User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/3 123 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 23

Chủ đề: Những Bức Ảnh Tiên Tri

  1. #1
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520

    Những Bức Ảnh Tiên Tri

    chương 1
    "Đúng là một chiếc máy kỳ lạ" - Alex nghĩ vậy khi nhặt được chiếc máy ảnh trong ngôi nhà bỏ hoang có một ông già bí ẩn sống trong đó. Những tấm ảnh lấy ngay mà cậu chụp luôn hiện ra những sự kiện bi kịch chưa xảy ra. Liệu chiếc máy có những quyền lực quái gở này có tạo ra được tương lai không?
    I
    Chán phèo! Đúng là chẳng bao giờ có cái gì hay ở cái xứ quê mùa này cả. Michael làu bàu, hai bàn tay thọc túi quần.
    - ừ, cậu nói đúng đấy! - Alex Bauks phụ hoạ- Xứ Sainte - Esther chẳng khác quái gì sa mạc cả!
    Arthur Normann và Sarah Walker đứng ben cạnh cũng gật đầu đồng ý.
    Sainte - Esther chỉ là một hoang mạc... Đây đúng là một khẩu hiệu mà Alex và ba người bạn khác vừa nghĩ ra cho thành phố của chúng. Kể ra, nói như vậy chẳng có gì là quá... Với những đường phố bình yên có những thảm cỏ xanh mượt, những hàng cây rợp bóng và những dãy nhà mái ngói xô nghiêng bao quanh, Sainte-Esther cũng giống hệt như bao thành phố tỉnh lẻ khác.
    Tuy nhiên, nhóm bốn bạn trẻ này lại chẳng thích sự bình yên như vậy. Vào một buổi chiều chủ nhật đẹp trời của mùa thu thế này mà chúng chẳng có trò gì để giải trí cả. Biết làm gì cho đỡ buồn bây giờ?
    - Hay là đến nhà ông Grover chơi đi - Arthur gợi ý. - Có khi bây giờ ông ấy đã nhận được những bộ truyện tranh mới rồi đấy.
    - Này, Cò Hương, tớ báo trước cho cậu là hôm nay không ai có một xu dính túi nào đâu đấy - Alex nói.
    Tất cả bọn đều gọi Arthur là Cò Hương bởi thân hình gầy còm của nó trông chẳng khác gì một con cò hay con diệc. Nó có đôi chân dài như cái sào, cà khẳng cà khiu và gân guốc. Dưới mái tóc đen dày và lúc nào cũng rồi như tổ quạ, đôi mắt nâu ti hí của nó trông cứ như đang dính chặt vào cái mũi nhọn và quặp xuống như mỏ diều hâu. Arthur chăng thích cái biệt hiệu này lắm song kiểu gì thì nó cũng phải quen dần với cách gọi này.
    - Mình vẫn có thể đọc truyện tranh đó mà không cần phải mua một quyển nào - Nó nhấn giọng.
    - Với điều kiện khi tới nhà Grover chúng ra cần phải giữ trật tự - Sarah nói.
    Rồi nó phồng mang trợn mắt lên bắt chước cái giọng khinh khỉnh của ông chủ hiệu sách: "Các cô các cậu đến đây để mua sách hay là để kê khai tài sản đấy?".
    Cả bốn đứa cười phá lên. Chúng đã quen nhau từ lâu. Nhà Alex và nhà Sarah ở cạnh nhau, hơn nữa bố mẹ chúng lại là bạn bè của nhau. Còn Arthur và Michael ở cách xa hơn một chút.

    - Hay là ta cùng chơi bóng chày? - Michael gợi ý.

    - Có mỗi bốn đứa thì chơi thế nào được? - Sarah vừa nói vừa đưa tay hất ngược mớ tóc xoã trước trán. Trông cô bé lúc này chẳng khác gì một cái mắc áo bởi cô nàng đang khoác trên người một cái áo phông rộng gấp đôi người mình.

    - Cứ ra cái sân đất ấy đi, biết đâu ta lại tìm được một trò chơi khác ở đó. - Michael nói.

    Michael là một cậu bé béo hơn một chút. Cậu ta có đôi mắt xanh rất đẹp song vẫn không bù lại được những đốm tàn nhang tràn lan trên gương mặt.

    - Tớ thấy trò chơi bóng ấy được đấy. - Arthur tán thành. - Tớ đang cần tập luyện. Trong hai ngày tới tớ sẽ diễn các trận đấu giữa các câu lạc bộ của các trường đấy.

    - Cậu cũng đòi tham gia kia à? -Sarah hỏi.

    - Chứ sao! Theo dự định trận đấu đầu tiên của bọn tớ sẽ diễn ra vào chiều thứ ba tới.

    - Bọn tớ sẽ tới để xem cậu sẽ bỏ cuộc như thế nào- Alex nói.

    - Nói chính xác hơn bọn tớ sẽ tới để xem cậu bị loại ra khỏi trận đấu như thế nào -Sarah nói chêm vào, cô bé vốn thích trêu chọc Arthur nhất.

    - Thế cậu chơi ở vị trí nào?- Alex hỏi tiếp.

    - Điều đó còn chưa được quyết định.- Arthur trả lời.- Nhưng còn cậu, tại sao cậu lại không tham gia đội bóng nhỉ?

    Alex có dáng thể thao nhất hội, bởi cậu có đôi vai rất rộng cùng hai cánh tay và đôi chân chắc khỏe. Với mái tóc hoe vàng, đôi mắt màu xanh lơ, cậu ta có nụ cười thật nhiệt tình và nồng ấm.

    - Lẽ ra anh William phải đăng ký cho mình, nhưng anh ấy quên mất.- Alex giải thích bằng một vẻ bực tức.

    - ừ nhỉ, lâu rồi mình cũng không thấy anh ấy. Dạo này anh ấy làm gì mà lặn mất tăm thế?- Sarah hỏi.

    - Anh ấy đang bận việc. Để kiếm được tiền anh ấy phải làm việc cả ngày chủ nhật và những lúc rảnh rỗi sau giờ học tại một hiệu kính ở giữa thành phố.

    - Hay đấy!- Michael reo lên.- Cần phải đi thăm anh ấy mới được.

    - Nhưng tớ cũng xin nhắc lại với cậu rằng ta chẳng có một xu dính túi nào đâu.- Arthur vừa nói vừa thở dài.

    - Chá quá!- Sarah kêu lên.- Chẳng lẽ chúng ta cứ chịu đứng chôn chân ở đây mà ngáp vì buồn hàng tiếng đồng hồ hay sao.

    - Hay là cả hội mình cùng ngồi xuống mà ngáp cho nó vừa dễ lại vừa được lâu.- Arthur vừa nói vừa uốn cái miệng méo xệch đi như mọi lần cậu ta vẫn đùa.

    - Thôi, ta lược một vòng quanh quẩn đây thôi vậy.- Sarah đề nghị.

    Nói xong, cô bé đi vèo sang vỉa hè rồi bắt đầu bước theo mép vỉa hè với những bước đi thận trọng, hai tay dang rộng ra trông giống như một người đang đi trên dây.

    Các cậu bé cũng lập tức bước theo và bắt chước động tác đi như vậy của cô bạn.

    Một con chó nhỏ tẹo bất ngờ xuất hiện từ hàng rào bên cạnh rồi lao về phía bọn trẻ, sủa lên ầm ĩ. Sarah ngừng ngay trò chơi của mình và ngồi thụp xuống vuốt ve con cún. Con chó nhỏ quẩy đuôi liên tục và ra sức liếm vào đôi bàn tay của cô bé. Sau một hồi nó lại quay ngoắt người đi và biến mất hút vào hành rào một cách bất ngờ như lúc nó xuất hiện.

    Bốn bạn nhỏ lại tiếp tục trò chơi đi trên vỉa hè của mình. Chúng vừa đi vừa cố xô đẩy làm cho nhau mất thăng bằng để rồi cùng cười ré lên. Sau khi đã vượt được khoảng đất có nhiều cây cối, cả bọn dừng lại trước một vạt cỏ rộng và dốc nối liền với bờ vỉa hè. Chỗ này chắc hẳn đã nhiều năm rồi không có ai chăm sóc nên cỏ cây ở đây mọc rất cao, hơn nữa bãi cỏ này còn bị đủ các loại cây dại, bụi rậm gai lấn chỗ.

    Trên đỉnh khu đất bỏ hoang này là một ngôi nhà lớn đã bị thời gian tàn phá, nó nằm lấp ló sau những cây sồi khổng lồ. Tất cả những dấu ấn để lại đều chứng tỏ xưa kia đấy hẳn phải là một ngôi nhà rất nguy nga và bề thế. Ngôi nhà này được xây thành hai tầng với một lối cửa rất lớn ở giữa mặt tiền. Trên đó là một mái ngói dài và dốc bao kín những ống khói nhỏ và rất cao. Nhìn bên ngoài vào, người ta nhận ngay ra rằng có rất nhiều dấu hiệu chứng tỏ rõ ràng ngôi nhà đã bị bỏ hoang từ lâu lắm rồi: những tấm kính gắn ở những ô cửa sổ đã bị đập vỡ và phủ đầy bụi bẩn, trên mái nhà có rất nhiều chỗ thiếu ngói.

    ở Sainte-Esther, ai cũng biết rằng đó là ngôi nhà của Coffman. Vả lại người ta cũng có thể đọc được cái tên đó trên hòm thư đặt trên một cái cọc ở ngoài cổng.

    Ngôi nhà này bị bỏ hoang từ nhiều năm rồi. Alex và đám bạn mới chỉ biết sơ sơ ngôi nhà qua cái bề ngoài của nó như hiện tại thôi. Còn nghe theo người đời thì chẳng biết bao nhiêu câu chuyện ma quái, rùng rợn, bí hiểm, những hiện tượng không thể giải thích được về ngôi nhà hoang này. Thực tế như thế nào thì chẳng ai biết được.

    - Tớ có ý kiến - Michael bất ngờ lên tiếng, trong khi mắt nó đang quay sang nhìn vào vào cổng ngôi nhà. - Đây sẽ là một ý kiến tuyệt diệu để lấp khoảng trống cho buổi chiều của chúng ta.

    - ờ... ờ... ý kiến gì thế? - Alex hỏi lại, vẻ nghi ngờ.

    - Chúng ta sẽ khám phá ngôi nhà Coffman - Michael vừa trả lời vừa bước sang một lối đi vắt qua đám cỏ dại um tùm.

    - Cậu bị điên à? - Alex kêu lên rồi chạy tới giữ thằng bạn lại.

    - Cứ lên đó xem sao! Michael nhấn giọng. - Các cậu không muốn phiêu lưu một chút à? Đi, chúng ta sẽ cùng nhau khám phá bì mật ngôi nhà hoang này.

    Alex tần ngần đứng nhìn ngôi nhà bí hiểm trên đỉnh dốc, nó linh cảm thấy một điều gì đó không hay có thể xảy ra.


  2. #2
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520

    Mặc định

    (Tiếp)
    Nó đang định trả lời thì bất ngờ có một cái bóng lao vút lên khỏi đám cỏ um tùm rồi nhảy xổ vào người nó.

    Alex giật mình nhảy lui ra sau, chẳng may trượt chân ngã sóng xoài xuống bãi cỏ. Ngay sau đó, nó được nghe một trận cười nghiêng ngả của mấy đứa bạn.

    - Con cún ngốc nghếch đó mà!- Sarsh vừa cười vừa nói.- Hoá ra suốt từ nãy tới giờ nó vẫn bám theo chúng ta.

    - Muốn vào cũi hả?- Arthur quát con chó.- Thôi, ta đi nào, mặc xác nó!...

    Con chó lảng ra xa rồi dừng lại ngơ ngác nhìn theo đám bạn nhỏ đang nối đuôi nhau đi.

    Alex lúng túng đứng dậy, cậu ta tưởng rằng sẽ phải mang cả thúng ra để hứng lấy những lời châm chọc của đám bạn. Tuy nhiên, sự việc lại không diên ra như suy nghĩ của nó. Mấy đứa bạn đã nhanh chóng quay lưng lại tiếp tục quan sát ngôi nhà bí ẩn.

    - ừ, Michael này, cậu nói có lý đấy.- Arrthur gật gù.- Chúng ta cứ thử vào trong ngôi nhà đó xem nó có cái gì ra hồn không.

    - Chẳng có cái quái gì đâu.- Alex lẩm bẩm.- Ngôi nhà này có cái gì đó mập mờ khó hiểu lắm, các cậu có thấy thế không?

    - Thế thì sao nào?- Sarah buông một câu như thách thức.- Cậu sợ lắm à?

    - à...không... Nhưng theo cảm nhận của tớ thì tốt hơn hết là chúng ta không nên chui vào đó. Cái ngôi nhà lụp xụp cũ nát này làm cho tớ có cảm giác...

    - Cứ nói thẳng ra là nó làm cho cậu sởn da gà và muốn tè cả ra quần đi cho nó dễ hiểu!- Michael mỉa mai.

    - Sở da gà!...- Arthur lẩm bẩm nhắc lại. Và cậu ta co hai tay lại và làm động tác như thể đang vỗ cánh, trong khi mồm liên tục kêu cục ta cục tác. Với đôi mắt nhỏ như hạt nhãn và cái mũi vừa dài vừa nhọn, Arthur đã thực sự thành công khi bắt chước điệu bộ của một con gà mái vừa nhảy ổ đẻ.

    Alex thấy vậy cũng không nhịn được cười. Và cuộc tranh cãi có nên vào ngôi nhà hay không cũng chấm dứt luôn ở đó. Bốn đứa tiếp tục bước tới gần bậc cầu thang bằng bê tông dẫn lên cửa vào nhà.

    - Nhìn kìa!- Sarah nói- ở cánh cửa có một ô vuông bỏ ngỏ. Ta có thể thò tay vào trong mở cửa ra được đấy.

    - ý kiến cũng không đến nỗi ngốc lắm!- Michael nhiệt tình tán thưởng.

    - Các cậu định vào đấy thật đấy à?- Alex buột miệng hỏi lại.- Thế còn lão Nhện? Các cậu đã nghĩ đến chuyện đó chưa?

    Lão Nhện là một gã đàn ông chừng sáu chục tuổi, có dáng người và vẻ mặt rất kỳ quái. Người ta thường gặp lão nay chỗ này, mai chỗ khác ở trong thành phố. Lão có đặc điểm là thích mặc những bộ đồ màu đen trùm lên cái thân hình còm cõi và đặc biệt là hai tay và đôi chân gầy nhẳng. Nói tóm lại trông lão thật chẳng khác gì một con nhện, và có lẽ chính vì vậy mà người ta tặng luôn cho lão một cái biệt hiệu là lão Nhện. Còn tên thật của lão là gì thì chẳng ai được biết. Hơn nữa, không riêng gì cái tên mà đến cả tiểu sử, thân phận của lão ra sao cũng chẳng có ai hay. Thậm chí người ta còn không rõ cả nơi cư ngụ của lão nữa. Song có một điều mà ai cũng biết: Đó là chuyện người ta thường hay gặp lão lảng vảng ở gần ngôi nhà Coffman. Và có tin đồn rằng lão đã chọn căn nhà bí ẩn này làm nơi trú ẩn qua đêm.

    - Tớ không tin rằng lão Nhện sẽ khoái những người khách tới thăm ngôi nhà này.- Alex tiếp tục nói với vẻ mặt thất vọng. Nhưng lúc này Sarah đã áp sát người vào cửa rồi thò tay vào ô cửa hổng bên trên. Sau một hồi mò mẫm tay cô nàng đã chạm được vào then cửa và đẩy được nó ra. Cánh cửa gỗ nặng nề từ từ hé mở với những tiếng kêu cót két lạnh người.

    Cả bọn nối đuôi nhau bước vào nhà. Alex đi sau cùng. Trong nhà tối om, ánh sáng duy nhất bên trong chỉ là một vài tia sáng mỏng manh hắt từ bên ngoài vào thành những đốm sáng nhỏ rải rác đây đó trên nền đất. Những tấm ván sàn nhà cứ thi nhau kêu lên kẽo kẹt dưới những bước chân của đám trẻ khi chúng bước tới trước cửa phòng khách. Căn phòng rỗng tuyếch ngoại trừ một vài thùng bìa cứng vứt chỏng tơ dưới chân tường. " Không biết đây có phải là những thùng đồ của lão Nhện không nhỉ?" Alex tự hỏi.
    Trên tấm thảm trải trên nền nhà có một mảng sẫm màu hình bầu dục nằm ở chính giữa. Alex và Arrthur nhận ra cái vết đó đầu tiên, chúng đứng sững lại trước ngưỡng cửa rồi đưa mắt nhìn nhau.

    - Cậu có tin rằng đó là vết máu khô không?- Arthur hỏi, đôi mắt nhỏ của cậu ta sáng lên vì bị kích thích.

    Alex chợt thấy một cảm giác ớn lạnh chạy dọc cột sống.

    - Tớ hy vọng đó là chỉ là một vết dầu loang.- Nó trả lời.

    Arthur cười ré lên rồi phát một cái thật mạnh vào lưng thằng bạn vẫn bị coi là nhát như cáy. Sarah và Michael rủ nhau đi vào khám phá căn bếp. Khi Alex gặp lại đôi bạn này cũng là lúc chúng cùng đổ dồn ánh mắt vào cái nơi phủ đầy bụi bẩn nằm dọc theo cái bồn rửa bát. Alex phát hiện ra ngay cái đâng thu hút sự chú ý của cả bọn: hai con chuột đen xì mập mạp đâng giương mắt đứng nhìn cả bọn.

    - Trông chúng cũng xinh xắn đấy chứ!- Sarah nói- Nhìn chúng chẳng khác gì những con chuột trong phim hoạt họa.

    Tiếng nói của Sarah làm cho hai con chuột hốt hoảng chui tọt vào sau cái bồn rửa bát.

    - Nếu so với loài chuột thì chúng quả là quá to!- Michael vừa nói vừa nhăn mặt kinh tởm.- Tớ tin chắc rằng đấy là những con chuột sắp thành tinh rồi.

    - Chuột cống thường có đuôi dài không giống như chuột nhắt.- Alex lưu ý với thằng bạn.

    - Các cậu phải cẩn thận bởi lũ ôn dịch này đang đói lắm đấy!- Arthur vừa nói vừa bước tới một hướng khác.

    Sarah bước lại gần bồn rửa bát rồi mở cửa một cái tủ nhỏ treo trên tường ra. Bên trong tủ cũng chẳng có gì cả.

    - Chắc là lão Nhện đã chẳng bao giờ dùng tới cái gian bếp này.- Cô bé buông thõng.

    - Tớ thì tớ tin rằng lão luôn được ai đó mang thức ăn đến tận miệng rồi.- Alex nói đùa.- Thôi, ta đi tiếp đi!- Nhóm bạn tiếp tục bước sang phòng khác mà chúng đoán là phòng ăn. Căn phòng này cũng chẳng có gì đặc biệt ngoài sự trống rỗng và một lớp bụi phủ dày đặc. Trên trần nhà có một ngọn đèn chùm bẩn thỉu đến mức người ta không thể phân biệt được đó là kim loại hay thuỷ tinh nữa.

    - Mình đang đi vào một căn nhà có ma đấy.- Alex thì thầm.

    - Có thể!- Sarah vừa bước từ phòng lớn ra và nói.

    - Theo tớ thì chẳng có cái quái gì hay ho để mà tìm kiếm ở đây cả... trừ phi chúng ta say mê chiêm ngưỡng những lớp bụi dày đặc và mái ngói đầy mạng nhện kia.- Alex phát biểu khi gặp lại cô bạn.

    Chợt đâu đó vừa vang lên một tiếng động nặng trịch khisn cho cu cậu thót tim.

    - Cái...cái gì thế nhỉ? nó lẩm bẩm nói, mặt tái mét lại.

    Sarah cười ngặt nghẽo một lát rồi mới nói được:

    - ở trong ngôi nhà hoang nào mà chẳng có những tiếng động quái lạ như vậy hả ông thỏ đế.

    - Nhưng tốt hơn hết là ta cứ ra khỏi đây đi.- Alex năn nỉ. Tuy nhiên, cậu ta cũng cảm thấy hơi ngượng và lập tức chữa lại ngay:

    - Tớ bắt đầu cảm thấy khó chịu khi ở lại đây rồi đấy.

    - Còn tớ thì ngược lại, tớ cảm thấy rất khoái khi được vào một cái nơi cấm kỵ như thế này.- Sarah vừa nói vừa lững thững bước về phía một căn phòng nhỏ tối mò, có lẽ đây là một phòng làm việc hồi xưa.

    Cô bé định bước vào phòng thì va phải Michael đang bước ra.

    - Arthur không đi cùng với cậu à?- Sarah hỏi.

    - Tớ tưởng cậu ta đi xuống tầng hầm rồi cơ mà.

    - Hả? Hầm nào cơ?

  3. #3
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520

    Mặc định

    (Tiếp)
    Michael chỉ tay về phía một ô cửa đang mở ngỏ ở phía bên kía phòng lớn.

    - Đằng kia kìa, ở đó có một cái cầu thang đi xuống đấy.

    Cả ba người bạn đi về phía ô cửa đó. Quả thực ở đây coa những bậc cầu thang dẫn xuống một căn hầm tối đen.

    - Ê, Arthue, cậu đang ở trong đó đấy à?

    Im lặng! Rồi sau một lát, từ dưới sâu thẳm của bóng tối mới vọng lên giọng nói run run của bạn chúng:

    - Cứu tớ với! Cứu tớ với!

    - Nhanh lên, cứu tớ với!

    Nghe thấy tiếng kêu của bạn, không hiểu sao Alex lại can đảm đến thế. Cậu ta xô Sarah và Michael khi ấy còn đang tròn mắt, há mồm ra vì kinh sợ sang một bên, rồi vội lao xuống cầu thang.

    - Tớ tới đây, Arthur! - Có chuyện gì thế?

    Alex đứng khựng lại ở chân cầu thang, trống ngực đập loạn lên, mắt đảo khắp căn hầm tối đen với một chút ánh sáng từ cửa sổ đã bị bịt kín trên trần.

    - Arthur?

    Arthur đang ở đó. Nó đang ngồi chồm hỗm trên một cái can bằng kim loại nằm dưới đất, trên mặt tươi rói một nụ cười.

    - Tớ đùa một chút thôi mà!

    - Có chuyện gì thế? Điều gì đã xảy ra vậy? - Sarah và Michael cùng hỏi, hai đứa đang đứng thở phì phò đằng sau Alex. Phải giây lát sau chúng mới hiểu được sự tình.

    - Lại thêm một trò láo lếu nữa của cậu phải không? - Michael nói mà giọng vẫn còn run run.

    - Cậu cứ tưởng thế là hay lawsmd đấy! - Sarah bực tức nói.

    Arthur vẫn vừa cười vừa gật đầu, vẻ khoái chí về cái trò đùa của mình. Đây là sở trường của cậu ta.

    - Các cậu thật là ngây thơ quá!

    - Đừng có cho thế là hay nhé! - Sarah cãi lại. - Thế cậu đã bao giờ được nghe kể về một gã kêu cứu vì chó sói chưa? Cậu hãy tưởng tượng rằng cậu đang thực sự cần sự cứu giúp, rằng cậu đang gân cổ lên mà kêu cứu và rằng tất cả mọi người đều nghĩ là cậu vẫn đang khoác lác như mọi khi.

    Arthur nhún vai:

    - Thế cậu còn muốn chuyện gì xảy ra với tớ nữa?... Các cậu không thấy gì cả ư? Tớ tưởng ở dưới này còn hay hơn ở trên đó nhiều chứ?

    Cậu ta nói cũng có lý. Căn hầm này tạo cho cả bọn một cảm giác rõ ràng mạnh hơn.

    - Nhưng kiểu gì chúng ta cũng không nên ở lại đây. - Alex vừa nói vừa đảo mắt một lần nữa ra xung quanh phòng.

    Phía sau cái can sắt được dùng làm ghế ngồi cho Arthur là một cái bàn làm tạm bằng một tấm ván đặt trên mấy cái thùng. Xa hơn, phía sát chân tường, có một cái đệm bẩn thỉu bị một cái chăn cũ kỹ thủng lỗ chỗ phủ lên một nửa.

    - Chắc đây là nơi của lão Nhện! - Michael reo lên.

    Arthur đập chân vào đống vỏ đồ hộp rỗng và một số hộp thực phẩm đông lạnh khác được vứt chồng chất ở một góc phòng.

    - Lão ta ăn cũng sang ra phết đấy chứ! - Cậu nhóc nói. - Nhưng tớ vẫn thắc mắc là không hiểu lão hâm nóng những hộp thức ăn đông lạnh này ở đâu nhỉ?

    - Có thể là lão cứ để như thế mà ăn giống như kiểu ăn của thổ dân da đỏ vậy! - Sarah nói rồi đi thẳng về phía một chiếc tủ gỗ đang hé mở ở phía trước mặt nó.

    - Tuyệt chưa này! Tất cả lại đây mà xem! - Cô bé reo lên. Nó lôi ra một cái áo choàng lông cũ kỹ rồi khoác thử lên vai.

    - Kể ra cũng được đấy chứ! - Nó vừa nói vừa làm cho cái áo quay tròn xung quanh người.

    Michael và Arthur cùng chạy tới cái tủ và bắt đầu lục lọi ra đủ thứ, nào là những chiếc quần đùi dài tới mức đáng kinh ngạc, nào là một mớ áo sơ mi kẻ ca rô, những chiếc cà vạt bản rộng quá khổ, rồi tới những chiếc khăn quàng cổ, những chiếc túi đủ màu sắc.

    - Này, các bạn không nghĩ rằng tất cả những thứ đó đang là của một người nào đó hay sao? - Alex hỏi.
    Arthur nghển cổ lên hỏi lại:
    - Thế cậu còn muốn nó thuộc về ai nữa nào?
    - Những bộ đồ này để đây phải được hơn chục năm rồi ấy chứ! - Michael lên tiếng. - Không hiểu sao người ta có thể bỏ ngần ấy đồ ở đây được nhỉ?
    Thế nhỡ người ta tới lấy lại thì sao? - Alex hỏi bằng một giọng vẫn còn tất lo lắng.
    Để mặc các bạn tiếp tục lục lọi các ngăn tủ, Alex bỏ sang phía khác của căn phòng. Bức tường hậu bị che chắn gần hết bởi một bể nước khổng lồ, nơi tờ đó những đường ống dẫn nước bị mạng nhện chăng đầy dẫn đi các ngả. Đằng sau những đường ống này, Alex nhận thấy nhiều bậc thang hình như dẫn ra bên ngoài căn hầm.
    ở bức tường bên cạnh là một dãy giá nhiều tầng xếp đầy các loại lọ, bình sơn, giẻ rách và nhiều đồ dùng đã bị hoen ố. "Người ở đây chắc phải là một tay chuyên làm những công việc vặt vãnh". - Alex vừa nghĩ vừa nhìn vào một cái ê tô gỉ nhoèn gắn trên một cái bàn gỗ. Alex túm lấy tay nắm của cái dụng cụ cáu bẩn rồi ra sức vặn cho hai hàm sắc của nó nới rộng ra.
    Nhưng thật là bất ngờ, động tác này của cậu đã khiến cho một cánh cửa - nơi cậu không hề biết - ở ngay trên đầu cậu từ từ mở ra. Cánh cửa đó chính là nơi che dấu một cái tủ nhỏ được gắn chặt vào tường.
    Trong chiếc tủ tường mỗi một ngăn đó có một cái máy ảnh được đặt rất ngay ngắn ở chính giữa.

    Alex đứng im một hồi lâu, mắt chăm chăm nhìn vào cái máy ảnh. Có cái gì đó mách bảo cậu rằng phải có một lý do thật xác đáng thì cái máy ảnh mới được cất giấu vào đấy. Có cái gì đó mách bảo cậu rằng tốt hơn hết là đừng có động chạm vào. Tuy nhiên, sự tò mò còn mạnh hơn cả chính cậu ta. Alex thò tay vào chiếc tủ và nhấc cái máy ra.
    Chiếc máy ảnh vừa bị nhấc ra, cánh cửa tủ đã ngay lập tức tự động đóng sập lại với một tiếng kêu khô khốc.
    "Thật kỳ lạ. - Alex nghĩ. - Đây đúng là một nới thật kỳ cục để có thể cất một cái máy ảnh vào đó! Tại sao người ta lại để nó ở đây nhỉ? Nếu như cái máy ảnh có đủ giá trị để có thể được cất vào một cái tủ bí mật như vậy, thì tại sao người ta không mang nó đi?".
    Alex chăm chú xem xét. Đó là một chiếc máy ảnh cỡ lớn, nặng tới mức đáng ngạc nhiên với một ống kính dài. Có thể là ống ngắm từ xa. Alex rất quan tâm tới nhiếp ảnh. Cậu chỉ có một cái máy ảnh tự động rẻ tiền. Nhưng cậu cũng đang tiết kiệm tiền với hy vọng sẽ có ngày mua được một cái máy tử tế hơn, có tầm ngắm khá hơn. Cậu rất thích đọc những tạp chí chuyên ngành nhiếp ảnh để nghiên cứu các mẫu máy khác nhau được giới thiệu trong đó và cậu thường ghi lại tất cả những kiểu mẫu mà cậu thích.
    Alex cũng thường ao ước được đi chu du khắp thế giới, được khám phá những mảnh đất xa lạ, những đỉnh núi cao ngất trời và những khu rừng rậm khó đặc chân tới nhất. Và khi đó cậu sẽ cho ra đời những bức ảnh tuyệt mỹ nhất, và cũng chính những bức ảnh này sẽ biến cậu thành một nghệ sỹ nổi tiếng.
    Cái máy ảnh của Alex ở nhà đã quá tồi. Chính vì thế, tất cả các bức ảnh cậu chụp đều không nét và mọi người trong ảnh đều có một cái chấm đo đỏ ở trong tròng mắt.

  4. #4
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520

    Mặc định

    (Tiếp)
    Alex vẫn đang suy nghĩ xem báu vật cậu vừa phát hiện có đáng giá gì không. Cậu đưa chiếc máy sát vào mặt rồi nheo mắt nhìn qua kính ngắm.
    Phía bên kia phòng, Michael đang đứng chềnh ềnh ra trên bậ cầu thang với một chiếc khăn quàng màu vàng tươi trên cổ và một chiếc mũ phớt cao ngất trên đầu.
    - Đứng yên nhé, Michael! - Alex vừa nói vừa lò dò tiến lại gần thằng bạn, trong khi mắt vẫn dán vào kính ngắm.
    Cậu tìm thấy cái đó ở đâu thế? - Arthur ngạc nhiên hỏi.
    - Trong máy còn phim không? - Michael hỏi tiếp.
    - Đừng nói gì hết. - Alex trả lời. - Rồi các cậu sẽ thấy.
    Đứng dựa lưng vào tay vịn của cầu thang, Michael muốn chụp một pô ảnh với điệu bộ thật lịch sự. Alex ngắm nghía thật cẩn thận một lát rồi đưa tay dò dẫm tìm nút bấm.
    - Sẵn sàng chưa? Nào, cười lên một chút đi!
    - Chụp một kiểu chú cò nhỏ chuẩn bị bay nhé! - Michael vừa nói vừa nhăn mũi lại.
    - Trông buồn cười quá! - Arthur đáp lại.
    Alex bấm nhẹ vào cái lẫy nhỏ sau máy. Một tiếng "tạch" khẽ vang lên đồng thời với một tia chớp loà sáng. Sau tiếng kêu ro ro của bộ phận điện tử, một khe nhỏ ở phần dưới máy từ từ mở ra. Tiếp sau đó là một miếng giấy lờ mờ hình chữ nhật bất ngờ nhô ra.
    - Ê, xem này! - Alex reo lên. - Đây đúng là một cái máy chụp ảnh lấy ngay.
    Cậu bé lôi ra tấm ảnh còn chưa rõ ra khỏi hộp ảnh rồi giơ ra ngắm nghía.
    - Nhìn này, hình ảnh đang dần dần xuất hiện.
    Đưa tớ xem nào, - Michael vừa nói vừa tỳ cả người vào tay vịn cầu thang để nhảy xuống dưới đất.
    Một tiếng kêu răng rắc lạnh cả người bất ngờ vang lên.
    Chiếc tay vịn cầu thang bị gãy tung ra, Michael chới với hai tay định tóm lấy một cái gì đó.
    - Khôôông!
    Cậu ta rú lên rồi rơi huỵch xuống nền bê tông. Nằm sóng soài, bất động một lát, cậu ta mới định thần và cựa người định bò dậy nhưng lại buột miệng kêu lên đau đớn.

    - Cái mắt cá chân của tớ! Ôi trời ơi! Cái mắt cá chân của tớ...
    Alex vội vàng lao tới phía bạn cùng lúc với Sarah và Arthur.

    - Cứ từ từ, tớ sẽ giúp cậu - Sarah vừa nói vừa cúi xuống định đỡ Michael dậy.

    Vừa lúc đó, phía trên đầu chúng lại vang lên những âm thanh lạ khắc. Đó là tiếng những bước chân. Có ai đó đang ở trên tầng trệt thì phải.

    Có ai đó đã bước vào trong nhà...

  5. #5
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520

    Chương 2

    Tiếng bước chân mỗi lúc một gần hơn.

    Bốn người bạn nhìn nhau bối rối.

    - Phải ra khỏi đây thôi. - Sarah thì thầm.

    - Đừng bỏ mặc tớ, - Michael vừa hốt hoảng nói vừa cố nhỏm người dậy.

    - Cậu phải đứng dậy ngay. Nhanh lên! - Arthur nói.

    - Nhưng tớ không thể đặt chân xuống đất được.

    - Bọn tớ sẽ giúp cậu. - Sarah vừa nói vừa quay sang phía Arthur. - Cậu dìu Michael một bên, còn tớ dìu một bên kia Arthur gật đầu rồi luồn tay qua vai Michael. Sarah cũng làm như vậy ở phía bên kia.

    - Ta đi nào. - Cô bé thì thào nói.

    - Nhưng ta ra bằng đường nào bây giờ? - Arthur lo lắng hỏi.

    Phía trên đầu tiếng những bước chân mỗi lúc một nghe rõ hơn.

    - Phía sau cái bể nước kia còn có một cái cầu thang nữa đấy. - Alex vừa nói vừa chỉ tay về phía cuối phòng.

    - Cậu có chắc rằng cái lối đó sẽ đó sẽ dẫn ra phía ngoài không? - Michael hỏi, mặt mũi vẫn nhăn nhó vì đau đớn.

    - Tớ hy vọng là có - Alex nói, rồi vượt lên đi trước dẫn đường.

    - Điều tớ hy vọng trước tiên là cánh cửa trên đó không bị khoá.

    - Tớ cũng cầu mong như thế! - Arthur lẩm bẩm.

    Với sự giúp đỡ của hai bạn, Michael có thể đi được bằng cách nhảy lò cò. Cuối cùng thì nhóm bạn cũng bước được tới chỗ chân cầu thang. Cho tới lúc này, chúng mới nhận ra rằng trên đỉnh cầu thang là một ô cửa lớn với hai cánh cửa nằm ở trên tầng trệt của ngôi nhà.

    - Tớ chẳng trông thấy cái chốt cửa ở chỗ nào cả. - Alex lẩm bẩm.

    - Này, ai đang ở đó đấy?

    Đâu đó chợt vọng tới một giọng đàn ông nghe ồm ồm.

    - Chính... chính là lão Nhện đấy! - Michael lắp bắp.

    - Nhanh lên, Alex! Nhanh lên nào! - Sarah cuống quýt giục Alex vì lúc này cậu ta đang trèo lên cầu thang trước cả bọn.

    Alex đặt cái máy ảnh xuống sàn nhà rồi nắm lấy hai cái tay nắm của hai cánh cửa.

    - Ai đang ở đó thế?

    Lần này, cái giọng nói ma quái ấy có vẻ như rất gần.

    - Hình như cánh cửa bị khoá ở bên ngoài mất rồi - Alex bối rối.

    - Vậy thì phải đạp tung nó ra thôi! - Arthur thúc giục.

    Alex tì người vào mấy tấm ván gỗ đầy bụi, hít một hơi thật sâu rồi dùng hết sức đạp chân xuống đất. Tuy nhiên, tất cả vẫn không hề nhúc nhích.

    - Chúng ta bị mắc kẹt mất rồi! - Cậu bé than vãn.

    - Thử lần nữa đi, - Arthur thúc giục. - Có thể nó chỉ bị cài then thôi.

    Cậu ta buông tay khỏi người Michael rồi nói tiếp:

    - Khoan đã, để tớ giúp cậu một tay.

    Alex đứng dịch sang một bên để cho Arthur vào tiếp sức ở bên cạnh.

    - Cậu sẵn sàng chưa? - Arthur hỏi. - Một, hai... ba!

    Hai cậu dồn tất cả sức nặng vào hai cánh cửa gỗ. Thật bất ngờ, hai cánh cửa bật mở ngay lập tức.

    - Hoan hô! - Sarah reo. - Nhanh lên! Ta chuồn thôi!

    Alex vơ vội cái máy ảnh rồi nhảy ra khỏi cửa.

    Cánh cửa mở ra phía sau nhà. Khu vườn phía sau cũng có vẻ hoang dại như khu vườn trước. Trà ngập khu vườn là các loại cỏ dại mọc um tùm dưới cây sồi già có một cành lớn bị gãy dở còn đang lủng lẳng trên cây.

    Chật vật lắm Arthur và Sarah mới đưa được Michael lên hết cầu thang và đưa cậu ta thoát ra ngoài.

    - Cậu có thể đi được không? - Arthur hỏi. - Hãy thử một chút đi xem nào!

    Vẫn dựa vào hai bạn, Michael thận trọng đưa một chân về phía trước và đặt xuống đất. Cậu ta phải co lên ngay lập tức, rồi lại đặt liều xuống một lần nữa. Lần này thì động tác có vẻ quả quyết hơn một chút.

    - ờ, tớ có cảm tưởng là đã khá hơn rồi đấy! - Cậu ta reo lên.

    - Vậy thì cố nữa lên! - Arthur động viên.

    Cả bọn đi vội về phía hàng rào gai bao quanh khu nhà. Lúc này Michael đã có thể tập tễnh bước đi một mình. Tất cả đi men theo hàng rào cho tới khi gặp lại con đường ban đầu dẫn đến ngôi nhà.

    - Chà chà! - Arthur thở phào khi cả bọn đã quay ra ngoài phố. - Chúng ta đã thành công, nhưng tất cả cũng chỉ có thế thôi. Alex dừng lại ở bờ vỉa hè rồi quay lại nhìn ngôi nhà.

    - Nhìn kìa! - Cậu ta vừa nói vừa giơ tay ra chỉ trỏ cái gì đó. Cả bọn cùng quay lại nhìn theo hướng tay chỉ của Alex. Đằng sau một ô cửa sổ của ngôi nhà hoang chợt có một bóng người xuất hiện với hai bàn tay đang áp sát vào những tấm kính.

    - Lão Nhện! - Sarah thốt lên.

    - Lão... lão đang quan sát chúng ta! - Michael ấp úng.

    - Chuồn thôi! - Alex nói giọng run run.

    Cả bọn cắm cổ chạy một mạch tới một chỗ gần nhà Michael.

    - Cái mắt cá chân của cậu bây giờ ra sao? - Alex hỏi.

    - Tốt rồi, - Michael trả lời. - Tớ thấy đỡ đau hơn nhiều.

    - Suýt nữa thì cậu đi đời nhà ma. - Arthur vừa nói vừa lấy tay quệt mồ hôi trên trán. - Cũng may mà cậu đã được nhồi đầy giier rách trong người.

    - Cảm ơn vì đã nhắc lại điều đó với tớ. - Michael đáp lại tỉnh bơ.

    - Thế mà tớ cư nghĩ rằng chúng ta sẽ lại phải càu nhày vì không được phiêu lưu mạo hiểm cơ đấy!... Cả bọn đã được lãnh đủ rồi nhớ! - Sarah nói rồi ngôi phịch xuống một gốc cây.

    - Cái lão Nhện, tớ thấy cứ ghê ghê thế nào ấy, - Arthur vừa nói vừa lắc đầu.

    - Các cậu đã trông thấy lão đang quan sát cả bọn như thế nào chưa? - Michael hỏi. - Mà cái lão kỳ cục này lúc nào cũng chỉ thích mặc có mỗi một màu đen! Nhìn lão, người ta có cảm giác như đang tận mắt được trông thấy một con quỷ đói ấy!

    - Kiểu gì thì lão cũng đã nhìn thấy chúng mình và rồi thế nào cũng có lần lão sẽ nhận ra cả bọn. - Alex nói. - Và thế là tự nhiên chúng ta sẽ chẳng được tập tành gì ở dưới kia nữa!

    - Vì sao nào? - Michael hỏi lại. - Đấy có phải là nhà lão đâu. Ngôi nhà đó chỉ là nơi ngủ nhờ của lão thôi chứ. Nếu cần ta có thể đi báo cảnh sát.

    - Thế nhỡ lão bất ngờ cho ta một vố, hay một cái gì đó như vậy thì sao? Cậu làm sao biết được lão có thể làm những gì? - Alex cãi lại.

    - Theo tớ thì lão sẽ chẳng làm gì đâu. - Sarah nói xen. - Chắc chắn lão chẳng có gì phải bận tâm cả. Lão chỉ muốn người khác để cho lão được yên, thế thôi.

    - Đúng đấy, cậu nói rất có lý. - Michael tán thành - Lão không muốn người khác lục tung đồ đạc của mình lên. Chính vì vậy trông lão mới vó vẻ tức giận như vậy.

    Ngồi trên đám cỏ, Michael vừa lấy tay xoa vết thương ở mắt cá chân vừa tiếp tục nói chuyện. Cậu ta đột ngột quay sang hỏi Alex:

    - à này Alex, thế bức ảnh mà cậu đã chụp cho tớ bằng cái máy ấy đâu rồi?

    - à, ừ nhỉ!

    Cho tới lúc này Alex mới sực nhớ tới cái máy ảnh vừa lấy được ở dưới hầm trong căn nhà hoang. Cậu nhẹ nhàng đặt nó xuống thảm cỏ rồi thọc tay vào túi sau quần.

    - Tớ phải nhét nó vào đây lúc chạy trốn. - Cậu giải thích.

    - Nhanh nhanh đưa cho bọn tớ xem nào! - Michael giục.

    Alex rút tấm ảnh trong túi ra. Ngay lập tức cả ba người bạn túm tụm lại xem tác phẩm ngẫu hứng của cậu ta ra sao.

    - ơ... nhưng... đợi tớ một giây đã! - Alex tròn mắt ngạc nhiên khi cúi nhìn vào tấm ảnh. - Có cái gì đó không ổn thì phải!... Không hiểu đây là cái trò gì thế này?

    Cả nhóm bạn đều trố mắt, há mồm ra nhìn chằm chặp vào bức ảnh. Trong bức ảnh nổi lên hình ảnh của Michael đang rơi lúc cái tay vịn cầu thang bị gãy.

    - Không thể như vậy được! - Sarah kêu lên.

    - Cậu đã bấm máy trước lúc tớ ngã - Michael vừa nói vừa đón lấy bức ảnh từ tay Alex để xem cho rõ hơn. - Tớ còn nhớ rất rõ mà.

    - Chắc là các cậu nhầm hay sao ấy chứ. - Arthur nói và cúi người nhìn qua vai Michael. - Chắc chắn là lúc chụp ảnh cũng là lúc cậu bị ngã. Bức ảnh này cũng tuyệt đấy chứ!

  6. #6
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520

    Mặc định

    (Tiếp)
    Cậu ta cầm lấy bức ảnh rồi liếc nhìn sang Alex:

    - Cậu chẳng có bất cứ một sai sót nào đâu! Bức ảnh này được chụp rất khá đấy!

    - Nhưng tớ đâu có... Tức là... tớ muốn nói rằng... tớ thật sự không hiểu... - Alex cứ ấp a ấp úng nói không nên lời.

    - Không phải là tớ đang ngã. - Michael bực mình nhắc lại, trong khi mắt vẫn nhìn xoáy vào bức ảnh. - Các cậu nên nhớ: lúc đó tớ đang đứng dựa vào thành cầu thang, miệng còn đang cười toe toét, nụ cười còn có vẻ hơi ngố nữa. Đó chính là lúc Alex bấm máy.

    - Cái nụ cười ngố đặc của cậu thì tớ nhớ ra rồi!- Arthur nói - Chả gì thì nó cũng là một đặc điểm tự nhiên của cậu mà!

    - Đây không phải là trò đùa đâu - Michael hét lên.

    - Nhưng chuyện này vẫn có một cái gì đó thật là kỳ lạ. - Alex lẩm bẩm, vẻ suy tư.

    Rồi cậu ta bỗng giật mình khi nhìn vào đồng hồ:

    - ấy chết! Tớ phải về nhà đây.

    Alex đã hứa với mẹ là sẽ về sớm để giúp bà chuyển cái máy thông gió trước bữa tối. Vậy là lúc này cậu đã thất hứa vì về muộn.

    Cậu vội vàng chào tạm biệt các bạn rồi chạy một mạch về nhà. Lúc này mặt trời đã lặn thấp thoáng sau những hàng cây để lại đằng sau nhìêu cái bóng dài đổ trên mặt đường.

    Alex chỉ dứng lại khi còn cách nhà mình có vài mét. :ơ kìa, cái ô tô đậu trước lối đi kia không biết là của ai thế nhỉ?" - cậu ta vừa tự hỏi vừa tiến lại gần chiếc xe.

    Đó là chiếc xe sơn màu xanh nước biển. " Một cái xe mới tinh!" - Cậu ta chợt hiểu. - "Chắc hôm nay ba vừa tìm mua được chiếc xe này".

    Alex dừng lại ngắm chiếc xe. Nhãn hiệu của cửa hàng ô tô vẫn còn được dán trên một tấm cửa kính. Cậu ta mở cửa trên chỗ tay lái ra và nghiêng người nhòm vào bên trong. Chà chà... Cái xe này có một cái mùi thật đặc biệt, một cái mùi rất dễ chịu. Các ghế ngồi trong xe vẫn còn nguyên một lớp ni lông mới tinh bọc bên ngoài. Thật là một tác phẩm tuyệt diệu!

    Alex nâng máy ảnh lên ngang mắt rồi lùi lại mấy bước. "Nhất định phải chụp một kiểu ảnh làm kỷ niệm khi cái xe này còn mới toanh" - Cậu ta tự nhủ.

    Cậu ta tiếp tục lùi thêm một chút nữa cho tới khi cả chiếc xe nằm gọn trong kính ngắm. Sau một chút cân nhắc, cậu bấm máy.

    Cũng như lần trước, sau tiếng kêu ro ro quen thuộc, đầu tấm ảnh từ từ xuất hiện ở khe hộp nhỏ ở dưới máy ảnh.

    Chụp xong kiểu ảnh, Alex quay ngay vào trong nhà.

    - Mẹ ơi, con về đây rồi! - Cậu kêu toáng lên khi đã bước vào nhà.

    Cậu chạy thẳng lên cầu thang dẫn tới phòng mình.

    - Alex, con về rồi đấy à? - Tiếng bà mẹ gọi vọng tới. - Ba con cũng đã về rồi đó.

    - Con biết rồi. Con sẽ xuống ngay đây. Con xin lỗi vì đã về muộn.

    "Tốt hơn hết là mình phải giấu cái máy này đi" - Cậu quyết định. "Nếu trông thấy nó chắc chắn ba mẹ mình sẽ hỏi nguồn gốc của nó. Mà mình thì đâu có thích trả lời những câu hỏi kiểu này".

    - Alex, con đã trông thấy chiếc xe mới chưa? - Bà mẹ từ dưới cầu thang hỏi vọng lên - Nhưng con đang làm cái gì ở trên đó mà lâu thế?

    - Con xuống ngay đây mà!

    Alex nhìn mãi mà không biết nên cất cái máy ảnh vào đâu.

    Hay là cất dưới gầm giường? Không được, mẹ cậu sẽ phát hiện ra lúc chuyển máy thông gió qua đây.

    Alex chợt nhớ tới cái "ngăn bí mật" do mấy tấm ván ở đầu giường tạo thành. Cậu đẩy vội cái máy vào đó rồi lật đật chạy về phía cửa phòng trong khi tay vẫn không quên vuốt ngược mớ tóc đang loà xoà trước trán. Nhưng như chợt nhớ ta điều gì, cậu đứng sững lại trước ngưỡng cửa.

    Còn cái bức ảnh chụp chiếc xe! Không hiểu nó ra sao rồi nhỉ? Phải mất tới gần một phút Alex mới nhớ ra rằng cậu đã vứt tấm ảnh đó ở ngay trên giường. Vì tò mò muốn biết xem bức ảnh vừa chụp ra sao, cậu quyết định quay trở lại phía giường nằm của mình.

    - Ôi không!

    Cậu tròn mắt, há hốc mồm, kinh ngạc nhìn tấm ảnh.

    "Cái quái gì thế này?".

    Alex giơ bức ảnh vào sát mặt hơn nữa để kiểm tra. "Không, không thể như thế được! Liệu mình có bị quáng gà không đây?".

    Trong tấm giấy hình chữ nhật trên tay, chiếc xe mới màu xanh nwuowcs biển đã trở thành một đồ vật thê thảm. Nhìn vào, người ta cứ tưởng nó vừa bị tan nạn: chiếc kính chắn gió bị nát vụn ra, chiếc thùng xe bị dồn ép lại một cục, chiếc cửa bên phía tay lái bị đẩy tụt vào tận trong.

    Làm như thế nào mà một cái xe mới toanh lại có thể biến dạng thành một thứ đồ phế thải như vậy được nhỉ?

    - Alex, con đâu rồi? - Bà mẹ lại réo lên. - Xuống nhanh lên, ba mẹ đói lắm rồi đây!

    - Con xin lỗi. - Cậu bé trả lời mà mắt không rời khỏi bức ảnh. - Con xuống ngay đây!

    Cậu quẳng bức ảnh vào chiếc tủ ngăn của mình rồi quáng quàng chạy về phía cầu thang. Hình ảnh chiếc ô tô bị tan nát đã in đậm vào tâm trí cậu. Câu chuyện kỳ lạ này làm cho trống ngực cậu bắt đầu đập loạn lên. Cậu hồi hộp lượn qua phòng khách rồi liếc mắt trông qua ô cửa sổ trước ngôi nhà.

    Chiếc xe màu xanh nước biển vẫn đang lấp loáng ánh sơn bóng lộn dưới ánh chiều tà. Nó vẫn còn nguyên vẹn.

    Alex vội vàng quay vào phòng ăn, nơi ba mẹ cậu đang sốt ruột ngồi đợi bên bàn ăn cùng với William, anh cả của cậu.

    - Chiếc xe mới thật là tuyệt, ba mẹ ạ! - Cậu vừa nói vừa cố xua đuổi cái hình thù dị dạng của chiếc xe trong bức ảnh khỏi tâm trí mình. Nhưng cậu không sao ngăn cản được những ý nghĩ về lớp vỏ xe bị biến dạng, những chiếc kính chắn gió bị vỡ vụn.

    - Sau bữa tối này, ba sẽ đưa mấy mẹ con đi dạo một vòng. - Ba cậu tuyên bố.

    - Chà chà... Cái món gà giò này của mẹ sao mà ngon thế! - William vừa nói vừa nhai nhồm nhoàm.

    - Cảm ơn lời khen của con. - Bà Bauks tủm tỉm cười. - Nhưng mẹ cũng xin báo cho con biết rằng đó là món thịt bê... chứ không phải là thịt gà giò đâu nhé.

    Hai anh em Alex cười phá lên. William ngượng chín mặt.

    - Đó là..., - cậu ấp úng. - Con muốn nói rằng món thịt bê ngon đến nỗi con cứ tưởng đó là... thịt gà giò.

    - Mẹ cứ tự hỏi không hiểu sao mẹ cứ phải vất vả trong vấn đề bếp núc như vậy. - Bà Bauks thở dài.

    Thấy vậy, ông Bauks tìm cách chuyển chủ đề nói chuyện:

    - Tình hình xưởng làm kính của con ra sao rồi?

    - Chiều nay, xưởng kính thiếu va-ni nên phải tạm nghỉ, tất cả chỉ có thế thôi ba ạ!William kể.

    - Con không chắc là có thể sẽ cùng đi theo cả nhà sau bữa tối được đâu ba ạ. - Alex vừa nói vừa nhìn vào đĩa thức ăn mà cậu chỉ vừa mới đụng vào.

    - Tại sao thế con? - Ba cậu hỏi.

    - Vì rằng...

  7. #7
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520

    Mặc định

    (Tiếp)
    Alex lúng túng tìm lý do thích hợp nhất để trả lời. Nhưng không hiểu sao cậu cứ có cảm tưởng đầu óc mình đang quay cuồng trống rỗng. Cậu không thể nói ra sự thật được.

    Không thể kể cho cả nhà nghe rằng câu đã chụp ảnh thằng Michael trước lúc nó ngã, ấy vậy mà ảnh lại hiện hình ảnh lúc nó đang ngã.

    Và cậu cũng không thể kể rằng cậu vừa mới chụp một kiểu ảnh cho chiếc ô tô mới, nhưng thực tế bức ảnh lại cho thấy một chiếc ô tô biến hình dị dạng đến mức thê thảm!...

    Alex không hiểu gì, hoàn toàn không hiểu gì về chuyện đó! Cậu bắt đầu cảm thấy một nỗi lo sợ kinh khủng đang xâm chiếm toàn thân. Đó đúng là một cảm giác kinh hoàng. Cậu thấy sợ, rất sợ, thực sự lo sợ mà không hiểu vì sao.

    Nhưng cậu không thể nói gì với mọi người trong nhà được. Đó là một điều quá vô lý. Một hiện tượng không thể tin được.

    - Con đã hứa... đã hứa với thằng Michael là sẽ đến nhà nó. - Cậu ấp úng nói, mắt cụp xuống.

    - Vậy thì con chỉ cần gọi điện báo lại cho nó rằng con sẽ tới vào ngày mai. - Ông Bauks đáp lại. - Chuyện đó có gì hệ trọng đâu.

    - Với lại... con cảm thấy trong người không được khoẻ lắm.

    - Có gì không ổn thế con? - Bà Bauks lo lắng hỏi. - Con bị sốt à? Vừa nãy, mẹ đã trông thấy mặt mũi con đỏ bừng lúc con chạy xộc vào nhà.

    - Không, con không bị sốt. - Alex lúng túng trả lời. - Con chỉ hơi mệt mỏi một chút thôi. Hơn nữa, con cũng cảm thấy mình không đói lắm.

    - Anh có thể xơi món gà giò của em... à, anh muốn nói món thịt bê của em được không? - William hỏi.

    Không đợi trả lời, cậu ta nhoài người qua bàn cầm vội lấy đĩa thức ăn của cậu em út.

    - Nếu chịu khó đi chơi một chút, con sẽ cảm thấy người dễ chịu hơn đấy. - Ông Bauks vừa nói vừa nhìn Alex bằng một ánh mắt nghi ngờ. - Con sẽ hít thở không khí ngoài trời. Và nếu muốn, con có thể ngả lưng ra chiếc ghế sau xe.

    - Nhưng cuối cùng thì, thưa ba...

    Alex không thể nói gì hơn. Cậu cảm thấy chẳng còn lý do nào để mà nói nữa. Giả sử như cậu có tìm cách báo trước cho mọi người trong nhà biết về mối nguy hiểm cậu đang linh cảm thấy, thì rốt cuộc cũng sẽ chẳng có ai tin cậu nói gì cả.

    - Con sẽ phải đi cùng với cả nhà, chấm hết! - Ba cậu tuyên bố và nhìn thẳng vào mặt cậu. - Con đã chẳng nóng lòng chờ đợi cái xe mới này như thế là gì... Ba không hiểu chuyện gì đã xảy ra với con.

    "Mình cũng vậy, mình cũng chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra với mình nữa - Alex thầm nghĩ. - Tại sao mình lại sợ đi chơi một vòng quanh thành phố bằng cái xe mới này như thế nhỉ? Chẳng lẽ chỉ vì những điều kỳ lạ trong cái máy ảnh ấy thôi ư?".

    "Thật là ngu ngốc" - Cậu cố xua đuổi những ý nghĩ lo sợ trong đầu đi.

    - Con đồng ý, thưa ba. Con sẽ đi với cả nhà. - Alex đáp lại với một nụ cười gượng gạo.

    - Lái chiếc xe này quả là dễ chịu. - Ông Bauks vừa nói vừa nhấn ga cho xe đi sát lề đường. - Điều khiển nó cũng dễ dàng như việc điều khiển một chiếc xe nhỏ.

    Bà Bauks ngoái đầu lại hỏi hai cậu con trai đang ngồi ở ghế sau:

    - Hai đứa đã thắt dây bảo hiểm chưa?

    - Rồi, mẹ ạ. - Willam trả lời.

    Một chiếc xe tải rồ ga vượt lên trước xe họ. Alex không rời mắt khỏi mặt đường.

    Ông Bauks cho xe chạy rời khỏi lề đường và đi vào đường cao tốc - nơi gần như vắng tanh.

    - Chạy hết ga đi, ba ơi - William vừa nói vừa nhoài người về phía trước. - Con thử xem ngồi trong cái xe mới này sẽ như thế nào!

    Ông Bauks khẽ gật đầu rồi nhấn ga.

    - Chạy tới tốc độ một trăm cây số rồi mà cẫn cứ như không ấy. - Ông nói vẻ thoả mãn.

    - Đi chậm thôi anh - Bà Bauks lên tiếng. - Anh thừa biết ở đây chỉ được phép đi với tốc độ tối là chín mươi cây rồi còn gì.

    - Anh chỉ muốn thử một chút thôi mà. - Ông Bauks đáp lại. - Anh muốn kiểm tra tất cả mọi thứ trên chiếc xe này.

    Alex liếc mắt nhìn đồng hồ trên bảng điều khiển. Lúc này, kim đồng hồ đang dao động xung quanh con số một trăm mười.

    - Xem kìa, giảm ga đi anh. - Bà Bauks nài nỉ. - Sao anh cứ xử sự như một đứa trẻ ấy!

    Ông Bauks bật cười khoái chí. Ông cho xe của mình vượt lên trước hai chiếc xe con đang đi bên phải đường. ánh đèn pha từ những chiếc xe ngược chiều hắt xuống mặt đường loang loáng trong lúc màn đêm dần buông.

    - Alex, con nói gì đi! Suốt từ nãy tới giờ mẹ chẳng thấy con nói năng gì cả. Con không sao chứ?

    - Con vẫn bình thường, mẹ ạ. - Alex trả lời.

    Nhưng thực ra, cậu đang cảm thấy không yên tâm lắm. Ba cậu đang phóng quá nhanh. Lúc này đồng hồ đo tốc độ đã chỉ quá con số một trăm năm mươi.

    - Con thấy thế nào, Alex? - Ông Bauks vừa hỏi vừa lái xe bằng một tay, trong khi tay còn lại đang dò dẫm trên bảng điều khiển xe trước mặt. - Quái! Không hiểu các nút điều khiển đèn pha đâu hết rồi?

    - Tuyệt vời! - Alex vừa trả lời vừa cố nặn ra vẻ hào hứng. - Đây quả là một chiếc xe tuyệt vời!

    Tuy nhiên, cậu vẫn không sao kiềm chế được vẻ lo lắng trên nét mặt. Bức ảnh về chiếc xe bị biến dạng vẫn luôn ám ảnh cậu.

    - Không hiểu công tắc đèn đâu ấy nhỉ? - Ông Bauks lẩm bẩm - Nhất định là nó phải nằm ở chỗ nào đấy chứ!...

    Trong giây lát, ông thôi không chú ý đến quãng đường trước nữa mà lại để mắt nhìn vào bảng điều khiển xe, và chỉ đợi có thế chiếc xe lạng sang trái ngay lập tức.

    - Kìa ba! Alex hét lên. - Chú ý chiếc xe tải!...

    Tiếng còi xe tải vang lên inh ỏi.

    Chiếc xe con lắc lư như vừa bị một trận cuồng phong thổi bạt đi. Ông Bauks đánh mạnh tay lái sang phải.

    Chiếc xe tải phóng vèo qua như tên bắn, may mà chưa quệt vào chiếc xe của ông.

    - Xin lỗi nhé! - Ông vừa nói vừa giảm dần ga: một trăm bốn mươi, trăm hai mươi, trăm mười...

    - Tôi đã nói với ông là đừng phóng nhanh như thế cơ mà. - Bà Bauks hốt hoảng gắt lên. - Suýt nữa thì ông giết chúng tôi rồi còn gì!

    - Anh chỉ đang thử tìm công tắc đèn pha ở đâu thôi. à, nó đây rồi! ở ngay trên vô lăng mà mình không biết.

    - Thế nào các con? - Bà Bauks ngoái lại phía sau hỏi.

    - Không có vấn đề gì đâu mẹ ạ. - William trả lời, giọng vẫn còn run run.

    Cậu ta ngồi bên trái, tức là bên suýt bị chiếc xe tải quệt vào.

    - Tất cả vẫn ổn thôi, mẹ ạ. - Alex nói. - Bây giờ chúng ta quay về nhà được chưa ạ?

    - Con không muốn đi tiếp à? - Ông Bauks hỏi, giọng hơi thất vọng. - Ba định dẫn mọi người tới Santa Clara để uống một chút gì đó.

    - Alex nói đúng. - Bà Bauks nói. - Tối nay đi như vậy là đủ rồi. Chúng ta phải quay về thôi.

    - Em biết đấy, chiếc xe tải đâu có lượn sát mình như em tưởng tượng. - Ông Bauks cằn nhằn.

  8. #8
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520

    Mặc định

    (Tiếp)
    Tuy nhiên ông cũng không phản đối đề nghị của vợ, lái xe khỏi đường cao tốc rồi quay về nhà. Vừa về đến nhà, Alex vội vàng lấy bức ảnh ra xem lại: rõ ràng trong ảnh là một cái xe mới dính đầy thương tích, với cánh cửa bên tay lái bị phá tan cùng những tấm kính chắn gió nát vụn.

    - Chuyện này thật khó hiểu. - Cậu lẩm bẩm và đặt bức ảnh vào cạnh chiếc trong ngăn bí mật ở đầu giường. - Thật là hoàn toàn khó hiểu!...

    Cậu lôi chiếc máy ảnh ra rồi ngắm nghía theo đủ mọi hướng.

    "Mình cần phải làm thử một lần nữa mới được - cậu vừa nghĩ vừa bước tới đứng trước cái gương gắn trên tường, phía trên chiếc tủ ngăn. - Mình sẽ chụp cho mình một kiểu ở trong gương mới được".

    Alex nâng máy lên, nhưng lại thay đổi ngay ý định vì cậu chợt hiểu rằng điều đó xẽ chẳng có ích gì: ánh sáng phản chiếu từ chiếc gương sẽ xoá nhoà đi hình ảnh khi chụp.

    Cậu cầm máy sang phòng William. Cậu anh cả đang ngồi trước máy vi tính, gương mặt ánh lên một màu xanh bạc do ánh sáng từ màn hinhd hắt vào.

    - Em có thể chụp cho anh một kiểu được không? - Alex hỏi.

    William cố gõ thêm mấy chữ nữa rồi mới chịu ngẩng mặt lên, mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên:

    - Em móc đâu ra cái máy ảnh đó thế?

    - à, ờ... ờ... đây là chiếc máy em mượn của Sarah.

    Alex không thích nói dối. Tuy nhiên cậu cũng không muốn nói tới chuyện mình đã cùng các bạn thâm nhập vào ngôi nhà Coffman.

    - Thế nào, anh có muốn làm một pô không? - Alex gặng hỏi.

    - Anh chỉ sợ mình sẽ làm nhiễu loạn cái máy của em thôi. - William nói đùa.

    - Em tin chắc rằng bây giờ nó đã bị nhiễu loạn rồi. Chính vì vậy em mới cần chụp thử một kiểu.

    - Vậy thì chụp đi. - Cậu anh cả vừa nói vừa làm động tác lác mắt và lè lưỡi ra.

    Alex bấm máy. Một tấm giấy lờ mờ từ từ thòi ta ở khe máy sau khi tiếng kêu ro ro đã tắt.

    - Em cảm ơn. Hẹn lát nữa nhé! - Alex vừa nói vừa đi ra cửa.

    - Ô kìa, khoan đã! Anh không được quyền xem bức ảnh sao? - William gọi với ra.

    - Nếu như bức ảnh không bị hỏng thì lát nữa em sẽ cho anh xem. - Alex trả lời vội vàng quay về phòng mình. Cậu ngồi trên đầu giường, đặt bức ảnh đang dần dần hiện hình lên đầu gối. Màu vàng hiện lên đầu tiên, sau đó đến màu đỏ rồi đến các sắc màu khác.

    Alex giật thót người khi gương mặt người anh đang trở nên rõ nét hơn.

    - Ôi, không! Thật không thể nào tin được cái trò này. - Cậu lẩm bẩm.

    Trong bức ảnh, William không bị lác mắt cũng không hề thè lưỡi. Gương mặt cậu ta lộ rõ vẻ sợ hãi và hoảng loạn.

    Khi những cảnh cuối cùng hiện lên trên bức ảnh, Alex lại một phen nữa phải kinh ngạc. William không ngồi ở trong phòng mà là ở phía ngoài. Đằng sau cậu ta là một ngôi nhà nổi lên giữa những bóng cây xanh.

    Alex chăm chú nhìn vào ngôi nhà. Cậu có linh cảm rằng hình như ngôi nhà đang mách bảo cậu một điều gì đó. Liệu đây có phải là ngôi nhà nằm đối diện với khu đất chơi thể thao hay không? Cậu ngắm bộ mặt sợ hãi của anh trai một lần nữa, rồi cất bức ảnh cùng chiếc máy vào cái ngăn bí mật trước khi đậy nắp lại cẩn thận.

    "Chiếc máy này hoàn toàn bị nhiễu loạn rồi". - Cậu vừa nghĩ vừa cởi quần áo đi ngủ.

    Nằm dài trên giường, mắt đau đáu nhìn vào những bóng cây đang lay động trên trần nhà, cậu tự nhủ không nên nghĩ tới chuyện đó nữa. Nói cho cùng thì việc quái gì cứ phải bận tâm nghĩ tới một cái máy nhiễu loạn như vậy kia chứ?

    Chiều thứ ba, sau khi tan học về, Alex vội vàng chạy đi tìm Sarah ở sân chơi thể thao để xem trận đấu bóng chày mà đội bóng của Arthur phải tham gia.

    Đó là một ngày thu đẹp trời. Mặt trời thả sức toả ánh nắng vàng óng ả giữa bầu trời xanh không gợn một bóng mây. Những thảm cỏ bao quanh sân bóng toả một mùi thơm nồng thật dễ chịu do những ngọn cỏ vừa được cắt xén sáng nay.

    Hai đội bóng đang khởi động. Một số phụ huynh học sinh và học sinh trong thành phố cũng có mặt tại đây để cổ vũ cho trận đấu. Một số cổ động viên đang ngồi vắt vẻo trên những hàng ghế băng, số còn lại ngồi luôn xuống thảm cỏ.

    Alex chạy tới gặp Sarah ở bên lề sân bóng.

    - A, tớ biết ngay là thế nào cũng nghĩ đến việc mang máy ảnh tới đây mà. - Sarah reo lên.

    - Tớ nghĩ là nó đã hỏng rồi. Các bức ảnh chụp từ chiếc máy chết tiệt này đều không bình thường. Tớ thật chẳng hiểu ra sao nữa.

    - Vụng múc chê đất lệch. - Sarah mỉa mai. Có thể đó không phải là lỗi của nó mà là của chính cậu!

    Cô bé giật lấy cái máy từ tay cậu bạn Alex.

    - Ơ kìa, cậu làm cái trò gì thế? - Alex vừa hỏi vừa giơ tay định chộp lấy cái máy.

    Tuy nhiên, Sarah đã kịp lùi ra khỏi tầm tay của cậu.

    - Tớ muốn chụp cho Cò Hương một kiểu. Và kiểu ảnh đó sẽ có tên là: Đà điểu rụng trụi lông! - Sarah nói.

    - Cảm ơn tấm lòng của quý vị! - Arthur đáp lại tỉnh bơ, cậu ta tới từ lúc nào mà Sarah không biết. Trông Arthur lúc này càng có vẻ buồn cười hơn trong bộ phục màu trắng. Chiếc áo thì quá dài so với khổ người cậu, trong khi chiếc quần đùi lại quá ngắn. Chiếc mũ xanh với cái lưỡi trai dài là thứ đồ duy nhất gần vừa với cậu ta. Arthur chợt nhận ra chiếc máy ảnh trên tay Sarah.

    - Máy của cậu à? Mang nó tới đây là một ý tưởng hay đấy.

    - Chính tớ đã bảo Alex cầm máy tới đây để chụp cho cậu một kiểu làm kỷ niệm đấy. - Sarah nói.

    - Cậu định sưu tầm chân dung các nhà thể thao vĩ đại phải không? - Arthur hỏi.

    - Không, tớ định chụp chân dung những thằng hề hạng bét. - Sarah trêu chọc.

    - Xì, thực ra là do các cậu đố kỵ đấy thôi. - Arthur cãi lại. - Các cậu ghen tị bởi tớ là một nhà vô địch và vì các cậu không đủ sức nhấc chân chạy quá mười mét mà không bị đứt hơi!

    - Này, Cò Hương, về ngay đi! - Huấn luyện viên đội bóng của Arthur đứng gọi từ cuối sân.

    - Tớ phải quay lại đó đây! - Arthur quay người định chạy đi.

    - ấy, khoan đã! Đợi tớ chụp cho một kiểu đã! - Alex gọi giật giọng.

    Arthur lại phải quay mặt lại.

    - Không được, phải để tớ chụp. - Sarah phản đối và quay ống kính về phía Arthur.

    Alex bất ngờ chộp lấy cái máy ảnh.

    - Để tớ chụp, nhìn đây nào! - Cậu ta vừa nói vừa nâng máy ảnh lên ngắm rồi bấm máy luôn.

    - Cậu làm cái trò gì thế? - Sarah cáu tiết gắt lên.

    - Xin lỗi, tớ không cố ý...

    Sarah lựa chiều cầm lấy tấm giấy chữ nhật vừa thò ra ở khe máy ảnh. Hai cậu bé chụm đầu lại xem những hình ảnh và màu sắc đang hiện dần lên trên tấm giấy.

    - Nhưng... cái quỷ gì thế này? - Arthur buột miệng kêu lên. Sarah và Alex cũng đứng đờ người ra mà không nói được nên lời.

    Bức ảnh cho thấy Arthur đang nằm sóng soài giữa sân bóng. Hai mắt cậu nhắm nghiền, cái cổ ngoẹo đi một góc bất thường so với thân người cậu.

  9. #9
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520

    Chương 3

    - Đó là một cái máy có tính năng đặc biệt hay là cái quái gì thế? - Arthur vừa hỏi vừa cầm lấy bức ảnh.

    - Thật không thể nào tin được! - Alex vừa lẩm bẩm vừa lắc đầu.

    - Ê, Cò Hương, quay về nhanh lên! - Huấn luyện viên lại cất tiếng gọi.

    - Em về ngay đây!

    Arthur trả lại bức ảnh cho Sarah rồi lật đật quay về với đội bóng.

    Một hồi còi dài chợt vang lên, các đội viên của hai đội lại bắt đầu đứng vào vị trí.

    - Cậu có thể giải thích cho tớ biết tại sao bức ảnh lại đến nông nỗi này không? - Sarah hỏi và tiếp tục nhìn vào bức ảnh. - Nói đúng ra thì theo bức ảnh này, Arthur đang nằm bất tỉnh nhân sự dưới đất. Mặc dù lúc bấm máy, rõ ràng là cậu ta đang đứng sờ sờ trước mặt chúng ta.

    - Tớ chẳng hiểu gì cả, hoàn toàn không hiểu gì cả. - Alex trả lời với vẻ mặt đăm chiêu.

    Đôi bạn rủ nhau tới ngồi dưới một gốc cây hơi lui vào một chút so với sân bóng.

    - Cậu đã nhìn rõ cái cổ cò của cậu ta chưa? - Sarah hỏi tiếp. - Tớ trông nó thật kinh khủng.

    - ừ, tuy nhiên, đó không phải là lần duy nhất...

    Alex định nói cho cô bạn biết về bức ảnh chụp chiếc ô tô mới, về William, nhưng Sarah đã không để thời gian cho cậu tiếp tục được bộc bạch suy nghĩ của mình:

    - Cậu còn nhớ bức ảnh chụp Michael không? Nếu nhìn trong ảnh thì rõ ràng là cậu ta đang bị ngã, nhưng thực tế thì cậu lại bấm máy trước lúc đó nhiều. Cậu có thấy lạ không?

    - ừ, còn hơn cả lạ nữa ấy chứ! - Alex thừa nhận.

    - Để tớ kiểm tra xem nào! Sarah vừa cầm lấy máy ảnh. - Trong này còn tấm giấy nào ko?

    - Tớ cũng không rõ vì chẳng thấy đồng hồ báo số ở đâu cả.

    Sarah quay cái máy ra đủ hướng để quan sát.

    - Cậu nói đúng đấy, trên cái máy này chẳng có bất cứ một số hay dấu hiệu gì cả. Làm sao mà biết được nó đã được nạp thêm giấy hay chưa nhỉ?

    Alex nhún vai không biết. Trên sân, trận bóng đã bắt đầu bước vào một hiệp mới.

    - Theo cậu thì người ta nạp điện và giấy vào đường nào? - Sarah hỏi tiếp.

    Alex cúi xuống chỉ vào sau máy:

    - Theo tớ thì đường này. Cái má này phải mở được ra.

    Sarah lắc đầu:

    - Nếu thế thì tớ sẽ rất ngạc nhiên đấy. Phần lớn các loại máy chụp ảnh lấy ngay đều được nạp từ đằng trước.

    Tuy vậy, cô vé vẫn cố dịch chuyển má sau cái máy ảnh song chẳng có gì động đậy cả. Các má khác của chiếc máy ảnh cũng không hề nhúc nhích như vậy.

    - Vậy thì tớ cũng chẳng hiểu cái máy này hoạt động theo kiểu gì nữa! - Cô bé bực mình nói.

    - Cứ bình tĩnh đã nào. Để tớ xem lại một lần nữa xem sao. - Alex vừa nói vừa xoay cái máy theo đủ hướng để kiểm tra. Song rốt cuộc cũng chẳng mang lại kết quả gì.

    - Lạ thật, trên này không có tên, không có mác, không có bất cứ một chỉ số nào. Chẳng có gì hết - cậu ta ngẩng lên, ngạc nhiên nói.

    - Sao lại có thể như thế được nhỉ? - Sarah kêu lên. - Tất cả các loại máy ảnh đều có một cái tên. Quả là bất bình thường khi chiếc máy của cậu lại không như thế. Thậm chí tớ còn thấy nó mờ ám nữa là đằng khác.

    - ấy chết, đợi một phút! - Alex phản đối. - Tớ xin nhắc lại với đằng ấy rằng đây không phải là chiếc máy ảnh của tớ. Tớ đã không mua nó. Tớ chỉ bắt được nó thôi mà!

    - ừ, thì cứ cho là như vậy. Nhưng dù sao thì nó cũng không phải là một cái máy bình thường. Cần phải tìm một cái gì đó để mở nó ra xem sao.

    Trên sân, trận bóng đang tiếp tục. Song Alex và Sarah vẫn tranh cãi về chiếc máy ảnh.

    - Kiểu gì thì cũng phải có cách chứ. - SArah vừa nói vừa cầm lại cái máy. Chắc chắn là phải có một cái lẫy, một nút bấm hay một cái lò so ở chỗ nào đó chứ... Có cái là mình chưa tìm ra thôi!

    Cô bé lại xoay cái máy theo đủ hướng, bấm tay vừa đủ chỗ, rồi còn định vặn cả ống kính ram, song kết quả vẫn là con số không.

    - Thôi, được rồi, tớ xin chịu! - Cô bé thở dài rồi đưa máy trả cho Alex.

    Alex cầm lấy chiếc máy ảnh và đang định giơ nó lên ngang mặt thì một cảnh tượng bất ngờ trước mặt đã khiến cậu phải sững người lại, thốt lên một tiếng kêu. Sarah giật mình quay lại nhìn theo hướng nhìn của bạn.

    - Ôi, không, không thể như thế được!

    ở phía đằng kia, trên sân bóng, Arthur đang nằm sóng soài trên mặt đất, cách mép sân vài mét. Cậu ta nằm ngửa, mắt nhắm nghiền, cái cổ ngoẹo đi một góc bất thường so với phần thân người cậu.

    - Arthur! - Sarah hét lên.

    Alex chợt có cảm giác nghẹt thở như đang bị một ai đó xiết chặt tay vào cổ.

    Arthur vẫn nằm yên.

    Sarah và Alex hớt hải chạy về phía sân bóng.

    Alex vừa hốt hoảng vừa rơi người xuống bên cạnh thân hình bất động.

    Nhưng Arthur vẫn không hề nhúc nhích. Sarah hoảng hốt gọi tiếp:

    - Arthur, tớ van cậu đấy, hãy nói cái gì đi chứ!

    Arrthur từ từ mở mắt ra.

    - Tớ đã làm cậu lo phải không? - Cậu bé nói bằng một giọng thản nhiên rồi như không nhịn được nữa, cậu cười phá lên.

    Sarah và Alex chưa phản ứng được ngay. Chúng vẫn trợn mắt há mồm vì sợ và ngạc nhiên khi nhìn đứa bạn đang cười lăn lộn trên sân.

    Rồi như vừa sực tỉnh ra, Alex bắt đầu cúi người xuống, túm vào đôi vai gầy của Arthur rồi xốc mạnh cho cậu ta đứng dậy trước khi xoay người cậu ta ra ngoài rồi luồn hai tay ôm chặt lấy thắt lưng.

    - Vào đi, Sarah! Để tớ giữ, còn cậu hãy xông vào tương cho con cò này một trận thật đau vào. - Alex bực tức hét lên.

    - ý kiến hay đấy! - Sarah nói bằng một giọng đe doạ.

    - ấy kìa, khoan đã! Buông tớ ra nào! - Arthur phản đối và ra sức vùng vẫy hòng thoát khỏi vòng tay của Alex. - Các cậu định làm gì đấy? Đó chỉ là một trò đùa thôi mà!...

    - Thật là láo toét. - Sarah vừa nói vừa dùng hết sức đấm một phát mạnh vào vai Cò Hương. - Láo toét quá đi mất!

    Cuối cùng, bằng một động tác bất ngờ, Arthur đã vùng được ra khỏi vòng tay Alex.

    - Đó chỉ là một trò đùa thôi mà! - Cậu ta nhắc lại. - Tớ làm như vậy cốt để chứng minh cho các cậu thấy rằng thật là ngu ngốc khi bày đặt ra lắm chuyện về một cái máy ảnh cà tàng như vậy.

    - Nhưng cuối cùng... - Alex lên tiếng.

    - Nó đã bị nhiễu rồi, tất cả chỉ có thế. - Arthur ngắt lời và phủi những ngọn cỏ dính trên chiếc quần đùi. - ấy vậy mà các cậu cứ thích làm toáng lên chỉ vì một bức ảnh. Đó chỉ là chuyện vớ vẩn, hoàn toàn vớ vẩn!...

    - Có thể cậu có lý! - Alex nói. - Vậy thì theo cậu nên giải thích thế nào đây?

    - Tớ đã nói với cậu rồi đấy, ông cụ non ạ! Đó chỉ là một cái máy ảnh cà tàng đáng quăng sọt rác, ngoài ra chẳng còn gì hơn cả.

    - Cò Hương, đến lượt cậu rồi đấy! - Có tiếng ai gọi Arthur. - Bắt lấy này!

    Arthur quay ngoắt người lại bắt lấy đôi găng tay nhồi bông to bự mà ai đó vừa quẳng sang cho cậu. Sau đó, cậu giơ tay chào hai người bạn rồi chạy lại với đồng đội của mình.

  10. #10
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520

    Mặc định

    (Tiếp)
    - Đó là một cái máy có tính năng đặc biệt hay là cái quái gì thế? - Arthur vừa hỏi vừa cầm lấy bức ảnh.

    - Thật không thể nào tin được! - Alex vừa lẩm bẩm vừa lắc đầu.

    - Ê, Cò Hương, quay về nhanh lên! - Huấn luyện viên lại cất tiếng gọi.

    - Em về ngay đây!

    Arthur trả lại bức ảnh cho Sarah rồi lật đật quay về với đội bóng.

    Một hồi còi dài chợt vang lên, các đội viên của hai đội lại bắt đầu đứng vào vị trí.

    - Cậu có thể giải thích cho tớ biết tại sao bức ảnh lại đến nông nỗi này không? - Sarah hỏi và tiếp tục nhìn vào bức ảnh. - Nói đúng ra thì theo bức ảnh này, Arthur đang nằm bất tỉnh nhân sự dưới đất. Mặc dù lúc bấm máy, rõ ràng là cậu ta đang đứng sờ sờ trước mặt chúng ta.

    - Tớ chẳng hiểu gì cả, hoàn toàn không hiểu gì cả. - Alex trả lời với vẻ mặt đăm chiêu.

    Đôi bạn rủ nhau tới ngồi dưới một gốc cây hơi lui vào một chút so với sân bóng.

    - Cậu đã nhìn rõ cái cổ cò của cậu ta chưa? - Sarah hỏi tiếp. - Tớ trông nó thật kinh khủng.

    - ừ, tuy nhiên, đó không phải là lần duy nhất...

    Alex định nói cho cô bạn biết về bức ảnh chụp chiếc ô tô mới, về William, nhưng Sarah đã không để thời gian cho cậu tiếp tục được bộc bạch suy nghĩ của mình:

    - Cậu còn nhớ bức ảnh chụp Michael không? Nếu nhìn trong ảnh thì rõ ràng là cậu ta đang bị ngã, nhưng thực tế thì cậu lại bấm máy trước lúc đó nhiều. Cậu có thấy lạ không?

    - ừ, còn hơn cả lạ nữa ấy chứ! - Alex thừa nhận.

    - Để tớ kiểm tra xem nào! Sarah vừa cầm lấy máy ảnh. - Trong này còn tấm giấy nào ko?

    - Tớ cũng không rõ vì chẳng thấy đồng hồ báo số ở đâu cả.

    Sarah quay cái máy ra đủ hướng để quan sát.

    - Cậu nói đúng đấy, trên cái máy này chẳng có bất cứ một số hay dấu hiệu gì cả. Làm sao mà biết được nó đã được nạp thêm giấy hay chưa nhỉ?

    Alex nhún vai không biết. Trên sân, trận bóng đã bắt đầu bước vào một hiệp mới.

    - Theo cậu thì người ta nạp điện và giấy vào đường nào? - Sarah hỏi tiếp.

    Alex cúi xuống chỉ vào sau máy:

    - Theo tớ thì đường này. Cái má này phải mở được ra.

    Sarah lắc đầu:

    - Nếu thế thì tớ sẽ rất ngạc nhiên đấy. Phần lớn các loại máy chụp ảnh lấy ngay đều được nạp từ đằng trước.

    Tuy vậy, cô vé vẫn cố dịch chuyển má sau cái máy ảnh song chẳng có gì động đậy cả. Các má khác của chiếc máy ảnh cũng không hề nhúc nhích như vậy.

    - Vậy thì tớ cũng chẳng hiểu cái máy này hoạt động theo kiểu gì nữa! - Cô bé bực mình nói.

    - Cứ bình tĩnh đã nào. Để tớ xem lại một lần nữa xem sao. - Alex vừa nói vừa xoay cái máy theo đủ hướng để kiểm tra. Song rốt cuộc cũng chẳng mang lại kết quả gì.

    - Lạ thật, trên này không có tên, không có mác, không có bất cứ một chỉ số nào. Chẳng có gì hết - cậu ta ngẩng lên, ngạc nhiên nói.

    - Sao lại có thể như thế được nhỉ? - Sarah kêu lên. - Tất cả các loại máy ảnh đều có một cái tên. Quả là bất bình thường khi chiếc máy của cậu lại không như thế. Thậm chí tớ còn thấy nó mờ ám nữa là đằng khác.

    - ấy chết, đợi một phút! - Alex phản đối. - Tớ xin nhắc lại với đằng ấy rằng đây không phải là chiếc máy ảnh của tớ. Tớ đã không mua nó. Tớ chỉ bắt được nó thôi mà!

    - ừ, thì cứ cho là như vậy. Nhưng dù sao thì nó cũng không phải là một cái máy bình thường. Cần phải tìm một cái gì đó để mở nó ra xem sao.

    Trên sân, trận bóng đang tiếp tục. Song Alex và Sarah vẫn tranh cãi về chiếc máy ảnh.

    - Kiểu gì thì cũng phải có cách chứ. - SArah vừa nói vừa cầm lại cái máy. Chắc chắn là phải có một cái lẫy, một nút bấm hay một cái lò so ở chỗ nào đó chứ... Có cái là mình chưa tìm ra thôi!

    Cô bé lại xoay cái máy theo đủ hướng, bấm tay vừa đủ chỗ, rồi còn định vặn cả ống kính ram, song kết quả vẫn là con số không.

    - Thôi, được rồi, tớ xin chịu! - Cô bé thở dài rồi đưa máy trả cho Alex.

    Alex cầm lấy chiếc máy ảnh và đang định giơ nó lên ngang mặt thì một cảnh tượng bất ngờ trước mặt đã khiến cậu phải sững người lại, thốt lên một tiếng kêu. Sarah giật mình quay lại nhìn theo hướng nhìn của bạn.

    - Ôi, không, không thể như thế được!

    ở phía đằng kia, trên sân bóng, Arthur đang nằm sóng soài trên mặt đất, cách mép sân vài mét. Cậu ta nằm ngửa, mắt nhắm nghiền, cái cổ ngoẹo đi một góc bất thường so với phần thân người cậu.

    - Arthur! - Sarah hét lên.

    Alex chợt có cảm giác nghẹt thở như đang bị một ai đó xiết chặt tay vào cổ.

    Arthur vẫn nằm yên.

    Sarah và Alex hớt hải chạy về phía sân bóng.

    Alex vừa hốt hoảng vừa rơi người xuống bên cạnh thân hình bất động.

    Nhưng Arthur vẫn không hề nhúc nhích. Sarah hoảng hốt gọi tiếp:

    Sarah tìm tới ngồi trên một cái ghế băng ở gần sân bóng cùng với Alex.

    - Thằng Cò Hương này thật quá đáng với những trò đùa ngu ngốc ấy. - Alex vừa nói vừa quan sát những gì đang diễn ra trên sân.

    - ừ, cậu ta đã làm cho tớ sợ hút chết! - Sarah đáp lại bằng một giọng vẫn còn bực bội. - Tớ cứ tưởng có chuyện gì đó thực sự nghiêm trọng đã xảy ra.

    Hai đứa ngồi xem trận đấu bóng một lúc lâu mà chẳng nói gì thêm. Thực tế, trận thi đấy này cũng chẳng có gì dấp dẫn lắm.

    Alex chợt bật cười một mình khi trông thấy Joe Garden - một thằng bạn cùng lớp với cậu giao bóng sát mặt cho Arthur mà cậu ta vẫn không bắt được.

    - Đây là lần thứ ba cậu ta bắt trượt bóng rồi đấy! - Alex nói.

    - Chắc là cậu ta đang nghĩ tới một điều gì khác đấy! - Sarha cười giễu. - Sao hôm nay trời nóng thế không biết. à, mà tớ còn rất nhiều bài tập phải làm. Hay là ta về đi?

    - Tớ muốn ở đây thêm một chút nữa! - Alex vừa nói vừa nhìn một cầu thủ vừa dùng hết sức đập bóng nhưng không trúng. - Tớ muốn xem Arthur chơi một quả nữa rồi mới huýt sao chào cậu ta.

    - Một tình bạn đẹp ghê nhỉ? - Sarah cười.

    Đến lượt mình, Arthur dồn hết sức tương quả bóng về phía đối thủ.

    Đối thủ của Arthur chơi lại quả bóng bằng một động tác cực mạnh và chính xác. Trái bóng bay ngược trở lại với vận tốc nhanh như một quả đạn đại bác, rồi đập lại vào một bên đầu Arthur với một âm thanh nặng nề. Cả người chơi trên sân lẫn khán giả ngồi xem hốt hoảng kêu ầm lên.

    Alex thấy máu trong người như bị đông cứng lại.

    Arthur đứng sững người lại, hai mắt trợn ngược lên. Rồi cậu ta đưa tay ôm đầu và từ từ khuỵu gối xuống. Hai cánh tay dần dần thõng xuống, người ngửa ra sau, Arthur đổ vật xuống đất, hai mắt nhắm nghiền. Cái cổ của cậu bé ngoẹo thành một góc bất thường so với thân người.

    Cậu nằm im bất động.

    Từ bốn góc sân, các đội viên và huấn luyện viên của cả hai đội bắt đầu xô nhau chạy về phía cái thân thể đang nằm bất động trên sân. Sarah cũng bật ngay dậy và chạy về phía đó, gào lên những tiếng kêu cháy cổ:

    - Arthur! Arthur!

    Alex cũng nhảy chồm theo, tuy nhiên cậu cũng phải dừng lại ngay lập tức vì một bóng người trông quen quen đang vừa chạy vừa giơ tay ra hiệu cho cậu.

    - Anh William! - Cậu kêu lên.

    Không hiểu anh cậu làm gì ở đây thế nhỉ? Đúng ra là vào giờ này anh ấy đang phải làm việc ở xưởng kính như mọi hôm chứ.

    - Anh William! - Cậu gọi. - Có chuyện gì thế?

    William chạy chậm dần lại, mặt mũi ướt đẫm mồ hôi.

    - Anh đã... anh đã chạy... tới đây... - William thở hổn hển nói.

    - Chuyện gì đã xảy ra vậy? - Alex gặng hỏi, tự nhiên cậu cảm thấy có một cảm giác lo sợ xâm chiếm toàn bộ người cậu.

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/3 123 CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube