User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 12 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 12

Chủ đề: Ngục ngã....

  1. #1
    giotsuongtrenla
    Guest

    Ngục ngã....

    Trời đổ lạnh, từng cơn gió thỏa vào mặt chẳng đáng gì. A chỉ thấy mình là con người cô độc. Lúc nào A cũng làm việc một mình không cần ai giúp sức. A mệt mỏi khi A chạy trên con đường mà A cố gắng chạy hy vọng cuối đường sẽ có một ai đó đứng đó và đợi A...A cứ mọng và cứ đợi, đôi lúc bàn chân A không muốn bước nữa.
    Ngày hôm nay, quả là một ngày A muốn tìm một chỗ thật yên tĩnh, nhưng hoàn cảnh không cho phép A làm như thế .Dù A có đau đớn như thế nào khi bứơc ngoài đường ...thì về nhà A ....
    Ngày mà A không muốn về nhà chỉ muốn đi lang thang bên đường ngắm những dòng xe cộ tấp nập. A lạnh lùng hơn ngọn gió..cứng cỏi hơn tảng đá
    nhưng A lại có một trái tim tan vỡ...Ban bè bảo A quá lạnh lùng và tàn nhẫn ...
    A không muốn giải thích...

  2. #2
    Độc Thân Bang Hội Avatar của bambou
    Tham gia ngày
    Jan 2004
    Bài gửi
    453

    Mặc định

    Lạy chúa tôi, lại thêm một mối tình tan vỡ. 1 phút mặc niệm.
    CÓ cái gì đâu, cái gì qua rồi nó sẽ qua. Đừng quá đau buồn. Ngày mai trời lại sáng
    Làm hết sức, chơi hết mình ...

  3. #3
    HUT's Student Avatar của queen
    Tham gia ngày
    Dec 2002
    Bài gửi
    139

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi giotsuongtrenla
    Trời đổ lạnh, từng cơn gió thỏa vào mặt chẳng đáng gì. A chỉ thấy mình là con người cô độc. Lúc nào A cũng làm việc một mình không cần ai giúp sức. A mệt mỏi khi A chạy trên con đường mà A cố gắng chạy hy vọng cuối đường sẽ có một ai đó đứng đó và đợi A...A cứ mọng và cứ đợi, đôi lúc bàn chân A không muốn bước nữa.
    Ngày hôm nay, quả là một ngày A muốn tìm một chỗ thật yên tĩnh, nhưng hoàn cảnh không cho phép A làm như thế .Dù A có đau đớn như thế nào khi bứơc ngoài đường ...thì về nhà A ....
    Ngày mà A không muốn về nhà chỉ muốn đi lang thang bên đường ngắm những dòng xe cộ tấp nập. A lạnh lùng hơn ngọn gió..cứng cỏi hơn tảng đá
    nhưng A lại có một trái tim tan vỡ...Ban bè bảo A quá lạnh lùng và tàn nhẫn ...
    A không muốn giải thích...
    .................vì A còn bận chích!

  4. #4
    Kô phải ngại! Avatar của ot_khong_cay
    Tham gia ngày
    Dec 2003
    Bài gửi
    3.976

    Mặc định

    Ngày mai trời sẽ rạng mà! Đâu có tình yêu nào mà không ngọt ngào và cay đắng!

    To fool girl: Đừng viết không lịch sự như thế nữa!
    ************************************************
    *************************
    *********** ** ***********
    *******
    *************

  5. #5
    austin power
    Guest

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi giotsuongtrenla
    Ngục ngã....
    Từ đúng là "Gục ngã".

  6. #6
    Hanoi_xua
    Guest

    Mặc định

    Sống phải biết mình là ai chứ
    Đây là câu nói mà tôi đã được giáo huấn rất nhiều từ bạn bè. Ừ, kể mà ai cũng biết mình là ai thì đâu còn gì phải nói. A quá tự kiêu, quá tự tin vào bản thân mình, quá cô lập với những người khác, luôn nghĩ mình có thể sống mà không cần đến người khác.. Một cái nhìn lệch lạc, một con mắt phiến diện, một tư duy bảo thủ và có thể nói coi mình là nhất... Vì thế hậu quả mà A gánh chịu là tất yêu mà có lẽ, những ai từng biết A đều nhìn trước được ... Vậy, A phải làm sao bây giờ? m33`
    Câu trả lời duy nhất là phải thay đổi, phải biết Thế giới còn hơn 6 tỷ dân chứ không phải chỉ có riêng mình, phải biết tên tuổi của mình chưa được ai biết đến tức là mình chưa phải là một hạt cát giữa biển cả bao la... và trước hết, phải nghe "Con số 0'' của The Wall ... nhưng cũng đừng quên:
    Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ
    Thiên hạ hà nhân bất thức quân...
    Thế nhé A, hãy cố lên., cố lên....m34` m34

  7. #7
    coolbloodhen
    Guest

    Mặc định Ở đời phải nhơ mình là ai chứ ?

    Hê hê A thấy thế nào ?
    A phải biết ở đời mình là ai chứ?. Là người như thế nào chứ?.hihi
    Phải biết mình đang đứng ở vị trí nào chứ?. Đừng quá cho mình là số một như thế.
    Một là một mà không là không. Khi không và một kết hợp hài hòa với nhau thì có thể nhiều kết quả được tạo ra một bản nhạc buồn hay một tín hiệu chi đó m47`
    m29` hêhêhêhê làm cát bụi cũng chẳng được nữa là. A này cái vỏ bên ngoài quan trọng lắm. A nghe cái câu 'Đầu xuôi thì đuôi mới lọt '.
    A cảm thấy điều gì không ?.Đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh nghe không. A cố gắng lên nhé! đừng chùn bước, đừng ngục ngã dẫu A chẳng có và chẳng còn gì
    hêhêhê A sẽ từ số một chuyển về số không nhanh lắm. Sự đào thải của thiên nhiên thôi mà hay quy luật năng lượng vật từ vị trí năng lượng cao sẽ có xu hướng chuyển về vị trí có năng lượng thấp và bền vững hơn...
    A không học sẽ có con không to tướng
    A chẳng làm việc thì A sẽ không có cơm ăn ( m29` đói meo)
    A chẳng cười thì A tiêu đời mà A có cười rồi thì A cũng tiêu.
    A chẳng quan tâm đến ai thì không ai quan tâm đến A
    ....

  8. #8
    Em vẫn như ngày xưa Avatar của cáo đeo nơ
    Tham gia ngày
    Nov 2003
    Bài gửi
    3.932

    Mặc định

    trong cuôc sống, tình bạn là gì? là những nguời có thể ở bên ta chia sẻ những phút giây hạnh phúc và cũng là nơi mà chúng ta có thể dựa vào đó mà khóc, và cũng là nguời mà giúp ta chiến thắng đuợc bản thân bên cạnh nỗ lực của chính mình
    vì sao A cảm thấy cô đơn và gục ngã vì do A đã không sống cùng tình bạn và cố đơn một mình không cần ai giúp sức, nên nhớ trong cuộc đời ta ko sống cho riêng ta... hay cũng có thể do A không tìm đuợc tình bạn của chính mình, thật đáng tiếc ,,, hãy cố gắng vuợt qua đi, và kiếm tìm những tình bạn ty mới, để thấy rằng khi mình gục ngã vẫn còn có một hi vọng và điểm tựa để ta buớc tiếp
    Mặc kệ cuộc đời, mặc nắng mưa
    Mặc kệ yêu thương, mặc dối lừa
    Mặc kệ tình ai, mặc tình tôi
    Mặc kệ vấn vương trói buộc đời
    Mặc kệ thị phi, mặc tiếng đời
    Mặc kệ danh lợi , mặc kệ vui
    Cứ buông tất cả vào trong gió
    Để chút lòng cười với thảnh thơi
    .....

  9. #9
    born to run... Avatar của Gorpe
    Tham gia ngày
    Jan 2003
    Bài gửi
    1.819

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi giotsuongtrenla
    Trời đổ lạnh, từng cơn gió thỏa vào mặt chẳng đáng gì. A chỉ thấy mình là con người cô độc. Lúc nào A cũng làm việc một mình không cần ai giúp sức. A mệt mỏi khi A chạy trên con đường mà A cố gắng chạy hy vọng cuối đường sẽ có một ai đó đứng đó và đợi A...A cứ mọng và cứ đợi, đôi lúc bàn chân A không muốn bước nữa.
    Ngày hôm nay, quả là một ngày A muốn tìm một chỗ thật yên tĩnh, nhưng hoàn cảnh không cho phép A làm như thế .Dù A có đau đớn như thế nào khi bứơc ngoài đường ...thì về nhà A ....
    Ngày mà A không muốn về nhà chỉ muốn đi lang thang bên đường ngắm những dòng xe cộ tấp nập. A lạnh lùng hơn ngọn gió..cứng cỏi hơn tảng đá
    nhưng A lại có một trái tim tan vỡ...Ban bè bảo A quá lạnh lùng và tàn nhẫn ...
    A không muốn giải thích...
    và , cuộc sống của A sẽ là địa ngục!
    A sẽ biến mình thành 1 kẻ cô độc!

    tại sao A không hít 1 hơi thật sâu cái không khí trong lành vào buổi sáng sớm ở Hồ Gươm nhỉ?
    sáng dậy , phanh ngực ra , đón cái lạnh mơn man da thịt của chút gió cuối cùng của mùa đông...
    đi lang thang trên phố cổ , ngắm các vết tích gồ gề của những căn nhà cổ còn sót lại , hình dung ra thiên hình vạn tranj từ những vết nứt đó, ...
    thả lỏng mình , phóng xe tít mù trên con đừong 5 đầy bụi bặm...
    ra đê sông hồng , ngắm làng chài ven sông....
    cuộc sống có rất nhiều điều thú vị?
    đời mấy tí , hưởng thụ đi!ngoảnh mặt một cái , cuộc sống bay vèo !
    Hành trình tôi đi tìm tôi...

    Guitar
    Bần bật khóc
    Buổi sáng
    vỡ bình yên...!

  10. #10
    giotsuongtrenla
    Guest

    ơ thế hoá ra A thất tình à ?

    Các chú hiểu lầm rồi !!!.Để A giải thích :
    Hôm đó trước khi ra cửa mẹ có nhắc mang theo áo mưa nhưng A quên mất. Trời đổi gió, sắp mưa nên A lạnh là phải thôi thì kệ nó mà trời mưa nó nho nhỏ không chịu lạnh thì sao nữa.
    Lúc mưa nặng hạt A nhìn thấy bên đường có hàng bán áo mưa A xông vô. Chưa đến nơi hai cái đinh đã sơi tái bánh trước rồi !. trú tạm vậy. Tạnh mưa hỏi bác bán áo mưa bác nói :
    Cháu cứ dắt bộ đến cuối đường sẽ thấy hàng vá xe . A hăm hở dắt xe về cuối đường không gặp người chữa xe (trời mưa nên nghỉ ). A hỏi người đi đường họ chỉ cách đó vài trăm mét nữa lại có hàng chữa xe. A hồn nhiên dắt xe theo chiều đó .Đến nơi thì cũng hồn nhiên nhìn thấy nhà đó có chuyện hỉ hỉ (nghỉ)...Mong đơi ngậm ngủi ,hi vọng có người cuối đường chớ mình. Do lâu không đi bộ chân A mỏi quá trời...Không thể về nhà ngay được A đành dắt xe trên những con đường tấp nập đầy xe cộ. Lê lết mãi mới về đến nhà vừa vào cửa đã thấy người bạn thân đứng đó, Nó hỏi sao mày bơ phờ thế ?Lạnh quá à ?
    Không thể nói nguyên nhân không nó cười cho thối mũi (Bạn bè bảo A là lạnh lùng và tàn nhẫn ...). A đi thẳng vào nhà. Lạnh run cả người. Chưa kịp ngồi xuống nó lôi ngay xuống hàng net.
    Tâm trạng A lúc dó là như vậy đó các chú.

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 12 CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube