Em nhỉ, mùa đông quên khoác áo
Thương bao cây cối đứng so mình
Vì sao mất hút trong trời lạnh
Bao giờ chấm sáng ấy lung linh.

Anh đoán: Mùa đông đang chậm bước
Buộc thêm nút lạt cửa nhà tranh
Bếp lửa dạo này thôi bớt khói
Ngọn đèn dầu hỏa lại cay thêm.

Cây trái ngoài vườn thâm thẩm chín
Sao chim không biết để bay về
Trẻ con đốt khói đồng hun chuột
Cánh diều mắc cạn dưới vòm tre.

Dây võng chưa chùng sao vội cuốn
Bao mầu áo đỏ bỗng tươi ra
Cải cuộn tròn mình khoe cái rét
Trên bàn thêm nhạt một cành hoa.

Anh nghĩ: Mùa đông chừng quá tuổi
Bến bờ sóng loãng cứ dần xa
Em đến bên anh ngồi lặng lẽ
Sau nụ hôn dài ta xuýt xoa...

Tháng 11-2004


Mùa đông - Nguyễn Ngọc Phú