User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 12 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 20

Chủ đề: Hai anh em

  1. #1
    Phong thần Avatar của Naraku
    Tham gia ngày
    Jul 2010
    Bài gửi
    93

    Mặc định Hai anh em

    Looke heere upon this Picture, and on this,
    The counterfet presentment of two Brothers 1
    (W. Shakespeare)
    Dương kém Hoàng hai tuổi. Nhìn bề ngoài, họ khá giống nhau. Hoàng là một chàng trai tính tình cởi mở, dễ mến; hơn thế, chàng thể hiện sự cởi mở ấy tự nhiên đến mức người ta không cảm thấy một sự cố gắng nào cả, cứ như thể đó là một năng khiếu bẩm sinh. Đám con gái luôn bị mê hoặc bởi nụ cười quyến rũ ẩn dưới cái nhìn hơi giễu cợt của chàng. Những người đố kỵ thường không thấy ở Hoàng một sự say mê đặc biệt nào cả và đi đến kết luận chàng là kẻ hời hợt. Hoàng đương nhiên chẳng lấy đó làm bận tâm; nói chung, chàng chẳng bao giờ bận tâm đến điều gì cả. Hoàng luôn suy nghĩ đơn giản và cho rằng đó là khởi nguồn của hạnh phúc. Dương không nổi bật như ông anh trai. Chàng ít nói, khuôn mặt hơi cau có khiến nhiều người ngại tiếp xúc. Từ bé, Dương đã quen sống lủi thủi một mình.
    Tốt nghiệp đại học, Hoàng vào thế chỗ ông bố vừa về hưu trên Bộ. Bốn năm sau, Hoàng lấy vợ. Ngọc có vẻ đẹp cổ kính như trong những bức ảnh đen trắng chụp cách đây nửa thế kỷ. Hoàng lấy vợ được một năm thì Dương chuyển hẳn vào Sài Gòn làm việc. Bàn làm việc của Dương có một giò hoa giả được làm rất khéo đến mức nếu không chạm tay vào thì không thể nhận ra đó là hoa giả. Vào buổi chiều, giò hoa giả sáng rực lên dưới ánh nắng hắt qua cửa kính văn phòng. Những lúc như thế Dương lại nhớ đến chị dâu. Chàng vẫn nhớ lần gặp đầu tiên, Hoàng giới thiệu Ngọc với gia đình. Nàng bước vào phòng, khuôn mặt ửng hồng vì giá lạnh ngoài đường. Mẹ chàng pha trà mời khách. Nàng đỡ lấy tách trà, áp chặt hai bàn tay hơi run run vào thành chén một lúc lâu. Những ngón tay trắng muốt, xanh xao, gầy gầy như dần lấy lại sinh khí. Căn phòng trở nên ấm áp hơn. Dương rất ít nói chuyện với Ngọc ngay cả khi nàng đã là chị dâu chàng. Trong những lần nói chuyện hiếm hoi đó, luôn có mặt ít nhất một người khác. Có lẽ điều đó khiến chàng tự tin hơn. Dương không thể hình dung chàng sẽ xoay sở thế nào nếu phải nói chuyện với Ngọc nếu trong phòng chỉ có hai người. Khi đó hẳn chàng chỉ còn biết im lặng. Chàng hay nghĩ rằng quyết định chuyển vào miền Nam là để trốn tránh việc phải tiếp xúc với chị dâu. Nhưng cũng có lúc chàng lại có cảm giác rằng việc đó ít nhiều liên quan đến ông anh trai mà chàng vốn coi thường.
    Thỉnh thoảng, Dương vẫn gọi điện về nhà. Thường thì mẹ chàng là người nhấc máy. Giọng bà hơi lạ, khác với giọng nói có phần cay nghiệt mà Dương thường nghe hồi ở nhà. Cha chàng ít quan tâm đến gia đình. Thỉnh thoảng, ông tỏ ra tự hào về Hoàng, người mà theo lời ông chính là bản sao của ông thời trai trẻ nhưng chẳng bao giờ nhắc đến Dương. Sài Gòn ồn ào và náo nhiệt, khác hẳn Hà Nội. Vào những ngày tháng chạp, Dương hay nhớ đến cái rét Hà Nội và căn nhà thời thơ ấu. Mỗi lần gió mùa đông bắc về, chàng thường phải lấy giấy bịt chặt những chỗ hở để tránh gió lùa. Cha mẹ và Hoàng hay càu nhàu về việc đó; họ nói rằng làm như vậy ngôi nhà sẽ xấu đi. Những buổi sáng mùa đông Hà Nội, Dương thường phải dậy sớm từ lúc trời tờ mờ sáng. Lúc đó mọi cái đều thuộc về một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới câm lặng. Dương nhìn sang bên kia đường nơi ánh đèn cao áp sáng mờ mờ, cảm thấy lòng mình trĩu nặng vì chỉ lát nữa thôi, thế giới câm lặng kia sẽ hoàn toàn biến mất.
    Hồi mới vào Sài Gòn, mỗi khi tỉnh dậy Dương cứ ngỡ mình đang ngủ ở nhà. Đôi khi, chỉ cần nhắm mắt lại là chàng có thể hình dung ra căn nhà của mình: giàn hoa giấy trước cửa, con mèo nhỏ lười nhác nằm bên bệ cửa sổ. Chàng nhớ đến cái ngõ hẹp ở Hà Nội chỉ đủ cho một chiếc xe máy lách qua. Những ngôi nhà chen chúc nhau hẹp đến mức mỗi khi ngước nhìn, bầu trời chỉ còn là một vệt sáng mờ. Ngõ hẹp nối với nhau tạo thành một ma trận khổng lồ với những con đường sâu hun hút thường dẫn đến một bãi đất trống hay cái hồ lớn khiến người ta cảm giác nơi đây là tận cùng của thế giới. Chàng nhớ đến hàng phở trên vỉa hè nơi có những con người lụp xụp ngồi ăn vào mỗi buổi sáng mùa đông. Nghĩ đến Hà Nội, Dương thấy tim mình nhói đau, chàng không hiểu tại sao mình lại rời bỏ nó. Sau ba năm sống ở Sài Gòn, Dương lấy vợ. Vợ chàng là một người hoàn toàn không có gì đặc biệt. Nàng nhu mì ít nói, đến cả nụ cười cũng có phần gượng gạo. Hai người sống trong một căn hộ chung cư nhỏ. Nó tương đối biệt lập với thế giới bên ngoài. Từ cửa sổ nhìn xuống bên kia đường, Dương hay có cảm giác như mình đang biến thành một con mắt của người khổng lồ. Thành phố những lúc như thế bỗng thu nhỏ lại vừa vặn trong tầm mắt đến nỗi chàng tưởng mình đang ở Hà Nội.
    Dương không phải là người thành đạt. Mỗi khi thành công đến trong tầm tay thì không hiểu vì một lý do nào đấy, mọi cái đột nhiên biến mất và chàng phải bắt đầu lại từ đầu. Đồng nghiệp nói chung không ưa chàng; dưới mắt họ, Dương là một gã lập dị điên khùng. Người thì thương hại, kẻ thì nói xấu sau lưng nhưng cuối cùng họ đều cảm thấy mệt mỏi. Con người cứng đầu kia hoàn toàn không để tâm gì đến họ. Hắn ta cứ thế lầm lũi bước trên con đường của mình. Khi thất bại, Dương hay nghĩ đến Ngọc. Chàng tin rằng nàng không hạnh phúc. Hoàng nổi tiếng lăng nhăng từ thời sinh viên và chắc chắn anh ta chẳng bao giờ thay đổi.
    Mẹ chàng có duy nhất một lần viết thư hồi chàng mới vào Sài Gòn được mấy tháng. Thư viết bằng mực tím, chữ to như chữ học sinh tiểu học, nét hơi run run. “Mẹ biết - bà viết - bố mẹ đã không công bằng với con. Mẹ cũng chẳng hiểu tại sao mọi chuyện lại như thế.” Dương không viết thư trả lời, mấy hôm sau gọi điện thoại chàng cũng chẳng đề cập đến chuyện đó. Những câu chuyện chàng nói với mẹ thường tẻ nhạt và nhát gừng. Mỗi lần dập máy, chàng gần như ngay lập tức nhận ra mình đã quên không nói điều quan trọng nhất, mục đích chính của cuộc điện thoại. Một thời gian sau, Dương hầu như không thể hình dung nổi khuôn mặt của cha mẹ chàng nếu không xem ảnh.
    Thỉnh thoảng, Dương tưởng tượng ra cảnh mình sinh ra trong một gia đình khác. Cha chàng không còn là cha chàng, mẹ chàng cũng là người khác, còn chàng là con một. Gia đình này nghèo hơn gia đình chàng, chẳng hiểu sao chàng luôn tưởng tượng như thế. Liệu khi đó chàng có hạnh phúc không? Dương không bao giờ trả lời được. Mỗi lần hình dung ra cảnh mình sống trong gia đình tưởng tượng đó, Dương lại suy nghĩ miên man và dường như có một sức mạnh vô hình lôi chàng đến với câu hỏi kia; nó giống như một con đường định sẵn dẫn đến ngõ cụt, toàn bộ câu chuyện bỗng sụp đổ trong nháy mắt.
    Chiều ngày thứ ba, Dương nhận được tin anh trai mất. Một người bà con gọi điện cho vợ chàng. Hoàng bị tai nạn giao thông. Dương hầu như chẳng có cảm giác gì. Lúc đó, trời đã sẩm tổi. Ánh đèn tuýp hắt xuống bình hoa hướng dương đặt góc phòng in trên tường như những con rắn đang ngóc đầu dậy. Vợ Dương đứng cạnh Ngọc, trông nàng rất không thoải mái. Đây là lần thứ hai nàng đến nhà chồng. Chẳng biết sự xa cách bấy lâu hay không khí u buồn của đám tang khiến nàng khó chịu. Mẹ Dương hầu như không dậy được. Bà nằm bẹp trên giường, thỉnh thoảng lại rên khe khẽ, khó nhọc. Khi Dương ra đến Hà Nội thì thi hài của Hoàng đã được khâm liệm. Mọi người nói rằng khuôn mặt Hoàng biến dạng đến mức không thể nhận ra nhưng Dương không thể hình dung được. Chàng chỉ còn được thấy tấm ảnh Hoàng cười rất tươi bên cạnh bát cơm đầy với quả trứng đã ngả sang màu trắng xanh trên chiếc quan tài sơn đỏ. Ngọc hầu như không khóc. Khuôn mặt nàng trắng bệch, toàn thân bất động như một bức tượng bằng đá cẩm thạch. Mắt nàng như đang nhìn về một nơi xa xăm nào đó. Nàng cúi đầu đáp lễ khách viếng tang như một cái máy. Thỉnh thoảng, Dương liếc về phía Ngọc, cảm thấy sợ hãi đến nỗi chàng không đủ can đảm nhìn lâu. Tang lễ xong, Ngọc đưa cho Dương một tờ giấy được gập sẵn làm tư rồi lặng lẽ đi xuống nhà dưới. Dương nhét vội tờ giấy vào ca-táp rồi đi về phòng ngủ, đám tang khiến chàng kiệt sức.
    Ngồi cạnh vợ trên máy bay, Dương im lặng suốt. Cô tiếp viên hàng không hỏi câu gì đó không rõ, chàng chỉ nghe loáng thoáng thấy vợ chàng bảo cơm gà cho cả hai. Ngoài ô cửa sổ máy bay, bầu trời chỉ còn một màu xám xịt. Một lúc sau, Dương giở bức thư Hoàng viết cho chàng cách đây một tháng, đọc lại lần nữa. Bức thư viết dở, chỉ có duy nhất một câu: “Chúng ta sẽ chẳng bao giờ hạnh phúc”.
    Nagoya 4/2005


  2. #2
    svBK's Newbie Avatar của Jade KyoHaru
    Tham gia ngày
    May 2010
    Bài gửi
    22

    Mặc định Re: Hai anh em

    Kết thúc hơi hời hợt!

  3. #3
    Phong thần Avatar của Naraku
    Tham gia ngày
    Jul 2010
    Bài gửi
    93

    Mặc định Re: Hai anh em

    mọi người có một sở thích cảm nhận,o nên áp đặt ý kiến của mình vào người khác nhưng nếu cậu bỏ ra một chút thời gian đọc lại câu chuyện sẽ thấy kết thúc không hời hợt chút nào

  4. #4
    Phong thần Avatar của nhienyeu94
    Tham gia ngày
    Jul 2010
    Bài gửi
    35

    Mặc định Re: Hai anh em

    Không phải áp đặt mà chỉ góp ý kiến thôi bạn ạ. Theo mình thì, câu chuyện đọc có vẻ rời rạc, mọi sư kiện xảy ra như một mạch kí ức bị đứt quãng, không liền mạch, gây mơ hồ. Chẳng thế mà bạn Kyoharu nói kết thúc hơi hời hợt. Mình chỉ nói lên cảm nhận của mình thôi

  5. Có 2 thành viên cảm ơn bài viết của nhienyeu94 có chất lượng:


  6. #5
    Following The Sun! Avatar của Mr Lion
    Tham gia ngày
    Sep 2007
    Bài gửi
    589

    Mặc định Re: Hai anh em

    Cơ bản khi đọc truyện của bạn này mình chờ đợi ở 2 điều:
    1, Đoạn có nói đến nhân vật Dương hồi tưởng lại người chị dâu. Mình cứ nghĩ là sẽ có 1 bi kịch xảy ra. Nhưng không.
    2, Thông thường 2 anh em thì thường hay có mâu thuẫn, nhất là cái tuổi nó same same như thế, nhưng thường anh trai vẫn thương em, không có chuyện anh trai để lại cho em trai mảnh giấy với nội dung như vậy.

  7. Có 2 thành viên cảm ơn bài viết của Mr Lion có chất lượng:


  8. #6
    HUT's Student
    Tham gia ngày
    Jun 2007
    Bài gửi
    197

    Mặc định Re: Hai anh em

    Có lẽ tâm hồn mình đã khô khan bởi những công thức sau những năm tháng trên giảng đường , nên với mình truyện ngắn này không có j quá nổi bật . Tuy nhiên cuộc sống có nhiều mảnh ghép , mỗi mảnh có 1 màu sắc riêng mà ta có thể tìm thấy từ đó ý nghĩa trong thế giới này. Còn nhớ tác phẩm "2 đứa trẻ" của Thạch Lam, truyện cũng không có j đặc biệt nhưng văn phong vẫn cuốn hút người đọc , bởi nhà văn đã ghi lại được 1 khoảnh khắc rất đẹp của đời thường. Sau đó mình có đọc 1 số tác phẩm khác của ông với chung văn phong như vậy. Truyện ngắn ko phải lúc nào cũng là những tâm sự sâu sắc, những chờ đợi cảm xúc hay kịch tính chợt vỡ òa khi cuối truyện, đôi khi chỉ cần ghi lại 1 số phận , 1 tâm hồn rất đỗi bình thường, nhưng vẫn đẹp bởi chính cái bình dị của nó.

  9. #7
    Phong thần Avatar của Naraku
    Tham gia ngày
    Jul 2010
    Bài gửi
    93

    Mặc định Re: Hai anh em

    @MrLion:mình o biết có phải đúng ý bạn o nhưng bị kịch xảy ra sẽ là Dương thể hiện tình cảm với chị dâu...
    @nhienyeu94:bạn nói rất đúng kết cấu của truyện này.khi đọc sẽ cho ta cảm giác rời rạc không liền mach đứt quãng,như một cách chắp nối câu từ nhưng nếu bạn xâu chuỗi nó lại sẽ có một cảm nhận khác.
    đó là một cách viết rất mới rất đặc biệt của tác giả.Không phải một câu chuyện cảm động rơi nước mắt với đầy những bi kịch,nó chỉ là lời kể rất dỗi bình thường về một gia đình .Cô đơn là cái cảm giác bao trùm toàn phẩm xoay quanh nó là câu hỏi "thế nào là hạnh phúc".ai trong gia đình ấy là người hạnh phúc?tưởng chừng Hoàng là người hạnh phúc nhất khi cuộc đời từ lúc sinh ra đến khi trưởng thành đều là màu hồng,với 1 người vợ tuyệt vời,1 tình thương luôn nhiều hơn từ phía bố mẹ.nhưng tại sao trước khi chết hoàng lại viết "trong chúng ta không có ai hạnh phúc"
    Còn Dương khi đã thoát khỏi gia đình,có người vợ nhu mì liệu có hạnh phúc khi luôn coi thường anh trai và nghĩ về cuộc sống o hạnh phúc của chị dâu
    bố mẹ có hạnh phúc không khi luôn đau đáu vì biết mình đã dối xử không công bằng với các con.Cả ngọc,vợ của Dương nữa, ai trong số họ là người hạnh phúc?Và nếu họ sinh ra trong một gia đình khác ,gặp nhau trong một hoàn cảnh khác liệu cuộc dời của mỗi người có khác đi?
    thực ra đó chỉ là suy nghĩ của riêng mình,còn ý nghĩa thực sự của câu chuyện thì mình vẫn chưa hiểu được

  10. Tớ cảm ơn Naraku đã chia sẻ.


  11. #8
    Phong thần Avatar của nhienyeu94
    Tham gia ngày
    Jul 2010
    Bài gửi
    35

    Mặc định Re: Hai anh em

    @Nakaru: Tuy tớ không hiểu cách bạn nói xâu chuỗi nó lại sẽ có một cảm nhận khác như thế nào nhưng tớ đã từng đọc qua rất nhiều truyện ngắn có cốt truyện tưởng chừng như rời rạc, không liền mạch. Chắc bạn đã đọc truyện ngắn "Những đứa con trong gia đình" của Nguyễn Thi (trong sách ngữ văn 12 có). Toàn bộ câu chuyện xoay quanh hồi ức của nhân vật Việt, một anh chiến sĩ bị thương giữa cánh rừng, lạc mất đồng đội. Anh ngất đi tỉnh lại mấy lần, mỗi lần tỉnh lại, anh nhớ đến những hồi ức về gia đình, về mẹ, về chị Chiến và cả lý do anh xung phong đi lính. Câu chuyện nếu đọc thoáng qua sẽ thấy rời rạc vì đi theo hồi ức của nhân vật Việt nhưng đọc kĩ thì lại rất logic cả về không gian và thời gian. Mỗi câu mỗi chữ đều liên kết lại một cách mạch lạc, hợp với tâm lý của nhân vật Việt lúc bấy giờ.
    Nhưng trong truyện "Hai anh em", tớ đọc đi đọc lại vẫn không thể xâu chuỗi được từng câu. Ví dụ như đoạn này:
    "Thỉnh thoảng, Dương vẫn gọi điện về nhà. Thường thì mẹ chàng là người nhấc máy. Giọng bà hơi lạ, khác với giọng nói có phần cay nghiệt mà Dương thường nghe hồi ở nhà. Cha chàng ít quan tâm đến gia đình. Thỉnh thoảng, ông tỏ ra tự hào về Hoàng, người mà theo lời ông chính là bản sao của ông thời trai trẻ nhưng chẳng bao giờ nhắc đến Dương. Sài Gòn ồn ào và náo nhiệt, khác hẳn Hà Nội. Vào những ngày tháng chạp, Dương hay nhớ đến cái rét Hà Nội và căn nhà thời thơ ấu. Mỗi lần gió mùa đông bắc về, chàng thường phải lấy giấy bịt chặt những chỗ hở để tránh gió lùa. Cha mẹ và Hoàng hay càu nhàu về việc đó; họ nói rằng làm như vậy ngôi nhà sẽ xấu đi. Những buổi sáng mùa đông Hà Nội, Dương thường phải dậy sớm từ lúc trời tờ mờ sáng. Lúc đó mọi cái đều thuộc về một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới câm lặng. Dương nhìn sang bên kia đường nơi ánh đèn cao áp sáng mờ mờ, cảm thấy lòng mình trĩu nặng vì chỉ lát nữa thôi, thế giới câm lặng kia sẽ hoàn toàn biến mất."
    Giữa hai đoạn không hề có sự liên kết nào.
    Còn nữa, tại sao lại nói Dương coi thường anh trai? Có một người anh trai giỏi giang hơn mình, được ba mẹ quan tâm hơn, đối xử thiên vị hơn thì thứ cảm giác xuất hiện trong Dương phải là ganh ghét, chứ tại sao lại là "coi thường"?
    Và tại sao lại khẳng định người chị dâu sống không hạnh phúc? Đọc hết câu chuyện, tớ chỉ thấy Dương suy luận rằng, Hoàng rất lăng nhăng từ thời sinh viên nhưng chưa chắc sau khi lấy được một người vợ tuyệt vời như thế, Hoàng vẫn "ngựa quen đường cũ". Tất cả cũng chỉ là suy luận của Dương, không ai có thể chắc chắn người chị dâu sống không hạnh phúc.
    Còn nhiều thứ tớ thấy khó hiểu, nhất là về tâm lý của mỗi nhân vật trong câu chuyện. Xin lỗi đã mổ xẻ ra thế này nhưng tính tớ thấy khó hiểu là phải hỏi cho ra lẽ ^^

  12. #9
    svBK's Newbie Avatar của Jade KyoHaru
    Tham gia ngày
    May 2010
    Bài gửi
    22

    Mặc định Re: Hai anh em

    Vậy là đã rõ rồi nhé! Không ai hiểu rõ câu truyện này nên họ có quyền đưa ra suy nghĩ khi đọc mẩu truyện này
    Đọc lại, tớ vẫn thấy hời hợt!

  13. #10
    Following The Sun! Avatar của Mr Lion
    Tham gia ngày
    Sep 2007
    Bài gửi
    589

    Mặc định Re: Hai anh em

    @nhienyeu94: Có lẽ chúng ta nên hiểu theo nghĩa của một câu truyện rất ngắn.
    Hoặc có thể giống như traidatcang nói, sau 5 năm mài quần ở ghế BK thì có lẽ cái chất văn thơ trong mình nó biến mất rồi cũng nên, do đó những câu truyện mình đọc nó cũng trở nên phi tuyến mất rồi.

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 12 CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. Thầm lặng
    Gửi bởi meobachan trong mục Truyện ngắn
    Trả lời: 14
    Bài cuối: 03-08-2011, 01:37 PM
  2. Câu chuyện xúc động về li dị
    Gửi bởi nguoidanduong06 trong mục Góc trao đổi, tâm sự ở BM
    Trả lời: 10
    Bài cuối: 17-08-2010, 07:35 PM
  3. 'Bé' Xuân Mai: 'Em thích có bạn trai là người Việt'
    Gửi bởi beyeuanh1 trong mục Thời trang & Điện ảnh
    Trả lời: 3
    Bài cuối: 14-07-2010, 01:18 PM
  4. Anh đã trở về
    Gửi bởi meobachan trong mục Truyện ngắn
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 30-05-2010, 07:52 PM
  5. Xin hãy yêu em trong 1 ngày thôi anh nhé...!!!
    Gửi bởi quachthuan trong mục Tình bạn - Tình yêu
    Trả lời: 1
    Bài cuối: 12-05-2010, 11:41 PM

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube