User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/6 123 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 51

Chủ đề: Truyện ngắn tình yêu

  1. #1
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520

    Truyện ngắn tình yêu

    Kí ức tình yêu
    "Anh có yêu em không ?”. “Có”. “Yêu như thế nào?”. Duy tròn mắt nhìn Vân một thoáng, hơi bối rối: “Thì... cũng như mọi người yêu nhau”. Vân đỏng đảnh: “Ứ, ứ cần anh nói thế. Phải cụ thể hơn cơ”. Duy dụi tắt điếu thuốc lá, cố nén tiếng thở dài, giọng nói đã có phần khang khác: “Em vẫn bảo tình yêu là một khái niệm trừu tượng cơ mà”. Cũng may Vân đã chịu ngồi im, đầu tựa vai anh, mắt lơ mơ nhìn cả vạt đồi thoai thoải tím ngắt sim mua. Một nơi nghỉ ngơi thật tuyệt - Duy nghĩ, nếu như chỉ có một mình anh, anh sẽ nằm xoài ra thoải mái, nhìn trời qua những kẽ lá và nghĩ mông lung. Duy chợt thấy buồn cười, có ai như anh không, ước có một mình trong lúc ngồi cạnh người yêu.

    Duy thấy vai mình nặng trĩu, dường như Vân đã ngủ. Anh đỡ mái đầu Vân ngả lên đùi mình, chăm chú ngắm từng nét mặt cô. Phải thừa nhận là Vân giống Linh, giống như hai chị em ruột mặc dù họ chẳng hề biết nhau ngoài đời. Nghĩ đến Linh, Duy vẫn thấy lòng mình se thắt, dù đã 6 năm rồi... Cũng rèm mi hoe hoe vàng cong vút (chứ không phải mi đen) khiến cho đôi mắt có vẻ gì là lạ, đầy ấn tượng. Cũng nốt ruồi son ngay trên cánh môi (nhưng nốt ruồi của Linh nằm chếch về bên trái, bướng bỉnh và tinh nghịch hơn), cũng đôi má bầu bầu, mái tóc ngang lưng, càng nhìn càng thấy giống. Bỗng Vân cựa quậy rồi mở mắt: “Sao nhìn em lạ vậy? Cứ như nghi ngờ điều gì ấy”. Hình ảnh Linh vụt biến mất, chỉ còn lại là Vân. Duy lắc đầu, âu yếm vuốt vuốt mấy sợi tóc xoà trên trán người yêu, kỳ thực để cho Vân nhắm mắt, thôi quấy rầy anh bằng những điệp khúc câu hỏi cũ mèm.

    Ừ nhỉ, tại sao những kì nghỉ ngơi lại cứ gắn với mùa hè. Mà tại sao bao nhiêu năm rồi anh vẫn giữ thói quen đến những vùng đồi núi? Nó nhắc anh, bắt anh phải nghĩ về Linh nhiều hơn - cũng có nghĩa là giày vò, hành hạ anh đến khổ sở. Ngày ấy, Linh cũng yêu hoa sim tím vô cùng. "Không, em yêu tất cả các loại hoa màu tím thì đúng hơn". Hai đứa bằng tuổi nhau, tròn hai mươi. Trong nụ hôn đầu choáng váng và run rẩy đến nghẹt thở, Duy hỏi nhỏ: “Gọi Duy là anh nhé?” Linh xấu hổ, cắn vào cằm anh thật đau. Yêu nhau đến độ tưởng như chết được vì nhau, Linh vẫn không thay đổi cách xưng hô: “Duy ơi, Linh nhớ Duy kinh khủng”. “Duy ơi! Khăn len Linh đan cho Duy này”. “Duy ơi, muốn ốm không đấy, trời mưa thế này mà dám đi đầu trần”. Mới đầu Duy còn cự nự, cứ đòi Linh gọi là anh, Linh chỉ cười: “Khi nào mình... cưới nhau, Linh sẽ gọi Duy là anh, chịu không?” Duy chịu thua trước nụ cười thiên thần ấy để ôm ghì Linh trong vòng tay cuồng nhiệt của mình...

    Chiều nắng nhạt dần và gió lồng lộng. Vân tung tăng đi trước Duy, thỉnh thoảng lại cúi xuống ngắt vài bông hoa dại. Tóc Vân bay xấp xoã, đáng yêu hệt như hôm anh gặp Vân lần đầu. Duy chạy tới, bịt mắt Vân, cắt ngang tiếng cười khanh khách của người yêu bằng một nụ hôn dài: “Anh yêu em, biết không hả công chúa?” Vân buông ngay nắm hoa dại, vòng tay qua cổ anh, đắm đuối: “Ðừng làm em phát điên lên vì anh nữa”... Duy dìu người yêu đi chầm chậm. Lạ thay, bên Vân, anh vẫn không thôi nghĩ về Linh, dù anh yêu Vân thực sự, dù Linh đã thuộc về quá khứ xót xa...

    ...Linh chưa kịp bước sang tuổi 21, chưa kịp cùng anh thổi nến trong ngày sinh. Duy vẫn nhớ, ngày ấy anh đã hỏi Linh thích quà tặng gì nhất cho ngày sang tuổi mới. Linh áp đầu vào ngực Duy, thầm thì: “Linh chỉ thích có Duy thôi, thật đấy”. Vậy mà Linh... Ðó là một ngày chủ nhật đường phố đông nghẹt đã cướp đi Linh của anh. Trong giỏ xe vẫn còn lăn lóc một gói quà nho nhỏ. Cô bạn chơi thân với Linh thổn thức: “Nó bảo... nó bảo sáng nay đi chọn mua tặng anh một chiếc cavat thật đẹp”. Duy không tin vào tai mình nữa, anh điên cuồng chạy khắp bệnh viện như một gã tâm thần. Người ta ngăn không cho anh vào nhà xác, không cho anh vào với Linh khi Linh không còn biết cười, biết nói, biết nhìn anh... Anh đã gào lên nguyền rủa hết thảy, gào lên trong nỗi tuyệt vọng tột cùng...

    “Anh xem em mặc áo dài màu này có hợp không?”.Duy nhìn Vân đang xoay người trước gương, gật gù : "Ðẹp lắm cưng ạ! Mà với anh, em mặc màu gì cũng đẹp”. Vân quay lại, âu yếm sửa cổ áo cho Duy rồi la lên: “Sao anh không đeo cavat vào. Trời ạ! Mặc complê đi dự đám cưới mà thiếu cavat”. Duy thành thật: “Anh chẳng có cái nào đâu”. Vân ấn anh ngồi xuống ghế, với tay lấy chìa khoá xe “Ðể em đi mua cho anh”. Mặt Duy thoắt tái nhợt, tim anh nhói lên như có vật nhọn nào vừa đâm trúng “Vân, đừng, kệ anh”. Vân hốt hoảng nhào đến. Lát sau, Duy trở lại bình thường, lúng túng giải thích: “Anh hơi đau đầu. Nhưng anh không dùng cavat đâu”. Vân dằn dỗi: “Nhưng mà tại sao mới được chứ. Sao anh gàn thế. Ừ, mà chưa bao giờ em thấy anh dùng cavat". Đơn giản thế mà cũng giận nhau. Vân đùng đùng bỏ về, không đi đám cưới sau một điệp khúc câu hỏi: “Tại sao” mà Duy chẳng thể trả lời. Từ ngày Linh mất, Duy không bao giờ dùng cavat. Anh cứ có cảm tưởng cổ mình bị thít chặt lại khi nghĩ đến nguyên nhân cướp mất Linh của anh. Chiếc cavat Linh mua ngày ấy giờ nằm yên trong ngăn tủ với hàng bao kỷ vật khác: Khăn len, cuốn sổ, một mảnh mùi soa thêu...


  2. #2
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520

    Kí ức TY (Tiếp)

    Trong suốt thời gian yêu nhau, Linh chưa bao giờ giận Duy, kể cả những lần anh lỡ hẹn (vì có việc đột xuất) hay những lần anh đến trễ giờ. Nếu thấy lâu lâu anh không tới, Linh lại cuống quýt đến tìm: “Duy hư lắm đấy nhé. Linh cứ tưởng là Duy bị ốm, Linh lo cuống cả lên...”. Có một đôi lần Linh dỗi, nhưng Linh có cách trừng phạt riêng, không ngúng nguẩy quay đi hay bỏ về mà sẽ mím chặt đôi môi hồng xinh xắn, ngăn cản nụ hôn của Duy. Nhưng chỉ được vài phút. Duy chưa bao giờ phải khổ sở chạy theo năn nỉ, dỗ dành Linh. Cũng chính vì thế, anh yêu Linh hơn tình yêu của tất cả thế gian này cộng lại...

    Không phải Vân không biết trước cô, Duy đã yêu một người con gái khác. Giá như Vân chỉ bằng lòng biết đến đấy thôi, mặc kệ Duy với những gì thuộc về quá khứ, mặc kệ Duy với những kỷ niệm của riêng mình thì có lẽ Duy sẽ bớt đi những lúc đi về giữa quá khứ và hiện tại, sẽ gạt bỏ được những so sánh ngoài ý muốn. Và biết đâu anh lại tìm thấy tình yêu cuồng nhiệt, đắm đuối hệt thuở xưa ở Vân. Nhưng mọi chuyện lại không như thế. Vân đòi biết quá nhiều. Thoạt đầu chỉ là: “Tên của chị ấy là gì hả anh?” và Vân xuýt xoa: “Em thích cái tên Thuỳ Linh lắm. Anh tin không, ngày nhỏ em có con bạn thân là Thuỳ Linh, bao nhiêu lần em khóc đòi bố mẹ đổi tên cho mình”. Vân bảo: “Ai chẳng có những kỷ niệm. Em không hờn ghen với kỷ niệm của anh. Nhưng có điều, đừng sống mãi với kỷ niệm anh nhé”. Lúc ấy nhìn Vân thật buồn và tội nghiệp. Duy cồn cào, anh thấy yêu và thương Vân thành thật, yêu một dáng hình, một tâm hồn, một tấm lòng biết cảm thông, chia sẻ. Vân đã khóc khi anh kể cho cô nghe vì sao anh mất Linh... Thế nhưng tại sao anh càng cố gắng không khơi dậy kỷ niệm thì Vân càng dồn ép, đòi anh phải kể về Linh nhiều hơn. Và càng biết về Linh thì Vân càng hay giận dỗi, so bì, trách móc. Anh không thể chịu nổi điệp khúc căn vặn “Anh có yêu em không?” và những câu hờn mát đến độc địa của Vân “Em chỉ vụng về thế thôi. Em biết, anh chẳng yêu em nhiều”. Duy không biết thanh minh nhiều, anh lại tìm đến với Linh trong kỷ niệm như một sự cứu rỗi.

    ... Linh bảo: “Một ngày nào đó không còn thấy yêu Linh, Duy cứ đi yêu người khác mà Duy thích. Chỉ có điều phải thành thật mà nói lời chia tay. Ðừng lừa dối Linh”. Duy véo mũi Linh, mắng: “Chỉ vớ vẩn thôi. Mình sẽ là của nhau đến trọn kiếp”. Mắt Linh thoáng buồn “Linh muốn thế nhưng cuộc đời thì nhiều biến động...”. Duy át đi: “Giả sử Duy yêu người khác, Linh chấp nhận chia tay, thế hoá ra Linh không yêu Duy”. Linh bảo: “Linh sẽ buồn, sẽ đau lắm chứ nhưng nếu Duy hạnh phúc bên người khác hơn bên Linh thì...”. Tại sao Linh lại có linh cảm chẳng lành về số phận, về tình yêu như thế? Ðể rồi chỉ ít lâu sau, anh phải gục đầu khóc trước những vòng hoa trắng, khóc giữa những đêm ngồi nghe bản nhạc quen thuộc một mình lẫn với tiếng mưa gõ nhịp đều đều, đều đều.

    Duy lại đến tìm Vân như sau hàng bao lần giận dỗi trước đó. Thủ tục làm lành khó khăn hơn nhưng rồi cũng xong xuôi. Hai đứa lại đi dạo trong công viên. Mùa thu, hoa sữa thơm dịu dàng và quyến rũ. Những bông hoa nhỏ xíu rớt xuống nền gạch đỏ như sao sa. Tóc Vân thấp thoáng hoa sữa trắng ngà. Duy vòng tay qua thành ghế đá, mơ màng nhìn lên vòm lá. Hình như có một tiếng chim chiếp chiếp tội nghiệp đâu đây. Dường như Vân hỏi anh câu gì đó nhưng Duy vẫn mải tìm kiếm xem tiếng chim kêu ấy ở chỗ nào. Chắc chắn đó phải là chú chim sâu nhỏ thật dễ thương. Thế mà ngày bé, bao nhiêu lần anh mang súng caosu lêu lổng khắp các khu vườn... Chợt Vân giật tay lại, ngoắt người đi, giận dỗi. Duy giật mình, ngắt khỏi những suy nghĩ lan man: “Gì thế em?” Vân quay lại, nét mặt trở nên cau có: “Em biết mà, anh không thể nào khác đi. Anh lại nghĩ, lại nhớ, lại tiếc tình-yêu-cũ-của-anh rồi phải không?” Duy thất vọng, cúi đầu không nói. Vân vẫn không tha: “Hèn gì em hỏi anh đến ba lần mà anh không trả lời”. “Em hỏi anh gì vậy? Anh im lặng cũng là một cách trả lời đấy chứ”. Vân nhìn sững Duy, nghẹn ngào: “Anh không yêu em phải không. Ngồi với em mà anh chỉ nghĩ đến chị Linh...”. Duy cắn môi đột ngột: "Ừ! Anh yêu Linh và yêu Linh yêu Linh mãi mãi”. Vân bật khóc, cầm túi xắc rồi bước đi như chạy. Duy không đuổi theo như bao lần trước đó. Anh nhìn theo cô rồi buồn buồn nghĩ: Chắc là chẳng khi nào mình gặp lại Vân để làm lành nữa... Ôi! Ngày xưa, Linh thường mặc áo xanh, Linh thường đi thong thả...
    Nguyễn Thị Việt Nga

  3. #3
    witch
    Guest

    Mặc định

    choi` oi, sao ma buon we. lam tui dang vui cung phai buon, hic.

  4. #4
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520

    Mặc định Trò chơi TY

    Nó lầm bầm tức giận nốc một hơi dài cạn hết ly nước mía. Ðặt mạnh ly xuống bàn, nó lẩm bẩm "Nhỏ làm như chỉ có mình nhỏ có người đeo không bằng. Rồi ta cũng sẽ có vệ sĩ đưa đón cho nhỏ biết mặt." Nói xong nó đứng phứt dậy, trả tiền ôm cặp thả bộ về nhà. Trong cái óc nhỏ bé nhưng ranh mảnh của nó đang hoạt động không ngừng nghĩ xem nó có thể nhờ ai làm vệ sĩ của nó. Toàn, bạn anh hai nó? Không được, anh nhìn "nai" quá làm sao qua mặt được bám bạn trong lớp chứ. Hưng, anh bạn hàng xóm? Cũng không xong, anh ta cù lần, thật thà quá. Việt? .... Dũng?? ..... bao nhiều người khác nữa, nhưng họ đều là bạn của anh nó, còn không nữa là những "ông anh hai" của nó. Tính qua tính lại, nghĩ tới nghĩ lui rồi nó cũng chẳng nghĩ ra được ai. Nó phồng má bầu bỉnh đỏ ửng vì nắng chiều rồi nói với chính mình: "Ta không tin ta chẳng có ai thèm theo".

    Nó có một nét đẹp hồn nhiên, đẹp hơn bao cô gái khác cở tuổi của nó. Nó có đôi mắt to tinh ranh, đen láy. Hai má phủng phỉu đỏ hồng thêm cái đồng tiền dễ thương. Chiếc răng kểnh ngạo nghể hiện ra mỗi khi nó mỉm cười. Cặp kính cận dễ thương trên sống mủi cao của nó. Nó còn một mái tóc ngang tàn, ngắn củn được bím thành 2 bím với băng đô tím, càng làm hiện rỏ thêm nước da trắng hồng của nó. Trông nó giống một con búp bê xinh xinh trong cửa hàng đồ chơi. Ngay cả con Loan, không bằng nó một gốc cũng có người đeo. Tại sao nó lại chả có cậu con trai nào bám xát quấy rày? Không phải là nó không có, nhưng hễ ai theo sau nó là đều nhăn nhó dở khóc dở cười. Như mấy hôm trước đây, một cậu con trai "xui xẻo" bén mạng theo sau nó.

    ~o0o~
    Hắn lẻo đẻo theo sau miệng không ngừng réo gọi những lời "làm quen" dể thương biết bao.

    _ Chiều nay trên phố vắng, tay cầm theo đóa hồng... Chợt xa xa thấp thoáng, hình bóng ôi dể thương. Kìa, ai đeo mắt kính, xinh đẹp hơn đóa hồng. Làm cho anh bối rối lời trái tim ngọt ngào....
    _ .......
    _ Cô bé ơi... cho anh làm quen nhá?

    Nó chẳng thèm dòm lấy hắn ta một nữa con mắt, mà cứ thông thả bước đi. Thấy cô nàng chẳng nói chẳng rằng vẫn bước đi. Hắn đi lên song song cùng nó, mỉm cười:

    _ Cô bé im lặng là anh coi như cô bé đồng ý rồi nhá? Cô bé tên gì?
    _ ..........
    _ Nhà cô bé ở đâu, anh đưa cô bé về tới tận nhà nhá?
    _ ..........
    _ Sao cô bé im lặng quá vậy?

    Nó dừng bước, nhỏe miệng cười với hắn rồi tét tia ánh mắt sét lửa nhìn hắn. Từ nãy tới giờ nó đã thấy bực mình lắm, mặt nó nóng đỏ ửng lên. Bao nhiêu cơn lửa giận dữ kèm chế nãy giờ, tới đây đã nổ tung lên. Nó xổ một tràng dài đăng đẳng làm cho hắn chết lặn người ra.

    _ Này "cậu bé". Thứ nhất chị chẳng muốn làm quen với một cậu nhóc như "cậu bé" đâu "nhá". Còn nhỏ sao không ở nhà lo ăn học cho thật giỏi vui lòng cha mẹ đi mà ra đường theo đuôi người ta làm chi. Gặp chị thôi, chứ gặp mấy chị khác là "cậu bé" đã "phù mỏ" nãy giờ rồi đấy "nhá". Thứ hai chị có chân có tay, chị chẳng cần "cậu bé" phải đưa về tới nhà đâu "nhá". Chị e rằng về tới nơi chị lại phải mắc công đăng báo tin trẻ lạc tìm phụ huynh cho "cậu bé" lắm "nhá". Còn nữa "nhá", chị tên gì thì mặc chị "nhá", "cậu bé" hãy lo mau mà về nhà đi "nhá". Kẻo cha mẹ trông rồi về nhà lại bị ăn đòn đấy "nhá". Và hơn thế nữa, "cậu bé" mà còn theo chị nữa là chị cho "phù mỏ" thiệt thấy "nhá".

    Chẳng biết nó moi đâu ra cả trăm cả ngàn cái "nhá" mà nó xổ một tràng một tăng không dứt. Thế là "cậu bé" chỉ còn biết chết lặn ra đó mà nhìn theo nó lắc đầu trào thua.

  5. #5
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520

    Mặc định

    (Tiếp)
    Là thế đấy, nó nhìn như một con búp bê dễ thương tùy cho mọi người điều khiển. Nhưng không dể thế đâu, nó khêu căng, và bướng bỉnh ghê lắm. Các cậu con trai đều phải chịu thua nó, vì nó "phớt tỉnh ăng lê" coi các anh như không. Nó đã không màng tới vệ sĩ, theo đuôi gì cả. Nhưng lần này mọi sự đều do lời nói của Yến làm nó giận dỗi. "Trong lớp mình ai cũng có "đôi", chỉ còn Mỹ Vy mà thôi. Ai bảo mi dữ như chằng nên chẳng ai dám theo mi cả". Câu nói đã chạm tự ái của nó, làm nó quyết định cho bọn con gái lớp nó phải "biết mặt".

    ~o0o~
    Chiều chủ nhật hôm sau nó bước vào dịch vụ tin học. Nơi này khá quen thuộc với nó, nó tới đây mõi chiều rảnh rỗi không gì làm để tán dóc cùng những người bạn qua mạng. Ngồi trước màn ảnh vi tín, nó đánh đánh gỏ gỏ. Một lúc lâu một khung cửa sổ hiện lên. Ðó là Trường, người bạn nó quen cũng một thời gian khá lâu từ khi nó biết lên mạng.

    "Chào người đẹp Mỹ Vy, sao nay ra trể thế"
    "Chào T, hihih .. hơi trể tí thôi mà"
    "tí thôi sao? T đợi dài cả cổ nè"
    "đâu? Vy có thấy dài ra đâu nào"
    "thì làm sao Vy thấy được chứ.."
    "hihi...chắc nay Vy về sớm quá T"
    "sao vậy? mới ra có xí mà, có chuyện gì sao?"
    "chuyện nhỏ mà thôi, chỉ là lủ bạn trên trường với lại ngồi đây cũng chẳng biết làm gì"
    "chuyện gì nói T nghe đi"

    Nó ngập ngừng, dừng tay không gỏ tiếp. Không biết nó có nên nói Trường nghe không? Nó cảm thấy hơi ái ngại, nhưng rồi nó cũng quyết định cho Trường biết, không chừng Trường lại nghĩ được cách giúp nó.

    "mấy nhỏ bạn trong trường, ai cũng có đôi, chỉ có Vy là không"
    "không có cũng tốt đó chứ sao, còn nhỏ mình nên lo học chứ cặp kề chỉ thêm phiền thôi"
    "cũng biết vậy, nhưng nhỏ bạn chạm tự ái Vy"
    "bạn Vy làm gì?"
    "nói Vy chằng quá hỏng ai dám theo, làm tức ứa gan"
    "hihi.... Vy chằng thiệt đó mà"
    "T còn chọc Vy nữa hở, Vy về đây"
    "T nói giỡn thôi, Vy đừng giận nhe"
    "ai giận chi tốn hơi"
    "không giận T thì tốt rồi, vậy giờ Vy tính sao? chấm anh nào rồi chưa"
    "chẳng có ai cả, Vy chẳng muốn yêu, nhưng chỉ muốn cho đám bạn biết tay thôi"
    "vậy là sao?"

    Nó cũng chẳng biết giờ nó phải làm gì, nó ngừng gỏ. Tựa lưng vào thành ghế, nó nhắm nghiền mắt suy nghĩ. Rồi bổng nhiên nó mỉm cười, thì ra cái óc ranh mảnh của nó đã tìm ra trò chơi quá lạ rồi. Nó liền gỏ bàn phím lách cách.

    "T nè, Vy muốn nhờ T giả làm "đôi" với Vy"
    "hihi.. giả thôi hả, sao hỏng làm thiệt"
    "còn giỡn, có giúp Vy không thì bảo nào?"
    "nhưng giả ra làm sao?"
    "thứ hai T qua trường, đón Vy tan học"
    "nếu lỡ mấy gả vệ sĩ của Vy bắt gặp thì T sao mà yên thân"
    "hihi.. nếu có đâu cần T giả nữa"
    "lỡ có mà Vy không để ý thì sao?"
    "hihi... Vy nói không là không mà, yên trí đi"
    "Vy nói sao thì nghe vậy.... lỡ bị đánh thì chịu, đành nào cũng không yên thân mà"
    "sao lại không yên?"
    "thì không giúp ... Vy đánh T, lúc đó lại càng chết"
    "xí........."
    "hihihi.... thui khỏi xí về làm chồng nữa, thứ 2 mình là người yêu của nhau rồi"
    "hứ... dể ghét, thui Vy "chẩu" à"
    "chào người đẹp"
    "xấu thấy mồ đẹp gì, thôi chào "anh yêu""
    "á.... té lọt ghế"
    "hihihi.... tập kêu cho thứ 2 đó mà"
    "sao lại tập, kêu thật luôn cho rồi ..hihi"
    "còn khuya... chào hén"

    Nó xuống mạng, tắt màn ảnh và đạp xe về. Nó cười thầm mừng rơn khi nghĩ tới khuôn mặt của lũ bạn nếu thấy Trường tới đón nó vào thứ hai. Tụi nó sẽ mở to mắt ra cho mà xem. Nó cười hớn hở đạp nhanh về nhà.

    ~o0o~
    Tiếng trống vừa mới dứt, học sinh ùa nhau chen ra cổng. Trường ráo rác nhìn quanh trong đám áo dài tìm kiếm Mỹ Vy. Lúc lâu sau một đám lô nhô tóc dài ôm cặp đi ra, Trường thấy nó, liền vẫy vẫy tay kêu.

    _ Mỹ Vy!

    Nó cũng kịp thời thấy anh, nó vẫy chào đám bạn.

    _ Ta đi về trước nhe bọn bây. Mai gặp!

    Yến kéo cả đám chạy nhanh theo sau nó qua bên lề đường nơi Trường đang đợi bên cạnh xe nước mía. Khi đến nơi, nó dịu giọng nói với Trường.

    _ Ðợi lâu lắm rồi à?
    _ Nhìn cổ anh sẽ biết.
    _ hihi.. chưa có dài lắm chỉ mới giống hưu cao cổ thôi.

    Trong đám, Nhung vọt miệng hỏi nhanh.

    _ Anh ấy là ai của Mỹ Vy vậy?

    Trường mỉm cười nheo mắt, giọng đùa giỡn.

    _ Mấy em nghĩ anh là ai của Mỹ Vy?
    _ Bồ hở?
    _ Hỏng phải bồ chứ là gì hở em?
    _ Không bồ thì bố ... hihihi
    Cả bọn cười ồ lên. Trường củng cười rồi bình thản trả lời, trong lúc nó đang tím cả mặt.
    _ Nhìn anh có "lớn" thế không hả? Mấy em uống nước mía đi, anh đãi.

    Cả bọn hào hứng hô to.
    _ Hoan hô bố Mỹ Vy.
    Trường cười tươi, ấm áp.
    _ Lộn rồi mấy em, bồ đó.
    _ Ý... quên... hoan hô bồ của Mỹ Vy.

    Nói xong cả bọn cười rồi tụ lại xe nước mía kêu la hối thúc, cô bán hàng làm không kịp nghĩ. Trường nheo mắt nhìn nó, còn nó nhăn nhó nhe răng kểnh nhìn anh. Sau khi mỗi cô đã uống hết ly nước mía này tới ly kia và đi về nhà. Nó và Trường cũng đạp xe trên đường về nhà. Ngồi phía sau Trường, nó có cảm giác rạo rực khó tả. Chưa bao giờ nó có cảm giác như vậy bao giờ.

    ~o0o~
    Và rồi cũng tiếp tục với trò chơi của nó, Trường vẫn là anh "bồ" của nó. Hằng ngày tan học tới anh tới trường đón nó. Còn những buổi chiều chủ nhật cả hai không còn ngồi trong dịch vụ tin học nữa, mà ngược lại hai người đi dạo trên khắp đường phố. Hai người như một cặp tình nhân học sinh. Cứ vui đùa bên nhau không ngớt, hình như đó đã quen thuộc với nó và anh. Cứ hôm nào anh bận không tới đón nó tan trường, nó cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó. Một nỗi buồn len lói trong lòng nó.

    Một chiều chủ nhật, nó và Trường cùng ngồi trong quán kem. Nó mút từng muỗng kem lạnh giá cho vào miệng của nó. Trường ngồi nhìn nó không ngớt. Không kèm được lòng mình anh nắm lấy tay nó.

    _ Tại sao chúng ta không phải là thật nhỉ?

    Nó rụt tay ra khỏi tay Trường, ấp úng...

    _ Anh ... anh .. nói gì vậy? (từ lúc nào nó đã gọi Trường bằng anh)
    _ Anh đã không thể im lặng hoài được nữa. Tại sao giữa chúng ta chỉ là một trò chơi mà không phải sự thật?
    _ Từ lúc đầu Vy đã nói với anh rồi đó mà?
    _ Chúng ta bắt đầu đi nhe? Vy, em có biết anh đã yêu em lâu rồi không?
    _ .....em ...em...
    _ Em không cần phải nói, anh biết từ đầu em đã nói rỏ với anh rồi. Nhưng chẳng lẽ em không thương anh à?
    _ .......(?)!
    _ Nếu cứ như vậy hoài anh sẽ đau khổ lắm. Chúng ta chấm dứt trò chơi này nhe?
    _ ........ (!)?
    _ Nếu em muốn giữa chúng ta chỉ là bạn, thì chúng ta hãy làm bạn đi nhe.

    Thế rồi nó và Trường chỉ chở lại làm bạn với nhau. Không hiểu sao nó lại không chấp nhận anh, một điều ngu si nó đã làm. Bây giờ Trường vá nó chỉ là bạn, nhưng nó cảm thấy họ có cái gì đó ngăn cách ngay giữa. Không còn như xưa, bạn thân như lúc trước khi có trò chơi này. Nhưng nó phải làm sao, từ khi anh rời bỏ trò chơi đó, một cảm giác nặng nề đè nặng lên nó. Nó cảm giác nó như mất một cái gì đó. Một nữa tâm hồn của nó chăng. Nó không hiểu nữa. Mất đi một người bạn chăng? Không! Vì anh vẫn là bạn nó, nhưng bạn không phải là cái gì nó muốn. Nó muốn một cái gì thân hơn bạn. Nhưng không phải là "đôi". Ðầu óc nó rối loạn cả lên. Nó khó hiểu. Khó hiểu mình đang cần gì, muốn gì và phải làm gì mới phải. Ðiều duy nhất nó muốn bây giờ lá ước gì trò chơi này chưa hề sảy ra. Ðể anh và nó khỏi phải ngại ngùng khi trò chuyện với nhau. Khỏi phải ngập ngừng, khỏi phải lựa lời nói với nhau. Ước gì như xưa, trước khi có trò chơi đó thì hay biết mấy phải không ....(?)!

  6. #6
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520

    Nước cờ tình

    Nàng sống trong ngôi nhà cũ có vườn cây bao quanh. Bốn góc là bốn cây hoa ngọc lan vươn cao, có lẽ đã hơn ba mươi mùa cây thay lá. Một thảm cỏ phủ kín phần đất còn lại, giới hạn với đường đi lát sỏi bằng hai dãy chè mạn hảo chăng đầy dây tơ hồng. Hoa ngọc lan như những búp tay thiếu nữ nõn nà, ẩn hiện trong màu xanh mơ màng của lá. Hoa nở bốn mùa, rụng đầy vệ cỏ. Hương tỏa khắp vùng, có hôm nhờ gió đưa, xa hàng cây số vẫn còn phảng phất.

    Nàng sống bằng nghề cắt thuốc bắc. Cha nàng, lương y Lê Hữu Phúc, nghe nói là hậu duệ của cụ tổ nghề y Việt Nam Lê Hữu Trác. Cụ Phúc không chỉ nổi tiếng vì mát tay trị bệnh. Người ta đồn có nhiều con bệnh các bệnh viện lớn phải bó tay, đưa đến cụ chỉ mươi mười lăm thang là khỏi. Cụ còn nổi tiếng vì có cô con gái tên Hòa xinh đẹp nhất vùng. Khách nhiều nơi kéo đến nhà cụ Phúc bốc thuốc rất đông, phần lớn là thanh niên đẹp người khỏe mạnh. Đông đến nỗi phải chờ ở nhà trọ chung quanh, mấy ngày sau mới đến lượt khám. Nhiều anh khi “mục kỳ sở thị” dung nhan nàng, đã ngã bệnh phải lưu lại nhà trọ thêm một thời gian. Cụ Phúc bắt mạch, cười thầm, biết là bị bệnh tương tư liền cho mấy thang “lục vị”. Sau một thời gian tốn công tốn sức tốn tiền mà không tiếp cận được người đẹp, họ đành lủi thủi ra đi.

    Sinh thời, cụ Phúc có hai thú vui: đá gà và đánh cờ tướng. Cô Hòa thừa kế sở thích chọi gà của cha, bây giờ thành một người tăm tiếng trong làng chọi gà. Riêng cờ tướng thì nàng không dám sờ tới vì cha nàng đã chết vì nó. Số là nghe tiếng cụ cao cờ và có một cô con gái rượu tài sắc ít ai bằng, một ngày kia có chàng trai từ đâu đến thách cụ chơi cờ. Hắn có khuôn mặt tuấn tú, dáng vẻ thư sinh, thoạt mới bước vào nhà cúi chào rất lễ phép, cụ Phúc đã lấy làm vừa lòng. Hắn nhã nhặn nói:

    - Thưa cụ, con nghe cụ cao cờ, muốn đến hầu cụ một ván !

    Cụ Phúc vuốt râu, cười:

    - Chỉ một ván thôi ư... ?

    - Vâng, chỉ một ván. Nếu con thua, từ nay con sẽ bỏ chơi cờ.

    Cụ Phúc ngẫm nghĩ, thằng này trẻ mà kiêu ngạo. Mấy ai đã dám bảo thua cờ là nghỉ chơi luôn. Đó là một thứ đam mê mà theo cụ cũng sánh bằng tửu sắc. Tửu thì có người bỏ được, còn sắc thì xưa nay mấy ai chối từ ? Trong thú chơi cờ, khi thua người ta thường cay cú, muốn đánh ván thứ hai để gỡ lại. Khi gỡ được rồi thì muốn đánh ván thứ ba để thắng. Thói đời là thế. Vậy mà hắn chỉ thách cụ chơi đúng một ván. Hừ, ngựa non háu đá. Để rồi chú mày có phải năn nỉ ta mà chơi thêm vài ván nữa không nhé. Nghĩ vậy, cụ Phúc nói như đinh đóng cột:

    - Ta cũng vậy. Nếu ta thua, ta cũng bỏ chơi cờ, còn thưởng cho anh phần thưởng cao nhất mà ta có, tùy anh chọn, kể cả cô con gái rượu của ta...!

    Đương nhiên là cụ tin phần thắng sẽ thuộc về mình. Chàng trai ra vẻ phấn chấn, cười tủm tỉm. Nàng bê nước ra mời khách, nghe cha nói vậy, chau mày khó chịu. Vừa thấy nàng, hắn như bị thôi miên. Quả người ta đồn không sai, nàng là một giai nhân tuyệt thế. Hắn cứ nghệt ra, tay run run cầm chén nước nàng trao. Nàng cố tình lạnh lùng, tạo một khoảng cách với người mà chính nàng cũng phải công nhận đó là một đấng mày râu nàng đang chờ đợi. Cụ Phúc nhận ra vẻ lúng túng của hai người, cười thầm, bảo con gái:

    - Con lo cho cha bữa trưa thật chu đáo, nghe con !

    Thoạt đầu, cụ Phúc cũng chỉ muốn thử dăm ba nước cờ rồi giả vờ thua cho chàng trai thắng. Cả huyện, cả tỉnh này, những tay cao cờ cụ đã chạm mặt. Già có trẻ có, không ai qua mặt cụ. Vậy thì cái thằng con trai mặt còn non choẹt, ria mép lún phún đang ngồi trước mặt kia chẳng qua muốn coi mặt con gái cụ mà bày ra cái chuyện đánh cờ này. Cụ lắc đầu, tim hơi rộn lên, máu dồn lên mặt khiến cụ cứ lâng lâng. Chàng trai thì ngược lại, rất bình tĩnh:

    - Kính lão đắc thọ. Con mời cụ đi trước!

    Cụ Phúc nghĩ thầm: "Ái chà, gớm

    nhẩy ! Dám coi thường lão ! Nói cho chú biết, chỉ ba nước là chú cuốn gói. Ta còn dám chấp chú xe, pháo kia đấy". Cụ nhìn chàng trai, cười:

    - Chú có muốn ta chấp chú một xe, một pháo không ?

    Chàng trai:

    - Con đang định hỏi cụ chuyện đó. Con cũng muốn chấp cụ một xe, một pháo nhưng sợ cụ giận.

    "Ghê chưa ! Nó còn định chấp mình. Thằng này láo thật. Phải đánh cho chừa cái thói kêu ngạo !" - cụ Phúc nghĩ vậy và đáp:

    - Thôi, ta cứ bình đẳng. Song, chú còn trẻ, tôi nhường chú đi trước !

    - Con cảm ơn cụ !

    Chàng trai châm một điếu thuốc, phả khói vào không gian, mắt nhìn ra ngoài sân, vẻ ngẫm nghĩ. Hắn không nhìn bàn cờ. Năm phút rồi mười phút trôi qua. Điếu thuốc này tàn, hắn lại châm điếu khác. Cụ Phúc lấy làm sốt ruột uống hết ba bốn bát chè xanh.

    - Chú đi đi chứ !

    - Vâng, cụ cho con nghĩ chút !

    Cụ Phúc bực mình: "Cờ đầu ván, có gì mà phải nghĩ. Pháo đầu, mã đội hay nghểnh tượng, cứ thế mà đi... Hay thằng này không biết đánh cờ ?". Ngoài hiên, mặt trời đã lên hơn một cây sào. Hòa đã đi chợ về. Vậy mà bàn cờ vẫn nguyên vẹn. Sự kiên nhẫn của cụ Phúc bị thách thức, cụ nghiêm mặt:

    - Tôi hỏi anh một câu, anh có biết chơi cờ không...?

    Hắn lễ độ:

    - Thưa cụ, sao cụ lại hỏi thế ạ ?

    - Vì gần tiếng rưỡi đồng hồ, anh không đi được nước nào.

    - Thưa, cụ cho con nghĩ chút ạ. Cụ cao cờ nhất tỉnh, có khi nhất nước, con không muốn bị hớ nước nào.

    Cụ Phúc bực bội:

    - Hớ, hớ cái gì ! Hoặc là pháo đầu, hoặc là mã đội cứ thế mà đánh.

    Hắn tủm tỉm:

    - Cụ tha lỗi cho con, mấy nước đó chỉ người mới học đánh cờ mới đi !

    Cụ Phúc như bị một nhát búa táng vào đầu. Cụ choáng váng. Thằng này láo thật ! Kiêu ngạo đến thế là cùng. Hắn dám khinh cụ, xếp cụ ngang hàng với những kẻ mới vọc vạch đánh cờ ! Tim cụ đập loạn xạ, đầu như búa bổ, trán vã mồ hôi. Cụ ngồi không vững, bủn rủn như muốn ngã. Cuối cùng, sau hơn hai giờ căng thẳng, chàng trai nhón tay cầm con tướng nhích lên một nước đặt vào rốn sĩ.

    - Thưa cụ, con lên tướng !

    Cụ Phúc chau mày, lấy tay gạt mồ hôi trán. Thế này là thế nào. Ai đời mới vào cờ lại nghểnh tướng. Tự cổ chí kim không ai đánh cờ như hắn. Hẳn là có một nước bí hiểm gì đây. Định lừa lão chứ gì ? Còn khuya ! Cụ Phúc vắt óc, cố nghĩ về nước cờ của hắn. Thấy cụ nghĩ lâu, hắn giục:

    - Kìa, mời cụ đi đi chứ.

    "A, thằng này nó cài bẫy mình. Nó giục mình tức là nó xô mình vào bẫy. Chả dại. Mày đừng có cái kiểu trứng khôn hơn vịt, con nhá...!".

    Chuông đồng hồ đổ mười hai tiếng mà cụ Phúc cũng chưa đi được nước nào. Cô Hòa cứ thập thò qua ô cửa. Cơm canh đã nấu xong từ đời nào, nguội hết cả rồi. Cụ Phúc thì cứ liên tục lau mồ hôi trán. Hòa phải giục:

    - Bố ơi, cơm nước nguội hết cả rồi... !

    Cụ Phúc gắt:

    - Cơm, cơm cái gì...!

    Bóng đã xế, cụ Phúc cũng chẳng nghĩ ra được gì, đành mời chàng trai ăn cơm. Hình như bữa ăn có chút rượu thuốc làm đầu óc cụ chùng xuống. Cơm xong, cụ liền đi nước pháo đầu. Đến lượt chàng trai đi tiếp. Hắn cầm con tốt lên tay, ngẫm nghĩ. "Đúng là thằng này không biết đánh cờ rồi. Pháo mã còn đầy ra đó lại đi tốt... Ngu hết chỗ nói". Cụ Phúc nghĩ vậy. Nhưng hắn không ngu như cụ tưởng, lặng lẽ bỏ con tốt vào chỗ cũ, châm thuốc hút. Bên ngoài, nắng đã nhạt, đổ chiếc bóng dài của ngôi nhà lên mấy hàng cây. Cơn tức giận của cụ Phúc hình như đã lên đến đỉnh điểm, tay cụ run run, đôi môi giật liên hồi thì cũng là lúc hắn chậm rãi nhấc con tướng về vị trí cũ.

    - Thưa cụ, con hồi tướng !

  7. #7
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520

    Mặc định

    (TIẾP)
    Trong sự căng thẳng đến tột độ, cụ Phúc cuống cuồng. Cả một ngày trời, hắn chỉ đi có hai nước: thượng tướng và hồi tướng. Thế là thế nào ? Kể cả Đế Thích nếu còn sống, ngài cũng chẳng thể hiểu được nước cờ hắn định đi, nói chi đến cụ. Đến lúc cô Hòa phải bật đèn lên, đầu óc cụ như một sợi dây đàn căng quá cỡ. Thần kinh già nua của cụ sau một ngày căng thẳng đã bị tê liệt. Đến tám giờ tối, ván cờ kết thúc, phần thắng thuộc về chàng trai.

    Cụ Phúc gục xuống bàn. Tim cụ như vừa bị ai đâm thủng. Bảy mươi năm sống trên đời, sáu mươi năm chơi cờ, hôm nay cụ nếm mùi thất bại. Thua cờ một thằng nhãi ranh, nhục ơi là nhục. Biết làm thế nào ! Cụ đã thua cờ rồi kia mà. Vậy thì phải nghiến răng chấp nhận lời hứa. Cụ mệt mỏi ngồi xuống ghế, bảo chàng trai:

    - Anh có thể thực hiện những điều ta đã hứa. Anh có thể lấy bất cứ vật gì quý giá mà ta có, kể cả con gái ta...!

    Chàng trai nhìn cô Hòa, cười nhạt:

    - Con đâu dám. Con chỉ muốn thử cho biết cờ của cụ...

    Nói rồi hắn chào từ biệt trong sự ngỡ ngàng của hai cha con cụ. Với cô Hòa, đó là một sự xúc phạm chưa từng thấy. Biết bao chàng trai đến đây cầu hôn mà nàng từ chối. Còn hắn, hắn lại phớt lờ. Niềm kiêu hãnh nơi nàng đổ sụp. Sau cả tháng mất ăn mất ngủ vì căm giận và đau đớn, nàng đi đến quyết định sẽ trả thù giới đàn ông bằng cách không lấy chồng. Cụ Phúc cũng vì quá uất ức, đổ bệnh, qua đời sau mấy tháng.

    Lúc tẩn liệm, cô Hòa chôn bàn cờ trong quan tài của cha, chôn nỗi đam mê một thời vàng son của cụ, chỉ giữ lại thú chơi đá gà.

    Trong mười năm thờ cha, Hòa đã trở thành một lương y giỏi và người nuôi gà đá có tiếng. Cứ mỗi độ xuân sang, gà của nàng đi dự hội chọi gà đầu xuân của tỉnh đều đoạt giải nhất. Người ta đồn, nàng vỗ gà chọi theo cách riêng. Ngoài thóc gạo, trứng gà, nàng còn cho gà ăn thêm một lượng sâm nhung nên con nào con nấy vừa khỏe vừa đá rất dai. Tiếng lành đồn xa. Một người ở tỉnh khác nghe tin nàng có một con gà chọi bất khả chiến bại liền tìm đến. Hắn đi trên chiếc xe Fiat máy lạnh mới toanh, con gà ngồi với hắn hàng ghế sau. Đường sá bây giờ mới được nâng cấp, người và gà vượt mấy trăm cây số đến nhà nàng cứ như không. Đi theo xe còn một người đàn ông khác trạc ngoại ngũ tuần, đeo kính trắng, vẻ trí thức. Họ ở khách sạn hạng sang. Con gà được thuê một phòng riêng không có máy lạnh. Đêm nó vỗ cánh gáy vang.

    Khi người đàn ông đến nhà Hòa thách chọi gà, nàng nhận ra người đó. Chẳng phải ai xa lạ mà chính là người cách đây mười năm đã cho cha nàng đo ván trong một ván cờ kéo dài hơn một ngày trời. Nàng đã chôn vùi kỷ niệm ấy dưới lớp lớp thời gian, nay sự có mặt làm khơi dậy trong nàng những kỷ niệm đau xót của cuộc đời mình. Vì hắn mà cha nàng ngã bệnh rồi chết. Vì hắn mà lòng tự ái trong nàng dâng lên tột đỉnh, dẫn nàng đến với một quyết định cực đoan: không kề cận bất kỳ gã đàn ông nào. Mười mùa xuân trôi, nhan sắc của nàng giờ cũng vơi đi ít nhiều. Vì thế, khi vừa thấy hắn, sung mãn và giàu có đến thách chọi gà, nàng nghĩ, cơ hội báo thù cho cha, cho mình đã tới. Nàng tuyên bố:

    - Được, tôi đồng ý. Luật chơi lần này cũng như lần trước. Nếu gà tôi thua, tôi sẽ biếu anh vật quý nhất của ngôi nhà này, nếu anh muốn kể cả tôi cũng sẽ thuộc về anh...

    Chàng đáp:

    - Nếu gà tôi thua, tôi xin để lại chiếc Fiat.

    - Vậy thì anh hãy bảo lái xe cho xe vào sân nhà tôi trước đi...!

    - Cô chắc như vậy ?

    - Gà của tôi sẽ thắng.

    - Tôi sẽ cho xe vào nhà cô, không phải để cô sử dụng một mình mà để chúng ta dùng chung.

    - Không đời nào có chuyện đó !

    Ngày giờ chọi gà đã được ấn định. Đêm hôm trước ngày diễn ra cuộc chọi, nàng thắp một nén nhang lên bàn thờ cha, khấn: "Cha ơi, cha ở nơi chín suối xin hãy yên lòng. Con sẽ rửa mối nhục cho cha...!". Dân ghiền đá gà trong huyện nghe nói có trận đá gà rất lạ liền đổ về tiệm thuốc Lê Hữu Phúác nườm nượp. Vòng trong vòng ngoài. Không ai dám đặt cược vì họ tin phần thắng sẽ thuộc về con Ác Điểu của cô Hòa. Nó vạm vỡ đứng trong chiếc lồng tre, vươn cánh ra hai bên đi thủng thẳng từng bước trông thật oai vệ. Chiếc mỏ khoằm như mỏ diều hâu. Nó chỉ còn một mắt, mắt kia đã vĩnh viễn về chầu âm phủ sau một trận đá suốt một ngày. Con gà đối thủ chết ngay trên xới đấu, còn Ác Điểu bị hỏng mắt, Trên bộ ngực màu hồng đậm căng ra của nó có nhiều vết sẹo bóng loáng, chiến tích của những lần giao chiến. Những ngón chân nhọn hoắt như những mũi giáo tẽ ra trên mặt đất. Chân bên phải bị cụt đi một ngón nhưng không vì thế mà nó mất khả năng tấn công kẻ thù.

    Cô Hòa nhờ một người tiếng tăm trong làng chọi gà làm trọng tài. Một chiếc bàn con được kê ngay trong sân. Biên bản được ông trọng tài viết ra trên giấy, ghi rõ những cam kết của hai bên. Có cả chữ ký của cô Hòa và chàng trai kia. Qua chữ ký, người ta biết hắn tên là Duệ, Hà Sỹ Duệ, Giám đốc Công ty Xuất nhập khẩu Tương Lai.

    Cô Hòa ôm con gà đá ra khỏi lồng. Nó dúi chiếc mỏ nâu bóng vào tay cô, con mắt ánh lên niềm kiêu hãnh. Duệ cũng ôm gà của mình lại. Trước lúc chọi, hắn nhếch mép cười, hỏi cô Hòa:

    - Cô có muốn đổi ý không ?

    - Không ! - Cô Hòa đáp dứt khoát.

    - Vậy thì ta bắt đầu ! Duệ nhìn cô thách thức.

    Hai con gà nhảy vào vòng tròn to hơn cái nong đã vạch sẵn. Con Ác Điểu dựng những chiếc lông lưa thưa ở cổ như lông nhím hướng kẻ thù nhảy tới. Trừ một ít lông màu nâu ở cổ, bắp chân, hai bên sườn và đôi cánh, những vạt da còn lại của nó sần sùi màu đỏ gạch, trông xa như một tấm áo giáp bằng đồng. Nó rít lên một tiếng "Oọc... Oọc...!" to và dài đầy thách thức. Đối thủ nào yếu bóng vía chắc chắn phải hoảng sợ vì tiếng rít ấy. Quả thế thật, con Thiên Thần của Duệ phải lùi lại, không dám chống cự. Nhiều tiếng cười rộ lên. "Thế chứ ! Con Ác Điểu đã bao giờ nếm mùi thất bại đâu...!". "Phen này cô Hòa được không chiếc Fiat". "Tôi xin làm tài xế cho cô Hòa...!".

    Lời bàn tán ấy làm Duệ tái mặt. Hắn châm thuốc hút. Cô Hòa cố giấu niềm vui trong nụ cười nửa miệng. Con Ác Điểu ba lần đuổi con Thiên Thần ra ngoài xới. Đến lần thứ tư, con Thiên Thần trụ lại. Một cú đá song phi của con Ác Điểu trúng vào diều nó. Máu chảy ra ướt ngực. Không biết có phải vì chủ nó đang xạm mặt thả những làn khói thất vọng bay qua nó hay tự nó đã lấy lại được tinh thần mà con Thiên Thần phản công lại. Nó lừ lừ tiến đến, đầu hơi cúi xuống, lông cổ như những mũi chông màu nâu sẫm chực lao đi. Bất chợt, nó tung một cú đá đúng vào mắt còn lại của Ác Điểu làm thủy tinh dịch văng ra. "Người anh hùng bất bại" rống lên một tiếng rồi đá loạn xạ vào không khí. Con Thiên Thần thấy thế đá túi bụi vào con Ác Điểu.

    Cô Hòa mặt cắt không còn giọt máu. Tim cô như bị ai bóp chặt, mồ hôi vã ra ướt áo. Lần đầu tiên từ khi tiếp nối thú chọi gà của cha để lại, đây là lần đầu tiên gà của cô thua. Cũng có nghĩa niềm vinh quang đầy kiêu hãnh của cô sụp đổ. Tiếng lịch bịch của chân con Thiên Thần đá vào da thịt con gà lâm nạn như tiếng trống nện thình thịch vào tai cô. Con Ác Điểu loạng choạng rồi gục xuống. Nó giẫy đành đạch làm tung bụi mù. Cuối cùng, nó duỗi hai chân, bậy ra một bãi phân. Nó chết trong sự xót xa của hàng trăm người đã từng chứng kiến chiến thắng của nó. Cô Hòa ôm xác con Ác Điểu vào lòng, nước mắt trào ra. Đầu tóc nàng rũ rượi. Và trong phút đau buồn ấy, nàng chợt nhớ đến cha mình. Món nợ nàng thầm hứa với cha vẫn chưa trả được. Bất giác, nàng thốt lên: "Cha ơi...!".

  8. #8
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520

    Mặc định

    (Tiếp & hết)
    Đám cưới của cô Hòa và Duệ được tổ chức sau đó. Khách khứa đến dự rất đông. Không ai nghĩ đó là đám cưới của người thua và người thắng cuộc đá gà. Cô Hòa mặc soa-rê trắng, tay cầm bó hoa nói nói cười cười đi bên Duệ com-lê cà vạt chỉnh tề trông thật đẹp đôi. Người ta kháo nhau đó là đôi vợ chồng trời se duyên từ kiếp trước nên chả phải tìm hiểu gì nhiều. Sau đám cưới, người ta thấy cô Hòa ít khi ở nhà. Cô đi du lịch với Duệ trong chiếc xe Fiat.

    Ba tháng sau, cô Hòa mừng vui khôn tả khi biết mình sắp được làm mẹ. Đứa con ra đời sẽ làm cô nguôi ngoai mối hận ngày xưa. Suy cho cùng, Duệ không phải là người có lỗi. Hắn yêu nàng tha thiết, chiều chuộng nàng hết mực. Nàng cũng cảm nhận được tình yêu chân thành của hắn. Lỗi là vì tính hiếu thắng của cha nàng. Và Duệ đã dùng kế bẫy cụ vào tình trạng thần kinh căng thẳng để rồi chiến thắng dễ dàng. Có điều Hòa rất ngạc nhiên, vì sao Duệ lại biệt tích chừng ấy năm trời ?

    Một đêm Duệ thổ lộ với Hòa chuyện ấy. Hắn biết chắc cụ Phúc thế nào cũng uất ức mà chết. Nếu hắn ở lại, có thể cô Hòa sẽ phẫn uất giết Duệ trả thù. Thâm tâm, hắn choáng ngợp trước sắc đẹp của nàng nhưng vì quá yêu nàng, vì sự an toàn tính mạng, hắn đành ra đi. Và trong phút không còn gì để giấu nhau. Hòa hỏi sang chuyện Duệ đã thắng mình trong cuộc chọi gà vừa rồi:

    - Làm sao mà anh có thể nuôi được một con gà chọi đá hay đến vậy ?

    - Em đoán thử coi ?

    - Gà của em nuôi theo chế độ dinh dưỡng hết sức đầy đủ, lại thêm cả sâm nhung. Anh có dùng thực đơn này không ?

    Duệ cười:

    - Không !

    - Vậy anh dùng thứ gì ?

    - Dopping.

    - Thứ người ta cấm dùng cho các vận động viên khi thi đấu ?

    - Đúng. Anh đã mời một bác sĩ đi theo. Trước lúc con gà vào chọi mười lăm phút, chích cho nó một mũi. Đảm bảo không có con gà nào trên đời này khỏe bằng.

    Hòa tái mặt, lặng im không hỏi nữa. Suốt đêm, trong lúc Duệ ngáy khò khò, nàng không sao chợp mắt. Thì ra là thế. Ngày trước, hắn dùng mẹo để giết chết cha mình. Giờ hắn dùng mẹo chiếm đoạt mình. Thật kinh tởm. Nàng đã sa vào bẫy của hắn một cách ngọt ngào và tự nguyện.

    Sáng hôm sau, Duệ thức dậy không thấy Hòa đâu. Nhà trước nhà sau đều không có nàng.

    Duệ bàng hoàng, nước mắt trào ra. "Hòa ơi, em hãy hiểu cho anh. Anh làm những việc đó vì tình yêu của anh dành cho em...".

    Hắn nhờ hàng xóm trông coi ngôi nhà, đi tìm mẹ con Hòa. Năm này qua tháng khác không thấy hắn trở lại. Có người nói hắn đã chết vì tai nạn. Dần dần hiệu thuốc bắc Lê Hữu Phúc rơi vào quên lãng. Về sau, nhiều người truyền tin cho nhau là, tại một thôn hẻo lánh thuộc miền rừng núi phía Nam, có một bà cụ cắt thuốc bắc rất giỏi đang sống với anh con trai giỏi cờ tướng và thích chọi gà. Mùa xuân nào cũng vậy, con gà chọi của chàng trai cũng đoạt chức vô địch.

  9. #9
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520

    Tình bất diệt

    Ngay từ khi lọt lòng mẹ, bác sĩ đã quả quyết rằng Kimberly Marshall không thể nào sống được. Bé bị chứng Cytic Fibrosis, một chứng bịnh bẩm sinh và di truyền mà người ta thường gọi tắt là CF. Trong sự tuyệt vọng để cứu sống con mình, mẹ của Kim đã mang bé về nhà, mỗi ngày ba bốn giờ, bà và bà ngoại của Kim đã thay phiên nhau vỗ nhẹ trên lưng và ngực của bé, với hy vọng mong manh là có thể làm tan đi những cục đờm đang đóng nghẹt trong phổi của bé. Một bác sĩ chuyên khoa về CF cho biết, diệt trừ những cục đờm bằng cách này, chẳng khác gì dùng chổi để quét mật ong trên sàn nhà.
    Ngoài sự dự liệu của mọi người, bé Kimberly đã thoát được lưỡi hái của tử thần. Bé lớn lên và vào trường tiểu học. Kim còn học vũ ballet và gia nhập đội soccer của trường. "Kìa nhìn xem công chúa của tôi" mẹ của Kim thường hãnh diện nói như vậy, mổi khi bà đứng bên lề sân cỏ để xem Kim đá bóng.
    Bà vẫn mơ ước là Kim sẽ lớn lên bình thường nhưng những đứa trẻ bình thường khác. Bà mơ ước rằng Kim sẽ lên trung học, sẽ tham dự buổi khiêu vũ cuối năm lớp 12, và một buổi tối sẽ ngẩng mặt lên để đón nhận nụ hôn đầu của một chàng thanh niên đẹp trai.
    Nhưng bác sĩ Robert Kramer, vị bác sĩ chuyên khoa về CF đầu tiên tại Dallas, đã nhiều lần khuyến cáo mẹ của Kim là cô bé chỉ tạm thời lướt thắng được cơn bịnh mà thôi. Giống như một tên sát nhân nguy hiểm, các bác sĩ chưa có phương cách để ngăn chận được CF. Mặc dù với nền y khoa hiện đại cùng thuốc men và máy móc tối tân, cũng chỉ giúp các bệnh nhân dễ chịu hơn, ít đau đớn hơn mà thôi. Tuổi thọ trung bình của các bệnh nhân CF chỉ ở vào khoảng 29.
    Ðúng như lời của bác sĩ Kramer, sức khoẻ của Kim tự dưng tuột dốc như một cái phao bị xì hơi. Mẹ của Kim, không còn cách nào hơn, bắt buộc phải mang Kim vào bệnh viện Presbyterian tại Dallas để chữa trị. Và cứ như vậy, Kim chỉ khoẻ được vài tháng, rồi lại phải vào bệnh viện..., lại khoẻ vài tháng rồi lại vào bệnh viện.
    Trong những lần phải nằm bệnh viện, Kim luôn luôn mang theo những con thú nhồi bông, cái chăn màu hồng mà cô bé thích nhất, cùng quyển nhật ký thân yêu. Mỗi khi chứng kiến một bạn cùng phòng bị CF cướp đi mạng sống, Kim lại viết vào nhật ký của mình, chẳng hạn như: "Wendy đã chết vào lúc 8 giờ sáng nay. Tội nghiệp nó quá. Nó đã đau đớn suốt đêm". Mẹ của bé đã nghĩ thầm "Có lẽ đây là cách Kim chuẩn bị cho những gì có thể xảy ra cho cô bé trong tương lai chăng?".
    Trong một thời gian, Kim đã cố gắng sống như một đưá trẻ "bình thường". Cô thường hay gọi những đứa trẻ may mắn không bị chứng CF là "bình thường". Trong những năm ở trung học, Kim đã cố gắng để lấy điểm A hay B. Cô mặc áo đầm dài để che dấu đôi chân gầy guộc, khẳng khiu của mình. Khi những bạn học hỏi về những cơn ho không dứt của cô, thì Kim trả lời rằng cô bị hen xuyễn. Cô cũng chở những bạn gái khác trên xe hơi của mình, cũng bấm còi inh ỏi, cũng vẫy tay chào và cười duyên với bọn con trai cùng trường.
    Nhưng Kim vẫn không thể lừa dối được thực tế. Bộ tiêu hoá của cô đặc nghẹt những đờm, khiến cô bị đau bụng và tiêu chảy. Thần kinh bị xáo trộn nên Kim đi đứng không vững. Ðôi khi Kim cũng bị hoa mắt.
    Cuối cùng, cuối năm lớp 12, Kim phải rời trường để học tại gia vì sức khoẻ của cô quá yếu. Trong một phút nản lòng, Kim đã từ chối không muốn hình của mình được đăng trong kỷ yếu của trường, viện cớ là cô quá ốm yếu và xấu xí. Chán chường, Kim trở nên gắt gỏng với mọi người và hay cãi cọ hoặc xung đột với em gái của mình. Ðể giải sầu, Kim xem đi xem lại bộ phim "Blue Lagoon" không biết bao nhiêu lần. Bộ phim nói về cuộc đời của hai đứa trẻ, một trai một gái, bị đắm tàu và sống bơ vơ trên một hoang đảo. Cuối cùng, hai người đã yêu nhau tha thiết.
    David Crenshaw, một bệnh nhân CF, đã để ý đến Kim khi hai người còn điều trị tại bệnh viện Presbyterian vào mùa xuân 1986. Kim, ở tuổi 16, ốm và xanh xao nhưng không thiếu nét dễ thương với mái tóc đỏ ngang lưng, buông xoã trên chiếc áo ngủ hồng. David, lúc đó 18, mặc áo thun rộng thùng thình, quần pajama bạc màu, mang cặp kiếng cận to tổ bố với hai gọng kính gãy được dán lại với nhau bằng miếng băng keo.
    "Ðừng hy vọng con bé để ý đến mày", Doug Kellman, người y tá trong bệnh viện thường trêu David như vậy mỗi khi bắt gặp David đang mê mẩn nhìn trộm Kim. Thật tình mà nói, khó có thể tưởng tượng được David và Kim sẽ trở nên một cặp tình nhân. Kim thích quần áo đắt tiền, nước hoa và mỹ phẩm. Cô thích ngồi hằng giờ trên giường để đọc tiểu thuyết tình cảm. Trong khi đó, David nổi tiếng thích lấy le với những cô gái bằng những mầu chuyện vui tục tằn.
    Trông có vẻ yêu đời và khoẻ mạnh, David là một huyền thoại của khu CF. Không một bệnh nhân nào thuộc khu CF dám làm những việc David đã làm. Chẳng hạn như khi David không phải nằm bệnh viện, anh rất thích đua xe hơi mini tại sân đua gần nhà. "Mục đích của chúng tôi là giúp cho David sống như một đứa trẻ khỏe mạnh. May ra nhờ vậy, nó có thể lướt thắng được căn bịnh hiểm nghèo này", ba của David đã nói như vậy.
    Ðúng thế, David không bao giờ biểu lộ cho người khác biết là mình bị bệnh. Anh đã tổ chức cuộc đua xe lăn và cuộc thi ném cà chua trên từng lầu 3 của bệnh viện. Có một đêm, David đã dẫn một số bệnh nhân CF đi đua xe mini, trong sự giá lạnh của mùa đông với nhiệt độ bên ngoài xuống gần 0 độ bách phân. "Có lẽ hắn nghĩ rằng hắn bất tử", bác sĩ Kramer thường đùa như vậy.
    Trong suốt hai năm trời, David thường đi qua cửa phòng của Kim, lấy can đảm vào phòng, tán tỉnh. Nhưng Kim chỉ mỉm cười rồi lại cắm cúi đọc sách. Nhưng David chẳng nản lòng. "Khi David được ở nhà trong khi Kim phải ở lại bệnh viện, David thường hay gọi điện thoại cho tôi để hỏi han bệnh tình của Kim, mặc dầu Kim chẳng bao giờ để ý đến David. Ngay cả những khi David hỏi giờ, Kim cũng không thèm đáp lại", người y tá cho biết như vậy.

  10. #10
    HUT's Master Avatar của sonnvl
    Tham gia ngày
    Feb 2003
    Bài gửi
    1.520
    Một điều ngạc nghiên, rất nhiều mối tình đã được kết hợp trong khu CF. "Ðừng nghĩ rằng chỉ vì họ bệnh hoạn mà họ không nghĩ đến tình yêu", bác sĩ Kramer nói như vậy, "Có lẽ họ nghĩ đến tình yêu còn nhiều hơn những người khoẻ mạnh. Ðó là một cách để họ biểu lộ sức sống và sự yêu đời của họ cho mọ người biết".
    Vào cuối năm 1988, Kim chơi thân với một bệnh nhân cùng khu CF tên là Steven. "Tôi không nghĩ mối tình của họ sẽ bền vững. Họ sợ phải sống với nhau", David khẳng định như vậy. Ðúng như lời David, cuộc tình của Kim và Steven chỉ một sớm một chiều đã tan vỡ.
    Cuối mùa thu năm 1989, khi David và Kim, cả hai cùng được dưỡng bịnh tại tư gia, David đã gọi điện thoại mời Kim đi ăn tối. Mặc dù Kim đã quyết liệt từ chối, David vẫn lì lợm bảo Kim "Anh sẽ có mặt tại nhà em vào lúc 8 giờ tối, không nhưng không nhị gì hết cả". Hoảng sợ, Kim rủ theo cô em gái, Pettri, để cô em ngồi ghế trước với David còn nàng thì ngồi băng sau, nhất định không thèm nói chuyện với David. Suốt bữa ăn, Kim hoàn toàn im lặng. Nàng đã trợn mắt lên với David khi anh đề nghị cả ba cùng đi khiêu vũ. Khi David đưa Kim về đến nhà, nàng mở cửa xe và chạy một mách thẳng lên phòng, đóng kín cửa lại.
    Dù vậy, David vẫn không bỏ cuộc, lì lợm, trường kỳ mặt dày đến nhà Kim. Thế rồi anh đã rủ được Kim đi chơi bowling. Sau đó, Daivid còn dẫn Kim đến sân đua để xem anh đua xe hơi mini.
    Bất kể mọi chuyện, cuối cùng mối tình của David và Kimberly cũng đã nảy nở. Kim đã thật sự yêu David. Ngày 17 tháng 11 năm 89, Kim đã viết vào nhật ký của mình "Ðêm hôm nay, mình và David đã hôn nhau lần đầu. Lạy Chúa, xin chúc phúc cho mối tình của chúng con và xin cho chúng con yêu nhau mãi mãi".
    Sáu tháng sau, Kim và David tuyên bố làm lễ đính hôn. Tin được tung ra làm tất cả mọi người trong gia đình hai bên đều sửng sốt và bàng hoàng. "Tụi mày điên cả rồi, cả hai đứa bay đều bệnh hoạn", ba của David đã lớn tiếng ngăn cản con. Riêng mẹ của Kim cũng khuyên ngăn con bằng một giọng đầy nước mắt "Con có biết rằng một trong hai đứa sẽ chết trong vòng tay của đứa kia hay không?".
    Nhưng Kim và David vẫn quyết định lấy nhau. "Tôi nghĩ Kim biết rằng đây là cơ hội cuối cùng để nó được yêu", mẹ của Kim cuối cùng đã nói như vậy và đã đồng ý tán thành cuộc hôn nhân.
    Ngày 27 tháng 10 năm 1990, Kim trong chiếc áo cưới trắng tinh, sung sướng bước lên cung thánh, trước mặt Thiên Chúa nhận David làm chồng. Thánh lễ được cử hành trong những tiếng ho sặc sụa của các bệnh nhân khu CF. Tất cả được mời đến để tham dự, chứng kiến và chung vui ngày hôn lễ của Kim Marshall và David Crenshaw.
    Họ chung sống với nhau bằng số tiền cấp dưỡng khiêm nhường trong một căn apartment nhỏ bé nhưng rất ấm cúng. Căn apartment được trang bị như một bệnh viện với những bình dưỡng khí, một tủ đầy thuốc và một tủ lạnh chứa đầy nước biển.
    Việc dọn dẹp nhà cửa mới thật là khó khăn. Những khi phải dọn dẹp hoặc giặt giũ, họ phải mất cả ngày trời mới làm xong việc. Ðến tối, cả hai đều mệt lả. Dầu vậy, họ là cặp vợ chồng hạnh phúc nhất trên đời. David gọi Kim là "cọp con" vì nàng có mái tóc hung đỏ. Kim gọi Daivid là "gấu rừng" vì chàng phá như gấu. Chàng luôn luôn mua cho nàng những tấm thiệp ướt át nhất, càng ướt át bao nhiêu, càng tốt bấy nhiêu. Nàng luôn luôn viết cho chàng những bức thư tình thật dài, thật nồng nàn và tình tứ. "Chúng ta sẽ vượt qua mọi thử thách. Chúng ta sẽ thắng", họ thường quả quyết với nhau như vậy.
    Ðể kiếm thêm tiền tiêu vặt, David nhận thêm việc sửa xe hơi mini. Anh lại còn ghi tên học để lấy bằng Cử nhân về kế toán. Một người bạn thân ở khu CF khuyên David không nên phí sức. "Những việc tôi làm tất cả chỉ vì Kim. Ðời tôi bây giờ chỉ có Kim mà thôi", David trả lời.
    Vào năm 1992, những mạch máu trong người Kim bắt đầu tắt nghẽn. Vì cơ thể Kim không thể tiếp nhận những dinh dưỡng từ bộ tiêu hoá, Kim đã xuống cân một cách thảm hại. Thân thể nàng chỉ còn da bọc xương. Nàng rất xấu hổ khi tới những nơi công cộng. David đã viết cho Kim "Này cọp con, em là người đẹp nhất của đời anh. Anh yêu em bằng tất cả con tim, linh hồn và khối óc củ anh. Gấu rừng".
    Trong những lần Kim phải nằm bệnh viện, David không rời Kim nửa bước. Anh đã ngủ trên chiếc ghế bố kê trong phòng. Ðể giúp Kim khuây khoả, David đã đưa Kim đến khu sơ sanh, để Kim được ngắm những đứa trẻ mới chào đời. Và nếu nửa đêm Kim có đòi ăn kẹo, David chẳng ngần ngại, bất kể thời tiết, khoác áo đi mua ngay những viên kẹo mà Kim ưa thích. Lạ lùng thay, sức khoẻ của Kim càng ngày càng khá hơn. Cuối cùng, nàng đã được bác sĩ cho xuất viện.
    Ðầu năm 1993, bệnh tình của David bỗng dưng trở nên trầm trọng. Những tiếng ho của anh lớn hơn. David ôm ngực ho từng cơn, ho sặc sụa. Những cơn ho như muốn phá vỡ tung lồng ngực của anh. Mặt David sưng lên như bị phù thủng. Dần dần, David đã phải thở bằng dưỡng khí. Nhưng David vẫn đoan chắc với Kim là chàng chẳng sao cả, chỉ cần tĩnh dưỡng ít lâu là sẽ khỏi. David đã dấu Kim những điều mà bác sĩ Kramer đã cho anh biết trong kỳ khám nghiệm mới đây: phổi của anh đã rách nát, thanh quản sắp nghẹt cứng. David đang chết lần, chết mòn vì thiếu dưỡng khí.
    Chạy đua với thời gian, David không để lãng phí một giây phút nào. Tháng 7 năm 1993, để kỷ niệm sinh nhật thứ 26 của chàng và thứ 24 của nàng, David rủ Kim đi nghỉ hè ở bãi biển Florida. "Ðó là lần đầu tiên họ cảm thấy rất thoải mái khi ra khỏi nhà để tới vùng biển. Cả hai đều mang theo bình dưỡng khí. Họ ngồi bên nhau, nắm tay nhau trên bãi cát vàng", Mandy, em gái Kim cho biết như vậy.
    Ba tháng sau, David và Kim cùng đi khám bệnh. Trong khi Kim đợi ở phòng bên, bác sĩ Kramer, sau khi khám cho anh, đã nói với anh rằng "Anh phải nhập viện ngay tức khắc, lần này sẽ hơi lâu". David trầm ngâm một hồi lâu, rồi nói "Xin bác sĩ tận tình chăm sóc cho Kim".
    Bác sĩ Kramer đến phòng Kim và cho nàng hay tin chẳng lành. Kim cúi đầu yên lặng, cố giấu hai hàng nước mắt "Xin bác sĩ tận tình giúp anh, đừng để anh phải đau đớn", nàng nức nở khẩn nài với bác sĩ Kramer.
    Trong suốt ba mươi năm chuyên khoa về CF, bác sĩ Kramer đã từng chứng kiến hơn 400 bệnh nhân trẻ qua đời. Ðể khỏi bị ám ảnh, ông đã cố gắng khônng để tình cảm mình bị chi phối với những trường hợp như của David. Nhưng lần này, ông đã ôm Kim vào lòng và ông không sao cầm được nước mắt của mình.
    David nhập viện ngày 21 tháng 10 năm 1993. Kim ngồi bên cạnh anh. Nàng đã cố gắng viết một bức thư cho Hội Ðồng Y Khoa của bệnh viện Presbyterian, khẩn nài xin họ thay phổi cho David. Nhưng Kim không bao giờ viếc xong lá thư.
    Năm ngày sau, môi và móng tay của David trở nên bầm tím. Kim thổn thức bên anh "Anh ơi, đừng đi, đừng bỏ em". David không nói nên lời, chỉ mấp máy đôi môi "Anh yêu em", rồi chàng gởi cho nàng một nụ hôn gió. Hai người cầm tay nhau thật chặt, nhìn nhau một lần cuối thật lâu. David bóp mạnh tay Kim rồi nhắm mắt yên giấc ngàn thu.

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/6 123 ... CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. AQ chính truyện- Lỗ Tấn
    Gửi bởi cáo đeo nơ trong mục Văn học
    Trả lời: 15
    Bài cuối: 06-09-2006, 04:19 PM
  2. Truyền thống
    Gửi bởi nhiepphong84 trong mục Thảo luận
    Trả lời: 1
    Bài cuối: 05-05-2006, 12:12 AM
  3. Một vài truyện ngắn của Hồ Anh Thái
    Gửi bởi chutichhtcbk trong mục Truyện ngắn
    Trả lời: 1
    Bài cuối: 06-07-2005, 07:44 PM
  4. Sưu tầm những mạn đàm về Truyện Kiều
    Gửi bởi chutichhtcbk trong mục Văn học
    Trả lời: 2
    Bài cuối: 04-07-2005, 01:59 PM
  5. Tự Truyện Của 1 Xã Hội Đen
    Gửi bởi nguoiyeudau trong mục Thảo luận
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 25-12-2004, 07:45 PM

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube