User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 9 của 9

Chủ đề: Anh sẽ lại cưa em nhé !

  1. #1
    Pooh Avatar của quyet_tv
    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Bài gửi
    992

    Mặc định Anh sẽ lại cưa em nhé !

    "Anh sẽ lại cưa em nhé!" là những ký ức, lời tâm sự, truyện ngắn về tình yêu của nhiều tác giả được bạn đọc yêu thích và nhận được nhiều phản hồi nhất trên chuyên trang Blog Việt trong năm 2008 – 2009.


    Tuyển tập mang đến cho người đọc không gian tình yêu gần gũi, thân thuộc, giản dị nhưng không kém phần triết lý và mang đậm tính nhân văn về những cung bậc của tình yêu: Dạo đầu với tình yêu chớm nở, thăng hoa trong hạnh phúc, đối mặt vượt qua sóng gió khi hạnh phúc gia đình bị rạn nứt, những mất mát chia ly vì sinh – lão – bệnh – tử. Qua mỗi câu chuyện, bạn đọc ở nhiều lứa tuổi có thể cảm nhận hình bóng tình yêu của chính mình. Kết thúc tuyển tập, bạn đọc sẽ tìm thấy giá trị của cuộc sống, giá trị của tình yêu thật sự.



    Với thông điệp: Tình yêu là một vòng tuần hoàn khép kín, hạnh phúc hay chia ly do ta có trân trọng nắm giữ hạnh phúc trong tay mình không? Cuốn sách là món quà ý nghĩa các cặp tình nhân ở mọi lứa tuổi dành cho nhau. Bạn đọc có thể tìm nghe phiên bản phát thanh của tuyển tập trên trang web Blog Radio

    Anh sẽ lại cưa em nhé!” tựa như một câu tỏ tình, một lời nói ngọt ngào khi người ta còn yêu và muốn trở lại làm mới tình yêu của mình. Những câu chuyện tình yêu trong sáng mà không kém phần triết lý với kết thúc có hậu sẽ mang tới cho người đọc xúc cảm đặc biệt và dư âm đẹp sau khi trải qua các cung bậc cảm xúc của toàn bộ tuyển tập “Anh sẽ lại cưa em nhé!”.


    Phần 1: Yêu có cần phải nói

    Phần 2:Khi nào anh mới hết yêu em

    Phần 3: Người thứ 3

    Phần 4: Khi tình yêu chạm tới linh hồn

    Phần 5: Cầu hôn lần nữa


  2. Có 2 thành viên cảm ơn bài viết của quyet_tv có chất lượng:


  3. #2
    Pooh Avatar của quyet_tv
    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Bài gửi
    992

    Mặc định Re: Anh sẽ lại cưa em nhé !

    Phần 1: Yêu có cần phải nói

    ************************************************** ********

    NHỮNG CÁNH TRẦU MANG ƯỚC MƠ BAY

    Tác giả : Nguyên Lê

    " Đau khổ nhất là khi người ta có thể nhìn thấy nhau , biết mình cần nhau , mà phải lẳng lặng chôn vùi yêu thương , vì những duyên cớ số phận sắp đặt an bài "



    Bà nội lạc giữa cuộc sống nơi thành thị bởi hàm răng đen và cái miệng móm mém nhai trầu. Tôi thích nằm bên nội, để hương vị cay cay ngai ngái của cau, của thuốc, của lá trầu phả vào mặt mình. Mẹ và bố bảo tôi là một đứa lạ đời. Thời buổi bây giờ, người ăn trầu đã ít, chẳng mấy ai nghiện trầu đến mức một tiếng không có là không chịu được như nội tôi; nhưng khó hiểu nhất là một thằng thanh niên trai tráng như tôi - 28 tuổi lại cũng đi nghiện hương trầu, và chỉ có một sở thích duy nhất là được chui vào chăn ấm nằm cùng với nội.

    Nội 83 tuổi, lưng còng, mắt kém. Nội càng già, tôi càng thấy mẹ tôi cằn nhằn nhiều hơn về thói nghiện trầu của nội. Nước trầu đỏ ối, rơi *** khắp nền nhà gạch hoa, nếu không phát hiện ra để lau ngay thế nào cũng đóng bãi ở đấy không bao giờ tẩy được. Mẹ tôi thành một thói quen, lau nhà có khi một ngày 4 lần. Vừa lau vừa lẩm nhẩm những lời chẳng mấy vui vẻ. Nội lãng tai, vẫn ngồi phía trước hiên nhà, thẩn thơ nhai trầu và hướng suy nghĩ về miền quê của nội. Tôi chứng kiến sự xung khắc âm thầm giữa hai người đàn bà, và cũng lặng im không lên tiếng. Nội không biết mẹ nghĩ gì, mẹ cũng không thấy nội phản ứng lại, thật may vì thế mà chưa bao giờ gia đình tôi xảy ra bất đồng lớn xung quanh chuyện trầu cau của nội.

    Bà nội tôi có 5 người con, chỉ có bố tôi là thành đạt hơn cả. Ông nội tôi mất sớm, khi bà nội mới chỉ 32, còn xuân sắc nhưng nội vẫn ở thế nuôi các bác và bố tôi nên người. Nhà tôi chuyển lên thành phố sống từ năm tôi lên 10, những kí ức cũ xưa đọng lại trong tôi về ngôi nhà từng sống dưới quê chỉ duy nhất là một dàn trầu bên chái nhà của nội. Thân trầu của Nội đổ lên cả một thân mái nhà, những chiếc lá dai dẳng bám vào đấy mà trổ lên xanh mướt, Nội thường tìm những lá trầu già, có màu xanh đen hoặc hơi ngả vàng mang vào ăn trước. Từ bé, tôi thích nhìn những lá trầu mang hình trái tim, thích xếp chúng chồng lên nhau trong một cái chậu nhựa xăm xắp nước giống như hình nan quạt. Tôi muốn hái trầu nhưng Nội nhất định không cho, Nội bảo: “Cây trầu không ưa người lạ đụng vào, con mà hái là nhánh trầu ấy sẽ héo hon mà lụi mất.” Nhớ lời nội dặn thế và cũng vì sợ lỡ làm hỏng giàn trầu sẽ khiến bà buồn nên không bao giờ tôi giám đụng vào. Sau này lớn lên trong vòng tay chăm sóc của nội, tôi hiểu tình yêu của nội giành cho con cái, cho những cháu chắt, chút chít như chúng tôi hệt như lá trầu. Thuỷ chung và son sắt, nặng ân tình, ân nghĩa.
    Tôi yêu bao nhiêu người con gái, cô nào cũng dấm dúi mang về giới thiệu với nội. Nội cầm tay cả bấy nhiêu cô gái, ôm ấp cả bấy nhiêu cô gái trìu mến, thân thương; nhưng cũng thật kì lạ; tất cả các cuộc tình đều chấm dứt sau đó không lâu. Cái cảm giác, người con gái mình yêu ngại sà vào lòng bà nội, ngại đến gần vì khó chịu với mùi trầu nồng nồng, đậm đặc bao quanh nội khiến tôi không thoải mái. Một lần, khi đang còn yêu nhau, Linh – cô bạn gái mà tôi gắn bó lâu nhất hỏi: “Nếu mãi mà em không thể gần được mùi trầu của nội anh, thì anh chọn ai?” Tôi im lặng trước cái nhìn đầy ngấn nước mắt của em và tự thấy mình là một thằng khùng. Cũng khờ thật. Vô duyên mà bắt một cô gái luôn ăn vận thời trang, cả ngày phấn son, cá tính, và hợp thời thích được một người già, lạc lõng giữa chốn phồn hoa, không sao bỏ được thói quen nhai trầu chỉ vì: “Nội nhớ quê quá.” Khi tôi lẳng lặng cắt đứt liên lạc với bạn gái, vài cô trong số họ khó hiểu đến mức giận giữ và mau chóng nổi khùng. Tôi nhận được một email dài từ Linh, em là một nhà báo, sắc sảo, mạnh bạo; từng lời em nói rát buốt như muối trắng xát vào da thịt đang bị thương. “Em yêu anh, và anh cũng yêu em. Em tin như thế và em không đồng ý để anh phủ nhận điều đó. Lẽ dĩ nhiên trên cuộc đời này, chỉ có 2 chúng ta là những kẻ kì quặc nhất, yêu nhau mà dửng dưng rời xa. Kì quặc là một PR manager, đi nước ngoài như đi chợ lại chỉ biết yêu duy nhất một thứ mùi vị khó hiểu của miếng trầu; và kì lạ, là em lại phải lòng chính con người có thói quen lập dị đó. Cuộc sống ồn ào và náo nhiệt này, không có chỗ cho cái khác người đi lên Nam ạ!” Tôi không reply lại Linh, im lặng để em hiểu là tôi đồng ý với những lời em nói; hoặc chí ít nó cũng không gây thêm sự tự ái cho người luôn có cách suy nghĩ áp đặt lên kẻ khác như em.

    Một năm sau, em sang Bỉ du học, chát với tôi em nửa đùa, nửa thật: “Em đi để trốn chạy mùi vị khác lạ của quê nhà. Nhưng em vẫn nhớ anh nên không quên Việt Nam được.” Tôi thường không bận lòng lâu vì những câu khiêu khích kiểu đó. Tôi biết những cô gái tôi yêu không thuộc tuýp người chịu được cô đơn lâu dài. Họ tìm đến tình yêu giống như đi tìm cảm hứng sáng tác trong văn học; đam mê, nóng bỏng ngay đấy, mà chỉ chia tay chốc lát thôi, tôi đã thấy kẻ đi lấy chồng, kẻ ở trong vòng tay của người khác ngay rồi. Nghe đâu Linh sống chung nhà với một du học sinh người Úc đến khi chuẩn bị về nước thì chia tay. Gặp lại nhau trong thang máy của toà soạn, em vòng tay qua cổ tôi bảo: “ Em vẫn nhớ mùi thơm của cơ thể anh - một thứ hương lạ lùng khiến hàng đêm liền em đi tìm trên đất khách mà không ra.” Tôi thấy đàn bà là một giống kì lạ, không có quy luật nào mà cưỡng chế được. Có khi họ ra đi chỉ vì một mùi hương, rồi lại cũng vì mùi hương đó mà phải quay về. Tôi nhớ lại những đêm dài tôi và Linh bên nhau trong căn phòng nhỏ bé của em, tự thấy trái tim mình vẫn trơ ra một khoảng trống vô hồn, thênh thang khó có hi vọng tìm được thứ gì mà bù đắp.
    * * *

    Tôi chở nội đi đám cưới con của một người họ hàng xa sống ngay cùng thành phố. Cả buổi trưa hôm đi về tôi thấy Nội thẫn thờ, bỏ cơm vào phòng ngồi nhai trầu một mình. Đêm rồi, Nội mới bảo: “Đám cưới thời giờ lạ quá con à! Chẳng có lấy một miếng trầu, cũng không còn ai biết têm trầu cả. Mọi điều vuột đi nhanh, Nội già rồi.” Tôi nghe cái giọng nghèn nghẹn của nội mà thấy bức bối trong lòng. Xã hội càng giàu có, thăng tiến bao nhiêu thì càng dễ để cho cái nguồn cội mau chóng bị đơn giản hoá và xếp xuống thứ yếu. Và biết bao người còn trẻ, trong đó có cả tôi dường như cũng đang để mình bị đồng hoá mà không hề biết hoặc giả có biết thì cũng lặng thinh không quẫy đạp làm gì.

    Sức khoẻ của Nội tôi vài tháng sau đó xuống đi nhanh chóng. Nội tôi mất lặng lẽ vào đêm, thanh thản và giản đơn như chính cuộc đời của Nội. Đám tang Nội mưa phùn sụt sùi, lấm len và ướt át. Tôi không chịu được cảnh người ta đưa con người mà mình yêu quý nhất trên đời ấy đi ra giữa cánh đồng vắng vẻ, hoang lạnh và vùi lấp dưới tầng tầng lớp đất mỡ gà sền sệt, dinh dính kia. Trong suốt cả buổi chiều u uẩn, tôi ngồi bệt bên nấm mộ của Nội. Tôi thấy mắt mình ươn ướt, cay xè, vị nồng nồng của lá trầu dường như ngưng lại trong nhang khói vướng vào không gian. Những đám mây vần vũ kéo thành hình đen đặc, lạnh lẽo bao vây để tôi chợt nhận ra rằng: Nội đã mang theo cả một khoảng trời, khoảng mà người ta gọi là nguồn cội, khoảng bình yên, trong trẻo nhất của tâm hồn tôi. Mảnh của kí ức ghép chồng chéo, nhói lên một nỗi đau không thể diễn tả thành lời.
    ***
    Nội mất, cuộc sống của tôi trở nên chênh vênh. Tôi tìm mọi cách để có thể ươm được một nhành trầu lên ban công trước của phòng, nhưng ý định ấy không thực hiện được, phần vì không nhận được sự ủng hộ của mọi người trong gia đình, phần khác vì nhà thành phố thiếu đất và không gian cho cây trầu bám rễ, toả nhánh. Tôi đem một nhành trầu trồng lên khu đất Nội yên nghỉ - những lá trầu xanh ngắt dưới ánh nắng mùa hè rợp một tấm thảm phủ lên mộ. Có những miếng trầu nhai, Nội tôi có lẽ sẽ không buồn.
    Một buổi chiều tháng 9, tôi ra thăm Nội. Từ xa, tôi nhìn thấy bóng của một người con gái. Cô gái trạc chừng 23 tuổi, mái tóc mềm bay loã xoã rủ xuống khuôn mặt tròn trĩnh đang lúi húi têm những lá trầu và xếp vào đĩa. Em để một đĩa trầu lên mộ Nội tôi, còn một nửa đặt lên khu mộ bên cạnh. Em ngồi tựa vào thảm cỏ xanh, nói khe khẽ: “Ngoại à! Ngoại ở đây đừng buồn nhé! Ngoại làm bạn với Nội của anh gì con không biết tên này. Con thấy anh ấy cũng hay ra đây thăm nội của anh ấy lắm. Con đã xin Nội của anh ấy trầu mang về đây cho Ngoại, con xin rồi Ngoại à. Ngoại đừng lo cho con, con sống tốt lắm. Sáng nay, con đã nhận bằng Đại học rồi đấy Ngoại ạ. Rồi con sẽ đi làm, sẽ sống vui vẻ.” Tôi lặng lẽ đứng chờ rồi lặng lẽ đi theo cô gái vào một con ngõ nhỏ đến căn nhà cấp 4 nhỏ bé nép vào thân cây dừa. Lần đầu tiên trong cuộc đời mình, tôi đi mà không biết mình phải làm gì. Cuối cùng, tôi cứ đứng trong góc tường nhìn chăm chăm về ngôi nhà có cô gái, ánh điện hắt leo lét ra gót giầy của tôi những khoảng loang loáng, vô định.
    - Anh gì ơi! Đừng đi, em nhờ!
    Tiếng gọi cất lên phía sau lưng làm tôi giật mình quay lại.
    - Em biết là anh đứng đây lâu rồi, sao anh lại đi theo em?
    Cô gái có đôi mắt mở to và hàng lông mày thẳng tắp nhìn xoáy vào tôi, vẻ vừa tò mò, vừa thân thiện. Tôi hỏi lại:
    - Thế sao em biết anh đi theo mà cứ dẫn anh về nhà?
    - Em không dẫn anh về nhà, em chỉ biết là có người đang đứng trước cửa nhà em. Em ở một mình lâu rồi, nên linh tính nhạy lắm.
    Tôi cười xoà với cô gái, tự nhiên cảm giác gần gũi, thân thiết ngập lên trong tim mình.
    - Em muốn trả lại anh cái này.
    Trong lòng bàn tay nhỏ của cô gái là chiếc cối giã trầu nhỏ của Nội tôi. Tôi thấy tay em run run và tay tôi cũng vậy.
    - Sao em lại có nó?
    - Thế sao anh lại bỏ quên vật mà anh yêu quý nhất? – Em nhìn thẳng vào mắt tôi nói như thể nói với chính mình.
    Em nhìn thấy nó trên mộ của Nội anh vào buổi chiều Nội anh mất; em thấy anh ngồi mãi ở ngoài đó không chịu về. Chắc tại buồn quá nên anh chẳng nhớ gì cả. Anh biết không? Ngoại em lúc sống vất vả lắm. Ngoại đi nhặt giấy vụn nhưng một mực bắt em đi học. Ngoại em chỉ muốn có một cái cối xay trầu thật đẹp, nhưng chẳng bao giờ giám mua. Khi yếu rồi, Ngoại thèm trầu nhưng không ăn được toàn bắt em cắn dập trước. Chỉ cần ngậm thôi, hương trầu cũng làm Ngọai khá hơn. Khi nhìn thấy cối trầu của Nội anh, nước mắt em cứ chảy. Thế là em cất nó. Khi em có thể kiếm ra tiền, sắp có thể phụng dưỡng ngoại thì ngoại đã không còn.



    Tôi nắm lấy bàn tay cô gái – bàn tay mỏng manh và mềm đến lạ, rồi đưa tay vuốt giọt nước mắt rớt trên má em. Tình yêu thương nhiều khi phá vỡ những ranh giới tưởng chừng như không thể vượt qua giữa hai con người xa lạ. Trong giây phút ngắn ngủi ấy, trái tim nhạy cảm của cô gái khiến tôi nhận ra rằng, trong cuộc sống này, tôi không phải là kẻ kì quặc. Tôi đã đúng khi yêu thương và tiếc nuối nguồn cội của mình. Bởi hạnh phúc của một con người có khi chỉ giản đơn là được tìm về nơi mình sinh ra, lớn lên, nơi ôm ấp, chở che mình; và nhận ra con người thật của mình trong đó. Hương trầu đã là một phần của cuộc đời, là dòng máu và là cả tâm hồn của tôi, và của em nữa.
    ***
    Đêm, thành phố dày đặc những ánh sao trời, mát mẻ và khoáng đạt, tôi nắm tay em đi giữa phố đông người.
    - Anh kìa, nới lỏng tay em ra chút nào, anh làm em đau đấy!
    Em nói thế nhưng lại đưa tay kia vòng qua người tôi.
    - Anh đang nghĩ, nếu không có chiếc cối giã trầu của Nội thì chúng ta sẽ thế nào?
    - Hương trầu sẽ giúp em tìm ra anh. Mình sẽ không bao giờ lạc nhau anh ạ.



    Ta không bao giờ có thể yêu nhau khi chưa hiểu được mình là ai, mình từ đâu đến và cần gì? Tôi đã tìm thấy em ở ngay chính nơi mà tôi ngỡ mình đánh mất tất cả. Tình yêu thương đã chiến thắng định mệnh bình thường.
    Tháng 10 này, tôi và em làm đám cưới. Một đám cưới giản đơn nhưng nhất định sẽ có những lá trầu têm hình cánh phượng - những cánh trầu mang một ước mơ bay.

  4. Tớ cảm ơn quyet_tv đã chia sẻ.


  5. #3
    Pooh Avatar của quyet_tv
    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Bài gửi
    992

    Mặc định Re: Anh sẽ lại cưa em nhé !

    YÊU CÓ CẦN PHẢI NÓI ?

    Tác giả : Blogger MeiMei

    Một cô gái nhỏ có tâm hồn trong sáng và mong manh như pha lê

    *********************

    John, anh chàng người Mỹ gốc Hoa đang thơ thẩn với bản nhạc viết dở, bỗng bị cô giáo gọi lại bằng câu hỏi:

    - John, trong giờ học của tôi, bạn có thể ra ngoài nếu bạn không muốn nghe, nhưng nếu bạn đã ngồi trong lớp rồi, hy vọng bạn có thể tập trung vào bài giảng, bạn nói tôi nghe: Thế nào là tĩnh mạch??? Thế nào là gây mê ???

    - Okie, thưa cô, Tĩnh mạch ư? – Một con sông trôi nhẹ nhàng trong sinh mệnh, mãi mãi chỉ hướng về nơi cư ngụ của trái tim.

    Gây mê ưh? – Một khi nó thành họ hàng với thần kinh cảm giác, thì tất cả những lời ngọt ngào của bạn sẽ làm đông cứng những đau đớn của ca mổ kinh hoàng.

    Cả lớp ồ lên kèm theo tràng pháo tay giòn dã, và kể từ đó John đã gây đc thiện cảm với cô giáo của anh.

    John là học sinh lớn tuổi nhất trong lớp, so với các bạn trong lớp, có lẽ anh lớn hơn đến cả gần chục tuổi, lí do anh vào đại học với số tuổi như vậy là vì trước đây anh có làm việc cho gia đình về vài việc lặt vặt, có liên quan đến Y tế, sau này thấy cần có cái bằng để kiếm sống nên anh quay về quê hương của Mẹ, nơi anh sinh ra và lớn lên tại đó chỉ có 8 năm để học tiếp lên đại học.

    Quay lại Trung Quốc sau bao năm xa cách, anh cảm thấy nó xa lạ, phần vì xa nó đến nay đã bao năm rồi, những kí ức tuổi thơ bên sông Trường Giang tuy vẫn còn đó nhưng không đủ để làm anh luyến tiếc khi xa và bồi hồi khi quay lại, phần vì trong anh, có lẽ Mỹ mới là quê hương của anh. Trong người anh mang 2 dòng máu, nên anh thạo cả 2 thứ tiếng, tiếng Hoa của anh phát âm tuy không đc chuẩn nhưng mỗi khi anh phát âm ra câu nào là mọi người đều khen nghe thật ngộ nghĩnh, có chút gì đó bồng bềnh, một chút gì đó tinh nghịch, một chút gì đó bay bổng……

    Trong mắt mọi người trong lớp, John là một đàn anh tuyệt vời, vì mỗi khi trường có tổ chức văn nghệ, John luôn đứng ra lo toan từ đầu đến cuối, bản lĩnh của anh đc thể hiện qua những bản nhạc piano, hay những bản dương cầm, hay những bản ghita mượt mà, êm đềm…. Kết hợp với tính hài hước của anh là những bài thơ tinh nghịch nhưng sâu sắc và trơn tru, bóng bẩy. Một sinh viên Y như anh có đc những bản lĩnh đó, quả thật đáng nể.



    Một buổi chiều ngồi trong lớp tự học, cái lạnh của mùa đông khiến John chỉ muốn ngủ như những chú gấu mèo, co mình trong lớp áo khoác dày cộp, nghe nói hôm nay có tuyết, nhưng hình như chưa rơi. Ngồi bên cạnh cửa sổ, John ngắm những chiếc lá vàng rơi là là trên mặt đất, bảo vệ trường quét hết lớp này đến lớp khác, cây về đông dần dần trơ trụi, nhưng vẫn còn xót lại những chiếc lá chưa muốn lìa cành. John ngẫu hứng lấy máy ảnh và bước ra con đường giữa trường chụp vài kiểu. Phía trước mặt là một bóng dáng có chút gì đó quen thuộc, có chút mơ hồ, có chút không chắc chắn rằng bóng dáng đó đã có 1 thời làm John xao xuyến.

    - Xin lỗi, cảm phiền một chút, tôi đang chụp một bức ảnh…

    - Ồh xin lỗi, tôi không biết ....

    Người con gái quay mặt lại và đi sang một bên để John chụp, John bỗng nhận ra, đó là cô giáo của 2 năm trước, cô giáo đã làm John một thời chăm chỉ để có đc kết quả xuất sắc trong kì thi chọn của trường.

    - Cô Trương....Cô còn nhớ em không?
    John tươi cười và hỏi cô giáo, đôi mắt lóe lên niềm vui hớn hở.
    Cô ngoảnh mặt lại …

    - Em là … … Àh ..... Cô ngập ngừng rồi àh lên một tiếng và đi lại về phía John. – Là John, anh chàng Hoa Kiều, đúng không?

    - Vui quá, cô vẫn còn nhớ em àh? John cười ha hả vì vui sướng

    - Nhớ chứ, John ngày đó thật xuất sắc mà.

    - Cô vẫn dạy ở khu trường này hay sang dạy bên trường mới rồi?
    - Thi thoảng chạy đi chạy lại, lúc thì bên trường cũ, lúc thì bên trường mới, em dạo này học thế nào?
    - Vẫn vậy, thảo nào trường không to mà 2 năm nay không gặp cô đâu cả.
    Cô giáo mỉm cười, vuốt nhẹ mái tóc bị gió thổi làm rối lên một khoảng.
    - Ồh, tuyết rơi rồi, cô có thể chụp với em một kiểu ảnh không?

    John cảm thấy thật vui vẻ vì người con gái đó bỗng dưng lại xuất hiện trong cuộc sống của anh, hàng cây lá vàng trải dài về phía trước mặt cho đến cuối con đường ra khỏi cổng trường, dưới hàng cây này, 2 năm trước cô giáo đã dạy bài thật nhiệt tình cho John, mọi kỷ niệm dường như vẫn là ngày hôm qua .... Tuyết mỗi lúc rơi một nhiều hơn, anh không thấy lạnh mà ngược lại còn thấy nóng trong lớp áo khoác của mình.

    Anh không biết nên diễn tả cảm xúc của mình như thế nào, 2 năm trước, anh thực sự cảm thấy quý mến cô Trương, các giờ học khác anh có thể loay hoay làm thứ này thứ kia, nhưng đến giờ cô Trương, anh chăm chú nghe từng câu từng chữ, và chỉ sợ hết giờ học, anh gây đc sự chú ý của cô bằng những thiện cảm và đã từng mời cô về làm gia sư. Kỳ học kết thúc, anh không còn gặp lại cô nữa.



    Đã bao lần không biết vô tình hay hữu ý, John chỉ đi dạo trong trường, đi khắp nẻo này nẻo kia chỉ để tình cờ bắt gặp đc bóng dáng quen thuộc của cô, nhưng 2 năm nay, John không hề nhìn thấy bóng dáng đó. Những buổi chiều ngồi luyện thêm về Piano làm John có cảm giác xao xuyến, bản nhạc ngày đó John viết dở, vẫn chưa 1 lần chơi cho cô nghe.

    Có được số điện thoại của cô qua thông tin của trường, John hồi hộp gọi điện mời cô đi uống cà phê.

    Ánh mắt John nhìn cô giáo làm cô có vẻ ngại ngùng, cô Trương tuy trẻ tuổi nhưng năng lực lại khá cao, và dường như các cô như cô Trương luôn kén chọn cho người bạn đời của mình. John nghĩ vậy.

    Mỗi lần mời cô đi uống cà phê hay đi dạo đâu đó, cô đều rất tự nhiên như cô giáo với học sinh, thì vốn dĩ John là học sinh của cô mà, một học sinh hơn cả tuổi cô giáo. Mỗi lần John nói ra câu nào trêu cô là cô cười sảng khoái mà duyên dáng, để lộ hàm răng trắng muốt, nhìn cô cười khiến John cảm thấy thật hạnh phúc, muốn ngồi bên cô mãi chỉ để ngắm nhìn nụ cười hạnh phúc đó, nhìn thật lâu, thật kĩ....

    - Dạo này em có vẻ trầm hơn trước, đúng không?

    - Cô thấy em trầm hơn trước àh? Còn nhớ 2 năm trước, cô nói với em rằng: "Yêu, nên dũng cảm nói thật to với người đó" không?
    - Ồh, nhớ chứ, hóa ra dạo này trầm đi là đang yêu rồi nhé, thế đã dũng cảm nói thật to với người đó chưa?

    - Em không đủ dũng cảm để nói thật to với người đó, nếu có thể, em sẽ nói thật khẽ, đủ để khoảng cách giữa cô và em đang ngồi, cô có thể nghe thấy.

    Cô giáo bất ngờ, nhưng vẫn im lặng...

    - Đã từ lâu em không còn lãng mạn như xưa, nhưng giờ đây đôi khi cũng nên lãng mạn một chút, tiếc rằng em không thể phát hiện ra một tế bào nào có thể sản sinh đc thứ gọi là lãng mạn.

    Thôi thì...

    Em bắt đầu bước đi từ một nơi gọi là tủy sống, em mon men theo đôi dây thần kinh mê tẩu, và qua cả lỗ tĩnh mạch cổ để ra khỏi vùng xương che chở não, em đi vòng quanh động mạch dưới xương đòn bên trái, vượt qua chủ động mạch, qua cả phía sau của gốc phổi trái để tới đốt thứ 6 của cột sống ngực trái (nơi trái tim cư ngụ), cuối cùng em cũng tìm thấy trong góc đó luôn tồn tại một thứ gọi là nhớ nhung. Cô thuộc về nỗi nhớ nhung đó.

    Cô chính là nút xoang trong trái tim em, khi cô phẫn nộ là nhịp đập của trái tim em sẽ lạc vị, cô giận hờn là tim em sẽ đập thật nhanh, còn khi cô trầm lặng là tim em ngừng đập, chỉ có phát đánh nhẹ nhàng của cô mới có thể làm nhịp tim em phục hồi, chỉ có dòng điện lưu trong ánh mắt của cô mới có thể làm tim em bớt đập nhanh... Cô luôn nằm trong trái tim em ...

    John nhìn vào mắt cô không chớp, một ánh mắt chất chứa hy vọng rằng cô sẽ hiểu nó. Một ánh mắt nhẹ nhàng xen chút ướt đọng...Cô không nói gì, và khuôn mặt không còn đc tự nhiên như lúc mới đến. Cô xin phép về trước.

    Kể từ đó, cô không còn gặp John nữa, nhưng đôi khi John vẫn bắt gặp bóng dáng của cô, cô đi với 1 người đàn ông khác, và John hiểu ...

    Con đường bỗng trở nên dài thăm thẳm, John bước đi mặc những hạt tuyết rơi trắng áo, vào giữa đông rồi, lá trên cây đã không còn nữa, để cây trơ trụi thành 1 hàng dài băng giá. Có lẽ lá không thể tiếp tục ở trên cây đc nữa, đã đến lúc lá phải dời cành rồi.

    Em bé bên đường nhặt những chiếc lá rơi rồi chạy đến bên John hỏi:
    - Chú ơi, lá lìa cành là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại?

    Trầm lặng 1 lúc John trả lời:

    Lá lìa cành không phải là vì gió cuốn đi, cũng không phải là vì cây không muốn giữ lá lại, mà bởi vì đó là sự trở lại của tự nhiên, nếu như lá muốn tìm một nơi để trở về mà cây vẫn muốn giữ lá ở lại thì đến một ngày nào đó, lá vẫn sẽ héo khô, và vẫn sẽ rơi xuống, thực ra lìa cành cũng là một sự lựa chọn của lá, lá là một đôi cánh không biết bay, còn đôi cánh lại là chiếc lá rơi tự nhiên trong không trung.....
    Lá lìa cành là vì gió cuốn lá đi? Hay là vì cây không giữ lá lại?

    John quay đầu lại, em nhỏ đã bỏ đi từ bao giờ…

    Cô nói: Yêu, nên dũng cảm nói thật to với người đó, nhưng đôi khi, Yêu có nhất thiết phải như thế không?

  6. #4
    Pooh Avatar của quyet_tv
    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Bài gửi
    992

    Mặc định Re: Anh sẽ lại cưa em nhé !

    Blog Việt Phố Cổ

    Gió...


    Hà Nội trong tôi là những sớm bình minh... Những tiếng rao trong veo tan vào sương trong từng con ngõ nhỏ...Cả những đêm khuya khi mùa trở gió... Tiếng rao vẫn ngập ngừng khắc khoải giữa lạnh băng...

    Bến xe bus Đinh Tiên Hoàng.
    Bốn giờ chiều…
    Cạnh bên tôi là một cô gái đứng dựa lưng vào tường, đeo kính cận, má phính và tóc xoăn.
    - Bạn đợi xe bao nhiêu - Tôi hỏi
    - Không
    - Hà Nội hôm nay rất đẹp nhỉ?
    - Ừ!
    - Biết mùa này Hà Nội có hoa gì không?
    - Không.
    - Thế thì ấy không phải người Hà Nội…- Tôi tự nói một mình
    - Hoa gì?
    - Một loại hoa màu trắng…chỉ nở vào tháng ba, rất đẹp, nhưng không phải ai cũng biết ở đâu…Đi xem không?
    - Có.

    Tôi quen cô gái đó như thế! Tôi quên chưa hỏi tên và gọi nàng là Gió…



    Hà Nội, quán café gác 2, 4 giờ 30 phút chiều, hai ngày sau…

    - Thích café không? - Tôi nhắn tin
    - Có!
    - Lên chỗ hôm trước, tớ đợi…
    - Ừ…

    Và chiều hôm đó, tôi và Gió ngồi cạnh nhau, trong tiết trời mưa phùn dấm dẳng của tháng ba
    - Gọi là Phố nhé.
    - Ừ -
    Tôi cười.
    - Hát được không?
    - Có
    - Hát đi, “Cô gái đến từ hôm qua” nhé!

    Tôi hát. Trong sự ồn ã của phố xá dưới kia, trên ban công quán café gác 2, tôi hát. Gió ít nói, chỉ hay cười, má phính rung rung khi Gió cười. Gió chẳng xinh.
    - Thích tớ không...? - Gió cười
    - Hmm…có, một ít!
    - Đừng có yêu đấy nhé!
    - Tại sao…?

    - Tớ chỉ đang đi tìm người yêu cho tớ ngày xưa thôi…
    - Ngày xưa ? – Tôi thắc mắc…
    - Ừ. Ngày xưa…

    Tôi và Gió, những câu chuyện chẳng ra đầu cuối. Tôi đôi lần muốn hỏi Gió ở đâu? Gió là ai? Gió bảo:
    - Đừng cố giữ và tìm Gió, Gió sẽ biến mất đấy!

    Cứ thế, tôi và Gió ở bên cạnh nhau.
    Những buổi chiều Hà Nội, gió mùa, hay mưa phùn. Tôi dắt Gió đi dọc theo phố ba hàng cây vào mê cung phố cổ, những ngõ ngách ngoằn ngoèo, rêu sờn mốc. Tôi chỉ cho Gió ngôi nhà cổ phố Hàng Bạc, ngõ Tạm Thương, ngõ Mã Mây, những cây bàng già nhất, những quán trà đá, café vỉa hè, ô mai Hàng Đường, kem Tràng Tiền, bánh trôi tàu rồi nộm bò khô, sữa chua và cả Hà Nội của tôi nữa.

    Gió thích Hà Nội, Gió bắt tôi đi thật nhiều, chỉ cho Gió thật nhiều như thể vội vàng gom tất cả Hà Nội vào lòng vậy. Tôi không thắc mắc…Ừ! Phố của tôi đẹp thế cơ mà!


    Một buổi chiều, may mắn chiếm được ban công café Đinh.

    - Phố đừng yêu gió nhé! - Gió nhìn tôi, không cười
    - Gió sắp đi đâu à? - Tôi ngoáy cốc bột sắn.
    - Gió mà, phải đi khắp nơi chứ!
    - Có về không?
    - Không biết...
    - Đừng quên Phố nhé! -
    Tôi nhìn vào mắt Gió, màu nâu…không chung thủy.
    - Hứa!
    - Phố hôn nhé…
    - Đừng nuốt mất lưỡi người ta nhé!

    Tôi cười. Một nụ hôn của cacao và bột sắn.


    Hà Nội, mưa phùn…
    - Hôm nay đi đâu nào - Tôi nháy mắt
    - Không phố ạ… - Gió nói.
    - Cảm ơn Phố đã gói ghém Hà Nội giúp cho Gió, đã cho Gió biết Hà Nội đẹp như thế... - Gió không nhìn tôi.
    - Bao giờ Gió đi?
    - Tối nay…
    - Bao giờ về…
    - Tôi buột miệng. Dù không mong câu trả lời…
    - Sẽ lại có một cơn gió mới mà… - Gió cười.
    Mưa bay…và những nụ hôn ướt sũng.
    Gió đi…

    Hà Nội, cafe Đinh....2 tuần sau đó...

    - Cô bé hôm trước gửi con cái này - Bác chủ quán gọi tôi
    - Cô ấy nói gì không bác?
    - Không, nó gửi rồi đi luôn, thấy vội lắm…thế là bác mất một khách quen rồi…, mà cũng tội nghiệp con bé…
    - Khách quen là sao bác?
    - Tôi ngỡ ngàng.
    - Ừ, con bé ở phố cổ, quen quán bác được mấy năm rồi…
    Tôi ngẩn ra. Gió…là người Hà Nội…và có khi còn hiểu Hà Nội hơn tôi…
    - Con bé bị suy thận nặng lắm! Bố mẹ chia tay, nó sang nước ngoài với bà ngoại và chữa bệnh con ạ! - Bác chủ quán trầm ngâm.
    Hà Nội.
    Mưa phùn…


    Và tôi…chưa biết tên của Gió.

  7. #5
    Pooh Avatar của quyet_tv
    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Bài gửi
    992

    Mặc định Re: Anh sẽ lại cưa em nhé !

    Có phải mùa thu giấu em?

    Tác giả : blogger RYK

    “Định nghĩa về Ryk, gồm 2L : lì và liều. Một kẻ luôn yêu cái đẹp, và luôn sẵn sàng yêu đến cháy bỏng một tâm hồn đẹp!”


    "Có phải mùa thu giấu em lâu đến thế
    Để cuối con đường anh kịp nhận ra em..."


    *************
    1. Tôi phóng xe giữa đại lộ. Hàng cây ven đường tải xuống ngọn gió mơn man sau gáy nghe lành lạnh. Tôi rồ ga, ngọn gió vội vã đuổi theo. Và hai chúng tôi cùng chơi trò rượt đuổi trên con đường rộng thênh thang.



    Thu xuất hiện đằng sau cánh cổng. Nhìn thấy cái đầu bù xù dựng đứng lên vì gió của tôi, em nhăn mặt:
    - Anh lại đua tốc độ rồi phải không?
    Tôi nháy mắt, thì thào:
    - Có một ngọn gió heo may đuổi theo anh bé ạ!
    Em chỉ tay lên vòm cây xanh trong vườn:
    - Đêm qua cũng có một cơn gió làm rụng bao nhiêu là lá vàng. Mùa thu đã về rồi đấy, anh thấy không?


    Tôi lắc lắc thân cây gần nhất. Một trận mưa lá rơi lả tả xuống hai chúng tôi. Em nhăn mặt, phụng phịu:

    - Anh này ác ghê! Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng, không nhớ sao?
    Tôi đưa tay gỡ một chiếc lá vương lơ lửng trên tóc em:
    - Lại thơ Olga Berggholz hả cô bé? Tại cái giống cây này đấy chứ, sao mà rụng lá đến khiếp!

    Và tôi quay đi, biết là sau lưng em lại vừa tặng tôi một cái nhăn mặt!

    Em và tôi đã cùng nhau đi qua cả một thời niên thiếu. Em mỏng manh và yếu đuối từ khi còn bé. Còn tôi, một thằng con trai tai quái suốt ngày chọc ghẹo em, lắm khi khiến em phải phát khóc. Vậy mà em chẳng khi nào giận tôi lâu. Có lần, tôi làm em ngã đập đầu xuống đất. Máu rướm thành dòng trên trán em, vậy mà em vẫn níu lấy tay tôi (lúc đó mặt mũi tái mét!) thỏ thẻ:

    - Em không giận anh đâu! Em không giận anh đâu!
    *****
    - Anh nhìn gì thế?
    - Vết sẹo trên trán em. Xấu... dễ sợ!
    Tôi vờ chun chun mũi. Em xịu mặt:
    - Ừ, em làm sao mà xinh bằng chị Quỳnh, chị Vy, chị My của anh được!
    Nhìn cánh mũi em phập phồng, biết là em sắp khóc, tôi vội đến bên:
    - Em đang vẽ cái gì thế, bé?

    - Con đường mùa thu, anh ạ!



    Bức tranh của em thẫm một sắc vàng trầm buồn. Con đường trong đó hiện ra mênh mang, những nhánh cây như những ngón tay gầy guộc đâm thẳng lên nền trời hoàng hôn vàng úa. Tôi bỗng thấy mình lại như đang phóng xe chạy đua với ngọn gió trên đại lộ ban chiều.

    - Cái gì thế này, bé? - Tôi trỏ ngón tay vào những chấm màu nâu sẫm trên thân cây.
    - Những vết sẹo của cây...
    - Giống như sẹo trên trán em ấy hả?

    - Không... - Giọng em bỗng chùng hẳn xuống. Em đưa ngón tay mân mê vết sẹo trên trán, mắt xa xăm - Vết sẹo này có là gì đâu hở anh, có những vết sẹo khác, vô hình nhưng mà làm mình đau hơn nhiều.

    Tôi cúi xuống, nhìn thật lâu vào đôi mắt em:
    - Em biết suy tư từ bao giờ thế?
    Em cuối mặt:
    - Từ lúc anh vô tình...

    Những ngón tay mỏng manh, gầy xanh như một cọng cỏ non của em run rẩy trên đầu gối. Tôi chợt hiểu ra điều em muốn nói, và thấy bối rối như thể lòng mình là một đống rơm mà ai đó vừa bới tung lên:

    Biết nói gì với em bây giờ?
    Ngoài sân, trời không gió mà cây bỗng trút lá.
    2. - Rồi sau đó anh nói gì với Thu? - Phong, cậu thanh niên có đôi mắt to tròn như con gái nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt quả quyết và sáng lấp lánh.
    - Chẳng gì cả. Tôi chỉ bảo là tôi có hẹn với Quỳnh, và tôi phải đi...
    - Anh phải biết là cô ấy yêu anh chứ! - Phong hét lên, khoé miệng mím lại thành một vệt ngang giận dữ.


    Tôi biết chứ. Dù tôi không còn nhớ rõ là mình bắt đầu cảm nhận được tình cảm của em từ khi nào. Có lẽ là từ những chiều chủ nhật, tôi đến và em ùa ra từ sau cánh cổng, hồn nhiên như cỏ non: "Em đợi anh suốt cả ngày dài". Cũng có thể bắt đầu từ cái ngày mẹ em theo dượng em sang Nhật, em ôm lấy tôi và khóc nức nở không thôi trên phi trường: "Giờ em chỉ còn có mỗi mình anh nữa thôi...". Nhưng có lẽ hôm ấy là lần đầu tiên, em thể hiện rõ tình cảm em dành cho tôi như thế.

    "Và anh đã quay đi?"

    Bởi vì thằng con trai ích kỷ và tự mãn trong tôi biết rằng, em sẽ luôn ở bên tôi, dù tôi có hay không câu trả lời cho em. Dù tôi có đi với Quỳnh, với Vy, với My hay bất cứ ai đi nữa, dưới vòm cây xanh mát trong vườn,em vẫn lặng lẽ chờ đợi tôi với cây cọ vẽ và những ngón tay xanh mềm. Và có lẽ bởi vì tôi chưa sẵn sàng cầm những ngón tay mong manh ấy để dắt em vào thế giới của tôi, cái thế giới ồn ào, sôi động và lắm khi trần trụi hơn rất nhiều so với thế giới của em.

    Nhưng tôi không ngờ, đến một ngày nọ, em đã xa tôi mãi mãi...
    *****
    Một bữa chở Quỳnh ra ngoại ô hóng gió, ngang qua nhà em, tôi thao thao kể về ngôi nhà với khu vườn rợp bóng cây và cô em gái nhỏ mê vẽ. Quỳnh nằng nặc đòi tôi chở vào chơi. Nghe tiếng tôi, em ùa ra như mọi khi. Nhưng rồi những ánh sáng trong đôi mắt trong veo của em bỗng nhiên vụt tắt khi em nhìn thấy Quỳnh. Em vẫn dịu dàng trả lời những câu hỏi líu ríu của Quỳnh, nhưng bàn tay cầm cọ thì run rẩy, đường cọ loay hoay hoài trên một mảng màu đã khô nhạt từ lâu.



    "Anh ơi, hay chưa này?". Quỳnh lắc lắc thân cây ở góc vườn. Một trận mưa lá ào xuống. Quỳnh thích thú, cười như nắc nẻ. Nhìn vẻ mặt hớn hở hồn nhiên của Quỳnh, tôi cũng bật cười theo. Sau lưng tôi, đôi vai em dường như đang run rẩy...

    Từ hôm ấy, em không còn chờ tôi dưới vòm cây trong vườn nữa. Chiều chủ nhật sau tôi đến, bà giúp việc bảo em đến Nhà văn hoá. Tôi chạy xe đến Nhà văn hoá, hình dung khuôn mặt rạng rỡ của em khi nhìn thấy tôi như mọi khi. Nhưng lần này, em không chỉ có một mình...



    Bên em là một cậu con trai có đôi mắt to tròn và mái tóc bồng bềnh nghệ sĩ. Em đi ngang qua tôi, lạnh lùng như không nhìn thấy. Lần đầu tiên, tôi có cảm giác hụt hẫng như cắn vào một que kẹo bông xốp mềm. Tôi còn gặp em thêm vài lần nữa, trước cổng trường, ở Viện Mỹ thuật, hoặc khi tôi chạy xe ngang qua và thấy loáng thoáng bóng em trong vườn. Và em, vẫn bên cạnh cậu con trai ấy, vẫn yếu ớt mong manh như thế, nhưng điệu đàng hơn với chiếc mũ len trên đầu. Tôi lao vào những cuộc vui với Quỳnh, với Vy. Để rồi khi mệt rã rời, tôi chỉ muốn chạy đến bên em, để được ngắm những ngón tay cỏ non của em dưới vòm cây đầy gió ấy. Nhưng, tôi đã không đến, dù đôi lúc nhớ em đến tê người...

    3. "Mãi cho đến khi tôi gọi cho anh?". Tôi khe khẽ gật đầu. Phong vùi mái tóc rối của mình vào hai bàn tay. Rồi cậu ngẩng lên, đôi mắt mờ một làn sương mỏng:
    - Anh biết không. Những ngày trên giường bệnh, cô ấy vẫn không thôi nhớ đến anh...
    Hôm ấy là một buổi chiều xám xịt. Tôi phóng xe như điên khi nhận được điện thoại của Phong. Em đang ngủ vùi mê mệt trên giường bệnh khi tôi đến. Tôi nắm những ngón tay gầy guộc của em, xót xa...

    Em mở mắt nhìn tôi, đôi môi tái nhợt, khô nẻ hé ra một nụ cười yếu ớt. Tôi áp đôi bàn tay bé bỏng của em lên má, thì thầm gọi tên em mãi không thôi...



    Đó cũng là lần cuối cùng em mỉm cười với tôi. Em đã bỏ tôi đi vào một buổi chiều gió heo may xơ xác khắp thành phố. Phong trao cho tôi một cuốn sổ bìa xanh: "Thu nhờ tôi gửi cho anh...". Tôi lật cuốn sổ, ngay trang đầu tiên là nét chữ nhỏ nhắn quen thuộc của em với hai câu thơ của Olga Berggholz:

    “Tránh đừng đụng vào cây - mùa lá rụng
    Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi...”

    4. Tôi phóng xe giữa đại lộ. Ngọn gió quen thuộc lại sà xuống, rủ rê tôi chơi trò đuổi bắt. Tôi dừng xe bên đường, ngước nhìn vòm cây xanh lấp lánh những ánh nắng như mắt em đang nhìn tôi tinh nghịch. Tôi thì thầm: "Có em trên đó không Thu?".

    Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi.

  8. #6
    Pooh Avatar của quyet_tv
    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Bài gửi
    992

    Mặc định Re: Anh sẽ lại cưa em nhé !

    Chỉ đơn giản là Last Christmas

    tác giả : Blogger Bảo Nguyên

    Kỷ niệm nhẹ như những cơn gió, nhưng đủ nặng để người ta giật mình khi nó bất chợt ùa về…



    Tuyết rơi! Tôi thong thả đi xuống con hầm cắt ngang qua đường. Tiếng bước chân vang vọng từ đâu tới, hơi thở nào thoang thoảng quanh đây. Cô độc và lạnh lẽo. Lối ra dẫn đến một bến tàu điện đi vào trung tâm thành phố. Dường như người ta đặt nó ở đây chỉ để phục vụ cho việc đi lại của người Việt. Quanh tôi, từng đoàn xe vẫn nối đuôi nhau, im ắng. Ôm lấy những con đường là những cánh đồng cỏ, mênh mông. "Ờ, nghĩ xem tiếp theo thế nào thì hợp lý". Không vội vã như mọi khi, tôi bước đi thật chậm, hít lấy cái lạnh của nước Nga. Tôi giật mình nhận ra, mùa giáng sinh đang ùa tới khắp đại lộ, lung linh, rực rỡ, náo nức… vậy mà hôm nay đầu óc của một thằng như tôi bỗng cảm nhận được những điều này. Và nó làm tôi nhớ tới một người… Tôi phì cười khi nghĩ tới câu chuyện với Bảo An ngày đó, một ngày đúng thời điểm này của 7 năm trước…

    Bảo An là cô bạn học thuở nhỏ của tôi, không quá xinh đẹp nhưng duyên dáng và luôn làm mọi người xung quanh có cảm giác đặc biệt… Một ngày, tôi bất ngờ bị cô giáo chủ nhiệm gọi lên bảng trả bài. Không hiểu sao khi tôi đi ngang qua bàn cô bé, cô bé bỗng nhoẻn miệng cười, nháy mắt tinh nghịch và thì thào với tôi: “Cố lên nhé, cố lên…”, cô bạn lén lút giơ hai ngón tay hình chữ V dưới ngăn bàn, đủ để tôi nhìn thấy… Vài giây thôi, nhưng có điều gì lạ lắm, tôi giật mình như thể vừa tìm thấy điều gì đã mất đi từ lâu. Khuôn mặt rạng rỡ, hồng hào của nàng thân thuộc quá. Nói thế nào nhỉ, vẻ mặt rang ngời ấy của nàng đủ để tôi muốn nhớ mãi, và muốn ngắm nhìn mỗi lúc mệt mỏi…Suốt năm học cuối cấp II, rồi lên cấp III không học cùng trường với nàng nữa nhưng hàng tối đi học thêm về, tôi không thể cưỡng lại được ý muốn rẽ vào ngõ nhà nàng, và đứng đó, nhìn vào cửa sổ nhà nàng, chỉ thế thôi. Nàng không biết rằng tim tôi đã rộn lên bao phen khi thấy nàng cặm cụi bên chiếc đèn vàng, viết lách, suy nghĩ, thi thoảng lại mỉm cười một mình thật đáng yêu. Lúc nào tôi cũng đứng từ xa, dù rất muốn nhưng khi tôi chủ động lại gần nàng thì có thứ ma lực nào đó đẩy tôi xa nàng hơn… Cả hai đều cảm nhận được khoảng cách vô hình ấy mặc dù cả hai đều hiểu có thứ tình cảm mơ hồ, lạ lùng đang đi xa hơn một tình bạn đang rung động của tuổi mới lớn. Tôi và nàng chưa bao giờ gọi đó là tình yêu…Tôi và nàng là hai thế giới quá khác nhau! Nàng cá tính, hồn nhiên như một đứa trẻ, yêu đời, cực kỳ nhạy cảm và luôn chỉn chu trong mọi việc. Còn tôi - một thằng con vào loại hot boy của trường, và như bao thằng con trai hot boy thời ấy, tôi cực kỳ vô tâm, được bố mẹ nuông chiều, may mắn có chút thông minh thì tình lười biếng và ham chơi của tôi đã giết chết nó…

    Tôi trượt sâu vào những cuộc vui vầy vô bổ, học hành sa sút. Tôi bắt đầu biết đến những chỗ không nên đến, chơi với những người không nên chơi… Nàng không hề biết trong tôi luôn có hai con người - mà phần tốt đẹp tôi chỉ dành cho những phút ở gần nàng. Đối diện với nàng, tôi tìm thấy những điều tôi đã đánh mất, tôi được là chính tôi của thời thơ bé, trong vắt, hồn nhiên và náo nức… Nhưng thật tệ hại vì chính cảm giác đó lại làm tôi thấy sợ con người thứ hai đang lấn át và điều khiển cuộc sống của mình! Tôi sợ ở bên tôi, nàng không tìm thấy hạnh phúc, tôi biết nàng cần một cuộc sống hạnh phúc và yên bình, còn tôi, tôi đang trượt dốc, không thể dừng lại được, và tôi quyết định đẩy xa mình khỏi nàng… nhưng!!!


    … 1 tuần nữa là Giáng Sinh, giờ giải lao, sân trường réo rắt tiếng nhạc của ca khúc bất hủ Last Christmas. Hàng chồng quà giáng sinh các học sinh thời đó hay gửi qua nhau qua bưu điện đang chồng chất trong phòng văn thư. Hộp thư của cả 3 khối lớp ních chặt những lá thư rực rỡ sắc đỏ… Vào những ngày này, tôi và cô bạn cùng bàn hay thích ngắm nhìn thiên hạ trao gửi thương yêu cho nhau qua những lá thư, những hộp quà. Chẳng nói ra, nhưng tôi và nó đều thầm mong mình sẽ nhận được điều gì đó vào đêm Noel năm nay. Ngày nào hai đứa cũng háo hức lôi cả tập thư của 3 khối tìm, lật hết chiếc phong bì này tới chiếc phong bì khác, hết cái tên này tới cái tên khác… chẳng có lá nào của mình cả! Chán nản bỏ về lớp, tôi khựng lại…

    Mình có nhìn nhầm không nhỉ, nheo nheo mắt nhìn thật kỹ, không thể tin được là có một chiếc phong bì nhỏ xíu trên hộp bút: một lá thư! Tim đập loạn xạ, tôi biết, đó là thư của Nguyên Phong:“Đi học về rồi mới được mở ra nhé!” – Trời ạ, “Nguyên Phong mà cũng viết được những điều thế này à” … Giữa tôi và Nguyên Phong hình như luôn có một sợi dây tình cảm, không như những người bạn học, chưa phải người yêu, chưa từng đi chơi riêng, chưa từng nắm tay nhau, nhưng có gì đó lạ lắm. Dù tôi là cô gái cực kỳ tự tin nhưng mỗi khi nghe tiếng hay gặp Nguyên Phong là tim tôi lại nhảy nhót, và một chút ấm!Tiết học cuối hôm đó trôi qua như cả thế kỷ, tôi nhấp nhổm, cứ tủm tỉm cười, cất thư vào hộp bút, rồi lại lén lút lấy ra, trống ngực đập điên loạn, chẳng dám bóc vì sợ bị bọn tiểu yêu trong lớp phát hiện…Hết giờ học, tôi đạp xe một mình trên con đường hai hàng cây thân thuộc, dừng xe dưới một tán hoa ban, lục lọi ba lô, cầm bức thư trên tay, hơi run một chút, tôi xé chiếc phong bì nham nhở như sợ ai cướp mất. Chỉ có một dòng chữ thôi: “Đêm Noel tới, Nguyên Phong có điều đặc biệt phải nói với Bảo An…!”Tôi gần như mất hồn, có vui không, có, nhưng… sợ… có lẽ vì tôi quá nhạy cảm và lo xa…Tôi đang là học sinh cuối cấp III, những bài học về chuyện yêu đương sớm tôi đã quá thấm nhuần! Nhưng giữa tôi và Nguyên Phong đã phải là tình yêu chưa? Nếu Noel tới, Nguyên Phong nói cái điều ấy ra thì tôi sẽ phải thế nào?! Không hiểu là lo lắng nhiều hơn hay hồi hộp nhiều hơn mà tim tôi cứ đập loạn xạ. Nếu Nguyên Phong hỏi mình cái điều ấy thì mình sẽ phải làm gì, có quá vội vàng, có quá sớm không? Và tôi cũng chẳng thể hiểu thứ tình cảm này là gì nữa… Nhưng rồi tôi đã tìm được câu trả lời cho mình…

    Giáng sinh năm ấy…Sau bao nhiêu lần đứng từ xa nhìn ngắm Bảo An, sau những đấu tranh tư tưởng… tôi quyết định nói ra tất cả những gì mình ấp ủ suốt 3 năm qua vào đêm Noel năm nay. Tôi chọn vô khối những cây nến nhỏ xinh làm quà tặng nàng, tôi nghĩ, nụ cười và tâm hồn nàng sẽ còn ấm áp và tỏa sáng hơn nữa bên những ngọn nến của tôi… Tối hôm đó, lũ bạn cũ chúng tôi lại tụ họp tổ chức Noel, vờ như chẳng có chuyện gì trước đám bạn cũ, nhưng tôi chưa bao giờ hồi hộp như thế này. Ngồi tán phét với chúng mà mắt tôi không rời khỏi Bảo An. Nàng mặc chiếc áo bông trắng giản dị, hai má hồng hào, môi nàng cong cong ương bướng… Lúc nào Bảo An cũng cho tôi cảm giác dễ chịu, ấm lòng lắm. Buổi họp mặt kết thúc, tôi và Bảo An về cùng một đường, đoạn đường chỉ đủ dài để nói những câu chuyện không đầu không cuối. Trời lạnh lắm, ngoài đường người người đi chơi tấp nập, rực rỡ, hai đứa tôi, hai chiếc xe đạp, hai chiếc mũ đỏ của ông già noel bay bay trên phố đêm giáng sinh.Tôi ngập ngừng, chẳng thốt nên lời, thực ra, tôi vẫn đang đấu tranh tư tưởng:nói hay không nói… Nàng trong sáng, hồn nhiên và đáng yêu lắm, liệu nói những điều này ra, tôi có phá vỡ những điều tuyệt vời nàng đang có, những điều khiến tôi… muốn ngày ngày được bước đi cùng nàng, muốn được làm cười thật hạnh phúc, muốn nàng kéo tôi đứng lên, rời xa những cuộc vui vô độ đã nhấn chìm mình bấy lâu… Nói hay không nói…



    Sắp về tới nhà rồi mà Nguyên Phong cứ nói về những câu chuyện trên lớp cậu ấy. Không lẽ Nguyên Phong đã quên lá thư gửi mình à? Hay Nguyên Phong cố ý “lừa” mình đây? – tôi trộm nghĩ.

    Khi bánh xe đạp của hai đứa dừng trước cửa nhà tôi, hai má tôi bỗng nóng ran, tim tôi đập nhanh, nhanh lắm… Thấy Nguyên Phong ngập ngừng, 17 tuổi, tôi chưa học được thói quen kiên nhẫn, và tôi đánh bạo:

    - À, thế Nguyên Phong bảo có chuyện gì muốn nói với Bảo An vậy?!

    1

    2

    3

    4

    5



    20

    23s im lặng,..

    Ngọn đèn đường vàng xen vào giữa hai chúng tôi, Nguyên Phong nhìn vào sâu thẳm trong mắt tôi. Tôi rùng mình, chớp mắt rồi bỗng thốt lên:

    - Ơ, và điều đó là…

    Tôi lại chớp mắt nhìn Nguyên Phong thật nhanh, tay kéo chiếc mũ noel lệch sang một bên, lắc lắc quả bông trên đỉnh mũ, và cúi mặt xuống vì má tôi đã nóng bừng lên rồi… Chưa bao giờ trông Nguyên Phong ngây thơ như thế, cậu ấy nhìn tôi rất lâu, chẳng nói gì cả, chỉ mỉm cười, hai má lúm đồng tiền lõm sâu xuống, đôi mắt lung linh như hai ngôi sao sáng, một đôi biết cười. Tôi rùng mình, không hiểu vì lạnh hay có cái gì đó lẹt xẹt từ đỉnh đầu tới… tim!




    Tôi không nhớ mình đã đứng đó nhìn nàng bao nhiêu lâu, nhưng xem nàng kìa, rùng mình một cái, hình như nàng đang run, nàng vụng về lắc quả bông trên chóp mũ, đôi mắt cụp lên cụp xuống, hai má đỏ ửng, nàng liếc nhìn tôi rất nhanh… Ánh đèn đường vàng xen vào giữa hai chúng tôi, con đường bỗng vắng, im lặng tới tuyệt đối! Tôi thích điệu bộ của nàng lúc này vô cùng… Bảo An! Giá mà tớ đủ dũng cảm nắm tay cậu, chắc tớ sẽ nói tất cả!!! “… Bảo An! Đừng sợ! Mình sẽ không nói điều ấy đâu! Mình không muốn Bảo An bị ràng buộc vì một thứ tình cảm nào cả. Sẽ thật là ích kỷ nếu mình muốn Bảo An là của riêng mình, sẽ thật ích kỷ khi mình kéo cuộc sống trong veo của An vào thế giới của mình, thế giới mình còn giấu An nhiều lắm! Mỗi khi nhìn An, mình lại thấy cuộc sống của mình tươi đẹp hơn, mình tìm lại chính mình! Nhưng An biết không, điều đó lại khiến mình sợ con người hiện tại của mình, mình đang trượt dài, và trước những giới hạn, mình chỉ cần nghĩ tới nụ cười và ánh mắt của An, như vậy đã quá đủ với mình rồi! An hãy cứ mỉm cười, và đáng yêu như thế… Tớ thích cậu cười!”…

    “24-12-2001, Dear Diary…Cậu ấy chẳng nói gì với mình cả, cậu ấy chỉ nói là có quà tặng mình, và cậu ấy mỉm cười, nụ cười với hai má lúm đồng tiền! Từ sau khoảnh khắc ấy, tim mình không còn loạn nhịp nữa, mình cũng mỉm cười và tặng lại cậu hộp quà mình đã chuẩn bị: hai chiếc cốc gốm cung sinh: Bảo Bình và Bọ Cạp…Mình đang thắp những ngọn nến xinh xắn ấy lên, ánh sáng xanh, bập bùng, vừa gần vừa xa, những ngọn lửa yếu ớt nhưng hai bàn tay lạnh cóng của mình đã ấm lên và hồng hào trở lại….”



    Uể oải xách balô ra khỏi khu chợ. Thế là cũng hết một ngày làm việc. Mệt mỏi và rã rời như bao ngày khác. Mới hơn sáu giờ chiều mà trời đã tối mịt. Đường cao tốc ngập ánh đèn xe. Người người nối đuôi nhau trở về quê đón Giáng sinh. Tôi ngoái đầu nhìn lại nơi mình vừa bước chân ra, một bức tranh đối lập giữa nước Nga hoa lệ này. Một dãy nhà xấu xí, tồi tàn và hiếm hoi ánh sáng trong khu chợ từ thời xưa cải tạo lại, bạn bè và đồng hương của tôi vẫn đang hối hả với nhịp mưu sinh. Tôi đã trải qua nhiều mối tình, nhưng chẳng đi tới đâu, chỉ có một nụ cười “không - phải - là - tình yêu” vẫn đi theo tôi suốt bao nhiêu năm… Con đường tôi trượt dài từ thời phổ thông đã khiến tôi và gia đình phải trả giá, nhưng có một nụ cười đã khiến tôi tiếp tục. Tôi rời xa Hà Nội, tôi ra đi và làm lại tất cả từ đầu. Có thể muộn và chậm hơn bạn bè cùng trang lứa 5 năm, nhưng rồi tôi sẽ đi tới cuối con đường. Tôi bắt xe bus, bỗng nhớ Hà Nội da diết, nhớ tất cả những gì tôi trải qua suốt 7 năm qua …“

    ... Once bitten and twice shyI keep my distanceBut you still catch my eyeTell me babyDo you recognize me?WellIt’s been a yearIt doesn’t surprise meTiếng hát vang lên từ radio của chuyến xe bus, sao tôi bỗng nhớ da diết nụ cười của Bảo An, tôi nhớ lúc Bảo An đứng dưới ngọn đèn vàng, chớp mắt, rùng mình một cái, rồi xoay xoay quả bông trên chop mũ, đôi má ửng hồng… Liệu lúc này, có ai đó nhớ đến tôi?



    Cùng thời điểm, ở Hà Nội…Mùa giáng sinh 2008, Bảo An, cô nàng nhân viên PR đang chuẩn bị cho event đặc biệt mừng giáng sinh của công ty…“Last Christmas…”- Bảo An mỉm cười dừng lại ngón tay trên chồng đĩa khi chọn được bản nhạc ưng ý cho chương trình. Giai điệu bài hát vang lên, tiếng chuông réo rắt, va đập như những kỷ niệm trong gió… Bảo An đang trở về sân trường năm xưa mùa giáng sinh 7 năm trước…Bỗng nhiên, cô rùng mình, xoay xoay chùm chìa khóa trên tay, hai má bỗng ửng hồng, và Bảo An nhớ… một đêm Noel như thế này, dưới ngọn đèn đường mùa đông…

    "Last Christmas

    I gave you my heart

    But the very next day, you gave it away

    This year

    To save me from tears

    I’ll give it to someone special…..”

  9. #7
    Pooh Avatar của quyet_tv
    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Bài gửi
    992

    Mặc định Re: Anh sẽ lại cưa em nhé !

    7 ngày chia tay

    Tác giả : Blogger Gà Đua Xe ^^

    " hồi nhỏ xấu xí , hay nói , hay cười . Lớn lên nói ít , cười nhiều nhưng vẫn xấu "

    **************



    Chúng ta không hợp nhau nữa. - Chia tay đi!


    Em không thể ngờ mọi chuyện thay đổi nhanh đến vậy. Anh thay đổi hay em thay đổi? Em cố gắng để vun đắp tình yêu của chúng ta để rồi bây giờ thì sao hả anh. Em không muốn có một kết thúc như thế. Một tháng nay anh đã không còn nhắn tin cho em thường xuyên với những câu nói ngọt ngào quan tâm đến em như khi ta bắt đầu yêu nhau. Một ngày không nhận được tin nhắn trả lời của anh là một ngày dài… dài lắm trong em, anh có biết?


    Anh không thể ngờ em lại dứt khoát đến thế. "Chia tay đi!" vậy là hết? Là kết thúc tất cả? Em thay đổi nhiều lắm, không còn là cô gái uỷ mị dịu dàng như xưa, em đanh đá hơn và cứng rắn hơn. Nhưng điều đó khiến anh cảm thấy em đang dần ra xa anh. Có lẽ anh thật ích kỷ khi muốn em mãi là cô bé yếu đuối nằm trong vòng tay anh che chở, có thể anh thật tham lam khi muốn em dành thời gian cho anh nhiều hơn, có lẽ anh thật kiêu hãnh khi muốn người níu kéo cuộc tình của chúng ta phải là em.


    Em biết anh thích thể hiện, em biết anh sĩ diện và kiêu hãnh, từ trước đến giờ em luôn làm vừa lòng anh tất cả. Anh không quan tâm đến em, em khóc. Anh đi với một cô bạn khác, em ghen. Anh nói chia tay, em là người níu kéo. Nhưng anh ạ, em đã không còn đủ sức chịu đựng những điều như thế. Và một tháng trước khi chia tay anh đã dạy cho em cách sống một mình không có anh bên cạnh. Em đã quen với điều đó, mạnh mẽ hơn và dứt khoát hơn, em có thể nói chia tay mà không hối hận.


    Bây giờ em đang nghĩ gì? Còn anh… sẽ bắt đầu một cuộc sống không em đây...


    Ngày thứ 1 :



    Anh vẫn đi chơi với đám bạn, anh cười nói vui vẻ như chưa từng xảy ra điều gì. Anh cảm thấy mọi việc vẫn diễn tiến rất bình thường, như một ngày bận rộn và không gặp được em, chỉ thế thôi! Anh tự nghĩ không biết em có đang nhớ đến anh như những ngày trước em nhắn tin hỏi anh đang làm gì không. Không biết em có khóc nhiều như những cuộc cãi vả của chúng ta ngày trước không.

    Ngày thứ 2 :



    Em không buồn nhiều, điều đó làm em thấy lạ, lạ vì sự thay đổi của chính mình. Có lẽ những người bạn thân đã dạy em cách mạnh mẽ như thế, em vẫn hạnh phúc vì em không bị bỏ rơi một mình, những người bạn luôn bên cạnh an ủi và động viên em, chọc em cười và không để em khóc. Hai ngày rồi, mỗi thứ vẫn bình thường thôi, vẫn là những ngày không tin nhắn, không gặp nhau, không một lời hỏi thăm, nó đã quá quen thuộc và em không bị mất thăng bằng khi mọi chuyện diễn ra như thế.

    Ngày thứ 3 :

    Anh cảm nhận cuộc sống của mình đang trống trải và thiếu vắng điều gì đó. Không còn những tin nhắn vào buổi sáng, em chúc anh một ngày mới tốt lành nữa, không còn nhìn thấy em cười và mái tóc em bồng bềnh bay trong gió khi em đứng trước cửa nhà anh, lúc đó em thật đẹp và đáng yêu như một thiên thần. Sao bỗng nhiên anh nhớ em quá, heo con ngốc nghếch của anh ơi.

    Ngày thứ 4 :

    Hôm nay em chạy xe trên những con đường quen thuộc của chúng ta, bao nhiêu kỉ niệm tràn về làm tim em chợt nhói. Em đang phải đối diện với một sự thật mà em từng nghĩ sẽ không thể nào xảy ra như thế. Người ta chở nhau trên xe, nắm tay nhau đi trên đường, hình ảnh đó thật giống với chúng ta, đúng không anh? Phải chăng vì em bướng bỉnh, tình yêu của em chẳng dịu dàng, ngọt ngào, có đôi khi quá ồn ào làm anh mệt mỏi?


    Ngày thứ 5 :
    Anh không thể ép bản thân dừng suy nghĩ về em. Anh đã không chờ đợi được nữa. Anh không thể đối diện với sự thật rằng anh đã mất em, mất mãi mãi?? Sao em vẫn không nhắn tin cho anh? Sao em không biết anh đang mất thăng bằng như thế nào khi em bước ra khỏi cuộc sống của anh quá nhanh? Anh nhớ em và anh muốn được gặp em. Anh muốn nghe giọng nói của em và được ôm em vào lòng. Em có biết em đã làm đảo lộn cuộc sống của anh đến thế nào không? Anh điên lên vì anh biết một điều chắc chắn trong anh: Anh vẫn còn yêu em.. yêu nhiều lắm!

    Ngày thứ 6 :


    Những dòng tin nhắn của anh làm em khó hiểu, và em đã suy nghĩ về anh rất nhiều. Bỗng nhiên em thấy lo lắng cho anh quá. Em biết dù anh có làm điều gì khiến em buồn, em đau, những chuyện ngỡ như không thể tha thứ được, thì em vẫn quan tâm và yêu anh rất nhiều. Dẫu hai chúng ta không đi cùng trên một con đường, em vẫn luôn chúc anh được hạnh phúc. Hãy nói cho em biết, em phải làm gì để anh được hạnh phúc?

    Ngày thứ 7 :


    Xin em đừng chúc anh hạnh phúc, vì em chính là hạnh phúc của đời anh. Anh không thể thiếu em được, em đã chiếm một vị trí quá quan trọng trong trái tim anh rồi. Một lời xin lỗi anh chẳng bao giờ dám nói, bởi anh biết xin lỗi chẳng bao giờ là đủ. Anh vẫn cười, nụ cười em nói rằng thích nhìn để yêu đời và vui vẻ hơn, anh cười để giấu đi nước mắt cho riêng mình.
    ............
    .........
    ..

    - Chúng ta luôn cần có nhau!

    - Anh yêu em
    - Em chưa bao giờ hết yêu anh




    Nếu được trở lại bên nhau, chắc chắn anh sẽ không để mất em một cách vụng dại thêm lần nào nữa. Anh đã biết giá trị thực sự của một điều gì đó khi anh vô tình làm mất nó. Và giờ anh đã biết một điều mà trước khi mất nhau anh đã không biết: Anh yêu em nhiều hơn anh tưởng.

    Bây giờ em mới biết, lời nói đôi khi nói ra thật dễ, nhưng lòng dứt khoát mới khó, và nhiều khi, con người ta chia tay để lại yêu nhau...
    ....

    Kết thúc bảy ngày xa nhau

  10. Tớ cảm ơn quyet_tv đã chia sẻ.


  11. #8
    Pooh Avatar của quyet_tv
    Tham gia ngày
    Oct 2007
    Bài gửi
    992

    Mặc định Re: Anh sẽ lại cưa em nhé !

    Hai chiếc USB

    Blog August Pink: " Hãy yêu những gì mình có , hãy quên những gì không đáng nhớ và hãy nhớ những gì không đáng quên "

    *********************
    1. Sáng nào cũng vậy, trước giờ đi làm, Diệp Thư lại đứng trước gương, cẩn thận đeo vào cổ chiếc USB màu đen, rồi chiếc USB màu xanh, và cuối cùng là chiếc thẻ công chức. Nhiều lần, anh lại bên cô, vòng tay qua eo cô rồi thì thầm “Ai cũng như vợ yêu của anh thì các hàng nữ trang ê sắc ế mất thôi!” “Em dám chắc là họ không ế đâu! Vì làm gì có ai yêu anh như em, làm gì có ai có được hai chiếc USB rất đặc biệt này!...” – Cô cười. Tự tin.

    2. Dạo đó, cô còn làm ở Công ty A. Anh về làm IT cho cơ quan được 1 tháng thì cũng là lúc cô xin chuyển công tác. 1 tháng – thời gian quá ngắn để anh và cô có thể trò chuyện, tiếp xúc với nhau. Xem nào, 4 lần gặp trong cuộc họp giao ban, 1 lần cô nhờ anh cài chương trình diệt vi rus, 1 lần nhờ anh format chiếc USB, và độ 2-3 lần gật đầu chào nhau trong thang máy. Nói chung, cả cô và anh đều mới chỉ biết tên của nhau. À, có cả tuổi nữa. Vì một lần, trong cuộc họp giao ban, anh đã hỏi “Em tốt nghiệp Đại học lâu chưa?” “Dạ! Em ra trường được hơn 6 năm rồi ạ!” “Ơ! Thế thì chị… hơn em 4 tuổi, em xin lỗi nhé! Tại trông chị trẻ quá! Em lại tưởng chị đang tập sự…”.

    3. Cô có thói quen ở lại cơ quan buổi trưa. Tranh thủ lướt web, check mail và chat chit với mấy cô bạn cũng đang “phòng không”. Trưa nay, vừa mở Yahoo messenger, cô đã thấy một nick lạ xin được add. Cô có một nguyên tắc là với những nick có họ tên, cơ quan, cô sẽ add lại. Hình như là Long Tuấn ở Công ty A. Cô vừa accept, nick có tên longtuan_a vội “nhảy” ra:

    -Em chào chị! Chị có nhớ em không?
    -Có, nhớ, rất nhớ! Tuấn phải không?
    -Vâng, là em. Sao hồi đó chị đi mà không nói với em một câu!
    - Thì….
    - Chắc tại thấy em mới vào nên “bỏ qua” chứ gì!
    -Không phải! Hồi đó, chị vội quá nên chỉ kịp chào Giám đốc và các Phó giám đốc. Các trưởng phó phòng chị cũng không kịp chào. Mãi sau này, chị mới đến chơi và chào được. Mà sao em có nick của chị?
    - Bí mật! Mà chị quên em là dân công nghệ thông tin à? Em còn đọc cả blog của chị rồi cơ nhé! Chị của em dạo này trông xinh và trẻ quá! Nhưng nhìn Avatar là em vẫn nhận ra chị Diệp Thư của em.
    - Thế sao bây giờ mới add nick của chị? Một năm rồi còn gì?
    - Hì hì! Chị còn nhớ chiếc USB màu đen chị nhờ em format không? Em vẫn còn cầm đây này. Mấy tháng trước, dọn tủ, em nhìn thấy và bỗng nhớ đến chị. Em chỉ buồn cười vì sự “ngố” của chị. Mỗi cái USB chỉ có một cái đĩa cài riêng. Chị format USB của chị, nhưng chị lại đưa đĩa của anh Toàn cho em, thì làm sao em format được.




    4. Từ hôm đó, trưa nào, Tuấn cũng lên mạng trò chuyện với Diệp Thư. Tuấn kể cô nghe về cơ quan cũ, đồng nghiệp cũ của cô. Tuấn bảo mọi người vẫn tiếc vì ngày đó cô vội vàng quá, dẫu rằng việc gia đình cũng rất quan trọng, nhưng thực sự cô làm ở đó rất tốt, rất hợp. Rồi Tuấn kể cô nghe chuyện gia đình, chuyện riêng của Tuấn… Và bao giờ cũng vậy, cứ mỗi lần chat, Tuấn lại không quên hỏi cô trưa nay ăn gì? Ăn được mấy bát? Có ngon miệng không? Phải ăn nhiều cho khỏe! Sáng chị đi làm có bị tắc đường không? Nhớ đi cẩn thận nhé! Cô thấy vui vì được chia sẻ.

    Tuấn còn kể rằng cậu đang thuê nhà bên Gia Lâm. Một mình nên chỉ toàn cơm bờ cơm bụi. Cô bỗng nảy ra ý định sẽ đến thăm cậu em đồng nghiệp và làm một bữa liên hoan nho nhỏ chiêu đãi Tuấn. Vả lại, cô cũng chưa bao giờ đi xe máy một mình qua cầu Chương Dương. Cô thấy háo hức.

    Biết ý định của cô, Tuấn cũng háo hức không kém :
    -Chị sang em chơi nhé! Tiện thể dọn dẹp cho em với! Chứ nam giới ở một mình cũng luộm thuộm lắm!
    -Mình sẽ làm món gì ăn em nhỉ!
    - Bún sườn chị nhé! Lâu lắm rồi em không được ăn món đó.

    Lời gợi ý của Tuấn thật trúng ý cô. Quả thực, cô cũng đã nghĩ đến món đó. Vừa là sở thích mà cũng là món “tủ” của cô.

    5. Sáng thứ 7, cô dậy sớm đi chợ. Mua nào sườn, dọc mùng, cà chua, hành, ngổ, mùi tàu, sấu, nào mắm, muối, gia vị, dấm, tương ớt…Vậy mà loay hoay một lúc cũng phải hơn 9h sáng cô mới qua được cầu Chương Dương. Xuống Nguyễn Văn Cừ, rẽ trái, đây rồi, ngõ vào nhà Tuấn đây rồi. Cô đừng đầu ngõ, gọi điện cho Tuấn. Cô ngỡ ngàng khi đứng trước mình không phải là một cậu Tuấn đen đen và gầy gầy ngày nào. Trông Tuấn khác quá, trắng và mập hơn trước nhiều. Lại còn rất dí dỏm: “Chà chà, chị gái của em hồi này trông xinh và duyên quá! Ra đường chắc em không nhận ra chị mất. Mà chị mua gì nhiều thế này? Định cho em ăn cả tháng luôn hay sao vậy?”.

    Khi chưa sang nhà Tuấn, cô cứ hình dung ra một căn phòng chắc phải rất bừa bộn. Nhưng không phải, thật gọn gàng, ngăn nắp, sạch sẽ. Mỗi lần cô nhấp nhổm đứng lên định đi làm bếp, Tuấn lại cười “Chị yên tâm, tẹo nữa hai chị em mình cùng làm, loáng một cái là xong thôi mà! Chị cứ ngồi đây để em nói chuyện đã nào!...”. Lúc vào bếp, cô mới thấy những đồ “gia vị” cô mang theo là thừa, nhà Tuấn có đủ hết rồi. Tuấn bảo: “Nhà em cái gì cũng có rồi, nhưng cái quan trọng nhất lại chưa có!” “Hihi, chắc tại em kén quá đấy mà!” “Đâu có, các nàng toàn chê em nghèo thôi à! Chê em ở quê thôi à! Chị xem có em nào giới thiệu cho em chị nhé!” “Ừ, để chị xem. Nhưng chị sợ làm mối lái lắm. Bắn súng không nên phải đền đạn thì chết dở!”. Hai chị em vừa tán gẫu vừa làm bếp. Tiếng cười, tiếng nói vang khắp căn phòng.

    6. Bao cảm giác xốn xang bỗng ùa về khi cô ngồi trước máy tính mỗi buổi trưa, sau hôm gặp lại Tuấn. Không biết vì cô không có anh em trai hay vì một lý do nào khác mà cô luôn mong mỏi được trò chuyện cùng Tuấn, được nấu những món ăn ngon và hợp khẩu vị của cậu em trai.

    - Chị ơi! Hôm chị đến em vui lắm. Chị về, em buồn hẳn. Lâu lắm rồi, em mới có được cái cảm giác ấm cúng, ngon miệng của một bữa ăn tại nhà như thế. – Cô đang mải mê nhớ lại cuộc gặp với Tuấn hôm thứ 7, thì cậu “nhảy” ra chat - Tuần sau chị đến nữa chị nhé! Mà chị đừng đi chợ từ nhà. Sang đây rồi hai chị em mình đi, chị phải hướng dẫn em chọn đồ để sau này nếu vợ có nhờ còn biết chọn chứ!
    - Được rồi! Nhưng theo chị, 1 tháng 1 lần, chị em mình hãy “cải thiện” bữa ăn. Chứ tuần nào cũng cải thiện, chị e là em sẽ chán mất, mà chị cũng hết món “tủ”. Hehe.

    1 tháng sau. Hai chị em nấu món canh riêu cua.
    1 tháng sau đó. Hai chị em làm món bít tết.
    1 tháng sau đó. Chả cá nướng và hành tây tẩm bột

    Bao giờ cũng vậy, cứ ăn trưa xong là Tuấn tranh phần rửa bát. Nghỉ ngơi một lát là cậu lại thong dong cùng cô mỗi người một chiếc xe máy đưa cô về nhà. Tuấn bảo “Em phải đưa chị về đến tận nhà mới yên tâm. Chứ nhỡ có anh nào bắt cóc mất chị của em thì lấy ai nấu món ngon cho em ăn”.

    7. Như mọi lần, đến thứ 7 cuối cùng trong tháng, cô lại sang nhà Tuấn. Lần này hai chị em làm món nem cua bể rán. Rán xong nem, đang nhấc chiếc chảo dầu sang mâm bếp bên cạnh thì cô kêu lên “Ối, chết rùi, chị bị bỏng rồi!” – Cô quên không dùng lót tay. “Có chuyện gì thế chị?” – Tuấn đang đứng đằng sau, vội cầm lấy bàn tay của cô, áp vào mang tai cậu. “Ủa, em làm gì thế?” “Chị ơi! Hồi em bé, em thấy mỗi lần mẹ em bị bỏng nhẹ là mẹ lại đưa tay vào mang tai, sẽ đỡ ngay thôi mà!” “Thế bỏng nặng thì làm sao?” “Thì phải đưa vào mang tai của người khác giới” “Đúng là bài thuốc của em…”.

    Tuấn bỏ tay cô ra khỏi mang tai mình. “Chết thật! Chị bị nặng rồi! Đợi em chạy ù ra hiệu thuốc mua tuyp thuốc bỏng”. Và Tuấn chạy vội đi. Loắng một cái đã thấy về. “Đây rồi, chị để em bôi cho”.

    Nhìn Tuấn cẩn thận cắt đầu tuyp thuốc, cẩn thận lấy bông tăm bôi vào tay cho mình, Diệp Thư cảm động lắm! Rồi Tuấn cẩn thận cắt từng chiếc nem cho cô. “Hay để em xúc cho chị nhé! Nhìn chị xúc tay trái kìa, như em bé tập ăn ý, buồn cười lắm” “Không sao mà, chị làm được mà!” Nhưng miếng nem chưa kịp cho vào mồm thì lại rơi tõm xuống bát, nước chấm bắn tung tóe. Hai chị em cười vang. “Hôm nay dù muốn hay không, chị cũng phải để em đưa về rồi. Không những thế, lại còn phải ngồi sau lưng em nữa. Nếu không, làm sao chị mang xe về được nhà?” – Tuấn cười tinh nghịch.


    8. Chiều thứ hai. Đang lững thững đi bộ ra cổng cơ quan, chợt cô thấy Tuấn đã đứng trước cổng từ bao giờ.



    -Tuấn đi đâu thế này?
    - Thì em đến đưa chị về mà, tay chị chắc còn đau?
    - Chị đi xe ôm cũng được mà!


    - À, em có cái này hay lắm! – Nói rồi, Tuấn rút từ trong cặp ra 2 chiếc USB. Cái đen này là ngày trước chị nhờ em format, chị còn nhớ không? Nó không dùng được nữa, nhưng em gửi lại chị, để chị giữ làm kỷ niệm. Còn cái màu xanh, là em tặng chị đó. Thôi, chị lên xe đi. Tối nay về, nhớ thử hộ em cái màu xanh có dùng được không nhé! Sáng mai cho em biết sớm để em còn đổi.



    Ăn tối, dọn dẹp xong. Cô lên phòng bật máy tính. Đút chiếc USB vào ổ, cô nhấp lệnh “open”. Có 1 file MP3 mang tên “Bucthutinhdautien”. Cô nhấp đúp vào file, từ trong loa, giọng của ca sĩ Tấn Minh vang lên:


    “Khi anh đưa mắt nhìn em qua tấm gương
    Ta đã gặp nhau, bối rối thật lâu
    Đêm nay dường như những ánh mắt muốn đi kiếm tìm nhau.
    Anh muốn nói với em những điều thật lớn lao
    Sẽ luôn ở đây, nơi tim anh, tình yêu bất tận
    Phút giây anh nghẹn lời, vì biết em yêu anh
    Và anh sẽ là người đàn ông của đời em
    Anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ
    …”
    Cô mở thêm file word có tên “guidiepthu”. Ngón tay run run, cô di chuột…


    “Diệp Thư – em của anh!
    Liệu có quá vội vàng khi anh gọi em như vậy? Liệu em có giận khi anh gọi em là “em”. Nhưng quả thật, anh đã rất mến em ngay từ ngày đầu về cơ quan. Anh thực sự ấn tượng bởi sự nhẹ nhàng, và cởi mở của em. Càng ấn tượng hơn khi được trò chuyện với em mỗi buổi trưa ngắn ngủi, được ăn những món ăn do tay em chế biến. Em biết không, chẳng có hôm nào là anh không mong đến buổi trưa để trò chuyện với em. Chẳng có tháng nào là anh không mong đến thứ 7 cuối tháng để được cùng em đi chợ và nấu ăn và đi cùng em trên cây cầu Chương Dương mà em kể “Chưa bao giờ đi một mình qua cầu”. Chẳng đêm nào là anh không vào blog của em để đọc những vần thơ, những câu chuyện của em. Và anh rất thích bài thơ “Nhớ” của em



    “Em chờ anh đến đã lâu
    Sao anh không nói một câu hẹn hò
    Hay là anh đến bất ngờ
    Hay là sẽ chẳng bao giờ gặp em
    Anh ơi có thật anh quên
    Người em bé bỏng ngày đêm đợi chờ
    Một dòng tin nhắn vu vơ
    Tiếng chuông điện thoại thẫn thờ lòng em
    Ngoài kia nắng đổ bên thềm
    Trong này giông bão tim em thật rồi”.
    Cả bài này nữa Diệp Thư ạ!


    Miền nhớ



    “Lâu rồi không thấy anh qua
    Con tim thổn thức chắc là anh quên

    Hoa quỳnh chỉ nở về đêm
    Con tim em nở giữa miền nhớ thương”
    Nhẹ nhàng, tình cảm như chính em vậy!



    Hôm qua lúc em bị bỏng, anh áy náy lắm. Tại anh mà, phải không? Chắc là em đau lắm phải không? Lúc cầm tay em áp vào mang tai anh, anh chỉ sợ em giận, nhưng nếu em giận thì anh cũng đành chấp nhận vì anh sợ em đau. Những lúc nhìn em nấu nướng, anh chỉ ao ước anh và em sẽ là hai nhân vật trong bài hát “Bức thư tình đầu tiên” của nhạc sĩ Đỗ Bảo…”


    Vừa lúc, có tiếng chuông điện thoại. Tuấn gọi.



    - Chào Diệp Thư!
    - Dạ!
    - Em đang làm gì vậy?
    - Em đang nghe bài hát đó
    - Em có thích bài đó không?
    - Bài hát thật hay và ca sĩ hát cũng thật hay
    - Không, ý anh là…
    - Anh à! Em rất thích hai chiếc USB. Đó là món quà thật đặc biệt. Em rất thích và rất bất ngờ!
    - Vậy là em đồng ý rồi phải không?

    5 năm rồi. Nhưng cô vẫn giữ thói quen đeo 2 chiếc USB trên cổ. Thỉnh thoảng anh lại chở cô trên chiếc xe máy, đi một vòng từ cầu Long Biên, xuống đường Ngọc Lâm, qua Nguyễn Văn Cừ và vòng lên cầu Chương Dương. Ngồi sau xe, cô ngân nga hát đoạn cuối bài “Bức thư tình đầu tiên”



    Anh nhớ em
    Anh nhớ em miên man bên trang thư tình gửi đến em
    Bạn đời ơi,

    Anh mơ mỗi sớm tỉnh giấc,
    Mắt anh kiếm tìm,

    Tai anh lắng nghe,

    Môi anh cất tiếng gọi,

    Và vòng tay anh rộng mở đón em vào lòng”.



    Tiếng lách cách của hai chiếc USB chạm vào nhau, tiếng cười, tiếng hát, tiếng nước vỗ bờ đã tạo nên một âm thanh hạnh phúc của anh và cô.



    Đêm 5/9/2008

  12. Tớ cảm ơn quyet_tv đã chia sẻ.


  13. #9
    svBK's Member
    Tham gia ngày
    Jul 2011
    Bài gửi
    41

    Mặc định Re: Anh sẽ lại cưa em nhé !

    hihi.truyện này mình cũng đọc rùi, hay đó mọi người

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. Bí quyết học giỏi tiếng anh
    Gửi bởi Mr Kelvin trong mục English
    Trả lời: 5
    Bài cuối: 26-03-2011, 02:27 AM
  2. For a half in future
    Gửi bởi denial trong mục Tình bạn - Tình yêu
    Trả lời: 3
    Bài cuối: 28-10-2010, 01:29 PM
  3. Đi lạc vào thế giới của anh
    Gửi bởi Mr Kelvin trong mục Tình bạn - Tình yêu
    Trả lời: 13
    Bài cuối: 10-07-2010, 10:25 PM
  4. Anh đã trở về
    Gửi bởi meobachan trong mục Truyện ngắn
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 30-05-2010, 07:52 PM
  5. Xin hãy yêu em trong 1 ngày thôi anh nhé...!!!
    Gửi bởi quachthuan trong mục Tình bạn - Tình yêu
    Trả lời: 1
    Bài cuối: 12-05-2010, 11:41 PM

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube