đến buổi ko, nên nghe danh đại học tại chức, mọi người đều hiểu cách học cả, nhiều khi thiệt thòi cho những người ham học thật sự
    quan liêu, cổ hủ...sẽ làm cho nhiều điều bất cập xảy ra
    Mặc kệ cuộc đời, mặc nắng mưa
    Mặc kệ yêu thương, mặc dối lừa
    Mặc kệ tình ai, mặc tình tôi
    Mặc kệ vấn vương trói buộc đời
    Mặc kệ thị phi, mặc tiếng đời
    Mặc kệ danh lợi , mặc kệ vui
    Cứ buông tất cả vào trong gió
    Để chút lòng cười với thảnh thơi
    .....

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube