User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 6 của 6

Chủ đề: Tu*. Su*. cua tttt

  1. #1
    tttt
    Guest

    Mặc định Tu*. Su*. cua tttt

    [FONT=Times New Roman]
    Tôi nhớ mãi cái ngày ấy, cái ngày mà tôi chỉ là một cậu học sinh đang tuổi dậy thì. Tôi cảm thấy thật hạnh phúc khi trải qua những năm tháng đầy êm đẹp bên người tôi yêu. Đấy là mối tình đầu của tôi, thật diệu kỳ. Bây giờ, tuy nó đã xa vời nhưng tôi luôn nhớ đến hình bóng cô bé bên cạnh nhà, cô bé mà một thời đã làm tôi thao thức.
    Nhà tôi và nhà cô bé ấy có thễ nhìn thấy nhau qua một ô cửa sổ, ô cửa như là mối xe duyên cho chúng tôi, thật lãng mạng của một tình yêu chớm nở. Nơi ô cửa ấy chứa đựng biết bao là kỉ niệm vui buồn giữa chúng tôi. Những lá thư trao tay, những lời tâm sự ngọt ngào, những quả ô mai chua loét mà cô bé luôn muốn tôi ăn và nơi ấy đã chứng nhân cho một nụ hôn đầu tiên trong đời tôi. Đấy là nụ hôn mà tôi sẽ mang theo mãi mãi, nó thật nồng cháy,đam mê và đày quyến rũ. Tôi thèm thuồng cái cảm giác được chạm vào bờ môi bé nhỏ ấy, thèm như thèm cái sự hít thở không khí, tôi thèm như một con người đang cần những giọt nước trên sa mạc. Hỏi thử rằng cuộc sống có thật tươi đẹp không khi người mình yêu luôn ở bên mình. Với tôi những lúc như thế cuộc đời thật đầy ý nghĩa. Nhưng, nó lại quá bất công khi trao cho tôi thứ mà tôi yêu quý nhất rồi lại…cướp những thứ đó đi.
    Khi tiễn cô bé ngòai phi trường, tôi đã khóc, tôi không muồn xa cô bé một chút nào, một chút cũng không. Rồi từ đây, tôi sẽ ra sao khi thiếu vắng một con người mà đã gắn liền với tôi như hình với bóng . Tôi cảm thấy cô đơn, lạnh lẽo, khi ấy quanh tôi chẳng có một ai cả, chẳng có một ai có thể chia sẻ lỗi buồn vương cùng tôi.
    Chúng tôi đã không gặp nhau 4 năm rồi, khỏang thời gian mà tôi không nhận được một tin tức gì từ cô bé, chẳng có hồi âm nào trong khi tôiâi viết đi rất nhiều lá thư. Tôi chìm trong vô vọng, tôi giận và trách cô bé vô cùng...
    Rồi một ngày kia, tôi gặp được một người quen của cô bé, song tôi không thể tin được chuyện mà mình đang nghe, cô bé ây đã chết ngay trong chuyến bay mà chúng tôi đã nói lời tiễn biệt. Một vụ tai nạn, chiếc máy bay chở cô bé đã gặp một sự cố trên đường đi, chuyếnn bay ấy đã cướp đi không biết bao sinh mạng vô tội trong đó có cả cô bé, một tâm hồn đầy trẻ thơ, hồn nhiên của tuổi học trò.

  2. #2
    HUT's Engineer Avatar của fool_girl
    Tham gia ngày
    Jan 2004
    Bài gửi
    764

    Mặc định

    uhm`, câu chuyện của tttt buồn thật, mối tình đầu bao giờ cũng khó quên, mà mối tình của bạn lại còn ... -_- , buồn quá.
    Nhưng chuyện gì đã qua thì hãy để nó qua. Không có nỗi buồn thì làm sao có niềm vui :1: .
    good luck : !
    Không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ chính mình!

  3. #3
    born to run... Avatar của Gorpe
    Tham gia ngày
    Jan 2003
    Bài gửi
    1.819

    Mặc định

    thư1:đọc xong , thấy cậu là người vô tâm nhất thế giới!!!ai lại chẳng biết gì bao giờ???chẳng nhẽ các cậu hoạt động bí mật , không người quen nào biết 2 người hả??
    thư2:buồn quá hả cậu???tôi cũng vậy .....cũng đã trải qua cảm giác của cậu........bây giờ chưa thoát đựoc nhưng vẫn phải sống phải ko???
    tôi chẳng biết nói gì cả , có gắng sống , để cuộc sống không là vô ích , thách thức với bất công , phải kông???
    Hành trình tôi đi tìm tôi...

    Guitar
    Bần bật khóc
    Buổi sáng
    vỡ bình yên...!

  4. #4
    autin_susu2
    Guest

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi tttt
    [FONT=Times New Roman]
    Tôi nhớ mãi cái ngày ấy, cái ngày mà tôi chỉ là một cậu học sinh đang tuổi dậy thì. Tôi cảm thấy thật hạnh phúc khi trải qua những năm tháng đầy êm đẹp bên người tôi yêu. Đấy là mối tình đầu của tôi, thật diệu kỳ. Bây giờ, tuy nó đã xa vời nhưng tôi luôn nhớ đến hình bóng cô bé bên cạnh nhà, cô bé mà một thời đã làm tôi thao thức.
    Nhà tôi và nhà cô bé ấy có thễ nhìn thấy nhau qua một ô cửa sổ, ô cửa như là mối xe duyên cho chúng tôi, thật lãng mạng của một tình yêu chớm nở. Nơi ô cửa ấy chứa đựng biết bao là kỉ niệm vui buồn giữa chúng tôi. Những lá thư trao tay, những lời tâm sự ngọt ngào, những quả ô mai chua loét mà cô bé luôn muốn tôi ăn và nơi ấy đã chứng nhân cho một nụ hôn đầu tiên trong đời tôi. Đấy là nụ hôn mà tôi sẽ mang theo mãi mãi, nó thật nồng cháy,đam mê và đày quyến rũ. Tôi thèm thuồng cái cảm giác được chạm vào bờ môi bé nhỏ ấy, thèm như thèm cái sự hít thở không khí, tôi thèm như một con người đang cần những giọt nước trên sa mạc. Hỏi thử rằng cuộc sống có thật tươi đẹp không khi người mình yêu luôn ở bên mình. Với tôi những lúc như thế cuộc đời thật đầy ý nghĩa. Nhưng, nó lại quá bất công khi trao cho tôi thứ mà tôi yêu quý nhất rồi lại…cướp những thứ đó đi.
    Khi tiễn cô bé ngòai phi trường, tôi đã khóc, tôi không muồn xa cô bé một chút nào, một chút cũng không. Rồi từ đây, tôi sẽ ra sao khi thiếu vắng một con người mà đã gắn liền với tôi như hình với bóng . Tôi cảm thấy cô đơn, lạnh lẽo, khi ấy quanh tôi chẳng có một ai cả, chẳng có một ai có thể chia sẻ lỗi buồn vương cùng tôi.
    Chúng tôi đã không gặp nhau 4 năm rồi, khỏang thời gian mà tôi không nhận được một tin tức gì từ cô bé, chẳng có hồi âm nào trong khi tôiâi viết đi rất nhiều lá thư. Tôi chìm trong vô vọng, tôi giận và trách cô bé vô cùng...
    Rồi một ngày kia, tôi gặp được một người quen của cô bé, song tôi không thể tin được chuyện mà mình đang nghe, cô bé ây đã chết ngay trong chuyến bay mà chúng tôi đã nói lời tiễn biệt. Một vụ tai nạn, chiếc máy bay chở cô bé đã gặp một sự cố trên đường đi, chuyếnn bay ấy đã cướp đi không biết bao sinh mạng vô tội trong đó có cả cô bé, một tâm hồn đầy trẻ thơ, hồn nhiên của tuổi học trò.

    tttt ơi, chuyến bay nào thế? đừng buồn mà...hu hu

  5. #5
    austin power
    Guest

    Mặc định

    Rồi một ngày kia, tôi gặp được một người quen của cô bé, song tôi không thể tin được chuyện mà mình đang nghe, cô bé ây đã chết ngay trong chuyến bay mà chúng tôi đã nói lời tiễn biệt. Một vụ tai nạn, chiếc máy bay chở cô bé đã gặp một sự cố trên đường đi, chuyếnn bay ấy đã cướp đi không biết bao sinh mạng vô tội trong đó có cả cô bé, một tâm hồn đầy trẻ thơ, hồn nhiên của tuổi học trò
    Buồn đấy. Nhưng 4 năm rồi, bác còn nghĩ đến điều đó làm gì. Lại còn viết ra nữa chứ. Có ích gì.
    Nhai rau ráu, nuốt ực nỗi đau đi. Tiếp tục phía trước, tiến!

  6. #6
    Nắng Avatar của Tũn
    Tham gia ngày
    May 2003
    Bài gửi
    1.544

    Mặc định

    Tôi có người bạn cũng không thân lắm, nhưng có lẽ tôi đủ để cho cô bạn ấy đặt niềm tin để chia sẻ nỗi buồn.Đến cuối năm cấp 3 chúng tôi ngồi cùng nhau, một điều tôi luôn cảm thấy băn khoăn rằng " bạn ấy chưa bao giờ bật lên cười cả, trên gương mặt lúc nào cũng phảng phất 1 nỗi buồn.Đến hôm cuối cùng tôi thật sự bất ngờ thậm chí phát khóc khi nghe bạn ấy nói " bạn ấy nói rằng đây là lần đầu tiên bạn ấy nói ra điều này, và những nỗi buồn của bạn ấy, sự mất mát , đổ vỡ... đến lúc đó tôi mới hiểu niềm vui bạn ấy không bao giờ được trọn vẹn, bạn ấy nói rằng chẳng bao giờ bạn ấy có thể cười được.Tôi thương bạn ấy và cảm phục bạn ấy,đến bây giờ bạn ấy đã khác, bạn ấy khá vui vẻ và hòa nhập với mọi người.
    Ai cũng có những nỗi đau của riêng mình bạn à.Quá khứ đáng buồn, nhưng nó sẽ không theo bạn vào trong tương lai, mọi chuyện đã qua đi có day dứt cũng chỉ làm bạn yếu đuối hơn thôi.Hãy sống vui lên, kỷ niệm đó sẽ ngủ yên bạn à.Hãy nghĩ đến tương lai, cố gắng để sống thật tốt và có ích. Biết đâu bạn gái ấy ở một nơi nào đó đang rất hạnh phúc khi thấy bạn không còn đau buồn vì bạn ấy nữa.
    Yêu mọi người, tin vài người và đừng xúc phạm ai cả.

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube