User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 12 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 13

Chủ đề: Thơ tình Xuân Diệu và cảm xúc!

  1. #1
    binhjuventus
    Guest

    Mặc định Thơ tình Xuân Diệu và cảm xúc!

    Dại Khờ


    Người ta khổ vì thương không phải cách,
    Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người
    Có kho vàng nhưng tặng chẳng tùy nơi,
    Người ta khổ vì xin không phải chỗ.

    Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó,
    Đến khi hay gai nhọn đã vào xương.
    Vì thả lòng không kềm chế dây cương,
    Người ta khổ vì lui không được nữa.

    ----------------------------------------

    Một bài thơ hay đấy chứ nhỉ? Hik, buồn thật!

  2. #2
    HUT's Engineer
    Tham gia ngày
    Dec 2002
    Bài gửi
    502

    Mặc định

    Xuân Diệu ơi! sao ông cứ thích viết những điều này
    Để hậu thế chúng tôi trong mỗi lần tâm trạng
    Lại phải thốt lên những lời đau xót thế
    :4:
    Khám phá bản thân

  3. #3
    born to run... Avatar của Gorpe
    Tham gia ngày
    Jan 2003
    Bài gửi
    1.819

    Mặc định

    Tình yêu mọi người vẫn nói
    Cho nhiều nhưng nhận được bao nhiêu
    Tình yêu mọi người thường bảo
    Không liều chẳng phải là yêu

    Tình yêu là gì vậy nhỉ
    Là hoa nắng trước hiên nhà
    là hương cuộc sống
    Trong làn gió nhẹ đưa qua ?

    Tình yêu, có là dòng nước
    Ngày ngày vẫn chảy dưới cầu
    Tình yêu, phải chăng ly biệt
    Bên nhau rồi lại xa nhau ?

    Tình yêu chẳng là gì cả
    Khi mình chẳng nghĩ về nhau
    Tình yêu sẽ là tất cả
    Khi mình sống để yêu nhau. ???
    Hành trình tôi đi tìm tôi...

    Guitar
    Bần bật khóc
    Buổi sáng
    vỡ bình yên...!

  4. #4
    born to run... Avatar của Gorpe
    Tham gia ngày
    Jan 2003
    Bài gửi
    1.819

    Mặc định

    Có phải nơi kia chỉ là hư ảo
    Những cánh buồm con vẫy sóng mù khơi
    Có phải nơi kia, trăm tàu lạc lối
    Để thuyền em chống chếnh giữa chơi vơi

    Có phải trăm sông đều về biển lớn
    Sóng dạt đôi bờ, rạch nát cơn mơ
    Để tim nhỏ run run từng nhịp thở
    Len giữa nhân gian vô cảm, hững hờ

    Có phải anh - em chỉ là mộng ước
    Bởi chặng đường mình gai góc ngàn xưa
    Có phải đôi mình chỉ là lá cũ
    Để rữa thành cát bụi sau mưa. ?

  5. #5
    born to run... Avatar của Gorpe
    Tham gia ngày
    Jan 2003
    Bài gửi
    1.819

    Mặc định

    Tôi giấu nỗi buồn trong hòn đá
    Từng ngày lại từng ngày
    Để hôm nay
    Hòn đá vỡ và nỗi buồn trải ra lênh láng


    Tôi giấu đi những ngày tháng
    Những phút giây đã bỏ phí của ngày xưa
    Để hôm nay bất ngờ
    Tôi nhận ra mình đã mất đi một phần cuộc sống


    Tôi giấu những nhớ mong
    Vào rất xâu trong hòn đá
    Hòn đá nhỏ bé quá
    Vỡ tan ra làm nỗi nhớ dâng đầy


    Tôi giửi nhớ thương vào bóng tối đêm nay
    Để chẳng biết bây giờ xung quanh tôi là nhớ thương hay là bóng tối
    Ánh mặt trời chói lọi
    Bóng tối đã lùi xa
    Bên tôi bây giờ chỉ còn là
    Nhớ thương và thương nhớ


    Tôi chợt nhận ra mình đã gửi vào bóng tối đêm qua nhiều quá
    Những thương yêu
    Chiều bâng khuâng nên ngẩn ngơ chiều
    Thương nhớ nhiều nên yêu thương nồng cháy


    Ở một nơi nào đấy
    Em có nhớ về anh?
    Anh nhắm mắt lại, và thấy em yêu gửi nỗi nhớ vào biển xanh
    Biển cồn cào nổi sóng.

  6. #6
    born to run... Avatar của Gorpe
    Tham gia ngày
    Jan 2003
    Bài gửi
    1.819

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi binhjuventus
    Dại Khờ


    Người ta khổ vì thương không phải cách,
    Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người
    Có kho vàng nhưng tặng chẳng tùy nơi,
    Người ta khổ vì xin không phải chỗ.

    Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó,
    Đến khi hay gai nhọn đã vào xương.
    Vì thả lòng không kềm chế dây cương,
    Người ta khổ vì lui không được nữa.

    ----------------------------------------

    Một bài thơ hay đấy chứ nhỉ? Hik, buồn thật!
    t:24 Tôi đi tìm 1 nửa của tôi
    nhưng tìm mãi đến giờ không thấy
    nửa của tôi ơi em là ai vậy?
    sao để anh tìm , tìm mãi tên em!!!

    Chiều dần buông, thành phố vào đêm
    sân cỏ , hàng cây từng đôi rối rít
    họ may mắn hơn tôi, hay họ không cần biết
    nửa của mình hay nửa của ai....

    Tôi đi tìm cái nửa của tôi
    và có thể suốt đời không tìm thấy
    nếu chẳng còn em , tôi đành sống vậy
    không nhặt nửa của ai làm nửa của riêng mình
    cái na ná tình yêu thì có trăm nghìn
    nhưng đích thực tình yêu chỉ có duy nhất một
    nên nhiều lúc nhầm tưởng mình đã gặp
    nửa của mình nhưng nào của mình đâu..

    Không phải của mình , không phải nửa của nhau
    thì thượng đế ơi , đừng bắt tôi nhầm tưởng
    bởi tôi biết khổ đau hay sung sứong
    là đúng ,sai trong tim nửa của mình

    Tôi đi tìm em , vâng tôi đã đi tìm
    và có lẽ trên đời này đâu đó
    em cũng đi tìm tôi, tìm tôi như thế
    chỉ có điều chưa nhận ra nhau.... a:8

  7. #7
    Registered User
    Tham gia ngày
    Oct 2002
    Bài gửi
    418

    Mặc định

    Thơ tình Xuân Diệu



    Ngay từ buổi đầu bước chân vào làng thơ, Xuân Diệu dường như đã tự chọn cho mình một tôn chỉ: sống để yêu và phụng sự cho Tình yêu! Phụng sự bằng trái tim yêu nồng cháy, bằng cuộc sống say mê và bằng việc hăm hở làm thơ tình! Xuân Diệu ví mình như một con chim bay hay hát.

    Tôi réo rắt, chẳng qua Trời bắt vậy.

    Trước kia Nguyễn Công Trứ nói:

    Trời ban ta, đất trở ta
    Trời đất sinh ta, nguyên có ý.

    Thì quả vậy. Trời đất sinh ra thi sĩ Xuân Diệu trên xứ sở hữu tình này để ca hát về tình yêu - cái đề tài mà từ ngàn xưa người Việt Nam chúng ta đã say mê, giống như nhà sư nọ mê một cô nàng đội gạo:

    Sư về sư ốm tương tư
    Ốm lăn ốm lóc cho sư chọc đầu

    Vì Xuân Diệu sống hết mình cho tình yêu cộng với tài thơ thiên phú, lại gặp buổi "gió Âu mưa Mĩ", những khát vọng yêu đương của trai gái được tháo cũi sổ lồng, cho nên trong thơ tình của Xuân Diệu có tiếng máu dồn mạnh trong huyết quản, có dòng nhựa sống tràn trề mãnh liệt của cả thế hệ đang vươn dậy.
    Có những vần thơ được viết ra cách đây hơn nửa thế kỷ mà đến nay vẫn còn khiến chúng ta bàng hoàng vì sự mới mẻ và táo bạo của nó:

    Với trăm ma, tôi hẹn những mười nguyền
    Những Tây Thi, Lộng Ngọc, những Điêu Thuyền.
    ...
    Hồn đông thế, tôi sợ gì cô độc?
    Ma với nhau thì ôm ấp cùng nhau...

    Cái "nhân bản yêu đương" trong thơ tình Xuân Diệu thật là nồng cháy và bền bỉ cho đến tận lúc nhà thơ của chúng ta nhắm mắt xuôi tay!

    Nửa thể kỉ thơ tình Xuân Diệu là một quá trình khám phá không ngừng vào cái thế giới kì diệu của tình yêu.

    Thuở ban đầu thường chỉ là thứ tình yêu thực ít mộng nhiều:

    Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ
    Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ...

    Thế rồi, mộng như sương sớm, tan dần dưới ánh nắng ban ngày, và khoảng giữa trưa thì chỉ còn lại cuộc đời thực! Xuân Diệu, với trái tim yêu như điên dại, tiếp tục khám phá cái thế giới tình yêu "thực" ấy. Té ra chẳng cần phải là thứ tình yêu đầy bão táp, đầy kịch tính hoặc đầy nước mắt, mà thứ tình yêu chồng vợ rất mực "đời thường" nhưng son sắt, đạt tới sự hoà hợp vô cùng du dương. Xuân Diệu chứng minh cho chúng ta thấy rằng đó chính là một thế giới vô cùng đẹp đẽ, vô cùng thánh thiện, vô cùng mê li nếu ta biết nhìn nhận và thưởng thức nó!

    Trên thế giới hiếm có một nhà thơ nào mô tả tình cảm vợ chồng, mô tả người vợ yêu của mình một cách tinh tế và sâu sắc như Xuân Diệu. Có thể nói: Cái tình yêu có thì thơ Xuân Diệu có. Từ khát khao cuồng nhiệt đặc trưng của tình yêu trai gái:

    Ôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!
    Ôi trời xa: vừng trán của người yêu!
    Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
    Mà ta riệt giữa đôi tay thất vọng

    Những ghì xiết say sưa:

    Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!
    Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài
    Những cánh tay! hãy quấn riết đôi vai!
    Hãy dâng cả tình yêu lên đôi mắt!
    Hãy khăng khít những cặp môi gắn chặt.

    Những thương yêu trìu mến:

    Anh quạt cho đôi tay
    Anh hằng ngày yêu mến
    Anh quạt đôi lông mày
    Sáu năm nay quyến luyến.

    Rồi những tôn thờ sùng bái:

    Từ lúc yêu em ngay sau buổi gặp đầu tiên
    Anh đã tạc hình ảnh của em trên nền thương nhớ
    Ở đâu có nhớ thương, anh đã đặt tượng em vào đó.

    Những lo âu mất mát:

    Nếu ngày nào em hết ở cùng anh
    Nếu đến khi anh không còn em nữa
    Anh biết tạc đâu ra một người như thế?

    Và bất chợt, một cơn đau khủng khiếp:

    Tại em cố chấp,
    Tại anh đã mất
    Con đường đi tới trái tim em!
    Anh đã giết em rồi, anh vẫn ngày đêm yêu mến
    Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu?

    Phát hiện đắt nhất của xuân Diệu chính là sự khẳng định rằng: cây tình yêu giữa cuộc đời thực, sẽ mãi mãi xanh tươi, còn những thứ "tình" được nặn ra từ lí trí khô cứng hoặc từ mộng mị sẽ tàn lụi, xám xịt!

    Và quả là như vậy. Xuân Diệu không còn nữa nhưng cây tình yêu trên mảnh đất này có hư hao đi chút nào màu xanh muôn thuở? Trong khi nhà thơ, ở một cõi khác, có thể đang ôm ấp những hồn ma xinh đẹp nào đó, thì ở trên thế giới này, những chàng trai, những cô gái, những cặp tình nhân, những cặp vợ chồng vẫn đang sống, đang cảm xúc, và hưởng thụ tình yêu sống động và bất tuyệt!

  8. #8
    Quân Nhân Danh Dự
    Tham gia ngày
    Jan 2004
    Bài gửi
    1.404

    Mặc định

    Trong văn học Việt Nam hiện đại thì Xuân Diệu là nhà thơ xuất sắc nhất (xin mở ngoặc đây là em nghe người ta nói thế).

  9. #9
    HUT's Engineer Avatar của fool_girl
    Tham gia ngày
    Jan 2004
    Bài gửi
    764

    Mặc định

    ĐÔI DÒNG TIỂU SỬ
    Sương nương theo trăng ngừng lưng trời
    Tương tư nâng lòng lên chơi vơi ...


    Tên thật là Ngô Xuân Diệu, sinh ngày 2 tháng 2 năm 1916 tại Tuy Phước, tỉnh Bình Định cũ, nơi cha là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.

    Xuân Diệu sau ra Hà Nội học; 1938-1940 ông và Huy Cận ở gác 40 Hàng Than. Ông tốt nghiệp kỹ sư canh nông năm 1943.

    Ông mất ngày 18 tháng 12 năm 1985.

    Xuân Diệu viết nhiều, có khoảng 450 bài thơ. Một số lớn chưa được xuất bản. Tác phẩm tiêu biểu: các tập thơ Thơ Thơ 1938), Gửi Hương Cho Gió (1945), Ngọn Quốc Kỳ (1945), Một Khối Hồng (1964), Thanh Ca (1982), Tuyển Tập Xuân Diệu (1983); truyện ngắn Phấn Thông Vàng (1939); và nhiều bút ký, tiểu luận, phê bình văn học.

    Xuân Diệu là một trong những nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào Thơ Mới. Ông mang ngọn gió rạo rực, thiết tha, nồng cháy, khao khát yêu thương đến cho thi ca. Thơ Xuân Diệu là "vườn mơn trớn", ca ngợi tình yêu bằng muôn sắc điệu, âm thanh và hương vị trong Thơ Thơ, pha lẫn chút vị đắng cay trong Gửi Hương Cho Gió. Nhiều câu nhiều bài chịu ảnh hưởng từ thi ca lãng mạn Pháp.
    Không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ chính mình!

  10. #10
    HUT's Engineer Avatar của fool_girl
    Tham gia ngày
    Jan 2004
    Bài gửi
    764

    Mặc định

    ANH ĐÃ GIẾT EM
    Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
    Từ đây anh không được yêu em ở trong sự thật
    Một cái gì đã qua, một cái gì đã mất
    Ta nhìn nhau, bốn mắt biết làm sao ?
    Ôi ! Em mến yêu ! Em vẫn là người anh yêu mến nhất.
    Cho đến bây giờ ruột anh vẫn thắt
    Tim anh vẫn đập như vấp thời gian,

    Nhớ bao nhiêu yêu mến nồng nàn,
    Nhớ đoạn đời hai ta rạng rỡ
    Nhớ trời đất em cho anh mở
    Nhớ
    Muôn thưở thần tiên
    Ôi ! Xa em, anh rơi vào vực không cùng
    Đời anh không em, lạnh lùng tê buốt
    Nhưng còn anh, còn em, mà đôi ta đã khác
    Ta: hai người xa lạ - phải đâu ta !
    Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
    Anh vẫn ước được em tha thứ
    Anh vẫn yêu em như thưở ban đầu
    Thê" mà tại sao ta vẫn xa nhau ?
    Tại em cố chấp
    Tại anh đã mất
    Con đường đi tới trái tim em
    Anh đã giết em rồi, anh vần ngày đêm yêu mến
    Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu ?

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 12 CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube