Nhạc trẻ SG đã có tuổi đời hơn 30 năm, nhưng đó hoàn toàn không phải là một sự lớn lên tự nhiên, suôn sẻ. Đã diễn ra qúa nhiều phen thăng trầm - thậm chí trượt dốc thảm hại vào những năm gần giải phóng - đối với dòng nhạc mà cho đến hôm nay vẫn chưa thể gọi là trưởng thành thực sự ..
(Trích tạp chí Thế giớI nhạc trẻ 94-95).

Trong thờI đạI công nghệ thông tin bùng nổ như thế này, chỉ một cái click chuột là bạn có thể biết rõ một nhóm nào đó chơi thể loạI gì, đã có bao nhiêu album, nơi dung tư tưởng của họ, kế hoạch sắp tớI là gì… Các bạn đến vớI Rock như thế nào nhỉ? Có thể sẽ có 1001 lý do, nhưng còn nhạc Rock đã đến vớI Việt Nam như thế nào? Nó đã sống và hoà nhịp cùng giớI trẻ Sài Gòn trong những ngày tháng khó khăn ban đầu ra sao… Chắc hẳn là đã có rất nhiều Rockfan Việt đã từng hỏI như thế. MọI sự đều có nguồn gốc của nó, thật là bất công cho những ngườI đã mang hơi thở của Rock thổI vào mảnh đất Việt này khi con cháu của họ ngày nay không biết hoặc chưa biết được những gì đã xảy ra trong qúa khứ, những thăng trầm của dòng nhạc này cùng vớI những ngườI gắn bó vớI nó từ thuở sơ khai. Hy vọng bài viết này sẽ mang lạI cho bạn một chút thông tin về lịch sử của sự hình thành dòng nhạc làm bao ngườI Việt đã, đang và vẫn sẽ đảo điên này.



1. Nảy mầm

Trở ngược lạI thờI gian hơn 40 năm trước, khi quận viển chinh Mỹ đổ bộ vào miền nam Việt Nam, bên cạnh “bài ca tự do dân chủ” + … súng ống, những chú Sam còn mang theo vào miền Nam Việt Nam văn hóa lốI sống kiểu Mỹ. VớI tâm lý chung của đa số giới trẻ ở SG vốn đang quen văn hóa Pháp, thì văn hóa Mỹ là kiểu một văn hóa thực dụng + lối sống thô thiển. Thế nên đa số là dị ứng và khinh thị vớI những điều đó. Và cũng thế, trong đờI sống văn hoá giảI trí, nhất là âm nhạc thì tầng lớp SV HS ở Sài Gòn vẫn tiếp tục nghe nhạc Pháp như một kiểu phản kháng lạI điều mình khinh thị. Âm nhạc từ những nhóm của Pháp như Les Chaussettes Noires, của Eddie Mitchell và Francoise Hardy vẫn được giớI trẻ ưa chuộng và theo đuổI, và vớI những ngườI chơi nhạc, nếu có thành lập ban nhạc nghiệp dư thì cũng nặng chất thân Pháp (francophone), cụ thể như các nhóm Les Fanatiques (Công Thành), Les Pénitents (Ngọc Tuấn, Nguyễn Kiên, Trần Văn Phúc, Tuấn Khanh), Les Vampires (Đức Huy, Elvis Phương) toàn lấy tên Tây và hát nhạc Tây;

Sinh hoạt của họ đóng khung trong việc giảI trí ngoài giờ học, diễn ngay tạI trường hoặc tạI Cercle Sportif (Nhà Văn Hóa Lao Động ngày nay). Và cứ thế họ vẫn trung thành vớI những gì mình chọn lựa cho đến ít năm sau… khi nhạc Mỹ bắt đầu len lỏI được vào đầu óc những chàng trai ấy, và việc này cũng có nguyên nhân đáng bàn.

Nguyên nhân thứ nhất, thuần túy là chuyên môn, khi tiếp xúc vớI nhạc Mỹ dân chơi nhạc Sài Gòn chợt nhận ra rằng nhạc pop Pháp chỉ là bản sao của RockN’Roll Anh - Mỹ mà thôi, và chẳng lẽ ta lạI đi sao thêm một lần nữa (!?). Những tinh túy thật sự của nhạc trẻ phảI đến từ The Shadows, The Ventures, Elvis Presley và The Beatles…

Nguyên nhân thứ hai là cơn sốt công nghệ giải trí ở vùng tạm chiếm: cô cậu nào mớI lớn cũng muốn có việc làm và tiền xài, mà cách dễ dàng nhất đốI vớI những ngườI có năng khiếu – là vào chơi nhạc cho các clubs đang thi nhau mọc như nấm.

Như vậy, từ chỗ bị khinh thị, rẻ rúng, nhạc Rock Anh - Mỹ đã len lỏI dần vào nhịp sống của một bộ phận không nhỏ thanh niên miền Nam ngày ấy, và ngay cả bản thân những ngườI chơi nhạc thờI ấy cũng không thể lường trước được sự ảnh hưởng to lớn của nó đến bản thân họ và đến thế hệ trẻ ngày nay là như thế nào, khi mà thế giớI cũng bắt đầu lên cơn sốt cùng Rock.