User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/3 123 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 24

Chủ đề: Cái hàng rào

  1. #1
    nhieusu
    Guest

    Mặc định Cái hàng rào

    Một cậu bé nọ có tính hay dễ tức giận. Một ngày kia, cha cậu mới gọi cậu đến và bảo rằng: "Bây giờ mỗi lần con tức giận, con hãy lấy một cây đinh và đóng vào chiếc hàng rào ngoài kia."

    Ngày đầu tiên cậu đã phải đóng đến 37 chiếc đinh. Và ngày qua ngày số đinh dần dần giảm xuống. Cậu bé khám phá ra rằng giữ bình tĩnh thì dễ hơn giữ những chiếc đinh để đóng vào hàng rào.
    Cuối cùng cũng đến ngày cậu không còn mất bình tĩnh nữa. Cậu bé kể với cha. Cha cậu bảo: "Bây giờ cứ mỗi ngày mà con giữ được bình tĩnh, con hãy rút một chiếc đinh ra khỏi hàng rào."

    Nhiều ngày trôi qua, những chiếc đinh trên hàng rào đã được lấy đi không còn chiếc nào. Cậu bé lại đến kể với cha mình. Cha cậu dắt cậu ra trước nhà: "Con đã làm rất tốt, con trai của ta ạ!
    Nhưng mà hãy nhìn những cái lỗ thủng trên hàng rào kìa. Cái hàng rào sẽ không bao giờ được như cũ nữa. Những lời con nói lúc tức giận cũng để lại trong lòng người khác những vết sẹo như vậy đấy.
    Con có thể lấy dao đâm vào một người rồi rút ra. Nhưng dù con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa thì vết thương vẫn còn đó."

  2. #2
    HUT's Student Avatar của knowhow?
    Tham gia ngày
    Oct 2004
    Bài gửi
    396

    Mặc định

    Chuyện cười ngắn
    17:09' 17/09/2004 (GMT+7)
    Nhanh miệng
    Một nhà khoa học đang hấp hối. Ông thì thào nói với vợ:
    - Bà cố lo cho con…
    - Vâng! Ông cứ yên tâm! Bà vợ khẳng định.
    - … ăn học đàng hoàng…
    - Vâng! Ông cứ yên tâm!
    - Tới nơi… tới… ch…
    - Vâng! Anh cứ…
    - Tui chưa kịp nói hết mà, sao bà nhanh miệng nhanh mồm thế?
    - ???!!!

    Nụ hôn có hại
    Hai anh chàng gặp nhau, nói chuyện:
    - Này, dường như nụ hôn rất có hại cho sức khỏe. Đúng không?
    - Đúng y chang! Người kia đáp – Hồi đó, tớ ôm hôn một cô gái đã có chồng, thế là phải nằm viện mất những 5 tháng trời cơ đấy!

    Khác
    Một bà mẹ đến thăm cô con gái mới lấy chồng:
    - Nhà con đây ư? Ồ, rất gọn gàng và ngăn nắp. Khi lấy chồng rồi có khác đấy nhỉ?
    - Khác nhiều chứ ạ! Anh ấy còn giặt giũ, đi chợ và nấu ăn nữa cơ!
    - ???!!!

    Ác mộng
    Hai người đàn ông kể chuyện nằm mơ thấy ác mộng:
    - Đêm qua mình lại thấy có một con khủng long đang sắp thịt mình!
    - Còn mình thì thấy cùng đi trên đảo hoang với nào là Naomi Campbell, Claudia Schiffer và cả Julia Roberts nữa, mà cả ba cô đều chẳng mặc gì cả.
    - Như thế mà ác mộng sao?
    - Nhưng trong giấc mơ, mình cũng là phụ nữ như họ!

    Không được nuốt lời
    Một tên cướp tấn công chiếc xe đò liên tỉnh và ra lệnh:
    - Tất cả đàn bà con gái phải tháo hết nữ trang ra ngay, nếu không sẽ bị làm nhục!
    Khi đến cuối xe, có một bà vẫn bình thản đeo nhẫn vàng rồi nhìn hắn, nói:
    - Này, đã nói thì không được nuốt lời đấy nhé!

    Thế thì … Loạn to
    Tại văn phòng mới, sếp đang phân chia bàn làm việc:
    - Từ cửa trở vào lần lượt là chỗ của Xướng, Hợp, Hưởng, Giao.
    Giao rụt rè hỏi:
    - Thưa sếp, em muốn đổi chỗ cho anh Xướng được không ạ?
    Sau một cái nhíu mày, sếp quát:
    - Không được, các cô cậu mà làm ăn thế thì …loạn to!

    Lãng tử(st)


  3. #3
    HUT's Student Avatar của knowhow?
    Tham gia ngày
    Oct 2004
    Bài gửi
    396

  4. #4
    HUT's Student Avatar của knowhow?
    Tham gia ngày
    Oct 2004
    Bài gửi
    396

    Mặc định

    Những gì đã đi qua và những gì lưu lại
    Phải chăng là kỷ niệm tuổi thần tiên
    Tà áo trắng thơ ngây, mực tím ngoan hiền
    Là tất cả bao tháng ngày đèn sách
    Nay xa rồi có còn ai nuối tiếc.
    Cái thuỡ học trò xinh đẹp tựa vần thơ.
    Làm sao trở về được với những ngày xưa.
    hạnh phúc êm đềm trong vòng tay bè bạn.
    Trong tiếng giảng bài dịu ngọt của thầy cô.
    Nay xa rồi ai còn nhớ ai quên...
    Nhớ buổi chia tay tràn đầy kỷ niệm.
    Những ước mong hoài bảo cuộc đời.
    Tháng năm qua rồi mỗi đứa một nơi !
    Ta lạc lõng trên đường đời bỡ ngỡ.
    Có những thú vui ta giật mình hoảng sợ.
    Chôn dấu cuộc đời dưới những mũi kim đau.
    Đốt tuổi thanh xuân qua làn khói trắng.
    Có những thứ tưởng chừng như mãi mãi,
    có những niềm vui cứ ngỡ bất tận tràn đầy,
    có những tháng ngày tìm hạ giới trên mây...
    Có những phút ta gục đầu oán trách...
    Tà áo trắng thơ ngây ngày nào rất sạch.
    Nay được đổi bằng những tũi nhục ngày qua.
    Từng ngày buồn lặng lẽ trôi qua.
    Ta vẫn muốn làm làm lại đời - rất muộn.

    Có cái giá như nào đau xót bằng ta.
    Hạnh phúc, tương lai, tình yêu, sự nghiệp....
    Vâng ta luôn từng ngày nuối tiếc.
    Nhưng chẳng lẽ ta lại để cuộc đời chết bởi quá khứ hay sao?!
    Ta bây giờ hy vọng một ngày nao.
    Tất cả cơn mưa sẽ qua đi cho bầu trời lại sáng,
    Những đêm đông sẽ không còn giá lạnh.
    Ta vẫn đợi một ngày một ngày mới không xa.
    Vâng một ngày đang vẫn đợi chờ ta !

  5. #5
    HUT's Student Avatar của knowhow?
    Tham gia ngày
    Oct 2004
    Bài gửi
    396

    Mặc định

    "Chút dĩ vãng ghi vào trang nhật ký

    Mai lớn khôn còn nhớ những ngày thơ

    Thời gian trôi những tháng năm lầm lỡ

    Còn bên ta trang nhật ký chia buồn.

  6. #6
    HUT's Student Avatar của knowhow?
    Tham gia ngày
    Oct 2004
    Bài gửi
    396

