Thửa ruộng bà bờ cạnh rốc Mông
Từ thuở anh đi vẫn bỏ không
Cỏ mọc tùm lum không ai xới
Em mướn thợ cày có được không?

Anh chồng khi nhận được thư liền nổi cơn thịnh lộ và có thơ gửi ngay về:

Thửa ruộng bà bờ cạnh rốc Mông
Cho dù không xới vẫn để không
Mùa này không xới chờ mùa khác
Nếu mướn thợ cày chết với ông.

Thời gian cứ dần trôi, người vợ giãi bầy tâm sự:

Thửa ruộng ba bờ cạnh rốc Mông
Xuân qua thu đến vẫn bỏ không
Mưa gió đất màu trôi bạc phếch
Thợ cày đầy rẫy chẳng tính công?

Ông chồng liền làm thơ đáp lại:

Ruộng đã lâu ngày cứ bỏ không
Mặc cho hoang hoá, cỏ long chông
Bà mướn thợ cầy? Quân tệ lắm
Kỹ thuật thua ông, có hiểu không?

Trong lúc gia đình đang gặp khó khăn về kinh tế, bà vợ liền gửi thơ tiếp:

Ruộng khô nứt nẻ, cỏ long chông
Chẳng cho thuê cấy kiếm vài đồng
Ông về vẫn vậy chi mà ngại
Đến mùa thu hoạch khỏi tốn công?

Lúc này ông chồng còn bận một số công việc chưa giải quyết xong, những cũng tức tốc có thơ đối:
Này này ông nói có nghe không
Ruộng khô để đó mặc kệ ông
Khi nào ông rảnh ông cày cấy
Nhược bằng để đó, cấm ai trồng

Bà vợ chịu không nổi… gửi tiếp:
Thửa ruộng ba bờ cạnh dốc Mông
Thợ ở quê mình vẫn chơi không
Thôi! Tôi làm phúc cho họ cấy
Ông về thu hoạch …thế là xong

Ông chồng càng giận dữ hơn:
Ruộng nẻ bây giờ cỏ ngang hông
Thì bà vẫn cứ phải để không
Ông mà biết được bà cho cấy
Ông về nhổ sạch tỏng tòng tong

Bà vợ lại viết tiếp:
Ruộng kia cỏ đã mọc quá hông
Ông về gấp nhé, có được không?
Đất đang nỏ ải, bờ thông thống
Mau về cày cấy thoả ước mong

Ông chồng nhận được liền gửi lại:
Thửa ruộng ba bờ ở dốc Mông
Bà mà thuê thợ chết với ông
Khi về ông kiếm thêm ruộng mới
Lúc ấy coi chừng, chết với ông

Hôm sau chồng nhận được thư vợ viết:
Luật mới ban hành ông biết không
Ruộng mà bỏ hoá sẽ sung công
Ông lên thu xếp về sơm sớm
Nếu mất cả chì, ông trách ông?