User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 12 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 17

Chủ đề: Án oan và đôi điều về pháp luật nước nhà

  1. #1
    Pooh Avatar của quyet_tv
    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Bài gửi
    992

    Mặc định Án oan và đôi điều về pháp luật nước nhà

    Thực ra án oan không hiếm ở VN và thế giới nhưng mà có 1 vụ gần đây thực sự gây bức xúc và đặt ra dấu hỏi lớn về các cơ quan thi hành luật ở Việt Nam. Thiết nghĩ cái xã hội này gần đây càng lắm giết chóc và phạm pháp rùm beng hết cả nên mình viêt bài này để các bạn cùng đưa ra ý kiến

    Đầu tiên các bạn xem qua bài này
    http://vnexpress.net/GL/Phap-luat/2010/05/3BA1B6C5/

    1: Sự yếu kém đến không tưởng của những người điều tra đặt ra nhiều nghi vấn về công lý ở đâu, trong tay những con người như thế nào (mình cho là ngu dốt như thế nào)

    2. Vấn đề bồi thường thiệt hại án oan sai và xử lý người thi hành pháp luật yếu kém

    Bồi thường như thế nào đây khi 10 năm thanh xuân bị chôn vùi,"một ngày tù bằng nghìn thu ở ngoài".
    Thiết nghĩ phải xử lý thật nặng với những sai phạm trong điều tra và xử án sai (bọn này đi tù mới đúng)

    3. Thủ phạm thực sự đang ở đâu và ghi vấn về sự giật dây cố tình ép tội cho người vô can
    Với sai lầm sơ đẳng, ngô nghê hết sức vô lý của vụ án khiến nhiều người đặt ra nghi vấn này
    Nhiều nhân chứng khẳng định vào thời điểm vụ án xảy ra ở ngoài cánh đồng Yên Nghĩa thì Nguyễn Đình Lợi, Nguyễn Đình Tình, Nguyễn Đình Kiên đang dự sinh nhật ở nhà một người bạn gái cách nơi xảy ra vụ án khoảng 3km.

    Vậy phải chăng, những người này có phép phân thân để vừa đi sinh nhật bạn, vừa gây án ở một địa điểm cách đó 3km?

    Chứng cứ ngoại phạm bị giấu nhẹm

    Trở lại trại giam với những tù nhân Nguyễn Đình Tình, Nguyễn Đình Lợi, Nguyễn Đình Kiên. Cả 3 tù nhân này đã khai lại với chúng tôi việc tiêu thụ thời gian trong đêm 24.10.2000. Tình kể: "Hôm đó bọn tôi đến nhà Uyên ở thôn Do Lộ, chơi từ chập tối, đến hết tập 1 phim Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài thì về đi sinh nhật Doàn ở thôn Nghĩa Lộ (thôn giáp với thôn Do Lộ - PV). Vì gần 10 giờ đêm mới đến nhà Doàn nên bọn tôi chỉ ngồi chơi khoảng 15 phút thì mọi người chia tay, ai về nhà nấy.

    Chúng tôi đã tìm đến nhà ông Nguyễn Duy Dũng, bố chị Nguyễn Thị Uyên ở thôn Do Lộ. Cả ông Dũng và chị Uyên đều kể: Vào khoảng chập tối ngày 24.10.2000, Lợi, Kiên, Tình, cùng 2 người bạn là Quang và Hải đều ở thôn Do Lộ đến nhà Uyên chơi. Hôm đó trên Đài PTTH Hà Tây phát bộ phim Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài. Đến khoảng hơn 21 giờ thì Lợi bảo về đi sinh nhật chị Doàn ở thôn Nghĩa Lộ và rủ Uyên đi cùng. Uyên không đi, sau đó nhóm bạn này ra về. Ông Dũng, chị Uyên cho biết ngay sau khi vụ án xảy ra các anh công an đã nhiều lần lấy lời khai nên đã kể đi kể lại đến không quên được nữa.

    Chúng tôi tìm gặp chị Nguyễn Thị Doàn, chị Doàn kể lại: "Tối 24.10.2000 là ngày sinh nhật của tôi, hôm đó có rất nhiều người đến chơi nhưng Lợi, Kiên, Tình là những người đến muộn nhất. Khoảng 22 giờ mới đến, Tình mang theo một bó hoa để tặng tôi. Sau khi vào nhà, Lợi, Kiên, Tình ngồi ăn kẹo và nói chuyện với tôi khoảng 10 phút thì mọi người ra về. Chúng tôi gặp anh Phạm Văn Quang, anh Quang kể, chính anh hôm đó cũng đi chơi cùng Kiên, Lợi, Tình từ chập tối.

    "Trước khi vào dự sinh nhật Doàn bọn tôi còn đứng ở cổng nhà ông Hòe ngay gần nhà Doàn để đợi Tình về nhà lấy bó hoa. Khi về đến sân kho nhà văn hóa thôn thì mọi người chia tay, lúc đó là hơn 22 giờ đêm" - Quang khẳng định. Anh Quang cũng như những người khác đều cho chúng tôi biết họ cũng đã khai như vậy với điều tra viên khi mới xảy ra vụ án.

    Kiểm tra lại lịch phát sóng của Đài PTTH Hà Tây vào tối ngày 24.10.2000, chúng tôi thấy đúng là hôm đó Đài PTTH Hà Tây phát sóng bộ phim Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài tập 5-6 và kết thúc bộ phim vào lúc 23h45. Thực hiện đo quãng đường từ nhà Uyên tới hiện trường vụ án có khoảng cách 3,5km, từ nhà Doàn đến hiện trường vụ án là gần 3km. Như vậy, có thể thấy trong thời điểm xảy ra vụ án, Tình, Lợi, Kiên đều ở cách nơi xảy ra vụ án tới 3km.

    Hoặc nếu cứ đặt giả thiết rằng trong khoảng thời gian từ hơn 21 giờ đến 22 giờ, trong vòng chưa đầy 1 tiếng Tình, Lợi, Kiên từ nhà Uyên đi gây án rồi trở về nhà Doàn dự sinh nhật thì giả thiết này cũng không có cơ sở bởi các thủ phạm thực hiện hành vi phạm tội trong khoảng thời gian 20 phút như lời khai của người bị hại, quãng đường cả đi và về tới 7km.

    Do vậy chỉ trong vòng chưa đầy 1 tiếng đồng hồ đi bộ, với thời gian 20 phút gây án, rồi dừng lại, chia tiền... không thể có người nào có thể vượt quãng đường như vậy để thực hiện được hành vi phạm tội... Nhưng lục tìm cả gần 1.000 trang hồ sơ vụ án, chúng tôi không hề tìm thấy bất kỳ lời khai nào của các nhân chứng nói trên.

    Thử dựng lại chân dung thủ phạm

    Căn cứ vào lời khai của các bị hại có thể thấy rằng, hiện trường xảy ra vụ án nằm trên bờ mương giữa cánh đồng nối làng Nghĩa Lộ với làng La Cả, cách làng La Cả khoảng 400m, cách làng Nghĩa Lộ (nơi Kiên, Lợi, Tình sinh sống) hơn 2km. Các bị hại đều khẳng định đã nhìn thấy thủ phạm gồm 1 tên khoảng 30 tuổi, hai tên còn lại khoảng 18 tuổi đều đi từ hướng làng La Cả đến nơi gây án và sau khi gây án xong cũng bỏ chạy về hướng làng La Cả. Điều này trùng khớp với lời khẳng định bằng giấy viết tay của anh Bùi Minh Tân - nhân viên bảo vệ đơn vị A40.

    Anh Tân khẳng định: "Tôi trực ca trực từ 17h-22h ca trực ngày 24.10.2000. Vào khoảng 22h10 có đôi nam nữ kêu cứu và chạy vào cổng đơn vị. Lúc này tôi mới nhớ ra và nói với tất cả mọi người lúc đó rằng thế thì chắc thủ phạm là mấy thằng tôi gặp lúc tối đi lại quanh đấy vì khoảng 19h-19h30 tôi thấy có thanh niên đi trên đường mương từ phía cầu Dương Nội (La Cả - PV), một người cắp theo một đoạn gậy. Tôi đi bằng xe đạp ngang qua anh ta có hỏi, Thanh à hay Thành à gì đấy tôi không nhớ rõ. Tôi dừng xe lại trả lời là không phải và hỏi lại người này là đi đâu mà gậy gộc ghê thế. Anh ta trả lời là đi trông đồng. Tôi không nói gì nữa và đạp xe về đơn vị. Khi cô gái cầm theo chiếc áo bỏ lại hiện trường, tôi thấy nó giống hệt chiếc áo của cái thằng tôi gặp lúc chập tối".

    Như vậy có thể thấy, có rất nhiều tình tiết để có cơ sở khẳng định thủ phạm không phải là ba tù nhân Lợi, Kiên, Tình. Để đảm bảo tính nghiêm minh của pháp luật, Công an Hà Nội cũng như VKSNDTC cần phục hồi điều tra để truy bắt kẻ phạm tội đích thực vẫn còn nhởn nhơ đâu đó ngoài xã hội và giải oan cho những người bị oan.
    Không đủ chứng cứ vẫn kết tội


    Vụ án của Công an Hà Tây

    Sau khi Nguyễn Đình Lợi, Nguyễn Đình Tình, Nguyễn Đình Kiên bị bắt, Cơ quan CSĐT đã có kết luận điều tra (KLĐT) và sau đó VKSND tỉnh Hà Tây ra cáo trạng với cáo buộc như sau: Tối 24.10, Nguyễn Đình Lợi, Nguyễn Đình Tình, Nguyễn Đình Kiên rủ nhau đi chơi với bạn gái trong xã Yên Nghĩa. Đến khoảng 20h30 thì ra về. Đến ngã ba xóm Quyết Tiến, thôn Yên Nghĩa thì bàn nhau đi trấn lột tài sản của những đôi trai gái ngồi chơi ở cánh đồng.

    Chuyện các Bao Công xử án ở Việt Nam tôi thấy cũng rất nhiều phi lý... Nhưng ở vụ này tại sao lại có sự hài hước này?
    Vũ Đình Hoài
    Xem tiếp
    Sau khi thay quần áo, Lợi mặc áo phông cộc tay, cổ bẻ kẻ ngang đỏ, đen. Tình mặc áo cộc tay, cổ tròn, màu trắng, quần bò xanh. Kiên mặc áo sơ mi dài tay, quần bò xanh. Kiên cầm theo 1 điếu cày bằng tre, Lợi cầm 1 gậy gỗ, Tình dắt theo dao ăn Thái Lan.

    Cả 3 đi theo bờ mương Yên Nghĩa về phía đơn vị A40, và phát hiện phía bờ mương đối diện có đôi trai gái. Thấy vậy cả 3 cởi quần dài giấu vào vườn cây của gia đình ông Nguyễn Bá Khuyến.

    Lúc này, Lợi vẫn mặc áo phông cộc tay, kẻ ngang đỏ đen, cổ đeo dây chuyền bạc. Tình mặc áo đông xuân cổ tròn, Kiên cởi trần, cầm theo điếu cày tre. Cả 3 lội qua mương sang phía bờ Dương Nội rồi tiến đến phía chỗ anh Hải, chị Hạnh đang ngồi. Lợi một tay túm ngực áo dí dao không chế anh Hải, Tình lục ví lấy tiền của anh Hải. Sau đó Tình cầm gậy không chế bắt anh Hải nằm xuống... Lợi, Kiên và Tình đã cưỡng hiếp chị Hạnh.

    Sau khi nghe anh Hải hô "cướp, cướp" cả 3 bỏ chạy. Lợi và Tình đều bỏ chạy thẳng về hướng Yên Nghĩa. Kiên lội qua mương chạy vòng qua lấy quần áo, vòng tiếp qua đường trục bờ ruộng cánh đồng Yên Nghĩa phía sau đơn vị A40. Cả 3 gặp nhau ở cầu Hai Cây, Yên Nghĩa ít phút sau đó, chia tiền rồi về nhà ngủ.

    Án ở một nơi, kết luận điều tra ra một nẻo

    Qua nghiên cứu gần 1.000 trang hồ sơ của vụ án này ở cả giai đoạn điều tra, truy tố, xét xử chúng tôi thấy có nhiều mâu thuẫn mà các cơ quan tiến hành tố tụng của tỉnh Hà Tây và sau này là HĐXX toà phúc thẩm TANDTC đã không làm sáng tỏ.

    Cụ thể: Theo lời khai và sự mô tả của người bị hại là anh Hải và chị Hạnh thì vụ án xảy ra tại xã Yên Nghĩa chứ không phải xã Dương Nội nhưng KLĐT cũng như cáo trạng và ngay cả bản án lại di chuyển vụ án từ xã Yên Nghĩa sang xã Dương Nội. Tiếp đến, lời khai của các bị hại đều khẳng định nhìn thấy 3 tên thủ phạm đi phía bờ mương đối diện theo hướng từ làng La Cả về Yên Nghĩa rồi qua cầu Hai Cây, vòng lại phía bờ mương người bị hại để gây án.

    Thế nhưng KLĐT lại khẳng định 3 đối tượng đi theo bờ mương phía đối diện từ Yên Nghĩa về La Cả, ngược hoàn toàn với hướng mà bị hại đã nhìn thấy. Cơ quan điều tra cũng kết luận Lợi mặc áo phông đỏ kẻ ngang đỏ đen, là người cầm dao, cổ đeo dây chuyền, hiếp chị Hạnh đầu tiên, chiếc áo bỏ lại hiện trường là của Lợi. Kiên cởi trần, cầm điếu cày là người hiếp chị Hạnh thứ hai. Tình mặc áo phông trắng, cổ tròn, cầm gậy là người hiếp chị Hạnh cuối cùng.

    Những kết luận này không phù hợp và mâu thuẫn với lời khai của chị Hạnh. Chị Hạnh khẳng định tên hiếp chị đầu tiên mặc áo phông màu trắng, không có tay, cổ đeo dây chuyền có mặt con đại bàng, tên này cầm gậy. Tên cầm dao hiếp thứ hai, và tên cuối cùng hiếp chị mặc áo phông đỏ, kẻ ngang xanh vàng, khi hiếp chị đã cởi áo và khi bỏ chạy đã bỏ quên chiếc áo này tại hiện trường.

    Lời khai của bị hại đều khẳng định sau khi gây án đã nhìn thấy cả ba tên chạy về hướng La Cả, nhưng KLĐT lại kết luận Lợi, Tình chạy về hướng Yên Nghĩa, Kiên lội qua mương lấy quần áo và cũng chạy về Yên Nghĩa đều là những hướng ngược với sự chứng kiến và khai báo của bị hại. KLĐT và cáo trạng cũng quy kết Kiên sau khi lội qua mương sang chỗ giấu quần áo, lấy quần áo rồi chạy vòng qua đơn vị A40 về đến cầu Hai Cây với quãng đường hơn 1,5km dài gấp gần 3 lần quãng đường chạy thẳng từ hiện trường vụ án nhưng lại về trước Tình chạy thẳng từ hiện trường vụ án về là điều hết sức vô lý.

    Cơ quan điều tra kết luận Lợi là người cầm dao khống chế anh Hải, lấy tiền ở túi ngực anh Hải. Sau đó sang chỗ chị Hạnh khống chế chị Hạnh lấy đồng hồ, nhẫn, khuyên tai. Kết luận này cũng không phù hợp với lời khai của anh Hải, một tên kéo anh ra chỗ để xe, 1 tên khác tay vào túi quần phải lấy tiền. Cũng chính tên này thò tay ra túi sau lấy ví, tên còn lại kéo chị Hạnh về hướng ngược lại. Còn chị Hạnh khai tên kéo chị ra đã lập tức tháo đồng hồ, nhẫn, khuyên tai của chị. Như vậy hành vi cướp tài sản của anh Hải và chị Hạnh là do 2 tên thực hiện cùng một lúc, anh Hải bị 2 tên khống chế và cướp, còn tên kia cướp của chị Hạnh chứ không phải chỉ có 1 tên mà cơ quan điều tra kết luận.

    Vi phạm tố tụng

    Khi tiến hành khám nghiệm hiện trường, xác định hiện trường vụ án lại không có sự tham gia, chứng kiến của nhân chứng, người bị hại vì vậy không thể coi bản vẽ hiện trường trong hồ sơ của cơ quan CA là hiện trường thật xảy ra vụ án. Cơ quan điều tra cũng không tiến hành cho bị hại nhận dạng hay đối chất trực tiếp với đối tượng để làm rõ có đúng là những người bị bắt là thủ phạm hay không.

    Về hung khí, cũng như tang vật của vụ án không hề thu hồi được nên cơ sở để đánh giá chứng cứ hết sức yếu. Đó là chưa kể có sự mâu thuẫn giữa lời khai của các bị cáo với nhau, cũng như mâu thuẫn giữa lời khai của các bị cáo với bị hại về hung khí gây án cũng như tài sản bị cướp.

    Ví như Lợi khai cầm gậy hình lục lăng, bào nhẵn, nhưng bị hại khẳng định kẻ cướp cầm gậy tre có mấu tre chưa được dóc nhẵn. Chị Hạnh khai bị mất đồng hồ Rolex nữ, mặt tròn. Nhưng Lợi lại khai lấy được đồng hồ Seko mặt vuông... Khi bị bắt khám xét, cơ quan điều tra thu giữ của Lợi, Tình một số vật dụng như ví, rất nhiều quần áo, dây chuyền bạc, dày da.

