User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 6 của 6

Chủ đề: Nhận diện nhà lãnh đạo tương lai của Trung Quốc

  1. #1
    HUT's Student
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    488

    Icon8 Nhận diện nhà lãnh đạo tương lai của Trung Quốc

    Ông Tập Cận Bình là ai?

    Ông Tập Cận Bình có giành được vị trí Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương?

    Trung Quốc vừa chấm dứt Hội nghị Trung ương của đảng cầm quyền với ông Tập Cận Bình được coi như người sẽ kế vị Chủ tịch Hồ Cẩm Đào vào năm 2012.

    Hội nghị Trung ương bế mạc tuần qua, không lâu trước ngày Quốc khánh 1/10, đánh dấu 60 năm nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa ra đời, đã nêu thứ tự lãnh đạo thời gian kế tiếp.

    Theo các tin tức từ Trung Quốc, ngoài ông Hồ Cẩm Đào, Chủ tịch đảng, Chủ tịch nước đứng vị trí thứ nhất, và ông Giả Khánh Lâm làm chủ tọa, "thang bậc" quyền lực gồm các vị Ngô Bang Quốc, Ôn Gia Bảo, Lý Trường Xuân, Tập Cận Bình, Lý Khắc Cường, Hạ Quốc Cường và Chu Vĩ Khang.

    Các vị đứng phía trước ông Tập Cận Bình đều sẽ vào tuổi về nghỉ sau đại hội Đảng năm 2012, mở đường cho ông và ông Lý Khắc Cường cùng lên chia sẻ quyền hành.

    Nhưng không chỉ có thế, các bình luận trong vùng còn nói đến việc ông Tập có nhiều khả năng được bầu chọn vào Quân ủy Trung ương, cơ quan có quyền lực tối hậu với quân đội Trung Quốc.

    Ông cũng được cho là đã thắng ông Lý Khắc Cường trong cuộc tranh giành quyền lực lên vị trí cao nhất vào mấy năm tới.

    'Con ông cháu cha'

    Điểm quan trọng nhất trong bài diễn văn của Chủ tịch Hồ Cẩm Đào là nhắc lại các “thành quả” của cải cách từ thời Đặng Tiểu Bình và đề cao vai trò của công tác “xây dựng đảng”.

    Cả trong hai điểm đó, ông Tập Cận Bình đều có thể tự hào nhắc đến truyền thống gia đình.

    Cha ông, cựu Ủy viên Quốc vụ viện Tập Trọng Huân, quê Thiểm Tây, từng làm bí thư Quảng Đông và đóng vai trò quan trọng trong việc xây dựng đặc khu kinh tế Thâm Quyến khi cố lãnh tụ Đặng mở ra hướng phát triển vùng duyên hải Trung Quốc.

    Không chỉ có thế, là một công thần của chế độ, ông Tập Trọng Huân còn là một trong số ít những người sống sót sau cuộc Vạn lý Trường Chinh cùng Mao Trạch Đông, sự kiện mà chế độ ở Trung Quốc dựng thành huyền thoại cho Quân Giải phóng.

    Riêng về ông Tập Cận Bình, các báo châu Á đều đồng ý ông có nguồn gốc xuất thân “lý tưởng” để tạo dựng vị trí quyền lực.

    Là con trai của một cựu ủy viên Bộ chính trị, ông Tập còn có kinh nghiệm lãnh đạo tại các tỉnh duyên hải trù phú và cũng có tiếng là ủng hộ cho cải cách thị trường và kinh tế tư nhân.

    Tạp chí Foreign Policy

    Theo East Asia Review trong một bài gần đây, sinh năm 1953 tại Bắc Kinh, ông Tập gia nhập hàng ngũ cộng sản năm 1971 và lên dần trong hệ thống chính trị ở địa phương.

    Năm 2002 cha ông qua đời và cũng năm đó, ông lên nắm vị trí quan trọng trong bộ máy đảng ở Chiết Giang.

    Năm 2007, tại Đại hội 17 đảng Cộng sản Trung Quốc, ông bất ngờ lên chức Phó Chủ tịch nước sau khi mới làm bí thư Thượng Hải hồi 2006.

    Việc ông lên lãnh đạo Thượng Hải chỉ có thể xảy ra vì ông Trần Lương Vũ, người được cựu Chủ tịch Giang Trạch Dân phù trợ, vị “rớt đài” trong vụ án tham nhũng nổi tiếng.

    Theo bình luận của Willy Lam trên trang Asia Sentinel, ông Tập Cận Bình là người thuộc phe có tên không chính thức là “Thái tử đảng”, hay “Con ông cháu cha”.

    Đối thủ của ông, Phó Thủ tướng thứ nhất Lý Khắc Cường thì thuộc “Đoàn phái”, tức những người đi lên từ Đoàn Thanh niên như ông Hồ Cẩm Đào.

    Vẫn theo nhà bình luận này, ông Hồ đã trì hoãn việc đưa ông Tập vào Quân ủy Trung ương để cho phép ông Lý có thời gian củng cố vị trí riêng.

    Ông Tập Cận Bình có chuyến thăm đầu tiên ở cương vị Phó Chủ tịch nước sang Bắc Hàn hồi tháng 6/2008.

    Ông Lý, người được Chủ tịch họ Hồ hỗ trợ, dự kiến đến năm 2013 sẽ lên thay ông Ôn Gia Bảo ở cương vị thủ tướng.

    Thiệt hại vì Tân Cương

    Nhưng sự kiện gần đây tại Tân Cương khiến trên 200 người thiệt mạng vì xung đột sắc tộc, là một đòn nặng giáng vào nhóm Đoàn phái vì cả hai nhân vật của họ phụ trách Tân Cương (Vương Nhạc Tuyền) và Tây Tạng (Trương Khánh Lê) đều là người thuộc phe họ.

    Willy Lam nhận định rằng: "Trong lúc ông Hồ và Đoàn phái rơi vào thế thủ, những người ủng hộ ông Tập trong Bộ Chính trị và Trung ương đảng thúc đẩy việc bổ nhiệm ông vào Quân ủy Trung ương".

    Có khả năng người ta đợi sau Quốc khánh để công bố ông nhận chức vụ thứ nhì trong Quân ủy Trung ương, hoặc như Willy Lam đánh giá, vào dịp muộn hơn là sang năm tới.

    Khác với "Đoàn phái" của cánh thanh niên, phe "Thái tử đảng" như ông Tập Cận Bình được cho là đã và đang nắm các chức vụ cao trong bộ máy quân sự và vấn đề an ninh nội bộ được coi như là lĩnh vực “truyền thống” của họ.

    Báo Foreign Policy như đồng ý với nhận định này với chi tiết nêu ra trong phần chân dung ông Tập Cận Bình rằng ông đã từng giữ vị trí bí thư riêng cho bộ trưởng quốc phòng.

    Nhắc lại nguồn gốc gia đình "đầy quyền lực" của ông, Foreign Policy cho rằng ông cũng có kinh nghiệm lãnh đạo tại các tỉnh duyên hải trù phú và cũng có tiếng là ủng hộ cho cải cách thị trường và kinh tế tư nhân.

    Dù các báo quốc tế không bình luận gì về tư duy ngoại giao của ông Tập, có thể hiểu rằng là người được phe quân đội ủng hộ, ông sẽ có chính sách phù hợp với nhu cầu tăng cường quốc phòng.

    Báo chí tiếng Hoa ở nước ngoài nhắc rằng trong bài diễn văn đọc tại Mexico khi đến thăm cộng đồng Hoa kiều, ông Tập dùng lời lẽ khá nặng để phê phán "những người nước ngoài không có việc gì khác ngoài việc chỉ ngón tay vào các vấn đề" của Trung Quốc.

    Có vẻ như kinh nghiệm lãnh đạo của ông cho tới nay là chỉ dấu cho thấy một quan điểm khá cứng rắn trong các vấn đề đối ngoại.

    Tập Cận Bình - ngôi sao đang lên trên chính trường Trung Quốc

    Phó chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình. Ảnh: AP

    Sự kiện Phó chủ tịch nước Tập Cận Bình được bầu làm Phó chủ tịch Quân ủy trung ương hôm qua được cho là dấu hiệu cho thấy Trung Quốc đã hé lộ lãnh đạo tiếp theo của nước này.

    Thông tin do Tân Hoa xã công bố về việc ông Tập Cận Bình (Xi Jinping) được Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc bầu vào Quân ủy Trung ương, cơ quan điều hành lực lượng gồm 2,3 triệu binh sĩ của Quân giải phóng Trung Quốc, không phải là một bất ngờ vì điều này đã được phỏng đoán từ trước.


    Từ lâu giới truyền thông phương Tây đã nhận định Tập Cận Bình là thế hệ lãnh đạo tương lai của quốc gia đông dân nhất thế giới. BBC cho rằng, tất cả các nhà lãnh đạo Trung Quốc cần có sự ủng hộ tuyệt đối của quân đội, do đó việc ông Tập bước vào Quân ủy Trung ương với ghế phó chủ tịch là một bước đi cần phải có để tiến tới vị trí lãnh đạo cao nhất.

    Trong khi đó, trước khi giữ chức Tổng bí thư Đảng Cộng sản kiêm chủ tịch nước Trung Quốc, ông Hồ Cẩm Đào cũng từng giữ vị trí như ông Tập Cận Bình trong Quân ủy Trung ương. Như vậy, hiện ông Tập là người cấp phó trên hầu hết các vị trí quan trọng cho Tổng bí thư kiêm chủ tịch nước và chủ tịch Quân ủy Trung ương Hồ Cẩm Đào.

    Việc bổ nhiệm chức vụ đảng song song với chức vụ nhà nước tại Trung Quốc được coi là bước chuẩn bị cho vị trí lãnh đạo cấp cao nhất ở nước này. Do đó sự kiện vừa diễn ra tại Bắc Kinh càng khẳng định cho dự đoán ông Tập sẽ là lãnh đạo tương lai của Trung Quốc. Còn ông Hồ Cẩm Đào sẽ rời ghế tổng bí thư vào năm 2012 và ghế chủ tịch nước một năm sau đó.
    Ảnh: AFP.
    Phó chủ tịch nước Tập Cận Bình (phía trước) và Chủ tịch nước Hồ Cẩm Đào trong một phiên họp. Ảnh: AFP.

    Phó chủ tịch nước Tập Cận Bình sinh năm 1953 tại Bắc Kinh và là con trai một trong những nhà sáng lập Đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Trọng Huân (Xi Zhongxun). Ông Tập cũng được đánh giá là người thành công bậc nhất trong thế hệ con cháu các nhà cách mạng tiền bối của nước này.

    Ông học ngành cơ khí tại Đại học Thanh Hoa Bắc Kinh, nơi sản sinh nhiều nhà lãnh đạo đương nhiệm của Trung Quốc như ông Hồ Cẩm Đào. Năm 1974, Tập Cận Bình gia nhập Đảng Cộng sản Trung Quốc và bắt đầu thăng tiến từ vị trí lãnh đạo đảng tại hai tỉnh Hà Bắc và Sơn Tây từ năm 1982 đến 1985. Sau đó ông chuyển sang tỉnh Phúc Kiến và tiến tới chức chủ tịch tỉnh này năm 2000. Đây cũng là tỉnh ông có thời gian gắn bó lâu nhất trước khi về trung ương.

    Gương mặt chống tham nhũng

    Trong những năm tháng lãnh đạo tại địa phương, ông Tập nổi tiếng là người cứng rắn trong việc trừng phạt các quan chức tham nhũng. Việc ông trở thành Chủ tịch tỉnh Phúc Kiến năm 2000 một phần cũng vì ông đóng vai trò quan trọng trong việc dẹp bỏ một vụ án tham nhũng lớn tại đây vào cuối những năm 90.

    Sau thành công tại Phúc Kiến và một thời gian ngắn làm Bí thư tỉnh ủy Triết Giang, Tập Cận Bình được điều chuyển làm Bí thư thành ủy Thượng Hải năm 2007, sau khi người tiền nhiệm Trần Lương Vũ (Chen Liengyu) bị cách chức do tham nhũng. Đây được coi là một trong những cột mốc quan trọng nhất trong sự nghiệp chính trị của ông Tập, vì sự điều chuyển công tác tới địa phương quan trọng hàng đầu này đã thể hiện sự tin tưởng của trung ương đối với ông.


    Ngay sau khi giữ vị trí lãnh đạo đảng tại thành phố lớn nhất Trung Quốc, ông Tập Cận Bình được bầu làm Ủy viên Thường trực Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc cùng trong năm 2007. Kể từ đây ông được nhìn nhận như một trong những gương mặt hứa hẹn nhất trong thế hệ lãnh đạo thứ năm của Trung Quốc.

    Sự thăng tiến của ông Tập tiếp tục được đánh dấu bằng việc ông trở thành phó chủ tịch nước Trung Quốc năm 2008. Sau đó phạm vi hoạt động của ông ngày càng mở rộng hơn, gồm việc được giao trọng trách chuẩn bị cho Olympic Bắc Kinh 2008 và đảm nhiệm các vấn đề liên quan đến Hong Kong và Macau.

    Năm 2009, ông từng được dự đoán là sẽ có ghế trong Quân ủy Trung ương, mở đường cho việc kế nhiệm ông Hồ Cẩm Đào trong tương lai. Nhưng trên thực tế dự đoán này đã diễn ra chậm hơn một năm vì tới hôm qua ông mới chính thức có mặt trong Quân ủy Trung ương. Tạp chí Time của Mỹ trong năm 2009 cũng đã xếp ông Tập Cận Bình vào danh sách 100 người có ảnh hưởng nhất thế giới.

    Bên cạnh quan điểm mạnh tay với nạn tham nhũng, Tập Cận Bình còn là mẫu lãnh đạo có tư tưởng cởi mở về kinh tế. Ông đã rất nỗ lực trong việc mời gọi đầu tư nước ngoài vào hai tỉnh Triết Giang và Phúc Kiến, đặc biệt là dòng vốn từ Đài Loan, khi còn công tác tại các địa phương này.

    Trong cuộc sống riêng tư, ông Tập Cận Bình được nhiều người Trung Quốc biết đến sau khi kết hôn với ca sĩ nổi tiếng Peng Liyuan năm 1987.

    Tập Cận Bình: vị "Thái tử" giấu mình?

    "Người đàn ông này là người thế nào?" - đó hẳn là câu hỏi rất nhiều người đặt ra khi ông Tập Cận Bình được bầu làm Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc hôm 18/10.

    Không dấu vết và không tỳ vết?

    Ngồi vào chiếc ghế đó, Tập Cận Bình gần như chắc chắn sẽ trở thành người kế nhiệm Chủ tịch Hồ Cẩm Đào vào năm 2012. Trong bối cảnh vị thế quốc tế của Trung Quốc đang gia tăng hơn bao giờ hết, càng nhiều người băn khoăn về bậc "đế vương" tương lai này.

    Mới đây, Trung Quốc đã vượt Nhật Bản để bước lên vị trí cường quốc kinh tế thứ 2 thế giới. Với vị thế như vậy, các động thái của Trung Quốc không chỉ ảnh hưởng đến nội bộ đất nước mà còn ảnh hưởng lớn đến quốc tế.

    Tuy nhiên, nước này đang phải đối mặt với rất nhiều vấn đề trong và ngoài nước. Ở trong nước đó là sự phân hóa giàu nghèo sâu sắc, những bất bình về tình trạng giá cả tăng cao, nạn thất nghiệp, tham nhũng... Bên cạnh đó, mặc dù có nền kinh tế phát triển rất nhanh nhưng Trung Quốc cũng nhận được không ít lời phàn nàn từ các nhà đầu tư nước ngoài về môi trường kinh doanh thiếu bình đẳng và còn nhiều rào cản.

    Về mặt đối ngoại, hiện Trung Quốc đang căng thẳng với các cường quốc hàng đầu thế giới (Mỹ, Nhật Bản...) về các vấn đề liên quan đến tỷ giá đồng nhân dân tệ, việc ủng hộ Bắc Hàn, tranh cãi xung quanh vấn đề biển Hoa Đông...

    Vì vậy, không khó hiểu khi cả thế giới đều đổ dồn con mắt vào vị "Thái tử" mới. Tuy nhiên, giống như những bậc vương tôn trong lịch sử Trung Hoa, xung quanh "người Trung Quốc trầm lặng này" vẫn che phủ một tấm màn có phần bí ẩn.

    Năm 2007, tại Đại hội 17 đảng Cộng sản Trung Quốc, ông bất ngờ lên chức Phó Chủ tịch nước sau khi mới làm bí thư Thượng Hải hồi 2006. Trước đó, hầu như chưa mấy ai biết đến danh tiếng của ông.

    Nhưng ngay cả giờ đây, khi người đàn ông đứng trong danh sách 100 nhân vật ảnh hưởng nhất của Tạp chí Time đang sải bước tới đỉnh cao quyền lực, chúng ta vẫn không biết gì nhiều về ông. Câu hỏi mà hầu hết mọi người đặt ra là: người đàn ông này là người thế nào?

    Những gì mà thế giới biết đến ông có vẻ khá ít ỏi: một chính trị gia của hành động thực tế, "nói ít làm nhiều", tư tưởng cởi mở nhưng rất thận trọng.

    Con đường tiến tới quyền lực của ông rất tuần tự, không scandal, "không tì vết". Giống như những nhà lãnh đạo Trung Quốc khác cùng thế hệ, ông Tập có hơn một thập niên làm việc ở các cương vị lãnh đạo đảng ở địa phương. Từ những vị trí lãnh đạo các địa phương khác nhau, ông đã tiến tới vị trí quyền lực Trung ương.

    Mọi bước đi của ông đều cho thấy một sự vững chắc, tuần tự, và ở mọi cương vị ông đều đạt được những thành quả đáng ghi nhận. Ngay cả cuộc sống riêng tư của ông cũng khiến nhiều người ngưỡng mộ: tình yêu lãng mạn và cưới một người phụ nữ - một ca sĩ đẹp và nổi tiếng.

    Dường như ông đã khôn khéo tránh né được mọi bước sai lầm có thể cản trở sự thăng tiến của ông, mặc dù ông đã phải đảm trách nhiều nhiệm vụ tế nhị.

    Cựu thủ tướng Singapore, Lý Quang Diệu, từng nói ông cảm thấy ông Tập "là một người thận trọng đã từng nếm trải rất nhiều gian nan, khổ cực".

    Ông Lý cũng bình luận: "Tôi xếp ông ấy vào mẫu người như Nelson Mandela. Một người đàn ông với sự tiết chế cảm xúc đến kinh ngạc, một con người không bao giờ để nỗi đau khổ và bất hạnh của mình tác động đến các quyết định đưa ra".

    "Ấn tượng chung về Tập Cận Bình là, ông là một người rất thận trọng", Cao Trí Khai, một nhà bình luận chính trị tại Bắc Kinh nói. "Trước công chúng, ông ấy rất thận trọng, cẩn thận. Ông ấy không phải là người dễ thể hiện cảm xúc, ít nhất là trước công chúng".

    "Chúng ta hầu như không biết gì về ông Tập. Có thể ông ấy quá thừa khôn ngoan chính trị để hiểu rằng đừng nên lộ diện quá nhiều nếu muốn đạt tới quyền lực" - David Zweig, giám đốc Trung tâm Quan hệ đối ngoại của Trung Quốc tại Đại học Khoa học và Công nghệ Hồng Kông nhận xét.
    Phó chủ tịch Trung Quốc, ông Tập Cận Bình
    Không những vậy, mọi người cũng hầu như khó nắm bắt được quan điểm, tư tưởng của Tập Cận Bình.

    Quan điểm chung của Tập Cận Bình về người làm "quan" là: "Mỗi cán bộ chính quyền cần phải luôn luôn ghi nhớ: quyền lực của chính quyền nhân dân bắt nguồn từ nhân dân, phải đại biểu cho lợi ích của nhân dân, phải vì nhân dân mưu lợi ích".

    Ông định nghĩa "quan đức": "Cái gọi là quan đức cũng là đạo đức cầm quyền, là sự phản ánh tổng hợp đức hạnh của người làm quan cầm quyền, bao gồm sự tu dưỡng hàng ngày về các mặt tư tưởng chính trị, đạo đức tác phong..."

  2. #2
    HUT's Student
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    488

    Mặc định Re: Nhận diện nhà lãnh đạo tương lai của Trung Quốc

    Tuy nhiên, theo giới phân tích, có rất ít thông tin để biết rõ quan điểm chính trị của ông Tập Cận Bình, chỉ biết ông dường như là người ủng hộ thị trường, nhưng khá thận trọng về cải tổ chính trị, ông chia sẻ mối quan tâm với việc duy trì sự lãnh đạo của Đảng cộng sản và việc cần thiết duy trì ổn định xã hội.

    "Ông ấy không tuyên bố gì nhiều về chương trình nghị sự của mình. Chúng ta chưa thấy các dự định chính sách của ông Cận Bình", Victor Shih, giáo sư chính trị học Trung Quốc tại Đại học Northwestern, bình luận.

    Những nhận định trên cũng đúng khi xem xét quan điểm của ông Tập đối với vấn đề quan hệ quốc tế. Câu hỏi lớn mà nhiều người đặt ra hiện nay là liệu người đàn ông cẩn trọng này sẽ tiến hành những chính sách và thay đổi nào trong đối ngoại. Dường như có rất ít manh mối cho chúng ta câu trả lời.


    Sau khi nhậm chức phó chủ tịch, ông Cận Bình đã tiến hành chuyến công du nước ngoài đầu tiên đến các nước có mối quan hệ thân thiết và mang tính chiến lược với Trung Quốc là CHDCND Triều Tiên, Mông Cổ, Ả-rập Xê-út, Qatar và Hạ Môn vào tháng 6/2008.

    Tháng 2 năm 2009, Tập Cận Bình thực hiện chuyến công du sang Mexico, Jamaica, Colombia, Venezuela, và Brazil nhằm tăng cường ảnh hưởng của Trung Quốc trong khu vực.

    Khi đang ở thăm Mexico, ông đã có một phát biểu gây sốc khi trực tiếp buộc tội những người "nước ngoài" đang cố gắng can thiệp vào công việc nội bộ Trung Quốc - một chủ đề luôn rất nhạy cảm trong giới chính trị. Bằng tiếng Trung, ông bình luận: "Có một số người nước ngoài buồn tẻ, với cái bụng căng tròn, những người chẳng có gì hay ho hơn là chỉ ngón tay vào chúng tôi [Trung Quốc]. Thứ nhất, Trung Quốc không xuất khẩu Cách mạng; thứ 2 Trung Quốc cũng không xuất khẩu đói nghèo; và thứ 3, Trung Quốc không đến để gây ra những cơn nhức đầu, có gì phải nói thêm hay không?".

    Bình luận này của ông tạo nên một làn sóng tranh luận mạnh mẽ. Và cũng từ "dấu vết" nhỏ bé của một lần thể hiện chính kiến từ chính trị gia thận trọng này, một số người nhận định, nếu trở thành "tân vương", hẳn ông cũng sẽ cứng rắn trong các vấn đề quan hệ quốc tế không kém gì người tiền nhiệm.

    Nền tảng "Con ông cháu cha"

    Nếu được chọn làm chủ tịch vào năm 2012, Tập Cận Bình sẽ trở thành lãnh đạo tối cao đầu tiên có nền tảng "Thái tử đảng" (con cháu các lão thành cách mạng) trong lịch sử nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (PRC).

    Trong bài diễn văn tại Hội nghị Trung ương, Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đã nhấn mạnh lại các "thành quả" của cải cách từ thời Đặng Tiểu Bình và đề cao vai trò của công tác "xây dựng đảng".

    Cả trong hai điểm đó, ông Tập Cận Bình đều có thể tự hào nhắc đến truyền thống gia đình.

    Cha ông, cựu Ủy viên Quốc vụ viện Tập Trọng Huân, quê Thiểm Tây, từng làm bí thư Quảng Đông và đóng vai trò quan trọng trong việc xây dựng đặc khu kinh tế Thâm Quyến khi cố lãnh tụ Đặng mở ra hướng phát triển vùng duyên hải Trung Quốc.

    Không chỉ có thế, là một công thần của chế độ, ông Tập Trọng Huân còn là một trong số ít những người sống sót sau cuộc Vạn lý Trường Chinh cùng Mao Trạch Đông, sự kiện mà chế độ ở Trung Quốc dựng thành huyền thoại cho Quân Giải phóng.

    Với người cha như vậy, ông Tập Cận Bình có nguồn gốc xuất thân "lý tưởng" để tạo dựng vị trí quyền lực - một thành viên của "Thái tử đảng".

    Tuy nhiên trong giai đoạn Cách mạng Văn hóa, cha ông bị thanh trừng do đó ông đã từng phải sống ở vùng nông thôn trong một thời gian và nếm trải không ít vất vả, "vị đắng".

    Khi Đặng Tiểu Bình nắm quyền và mở cửa một số trường đại học, ông Tập Cận Bình theo học ngành kỹ thuật tại đại học Thanh Hoa, sau đó lấy bằng tiến sĩ. Ông từng phục vụ trong quân đội, nhưng chỉ một thời gian ngắn. Với nền tảng chính trị và giáo dục, ông là người đúng như cách gọi của Trung Quốc là "vừa hồng vừa chuyên".


    Cũng trong những năm 1980, khi Đặng Tiểu Bình lên nắm quyền đã gạt bỏ tầng lớp Thái tử đảng. Tuy nhiên rất nhiều thành viên của "Thái tử đảng", trong đó có Tập Cận Bình, nuôi tham vọng chính trị. Họ đã từ bỏ cơ hội để làm giàu và chấp nhận vị trí thấp trong nhiều tổ chức đảng và chính quyền địa phương và tích lũy rất nhiều kinh nghiệm quản lý.

    Sau khi Giang Trạch Dân lên nắm quyền năm 1989, các thành viên Thái tử đang bắt đầu xuất hiện trên sân khấu chính trị của Trung Quốc. Hiện nay, các thành viên đó chiếm vị trí quan trọng trong các lĩnh vực chính trị, kinh tế, quân sự và các tổ chức xã hội. Họ có thể được xem như là "gia đình hoàng gia" của Đảng Cộng sản Trung Quốc và các thành viên của họ được coi là trung thành với chế độ mà thế hệ cha chú của họ đã sáng lập. Thái tử đảng cũng được hỗ trợ mạnh mẽ từ các lão thành cách mạng, hầu hết là người từng giữ chức vụ trong Đảng và chính phủ Trung Quốc.
    Phu nhân ông Tập Cận Bình là bà Bành Lệ Viện - danh ca nổi tiếng Trung Quốc.

    Những bước tiến vững chắc trên nấc thang quyền lực

    Con đường "quan lộ" của Tập Cận Bình bắt đầu từ khá sớm và vững chắc. Ông được bổ nhiệm làm Phó Thị trưởng Hạ Môn từ năm 32 tuổi, 40 tuổi là Bí thư Thành ủy Phúc Châu, 47 tuổi làm Tỉnh trưởng Phúc Kiến, 49 tuổi làm Bí thư tỉnh Chiết Giang, 54 tuổi làm Bí thư Thượng Hải và hiện là Phó Chủ tịch nước kiêm Trưởng Tiểu ban phụ trách công tác Hongkong - Macau.

    Ông Tập đã đảm nhận những vị trí trong chính quyền và đảng tại bốn tỉnh: Thiểm Tây, Hà Bắc, Phúc Kiến và Chiết Giang. Thời kỳ ở Phúc Kiến từ năm 2000, Tập đã thực thi nhiều biện pháp thu hút giới đầu tư Đài Loan và theo đuổi chính sách phát triển kinh tế thị trường.

    Ở Chiết Giang, Tập Cận Bình là một quan chức đi đầu trong chiến dịch chống tham nhũng, nhờ đó, ông đã thu hút sự chú ý của giới truyền thông quốc gia cũng như của những vị lãnh đạo Trung Quốc hàng đầu hiện nay. Năm 1999, ông là Phó tỉnh trưởng Phúc Kiến và được bổ nhiệm chức vụ tỉnh trưởng một năm sau đó.

    Năm 2002, ông trở thành Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Chiết Giang - một trong những tỉnh giàu nhất Trung Quốc, một trung tâm của sự thành công trong quá trình phát triển kinh tế đại lục, với tốc độ tăng trưởng đạt 14% trong suốt hơn 20 năm qua.

    Tháng 3/2007, Tập Cận Bình được bổ nhiệm chính thức làm Bí thư Thành ủy Thượng Hải. Ông đã nỗ lực thay đổi hình ảnh của trung tâm tài chính Trung Quốc này.

    Vào thời điểm trước lúc tới Thượng Hải tháng 3/2007, ông Tập cam kết trở thành "một học sinh tốt, một công chức tốt và một lãnh đạo tốt", đồng thời thúc giục các quan chức địa phương nghiêm khắc với bản thân. Ông còn kêu gọi người Thượng Hải cởi mở hơn, tăng cường hợp tác và chia sẻ thành tựu với những khu vực khác trong nước, thay vì chỉ tập trung vào phát triển thành phố của họ.

    Sau bảy tháng đảm nhận công việc ở trung tâm tài chính của đại lục, Tập Cận Bình đã thành công. Ông không chỉ duy trì sự ổn định ở Thượng Hải mà còn thay đổi hình ảnh mới cho thành phố. Thượng Hải giờ đây trở nên cởi mở, hòa hợp và năng động hơn.

    Năm 2007, tại Đại hội 17 đảng Cộng sản Trung Quốc, ông bất ngờ lên chức Phó Chủ tịch nước.

    Tập Cận Bình được coi là một nhân vật nổi bật trong hàng ngũ lãnh đạo mới ở Trung Quốc với nhiều đối thoại mở liên quan đến cải tổ kinh tế thị trường và thậm chí là cải tổ chính trị.

    Theo giới phân tích, Tập Cận Bình được bổ nhiệm làm Bí thư Thành ủy Thượng Hải một phần là do những kinh nghiệm của ông trong lĩnh vực cải cách kinh tế. Giáo sư Hà Hồ Thương thuộc Trường Đại học Nhân dân ở Bắc Kinh đánh giá: "Đây là một động thái tốt. Nó hứa hẹn đem lại sự ổn định cho Thượng Hải''.

    Còn Dương Kiến Văn, Phó Giám đốc Học viện Kinh tế Quốc gia tại Viện Hàn lâm khoa học xã hội Thượng Hải thì nhận xét. "Tập Cận Bình có cảm nhận chiến lược rất tốt, đặt khu vực trong cả một tổng thể và có những quan hệ chắc chắn, tất cả đều có lợi cho Thượng Hải trong giai đoạn phát triển".


    Tập Cận Bình

    Sinh năm 1953 tại Phú Bình tỉnh Thiểm Tây, tham gia Tổ chức Đảng vào tháng 1 năm 1974, tham gia công tác vào tháng 1 năm 1969, tốt nghiệp chuyên ngành lý luận chủ nghĩa Mác và giáo dục tư tưởng chính trị Học viên Nhân văn Xã hội Trường Đại học Thanh Hoa, với học lực nghiên cứu sinh tại chức, tiến sĩ Luật học

    Nay là phó chủ tịch nước và phó chủ tịch Quân ủy TW

    Từ năm 1969-1975: là thanh niên trí thức, Bí Thư chi bộ Đảng Đại đội Lương Gia Hà Công xã Văn An Dịch huyện Diên Xuyên tỉnh Thiểm Tây

    Từ năm 1975-1979: theo học chuyên ngành tổng hợp hữu cơ cơ bản Khoa hóa chất Trường Đại học Thanh Hoa

    Từ năm 1979-1982: thư ký Văn phòng Quốc vụ viện và Văn phòng Quân ủy Trung Ương (quân nhân tại ngũ)

    Từ năm 1982-1983: Phó Bí thư Huyện ủy Chính Định tỉnh Hà Bắc

    Từ năm 1983-1985: Bí Thư Huyện ủy Chính Định tỉnh Hà Bắc

    Từ năm 1985-1988: Ủy viên thường vụ Thành ủy, Phó Thị trưởng thành phố Hạ Môn tỉnh Phúc Kiến

    Từ năm 1988-1990: Bí thư Địa ủy Địa khu Ninh Đức tỉnh Phúc Kiến

    Từ năm 1990-1993: Bí thư Thành Ủy Phúc Châu, Chủ nhiệm Ủy ban thường vụ Hội đồng Nhân dân thành phố Phúc Châu tỉnh Phúc Kiến

    Từ năm 1993-1995: Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy tỉnh Phúc Kiến, Bí Thư Thành ủy, Chủ nhiệm Ủy ban Hội đồng Nhân dân thành phố Phúc Châu

    Từ năm 1995-1996: Phó Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Phúc Kiến, Bí thư Thành ủy, Chủ nhiệm Ủy ban thường vụ Hội đồng Nhân dân thành phố Phúc Châu

    Từ năm 1996-1999: Phó Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Phúc Kiến

    Từ năm 1999-2000: Phó Bí thư Tỉnh ủy, Quyền Tỉnh trưởng tỉnh Phúc Kiến

    Từ năm 2000-2002: Phó Bí thư Tỉnh ủy, Tỉnh trưởng tỉnh Phúc Kiến

    Từ năm 2002-2003: Bí Thư tỉnh ủy, Quyền tỉnh trưởng tỉnh Chiết Giang

    Từ năm 2003-2007: Bí Thư Tỉnh ủy, Chủ nhiệm ủy ban Thường vụ Hội đồng Nhân dân tỉnh Chiết Giang

    Năm 2007-: Bí thư Thành ủy thành phố Thượng Hải (đến tháng 10-2007 thôi giữ chức Bí thư Thành ủy Thượng Hả)

    Năm 2007-: Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị, Bí thư Ban Bí thư Trung ương Đảng.

    Ủy viên dự khuyết Trung ương Đảng khóa 15, Ủy viên Trung ương Đảng các khoá 16 và 17; Ủy viên, Thường vụ Bộ Chính trị, Bí thư Ban Bí thư Trung ương Đảng khóa 17

  3. #3
    HUT's Student
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    488

    Mặc định Re: Nhận diện nhà lãnh đạo tương lai của Trung Quốc

    [/COLOR]Tập Cận Bình và thế hệ lãnh đạo thứ 5 Trung Quốc

    Lộ diện thế hệ lãnh đạo thứ 5

    Như một lệ bất thành văn trên chính trường Trung Quốc, nhân vật nào được bầu vào chức vụ Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương trước mỗi thời kỳ chuyển giao quyền lực đều sẽ “chắc chân” là người kế nhiệm. Mặc dù phải sau mùa Thu năm 2012 khi Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc khóa XVIII kết thúc, người ta mới biết được kết quả nhưng sự kiện này gần như bảo đảm cho ông Tập Cận Bình một “suất” chắc chắn trong hàng ngũ lãnh đạo thế hệ thứ năm của Trung Quốc.
    1
    Ông Tập Cận Bình trong phiên họp Quốc hội ngày 16/3/2008


    Thế hệ lãnh đạo thứ nhất của Trung Quốc (từ năm 1949) khởi đầu là Mao Trạch Đông. Thế hệ thứ hai là Đặng Tiều Bình, thứ ba là Giang Trạch Dân và thế hệ thứ tư là bộ đôi Hồ Cẩm Đào – Ôn Gia Bảo hiện nay.

    Ngoài ông Tập Cận Bình, người được cho là có nhiều khả năng kế nhiệm ông Hồ Cẩm Đào thì một nhân vật khác là ông Lý Khắc Cường, đương kim Phó Thủ tướng, cũng có nhiều khả năng sẽ lên thay ông Ôn Gia Bảo. Nếu dự đoán này là đúng thì thế hệ lãnh đạo thứ năm của Trung Quốc sẽ là thời kỳ của cặp đôi Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường.

    Ngoài hai nhân vật trên, danh sách những người kế nhiệm vị trí quan trọng nhất của đội ngũ lãnh đạo mới (các ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị) vẫn chưa thực sự rõ ràng. Hiện vẫn còn nhiều yếu tố chi phối như mức độ ảnh hưởng mà ông Hồ Cẩm Đào đã gây dựng được qua hai nhiệm kỳ nắm quyền hay của ông Giang Trạch Dân, dù đã nghỉ hưu từ năm 2004. Bên cạnh đó còn là các yếu tố về tuổi tác và giới hạn nhiệm kỳ. Ngoại trừ ông Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường, toàn bộ 7 thành viên còn lại của Thường vụ Bộ Chính trị sẽ đến tuổi 68, hoặc cao hơn vào năm 2012. Trong khi đó, 68 là độ tuổi về hưu đối với các ủy viên thường vụ Bộ Chính trị.

    Thường vụ Bộ Chính trị Trung Quốc hiện có 9 ủy viên, trong khi đó, số ủy viên Bộ Chính trị là 25. Trước đó, từ năm 1978 đến 2002, Thường vụ Bộ Chính trị chỉ có từ 5 đến 7 ủy viên. Tại đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc khóa XVI năm 2002, Thường vụ Bộ Chính trị được mở rộng từ 7 lên 9 thành viên. Tuy nhiên, có nhiều đồn đoán cho rằng đã có những kêu gọi giảm số thành viên Thường vụ Bộ Chính trị từ 9 như hiện nay xuống còn 7 để việc ra quyết định nhanh hơn và thuận tiện hơn.

    Báo South China Morning Post mới đây đã đưa ra một danh sách các ứng cử viên sáng giá nhất có thể trở thành các nhân vật tiếp theo trong hàng ngũ lãnh đạo thế hệ thứ năm của Trung Quốc. Danh sách này bao gồm: Vương Kỳ Sơn (Phó Thủ tướng, 62 tuổi), Lý Nguyên Triều (Trưởng ban Tổ chức TW Đảng Cộng sản Trung Quốc, 60 tuổi), Uông Dương (Bí thư tỉnh Quảng Đông, 55 tuổi), Bạc Hy Lai (Bí thư Trùng Khánh, 61 tuổi) và Hồ Xuân Hoa (Bí thư Nội Mông, 47 tuổi).
    Phó Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường (phía trước) bên cạnh
    Phó Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường (phía trước) bên cạnh Chủ tịch Hồ Cẩm Đào. Phía sau là ông Tập Cận Bình tại kỳ họp toàn thể thứ 4, Quốc hội Trung Quốc ngày 11/3/2010



    Trong nhóm này, Bạc Hy Lai và Hồ Xuân Hoa có thể sẽ là những lựa chọn thu hút sự chú ý nhiều nhất. Bạc Hy Lai là con trai cựu lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc Bạc Nhất Ba. Năm ngoái, ông này đã khiến dư luận Trung Quốc xôn xao khi phát động hai chiến dịch rộng khắp Trùng Khánh. Chiến dịch thứ nhất là tấn công các băng nhóm tội phạm, dẫn tới việc bắt giữ hàng chục quan chức và doanh nhân “nhúng chàm”. Chiến dịch thứ hai là khuyến khích người dân hát lại các ca khúc cách mạng. Các chiến dịch này giúp Bạc Hy Lai giành được nhiều cảm tình, song cũng gây nhiều sự hoài nghi.

    Hồ Xuân Hoa là một trong những bí thư tỉnh ủy trẻ nhất Trung Quốc. Một số nhà phân tích đã coi Hồ Xuân Hoa là ứng cử viên sáng giá dẫn đầu thế hệ lãnh đạo thứ 6 sau năm 2022. Báo South China Morning Post đánh giá việc đưa nhân vật này vào Thường vụ Bộ Chính trị hoặc ít nhất là thành Ủy viên Bộ Chính trị sẽ được coi là bài sát hạch quan trọng về phạm vi ảnh hưởng của ông Hồ Cẩm Đào.

    Sự khác biệt của thế hệ lãnh đạo mới

    Nhiều ý kiến cho rằng, ở độ tuổi năm mươi, thế hệ lãnh đạo thứ năm của Trung Quốc sẽ có tư duy đổi mới và mở cửa hơn. Hầu hết những nhân vật này còn nhỏ tuổi trong thời kỳ cách mạng văn hóa. Sau đó, họ lớn lên trong thời kỳ mở cửa những năm 1980 nên được cho là thấm nhuần tư duy mở cửa. Ngay như ông Tập Cận Bình, năm 1966 vẫn còn đang theo học trung học. Nhưng cũng nhiều nhà phân tích cho rằng, dù có thay đổi thế hệ lãnh đạo thì chính sách của Trung Quốc vẫn không thể có nhiều sự đột phá so với hiện nay.

    ---------- Post added at 09:00 PM ---------- Previous post was at 08:48 PM ----------

    Tập Cận Bình – nhà độc tài mới của Trung Quốc?

    Tập Cận Bình - Phó Chủ tịch Quân Ủy Trung ương Trung Quốc
    Trong bài viết bàn về thế hệ lãnh đạo mới của Trung Quốc, tạp chí Tham khảo Nước ngoài số tháng 7 của Hồng Kông dẫn lời Giáo sư Vương Kiện Vĩ cho rằng, sách lược ngoại giao “giấu mình chờ thời” của Trung Quốc đã không còn phù hợp và “những biểu hiện cứng rắn hơn” về ngoại giao là lựa chọn duy nhất cho chính quyền Bắc Kinh trong thời gian sắp tới.

    Sách lược “giấu mình chờ thời” được Đặng Tiểu Bình đề ra sau sự kiện Thiên An Môn ngày 4/6/1989 đã giữ chủ đạo phương châm ngoại giao của Trung Quốc trong thời đại Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào, giúp Trung Quốc có được môi trường hòa bình để phát triển kinh tế. Nhưng, trong bối cảnh tình hình thế giới thay đổi và thực lực của Trung Quốc tăng lên, thế hệ lãnh đạo mới của Trung Quốc chắc chắn sẽ phải xem xét lại sách lược “giấu mình chờ thời”.

    “Ở Trung Quốc đã có nhiều cuộc thảo luận về việc Trung Quốc nên tiếp tục “giấu mình chờ thời” hay phải tích cực tiến tới, có thái độ cứng rắn, thay đổi luật chơi. Nhưng Hồ Cẩm Đào ngay lập tức đã ngăn lại, không cho phép có sự thay đổi quá lớn. Do đó, nhà lãnh đạo mới của Trung Quốc sau Đại hội 18 sẽ phải đối mặt với vấn đề và thách thức này, vào thời gian thích hợp sẽ phải xem xét đưa ra hành động sao cho tương ứng với sức mạnh quốc gia của Trung Quốc.” [1]

    Dự đoán các ứng cử viên Thường vụ Bộ Chính trị Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc khóa tới (khóa 18), các nhà phân tích Singapore nhận định “Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường nhất định sẽ đảm nhiệm cương vị lãnh đạo cao hơn” nhằm duy trì tính liên tục của thể chế và các nhân vật còn lại như Uông Dương, Lưu Diên Đông và Trương Cao Lệ sẽ cạnh tranh các chức vụ thấp hơn còn lại. [2]

    Trong khi đó, Hạ nghị sĩ Mỹ – Charles Boustany – phát biểu với hãng Thông tấn Trung ương của Đài Loan rằng, giới lãnh đạo Trung Quốc “lo lắng tình hình Trung Quốc sẽ rơi vào tình trạng mất kiểm soát trước khi diễn ra sự chuyển giao quyền lực giữa thế hệ lãnh đạo thứ 4 và thế hệ lãnh đạo thứ 5 vào năm 2012”. [3]

    Qua những diễn biến “phức tạp” về đối nội lẫn đối ngoại cho Trung Quốc; cộng với “chính sách” kích chủ nghĩa dân tộc kiểu “đại Hán”, tâm lý bành trướng lãnh thổ, từ năm 2008 trở lại đây. Rõ ràng, sự thay đổi từ đường lối “trỗi dậy hòa bình” sang trỗi dậy trong hung hăng của Trung Quốc là điều đã nhìn thấy trước mắt.

    Bàn về gương mặt sẽ thay thế Hồ Cẩm Đào, nhà lãnh đạo được cho là có đường lối ôn hòa, sang người có đường lối cứng rắn hơn. Lâm Quang Diệu, phóng viên hãng tin Reuters, dự đoán “Tập Cận Bình sẽ trở thành Tổng Bí thư và Lý Khắc Cường sẽ trở thành Thủ tướng”. [2]

    Từ năm 2008 là chu kỳ mới của Trung Quốc

    Dưới góc nhìn của chiêm tinh, bằng sự phân tích chu kỳ dựa trên sự di chuyển của sao Diêm Vương. Bắt đầu từ năm 2008, Trung Quốc đã đi vào một giai đoạn mới của lịch sử khi Diêm Vương tinh ở vào cung Capricorn – nơi sao chủ mệnh Thái Dương trú ngụ.

    Liên tiếp trong 15 năm, từ 2008-2023, sao Thái Dương có sự kết nối đến Nguyệt tinh, Thổ tinh, Hỏa tinh và Kim tinh. Điều này dự báo cho một Trung Quốc tăng trưởng mạnh về kinh tế (Kim tinh); đối mặt với khó khăn về vấn đề dân tộc và sự chống đối mạnh mẽ từ dân chúng (Nguyệt tinh); thiên tai và tai nạn liên tiếp (Thổ tinh); đồng thời phát triển và phiêu lưu hơn về mặt quân sự (Hỏa tinh)…

    Bộ ba Hỏa tinh, Nguyệt tinh và Thái Dương cùng hợp thành hình tam giác trên lá số tử vi, khi đến chu kỳ hội sát tinh sẽ gây ra sự khủng hoảng chính trị lớn, thậm chí dẫn đến nổi loạn và đương nhiên phe đối lập sẽ vấp phải sự đàn áp mạnh mẽ bằng quân sự đến từ phía nhà cầm quyền.

    Từ cục diện trên lá số tử vi và tình hình Trung Quốc vừa qua, có thể thấy nhân vật sẽ lãnh đạo Trung Quốc sắp tới là người có “bàn tay sắt” và hình ảnh người này để lại không kém phần “chói lọi” so với Mao Trạch Đông thuở trước.

    Nhìn lại chu kỳ Capricorn trong quá khứ

    Nhớ lại chu kỳ sao Diêm Vương ở cung Capricorn lần trước (1762-1778). Đây là giai đoạn hưng thịnh kinh tế, rộng mở lãnh thổ của triều đình Nhà Thanh dưới sự trị vì của vua Càn Long, từ 1736-1795.

    Các cuộc chiến của Càn Long đã xác nhập thêm các vùng đất ở phía Tây, và mở rộng lãnh thổ Trung Quốc đến tối đa: khoảng 11.000.000 km², so với 9.000.000 km² ở hiện tại. [4]

    Tuy nhiên, giai đoạn này tại Tứ Xuyên và nhiều vùng phía Nam của Trung Quốc nổi lên các cuộc nổi dậy chống lại triều đình nhà Thanh và đã bị dẹp yên.



    Tập Cận Bình – nhà độc tài mới của Trung Quốc?

    Ban đầu người viết có ý định xem tất lá số của các nhân vật có tiềm năng trở thành nhà lãnh đạo mới của Trung Quốc, nhưng sau khi tìm kiếm thông tin trên Google thì thấy đa phần họ đều không có ngày sinh rõ ràng, trừ Tập Cận Bình – Phó chủ tịch Quân ủy trung ương.

    Tập Cận Bình sinh ngày 01/06/1953, tại Bắc Kinh [5]. Mới nhìn qua có thể nhận ra đây là một lá số tử vi đẹp với Hỏa tinh, Thủy tinh và Mộc tinh cùng hội ngội Thái Dương ở cung Gemini. Đồng thời Thái Dương có Kim tinh chiếu từ cung Aries.

    Việc Thủy tinh, Hỏa tinh và Thái Dương cùng ở một cung cho thấy Tập Cần Bình là người độc đoán, chuyên quyền và có xu hướng theo đường lối chủ nghĩa dân tộc cực đoan. Đồng thời sự kết hợp của cặp Thái Dương – Mộc tinh cho thấy Tập là người có tính sáng tạo, dám phá vỡ lề lối.

    Từ lá số tử vi cho thấy, năm 2012 là quản thời gian rất đẹp của Tập Cận Bình khi Kim tinh đến chu kỳ kết hợp cùng Thái Dương và thời điểm sao tử vi sáng nhất rơi vào tháng 06/2012.

    Nếu ngày sinh chính xác, rất nhiều khả năng Tập Cận Bình sẽ trở thành nhà lãnh đạo mới của Trung Quốc. Điều này cũng hợp với lá số tử vi của nước này từ sau năm 2008, bởi họ đang ngày càng trở nên cực đoan hơn và sự cứng rắn này có biểu hiện rõ nhất bắt đầu từ sau năm 2015.

    http://nghiencuubiendong.vn
    Thế hệ lãnh đạo mới của Trung Quốc sẽ cứng rắn hơn về ngoại giao?



    Tạp chí Tham khảo Nước ngoài số tháng 7 của Hồng Kông đăng bài của nhà nghiên cứu Hồ Lập cho rằng trong bối cảnh sức mạnh quốc gia của Trung Quốc đang tăng lên, địa vị quốc tế được nâng cao, sách lược ngoại giao “giấu mình chờ thời" đã không còn đủ khả năng để ứng phó với các mối quan hệ quốc tế của Trung Quốc.

    Dẫn lời của Giáo sư Vương Kiện Vĩ, Chủ nhiệm khoa Chính quyền và Hành chính thuộc Viện Khoa học Xã hội và Nhân văn, Đại học Ma Cao, tác giả dự đoán lãnh đạo thế hệ thứ năm của Trung Quốc ngoài việc phải đề ra chiến lược phù hợp hơn với tình hình Trung Quốc, cũng phải xem xét tới việc làm thế nào để phát huy sức ảnh hưởng của Trung Quốc trên trường quốc tế. Vì thế, nhà lãnh đạo mới của Trung Quốc có thể sẽ có sự điều chỉnh nhất định về chính sách ngoại giao. Với những gì diễn ra vừa qua có thể các nhà lãnh đạo mới của Trung Quốc sẽ có những biểu hiện cứng rắn hơn.

    Vấn đề mới cho các nhà lãnh đạo: Điều chỉnh sách lược ngoại giao như thế nào

    Sách lược "giấu mình chờ thời" được Đặng Tiểu Bình đề ra sau sự kiện Thiên An Môn ngày 4/6/1989 đã giữ chủ đạo phương châm ngoại giao của Trung Quốc trong thời đại Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào, giúp Trung Quốc có được môi trường hòa bình để phát triển kinh tế. Nhưng, trong bối cảnh tình hình thế giới thay đổi và thực lực của Trung Quốc tăng lên, thế hệ lãnh đạo mới của Trung Quốc chắc chắn sẽ phải xem xét lại sách lược "giấu mình chờ thời".

    Giáo sư Vương Kiện Vĩ chỉ rõ: Sách lược "giấu mình chờ thời" của Đặng Tiểu Bình đã giúp Trung Quốc thành công trong việc gia nhập cộng đồng quốc tế do phương Tây làm chủ đạo, đồng thời dọn đường cho Trung Quốc trỗi dậy nhanh chóng. Sách lược ngoại giao thời Hồ Cẩm Đào tuy có thêm một số khái niệm mới như “thế giới hài hòa”, nhưng về tổng thể, mang tính kế thừa nhiều hơn là thay đổi và ít có tính tạo lập về mặt lý luận.

    Tuy nhiên, trong một số vấn đề cụ thể, Hồ Cẩm Đào vẫn có những nét khác so với thời Giang Trạch Dân. Ví dụ: Hồ Cẩm Đào đã tương đối thành công trong chính sách đối với Đài Loan, thay đổi được cách làm cứng rắn, muốn thành công nhanh, thiên về cái lợi gần và định rõ thời gian biểu trước đây; trong quan hệ với Nhật Bản, nếu thời Giang Trạch Dân nhấn mạnh nhiều hơn tới vấn đề lịch sử, thời Hồ Cẩm Đào lại nhấn mạnh nhiều hơn tới sự vỗ về, hướng về phía trước và không đặt hy vọng vào việc giáo huấn Nhật Bản. Ngoài ra, trong việc ứng phó với vấn đề Biển Đông (Trung Quốc gọi là Nam Hải), Trung Quốc cũng đã thực thi các biện pháp khác nhau. Tất cả cho thấy đã có một số thay đổi xảy ra (trong chính sách ngoại giao của Trung Quốc).

    Cho dù về đại thể Hồ Cẩm Đào vẫn tuân thủ phương châm "giấu mình chờ thời", nhưng sự trỗi dậy của Trung Quốc lại là một sự thực rõ ràng và qua sự miêu tả của phương Tây, ba luận thuyết về sách lược ngoại giao của Trung Quốc đã xuất hiện, gồm “thuyết Trung Quốc cứng rắn”, “thuyết Trung Quốc ngạo mạn” và “thuyết Trung Quốc tất thắng”. Liên quan tới vấn đề này, trong buổi họp báo thuộc kỳ họp thường niên của Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc năm 2010, Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo đã nhấn mạnh Trung Quốc kiên trì đi theo con đường phát triển hòa bình, sự phát triển của Trung Quốc sẽ không ảnh hưởng tới bất cứ quốc gia nào, cho dù trở thành nước phát triển, Trung Quốc cũng vẫn không xưng bá.

    Theo Giáo sư Vương Kiện Vĩ, ba luận thuyết nêu trên ngoài việc phục vụ cho mục đích tuyên truyền của phương Tây, cũng phản ánh thực tế là trong bối cảnh sức mạnh quốc gia của Trung Quốc đang tăng lên, địa vị quốc tế được nâng cao, Trung Quốc cần phải có tư tưởng chiến lược mới và khung lý luận mới về ngoại giao. Cục diện và môi trường mà Trung Quốc phải đối mặt dưới thời Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào đã quá khác nhau, nên việc Trung Quốc điều chỉnh sách lược ngoại giao thế nào là một vấn đề mới phải đối mặt. Ở Trung Quốc đã có nhiều cuộc thảo luận về việc Trung Quốc nên tiếp tục "giấu mình chờ thời" hay phải tích cực tiến tới, có thái độ cứng rắn, thay đổi luật chơi. Nhưng Hồ Cẩm Đào ngay lập tức đã ngăn lại, không cho phép có sự thay đổi quá lớn. Do đó, nhà lãnh đạo mới của Trung Quốc sau Đại hội 18 sẽ phải đối mặt với vấn đề và thách thức này, vào thời gian thích hợp sẽ phải xem xét đưa ra hành động sao cho tương ứng với sức mạnh quốc gia của Trung Quốc.

    "Giấu mình chờ thời" đã không còn hợp thời

    Sự xuất hiện của ba luận thuyết trên đều có liên quan tới những động thái mạnh mẽ của Trung Quốc trong các vấn đề như Mỹ - Hàn diễn tập quân sự ở Hoàng Hải, biến đổi khí hậu, đảo Điếu Ngư (Nhật Bản gọi là Senkaku) cũng như việc Trung Quốc tăng ngân sách quốc phòng, thử nghiệm tiêu diệt vệ tinh bằng tên lửa… Có lẽ vì thế, Giáo sư Vương Kiện Vĩ đã thẳng thắn nói rằng lý luận và hành vi ngoại giao của Trung Quốc đang tách rời nhau, gây ra phản ứng mạnh mẽ từ thế giới bên ngoài. Sau khi phản ứng này dội tới Bắc Kinh, Trung Quốc sẽ phải xem xét lại những gì đã xảy ra và có sự điều chỉnh. Do đó, ngoại giao Trung Quốc hiện đang trong trạng thái “chưa thay đổi, nhưng sắp thay đổi”. Một số thay đổi cụ thể của Hồ Cẩm Đào về cách làm ngoại giao cho thấy chiến lược dưới thời của Tập Cận Bình sẽ là “kiên trì giấu mình chờ thời, tích cực đóng góp”, trong đó hai chữ “tích cực” thể hiện sự chuyển biến theo thời cuộc.

    Sở dĩ Trung Quốc nhiều năm kiên trì "giấu mình chờ thời" là do Trung Quốc theo đuổi trỗi dậy hòa bình. Nhưng thế giới bên ngoài có lúc cho rằng việc Trung Quốc "giấu mình chờ thời" thực ra chỉ là kế sách tạm thời, thậm chí còn nói đó là “mối nguy hiểm tiềm tàng”. Theo Giáo sư Vương Kiện Vĩ, "giấu mình chờ thời" đã không có nhiều tác dụng tích cực đối với việc Trung Quốc tuyên bố thực thi chính sách ngoại giao hòa bình. Giáo sư Vương Kiện Vĩ cho rằng thực lực của một quốc gia sẽ quyết định chính sách của nước ấy. Khi Trung Quốc còn yếu, việc thực thi sách lược "giấu mình chờ thời" còn có thể lý giải được, nhưng khi thực lực của Trung Quốc đã đạt tới trình độ nhất định thì việc tiếp tục duy trì sách lược "giấu mình chờ thời" là lỗi thời. Có thể nói sách lược "giấu mình chờ thời" cơ bản đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của nó.

    Vì vậy, nếu như sức mạnh quốc gia của Trung Quốc tiếp tục được tăng cường, sau khi lên nắm quyền, nhà lãnh đạo mới của Trung Quốc sẽ không thể né tránh việc đưa ra quan niệm ngoại giao mới. Vì cùng với sự trỗi dậy, phạm vi lợi ích mà Trung Quốc theo đuổi sẽ không ngừng mở rộng và sẽ bao phủ toàn cầu. Nếu Tập Cận Bình giống như Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào hoạt động trong khung (sách lược "giấu mình chờ thời") của Đặng Tiểu Bình, nhà lãnh đạo này sẽ gặp nhiều khó khăn.

    Nhà lãnh đạo mới của Trung Quốc ngoài việc phải đề ra chiến lược phù hợp hơn với tình hình Trung Quốc, cũng phải xem xét tới việc làm thế nào để phát huy sức ảnh hưởng của Trung Quốc trên trường quốc tế. Rốt cuộc, cùng với sự nâng lên về địa vị quốc tế của Trung Quốc, kỳ vọng của nhà lãnh đạo mới của Trung Quốc đối với đất nước sẽ tăng theo, đồng thời những lời kêu gọi Trung Quốc gánh vác trách nhiệm quốc tế lớn hơn cũng sẽ không ngừng tăng lên.

    Giáo sư Vương Kiện Vĩ cho biết so với 20 năm, 30 năm trước, sức mạnh quốc gia của Trung Quốc đã thay đổi hoàn toàn, nhưng ngoại giao của Trung Quốc lại dường như không trở nên chủ động hơn, ngược lại có ngày càng bị động và khó khăn. Do đó, việc Trung Quốc phải làm thế nào để chuyển hóa sức mạnh quốc gia ngày càng tăng thành sức ảnh hưởng về ngoại giao, quyền phát ngôn trong quan hệ với thế giới và năng lực hình thành luật chơi quốc tế, là vấn đề cần phải suy nghĩ.

    Giáo sư Vương Kiện Vĩ dự đoán sau khi lên nắm quyền, nhà lãnh đạo mới của Trung Quốc có thể sẽ có sự điều chỉnh nhất định về chính sách ngoại giao. Điều chỉnh này sẽ như thế nào? Xem xét những gì diễn ra vừa qua, có thể nhà lãnh đạo mới của Trung Quốc sẽ có những biểu hiện cứng rắn hơn, thái độ của nhà lãnh đạo mới đối với các vấn đề như phương Tây can thiệp vào công việc nội bộ của Trung Quốc, bảo vệ lợi ích quốc gia của Trung Quốc sẽ rõ ràng hơn so với thế hệ lãnh đạo của Hồ Cẩm Đào

  4. #4
    HUT's Student
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    488

    Mặc định Re: Nhận diện nhà lãnh đạo tương lai của Trung Quốc

    [/COLOR]'Khi Tập Cận Bình nói, không ai có thể cắt ngang'

    Một ngôi nhà hang động mờ mờ, chật chội, bốc mùi ẩm mốc, chiếc giường và tấm thảm chùi chân sát cửa. Một chiếc túi bạt màu xanh và ngọn đèn lồng treo trên hai chiếc móc gỉ trên bức tường… những thứ này từng thuộc về một cậu thiếu niên gày gò đến từ Bắc Kinh cách đây hơn bốn thập niên, để tham gia lao động cực nhọc và sống một cuộc sống nông thôn đích thực.
    Phó chủ tịch Trung Quốc được cho là người sẽ kế nhiệm ông Hồ Cẩm Đào.


    "Cậu ấy dường như rất thích đọc sách", Lục Năng Trung, 80 tuổi, một lão nông từng ở cùng cậu thiếu niên khi ấy, Tập Cận Bình, trong ba năm, kể lại. "Những cuốn sách rất dày, nhưng tôi không biết chúng nói về điều gì. Cậu ấy đọc sách cho tới khi ngủ thiếp đi".

    Và những ngày này, thứ mà ông Tập chú tâm thiên về các bài phát biểu, hay tài liệu hoạch định của chính phủ. Vị phó Chủ tịch Trung Quốc, 57 tuổi, được cho là người sẽ kế nhiệm ông Hồ Cẩm Đào vào năm tới ở cương vị lãnh đạo cao nhất đất nước. Tiểu sử chính thức của ông chưa từng được công bố chi tiết. Ngôi nhà cũ của ông dường như là nơi khó tiếp cận với các phóng viên.


    Lương Gia Hà được coi là nơi khởi nguồn, nơi bắt đầu cho những "huyền thoại" về người lãnh đạo bí ẩn. Trong một bài viết tiểu luận viết cho một cuốn sách năm 2003, ông Tập Cận Bình nói rằng, bảy năm ông sống ở đây đã tạo ra sự biến chuyển của cuộc đời ông. Ông viết về cách phụng sự người dân: "Chúng ta không được đứng cao hơn quần chúng. Cuộc sống vất vả khó khăn của thường dân có thể nuôi dưỡng ý chí, tu luyện một con người. Với những trải nghiệm ấy, bất kể khó khăn nào trong tương lai, tôi sẽ đối mặt với lòng can đảm, để vượt qua mọi thách thức, để tin vào những điều không thể và để chinh phục những trở ngại mà không hề hoảng hốt.

    Ngôi làng nằm trong một thung lũng hẹp cách Diên An, thành phố thuộc tỉnh Thiểm Tây phía bắc Trung Quốc khoảng hơn 100km, đây cũng là căn cứ cách mạng của Đảng Cộng sản Trung Quốc trong suốt 12 năm. Cha của ông Tập Cận Bình là ông Tập Trọng Huân, người sinh ra ở Thiểm Tây, đã góp phần xây dựng căn cứ này và trở thành một vị lãnh đạo được kính trọng. Ông bị thanh lọc trong cuộc Cách mạng Văn hóa, và con trai ông từ Bắc Kinh được gửi tới đây khi ở tuổi 15 để lao động cực nhọc trong đại đội lao động Lương Gia Hà.

    Ngôi làng có 100 hộ gia đình, lớn gấp hai so với thời ông Tập sống ở đây. Nhà của dân làng xây dựng trên các sườn đồi khô. Các lão nông làm việc trên các cánh đồng ngô, bí ngô và khoai tây; những người trẻ tuổi hơn đã rời làng đi tìm việc làm ở các thành phố; những chú ngựa, lừa chở hàng bước nặng nề trên đường; Phụ nữ về nhà với gánh củi nặng trên vai...

    Con trai của một vị anh hùng cách mạng, cậu thanh niên Tập Cận Bình đã rời bỏ cuộc sống của tầng lớp quý tộc ở Bắc Kinh. Khi ấy, Tập là một trong hơn 10 thiếu niên tới đây từ thủ đô Trung Quốc. "Cậu ấy rất khác so với chúng tôi", ông Lục nói. "Dáng vẻ rất khác, lời nói cũng khác. Chúng tôi không hiểu giọng Bắc Kinh của cậu ấy, và lúc đầu, cậu ấy cũng không hiểu chúng tôi".

    Nghề nông không phải phải là nghề của Tập. Thậm chí sau một năm ở đây, cậu vẫn khá vất vả để giữ cân bằng gánh nước trên vai, ông Lộc nhớ lại. "Cậu ấy trượt xuống đồi thay vì đi bộ, cậu ấy luôn luôn rất thận trọng. Cậu ấy nói với tôi 'Người Thiểm Tây thực sự là điều gì đó. Mọi người có thể phát hiện những viên sỏi trên cánh đồng", ông Lục kể lại: "Và tôi nói, cậu không kiếm tìm sỏi đá, cậu cảm nhận chúng".

    Rất nhiều thanh thiếu niên khác tới ngôi làng xuất thân trong các gia đình quân sự, và Tập Cận Bình kết bạn với họ. Nhưng phần lớn đã gia nhập quân đội chỉ sau nửa năm. "Tôi cảm thấy rất buồn", ông Tập sau này viết. "Nhưng sau khi tôi tham gia vào cuộc sống địa phương, đặc biệt là sau khi tôi hòa mình với người dân địa phương, tôi cảm thấy sống rất hạnh phúc".

    Tập Cận Bình đã sống ở một số ngôi nhà hang động. Trong ba năm ở nhà của ông Lục, Tập trở nên gần gũi với con trai ông là Lục Hậu Thành. Sau này, khi ông Tập phụ trách tỉnh Phúc Kiến, ông đã gửi tiền giúp con trai ông Lục phẫu thuật chân. Trên tường nhà ông Lục có treo tấm hình cậu con trai rắn chắc đứng cạnh ông Tập. "Cậu ấy giống như một người thân trong gia đình", ông Lục cho biết. "Tất cả chúng tôi sống cùng nhau, khi có vấn đề gì, cậu ấy luôn kể với tôi".

    Tuy nhiên, cũng có những khác biệt giữa ông Tập và dân làng. Giống như rất nhiều thanh thiếu niên khác gửi tới vùng nông thôn, Tập được chia khẩu phần bột ngô, còn dân làng thì ăn phần vỏ. "Ngày càng có nhiều người bắt đầu tới thăm nơi tôi ở, và cuối cùng nó trở thành trung tâm ngôi làng", ông Tập viết. "Hàng đêm, người dân mọi lứa tuổi đều gõ cửa nhà tôi. Chúng tôi trao đổi đủ mọi chuyện. Thậm chí bí thư chi bộ địa phương cũng tới muốn tìm kiếm lời khuyên, ông ấy nói, lớp trẻ chứng kiến thế giới rộng lớn hơn và biết nhiều hơn thế hệ của ông".

    Theo một số nhà phân tích, không phải ngẫu nhiên mà ông Tập tham gia đại đội lao động ở khu vực nơi cha ông từng rất được kính trọng trong suốt những ngày cách mạng tại Diên An. "Khi con trai của Tập Trọng Huân được gửi tới đây, ông ấy được chào đón nồng nhiệt thậm chí khi người cha không còn quyền lực", Đản Hồ Oa, một sử gia tại Đại học Diên An nói. "Mọi người nơi đây chào đón Tập Cận Bình với cánh tay rộng mở vì cha ông từng có thời ở đây".

    Ông Tập Cận Bình từng kể rằng, ông đã 10 lần xin gia nhập Đảng Cộng sản Trung Quốc. Cuối cùng, ông đã được chấp thuận vào tháng 1/1974. Không lâu sau đó, người dân đã bầu ông làm bí thư của làng, vị bí thư đầu tiên trong tổng số 29.000 thanh niên được gửi từ Bắc Kinh tới Thiểm Tây. "Ông ấy không nói nhiều, nhưng khi ông ấy nói, người khác không thể cắt ngang", lão nông Lục cho biết. "Ông ấy là nhà hùng biện mạnh mẽ, có sức thuyết phục".

    Ông Tập đã dẫn dắt dân làng trong việc xây dựng những con đập nhỏ để chặn lũ lụt và tưới tiêu mùa màng. Ông rời Lương Gia Hà năm 1975 để theo học trường Đại học Thanh Hoa tại Bắc Kinh - một cái nôi của nhiều lãnh đạo chính trị nổi tiếng Trung Quốc. Theo ông Lục, ngày ông Tập rời làng, một số người đã dùng xe ba gác đưa ông tới huyện lị gần đó.

    Và ông Tập đã trở lại, sau nhiều thập niên, khi ông đảm nhận chức vụ Bí thư Tỉnh ủy tỉnh duyên hải Chiết Giang. Ông Lục kể rằng, vị bí thư khi ấy đã tháo chiếc đồng hồ khỏi tay mình. "Ông cảm thấy sốc vì dân làng quá nghèo".

    ---------- Post added at 09:22 PM ---------- Previous post was at 09:19 PM ----------

    Wikileaks: Ông Tập Cận Bình không được phụ nữ 'mê'

    Theo tiết lộ của Wikileaks, một người bạn giấu tên của Phó chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tiết lộ ông Bình là người “thông minh vừa phải” và phụ nữ thấy ông “tẻ nhạt”.

    Trước khi bị Wikileaks tiết lộ nhiều thông tin, ông Bình là một ẩn số lớn của Trung Quốc. Hầu như không có thông tin gì về ông, kể cả bạn về bạn học, thầy cô giáo cũ...



    Nhưng giờ đây, nhiều chuyện được đưa ra ánh sáng (theo tiết lộcủa Wikileaks). Theo đó, ông Bình là người cả sống và làm việc theo Chủ nghĩa Marx. Theo ông, “những đảng viên tận tụy là chìa khóa để duy trì ổn định xã hội và sức mạnh quốc gia của Trung Quốc”.

    Do đó, dù gặp nhiều khó khăn trong Cách mạng văn hóa, ông Bình vẫn quyết tâm gia nhập đảng Cộng sản Trung Quốc.

    Ông Bình cống hiến cả đời cho Chủ nghĩa Cộng sản.

    Theo lời người bạn học giấu tên, ông Bình là người “miễn nhiễm” với chuyện hối lộ, không sử dụng chất có cồn cũng như thuốc phiện, ma túy… Tuy nhiên, phụ nữ lại thấy ông tẻ nhạt.

    Ngoài ra, cũng theo người bạn giấu tên, ông Bình cũng là “người tốt, không lạnh lùng băng giá”, không bao giờ dính líu với gái mại dâm hay tham nhũng, những vấn nạn đang hoành hành ở một số nơi.

    Ngược lại, ông là người theo đạo Phật từ lâu và “dường như có niềm tin vào các lực lượng siêu nhiên”.

    Về quan điểm đối ngoại, ông Bình dường như là người ưa Mỹ hơn những lãnh đạo khác khi mang trong mình “tư tưởng quốc tế hóa”.

    Ông Bình vừa được bầu làm Phó chủ tịch quân ủy trung ương trong Hội nghị trung ương lần thứ 5 của Đảng cộng sản Trung Quốc khóa 17 nên gần như chắc chắn ông sẽ là Chủ tịch tiếp theo của Trung Quốc.

    Theo BBC, ông Bình là con của lão thành cách mạng, Ủy viên Quốc vụ viện Tập Trọng Huân, quê ở Thiểm Tây, người từng làm Bí thư Quảng Đông và đóng vai trò quan trọng trong việc xây dựng đặc khu kinh tế Thâm Quyến khi cố lãnh tụ Đặng Tiểu Bình mở ra hướng phát triển vùng duyên hải Trung Quốc.

    Với người cha như vậy, ông Tập Cận Bình có nguồn gốc xuất thân “lý tưởng” để tạo dựng vị trí quyền lực. Ông nhanh chóng được bổ nhiệm làm lãnh đạo tại các tỉnh duyên hải trù phú và cũng có tiếng là ủng hộ cho cải cách thị trường và kinh tế tư nhân.

    Theo East Asia Review, ông Bình sinh năm 1953 tại Bắc Kinh, gia nhập đảng năm 1971 và tiến dần trong hệ thống chính trị ở địa phương.

    Năm 2002 cha ông qua đời và cũng năm đó, ông lên nắm vị trí quan trọng trong bộ máy đảng ở Chiết Giang.

    Năm 2007, tại Đại hội 17 đảng cộng sản Trung Quốc, ông bất ngờ lên chức Phó chủ tịch nước sau khi mới làm Bí thư Thượng Hải hồi năm 2006 và vừa lên chức Phó chủ tịch Quân ủy trung ương.

    Về tư duy đối ngoại, hiện không có nhiều báo quốc tế bình luận gì về vấn đề này của ông Bình. Hiện có tin là ông được quân đội ủng hộ nên sẽ có chính sách phù hợp với nhu cầu tăng cường quốc phòng.[/QUOTE]

  5. #5
    svBK's Newbie
    Tham gia ngày
    Dec 2010
    Bài gửi
    1

    Mặc định Re: Nhận diện nhà lãnh đạo tương lai của Trung Quốc

    có vẻ quan tâm đến trung quốc nhiều quá
    viết dài như vậy, giới thiệu nọ kia nhưng giải quyết gì nào ??

  6. Tớ cảm ơn dinh duy toan đã chia sẻ.


  7. #6
    HUT's Student
    Tham gia ngày
    Mar 2011
    Bài gửi
    488

    Icon8 Re: Nhận diện nhà lãnh đạo tương lai của Trung Quốc

    " Trung Quốc" nay đã vươn lên nhóm G7+, và cũng là láng giềng "số một" của Việt Nam.
    ....Vấn đề ở đây không phải chỉ là thích hay không thích, mà là chúng ta không có sự lựa chọn..... mà cũng không phải "ca tụng", mà là để chuẩn bị tâm lý "sẵng sàng" với những tình huống xấu nhất

    Biết người biết ta trăm trận không thua





    http://www.youtube.com/watch?v=iWCCbsvQFug








    GDP / dân số
    Việt Nam 104,600 tỷ USD / 90.549.390
    Trung Quốc 7. 926 tỷ USD / 1.345.751.000
    Lần sửa cuối bởi quocbkneoiso; 30-07-2011 lúc 08:03 PM

  8. Tớ cảm ơn quocbkneoiso đã chia sẻ.


+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. Một kho nhạc không lời tuyệt hay
    Gửi bởi phucdien95 trong mục Nhạc Không Lời
    Trả lời: 4
    Bài cuối: 27-09-2008, 04:21 PM
  2. Hướng dẫn gửi nhạc online!
    Gửi bởi ot_khong_cay trong mục V-Music
    Trả lời: 42
    Bài cuối: 05-08-2006, 04:06 PM
  3. Tuyển tập các bài nhạc không lời trữ tình!!!
    Gửi bởi ot_khong_cay trong mục Jazz - Soul - Other
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 30-07-2005, 04:01 AM
  4. Tản mạn nhạc vàng (^o^)
    Gửi bởi ot_khong_cay trong mục V-Music
    Trả lời: 2
    Bài cuối: 08-06-2005, 08:55 AM
  5. A kiss of good bye (Nhạc Không Lời rất hay)
    Gửi bởi ot_khong_cay trong mục Jazz - Soul - Other
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 04-11-2004, 11:44 PM

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube