Thủa cánh đồng hoang vu chưa có cầy có cấy
Người ta yêu nhau che cái nắng cái mưa
Trần mình ngày đêm trong dông trong bão
Không tìm về nhau biết tựa vào đâu

Thủa đất phù sa nẩy mầm hạt lúa
Áo bện rom mà thẹn thùng nhìn nhau
Trên cánh đồng rơi ra hạt gạo
Họ sinh ra đứa con đầu

Bên lều lá có thêm con đường
Họ giận nhau vì 2 lối
Tròn vuông có ngày hờn dỗi
Hòn đá giận nhau sinh ngọn lửa ấm nồng

Có hạt gạo thì có bát cơm
Con cái yêu nhau thêm thành gia đình lớn
Cánh đồng ruộng thêm vì nhà cửa
Thế là có láng giềng…

Giọt nước mắt làm thêm nỗi buồn
Thêm nụ cười là thành cuộc sống
Trẻ con- buồn vui người lớn
Người lớn dạy trẻ con : “ Thủa cánh đồng…”