User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 4 của 4

Chủ đề: không đọc thì phí...

  1. #1
    born to run... Avatar của Gorpe
    Tham gia ngày
    Jan 2003
    Bài gửi
    1.819

    Mặc định không đọc thì phí...

    1.Du lịch đặc sản

    Sự bùng nổ khách du lịch vào nước ta khiến nhiều công ty làm dịch vụ choáng váng, sau đó sướng tê tê, say lảo đảo và cuối cùng là chạy cuống cuồng.

    Xe thiếu, phòng ngủ thiếu, phòng vệ sinh thiếu và phòng... cháy cũng hơi thiếu, nhưng có lẽ quan trọng nhất là thiếu hướng dẫn viên. Ai chả biết, khác với lái xe ôm hoặc chèo đò, hướng dẫn viên du lịch phải giỏi ngoại ngữ, am hiểu văn hóa, lịch sử, thông thạo kỹ năng cấp cứu y tế (chẳng hạn nhỡ khách bị rắn cắn), có một bề dày hiểu biết về truyền thống, giai thoại và... ẩm thực.

    Yến Chi là nhân viên đánh máy của công ty du lịch có cái tên rất ấn tượng "Đi, nhìn và sửng sốt". Việc của cô nàng xưa nay là đánh máy, phân loại giấy tờ và bưng khay trà lên mỗi khi giám đốc có khách. Cho nên Yến Chi rất ngạc nhiên khi buổi sáng hôm đó, giám đốc bưng bình trà xuống phòng nàng:

    - Cô Chi này, cô phải giúp tôi, nếu không tôi sẽ chết ngay trước mắt cô bây giờ!

    Yến Chi hốt hoảng:

    - Thưa anh, chuyện gì mà nghiêm trọng thế?

    Giám đốc toát mồ hôi:

    - Có một đoàn khách cần khởi hành gấp. Mà mọi người trong công ty đều đang bận túi bụi với các đoàn khác chưa về. Không còn ai nữa, em phải làm hướng dẫn viên khẩn cấp thôi!

    Yến Chi giãy nảy:

    - Nhưng em không biết ngoại ngữ.

    Giám đốc tươi cười:

    - Đừng lo, đã có cậu lái xe.

    - Ơ, nhưng cậu này cũng đâu có thạo?

    Giám đốc giảng giải:

    - Nhưng vợ nó biết. Nó lại có điện thoại di động, nếu khách hỏi gì thì nó đưa máy để nói chuyện với vợ nó, rồi cô ta nói lại với nó là xong.

    Yến Chi chết khiếp vì sợ:

    - Nhưng còn cái vụ lịch sử và văn hóa các di tích, em có hiểu gì đâu mà thuyết trình.

    Giám đốc đắc chí:

    - Cái vụ đó tôi cũng đã tính đến rồi. (Ông ghé sát đầu vào tai Chi, thì thầm: Em cứ làm như thế, như thế...).

    Yến Chi vui vẻ nhận lời. Nàng bỏ một thỏi son môi, một hộp kem dưỡng da và một xếp giấy chùi miệng vào ví đầm rồi leo lên xe 25 chỗ ngồi đầy ắp khách ngoại quốc, đang nổ máy sẵn trong sân công ty.

    Qua chiếc loa phiên dịch của anh lái xe, nàng thông báo:

    - Kính thưa quý khách, hôm nay công ty sẽ tổ chức cho quý khách một chuyến du lịch đặc sản rất hấp dẫn, độc đáo và kịch tính.

    Xe bon bon trên đường nhựa thẳng tắp. Các du khách háo hức nhìn qua cửa sổ, chốc chốc lại vỗ tay tán thưởng Yến Chi khi nàng hắt hơi. Đến một mô đất mênh mông, cây cối um tùm, xe dừng lại. Yến Chi thuyết minh:

    - Thưa quý khách! Đây là một địa danh nổi tiếng gọi là Gò Dưa. Đặc sản ở chỗ này là dưa, xin quý khách tham quan cho kỹ.

    -Những người ngoại quốc kêu lên thán phục. Họ nhanh chóng tản xuống, mân mê các trái dưa đen bóng, chụp ảnh lia lịa và quay phim ào ào. Sau 2 tiếng đồng hồ, xe chạy tiếp. Tới một vùng đất còn xây dựng ngổn ngang, người đi kẻ lại nhộn nhịp, Yến Chi hướng dẫn:

    - Thưa quý khách, chúng ta đang ở trung tâm của khu văn hóa Bàu Cát. Đặc sản ở đây là cát nguyên chất, rất nổi tiếng và được bảo tồn đã hàng ngàn năm.

    Các du khách lại reo lên vui sướng, xô nhau xuống xe. Người lăn bò trên cát, người len lén bỏ một nắm vào túi mang về.

    Sau khi vui chơi chán chê, xe lại lên đường. Dừng ở một đầm nước rộng, sóng vỗ lăn tăn, thuyền đi lại nhộn nhịp, Yến Chi thông báo:

    - Đây là địa danh nổi tiếng Đầm Sen. Ưu thế của nó là có... sen. Xin quý vị cứ tham quan thoải mái.

    Tất cả du khách đều reo lên vì bất ngờ, người thì nhào xuống bơi, kẻ thì lao xuống bắt cá. Có bà còn bẻ lá sen đội lên đầu coi rất ấn tượng.

    Yến Chi sung sướng mỉm cười. Nàng thấy hóa ra làm hướng dẫn viên cũng không khó khăn gì lắm. Nàng nghĩ sau chuyến này sẽ đổi nghề.

    Cuối cùng, nàng mời tất cả mọi người lên xe lúc 5h chiều. Chạy tới một vùng hiu quạnh, có mấy cây cầu gỗ bắc qua sông, Yến Chi tuyên bố:

    - Thưa quý khách, chúng ta đang ở khu vực toàn những cây cầu trứ danh, gọi là cầu khỉ. Cứ vài phút, khỉ lại đi qua những cây cầu này. Xin quý vị thưởng thức.

    Cả đoàn khách reo mừng và vội vã lấy máy ảnh, máy quay phim ra chờ khỉ đến!
    Hành trình tôi đi tìm tôi...

    Guitar
    Bần bật khóc
    Buổi sáng
    vỡ bình yên...!

  2. #2
    born to run... Avatar của Gorpe
    Tham gia ngày
    Jan 2003
    Bài gửi
    1.819

    Mặc định

    2.Lập trình viên và nàng công chúa bị phù phép

    Một lập trình viên đang chúi mũi vào chiếc máy tính thì từ trong góc nhà, một con cóc nhảy ra, leo lên bàn, nhìn chằm chằm vào anh ta rồi cất tiếng khẩn khoản.

    - Tôi là một công chúa xinh đẹp bị phù phép. Hãy hôn tôi đi và tôi sẽ trở lại hình dạng cũ.

    Chàng lập trình viên cúi xuống tóm lấy con cóc, bỏ vào túi áo rồi lại tiếp tục hý hoáy gõ máy tính.

    Con cóc một lần nữa cất tiếng nài nỉ:

    - Nếu anh hôn tôi và biến tôi thành một công chúa xinh đẹp như cũ, tôi sẽ ở lại với anh một tuần.

    Chàng lập trình viên nhấc cóc ra khỏi túi, ngắm nghía một lúc, mỉm cười rồi lại nhét nó vào túi.

    Lần thứ ba, cóc khóc lóc van lơn:

    - Hãy hôn tôi để trả lại hình dạng nàng công chúa xinh đẹp cho tôi, tôi sẽ ở lại bên anh và làm bất cứ thứ gì anh muốn!

    Anh chàng lập trình viên một lần nữa nhấc cóc ra khỏi túi, mỉm cười với nó rồi lại đưa nó về vị trí cũ.

    Cóc rên rỉ:

    - Anh làm sao vậy? Tại sao anh không hôn tôi? Chẳng lẽ anh không tin tôi sao?

    Anh chàng lập trình viên đáp:

    - Nghe này! Tôi là một lập trình viên và tôi không có thời gian cho phụ nữ. Thế nhưng, thật thú vị khi có một con cóc biết nói để giải khuây!

  3. #3
    born to run... Avatar của Gorpe
    Tham gia ngày
    Jan 2003
    Bài gửi
    1.819

    Mặc định

    3.Đại bồi bút

    Phàm cái gì cũng phải có công thức thì mới được việc. Giả tỉ như phải đem con cá muối, phơi nắng cho sình lên, ủ một thời gian cho thịt nó chín rồi mới nấu lên và lược ra thành nước mắm. Tôi cầm bút chuyên viết về đề tài giật gân, thỉnh thoảng được lệnh đánh anh này anh nọ, chửi chúng là bồi bút, nên càng phải tôn trọng công thức. Có thế mới kiếm được tiền, xây được nhà, tậu được xế.

    Cho nên, tôi trở thành người nổi tiếng. Mấy bà bán chè bán xôi, mấy em bán hoa bán sắc, mấy anh xích lô ba gác... ai ai cũng nhắc tới tôi như một người cầm bút lành nghề.

    - Úi chà, thằng cha Nhanh Như Máy này viết đã quá. Bài của hắn đọc nghe rợn cả da gà. Cuối cùng rồi xác con bé cũng được tìm ra, đầu ở trên Giồng Ông Tố mà hai chân lại ở bên Đồng Ông Cộ. Ha ha... hắn lại tả rõ là 10 móng chân con nhỏ sơn màu tím nữa. Trước những bằng cớ xác thật đó, hung thủ đã cúi đầu nhận tội giết cô gái sắc nước hương trời Lý Thị Bí. Hắn khóc nhưng những giọt nước mắt muộn màng không thể xóa đi hành vi dã man. Kết luận hay quá!

    Mà không phải chỉ mấy vị trên mới mê tôi. Có một người mê tôi hơn nữa, đó là thằng cha lái sách. Hắn đến thăm tôi khi tôi viết xong phóng sự Đứa con của nàng trinh nữ, ứng trước 10 triệu và đề nghị tôi viết tiểu thuyết.

    - Xin ông nhớ cho điều này: phải pha chế một chút võ hiệp Đài Loan vào truyện hình sự. Phải kết hợp nhuần nhuyễn cổ điển và hiện đại, thương mại với văn chương, yêu đương và tình dục, dùi đục và mắm nêm. Ông hiểu ý tôi chứ?

    - Hiểu. Tôi vốn là người thông minh nhất thành phố.

    Đêm ấy, tôi lên một cái sườn. Sườn như vầy: Cô A 18 tuổi, nhan sắc kiện tướng công huân, yêu thương giám đốc B 60 tuổi, làm ăn dở như hạch. Qua B, A làm quen được với C, thương gia giàu sụ, mạnh khỏe như cô gái Hà Lan (?). A và C giở trò ong bướm; B thâu video được và có nhã ý bán bản quyền cho C lấy 1 triệu đôla, nếu không sẽ phổ biến rộng rãi... C lập kế giết B rồi vu cáo cho A. A đã mang thai, không biết với ai, ra đầu thú trước pháp luật, khai toét toèn toẹt những âm mưu của C. Qua đường dây của mụ D, C tìm cách trốn ra nước ngoài...

    Bộ tiểu thuyết có tên là Tiền và máu, có thể dài 8 tập, mỗi tập 500 trang, nhưng cũng có thể ngắn hơn chút đỉnh tùy theo sự chỉ lối đưa đường của tay lái sách. Mỗi ngày tôi viết 15 trang trên máy vi tính, mỗi trang 600 chữ, văn chương cực kỳ bóng lộn. Mời bạn đọc một đoạn: "Thương gia C tiến sát vào giám đốc B hơn nữa. Nhanh như chớp, B cầm cái gạt tàn thuốc ném ngay vào huyệt Thái dương của C. C cúi đầu xuống theo thế Kim tước điểm đầu đồng thời rút cây súng Mauser hãm thanh ra, nã vào huyệt Đản trung trước ngực B hai phát...".

    Một đoạn khác: "Từ phòng tắm bước ra, A không mặc một mảnh vải nào. C quỳ xuống trước mặt nàng:

    - Nương tử ôi, nàng mới từ châu Phi qua chăng?

    - Không đâu. Tiểu muội đến để tặng cho chàng cái ngàn vàng hiển hách, cái tuyết sạch giá trong, cái trắng boong thế sự...

    Họ có biết đâu chiếc camera tự động đã thu hết những hình ảnh đó..."

    Việc đời sẽ không có gì đáng nói nếu vợ tôi không tình cờ phát hiện ra xấp bản thảo dầy cồm cộm trong hộc tủ. Nàng nói với tôi:

    - Em xin lỗi, nhưng phải nói rõ cho anh biết: văn chương anh ngày càng dơ bẩn, ngày càng tào lao.

    - Ê, đừng có nói bậy! Tôi là người chuyên phê phán bọn bồi bút...

    - Anh còn bồi bút hơn họ. Anh là đại bồi bút, hết đánh lộn, giật gân, giờ pha kiếm hiệp và tình dục.

    - Nhưng mà có tiền...

    - Tiền cũng năm bảy cách. Anh coi nhà thầy giáo Tám đó. Ổng ra đường, ai cũng gật đầu chào, còn anh ai đọc tới cũng muốn chửi.

    Giáo Tám là thằng cha mà tôi ghét cay ghét đắng. Nghe nói hắn chế được một cái máy cân lương tâm, trong xóm ai cũng xúm đến cân nhưng tôi thì cóc thèm.

    - Giáo Tám? Hắn làm sao ngon bằng tôi?

    - Thì anh qua nhà ổng cân thử là biết ngay.

    Câu nói ấy đã làm tôi liều mạng bước sang nhà giáo Tám. Trong xóm có thằng con bà Hai Mập vừa ở tù về bước lên cân trước. Hắn nặng 52 ký, lương tâm được 67 kg. Đến phiên tôi bước lên. Sức nặng cơ thể 62 ký, còn lương tâm thì vẫn chỉ ở con số 0.

  4. #4
    born to run... Avatar của Gorpe
    Tham gia ngày
    Jan 2003
    Bài gửi
    1.819

    Mặc định

    4.Ai cũng thi

    Trước kỳ thi tốt nghiệp trung học sơ sở, sếp đầu ngành giáo dục tỉnh triệu tập các trưởng phòng giáo dục các huyện, ra chỉ thị: "Tỉnh ta không được để mất mặt với các tỉnh bạn, nhất là khi lãnh đạo của bộ quan tâm chỉ đạo ngành giáo dục của tỉnh ta. Do đó, tôi ra chỉ tiêu không huyện nào có học sinh thi rớt. Phải đậu 100%".

    - Sếp yên tâm... - Các trưởng phòng giáo dục đồng thanh nhất trí nhận chỉ thị. Các ngài nghĩ: "Chuyện này giao cho các trường tự lo".

    Vừa về đến nơi, các trưởng phòng giáo dục liền triệu tập hiệu trưởng các trường trong huyện nhà, ra chỉ thị:

    - Huyện ta không được để mất mặt với các huyện khác, nhất là khi lãnh đạo tỉnh quan tâm chỉ đạo ngành giáo dục huyện ta. Do đó, tôi ra chỉ tiêu không trường nào có học sinh thi rớt. Phải đậu 100%...

    - Sếp yên tâm... - Hiệu trưởng các trường đồng thanh nhất trí nhận chỉ thị. Các ngài nghĩ: "Chuyện này giao cho giáo viên chủ nhiệm các lớp tự lo".

    Các ngài hiệu trưởng, tất nhiên, không muốn trường mình bị tụt hạng, vì điều đó có nghĩa là hiệu trưởng không có năng lực. Mà không có năng lực nghĩa là con đường tiến thủ của các ngài đi tong. Do đó, các ngài bèn triệu tập giáo viên chủ nhiệm để ra chỉ tiêu:

    - Các lớp phải đậu 100%, không có học sinh yếu kém...

    Các giáo viên chủ nhiệm biết rằng nếu lớp mình có một học sinh thi rớt thì mình sẽ mất tiên tiến và con đường phát triển sẽ rất là lầy lội nên đồng thanh nhất trí.

    Nhưng vấn đề là làm sao 100% học sinh đậu đây! Các giáo viên chủ nhiệm chặc lưỡi: "Chuyện này để gia đình học sinh tự lo". Thế là một chiến dịch "tém dẹp" bắt đầu. Các giáo viên chủ nhiệm bèn điểm mặt học sinh yếu có khả năng thi... không đậu để hành xử. Bước đầu tiên, giáo viên chủ nhiệm mời phụ huynh học sinh lên và bảo:

    - Con của anh (chị) không đủ sức học trường này, tội nghiệp. Tôi đề nghị anh (chị) đưa nó sang hệ bán công...

    - Nhưng gần cuối học kỳ rồi, đâu có trường nào nhận?

    Giáo viên chủ nhiệm cố thuyết phục:

    - Con anh (chị) thi kỳ này cũng chẳng đậu... Nếu gia đình đồng ý chuyển sang trường nào khác, sang năm nếu không đậu thì trường sẽ nhận lại...

    Đó là cách giải quyết nhẹ nhàng nhất. Nhưng còn những phụ huynh không đồng ý thì sao? Lúc ấy giáo viên chủ nhiệm sẽ chuyển sang chương trình "học sinh tự loại". Các học sinh yếu sẽ bị truy bài liên tục và giáo viên càng nhồi thì các em càng không hiểu gì cả... Và càng không hiểu gì cả thì càng bị kêu lên bảng, đứng trình diện trước lớp, được nêu tên trong danh sách học sinh yếu kém nhiều hơn... Sau cùng, không chịu đựng nổi sự tra tấn tinh thần, chính các em học sinh phải tự động... trốn học, hàng ngày vẫn cắp sách đến trường nhưng không đến trường mà lại đi đâu đó... Đến khi cha mẹ phát hiện thì cũng phải xin chuyển trường hoặc bị đuổi học mà thôi.

    Từ lúc lãnh đạo tỉnh chỉ đạo đến khi có kỳ thi thì các trường cơ bản đã hoàn thành chỉ tiêu làm sạch học sinh dốt. Các em đó đi đâu về đâu, giáo viên chủ nhiệm không cần biết. Lãnh đạo tỉnh, huyện lại càng không cần biết. Chuyện ấy xã hội lo. Điều mà họ quan tâm là con số phần trăm sau các kỳ thi... thành tích mà họ phải đậu cho được.

    Đời ai cũng phải thi cả mà!

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube