Bỗng dưng thấy mình là một vì sao
Rơi thăm thẳm về phương trời cũ
Một vì sao đo vào nỗi nhớ
Va phải cánh hồng bỏ quên.

Một vì sao hoang hút nỗi cô đơn
Ðến vạn đời còn ngỡ mình xơ xác
Ðo chiều sâu của trời mới thấy mình lầm lạc
Rơi xuống tận cùng rồi còn hỏi vì đâu?

Có thể đêm là đáy của chiều sâu
Nhưng đêm không đỡ nổi một vì sao lạc
Cố đi tìm cái chiều sâu nào khác
Vút qua miền lặng nào như nỗi nhớ không tên