User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 12 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 16

Chủ đề: Bài hát chết người

  1. #1
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520

    Icon4 Bài hát chết người

    Có thể nào một bài hát làm cho người nghe nó phải chết không? Nghe có vẻ phi lý, nhưng đó là sự thật đối với một bài hát mang tên Gloomy Sunday.

    "Gloomy Sunday" là tên của một bài hát kể về 1 tình yêu đã mất. Thật đúng như tựa đề của nó, bài hát được viết vào một ngày Chủ Nhật thật ảm đạm của tháng 12 năm 1932 bởi 1 nhà soạn nhạc tên là Reszo Seress.

    Reszo thường nằm nguyên ngày trong căn phòng của mình ở thủ đô Paris. Người phụ nữ anh yêu vừa cự tuyệt tình yêu cao thượng của anh. Reszo luôn luôn tôn thờtình yêu của mình, nên vì vậy anh đã phải đau khổ thật nhiều khi tình yêu của anh bị từ chối. Trong nỗi thất vọng, anh đã sáng tác ra bài hát sầu thảm nhất trong đời. Thi bài nhạc được hoàn thành, Reszo cảm thấy nhẹ nhàng hơn đôi chút trong lòng. Tuy nó không bù vào nỗi mất mát tình yêu to lớn kia, nhưng bài hát của anh ta thật hay - đủ hay để đ*ợc đưa vào dĩa nhạc thời bấy giờ.

    Khi Reszo cố gắng bán "Gloomy Sunday", thoạt đầu anh đã gặp nhiều khó khăn khi tìm người tiêu thu.. Các nhà sản xuất dĩa nhạc cho rằng bài hát nghe rất lạ và quá buồn thảm để trở thành 1 dĩa nhạc có giá tri..

    Một nhà sản xuất đã viết rằng: " Có cả một mối tuyệt vọng bị cưỡng ép thật kinh khủng trong bài hát ấy. Tôi không nghĩ rằng nó sẽ đem lại điều gì hay ho cho người nào nghe bài hát ấỵ" (Therés a sort of terrible compelling despair about it. I don't think it would do anyone anyone any good to hear a song like that.)

    Nhưng không vì thế mà Reszo ngừng cố gắng để tìm mối tiêu thu.. Cuối cùng, anh ta đã tìm được 1 nhà sản xuất chịu phát hành nhạc của anh. Khi bài hát được tung ra thị trường cũng là lúc nhiều sự việc lạ lùng bắt đầu xảy ra.

    Một người đàn ông đang ngồi trong 1 quán café đông đúc tại Budapest đòi ban nhạc chơi bản "Gloomy Sundaỵ" Người đàn ông ngồi tại bàn ông ta vừa nhấp rượu champagne vừa lắng nghe bài nhạc. Khi bản nhạc chấm dứt, người đàn ông trả tiền, rời khỏi quán, và vẫy 1 chiếc xe taxi. Vừa ngồi vào trong xe, ông ta liền lôi ra 1 khẩu súng và tự kết liễu đời mình.

    Vài ngày sau đó, một cô gái bán hàng thật trẻ đã tự treo cổ tại Berlin. Nằm phía dưới chân của cô gái là tờ nhạc của bài "Gloomy Sundaỵ"

    Một cô thư ký xinh đẹp tại New York tự tử trong căn apartment bằng hơi ga đã để lại một mẩu giấy nhỏ xin yêu cầu bản nhạc "Gloomy Sunday" được chơi vào buổi lễ an táng cô.

    Khắp thế giới, có nhiều bài tường trình về những cái chết liên quan đến bài hát ấy. Ca sĩ chết trong lúc hát. Người ta chết trong lúc nghe.

    Cuối cùng thì công ty truyền thông Anh Quốc phải cấm hẳn bài "Gloomy Sunday" vào những buổi phát thanh thường lệ trên làn sóng. Công ty này không thể làm ngơ trước những lời phiền hà đến từ bài hát ấy.

    Nhiều hệ thống viễn thông Hoa Kỳ cũng nhanh chóng làm giống vậy. Mười lăm quốc gia khác đã đâm đơn kiện bài hát. Các luật sư quanh thế giới đã tranh luận
    rằng người soạn nhạc của bài hát có nên chịu trách nhiệm cho hàng loạt cái chết là hậu quả của sự sáng tạo của anh ta hay không. Nhưng khi các đài radio cố gắng hủy bỏ bài hát thì nó càng trở nên phổ biến hơn. Người ta còn cản thấy hào hứng hơn khi nghe bài hát "tự tử" này (suicide song).
    Bài hát dường như ảnh hưởng mọi người không phân biệt gì đến tuổi tác hay tầng lớp. Một người đàn ông 80 tuổi tự hủy diệt đời mình bằng cách nhảy từ cánh cửa sổ lầu bảy xuống trong khi bài nhạc đang hát. Một cô gái 14 tuổi chết đuối khi trong tay còn cầm một bản copy của bài "Gloomy Sunday".

    Một nạn nhân trẻ tuổi khác, một cậu bé sai vặt người Ý, đang đi ngang một người ăn xin trên lề đường đang hát bản nhạc "Gloomy Sunday" đột nhiên dừng lại, để chiếc xe đạp của cậu sang một bên, tiến dần đến chỗ người ăn xin và cho ông ta hết số tiền mà cậu đang có. Sau đó
    chẳng một lời nào, cậu bé đi đến một cây cầu gần đấy và tự nhảy xuống tìm lấy cái chết.

    Báo chí lượm lặt hết tất cả những câu chuyện và gửi phóng viên đến phỏng vấn Reszo và hỏi anh ta nghĩ gì về điều ấy. Nhưng Reszo cũng bàng hoàng như bao người khác. Anh ta cũng chẳng hiểu vì sao bài hát của mình đã gây ra nhiều điều bất thường đến vậy.

    Từ đó, người soạn nhạc dường như bị truyền nhiễm những điều bất lành theo sau bài nhạc bất cứ khi nào và nơi đâu khi bản nhạc được chơi lên. Khi bài "Gloomy Sunday" trở thành một "top hit" trong tuần, Reszo đã viết một lá thư gửi cho người yêu cũ của chàng và xin thêm một cơ hội nữa để nối lại mối duyên xưa.

    Ngày hôm sau, người ta tìm thấy thi hài của cô gái trẻ đã chết vì uống thuốc quá liều lượng. Bên cạnh cô ta là một tờ giấy với nét chữ nghệch ngoạc trên ấy nhưng còn có thể đọc được. Ðó là tên của bài nhạc "Gloomy Sunday".

    Ðến lúc này thì Reszo chẳng còn nghi ngờ gì về bài hát mang đầy tính nguyền rủa của chính mình. Lần đầu tiên trong đời, Reszo cố gắng thu hồi lại bài nhạc để nó khỏi bị lan ra nhiều thêm. Nhưng tất cả mọi nổ lực của anh đều không thành. Bài hát càng bị cấm, nó lại càng trở nên phổ biến hơn. Những bản copy lậu được bày bán trên đường phố như một loại trái cấm.

    Trong mỗi quốc gia, số người chết lại càng gia tăng. Bài hát đã đem lại nhiều lời đồn đãi chết người đến nỗi các nhạc sĩ không dám chơi bài ấy hay thậm chí các ca sĩ cũng sợ không dám hát.

    Thời gian trôi qua. Chiến tranh thế giới lần thứ 2 bùng nổ và người ta cũng bắt đầu quên đi bài hát ấy. Dần dần, cơn sốt bài hát được lắng dịu xuống.

    Vào thời điểm này Cơ Quan Truyền Thông Anh Quốc quyết định nới lỏng lệnh cấm bài hát. Ðài BBC cho phát thanh "Gloomy Sunday" trên làn sóng điện, nhưng bấy giờ bài nhạc chỉ còn là một hợp tấu khúc (orchestral piece). Từ ấy bài hát được sửa lại theo lối hoà âm hợp khúc này.

    Cũng bài nhạc được sửa lại theo
    kiểu version mới này được phát ra và cứ lập đi lập lại hàng giờ trong một căn apartment nhỏ. Người cảnh sát đi tuần gần đấy cứ phải nghe mãi một bài hát và lấy làm la.. Tiếng âm nhạc phát ra từ cánh cửa sổ của một hộ apartment trên con phố mà người cảnh sát tuần tiểu. Cảm thấy lạ vì người nào có thể nghe mãi một bài hát cứ hát đi hát lại mãi thật nhiều lần mà không ngừng nghỉ, người cảnh sát cuối cùng quyết định điều tra.

    Khi viên cảnh sát bước vào căn nhà, "Gloomy Sunday" đang được hát trên dàn máy hát xoay tròn tự động. Thân thể của một thiếu phụ đang nằm cạnh chiếc bàn nơi để chiếc máy hát đang chạy. Người thiếu phụ đã chết với một liều thuốc ngủ cực mạnh.

    Ðây mới chỉ là một bắt đầu của hàng loạt cuộc tự tử khác nối tiếp. Một lần nữa, Cơ Quan Truyền Thông Anh Quốc phải ra cấm lệnh đối với bài hát.

    Giờ đây thì Reszo Seress đã trở thành một người luôn bị ám ảnh bởi những cái chết do bài hát của anh ta gây nên.

    Có hơn 100 người chết sau khi nghe bài hát "Gloomy Sunday". Bài hát vẫn có thể được nghe từ thời này sang thời khác. Gần đây, số tường trình về những cái chết liên quan đến bài hát ấy không còn nữa. Có lẽ lời nguyền năm xưa đã hết linh nghiệm chăng? Có thể là vậy. Nhưng nếu bạn đang ở trong một quán bar nào đó và khi nghe người disc jockey bảo rằng bài nhạc cũ kỳ lạ "Gloomy Sunday" sắp được chơi, tôi thành thật khuyên bạn nên bước ra ngoài và tham gia những trò chơi khác thì tốt hơn.

    Chủ Nhật Buồn

    Một chiều buồn đi lê thê
    Cầm một vòng hoa đê mê
    Bước chân về
    Với căn nhà với trái tim cùng nặng thề
    ---
    Hồn lìa rồi nhưng em ơi
    Tình còn nồng đôi con ngươi
    Gió hiên ngoài nhắc cho ta đến với đời
    ........

    Ngồi một mình nghe hơi mưa
    Mặc lệ tràn câu thiên thu


  2. #2
    Uỷ viên ban điều hành Box khoa ĐTVT Avatar của nothingtolose
    Tham gia ngày
    Sep 2004
    Bài gửi
    1.817

    Mặc định

    Chú có bài này không, nghe hấp dẫn ghê nhỉ, có thì post lên đi để nghe , hik xem thử tâm lí mình thế nào.

  3. #3
    Stanley Ipkiss Avatar của The Fool
    Tham gia ngày
    Jul 2003
    Bài gửi
    867

    Mặc định

    bài này em có mấy version đó anh nothing Send cho bác rồi đó

    Nói thêm là các version ngày nay các bạn nghe là không đến nỗi phải tự tử đâu vì các nhà sản xuất buộc phải sử dụng một số nét hoà tấu và hiệu ứng âm thanh làm giảm sự ảm đạm đi rồi. Tôi có một số version bài này, một của Billie Holiday, một của Sarah Brightman khi người ta dựng thành vở nhạc kịch Gloomy Sunday, và một bản là của Bjork.

    Lyrics:
    Sunday is gloomy
    My hours are slumberless
    Dearest the shadows
    I live with are numberless
    Little white flowers
    Will never awaken you
    Not where the black coach
    Of sorrow has taken you
    Angels have no thought
    Of ever returning you
    Would they be angry
    If I thought of joining you
    Gloomy Sunday
    Sunday is gloomy
    With shadows I spend it all
    My heart and I have decided
    To end it all
    Soon there'll be flowers and prayers
    That are said I know
    But let them not weep
    Let them know
    That I'm glad to go
    Death is no dream
    For in death I'm caressing you
    With the last breath of my soul
    I'll be blessing you
    Gloomy Sunday
    Dreaming
    I was only dreaming
    I wake and I find you asleep
    In the deep of my heart dear
    Darling I hope
    That my dream never haunted you
    My heart is telling you
    How much I wanted you
    Gloomy Sunday
    Gloomy Sunday
    Lần sửa cuối bởi The Fool; 27-05-2005 lúc 01:26 AM
    Học như nghịch thủy hành châu, bất tiến tất thoái.
    Tâm như bình nguyên mục mã, dị phóng nan truy.


  4. #4
    Today Not Tomorrow Avatar của Be4After
    Tham gia ngày
    May 2005
    Bài gửi
    461

    Mặc định

    GLOOMY SUNDAY

    Sunday is gloomy
    My hours are slumberless
    Dearest the shadows
    I live with are numberless
    Little white flowers
    Will never awaken you
    Not where the black coach
    Of sorrow has taken you
    Angels have no thoughts
    Of ever returning you
    Would they be angry
    If I thought of joining you?
    Gloomy Sunday
    Gloomy is Sunday
    With shadows I spend it all
    My heart and I
    Have decided to end it all
    Soon there^ll be candles
    And prayers that are said I know
    But let them not weep
    Let them know that I''''''''m glad to go
    Death is no dream
    For in death I’m caressing you
    With the last breath of my soul
    I^ll be blessing you
    Gloomy Sunday
    Dreaming, I was only dreaming
    I wake and I find you asleep
    In the deep of my heart here
    Darling I hope
    That my dream never haunted you
    My heart is telling you
    How much I wanted you
    Gloomy Sunday

    GLOOMY SUNDAY - SOMBRE DIMANCHE - CHỦ NHẬT BUỒN
    Nhạc:Reszo Seress
    Lời Việt: Phạm Duy
    Lời Pháp: Gainsbourg
    Lời Anh: Diamanda Galás

    CHỦ NHẬT BUỒN

    Chủ nhật buồn, đi lê thê
    Cầm một vòng hoa đê mê.
    Bước chân về với gian nhà,
    Với trái tim cùng nặng nề.
    Xót xa gì ? Oán thương gì ?
    Ðã biết nuôi hương chia ly.
    Trót say mê đã yêu thì
    Dẫu vô duyên còn nặng thề.
    Ngồi một mình, nghe hơi mưa,
    Mặc lệ tràn câu thiên thu.
    Gió hiên ngoài nhắc một loài
    Dế giun hoài ru thương ru.
    ru hỡi ru hời !
    . . .
    Chủ nhật buồn, tôi im hơi
    Vì đợi chờ không nguôi ngoai.
    Bước chân người nhớ thương tôi,
    Ðến với tôi thì muộn rồi !
    Trước quan tài, khói hương mờ
    Bốc lên như vạn ngàn lời.
    Dẫu qua đời, mắt tôi cười
    Vẫn đăm chiêu nhìn về người.
    Hồn lìa rồi, nhưng em ơi,
    Tình còn nồng đôi con ngươi,
    Nhắc cho ai biết cuối đời
    Có một người yêu không thôi
    Ru hỡi ru hời !
    Một ngày mà chúng ta không thắp sáng lên ngọn lửa yêu thương thì có bao nhiêu người chết vì giá lạnh.

    A.Mauriac

  5. #5
    Today Not Tomorrow Avatar của Be4After
    Tham gia ngày
    May 2005
    Bài gửi
    461

    Mặc định

    Bác nào muốn thử thì đăng kí thành viên, login trang này để nghe và coi thử độ rùng rợn. Nhưng nhớ là đừng tự tử nhé: http://www.mp3search.ru/search.html?q=gloomy+sunday

  6. #6
    Uỷ viên ban điều hành Box khoa ĐTVT Avatar của nothingtolose
    Tham gia ngày
    Sep 2004
    Bài gửi
    1.817

    Mặc định

    hik anh có bản gốc ko, send em cái xem rùng rợn đến đâu chứ nghe demo chán quá, chả có tí gì hấp dẫn thua xa giao hưởng

  7. #7
    Laziness is killing me... Avatar của Aprilsnow
    Tham gia ngày
    Oct 2002
    Bài gửi
    1.187

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi nothingtolose
    hik anh có bản gốc ko, send em cái xem rùng rợn đến đâu chứ nghe demo chán quá, chả có tí gì hấp dẫn thua xa giao hưởng
    Bác nothing dạo này có vẽ thích cảm giác mạnh đây. Hehe, bảo đảm bác về VN thì còn được nhiều cái cảm giác mạnh còn hơn thế nữa

    Kẻ thù lớn nhất của tôi là sự lười biếng và tự mãn
    Điểm yếu lớn nhất của tôi là sự thiếu tự tin và kém cỏi

    canhnguyen@svbkol.org

  8. #8
    Uỷ viên ban điều hành Box khoa ĐTVT Avatar của nothingtolose
    Tham gia ngày
    Sep 2004
    Bài gửi
    1.817

    Mặc định

    Hik tớ biết nghe cái loại này hay xem phim ma chỉ cảm giác rùng rơn nhất thời thôi chứ sao đáng sợ bằng cảm giác con mồi sắp bị làm thịt nhỉ, anh B4 cẩn thận nhé em cảnh báo trước anh thui cứ như em chưa gì đã bị chú Ớt với chú langthang dọa đưa lên thớt. Hôm đó chắc mang máy quay đi đóng bộ phim kinh dị có tên là "BKF-Hiệp hội săn người" mất.

  9. #9
    Uỷ viên ban điều hành Box khoa ĐTVT Avatar của nothingtolose
    Tham gia ngày
    Sep 2004
    Bài gửi
    1.817

    Mặc định

    Hik đêm qua nghe mấy bài demo mà The Fool gửi thấy ngủ ngon vậy, sáng lên Lab search thử bản gốc thì thấy sự tích khác với gì mà Sonnvl gửi, thực ra bài hát có gì huyền bí đâu nhỉ, nó có vẻ khoa học và hợp với thực tế đấy chứ.

    Thực ra bài hát này xuất phát từ Hungarian, quốc gia có tỷ lệ tự tử cao nhất thế giới ('Are Hungarians The Gloomiest Nation On Earth?'),tác giả của bài hát là một nhà soạn nhạc , một nhạc công người Hungarian Rezsô Seress. Nhưng phải nói chính tác giả của bài hát cũng tự tử thì đúng là mang lại cho bài hát một sự huyền bí trọn vẹn mặc dù khi đó ông ta đã gần 70 tuổi (1899-1968)

    Mọi người đọc thử nhé :

    g l o o m y s u n d a y


    -------------------------------------------------------------------------
    t h e s u i c i d e s o n g
    Gloomy Sunday - the notorious 'Hungarian Suicide Song' - was written in 1933. .Its melody and original lyrics were the creation of Rezsô Seress, a self-taught pianist and composer born in Hungary in 1899.

    The crushing hopelessness and bitter despair which characterised the two stanza penned by Seress were superseded by the more mournful, melancholic verses of Hungarian poet László Jávor.

    When the song came to public attention it quickly earned its reputation as a 'suicide song'. Reports from Hungary alleged individuals had taken their lives after listening to the haunting melody, or that the lyrics had been left with their last letters.

    The lyricists Sam M. Lewis and Desmond Carter each penned an English translatation of the song. It was Lewis's version, first recorded by Hal Kemp and his Orchestra, with Bob Allen on vocals (1936), that was to become the most widely covered.

    The popularity of Gloomy Sunday increased greatly through its interpretation by Billie Holiday (1941). In an attempt to alleviate the pessemistic tone a third stanza was added to this version, giving the song a dreamy twist, yet still the suicide reputation remained. Gloomy Sunday was banned from the playlists of major radio broadcasters around the world. The B.B.C. deemed it too depressing for the airwaves.

    Despite all such bans, Gloomy Sunday continued to be recorded and sold.

    People continued to buy the recordings; some committed suicide.

    Rezsô Seress jumped to his death from his flat in 1968.

    Bản lý giải :


    p e s s i m i s m a n d d e p r e s s i o n h a v e d e e p
    r o o t s i n a c o u n t r y w h e r e s u i c i d e i s
    w i d e l y r e g a r d e d a s a s o l u t i o n
    Krisztina Fenyo

    The tune is strangely gripping, and the lyrics capture an odd longing for death. The sad and monotonous song easily entices one into feeling depressed. It's Gloomy Sunday - the Hungarian "suicide anthem".

    "Little white flowers won't wait for you,
    not where the black coach of sorrow has taken you.
    Angels have no thought of ever returning you.
    Would they be angry if I thought of joining you?"


    A pianist today still sometimes plays Gloomy Sunday in the old popular Kis Pipa restaurant, the same place where the song's composer, Rezsô Seress, used to play it in the early 1930s. Gloomy Sunday became world famous as it was sung by Billie Holiday, Louis Armstrong, and had versions in Swedish, Chinese, Japanese and even Esperanto.

    When the song appeared it soon came to be known as the "suicide anthem" because its impact was so lethal that many people were said to commit suicide to it and leave the lyrics with their farewell letters. Later the composer himself also took his own life by jumping out of a window.

    Hungarians have long had a reputation as being the gloomiest nation in Europe. They are renowned for their pessimism, depression is a nationwide problem, and until recently they had the highest suicide rate in the world, according to the World Health Organisation. Recent surveys also show that they die earlier than most European peoples.

    Gloom, depression and suicide seem to be part and parcel of Hungarian culture. "You can hardly meet with a Hungarian who wouldn't have relatives or friends who really committed suicide - it's a kind of national disease, it's a kind of sickness," says Peter Muller, a Hungarian playwright who has written a play about Gloomy Sunday and has studied the suicide phenomenon.

    Suicide as a solution
    In some areas in the countryside suicide is so general that no family remains unaffected. In recent years a number of small and isolated settlements in southern Hungary came to be known as 'suicide villages' as their rate is even higher than the average national figures. Until last year there were 4,500 recorded suicides a year in Hungary, which, was the highest per population figure in the world. Not only many people kill themselves in Hungary but they also often choose brutal methods: they jump down wells, hang themselves, or drink pesticides.

    Psychiatrist Dr Bela Buda says one problem is that Hungarians regard suicide in a very different way to people in other countries. "In the unconscious popular mind suicide is a positive pattern of problem solution, it's a formula which is actualised in times of crisis because everybody has experiences with other persons who committed suicide and who were regarded not as failures but as brave people daring to restore their self-esteem and dignity by this desperate and heroic act."

    The sadness and gloom has a long tradition in the country's history. Many famous historical figures, from the middle ages to modern times, ended their life with suicide. The politician revered as 'The Greatest Hungarian', Istvan Szechényi killed himself, as did a wartime prime minister, Pal Teleki, as did the poet Attila Jozsef, and as did the actor Zoltan Latinovits at the very same train station where the poet threw himself in front of a train. They were all outstanding talents and characters, but their suicides became part of what suicidologist call 'the heroisation of death'. Still today there are instances almost every year, Buda explains, of young people trying to commit suicide at the same train station where the poet and the actor had killed themselves.

    According to Buda, the many historical models and their copying shows that Hungarian culture is "favouring defective, maladaptative patterns of solution for life problems". Others who have direct experience with people "in crisis" agree that suicide does seem to many Hungarians as a form of solution. A volunteer worker at an anonymous helpline phone service - where many calls are suicide related - has anwered callers for seven years. He also feels that suicide is an accepted form to solve problems. "Somehow it is in our culture that there is way to solve a problem easily, to quit in this way," he explains, "sometimes people want to punish somebody with whom they have a difficult relationship."

    Alarming mental health problems
    The high rate of suicide, however, is just one symptom of the Hungarians' dire mental health, psychiatrists say. About twenty-five percent of the population suffer of anxiety illnesses, and a very large part of it coupled with depression. There is a growing number of mental disorders and the rate of alcoholism and smoking is also alarmingly high, experts say.

    Hungary now leads world statistics in liver sclerosis, 8500 cases a year, an illness directly linked to alcoholism, Dr Buda says. In 1995 there were 8500 cases of liver sclerosis death, in the previous year there were 7300. This was far the highest rate in any country in the world, according to Buda. "This dramatic elevation shows that in the last years there must have been a continuous heavy drinking in many hundreds of thousands people in Hungary".

    In fact, many experts agree that behind the recent drop in suicide figures there is a growing rate of mental disorders and the growth of alcoholism. Buda says that "suicidality" itself has not decreased but merely manifests itself in alcoholism which leads to earlier death. In other words, many potential suicidal victims die before reaching the suicide age.

    Life expectancy is now one of the lowest in Europe in Hungary, with the population decreasing by thirty to forty thousand every year, experts say. If this trend continues Hungary's population will fall below ten million by the next century.
    Lần sửa cuối bởi nothingtolose; 27-05-2005 lúc 07:49 AM

  10. #10
    Uỷ viên ban điều hành Box khoa ĐTVT Avatar của nothingtolose
    Tham gia ngày
    Sep 2004
    Bài gửi
    1.817

    Mặc định

    Reasons and theories
    Dr Buda says one reason for Hungary's disturbing mental health is the enormous social changes of the last decades, with which broke up old supporting kinship and family ties. Since the 1950s almost 60 percent of the population changed residence and social status during the process of accelerated industrialisation, Buda says. "This huge horizontal and vertical mobility meant that a lot of people became isolated, alienated, as kinship systems, family ties were destroyed," he says.

    Similar changes also took place in other central and eastern European countries but in countries like Romania and the Slavic countries, the kinship and family ties remained stronger, Buda explains."What is important is that in Hungary the degree of individualisation is very high, almost as high as in the Western countries."

    Indeed, Hungarians often say that they are caught in between two worlds, East and West, and feel that they are 'too western' for their geographical location. Hungary has often been compared by many writers to a ferry boat - moving between East and West, longing to anchor at the Western shore but always pushed back to the East.

    "This intermediary situation is really characteristic - our short trips to the Western shores imbued as with values and aspirations, but we had to go back to our Eastern realities and if you taste something then you might begin to miss it," Buda echoes the theory.

    But the Gloomy Sunday playwright Peter Muller thinks that there is more to the Hungarian gloom that just frustrated aspirations. The real reasons go much deeper, he says. It is essentially a problem of identity. "Somehow the root is missing. We live in a very strange position of the world. We always try to stick to the Western culture, we try to escape from the Eastern mentality and somehow we are in a limbo, we don't belong to anybody, it's a kind of loneliness. We have somehow lost our Oriental roots without finding another one - and if you are in trouble, if your life is difficult it is the root that can save you."

    Many Hungarians, however, will insist that they are not really gloomy, let alone pessimistic. The fact that they complain readily and frequently, Dr Buda says, is merely a mechanism by which they cope with problems or try to elicit help. And many Hungarians will also emphasise that they really are a merry people, and they point to their many humorists, cabaret figures, and their passionately merry gypsy music. Peter Muller explains this by saying that the Hungarians have an essentially antagonistic spirit, a 'double feeling' in their mentality. Beside their gloom, there is always a determinism to survive, a "but" factor, in Muller's words.

    "There is always a great 'but', and this 'but' is a very Hungarian word. 'But' we have to do it, 'but' we have to survive ..... It is in the melodies, it is in the music of the great Hungarian composers - you can find a lot of 'but's in Liszt's work, in Bartok's work - they are full of such 'but's. It's a very strange and special strength beside the sadness."
    -------------------------------------------------------------------------
    This article was stolen without permission from the May 1997 issue of 'The Hungary Report Monthly Digest', which posed the question 'Are Hungarians The Gloomiest Nation On Earth?', and expanded further on the wider issue of Hungarian suicide
    .



    Huyền thoại về bài hát "Gloomy Sunday"
    Ov e r t u r e t o d e a t h
    D. P. MacDonald


    In February of 1936, Budapest Police were investigating the suicide of a local shoemaker, Joseph Keller. The investigation showed that Keller had left a suicide note in which he quoted the lyrics of a recent popular song. The song was "Gloomy Sunday".

    The fact that a man chose to quote the lyrics of a little-known song may not seem very strange. However, the fact that over the years, this song has been directly associated with the deaths of over 100 people is quite strange indeed.

    Following the event described above, seventeen additional people took their own lives. In each case, "Gloomy Sunday" was closely connected with the circumstances surrounding the suicide.

    Among those included are two people who shot themselves while listening to a gypsy band playing the tune. Several others drowned themselves in the Danube while clutching the sheet music of "Gloomy Sunday". One gentleman reportedly walked out of a nightclub and blew his brains out after having requested the band to play "The Suicide Song".

    The adverse effect of "Gloomy Sunday" was becoming so great that the Budapest Police thought it best to ban the song. However, the suppression of "Gloomy Sunday" was not restricted to Budapest, nor was its seemingly evil effects. In Berlin, a young shopkeeper hung herself. Beneath her feet lay a copy of "Gloomy Sunday".

    In New York, a pretty typist gassed herself leaving a request that "Gloomy Sunday" should be played at her funeral.

    Many claim that broken romances are the true causes of these suicides. However, this is debatable. For instance, one man jumped to his death from a seventh story window followed by the wailing strains of "Gloomy Sunday". He was over 80 years old! In contrast to this, a 14 year old girl drowned herself while clutching a copy of "The Suicide Song".

    Perhaps the strongest of all was the case of an errand boy in Rome, who, having heard a beggar humming the tune, parked his cycle, walked over to the beggar, gave him all his money, and then sought his death in the waters beneath a nearby bridge.

    As the death toll climbed, the B.B.C. felt it necesssary to suppress the song, and the U.S. network quickly followed suit. A French station even brought in psychic experts to study the effects of "Gloomy Sunday" but had no effect on the ever climbing death rate.

    The composer, Rezsô Seress, who in 1933 wrote "Gloomy Sunday", was as bewildered as the rest of the world. Although he wrote the song on the breakup of his own romance, he never dreamed of the results which would follow. However, as fate would have it, not even Seress could escape the song's strange effects.

    At first he had a difficult time getting someone to publish the song. Quite frankly, no one would have anything to do with it. As one publisher stated, "It is not that the song is sad, there is a sort of terrible compelling despair about it. I don't think it would do anyone any good to hear a song like that."

    However, time passed and Seress finally got his song published. Within the week "Gloomy Sunday" became a best seller, Seress contacted his ex-lover and made plans for a reunion. The next day the girl took her life through the use of poison. By her side was a piece of paper containing two words: "Gloomy Sunday".

    When questioned as to just what he had in mind when he wrote the song, Seress replied, "I stand in the midst of this deadly success as an accused man. This fatal fame hurts me. I cried all of the disappointments of my heart into this song, and it seems that others with feelings like mine have found their own hurt in it."


    As the months went by and the excitement died down, the B.B.C. agreed to release "Gloomy Sunday", but only as an instrumental. This version was later made into a record. A London policemen heard this particular arrangement being repeatedly and endlessly played in a nearby apartment. He considered this to be worthy of investigation. Upon entering the apartment, he found an automatic phonograph playing and replaying the tune. Next to it was a woman, dead from an overdose of barbiturates. It was this incident which prompted the B.B.C. to reimpose its ban on the song. To this day it has not been lifted.

    As a final note, "Gloomy Sunday" was introduced to the U.S. market in 1936. However, getting it recorded was no easy matter. Bob Allen and members of the Hal Kemp band were the first to record "Gloomy Sunday" in the U.S. They were noticeably affected while making the record. It took twenty-one takes to turn out a record good enough to publish. Few people who have ever listened to the melody and lyrics fail to confess that it has a horribly depressing effect.

    Finally, it is not surprising to note that Rezsô Seress, the composer of "Gloomy Sunday", committed suicide in 1968.


    --------------------------------------------------------------------------------

    This article was stolen without permission from the 'JUSTIN AND ANJI' web site; it was originally published to augment their now defunct 'Gloomy Sunday Radio Show'.

    In the introduction they say:

    This message was forwarded to us by a visitor to our web site. There is some good historical information on the song intermixed with some information of more dubious repute. The accounts begin to take on the feel of a satiric e-mail chain letter after a while, but then, sometimes truth is indeed stranger than fiction. The story does read a little bit like the script of a segment from Strange Universe! So take this with a grain of salt ..... The text was [supposedly] quoted from the Cincinatti Journal of Ceremonial Magick, vol I, no I, printed in 1976.
    Lần sửa cuối bởi nothingtolose; 27-05-2005 lúc 07:57 AM

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 12 CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube