[Lưu bút học trò] Viết cho kỉ niệm


hoahoctro.vn - "Có lẽ tuỗi 18 là cái tuổi đáng nhớ nhất trong cuộc đời mỗi chúng ta, phải vựot qua một thử thách quan trọng để từ đó mở ra mộ bứơc ngoặt lớn trong cuộc đời mổi người..."


Tuổi 18 như một ranh giới giữa trẻ con và ngưòi lớn, trong ta đâu đó vẫn còn nét hồn nhiên tinh nghịch, nhưng đôi khi lại thấy như đã lớn, đã trưởng thành khi phải lo toan biết bao thứ, đối mặt với những kì thi quan trọng...
Có đôi lúc tôi muốn bỏ quên tất cả những kỉ niệm thuộc về quá khứ của tuổi học trò để tập trung cho tương lai, nhưng sao vẫn cảm thấy lưu luyến bâng khuâng. Mỗi lần nghĩ đến chuyện sắp phải xa mái trường quen thuộc, thầy cô, bạn bè thì trong tôi lại ngổn ngang những nỗi nhớ, trong long bất chợt có một cảm xúc ngẹn ngào đến khó tả.

Quên làm sao đựơc những lúc ở bên bạn bè cùng nhau học tập, đùa giỡn, rượt nhau chạy vòng vòng khắp cả hành lang. Giữa trưa nắng chang chang đèo nhỏ bạn thân qua hai, ba cây cầu để tìm cho đựơc nhà của anh lớp trên mà nhỏ để ý. Nhớ lắm những giờ ra chơi thì “thói quen con gái” lại trỗi dậy... vù vù xuống căn tin. Cóc, ổi, me, xoài, không thiếu thứ nào. Cả nhóm vừa ăn vừa bàn tán đủ thứ chuyện trên đời, những giờ ra chơi như thế mai này chắc không bao giờ gặp lại.

Ba năm gắn bó với mài trường sao thầy quá đỗi thân thuộc, tôi tưởng chừng không thể rời xa, thầy cô, bạn bè, cây bằng lăng hoa tím bào hiệu mùa thi, cái khoảnh khắc chào cờ thiêng liêng, và còn nhiều điều nữa mà trong tôi chỉ có thể tả bằng cảm xúc.

Sẽ nhớ lắm cái tuổi 18 với những ý nghĩ đơn giản. Với những ước mơ thích đi xa để được khám phá. Với những kỉ niệm khó phai mờ... Dẫu biết khi chia li bao giờ mới có thể gặp lại, nhưng xin tạm gác lại những buâng khuâng, bịn rịn và xin chúc các bạn của tôi thực hiện được ước mơ của mình... để sau này khi thành công trên con đường lựa chọn, cảm thấy ấm lòng hơn khi nghĩ về ngày Xưa.

Võ Tường Vy

(Lớp 12B6, trường THPT Long Xuyên)