    Trong KLĐT không hề đề cập tới những đồ vật này nhưng khi đưa ra xét xử lại chuyển những đồ vật này sang toà án. TAND tỉnh Hà Tây khi xét xử vụ án lại cho rằng đây là tang vật của vụ án, không còn giá trị sử dụng nên tịch thu và tiêu huỷ. Việc tiêu huỷ những vật dụng của người bị truy tố, không phải là vật chứng của vụ án như vậy là vi phạm vào điều 74, 76 BLTTHS.
    Lần sửa cuối bởi quyet_tv; 04-06-2010 lúc 03:06 AM

  2. #2
    Pooh Avatar của quyet_tv
    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Bài gửi
    992

    Mặc định Re: Án oan và đôi điều về pháp luật nước nhà

    Cũng may vẫn còn có những người tốt,có tình yêu,lòng tin người và nhiệt tình như thế này

    http://vnexpress.net/GL/Phap-luat/2010/05/3BA1BA81/


    Lại nhớ đến vụ án nông trường sông Hậu đến dư luận, báo chí, nhiều người có chức quyền lên tiếng như thế mà 2 lấn của tòa cấp dưới Vẫn nguyên Y, đến TAND tối cao mới quyết định điều tra lại từ đầu, hy vọng vụ này sớm được giảu quyết

    Phó Viện trưởng VKSND Tối cao Lê Hữu Thể đã khẳng định Toà án cấp sơ thẩm và phúc thẩm có một số sai lầm, thiếu sót.

    Ông Thể cho biết: “Căn cứ vào các chứng cứ tài liệu có trong hồ sơ vụ án từ năm 2001 đến tháng 12.2007, bà Trần Ngọc Sương và cộng sự đã lấy từ các nguồn thu của NTSH duy trì một số lượng quỹ tiền mặt và chi tiêu để ngoài sổ sách thu - chi tài chính của nông trường không báo cáo cơ quan chức năng có thẩm quyền là có thật. Do vậy, việc điều tra, truy tố và xét xử bà Trần Ngọc Sương và cộng sự về tội lập quỹ trái phép theo quy định tại Điều 166 Bộ luật Hình sự là đúng”.

    - Vậy tại sao VKSND Tối cao lại kháng nghị giám đốc thẩm theo hướng huỷ toàn bộ bản án sơ thẩm của TAND huyện Cờ Đỏ và bản án phúc thẩm của TAND TP.Cần Thơ, thưa ông?

    - Trước hết, phải khẳng định vụ án lập quỹ trái phép tại NTSH là vụ án hình sự được dư luận và công luận đặc biệt quan tâm. Sau khi toà án cấp sơ thẩm - đặc biệt là cấp phúc thẩm tuyên bản án, các bị án liên tục có đơn khiếu nại, kêu oan, công luận lên tiếng, các cơ quan chức năng vào cuộc.

    Qua quá trình xem xét, trên cơ sở các chứng cứ tài liệu có trong vụ án, VKSND Tối cao nhận thấy, khi xét xử vụ án toà án cấp sơ thẩm và toà án cấp phúc thẩm có nhiều sai lầm, thiếu sót cả về nội dung và thủ tục tố tụng.

    Cụ thể, nhiều khoản thu đưa vào quỹ chưa đủ cơ sở để xác định là trái phép như khoản thu trên 2,6 tỉ đồng là tiền bán 4 lô đất. Nhiều khoản chi chưa đủ cơ sở để xác định là thiệt hại và buộc các bị cáo phải bồi thường, ví như đối với khoản chi tiền công tác phí trong nước và nước ngoài của bà Trần Ngọc Sương là 2.277,7 triệu đồng.

    Trong hồ sơ vụ án chỉ có các bản kê của thủ quỹ về số tiền “cán bộ đi công tác” có chữ ký xác nhận của bà Sương. Không có tài liệu nào xác định số lượng, tính chất, nhu cầu và mục đích của chuyến công tác; đối tác công tác; số người đi công tác; các chi phí quy định và chi phí cần thiết. Vì vậy, toà buộc bà Trần Ngọc Sương phải hoàn trả toàn bộ số tiền tạm ứng đi công tác mà không điều tra, xem xét đến các vấn đề nêu trên là chưa hợp lý.

    Hoặc khoản tiền 233 triệu đồng được xác định chi cho đoàn Kiểm toán Nhà nước năm 2004; khoản chi biếu tặng các cá nhân, ban ngành với số tiền là trên 678 triệu đồng. Quá trình điều tra chưa điều tra xác minh cụ thể cá nhân, đơn vị nhận tiền để xác định việc chi tiền này có thật hay không... Do vậy, VKSND Tối cao thấy rằng cần phải điều tra lại để làm rõ các vấn đề nêu trên.

    Ngoài ra, cấp sơ thẩm còn có thiếu sót về thủ tục tố tụng khi tại phiên toà xét xử sơ thẩm, kiểm sát viên VKSND huyện Cờ Đỏ đề nghị tách khoản tiền 301 triệu đồng và khoản tiền 850 triệu đồng mà cáo trạng truy tố về tội “lập quỹ trái phép” để điều tra, xử lý về tội “tham ô tài sản” đối với bà Trần Ngọc Sương là không đúng quy định tại Điều 117 Bộ luật Tố tụng hình sự.

    Sau đó, TAND huyện Cờ Đỏ có quyết định yêu cầu và VKSND huyện Cờ Đỏ khởi tố vụ án hình sự để điều tra bà Trần Ngọc Sương về tội tham ô tài sản (tội nặng hơn so với tội lập quỹ trái phép). VKSND Tối cao nhận thấy, như vậy một hành vi vi phạm của bà Sương đã bị khởi tố hai lần là không đúng quy định của Bộ luật Tố tụng hình sự.

    Tất cả các sai lầm, thiếu sót nêu trên của toà án cấp sơ thẩm và toà án cấp phúc thẩm là nghiêm trọng, do vậy cần phải huỷ cả bản án phúc thẩm và bản án sơ thẩm để quyết lại vụ án từ giai đoạn điều tra.

    - Như vậy có thể hiểu VKSND Tối cao kháng nghị theo hướng có lợi cho các bị cáo và có thể sau kháng nghị này, đường lối xử lý hình sự với các cá nhân trong vụ án sẽ khác?

    - Không thể nói việc kháng nghị này là kháng nghị theo hướng có lợi hay bất lợi cho các bị cáo, cũng như sau kháng nghị này các đối tượng trong vụ án sẽ bị xử lý nặng hơn hay nhẹ đi, vì điều đó phụ thuộc vào kết quả điều tra, truy tố và xét xử tại toà.

    VKSND Tối cao kháng nghị trên cơ sở các quy định của pháp luật, trên tinh thần xem xét đánh giá một cách nghiêm túc, cẩn trọng, khách quan, toàn diện các tài liệu, chứng cứ có trong hồ sơ vụ án.

    Và như tôi đã khẳng định trên quá trình xem xét, VKSND Tối cao thấy rằng nhiều nội dung, kết luận của cấp sơ thẩm và phúc thẩm chưa được điều tra, xác minh rõ. Vì vậy, cần thiết phải huỷ để điều tra, truy tố, xét xử lại nhằm đảm bảo việc xử lý đúng người, đúng tội, đúng pháp luật; có lý, có tình. Để bản án khi ban hành rồi, từ người bị kết án đến công luận, dư luận phải tâm phục, khẩu phục.

    - Thưa ông, việc huỷ bản án sơ thẩm và bản án phúc thẩm để điều tra lại theo thủ tục chung có nghĩa là vụ án này sẽ trở lại vạch xuất phát và các cơ quan tiến hành tố tụng huyện Cờ Đỏ và TP. Cần Thơ tiếp tục thực hiện việc điều tra, truy tố, xét xử lại. Việc này liệu có đảm bảo tính khách quan, khi mà trước đó công luận đã từng hoài nghi, thậm chí lo ngại về sự “chỉ đạo án” của Thành uỷ Cần Thơ?

    - Tôi hiểu sự băn khoăn của dư luận về điều này. Tuy nhiên, đây là trình tự và quy định của pháp luật. Các sai lầm và thiếu sót của hai cấp xét xử đã được chỉ rõ. Việc xác định, đánh giá chứng cứ và kết luận về tính chất, mức độ của hành vi vi phạm phải dựa trên căn cứ, quy định của pháp luật.

    Ngoài tính độc lập của các cơ quan điều tra, truy tố, xét xử, quá trình tố tụng của vụ án này còn chịu sự giám sát của nhân dân, công luận và các cơ quan tư pháp cấp trên. Nếu việc xử lý không đúng, các cơ quan tư pháp cấp trên sẽ chỉ đạo, xử lý theo thẩm quyền, đảm bảo việc xử lý khách quan, đúng người, đúng tội, đúng pháp luật.

    - Ngoài những vi phạm trên, sở dĩ vụ án này thu hút sự quan tâm, gây bức xúc vì dư luận cho rằng việc xử lý bà Ba Sương là không công bằng, chưa đánh giá hết cống hiến, công trạng của bà. Mới ngày nào Nhà nước tôn vinh, phong tặng danh hiệu Anh hùng, sau đó lại khởi tố, truy tố, xử tù? Khi kháng nghị, VKSND Tối cao có quan tâm đến vấn đề này?

    - Khi kháng nghị, chúng tôi có xem xét, đánh giá đến toàn bộ các vấn đề trong phạm vi bản án sơ thẩm và phúc thẩm. Về nguyên tắc, mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật, có công sẽ được thưởng và có lỗi thì phải chịu trách nhiệm.

    Tuy nhiên, chính sách hình sự của chúng ta rất rõ ràng, những thành tích công trạng như trên được coi là tình tiết giảm nhẹ khi xem xét trách nhiệm hình sự và đương nhiên khi xử lý các cơ quan phải lưu ý, cân nhắc để bảo đảm việc xử lý vụ việc có lý, có tình, bảo đảm tính khách quan, nghiêm minh của pháp luật.

  3. #3
    Phong thần Avatar của mori
    Tham gia ngày
    Nov 2006
    Bài gửi
    171

    Mặc định Re: Án oan và đôi điều về pháp luật nước nhà

    Xin được giải oan sau 29 tháng bị tạm giam
    http://w13.vnexpress.net/GL/Phap-luat/2003/06/3B9C8D2E/

    Ông Phan Văn Uân, người bị bắt tạm giam trong một vụ án hình sự bắt nguồn từ tranh chấp trong làm ăn kinh tế, đang xin TAND Tối cao giám đốc thẩm minh oan cho mình. Vụ án liên quan tới hơn 54 triệu đồng vay nợ, số tiền rất nhỏ so với giá trị tài sản của ông chủ trang trại - gần 1,9 tỷ đồng.

    Năm 1992, ông Uân đầu tư lập tổ hợp Sinh Thành với quy mô 44 ha đất ở huyện Hương Thủy, tỉnh Thừa Thiên - Huế kết hợp chăn nuôi, trồng trọt với nghiên cứu sản xuất phân vi sinh. Đến cuối năm 1997, dự án được UBND tỉnh cấp giấy chứng nhận ưu đãi đầu tư, trị giá 1,7 tỷ đồng. Lúc đó giá trị nhà xưởng, cây trồng, vật nuôi đã được tỉnh định giá gần 1,9 tỷ đồng. Những tấn phân bón đầu tiên được xuất xưởng bán trị giá trên 360 triệu đồng cho Công ty Giống cây trồng của tỉnh.

    Trong quá trình làm ăn, đợi vốn vay ưu đãi của tỉnh, ông Uân mượn tư nhân bên ngoài một số tiền. Tranh chấp xảy ra và Công an thành phố Huế vào cuộc giải quyết với quyết định bắt tạm giam ông đầu tháng 4/1999 về tội lừa đảo. Vụ án được điều tra trong hai năm rưỡi sau đó, và giữa các cơ quan tố tụng xảy ra tranh cãi về bản chất vụ việc, là tranh chấp kinh tế hay hình sự. TAND tỉnh Thừa Thiên Huế đã phải trả hồ sơ với lý do không có cơ sở kết tội lừa đảo như cáo buộc của VKS. Tuy nhiên cuối cùng phiên tòa sơ thẩm vẫn được mở, tuyên bị cáo Phan Văn Uân phạm tội lừa đảo số tiền hơn 54,6 triệu đồng, phạt tù 30 tháng.

    Bị cáo kháng án, và trong vòng 16 tháng sau đó TAND Tối cao tại Đà Nẵng 4 lần triệu tập đương sự để xét xử, nhưng đều phải hoãn với lý do chưa đủ chứng cứ kết tội. Cuối cùng, phiên tòa phúc thẩm được mở ngày 26/2, tuyên y án sơ thẩm. Lúc đó ông Uân đã bị tạm giam tổng cộng 29 tháng.

    Kết quả xét xử cho thấy số tiền cáo buộc là lừa đảo rất nhỏ so với tổng giá trị tài sản của gia đình ông Uân. Cáo buộc này còn mâu thuẫn với nhận định trong một số văn bản của TAND tỉnh: "Không có dấu hiệu ông Uân bỏ trốn để lẩn tránh việc trốn nợ". Ngoài ra 2 doanh nghiệp nhà nước cho vay số tiền hơn 5,4 triệu đồng còn từ chối đến tòa, với lý do "không khởi kiện" bị cáo Uân.

    Trong quá trình xử lý vụ án này, khi chưa có bản án có hiệu lực pháp luật, cơ quan tố tụng tỉnh Thừa Thiên - Huế đã thanh lý nhà xưởng, máy móc thiết bị của ông Uân. Khu vực trang trại bị cày xới, cho đơn vị khác thuê; khoảng 1.000 tấn phân vi sinh bị thu hồi. Theo ông Uân, việc này gây thiệt hại cho ông hàng tỷ đồng.
    vụ này lâu rồi mà không biết thế nào, ông chủ này mất trắng tay
    Mori_Thám Tử Gà Mờ
    http://meslab.org/mes diễn đàn cơ khí vật liệu

  4. #4
    Phong thần Avatar của mori
    Tham gia ngày
    Nov 2006
    Bài gửi
    171

    Mặc định Re: Án oan và đôi điều về pháp luật nước nhà

    Chi tiết hơn cho vụ trên
    http://vnexpress.net/GL/Phap-luat/2001/07/3B9B2059/

    Tù oan 750 ngày, chủ doanh nghiệp trắng tay

    Tổ hợp Sinh Thành, với sự góp sức của nhiều nhà khoa học, ra đời với mục đích sản xuất, nghiên cứu phục vụ nông nghiệp. Thế nhưng chỉ vài sự cố nhỏ trong kinh doanh, lại được sự “giúp sức” của cơ quan pháp luật TP Huế, ông chủ Phan Văn Uân đã phải ngậm ngùi trong 750 ngày tạm giam, để khi được minh oan thì chỉ còn hai bàn tay trắng.

    Tổ hợp Chế biến nuôi trồng Sinh Thành được cấp giấy phép hoạt động từ tháng 6/1996 với chức năng xử lý nước và rác thải, chế biến phân hữu cơ vi sinh, chế biến thức ăn gia súc... Hội đồng cố vấn cho tổ hợp gồm nhiều chuyên gia như GS - TS Nguyễn Lân Dũng, GS - TS Phạm Ngọc Hồ, PGS - TS Phạm Văn Ty... Sau hơn 2 năm hoạt động, Sinh Thành đã có thị trường từ Bắc vào Nam.

    Hiệu ứng domino bắt nguồn từ phản ứng của ngân hàng

    Để có vốn kinh doanh, ông Uân vay Ngân hàng Đầu tư & Phát triển Thừa Thiên - Huế 390 triệu đồng, thời hạn 25 tháng tính từ 18/11/1995, tài sản thế chấp là ngôi nhà, đất 300 m2 ở mặt đường Trần Thúc Nhẫn. Đồng vốn trong tay, ông thuê, mua hơn 44 ha đất vườn đồi bạc màu để trồng cây thử nghiệm phân vi sinh của mình. Hoạt động nghiên cứu cho kết quả tốt, nhiều vị lãnh đạo tỉnh Thừa Thiên - Huế đã đến thăm mô hình của Sinh Thành. Phó chủ tịch UBND tỉnh Nguyễn Xuân Lý đã ký quyết định ngày 29/11/1997 duyệt dự án nâng cấp nhà xưởng sản xuất phân vi sinh, trị giá hơn 1,7 tỷ đồng. Tiếp đó, Chủ tịch tỉnh ra quyết định cấp vốn đợt đầu 700 triệu đồng. Do việc rút tiền quá chậm, ông Uân đã vay ngoài của 14 người số tiền cả vốn, lãi là 615 triệu đồng (tính đến ngày bị bắt 6/4/1999). Ông đầu tư số vốn này vào phòng thí nghiệm, kiểm tra chất lượng sản phẩm, mở rộng sản xuất đại trà. Cuối tháng 3/1999, lô hàng 500 tấn đầu tiên, trị giá 365 triệu đồng được xuất cho Công ty Giống cây trồng của tỉnh...

    Đến hạn trả nợ ngân hàng, ông Uân chỉ thanh toán được một phần, còn nợ 305 triệu đồng gốc và 125 triệu lãi. Ngân hàng Đầu tư & Phát triển tỉnh đã buộc ông Uân phát mãi toàn bộ tài sản thế chấp. Tuy nhiên, ông chỉ bán 216 m2 nhà đất mà vẫn hoàn tất nợ nần với Ngân hàng. Thế nhưng phản ứng của Ngân hàng đã khiến một số người cho ông Uân vay hốt hoảng. Họ gửi đơn lên Công an TP Huế và ngày 6/4/1999, ông Uân bị bắt giam về tội lừa đảo.

    750 ngày lao tù để được tự do với bàn tay trắng

    Ông Uân kể lại, lệnh bắt ông để trống phần ghi tên và bên công an cũng không giao cho ông một bản nào. Ngoài ra, toàn bộ tài liệu về bí quyết sản xuất phân vi sinh cùng con dấu của Sinh Thành đều bị thu giữ không có biên bản để rồi biến mất. Điều này khiến ông Uân đặt dấu hỏi rằng việc bắt giam ông chỉ để chiếm đoạt bí quyết sản phẩm? Tại sao lại khởi tố ông về tội lừa đảo tài sản XHCN khi ông đã trả hết nợ cho Ngân hàng?

    Vụ án bị kéo dài điều tra, truy tố cho đến ngày 29/3, khi TAND tỉnh trả hồ sơ lại cho VKS với lý do: “Chưa có cơ sở vững chắc để kết luận ông Phan Văn Uân lừa đảo chiếm đoạt tài sản của 14 người. Vì thực tế ông Uân đã sử dụng tiền này vào việc thuê đất trồng cây, xây dựng chuồng trại, mua sắm trang thiết bị, nhà xưởng, thuê nhân công và đã sản xuất... Không có dấu hiệu ông Uân bỏ trốn để lẩn tránh việc trốn nợ”. Sự việc còn khó hiểu khi giá trị tài sản của ông Uân đã tới 1,9 tỷ đồng (theo đánh giá của cơ quan chức năng khi tỉnh duyệt dự án 1,7 tỷ cho ông), gấp gần 3 lần so với tổng tiền vay ngoài, hơn 615 triệu đồng.

    Ông Uân cho biết, trong thời gian bị tù oan, ông nhiều lần yêu cầu cán bộ điều tra, thượng úy Đinh Xuân Đại, cho gặp đại diện VKS để trình bày nhưng đều bị từ chối. Quá trình tiến hành tố tụng với vụ án Phan Văn Uân cũng gặp nhiều “trục trặc”: Ngày 23/9/1999, Công an TP Huế hoàn tất hồ sơ vụ án, đến 5/1/2000 thì thẩm phán Hoàng Trọng Điệp từ chối xét xử. Ngày 17/1/2000, TAND tỉnh trả hồ sơ cho VKS tỉnh để điều tra bổ sung do chưa phân biệt được vụ việc là dân sự hay hình sự. Ngày 27/10/2000, VKS lập hồ sơ truy tố ông Uân hai tội danh lừa đảo tài sản XHCN, lừa đảo tài sản công dân. Thế nhưng lần này, sau khi có ý kiến của TAND Tối cao, TAND Thừa Thiên - Huế đã ra quyết định xóa sổ vụ án. Ông Phan Văn Uân được tự do sau 750 ngày tù oan.

    Các cơ quan báo chí cùng Đài Truyền hình Huế đã vào cuộc. Ngày 14/6 vừa qua, họ cùng ông Uân đến trụ sở UBND thị trấn Phú Bài để làm việc về khối tài sản của Sinh Thành. Tuy nhiên cả chủ tịch, phó chủ tịch có trách nhiệm về vấn đề này đều lỗi hẹn, vắng mặt. Đến thực địa, cả khu nhà xưởng gồm văn phòng, phòng thí nghiệm, khu nhà xưởng, máy móc (nhiều loại đắt tiền như máy ổn nhiệt, máy đo pH, đèn diệt khuẩn, kính hiển vi...) đều biến mất. Hàng vạn cây trồng ở khu đất 44 ha bị chặt phá. Tổng giá trị tài sản gần 2 tỷ đồng, sau những ngày tù oan trái, bị mất trắng.

    Ai chịu trách nhiệm?

    Việc bắt giam oan sai với ông Phan Văn Uân liên quan đến một loạt cơ quan pháp luật mà trước hết là Công an TP Huế, VKSND tỉnh Thừa Thiên - Huế... Họ cùng với UBND thị trấn Phú Bài, cơ quan quản lý phần tài sản của ông Uân ở địa phương phải liên đới trách nhiệm về việc đẩy một trí thức, doanh nhân vào tù oan để rồi tự do với bàn tay trắng.

    (Theo Thương Mại, 3/7)

  5. #5
    Phong thần Avatar của mori
    Tham gia ngày
    Nov 2006
    Bài gửi
    171

    Mặc định Re: Án oan và đôi điều về pháp luật nước nhà

    Tòa xin lỗi cô gái trẻ ngồi tù oan 4 năm
    http://vnexpress.net/GL/Phap-luat/2010/01/3BA1775E/
    Từng bị tòa án nhân dân quận 1, TP HCM xét xử 2 lần, kết án 10 năm tù về tội “mua bán trái phép chất ma túy” nhưng cuối cùng chị Trương Thị Kim Hoàn đã được giải oan sau hơn 4 năm ngồi tù.

    Hôm nay, tại UBND phường Cô Giang, quận 1, TP HCM, tòa án quận 1 đã tổ chức xin lỗi công khai đối với chị Trương Thị Kim Hoàn (26 tuổi) vì đã xét xử oan sai. Trước đó, cơ quan này cũng đã bồi thường hơn 143 triệu đồng và đăng lời xin lỗi trên báo chí.


    Chị Hoàn tại buổi xin lỗi công khai. Ảnh: Vũ Mai
    Theo TAND quận 1, cuối tháng 5/2004, công an đã bắt được một băng nhóm bán lẻ heroin tại khu vực Cô Bắc – Đề Thám, trong đó có 5 người trong cùng một gia đình. Tại cơ quan điều tra, hai chị em ruột trong gia đình này đã khai nguồn ma túy do Hoàn cung cấp.

    Từ lời khai này, 3 tháng sau, Hoàn bị khởi tố về hành vi “mua bán trái phép chất ma túy” mặc dù cơ quan chức năng không thu giữ được bất kì vật chứng nào. Đến giữa năm 2005, TAND quận 1 tuyên phạt Hoàn 10 năm tù nhưng sau đó bản án này đã được Ủy ban Thẩm phán TAND TP HCM hủy vì vi phạm tố tụng. Tháng 9/2007, xử lần 2, TAND quận 1 tiếp tục tuyên buộc Hoàn 10 năm tù nhưng cũng bị tòa phúc thẩm tuyên hủy án.

    Thêm 1 năm Hoàn phải ngồi tù chờ cơ quan chức năng điều tra lại. Một nghi vấn được xác định là Hoàn có mâu thuẫn ái tình với hai chị em “gia đình ma túy” kia nên bị vu oan nhưng hồ sơ vụ việc vẫn được chuyển qua tòa quận 1 xét xử.

    Trong phiên xử sơ thẩm lần 3 (tháng 12/2008), Hoàn vẫn tiếp tục kêu oan. Đồng thời, công tố viên cũng yêu cầu hoãn phiên tòa vì vi phạm tố tụng và có nhiều tình tiết phải làm rõ nhưng không được chấp nhận nên bỏ ra về. Phiên tòa phải hoãn xử.

    Đến tháng 2/2009, VKSND quận 1 đã kết luận không đủ cơ sở buộc tội và rút toàn bộ quyết định truy tố đối với Hoàn. Một tháng sau, tòa cùng cấp cũng chính thức giao quyết định đình chỉ vụ án cho chị Hoàn. Ngay sau đó, chị này đã làm đơn yêu cầu TAND quận 1 phải bồi thường vì đã kết án oan đối với mình.

    Phát biểu tại buổi xin lỗi công khai, bà Huỳnh Ngọc Thanh Thủy, phó Chánh án TAND quận 1 mong được sự thông cảm của chị Hoàn và gia đình, mong các cơ quan địa phương giúp đỡ chị Hoàn hòa nhập cuộc sống trong thời gian tới.

    Vũ Mai
    Bi kịch cô gái bị tù oan vì mâu thuẫn ái tình
    http://vnexpress.net/GL/Phap-luat/2010/01/3BA17964/
    Những ngày trong trại giam là quãng thời gian kinh khủng nhất đối với một cô gái trẻ như Trương Thị Kim Hoàn. Mất hết hy vọng, niềm tin vào công lý, cô đã buông xuôi, phó mặc cuộc đời cho số phận.
    > Tòa xin lỗi cô gái trẻ ngồi tù oan 4 năm

    Nhưng giờ đây, trong căn nhà tồi tàn tối như bưng, nồng nặc mùi ẩm mốc, bà Nở đang móm mém cười với đứa con gái út vừa được TAND quận 1 (TP HCM) xin lỗi công khai vì bị xử oan 10 năm tù. Ánh mắt họ rạng ngời hạnh phúc.

    Khoảng không gian chưa đến 6 m2 chính là nơi trú ngụ của 8 người trong gia đình bà Nở. Nếu không tận mắt chứng kiến, khó ai có thể ngờ đó là một căn nhà ngay tại trung tâm thành phố lớn nhất nước này. Tại tầng trệt, một bậu xi măng nham nhở chiếm gần hết diện tích là “giường” cho cô con gái lớn của bà, người phụ nữ đã nằm co quắp ở đó gần 40 năm trời kể từ ngày bị bại não.

    Sau một lúc ngồi quạt cho đứa con tật nguyền ngủ trưa, bà Nở dò từng bước cầu thang ọp ẹp dẫn lên tầng trên qua cái lỗ bé xíu chỉ vừa vai một người. Không gian ở đây cũng chẳng khá hơn bởi hàng trăm vật dụng cũ kỹ nằm chất đống lên nhau đã chiếm trọn diện tích của căn phòng. Loay hoay mãi, bà Nở mới tìm được chỗ ngồi cho khách và mẹ con mình.


    Mẹ con bà Nở đã tìm thấy nụ cười sau nhiều năm nước mắt. Ảnh: Vũ Mai.
    Đôi bàn tay nhằng nhịt gân xanh của bà cứ vuốt mãi xấp giấy đã nhuộm màu thời gian. Đó chính là những lá đơn kêu oan mà bà từng gửi đến các cơ quan tố tụng trong suốt 4 năm trời ròng rã Trương Thị Kim Hoàn bị bắt giam. “Có được ngày hôm nay, gia đình tôi vô cùng biết ơn các cơ quan pháp luật, báo đài đã giúp đỡ tôi trong suốt thời gian qua. Đặc biệt là ông Bùi Hoàng Danh, Chánh án TAND TP HCM và luật sư Trịnh Thanh đã san sẻ với tôi từ vật chất đến tinh thần trong những ngày lặn lội kêu oan cho con gái”. Vẫn nụ cười rạng rỡ, bà Nở chia sẻ.

    Ngồi cạnh bên, Hoàn nhìn mẹ bằng ánh mắt tràn đầy yêu thương, rơm rớm nước. Kể về cái ngày định mệnh ấy, giọng cô trĩu nặng.

    Sáng ngày 25/8/2004, khi vừa đi chùa về đến đầu hẻm, Hoàn bị bắt đưa về nhà khám xét. Lúc này, cô rất sợ vì chẳng hiểu mô tê gì, chỉ thấy các chú công an nói cô là “trùm” của điểm nóng về ma túy tại đường Cô Giang (quận 1) và những người trong đường dây này đã khai ra cô. Mặc cho Hoàn và gia đình thanh minh, khóc lóc, mặc cho buổi khám xét không thu giữ được bất kỳ thứ gì liên quan đến “cái chết trắng”, cô vẫn bị bắt giam.

    Chỉ đến lúc này, Hoàn mới biết chị em nhà Nguyễn Ngọc Lý, người từng thề “không đội trời chung” vì nghi ngờ cô quan hệ bất chính với chồng mình, đã đổ hết tội cho cô. Họ khai rằng cô chính là người cung cấp “hàng” cho cả 7 người trong gia đình họ bán ma túy. Suốt từ đầu đến cuối, cô đều kêu oan nhưng không một người nào tin Hoàn, từ những cán bộ điều tra cho đến những người ngồi xét xử.

    Những ngày trong khám là quãng thời gian kinh khủng nhất đối với một cô gái đôi mươi như Hoàn. Mất hết hy vọng, niềm tin vào công lý, Hoàn đã buông xuôi, phó mặc cuộc đời cho số phận. “Mẹ lại sinh ra tôi thêm một lần nữa. Nếu không có tình yêu và sự hy sinh lớn lao của mẹ, chắc tôi không thể có ngày được minh oan như thế này”, Hoàn nghẹn lời.

    Nhẹ vuốt mái tóc con gái, bà Nở cho biết gia đình mình thuộc diện nghèo nhất thành phố nhưng không đứa con nào dính vào heroin. Mặc dù tại con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo này, người ta có thể trông thấy ma túy và các tệ nạn khác nhan nhản mỗi khi ra vào. Khi Hoàn bị bắt, bà biết chắc con mình đã bị oan, nhất là khi công an khám nhà đã không tìm ra được bất kỳ một chứng cứ nào. Niềm tin này càng mãnh liệt hơn khi chính bà là nhân chứng sống biết về “mối thù” của chị em Lý với con gái mình.


    Chị Hoàn tại buổi công khai xin lỗi của tòa án. Ảnh: Vũ Mai.
    Thế là bà đến công an để kêu oan cho Hoàn nhưng không được ai chấp nhận. Lần đầu tiên được gặp mặt con, bà thật sự khủng hoảng khi thấy con khóc ngất và cho biết đã nhận được cáo trạng, truy tố là “đầu vụ” với mức án rất cao. Ngày ấy, lòng người mẹ rối bời, đau đớn nhưng bất lực chờ đến ngày xét xử, may ra có cơ hội kêu oan cho con.

    Giữa năm 2005, TAND quận 1 mở phiên tòa sơ thẩm đầu tiên, tuyên phạt Hoàn 10 năm tù. Sau đó, Ủy ban Thẩm phán TAND TP HCM đã hủy bản án trên vì vi phạm tố tụng. Tháng 9/2007, phiên tòa sơ thẩm lần 2 được tiến hành, Hoàn lại nhận kết quả như trên nhưng bản án này tiếp tục bị hủy.

    Đến đầu năm 2009, lần xử sơ thẩm cuối cùng đã không thể trọn vẹn vì công tố bỏ về, phản đối HĐXX. Cuối cùng, ngày 26/2/2009, VKSND quận 1 đã rút toàn bộ quyết định truy tố vì cho rằng “không đủ căn cứ xác định Hoàn thực hiện hành vi mua bán trái phép chất ma túy”. Hoàn được tại ngoại.

    Hơn 4 năm trời ròng rã đeo bám việc kêu oan cho con, đến bây giờ, người mẹ không thể nhớ mình đã viết bao nhiêu lá đơn kêu cứu gửi đến khắp nơi.

    Để làm được việc đó, ngoài lúc phải chăm sóc cho đứa con tật nguyền, bà lên UBND phường mượn quyển Bộ luật Hình sự về nghiền ngẫm từng điều khoản liên quan đến tội mà người ta quy kết cho con bà. Rồi đôi bàn tay không quen cầm bút của bà lại mày mò viết những tờ đơn thấm đẫm nước mắt người mẹ, dù câu văn không tròn vành tròn chữ. Có người khuyên bà đem đơn ra ngoài dịch vụ đánh máy nhưng bà nhất định không nghe: “Vì sợ người ta viết không đúng ý mình”.

    Cuộc sống kinh tế vốn khó khăn, ngày càng đi vào con đường bế tắc khi bà không còn tâm trí để thu vén chuyện gia đình. Nhưng nghĩ đến đứa con gái bé bỏng, không một cơ quan pháp luật trong thành phố không in dấu chân người mẹ này. Có bất kỳ tin tức nào thuận lợi, bà đều kể cho con gái nghe trong những lần gặp mặt hiếm hoi bởi bà muốn thắp sáng trong Hoàn một niềm tin vào công lý mà cô đã bị dập tắt từ lâu.

    “Tuy gia đình phải chịu nhiều mất mát, thiệt thòi nhưng cuối cùng con tôi đã được giải oan. Một kết thúc có hậu nhưng cũng có quá nhiều cay đắng. Mong rằng sẽ không có người nào phải rơi vào hoàn cảnh đáng tiếc như chúng tôi…”, người mẹ kết thúc câu chuyện bằng một giọng đầy xót xa.

    Vũ Mai

  6. #6
    Phong thần Avatar của mori
    Tham gia ngày
    Nov 2006
    Bài gửi
    171

    Mặc định Re: Án oan và đôi điều về pháp luật nước nhà

    Công khai xin lỗi cô gái bị 5 năm tù oan
    http://www.baodatviet.vn/Home/phaplu.../75643.datviet
    Lãnh đạo TAND quận 1, TP HCM hôm qua tổ chức buổi công khai xin lỗi công dân Nguyễn Thị Kim Hoàn do công dân này bị xét xử oan, tại trụ sở UBND phường Cô Giang, quận 1.
    Cuối tháng 5/2004, Công an quận 1 bắt giữ một số kẻ tàng trữ trái phép chất ma túy tại khu vực đường Cô Giang – Đề Thám. Quá trình điều tra có 5 người khai mua ma túy từ Nguyễn Thị Kim Hoàn, 25 tuổi. Ba tháng sau, Hoàn bị khởi tố, bắt tạm giam về hành vi “mua bán trái phép chất ma túy”; khám xét nơi ở của Hoàn, công an không thu giữ được gì.

    Gần 5 năm bị tù oan, cô gái trẻ xúc động cám ơn người mẹ già đã kiên trì đi tìm công lý cho mình.
    Ngày 29/6/2005, TAND quận 1 đưa vụ án ra xét xử, tuyên phạt Trương Thị Kim Hoàn mức án 10 năm tù về tội “mua bán trái phép chất ma túy”. Bản án không bị kháng cáo và đã có hiệu lực pháp luật. Tuy nhiên, sau đó TAND TP HCM có kháng nghị giám đốc thẩm xét lại vụ án và đã hủy án sơ thẩm do vi phạm nghiêm trọng về thủ tục tố tụng.

    Ngày 20/9/2007, tại phiên tòa sơ thẩm lần 2, TAND quận 1 tiếp tục tuyên phạt Hoàn mức án 10 năm tù về tội “mua bán trái phép chất ma túy”. Đầu năm 2008, TAND TP HCM xét xử phúc thẩm, tuyên hủy bản án sơ thẩm do chưa đủ căn cứ để kết tội Hoàn. Ngày 16/12/2008, TAND quận 1 mở phiên sơ thẩm lần ba nhưng sau đó hoãn tuyên án.

    Ngày 26/2/2009, VKSND quận 1 rút toàn bộ quyết định truy tố đối với chị Kim Hoàn. Ngày 1/3/2009, TAND quận 1 ra quyết định đình chỉ vụ án. Sau khi được tự do, Trương Thị Kim Hoàn làm đơn gửi TAND và VKSND quận 1 yêu cầu được bồi thường oan sai. Ngày 28/8/2009 TAND quận 1 có quyết định bồi thường do bị tù oan cho công dân Trương Thị Kim Hoàn hơn 143 triệu đồng.

  7. #7
    Phong thần Avatar của mori
    Tham gia ngày
    Nov 2006
    Bài gửi
    171

    Mặc định Re: Án oan và đôi điều về pháp luật nước nhà

    Ngoài ra còn 1 số vụ sau:
    Án oan bắt người? http://baiviet.phanvien.com/2008/3/2...bat-nguoi.html
    Kết án oan, tòa cấp tỉnh phải xin lỗi công khai http://www.vietnamnet.vn/xahoi/phapl...g-khai-892215/
    Xin lỗi một công dân bị án oan giết mẹ nuôi http://giadinh.net.vn/20081025094129...et-me-nuoi.htm
    Xã kết án oan ngư dân http://phapluattp.vn/201004171124275...an-ngu-dan.htm
    Khốn cùng vì án oan http://tintuc.timnhanh.com/phap-luat...-vi-an-oan.htm
    Lần sửa cuối bởi mori; 04-06-2010 lúc 02:58 AM

  8. #8
    Độc Thân Bang Hội Avatar của Cu Tí học Điện
    Tham gia ngày
    Jan 2010
    Bài gửi
    483

    Mặc định Re: Án oan và đôi điều về pháp luật nước nhà

    Khổ thân mấy anh bị xử oan tội hiếp dâm. Người đi tù khổ ải, mất tương lai. Người ở nhà tủi nhục. Bố mẹ ra đường, người ta chỉ vào mặt "con nhà này đi tù vì tội hiếp dâm" thì biết lấy gì ra che mặt.

    Và tội phạm thực sự thì vẫn ở ngoài vòng pháp luật. Và sau chừng ấy năm, chắc chắn là chẳng thể nào tìm ra được nữa.
    Em là nắng cùng cỏ hoa khoe sắc
    Anh là mưa rơi lúc đất trời buồn
    Nắng và mưa có thể nào chung bước
    Có bao giờ xây nên mộng uyên ương


  9. #9
    Phong thần Avatar của mori
    Tham gia ngày
    Nov 2006
    Bài gửi
    171

    Mặc định Re: Án oan và đôi điều về pháp luật nước nhà

    Sơn La: Nữ sinh 13 tuổi bị hiếp dâm kêu cứu
    Kì 1: Tận cùng nỗi đau của một gia đình bị hại
    nguồn: Dân trí
    (Dân trí) - “Cháu mong các chú vào cuộc làm rõ, trả lại sự công bằng cho mẹ con cháu…”. Cầm trên tay lá đơn kêu cứu và bản tường trình của em B.H.V, trú tại phường Quyết Thắng, TP Sơn La, chúng tôi tìm về thành phố Sơn La…

    Sinh ngày 16/4/1997, B.H.V mồ côi cha, từ nhỏ V cùng chị gái sống trong sự yêu thương của người mẹ. Cuộc sống gia đình chủ yếu dựa vào đồng lương giáo viên thể dục của mẹ, nhưng 2 chị em V lại là những người nổi tiếng ngoan, học giỏi được mọi người yêu quý. Chị gái V hiện đang là sinh viên năm thứ 3 trường Đại học Luật Hà Nội. Cuộc sống của 3 mẹ con đang yên lành bỗng tai họa ập xuống gia đình họ.

    Tối ngày 27/8/2010, V sang cửa hàng Tùng Bách Plaza (ở thành phố Sơn La) chơi với Bách là bạn học cùng lớp. Tại đây, V gặp Nguyễn Văn Hưởng là người làm thuê cho nhà Bách. Do biết nhau từ trước, V được Hưởng mời lên phòng chơi. Vừa bước vào phòng, ngay lập tức Hưởng đóng cửa phòng lại và thực hiện bằng được hành vi cưỡng hiếp V, mặc cho V van xin giãy giụa. Vì vừa mới mổ ruột thừa được thời gian, sức khỏe của V đang rất yếu nên sự chống cự của V chỉ được trong giây lát rồi em lả đi.

    Sau khi được Hưởng buông tha, V vội vã về nhà trong tinh thần hoảng loạn, đóng chặt cửa phòng và khóc, mặc cho mẹ gặng hỏi V vẫn giấu chuyện mình vừa bị một người đàn ông cưỡng bức.

    Đến ngày hôm sau 29/8, khi vừa đi làm về cô giáo Bùi Thị Đức - mẹ V bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại với nội dung “V nhà cô vừa bị người ta hãm hại tại nhà thằng Bách đấy…”. Buông máy điện thoại, mẹ V chạy một mạch lên phòng con gái và sự việc được con gái kể lại chi tiết cho mẹ.


    Bản tường trình kêu cứu của nữ sinh bị hiếp dâm gửi các cơ quan tư pháp và cơ quan ngôn luận: (ảnh,H.Ngân)
    Nghe xong câu chuyện mẹ V như chết điếng người, không thể tin chuyện con gái mình vừa ở tuổi mới lớn đã phải nếm chải sự cay đắng. Nên khi Hưởng cùng ông bà chủ Thanh - Hạnh và Bách vừa bước vào nhà V để xin lỗi mong được thỏa thuận bồi thường sức khỏe cho V, chị Đức đã gào lên “mày hại đời con gái tao rồi…!” và giáng cho Hưởng 2 cái tát, nói rồi người chị Đức như nặng trĩu ngồi phịch xuống ghế.

    Đến khi Hưởng viết bản tường trình trình bày lại toàn bộ sự việc đã gây ra cho V và được ông bà chủ Thanh - Hạnh van xin để cho gia đình Hưởng được bồi thường giải quyết tình cảm với sự có mặt của Thượng úy Lê Minh Phương cán bộ CA phường Quyết Thắng chị Đức đã đồng ý phương án thỏa thuận bồi thường.

    “Mẹ cháu chỉ nghĩ đến danh dự và tương lai của con gái, nên không muốn sự việc quá ồn ã và nghĩ đến tuổi của Hưởng còn quá trẻ, không muốn vì chút nông nổi mà lại bắt Hưởng vào tù nên mẹ cháu đã đồng ý giải quyết tình cảm”, Bùi Thị Hương chị gái của V kể lại.

    Như thỏa thuận, sáng sớm ngày 30/8, mẹ Hưởng cùng 2 người anh trai đi taxi từ Lào Cai đã có mặt ở nhà chị Đức để tự nguyện tiến hành bồi thường sức khỏe và danh dự cho V với số tiền 130 triệu đồng.

    Trước sự khóc lóc van xin của gia đình nhà Hưởng, chị Đức đồng ý cho gia đình nhà Hưởng làm biên bản thỏa thuận bồi thường. Tuy nhiên trong ngày 30/8, gia đình Hưởng thỏa thuận xin đưa trước 50 triệu đồng tiền bồi thường cho V, số còn lại 2 người anh của Hưởng về quê chạy vạy và sẽ gửi trả vào tài khoản của chị Đức.

    Đêm 30/8, Hưởng cùng mẹ xin được ngủ nhờ lại nhà chị Đức, còn 2 người anh của Hưởng xin được về nhà để lo nốt số tiền còn lại.

    Nhưng cũng chính đêm 30 rạng sáng 31/8, lực lượng CA TP Sơn La với gần chục người đã tiến hành kiểm tra hành chính nhà chị Đức và mời chị Đức cùng mẹ con Hưởng lên CA thành phố Sơn La để làm việc.

    Sau 1 ngày làm việc với cơ quan điều tra, với những lời buộc tội “cưỡng đoạt tài sản” của các điều tra viên người giáo viên ấy như linh cảm có chuyện gì đó bất bình thường và chị Đức vẫn một mực kêu oan.

    Đến ngày 1/9, được sự phê chuẩn của Viện kiểm sát cùng cấp, cơ quan CSĐT (CA TP Sơn La) đã tiến hành bắt tạm giam chị Đức với tội “cưỡng đoạt tài sản”.

    Cùng ngày các cơ quan tố tụng này cũng tiến hành khởi tố Nguyễn Văn Hưởng về “tội giao cấu với trẻ em”.

    Sau lệnh bắt tạm giam ấy, gia đình B.H.V như bầy chim vỡ tổ, mẹ bị đẩy vào vòng lao lí, chị gái đang học xa nhà, bản thân V vừa bị người ta hãm hại, giờ phải bơ vơ một mình. Tối đến em lại thui thủi, cơm không nuốt nổi, một mình trong căn nhà lạnh lẽo, ban ngày em lại chầu trực bên ngoài cổng sắt của cơ quan CSĐT. Lòng em đau đáu mong được chạy lại choàng vào vòng tay của mẹ, bởi em tin một điều rằng: mẹ mình đang bị bắt oan…!

    Hồng Ngân

  10. #10
    Phong thần Avatar của mori
    Tham gia ngày
    Nov 2006
    Bài gửi
    171

    Mặc định Re: Án oan và đôi điều về pháp luật nước nhà

    Tiếp vụ nữ sinh 13 tuổi bị hiếp dâm ở Sơn La
    Kì 2: Ai “giăng bẫy” đẩy gia đình nạn nhân vào vòng lao lí?
    (Dân trí) - Đang có mặt tại TP Sơn La để tìm hiểu vụ việc, ngày 22/9, chúng tôi bất ngờ nhận được thông tin VKS, cơ quan CSĐT TP Sơn La thừa nhận bắt giữ người oan sai, trả tự do cho cô giáo Bùi Thị Đức và đình chỉ điều tra bị can.



    Đặt bẫy gia đình bị hại?

    Như vậy, sau 23 ngày bị bắt tạm giam oan sai, ngày 22/9 vừa qua cô giáo Bùi Thị Đức mẹ nạn nhân B.H.V trong vụ hiếp dâm đêm 27/8, đã chính thức được trả lại tự do. Nhưng cho đến giờ cô giáo Đức vẫn còn “mơ màng” không hiểu vì sao mình lại bị bắt như vậy?


    Cơ quan CSĐT gửi thông báo "bắt oan" cô giáo Đức tới nhà trường nơi cô giáo Đức đang công tác, nhưng vẫn thiếu một lời xin lỗi công khai: (ảnh,H.Ngân)
    “Có lẽ tôi bị “tội” tin người chăng”, kể về vụ mình bị bắt oan sai cô Giáo Đức nói, “nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên đôi mắt quầng thâm của mẹ Hưởng, hiểu nỗi đau của một người làm mẹ tôi đồng ý để cho gia đình hưởng được giải quyết bồi thường theo góc độ tình cảm. Nhưng khi tôi vừa đồng ý xong, thì 2 người anh trai Hưởng bảo là nghe tin em trai mình gây ra tội, vội vàng đi không mang theo tiền, nên giờ phải đi vay mượn và họ cùng với chị Hạnh là chủ sử dụng Hưởng là lao động làm thuê rời khỏi nhà”.

    Đến chiều 30/8, khi 2 anh trai của Hưởng cùng bà Hạnh quay lại nhà và đưa cho cô Đức số tiền 50 triệu đồng. Số còn lại là 80 triệu đồng gia đình Hưởng xin khất để về nhà chạy vạy và xin được để lại mẹ, cùng Hưởng ngủ nhờ lại nhà.

    Cô Quàng Thị Dung, Hiệu trưởng trường THCS - nơi cô giáo Đức công tác cho biết, việc cơ quan CSĐT bắt tạm giam cô giáo Đức, nhà trường không hề được thông báo cho đến khi chúng tôi gửi công văn kiến nghị thì họ mới trả lời.
    Việc cô giáo Đức bị cơ quan CSĐT bắt oan đã làm ảnh hưởng rất nhiều đến uy tín của nhà trường, ảnh hưởng uy tín của ngành giáo dục. Bởi chúng tôi là những nhà giáo hàng ngày đứng trên bục giảng giảng giải đạo đức cho các em học sinh giờ lại phạm tội. Thử hỏi học trò sẽ nghĩ gì đây về hình ảnh người thầy?
    Chúng tôi đề nghị cơ quan CSĐT, VKS phải công khai xin lỗi cô giáo Đức và toàn nghành giáo dục trên các phương tiện thông tin đại chúng.
    “Lúc này tôi thấy mẹ Hưởng đi vào phòng tắm còn Hưởng đi theo và dí sát điện thoại, mẹ Hưởng nói, không trả đủ tiền thì còn lâu mới được về nhà”, cô giáo Đức kể.

    Tôi thấy lạ không hiểu sao mẹ Hưởng lại nói câu đấy, nhưng tôi nghĩ là có thể do gia đình họ gặp chuyện nên đôi khi bị hoảng loạn còn anh trai Hưởng đã ra về trước đó và bảo tôi nhắn số tài khoản vào máy điện thoại để gửi tiền vào đó. Tôi cũng tin tưởng làm theo.

    Đến đêm 30/8 rạng sáng 31/8, thì lực lượng công an TP Sơn La tiến hành kiểm tra hành chính nhà cô giáo Đức, sau đó họ mời cô giáo Đức lên CA TP để làm việc.

    “Vừa ra đến cửa tôi nhìn thấy 2 anh của Hưởng ngồi cùng với các cán bộ điều tra, tôi cũng không hiểu chuyện gì”, cô Đức nói.

    “Sau khi lên cơ quan CSĐT để lấy lời khai, các cán bộ điều tra nói, “tôi đã có hành vi cưỡng đoạt tài sản” và bắt tôi phải nhận tội. Tôi kiên quyết không nhận tội, họ lại nói có bằng chứng là cuốn băng ghi âm, ghi giọng nói tôi dọa nạt gia đình Hưởng nếu không khai thật tội sẽ càng nặng thêm. Lúc này tôi mới hiểu vì sao mẹ Hưởng lại nói vậy vào máy điện thoại trong phòng tắm”, cô Đức trình bày.

    Cơ quan điều tra xin nợ phóng viên câu trả lời.

    Để làm rõ những vấn đề trên, phóng viên Dân trí, đã có buổi làm việc với Thượng tá Phạm Văn Tâm, Phó trưởng công an TP- Thủ trưởng cơ quan CSĐT CA TP Sơn La.

    Theo Thượng tá Tâm, việc cơ quan CSĐT tiến hành điều tra vụ cưỡng đoạt tài sản đối với gia đình cô giáo Đức là do nội dung tố cáo của anh trai Hưởng gửi đến cơ quan CSĐT.


    Đội mưa đi đòi công lí cho cô giáo bị bắt oan sai: (ảnh,H.Ngân)
    Giải thích về chuyện các điều tra viên coi cuốn băng ghi âm là một bằng chứng để muốn buộc cô Đức vào tội “cưỡng đoạt tài sản”, Thượng tá Tâm cho rằng, về việc cuốn băng ghi âm, chúng tôi nghe không được rõ và cũng chưa coi đó là bằng chứng để buộc tội cô Đức.

    Còn việc 2 người anh của Hưởng đi cùng cán bộ CSĐT xuống nhà cô Đức trong đêm hôm đó, tôi không đi nên không nắm được xin được trả lời phóng viên sau.

    Việc cô Đức nói, trong khi đang được lấy lời khai tại cơ quan CSĐT thì nhìn thấy anh trai Hưởng “hớn hở” ôm một bọc quà mở cửa phòng vào định đưa cho cán bộ điều tra thì bị đuổi ra ngoài. Ông xác định thông tin này thế nào?

    Việc này tôi không được biết, tôi sẽ hỏi lại cán bộ điều tra và sẽ trả lời sau.
    Hồng Ngân

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 12 CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. Kiến thức Công nghệ và Quản lý Môi trường
    Gửi bởi Hung.LQ trong mục Viện Khoa học và Công nghệ môi trường
    Trả lời: 12
    Bài cuối: 23-10-2012, 11:57 AM
  2. Khoan 7 cái giếng cũng không có nước mà dùng
    Gửi bởi siunhan trong mục Có thể bạn chưa biết
    Trả lời: 2
    Bài cuối: 26-04-2010, 09:30 PM
  3. em là sinh viên cao đẳng bách khoa
    Gửi bởi hungngochoang trong mục Chia sẻ kinh nghiệm
    Trả lời: 36
    Bài cuối: 05-05-2009, 09:16 PM
  4. Tư vấn pháp luật doanh nghiệp trong và ngoài nước
    Gửi bởi luatvietan trong mục Có thể bạn chưa biết
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 07-10-2008, 10:52 AM

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube