CENTER]Ngày nào đó, con người sẽ khát khao hoà bình đến múc những tên bạo chúa sẽ phải từ bỏ con đường họ đang theo đuổi để cho loài người có nó [/CENTER]
Dright Esienhower
d:10 d:10 d:10 d:10 d:10 d:10 d:10 d:10 d:10 d:10 d:10

Bill Porter - một tù binh Mỹ trong cuộc chiến ở Đức – đang gồng mình chống lại những cơn gió lạnh buốt và cả những tên lính gác với súng trong tay. Người lính bộ binh 20 tuổi biết rằng minh không chỉ chịu đựng cái đói, bệnh lị kinh niên và một vết thương ở chân đang mưng mủ mà còn sắp mất đi đôi mắt quý giá .
Sáng hôm sau, anh ngã quỵ trong lúc bị bắt làm đoạn đường ray bị bom phá tung. Anh được trở đến bệnh viện ở Lucdenschide.
Các bệnh viện dã chiến ở Đức thường là một trường học trong thị trấn. Mặc dù là tù binh, nhưng Bill Por-ter được nằm ở khoa chấn thương mắt trên tầng ba. Ở đó anh nằm chung với một bệnh nhân người Mỹ duy nhất - một phi công không còn nhìn thấy gì nữa.
Vì Bill bị hư có một bên mắt nên anh trở thành người đồng hành và dẫn đường cho người phi công mù ấy. Anh cho anh ta ăn và giúp anh ta tập đi lại trong khuôn viên. Nhưng nhiêu đó không đủ sức lấp đi những trống trải tronh lòng hai người đàn ông trẻ tuổi.
Một hôm Bill nói :”Nếu chúng mình có thứ gì đó để đọc, chẳng hạn báo, tạp chí, hay bất cứ thứ gì miễn đó là tiêng Anh ”
“Tôi có một quyển sách ”,anh chàng phi công trả lời.”Hãy tìm trong túi áo fac-ket của tôi xem”.Anh ta ngừng lại một chút “Nó … nó là cuốn kinh thánh ”.
Kể từ đó, ngày qua ngày, với con mắt còn nhìn được, Bill đọc kinh Cựu ước, Tân ước và những đoạn kinh hay nhiều lần. Họ không hề nhận thấy từ những câu kinh, một mối ràng buộc đã dần dần hình thành giữa họ, khiến họ tìm thấy được sự dễ chịu và sức mạnh để tồn tại.
Một buổi sáng khi xuống phố hội trường, họ nghe thấy tiếng động cơ rì rì không thể nhầm lẫn của những máy bay ném bom Mỹ đang lại gần. Không kịp tìm một chỗ che chắn, Bill chộp lấy bạn mình, đẩy anh ta núp dưới cây đàn piano. Bệnh viện bị trúng bom, một tiếng nổ như phá tung màng nhĩ Bill. Chẳng biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua trước khi anh hồi tỉnh hay cảm thấy sự đau đớn từ những vết thương trên đầu và một mảnh thép dài khoảng 20 cm văng cắt vào mặt. Trước tiên,anh không thể nghe tiếng là hét của những tên lính Đức bên ngoài toà nhà hay tiếng gào thét của những nạn nhân. Anh chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng anh ngửi thấy mùi khói và biết rằng mình phải thoát ra ngoài. Với một cánh tay còn lành lặn, anh cố gắng gỡ mình ra khỏi đống gạch, vôi, vữa, ván vỡ đè chặt. Rồi anh cũng đứng được dậy và bắt gặp “hình ảnh địa ngục trần gian”.
Người chết la liệt khắp nơi, tất cả đều chết, ngoại trừ anh. Còn bạn anh ? Anh ấy đang ở đâu? Nếu còn sống, liệu anh ấy có bị chôn sống không? Hai tai Bill nhức inh, đầu đau điếng. Mà tên của bạn anh là gì nhỉ? Anh chẳng thể nhớ ra. Anh mất trí rồi sao. Anh phải bò ngược lại tìm bạn. Ngay bây giờ !”Xin chúa !”. Anh cầu nguyện “Hãy cho anh ấy sống”. Sự đau đớn không thể ngăn cản anh đến chỗ chiếc đàn dương cầm. Hình như có một cái chân động đậy.”Anh có sao không anh bạn?’ Bill hỏi “Có lẽ vậy “ có tiếng trả lời.
Bằng cách nào đó. Bill đưa cả hai ra khỏi toà nhà đổ nát. Bên ngoài, con đường náo loạn lên bởi cảnh sát, lính cứu thương, xe cứu thương và cả xe chữa cháy. Bill tìm thấy một băng ghế, hai người chụm vào nhau chống lại cái rét buốt người. Tệ hại hơn nữa , Bill phải né tránh những người Đức khạc nhổ vào những người Mỹ còn sống sót trong khi người của họ thì bỏ mạng.
“Bill này ”, hai hàm răng anh phi công va vào nhau lạch cạch, “Liệu anh có thể trở lại trong đó lấy một chiếc mền và quyển sách kinh của tôi không ?” “Được chứ tôi sẽ cố . Đừng đi đâu nhé. Tôi sẽ trở lại ngay. Hứa đấy !”.
Việc leo ngược lại cầu thang lâu hơn Bill tưởng, nhưng cuốn kinh quý giá vẫn ở ngay tr ên giường nơi anh phi công đã bỏ lại . Bill vơ lấy một cái mền và ôm chặt mọi thứ. chạy vội chạy vàng xuống những bậc cầu thang đ ổ v ỡ. B ạn anh kh ông c ó ở đ ó.
Anh ấy đ âu? Gi ọng Bill kh ẩn thi ết.”C ó ai th ấy m ột anh b ăng hai m ắt đ âu kh ông?”. Kh ông m ột ai tr ả l ời. Kh ông m ột ng ư ời n ói ti ếng Anh. ‘L ạy ch úa! Xin ng ư ời che ch ở anh ấy. Anh ta kh ông th ấy đ ư ờng ’.
Bây giờ còn lại một mình trong cơn đau hành hạ, anh núp sau băng ghế và phủ chiếc nền lên đầu. Hàng giờ đồng hồ trôi qua cho đến khi một bác sĩ trẻ ở Lucdenschide về văn phòng phát hiện ra Bill và đưa về văn phong ở gần đấy. Ở đây, ông ta lấy miếng thép cùng những mảnh vụn kim loại ghim vào đầu Bill ra . Cuồi cùng, ông băng con mắt. Vẫn còn là tù binh chiến tranh, Bill bị đóng vào một chiếc xe hộp và sau đó bị bắt đi bộ đến Fallingbaster cách đó 50 dặm đường - nơi anh đã bị giam giữ cho đ ến khi chiến tranh kết thúc.
Trở về
Mỹ, Bill viết thu cho Bộ chiến tranh và yêu cầu họ t ìm kiếm người bạn của mình. Anh để lá thư vào một cái hộp cùng với cái dây chụp mõm chó, cuốn sách kinh của anh chàng phi công rồi viết địa chỉ hồi âm của anh : s ố 7 Sigma Nu, Hội cựu sinh viên, Đại học Lehigh,Bethlehem, P ennsyvania…
H àng chuc n ăm tr ôi qua, cho đ ến m ột ng ày m ột chi ếc xe h ơi l ạ ho ắc đ ỗ x ịch tr ư ớc c ửa H ội c ựu sinh vi ên .L úc đ ó, Bill đang đi xu ống ph òng kh ách, chu ông c ửa rung l ên. B ạn c ủa Bill, Jack Venner, ra m ở c ửa “Xin ch ào – ông c ần g ì”.
T ự d ưng Bill th ấy c ó c ái g ì đ ó r ất đ ặc bi ệt đ ang đ ến g ần khi ến ông to át m ồ h ôi ph ải n ắm ch ặt lan can đ ể c ó th ể đ ứng v ững.
“V âng”,m ột gi ọng m ũi tr ầm mi ền trung T ây M ỹ vang l ên “T ôi mu ốn t ìm ông Bill Porter. T ôi mu ốn t ạ ơn anh ấy … v ì nhi ều th ứ ”. Ông ta m ỉn c ư ời “V à c ó th ể đi ều n ày nghe k ỳ c ục ,nh ưng t ôi ch ưa bao gi ờ th ấy m ặt anh c ả!!!”
Hai ng ư ời c ựu t ù binh đ ã tro chuy ện su ốt đ êm h ôm ấy.H ọ h ứa s ẽ gi ữ li ên l ạc v ới nhau. Nh ưng b ây gi ờ Bill đ ã 74 tu ổi. Ông kh ông th ể nh ớ đ ư ợc t ên ng ư ời phi c ông nh ưng nh ững ph út gi ây c ùng s ống ở Ludenschide v ẫn c ứ t ồn t ại



zen13; zen16; zen14; zen14; zen16;