    Mặc định

    Trích đoạn từ nhật ký của một học viên đã từng cai nghiện tại TT-CNMT Phú Văn. Nhưng tại sao tôi lại nói đó là một "Câu chuyện tình buồn" bởi rất đơn giản, người đàn ông khi trong khoảng thời gian cai nghiện và cải tạo tại Trung tâm đã nuôi hy vọng rất lớn là lần này đi cai về sẽ từ giã ma túy, cưới người mình yêu ... thế nhưng ... ông ta sau khi cải tạo tại TT-CBPV về thì người yêu năm nào của ông ấy đã lấy chồng. Với một quyết tâm làm lại từ đầu và ông ta đã từ bỏ được ma túy. Hiện tại ông ta đã có gia đình và hai đứa con : một trai một gái rất kháu khỉnh. Khi biết được rằng tôi muốn thực hiện website nói về tệ nạn ma túy, người đàn ông 42 tuổi này đã cho tôi xem nhật ký của ông ấy. Ông ấy nói ông ấy mồ côi cả cha trong những tháng ngày ông ấy ở trường cai. Vì thế trong những tháng ngày tìm lại mình đó, tình yêu đầu đời là nguồn vui qúy giá và suy nhất còn lại của ông ấy. Thế mà chỉ vì ma túy mà ông ấy đã mất tình yêu duy nhất của mình. Ông ấy hy vọng mình sẽ có một phần công sức trong việc ngăn chặn tệ nạn ma túy hiện nay, nhất là trong giới trẻ. (Do tôn trọng tác giả, nên tôi đã sửa tên của ông ta lại, còn tên người bạn gái của ông ta ngày nào thì tôi vẫn giữ nguyên)


    --------------------------------------------------------------------------------

    "Chút dĩ vãng ghi vào trang nhật ký

    Mai lớn khôn còn nhớ những ngày thơ

    Thời gian trôi những tháng năm lầm lỡ

    Còn bên ta trang nhật ký chia buồn.


    --------------------------------------------------------------------------------

    Đêm buồn 22/05/1984 !

    Chuyện tình năm xưa nay đã chôn vùi theo bóng thời gian nhạt nhòa xa cách. Lòng người nhiều đổi thay. Đời là thế ! Chỉ có niềm đau và chua chát nỡ trên môi mà thôi. Nhiều lần chợt suy tư nhìn lại ngày tháng cũ, sao trái tim này lại nhói lên một niềm đau. Kỷ niệm ngày xưa như một cuốn phim đang chầm chậm quay về trong tiềm thức. Gục đầu trong đêm vắng. Niềm cô đơn đốt cháy tâm tư. Một mối tình cỏn con ?! Một nỗi sầu không nguôi ! Nhiều khi ta muốn quên lại càng nhớ thêm, không thể nào quên được.

    Ngày xưa mỗi lần ta đến tìm em là mỗi lần khó khăn vì bị bố mẹ của em ngăn cấm. Có khi trong đêm vắng, vì quá nhớ nhung một người con gái mà không kể sương lạnh, một mình ta đã chạy xe xuống nhà em. Nhưng ... làm sao ta dám vào. Lòng bồi hồi xao xuyến nhìn hai nhành cây trứng cá, nghĩ em đang say giấc nồng trong cơn mộng bình yên. Có lần trong cơn say ta đã gục đầu bất tỉnh trước ngõ nhà em.. Trong đêm gió thổi ngập lá bay người bố của em đã làm cho ta tỉnh giấc và ta đã quỳ dưới chân van xin ông ấy đừng vì chuyện chúng mình mà đánh em thêm một lần nữa. Lần đầu tiên trong đời ta quỳ dưới chân một người mà không phải mẹ cha ta. Không biết bản tính ông trời con, "xem trời bằng vung của ta ngày hôm ấy đã biến mất nơi đâu...Còn em ?! Dù rất thương yêu nhưng ta vẫn buộc lòng nói tiếng chia tay trước ! Chỉ hai tiếng chia tay giản đơn sao hôm ấy ta nghe như cả đất trời như đang sụp đổ dưới chân ta. Dẫu biết được chuyện chúng mình tình yêu thì không bao giờ nạt nhòa mà số kiếp lại xui cho ngăn cách. Phải chăng có duyên mà chẳng có nợ với nhau. Xưa mỗi lần bên nhau là ta và em đều nghĩ đến chuyện ngày sau. Valentine có lẽ ta là người con trai tặng hoa cho bạn gái mình sớm nhất. Buổi sáng hôm ấy em đã cầm cành hoa hồng cài lên mái tóc nhung tơ. Hai đứa cùng quỳ nguyện cầu xin chúa ban phước lành cho hai đứa sẽ không bao giờ cách chia.

    Rồi thời gian trôi, cứ những tưởng tình sẽ mãi thắm nồng với thời gian. Nhưng.. có ngờ đâu, trong một đêm lầm lỡ ta đã làm vỡ tan đi tất cả những gì mình có được. Một thực tế phủ phàng đau xót. Ta vẫn chỉ là một tên nghiện ngập mà thôi. Có một khoảng thời gian yên bình ngắn ngũi, ta đã nhờ em mà lánh xa được làn khói trắng mờ ảo, nhưng ... để rồi ta lại càng nghiện nặng hơn, Làn khói đốt trắng tuổi thanh xuân không làm cho ta ngây ngất, chỉ có những mũi kim đau mới đủ làm cho ta quên đi những nỗi sầu đau trong đời. Cũng chính những thứ đó đã giết chết cuộc đời ta, nó biến ta từ một chàng thanh niên nhân hậu trở thành một kẻ ác tâm với mọi người. Vào Trung tâm NTL với mái đầu cạo trọc, một nỗi thù hận cộng với sự quen biết ta đã nằm trong những người cầm đầu cả trung tâm ! Chẳng cần tiền của gia đình mà ta sống như ông hoàng ! dưới nệm của ta lúc nào cũng có sẵn vài ba gói Capstan, tối đến có người dâng đồ ăn đến tận miệng và lại còn massa cho ta dễ ngũ nữa chứ. Dù vậy ta vẫn không khi nào bắt chẹt và đánh đập anh em như Bình lé ! Những cú đá vào ngực chào phòng do ta thực hiện chỉ là có lệ, nhiều khi thấy Bình lé đánh tụi em út cai chung ta còn đứng ra can nữa. Có lẽ vì vậy mà anh em trong phòng sợ Bình lé nhưng lại thương ta hơn ! Sống yêu ổn với anh em được 06 ngày thì đến buổi sáng thứ bảy ta bị kêu dậy trong lúc chỉ mới 5h sáng ! Chiếc xe hơi và người cảnh sát khu vực đang chờ sẵn ta, người mẹ thì van xin, người cha thì cố níu kéo cho bằng được. Trong lúc giằng co ta bỗng vô tình làm cha ruột của mình té bật máu. Không biết có phải vì vậy mà ta mới chấp nhận lên Phú Văn buồn chăng. Trước khi đi, những cái bắt tay đầy nghĩa tình ! Ngọc (một thằng em kết nghĩa trong trung tâm) nói "anh đừng đi anh Minh, anh đi rồi tụi em ở lai đây buồn lắm", riêng Bình lé thì dặn ta "mày cố gắng trốn lên tao, có rau ăn rau, có cháo ăn cháo". Lòng ứa nước mắt nhưng ta vẫn phải buộc lòng ra đi ...

    Lên Phú Văn, một không gian lạ lẫm và đáng sợ. Núi rừng trùng điệp, nằm ở phòng cắt cơn nhìn ra là đồi núi. Trong hiu quạnh ta bỗng vô tình phát hiện ra hai nhánh Lan rừng đỏ thắm. Khi ấy ta thầm nghĩ nếu bỏ ra tất cả số tiền của mình để có hai nhánh hoa đó thì ta cũng sẵn sàng. Đến giờ cơm trưa ngày hôm sau ta đã lén bảo vệ thực hiện được nguyện ước đơn sơ của mình. Cầm hai nhánh hoa rừng trên tay mà ta bỗng nhớ về em da diết. Loài hoa mang tên em như nhắc cho ta nhớ lại những phút giây hai đứa hạnh phúc bên nhau. Ta không quên có lần ta và em ngồi dưới rừng cao su lộng gió, ta đã lấy chìa khóa xe khắc lên thân cây hai chữ "MinhLan". Cành cây giờ đây có lẽ đã xanh lá cành. Nhưng nó vẫn ghi dấu lại kỷ niệm của những tháng ngày được bên nhau...


    --------------------------------------------------------------------------------

    ...Tuy nhiên giờ đây với thời gian trôi lòng ta vẵn quặn đau mỗi khi nhình hai nhánh Lan rừng úa héo được ép cẩn thận vào trang nhật ký, có những đêm cô đơn giá lạnh, ôm quyễn nhật ký vào lòng mà ta cứ ngỡ rằng em đang ở cạnh bên ta. Và, ta hiểu một điều, Có lẽ từ bây giờ và mãi mãi về sau ta chỉ yêu mỗi một người con gái duy nhất mà thôi. Đó chính là XXX Lan, người con gái một thời đã từng là của riêng ta ... ngày xưa mà thôi..

  7. #7
    Độc Thân Bang Hội Avatar của nguoiyeudau
    Tham gia ngày
    Oct 2004
    Bài gửi
    409

    Mặc định

    "Chút dĩ vãng ghi vào trang nhật ký

    Mai lớn khôn còn nhớ những ngày thơ

    Thời gian trôi những tháng năm lầm lỡ

    Còn bên ta trang nhật ký chia buồn.


    --------------------------------------------------------------------------------

  8. #8
    HUT's Student Avatar của knowhow?
    Tham gia ngày
    Oct 2004
    Bài gửi
    396

    Mặc định

    TRÁCH YÊU
    ( Just for Tố Uyên )



    Tôi vẫn biết cô không yêu tôi lắm

    Vì trên đời còn lắm kẽ hơn tôi.

    Hơn tiền tài, địa vị, hoa khôi ...

    Hơn tất cả trời ơi hơn tất cả. !

    Còn như tôi một tâm hồn lãng mạn

    Có được đâu ấp ủ mái đầu xanh

    Có được đâu cô đem lòng yêu mến.

    Tôi vẫn biết cô mong muốn lắm

    Mong tiền tài, địa vị, cao sang...

    Mê như hoa, như sắt đá, tiếng đàn.

    Để dìm chết con người trong sắc đẹp

    Nhưng cô ơi cô chớ nên mù quáng

    Hại người ta chứ hại nỗi tôi sao ?!

    Một con người đã từng trãi mùi đời

    Đã hiểu hết tấm lòng người phụ bạc.

    Và cũng biết ... thế nào là tan nát...

    Nên làm thơ để an ũi tôi thôi

    Còn riêng cô ... sẽ chẳng bao giờ hiểu được tôi.

    Mãi phải sống những ngày trong tăm tối


    07/05/1999 - Nguyễn Phương Hiệp

  9. #9
    HUT's Student Avatar của knowhow?
    Tham gia ngày
    Oct 2004
    Bài gửi
    396

    Mặc định


    "ĐIỀU ĐÁNG SỢ NHẤT ĐỐI VỚI NGƯỜI NGHIỆN MA TÚY và nhiễm HIV/AIDS"



    Điều đáng sợ nhất trong cuộc sống đối với họ không phải là cái chết, mà là bị lãng quên ... bị xem là hạt bụi sau vầng hào quang rực rỡ ...

    ...Là khi người họ yêu dấu nhất ... từ bỏ tấm chân tình của họ để chạy theo những điều hư ảo ...

    ...Là khi họ bày tỏ nỗi niềm sâu kín nhất với một người và bị cười vào mặt...

    ...Là khi người nghiện muốn từ giã quá khứ, nhưng... chẳng ai tin...

    ...Là khi người thân quá bận rộn với cuộc sống đã không thể an ủi họ khi họ cần được nâng đỡ tinh thần...

    ...Là khi dường như không còn ai trên cõi đời quan tâm đến họ...

    ...Là khi họ tự so sánh quá khứ với hiện tại. Họ cảm nhận rằng xã hội không có ai còn muốn họ tồn tại trên cõi đời này nữa.

    ...Là khi họ nghĩ rằng đôi khi cái chết sẽ là sự giải thoát cho chính bản thân họ và mọi người xung quanh.

    Cuộc sống vốn luôn đầy ắp những niềm đau, liệu có bao giờ ta trở nên độ lượng hơn ?! Bao giờ mọi người mới quan tâm đến người nghiện và dành chút thời gian của mình cho người cần giúp đỡ...

    Mỗi người của chúng ta đều có một vai diễn trên sàn diễn vĩ đại cuộc đời. Mỗi người của chúng ta đều có trách nhiệm với mọi người xung quanh, nói với họ rằng chúng ta yêu mến họ...

    Nếu bạn không quan tâm đến người khác, bạn sẽ không bị trừng phạt đâu... đơn giản bạn chỉ bị lãng quên, hững hờ... y như bạn đã từng làm đối với người khác...". Có thể bạn không chết vì Heroin hoặc AIDS như họ. Nhưng bạn sẽ chết vì sự cô độc.


    --------------------------------------------------------------------------------

    Những giòng trên đây được viết bởi một cô gái trẻ nghiện ma túy đã tự tìm đến cái chết cách đây không lâu ... Vậy ngay từ hôm nay, chúng ta hãy tập thói quen bày tỏ sự quan tâm đến người khác, dù học có là ai, họ là con nghiện, bệnh nhân AIDS hay bất cứ phần tử nào xấu xa khác bạn nghĩ ra được. Bạn đừng quên họ vẫn là con người mà. ... Đâu có mất mát gì khi chúng ta mỉm một nụ cười, siết chặt một bàn tay, thốt lên một lời khích lệ, hoặc đơn giản hơn chúng ta nói rằng chúng ta muốn lắng nghe những gì họ nói

  10. #10
    Độc Thân Bang Hội Avatar của nguoiyeudau
    Tham gia ngày
    Oct 2004
    Bài gửi
    409

    Mặc định

    Đêm buồn 22/05/1984 !

    Chuyện tình năm xưa nay đã chôn vùi theo bóng thời gian nhạt nhòa xa cách. Lòng người nhiều đổi thay. Đời là thế ! Chỉ có niềm đau và chua chát nỡ trên môi mà thôi. Nhiều lần chợt suy tư nhìn lại ngày tháng cũ, sao trái tim này lại nhói lên một niềm đau. Kỷ niệm ngày xưa như một cuốn phim đang chầm chậm quay về trong tiềm thức. Gục đầu trong đêm vắng. Niềm cô đơn đốt cháy tâm tư. Một mối tình cỏn con ?! Một nỗi sầu không nguôi ! Nhiều khi ta muốn quên lại càng nhớ thêm, không thể nào quên được.

    Ngày xưa mỗi lần ta đến tìm em là mỗi lần khó khăn vì bị bố mẹ của em ngăn cấm. Có khi trong đêm vắng, vì quá nhớ nhung một người con gái mà không kể sương lạnh, một mình ta đã chạy xe xuống nhà em. Nhưng ... làm sao ta dám vào. Lòng bồi hồi xao xuyến nhìn hai nhành cây trứng cá, nghĩ em đang say giấc nồng trong cơn mộng bình yên. Có lần trong cơn say ta đã gục đầu bất tỉnh trước ngõ nhà em.. Trong đêm gió thổi ngập lá bay người bố của em đã làm cho ta tỉnh giấc và ta đã quỳ dưới chân van xin ông ấy đừng vì chuyện chúng mình mà đánh em thêm một lần nữa. Lần đầu tiên trong đời ta quỳ dưới chân một người mà không phải mẹ cha ta. Không biết bản tính ông trời con, "xem trời bằng vung của ta ngày hôm ấy đã biến mất nơi đâu...Còn em ?! Dù rất thương yêu nhưng ta vẫn buộc lòng nói tiếng chia tay trước ! Chỉ hai tiếng chia tay giản đơn sao hôm ấy ta nghe như cả đất trời như đang sụp đổ dưới chân ta. Dẫu biết được chuyện chúng mình tình yêu thì không bao giờ nạt nhòa mà số kiếp lại xui cho ngăn cách. Phải chăng có duyên mà chẳng có nợ với nhau. Xưa mỗi lần bên nhau là ta và em đều nghĩ đến chuyện ngày sau. Valentine có lẽ ta là người con trai tặng hoa cho bạn gái mình sớm nhất. Buổi sáng hôm ấy em đã cầm cành hoa hồng cài lên mái tóc nhung tơ. Hai đứa cùng quỳ nguyện cầu xin chúa ban phước lành cho hai đứa sẽ không bao giờ cách chia.

    Rồi thời gian trôi, cứ những tưởng tình sẽ mãi thắm nồng với thời gian. Nhưng.. có ngờ đâu, trong một đêm lầm lỡ ta đã làm vỡ tan đi tất cả những gì mình có được. Một thực tế phủ phàng đau xót. Ta vẫn chỉ là một tên nghiện ngập mà thôi. Có một khoảng thời gian yên bình ngắn ngũi, ta đã nhờ em mà lánh xa được làn khói trắng mờ ảo, nhưng ... để rồi ta lại càng nghiện nặng hơn, Làn khói đốt trắng tuổi thanh xuân không làm cho ta ngây ngất, chỉ có những mũi kim đau mới đủ làm cho ta quên đi những nỗi sầu đau trong đời. Cũng chính những thứ đó đã giết chết cuộc đời ta, nó biến ta từ một chàng thanh niên nhân hậu trở thành một kẻ ác tâm với mọi người. Vào Trung tâm NTL với mái đầu cạo trọc, một nỗi thù hận cộng với sự quen biết ta đã nằm trong những người cầm đầu cả trung tâm ! Chẳng cần tiền của gia đình mà ta sống như ông hoàng ! dưới nệm của ta lúc nào cũng có sẵn vài ba gói Capstan, tối đến có người dâng đồ ăn đến tận miệng và lại còn massa cho ta dễ ngũ nữa chứ. Dù vậy ta vẫn không khi nào bắt chẹt và đánh đập anh em như Bình lé ! Những cú đá vào ngực chào phòng do ta thực hiện chỉ là có lệ, nhiều khi thấy Bình lé đánh tụi em út cai chung ta còn đứng ra can nữa. Có lẽ vì vậy mà anh em trong phòng sợ Bình lé nhưng lại thương ta hơn ! Sống yêu ổn với anh em được 06 ngày thì đến buổi sáng thứ bảy ta bị kêu dậy trong lúc chỉ mới 5h sáng ! Chiếc xe hơi và người cảnh sát khu vực đang chờ sẵn ta, người mẹ thì van xin, người cha thì cố níu kéo cho bằng được. Trong lúc giằng co ta bỗng vô tình làm cha ruột của mình té bật máu. Không biết có phải vì vậy mà ta mới chấp nhận lên Phú Văn buồn chăng. Trước khi đi, những cái bắt tay đầy nghĩa tình ! Ngọc (một thằng em kết nghĩa trong trung tâm) nói "anh đừng đi anh Minh, anh đi rồi tụi em ở lai đây buồn lắm", riêng Bình lé thì dặn ta "mày cố gắng trốn lên tao, có rau ăn rau, có cháo ăn cháo". Lòng ứa nước mắt nhưng ta vẫn phải buộc lòng ra đi ...

    Lên Phú Văn, một không gian lạ lẫm và đáng sợ. Núi rừng trùng điệp, nằm ở phòng cắt cơn nhìn ra là đồi núi. Trong hiu quạnh ta bỗng vô tình phát hiện ra hai nhánh Lan rừng đỏ thắm. Khi ấy ta thầm nghĩ nếu bỏ ra tất cả số tiền của mình để có hai nhánh hoa đó thì ta cũng sẵn sàng. Đến giờ cơm trưa ngày hôm sau ta đã lén bảo vệ thực hiện được nguyện ước đơn sơ của mình. Cầm hai nhánh hoa rừng trên tay mà ta bỗng nhớ về em da diết. Loài hoa mang tên em như nhắc cho ta nhớ lại những phút giây hai đứa hạnh phúc bên nhau. Ta không quên có lần ta và em ngồi dưới rừng cao su lộng gió, ta đã lấy chìa khóa xe khắc lên thân cây hai chữ "MinhLan". Cành cây giờ đây có lẽ đã xanh lá cành. Nhưng nó vẫn ghi dấu lại kỷ niệm của những tháng ngày được bên nhau...


    --------------------------------------------------------------------------------

    ...Tuy nhiên giờ đây với thời gian trôi lòng ta vẵn quặn đau mỗi khi nhình hai nhánh Lan rừng úa héo được ép cẩn thận vào trang nhật ký, có những đêm cô đơn giá lạnh, ôm quyễn nhật ký vào lòng mà ta cứ ngỡ rằng em đang ở cạnh bên ta. Và, ta hiểu một điều, Có lẽ từ bây giờ và mãi mãi về sau ta chỉ yêu mỗi một người con gái duy nhất mà thôi. Đó chính là XXX Lan, người con gái một thời đã từng là của riêng ta ... ngày xưa mà thôi..

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/3 123 CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube