User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 5 của 5

Chủ đề: Phải làm sao ???

  1. #1
    HUT's Engineer Avatar của fool_girl
    Tham gia ngày
    Jan 2004
    Bài gửi
    764

    Mặc định Phải làm sao ???

    Đồ đạc luôn bị kiểm tra lúc mình ko có nhà, thư từ cũng bị đọc mà ko được sự cho phép.....Ừ,bố mẹ quan tâm,lo lắng,,,,,cũng chẳng có gì phải giấu diếm,chẳng ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới....nhưng,,,,vẫn thấy buồn buồn..... m13` m13` m13`
    Không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ chính mình!

  2. #2
    Love!
    Tham gia ngày
    Jul 2003
    Bài gửi
    1.368

    Mặc định

    hãy trình bày ý kiến với bố mẹ . " Con đã lớn rồi và cũng cần có những điều riêng tư . " Tâm tình 1 cách chân tình thì chị nghĩ bố mẹ sẽ tôn trọng ý kiến của em thôi

  3. #3
    HUT's Student Avatar của no_need85
    Tham gia ngày
    May 2004
    Bài gửi
    281

    Mặc định

    bác cứ tìm chỗ nào mà các cụ kô thể tìm thấy mà cất đồ đạc.

  4. #4
    born to run... Avatar của Gorpe
    Tham gia ngày
    Jan 2003
    Bài gửi
    1.819

    Mặc định

    hãy trình bày ý kiến với bố mẹ . " Con đã lớn rồi và cũng cần có những điều riêng tư . " Tâm tình 1 cách chân tình thì chị nghĩ bố mẹ sẽ tôn trọng ý kiến của em thôi
    thực ra , không phải lúc nào bố mẹ và con cái cũng có tiếng nói chung>>>cách này , không hiệu quả ...
    theo tôi , tương kế tựu kế , cứ viết 1 bức thư , hay 1 dòng nhật kí , nói đúng suy nghĩ , cảm xúc của mình khi bị như vậy .để lẫn vào đâu đấy ..bố mẹ tóm được ...tôi nghĩ rằng , không có ai lại không có 1 chút băn khoăn...
    Hành trình tôi đi tìm tôi...

    Guitar
    Bần bật khóc
    Buổi sáng
    vỡ bình yên...!

  5. #5
    YesterdayVN
    Guest

    Mặc định

    Cách mà tôi đã làm đó là tạo lòng tin với phụ huynh. Lòng tin là nền tảng cho tất cả.

    Ngày học cấp 3, chưa bao giờ Mẹ tin tôi... Hồi đó tôi tuy ko bao giờ đi chơi dù là đi với bạn bè cùng lớp nhưng ngược lại, tôi có khá nhiều bạn bè ở xa và chúng tôi trao đổi với nhau bằng thư từ nhiều đến nỗi, mỗi tuần tôi nhận được 3-4 lá thư. Và dĩ nhiên, lúc tôi ko có nhà, Mẹ tôi đã đọc chúng và ko nói gì với tôi

    Cấp 3, tôi là đứa lãng mạn và mơ mộng, hay viết thơ, truyện lăng nhăng... dĩ nhiên Mẹ cũng đọc được và chẳng nói gì...

    Cấp 3, Mẹ khắt khe về tài chính với tôi phần vì kinh tế ko phải khá giả, phần vì sợ toi có nhiều tiền trong tay sẽ đua đòi theo bạn bè nên thường thì chỉ cho tiền ăn sáng. Còn lại mọi khoản chi tiêu khác đều phải có lí do rõ ràng. Tuy nhiên, ngày đó tôi cũng ko phải xin mẹ nhiều bởi chúng tôi có tiền học bổng của Đội tuyển...

    Như thế, để bạn thấy, những năm tháng gần gũi, Mẹ không hề tin tôi!

    Nhưng Mẹ ko ấp ôm tôi mãi được, tôi học ĐH và xa nhà... Lúc này có khá nhiều chuyện buồn xảy ra trong gia đình... Tôi là con lớn, suy nghĩ cũng đã chín chắn hơn... chính vì thế mà tôi có thể chia sẻ với Mẹ được nhiều điều, và dĩ nhiên là Mẹ tin tưởng tôi hơn. Tôi chỉ nói với Mẹ thế này: Con sống, và làm những gì mà con cho là đúng và ko cảm thấy hổ thẹn với mình. Còn tin hay không là tùy ở Mẹ, vì Mẹ chỉ nghe thông tin một chiều từ con, chứ Mẹ có sống cùng con đâu mà biết được? Và Mẹ tôi tin tôi, để bây giờ:

    ... tôi về nhà, lúc đi Mẹ để cho tôi tự ý lấy tiền mang theo, điều này khác biệt hoàn toàn với trước đây... và tôi, không bao giờ lấy quá những gì mình được phép... và khi tôi đi làm, tôi vẫn muốn xin tiền Mẹ... đôi khi chỉ là tiền vé xe đi lại ko đáng bao nhiêu.... nhưng điều đó chứng tỏ rằng với Mẹ, thì tôi vẫn chỉ là một cô bé con, tôi vẫn cần Mẹ, và Mẹ còn có ý nghĩa với tôi nhiều lắm.

    ... trước đây, Mẹ đọc lén thư và những dòng nhật kí của tôi, thì bây giờ tôi lại là người chủ động kể cho Mẹ nghe về bạn bè, về chuyện tình cảm riêng tư của mình và tôi hạnh phúc vì Mẹ hiểu tôi, Mẹ bảo: Chuyện bạn bè hay yêu đương gì Mẹ ko can thiệp, đó là chuyện riêng của tôi. Có điều là lớn rồi, có học thì phải biết nhìn nhận cái đúng cái sai, chọn bạn mà chơi... tình cảm cũng thế, vì nó liên quan đến cả cuộc đời. Bố Mẹ chỉ là người góp ý thôi...

    ... Trước đây tôi ko bao giờ đi chơi thì bây giờ sống xa nhà, buồn, chán, stress vì nhiều chuyện, tôi đi chơi suốt ngày, sáng, trưa, chiều, tối... có một thời gian hiếm khi nào tôi về nhà trước 11h đêm, có khi còn đi cùng mấy thằng bạn đến 2, 3h sáng, thậm chí lang thang overnight cùng chúng nó... Nhưng Mẹ tôi biết tất cả điều đó, chính tôi nói với Mẹ điều đó, bởi Mẹ tôi có quyền được biết... Mẹ chỉ nhắc nhở, và tôi biết tôi phải làm gì...

    Thế đấy bạn ạ...Nếu như Bố Mẹ có xâm phạm chuyện riêng tư cũng là điều dễ hiểu vì họ quan tâm tới bạn, và tôi nghĩ, họ hoàn toàn có quyền làm điều đó. Nhưng nếu bạn tạo cho họ lòng tin, những việc làm, hành động của bạn đủ làm cho Bố, Mẹ bạn tin tưởng thì tôi tin rằng Bố Mẹ bạn sẽ ko bao giờ xâm phạm thế giới riêng của bạn nữa. Tại sao bạn lại không chia sẻ với Bố, Mẹ như những người bạn nhỉ - Cách mà tôi đã làm, và đã thành công!

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube