User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 12 CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 14

Chủ đề: Đi lạc vào thế giới của anh

  1. #1
    Love[4]Ever Avatar của Mr Kelvin
    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Bài gửi
    855

    Mặc định Đi lạc vào thế giới của anh

    series lovestory từ 24h.com.vn
    phần 1
    Mèo nhỏ
    Tin nhắn của nàng được gửi đến trong một buổi sáng bất chợt khiến tôi gác lại hết công việc bay ngay ra Hà Nội giữa mùa đông.

    Thành phố chìm trong mưa, từng mái nhà nâu xám cũ ngả màu dưới tán bàng gầy gò trơ trụi. Mẹ tôi hỏi: “Con ra đây hẳn chứ?”. Tôi lắc đầu buồn bã: “Con không biết”.
    Tôi cứ đi đi về về thế, có lúc muốn ở lâu hơn, nhưng rồi lại ra đi, chẳng phải vì tôi không tha thiết. Có lẽ tôi quá yếu đuối để ở lại, gặm nhấm cảm giác của một người trót đánh mất tình yêu mà càng cố gắng đi tìm càng thất bại ê chề. Sau cuộc hôn nhân kéo dài gần một năm đã đổ vỡ của tôi, mẹ tôi xót thương, nhờ người mai mối nhưng tôi từ chối. Không thể chịu nổi cuộc sống luẩn quẩn trong nỗi thất vọng xót xa vì không hiểu tại sao nàng, người từng được gọi là vợ tôi ấy, lại có thể dửng dưng nói lời chia tay đến thế. Tôi chuyển công tác vào Sài Gòn, trả lại bầu trời tự do cho nàng mà không hề van xin níu kéo . Nhưng rồi tưởng như tôi có thể quên được nàng đi, thì nàng lại nhắn cho tôi: “Anh đang ở đâu?”
    Không kìm được lòng mình, tôi quyết định tìm kiếm nàng. Mặc cho mẹ tôi khuyên ngăn kèm theo bao giọt nước mắt uất ức. Tôi chạy xe đến khu chung cư cao tầng, căn hộ nơi tôi và nàng đã quấn quít với bao kỷ niệm của những ngày đầu tiên. Tôi đưa tay bấm chuông, một lúc lâu nàng mới đi ra, tóc tai bù xù, váy áo xộc xệch nhưng trong mắt tôi nàng vẫn đầy quyến rũ, cảm giác của tôi lúc ấy là muốn ôm lấy nàng ngay lập tức. Thiếu chút nữa... Nhưng ánh mắt lạnh lùng vốn dĩ của nàng khi ngước lên nhìn tôi đã ngăn tôi làm điều đó.
    - Anh đấy à?
    - Em khoẻ chứ?
    - Em bình thường.
    Tôi bước vào nhà và không cởi giầy. Nàng đứng khoanh tay ở góc nhà nhìn tôi, vừa dè chừng vừa sợ sệt. Tôi bặm môi xem ti vi, tay cầm remote bấm hết kênh này đến kênh khác.Tôi ngừng lâu hơn ở trận bóng đá ngoại hạng Anh, nhưng tôi không đủ tập trung theo dõi, tôi biết rõ trong hoàn cảnh này tôi không thể tập trung sáng suốt làm một điều gì. Nàng luôn khiến tôi mất bình tĩnh, ngay cả khi tôi đưa nhẫn cưới vào tay nàng sau mối tình sét đánh và cả khi tôi ký vào đơn xin ly hôn.
    Còn nàng thì luôn bình tĩnh, bình tĩnh một cách ngây thơ. Nàng bắt đầu tiến đến gần tôi và ngồi xuống, tôi cảm thấy vạt áo của nàng khẽ chạm vào vai tôi khiến tôi hơi gai người. Đèn điện sáng trưng khiến chúng tôi có thể soi rõ vào gương mặt nhau. Tôi e hèm lấy giọng rồi nói bâng quơ:
    - Lạnh nhỉ!
    - Vâng!
    Nàng đi vào phòng ngủ rồi mang ra một chiếc khăn quàng cổ, đưa cho tôi, tôi vẫn nhớ đây là chiếc khăn nàng đan tặng cho tôi nhưng tôi không mang đi. Tôi ngồi im, để mặc cho nàng quấn cẩn thận chiếc khăn quanh cổ mình, tôi như nghe rõ hơi thở của nàng nóng ấm bên tai tôi. Nàng pha trà gừng bắt tôi uống. Tôi muốn hỏi nàng rất nhiều, rằng tại sao nàng lại muốn xa tôi, không phải là vì tôi và nàng không hợp nhau như lý do nàng đã đưa ra đấy chứ. Và tại sao nàng lại vẫn nhớ đến tôi, sau khi nàng nằng nặc đòi chia tay, và tại sao nàng vẫn còn có thể hỏi tôi rằng: “Anh đang ở đâu?”.
    Nhưng tôi im lặng. Khi tôi thấy tay tôi run rẩy trong tay nàng. Người đàn bà này từng được gọi là vợ tôi. Tôi ngửi thấy làn tóc thơm mùi hoa hồng của nàng, mùi vị cũ kỹ, đôi vai gầy, mắt to trong veo, khoé miệng nũng nịu trẻ con hay hờn dỗi, khắp thế giới này hàng triệu phụ nữ không ai giống như nàng cả.
    - Em vẫn thế, không thay đổi!
    Tôi thì thầm một cách dịu dàng.
    Anh cũng vậy. Nàng nhoẻn miệng cười, nàng đã qua cơn bối rối trước sự xuất hiện đường đột của tôi. Chúng tôi dựa sát vào nhau, thân thể nàng mềm mại co cụm lại như một con mèo.



    Nàng thuộc về những giấc mơ ngọt ngào của cuộc sống
    - Anh có biết tại sao em xa anh không?
    - Không, nói cho anh biết đi nào…
    Nàng ôm choàng lấy cổ tôi, thỏ thẻ:
    - Anh có yêu em không?
    - Có
    - Vậy tại sao anh hay đi làm về muộn? Anh hay đi uống rượu? Anh hay đi ngủ sớm? Anh không tặng hoa cho em như trước? Anh không trò chuyện cùng em? Anh không ăn cơm tối với em?Anh không đi uống cà phê với em nữa?
    Trời, bất kỳ người đàn ông nào sau hôn nhân chẳng thế. Suýt nữa thì tôi bật cười. Tôi định cãi, nhưng nhìn nàng âu yếm tôi chỉ biết gật đầu. Rằng anh đã sai rồi, anh đã vô tâm khiến em bị tổn thương, anh hứa sẽ không bao gìờ làm thế nữa đâu.
    Tôi hôn nàng thật khẽ, gương mặt kiêu kỳ của nàng như mơ ngủ, mắt khép lại lãng đãng, chiếc váy của nàng tuột khỏi tay tôi. Chúng tôi quay cuồng với nhau ngay trên chiếc ghế sofa, đã quá lâu rồi, nàng thật sự nồng nàn không tưởng nổi. “Em thích anh như thế này cơ". Được rồi, một khi em thích, anh sẽ không từ chối đâu.
    Nàng ngả đầu vào vai tôi, như đôi tình nhân.Tôi thư thái châm thuốc và kiếm cái gạt tàn, bỗng nhiên tôi nhìn thấy trong đó những đầu mẩu thuốc lá mới hút được vứt vương ***. Tôi biết rất rõ sự nữ tính nơi nàng, nàng không bao giờ hút thuốc, một người đàn ông nào đó vừa đi khỏi đây. Anh ta đã hút.
    Anh ta đã ngồi đây, chỗ này. Nơi chúng tôi vừa làm tình với nhau. Tôi nhìn lên bàn, một bó hoa hồng đỏ rực rỡ cắm trong chiếc bình màu xanh sang trọng. Anh ta hẳn đã tặng nó cho nàng.
    - Ai vừa ở đây thế? Tôi đi thẳng vào vấn đề
    - Một người bạn của em. Nhưng em và anh ấy không có gì với nhau cả. Nàng trở nên hốt hoảng.
    Thật tội nghiệp, tôi đâu có quyền oán trách gì, vì nàng đã tự do theo đúng nghĩa với tôi, và như thế, nàng muốn làm gì thì làm. Con mèo nhỏ. Nàng không thuộc về tôi, nàng chẳng thuộc về riêng ai hết…
    - Nhưng thực sự thi em cũng có tình cảm với người ấy chứ?
    - Anh ta rất quan tâm đến em.
    - Anh ta tặng hoa cho em? Anh ta trò chuyện với em? Anh ta ăn tối với em? Anh ta đi uống cà phê và…
    Nàng im lặng
    Một phút trôi đi.
    Tôi từ từ đứng dậy
    Anh sao thế? Nàng trở nên van vỉ. Em thực sự không có gì với anh ta. Em xin thề. Em xin lỗi đã làm cho anh giận dữ. Anh, hãy nói gì đi chứ? Nàng kêu lên.
    Tôi đi thật nhanh ra khỏi căn phòng của nàng, Không ngoảnh lại. Vì tôi biết chỉ chậm trễ chút nữa là tôi sẽ lại mềm lòng. Lòng nặng trĩu, tôi hình dung cảnh nàng khóc một mình trong đêm. Chắc nàng không bao giờ biết đươc lý do tại sao tôi lại ra đi. Không hẳn là tôi đã ghen với bất kỳ người đàn ông xa lạ nào tìm đến nàng trong những ngày tháng qua, mà tôi chỉ cảm thấy giữa chúng tôi không thể nào hàn gắn được nữa. Bởi vì, trong phút giây cùng cực của tuyệt vọng, tôi đã kịp nhận ra nàng chỉ là con mèo nhỏ cần được cưng chiều, che chở. Nàng thuộc về những giấc mơ ngọt ngào của cuộc sống, những khoảnh khắc lãng mạn thánh thiện mà tôi, một người đàn ông bình thường theo đúng nghĩa không thể nào đem lại. Ngay cả hôn nhân, đối với nàng cũng chỉ là một cuộc vui. Nàng sẽ không hạnh phúc khi sống bên tôi. Tôi và sự trần trụi của tôi sẽ khiến nàng bất hạnh. Rồi nàng sẽ lại rời xa tôi đi tìm những giây phút bềnh bồng khác. Và tôi sẽ lại khổ đau, cho dù tình yêu tôi dành cho nàng không bao giờ thay đổi, cho dù khắp thế giới này hàng triệu phụ nữ không ai có thể giống như nàng, con mèo nhỏ của tôi.
    Nhưng làm sao tôi nói cho nàng hiểu bây giờ?

  2. Có 4 thành viên cảm ơn bài viết của Mr Kelvin có chất lượng:


  3. #2
    Love[4]Ever Avatar của Mr Kelvin
    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Bài gửi
    855

    Mặc định Re: Đi lạc vào thế giới của anh

    phần 2.

    Túp lều bé bỏng

    Lúc bấy giờ tôi đang ở trong một túp lều nằm chênh vênh bên cạnh ngọn đồi trọc đã gần như được san bằng. Cảnh vật xung quanh im ắng, xa xăm có tiếng chim chuyền cành kêu những tiếng hốt hoảng, gió thổi mạnh hơn khiến tôi cảm thấy tủi thân, tôi vừa chạy trốn La Phương, người yêu của tôi.

    Chúng tôi vừa cãi cọ một chuyện rất đơn giản về màu sắc, tôi thích màu đen huyền bí còn La Phương thích màu đỏ rực rỡ, điều đó suy ra anh luôn thích thể hiện mình với tôi và bạn bè tôi. Tôi cố gắng thuyết phục La Phương rằng cái khăn đen tuyền choàng trên cổ rất hợp với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt luôn mở to rụt rè của tôi, nhưng anh bảo rằng trông tôi như một con quạ già nua tăm tối với giọng đầy khinh miệt. Vậy mà anh vừa hôn tôi rất mãnh liệt, dưới trảng cỏ đầu đông đã ngả màu mà chúng tôi vừa giẫm lên.

    Tôi vừa mếu máo, vừa gào lên: “Mặc kệ em, anh thật tồi tệ!”, khi La Phương sải những bước chân dài lên con dốc phía trước. Anh cố tình bỏ tôi ở lại, hoặc anh nghĩ tôi sẽ cố gắng mà loi choi chạy theo anh hay sao? Ồ không, tôi chưa có ý định đó, tôi ngồi bệt xuống. Một phút sau tôi chỉ nhìn thấy chấm xanh xanh chiếc ba lô của La Phương mất hút trong tầm mắt.

    Tôi quay đầu lại, tính sẽ đợi anh ở con đường mòn, chỗ mà chúng tôi bắt đầu xuất phát; những búi cỏ may dính nhằng gấu quần đâm vào thịt da tôi rát ngứa; tôi không mang gì theo ngoài chiếc điện thoại đã hết sạch pin. Bước hụt mấy lần, chán nản với những hố đất lỗ chỗ khắp nơi mà chúng sẽ khiến tôi ngã khuỵu bất kì lúc nào. Tôi thở dốc, nhìn quanh, tịnh không có một bóng người, bao trùm là những rặng cây xanh mướt rậm rạp. Bặm môi dấn từng bước theo lối mòn, một vài nấm mồ hoang hiện ra, không sợ ma nhưng tôi hơi hoang mang, khi nãy tôi và La Phương không hề thấy khung cảnh này, vậy thì tôi đang ở đâu thế nhỉ?

    Tôi bắt đầu có cảm giác đang lạc đường. Có thể với người khác, người ta sẽ la toáng lên, hu hu khóc vì trơ trọi, tôi thì không. Tôi mím môi ngồi xuống nghỉ ngơi, khẽ dựa đầu vào một nấm mồ lơ thơ vài bông hoa dại tím nhạt tỏa ra mùi nồng ngai ngái. Làm cách nào để gặp được La Phương bây giờ? Và nếu không tìm được anh, làm cách nào trở về thành phố? Tôi không có trí nhớ tốt, ngay từ bé đã có lần tôi phải vào bệnh viện chuyên khoa thần kinh để khám. La Phương cũng hiểu tôi rất rõ, vậy mà anh bỏ tôi lại thế này. Có thật là anh đã muốn bỏ rơi tôi cho biết mặt hay không?

    Trời về chiều càng lạnh, tôi vùng vằng vứt chiếc khăn quàng cổ xuống đất. Vì nó mà tôi nên nông nỗi này đây. Đảo mắt một lượt, tôi thấy cách chỗ tôi đứng không xa có một túp lều nhỏ phát ra chút ánh sáng le lói. Nơi đó có người. Ai đó sẽ giúp tôi trong tình cảnh này. Tôi vừa đi vừa chạy về hướng đó mải miết. Chạy mãi, chạy mãi vẫn không tới được, túp lều đó thật sự ở rất xa tôi, tôi thở dốc, lúc này hoàng hôn đã buông xuống bao trùm những hàng cây.



    Sau đêm đó, chúng tôi chia tay nhau....

    Không được khóc, thật lòng là tôi không hề muốn khóc. Xen lẫn chút lo âu là cảm giác thôi thúc được khám phá thế giới mênh mông hoang vu quanh mình. Tôi xắn quần lên tiếp tục bước những bước dài. Tim đập thình thịch trong lồng ngực, tôi phát hiện có một lối đi hơi vòng vèo trước mặt đã được phát quang. Có thể chủ nhân của túp lều đã dọn nó. Tôi men theo lối đó mà đi.

    Cuối cùng cũng đến được túp lều, tôi hân hoan lại gần ngắm nghía, túp lều rộng rãi và được dựng bằng những thanh gỗ nâu chắc chắn. Đẩy cánh cửa cọt kẹt khép hờ, tôi ghé mắt vào, thấy ba ngọn đèn cầy quên tắt đặt ngay ngắn trên một cái giá được dựng lên bằng những thanh sắt gỉ, từng bó củi khô xếp gọn ghẽ trong góc lều, ngay cạnh đó là tấm phản hẹp khá sạch sẽ. Mùi hương trầm từ đâu phảng phất khiến tôi hoảng hốt chạy biến ra ngoài, trời tối mất rồi, đã hết cách.

    Tôi dang hai tay ra thu hết sức lực hét to: “Phương ơi! Phương ơi!”, dù tôi biết chắc anh không nghe thấy. Anh đang ở đâu, ở góc nào? Anh đang nghĩ gì thế? Anh có kiếm tìm tôi không? Hay anh đã về thành phố và yên ổn trong căn phòng ấm áp của anh mất rồi? Tôi nằm xuống suy nghĩ vẩn vơ một lúc, cái lạnh điên cuồng khiến tôi nhổm dậy, lôi mấy thanh củi bạch đàn chất thành một đống nhỏ, những ngọn lửa tinh nghịch nhảy nhót múa lượn trong mắt tôi. Tưởng tượng đi nào, có cô gái nhỏ mặc áo măng tô ngồi chống cằm bên đống lửa trong túp lều xinh giữa khu rừng mùa đông, thật là lãng mạn, chỉ tiếc là không có tuyết.

    Ước gì bỗng nhiên tuyết sẽ rơi xuống phủ trắng túp lều này. Tôi thò đầu qua ô cửa bé tí thấy vài hạt mưa táp vào lạnh buốt. Tôi hơ tay cho ấm rồi áp lên má mình, lửa nóng ran xua tan cơn giá rét, mí mắt díp lại, tôi nằm xuống mơ màng thiếp đi lúc nào không hay. Tôi mơ thấy gương mặt La Phương hiện ra với nụ cười sáng rỡ, đôi mắt một mí của anh tinh nghịch nhìn tôi, đôi tay anh choàng qua vai tôi, bàn tay mềm mại vuốt ve thân thể và áp môi vào tai tôi thì thào. Tôi xấu hổ rúc đầu vào ngực anh giấu đi những giọt nước mắt trong veo vì tủi thân mãi mới được gặp. Tình yêu ngọt ngào như cái chạm môi, trong suốt như sương ban mai.

    Giữa lúc tôi đang mơ màng thì một tiếng động bất ngờ phát ra từ phía ngoài, tôi bật dậy nghe ngóng. Tiếng đập cửa bằng tay ngày càng dữ dội. Chủ nhân của túp lều hay một người nào đó cũng lạc đường như tôi? Đàn ông hay đàn bà? Tôi bặm môi nghĩ trước sau, gì mình cũng phải mở cửa, nhưng tạm thời trì hoãn xem sao. Tôi dựng cao cổ áo, ho một tiếng trấn tĩnh rồi đưa tay đẩy cửa, một bóng người ướt sũng, bùn đất nhầy nhụa run lẩy bẩy hiện ra.
    Tôi sửng sốt nhận ra đó là La Phương.

    Anh nhìn tôi, hơi ngỡ ngàng rồi nhanh chóng đảo mắt khắp lượt trong căn lều chỉ thấy mình tôi:“Làm cách nào mà anh tìm thấy em vậy?”. Tôi mừng cuống lên, bíu chặt lấy vai anh. Mặt tái mét, La Phương mở ba lô, lôi ra chiếc khăn quàng màu đen dính đầy bùn đất, miệng lắp bắp: “Nếu không có nó, tôi đã có thể chết vì đi kiếm tìm cô, nghe rõ chưa? Đồ ngốc! Đứng dậy, đứng dậy mau lên. Về nhà mau!”

    “Không, em không muốn về, em muốn ở lại cơ…” - Tôi giãy nảy. La Phương trợn tròn mắt giận dữ khiến tôi co rúm lại. “Anh Phương, ở lại đây với em đi, ở đây thật tuyệt biết bao. Em thích thế.” Tôi muốn nói với La Phương, muốn nói thật nhiều nhưng cổ họng tôi nghẹn lại, mắt ầng ậng nước, tuyệt vọng nhìn La Phương điên cuồng giơ chân hất tung đống củi, than cháy xèo xèo bắn ra tung tóe vỡ vụn. Vừa túm cổ vừa lôi xềnh xệch, mặc kệ tôi thi thoảng hét lên vì đau, bằng cách nào đó rất nhanh, nửa tiếng sau La Phương đã đưa tôi về lại chỗ chúng tôi gửi xe và không nói không rằng chở tôi về thành phố ngay lập tức.

    Sau đêm đó, chúng tôi chia tay nhau. Thật buồn. Tôi đã không bao giờ có dịp trở lại căn lều đó, dù thi thoảng nó vẫn hiện ra trong những giấc mơ tuyệt đẹp của tôi. Lạ thay tôi vẫn mơ thấy gương mặt La Phương dịu dàng ghé sát tai tôi nói những lời yêu thương và tôi khó kiềm chế nổi khép mắt hôn anh đắm đuối. Anh đã ở lại cùng tôi suốt đêm dài, sưởi ấm bằng vòng tay và ngủ cùng tôi trong túp lều bé bỏng giữa mùa đông ngập tràn bông tuyết trắng. Cuối cùng túp lều bé bỏng ấy đã hiện ra cùng với chàng hoàng tử và cô bé Lọ Lem, như một điều kì diệu, chứ không phải chỉ ẩn náu bên trong những trang cổ tích xa xưa tôi vẫn đọc và ước ao như ngày còn thơ bé.
    Lần sửa cuối bởi Mr Kelvin; 01-06-2010 lúc 05:18 PM

  4. #3
    Love[4]Ever Avatar của Mr Kelvin
    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Bài gửi
    855

    Mặc định Re: Đi lạc vào thế giới của anh

    phần 3
    Kết thúc vào buổi sáng

    Cô soi gương thật kỹ, môi mím lại, tóc ướt sũng rủ xuống khuôn ngực gầy và trắng, mùi sữa tắm dịu dàng trên làn da, cô kéo chiếc khăn tắm lên quấn hờ một vòng rồi bước ra ngoài.

    Cô không nhìn thấy anh, chỉ thấy vài cuốn tạp chí về kiến trúc vương *** trên giường. Nơi chiếc gối anh và cô gối đầu chung chai nước hoa của anh nằm gọn đó, còn thoang thoảng hương vây quanh. Chai nước hoa cô mua cho anh nhân dịp cuốn sách thứ ba của cô xuất bản. Cô đã ngần ngừ mãi ở quầy mỹ phẩm tại trung tâm thương mại để thử mùi từng loại một, tự hỏi không biết anh sẽ hợp với loại nào. Dù cô biết chẳng cần nước hoa. Sự gợi cảm nơi anh cũng đủ khiến cô xao động. Cuối cùng, cô chọn Hugo Boss, cô nghĩ anh sẽ thích bởi nó ẩm và nồng nàn.

    Cô chuyển vào Sài Gòn cho anh theo đường bưu điện và quả thật anh đã rất bất ngờ, anh gọi điện cho cô, vừa nói vừa cười, rằng tại sao cô luôn khiến anh phải ngạc nhiên đến thế, rằng cô thật là tinh tế, cô luôn thích gây bất ngờ cho người đàn ông cô yêu. Hôm nay nó đã ở đây, sóng sánh đầy ắp từng giọt thấm trên da thịt, trên tóc anh. Anh đã không dùng nó khi thiếu vắng cô, anh chỉ dùng khi anh ở bên cô.

    Cô vừa nằm ngả xuống, úp mặt xuống gối đã thấy những ngón tay anh mơn trớn ngay sau lưng, kịp thời, từ lúc nào một cách chủ ý anh đứng nép vào tường chứng kiến cô ngơ ngác đi ra và từ từ dấn từng bước một theo sau lưng cô, bất ngờ và làm cho cô thấy tràn đầy xúc cảm. Anh hôn cô từ cổ và không nhìn thấy đôi mắt cô khép hờ. “Thôi nào quay lại đây đi, anh năn nỉ đấy!”. Cô lắc đầu nguầy nguậy, anh kéo cánh tay cô khiến chiếc khăn tắm tuột xuống, và lúc này thì lạ thay cô không còn xấu hổ.

    Cô sẽ nhớ mãi những khoảnh khắc, khi môi anh run run mềm mại áp chặt môi cô, thì thào những câu chỉ một mình anh hiểu, và lúc đó cô dang đôi bàn tay níu anh về phía mình. Thân thể cô căng phồng như một trái bóng.

    Cô có vài đêm quấn quýt bên anh, và đây là lần thứ hai, với người đàn ông được gọi là nhân tình, vì anh đã có vợ, được nhìn thấy anh đi lại trong căn phòng ấm áp rất nhiều hoa, nghe anh nói những câu chuyện lạ lùng, mỗi câu chuyện của anh đều lạ lùng. Cô thường rủ anh đi bộ xung quanh bất kỳ cái hồ nào đó trong thành phố và bảo với anh rằng khi anh đi khỏi nơi này, em vẫn một mình đi dạo và cảm thấy rất buồn, em hay dừng lại ở một chiếc ghế đá nào đó, đọc vài trang sách, nhìn những đôi trai gái nắm tay nhau thật chặt nhưng tự nhủ rồi mình sẽ vượt qua. Lúc đó em thấy bàn tay em rất lạnh, những ngón tay lạnh buốt thèm nhúng xuống nước ấm và cảm giác bắt đầu được xoa dịu sẽ lan tỏa khiến em nguôi ngoai phần nào.




    Cô sẽ nhớ mãi những khoảnh khắc, khi môi anh run run mềm mại áp chặt môi cô

    Chỉ cần cô nói đến đó anh gọi taxi ngay lập tức. “Chúng ta phải đi thôi”. “Ngay bây giờ sao?”. “Đúng rồi, ngay bây giờ!”, anh trở nên cuống quýt.

    Bất kể cô hét ầm lên là cô chỉ muốn nằm trong chăn nghe nhạc mà thôi, anh cũng kéo cô bằng được ra khỏi phòng.

    Cô nhủ thầm cô còn cả cuộc đời dành cho anh nên cô còn có thể trì hoãn được.

    Rồi đến lúc...

    Anh tạm biệt cô, không kịp nhìn cô khóc một mình, anh thức dậy từ rất sớm và kéo vali thật khẽ, không quên ôm chầm lấy cô, cô nghe tiếng giày của anh xa dần xa dần và nước mắt cô rơi xuống, những giọt nước trong vắt. Cô im lìm, chỉ đủ ngưng lại các giác quan trong vài giây rồi nhắn một cái tin để anh kịp đủ nhận trước khi lên máy bay: “Anh sẽ ly dị chứ?” và chỉ cần mười lăm phút sau, cô đứng dậy, mặc chiếc váy kẻ ca rô bước ra phố mang theo tâm trạng trống rỗng, dù anh nhắn lại ngay lập tức cho cô: “Anh sẽ ly dị!”.

    Cô sẽ không viết được gì sau vài ngày ấy, chỉ có thể độc thoại, nghĩ và phiền muộn đến khi anh viết mail cho cô, nói rằng anh rất khỏe và tất cả những gì anh có đều chỉ thuộc về cô.

    Thực sự là cô không có khả năng nghi ngờ anh, khi yêu người ta không có khả năng nghi ngờ.

    Mùa đông đến sớm, cô hằng tuần chat với anh hoặc viết mail. Anh hẹn cô mùa đông sẽ lại ra Bắc gặp cô. Cô nhớ đôi mắt nhìn thẳng của anh, nhớ cả tật xấu hay hút thuốc của anh, đến nỗi khói thuốc của một chàng trai trong quán cà phê cũng làm cho cô nhớ anh. Cô bắt chuyện với anh ta khi đi ngang qua, bật cười khi thấy nhãn hiệu thuốc lá của anh ta giống anh. Còn lại thì anh trở nên khác biệt. Hoàn toàn khác biệt với bất kỳ người đàn ông nào cô gặp trên đường. Có khi anh thổ lộ với cô rằng anh đã thực sự rất bối rối khi lần đầu tiên nhìn thấy cô, đến mức anh phải hút một bao thuốc trong đêm hôm đó. Ngay cả khi anh không còn ngủ chung với vợ và thi thoảng đi làm về muộn phải tìm một khách sạn nào đó để qua đêm, anh vẫn không hút nhiều đến thế.

    Điều đó khiến cô cảm động rất nhiều.

    Anh nói rằng anh thích cô sơn móng tay màu đỏ, tô son đỏ và ngồi gõ bàn phím, trông cô trẻ trung, hấp dẫn một cách đặc biệt. Anh cũng không bao giờ ghen với các nhân vật nam trong tiểu thuyết của cô.

    Và anh biết rằng anh cần cô, song anh không nghĩ anh có thể có được cô nhanh như thế.

    Anh kể lể rất thật và luôn làm cho cô hãnh diện vì được anh để mắt đến. Anh không tin là cô có một quãng thời gian rất dài phải sống một mình, đi du lịch một mình, hoàn toàn cô độc, kiêu kỳ và không có nhu cầu gặp bất kỳ ai. Đến mức có lúc cô nuôi tóc thật dài và luôn sa vào trầm cảm. Cô viết về những mối tình ngắn ngủi, gieo vào lòng bất kỳ ai đọc nó những hồ nghi và hoảng hốt. Và cô biết mình hơi vô trách nhiệm, dù với cô tuổi thanh xuân luôn đẹp.

    Anh chat với cô, thường hỏi cô bằng những câu hỏi khiến cô khó quên. Cô ghi vào giấy và dán lên tường gần nơi cô ngủ. “Hãy nói cho anh biết căn phòng của em có đủ ấm không?”. Cô đọc rất to và tưởng tượng anh đứng trước mặt, cô hét ầm lên vì sung sướng.

    Cô đã luôn sống bằng cảm xúc của mình với anh, điều cô chưa từng làm với một người đàn ông nào trước đó. Cô đã quên rằng cô lo toan điều gì sẽ đến với mình, trong mối quan hệ hoặc một mối ràng buộc nào đó, vì anh ở trong máu cô, ý nghĩ, thói quen, sự phụ thuộc hoàn hảo. Cô đã may mắn biết bao khi tìm được anh.

    Nhiệt độ xuống thấp kéo dài, thành phố cũng thở ra khói, một màu lam trắng vào buổi sớm, cô thức dậy, trèo lên xe buýt đi chợ. Cô ghé vào hàng len mua vài cuộn len màu xanh rêu, cô lại tiếp tục tốn thời gian để suy nghĩ xem với dáng người anh, anh sẽ hợp với màu gì, điều đó hao tổn tâm trí của cô gấp nghìn lần và cô tự hỏi không hiểu tại sao mình lại mệt đến thế. Cô nhìn ngó, so sánh và hỏi han từng người một rằng đàn ông thì có thể khoác trên mình chiếc khăn có màu sắc như thế này không? Về đến nhà, cô gỡ từng sợi len và bắt đầu đan, cô tính trong vòng một tuần cô sẽ hoàn thành và lúc đó, cô sẽ kịp tặng cho anh.

    Chiếc khăn khiến tay cô tím bầm, và vì vội vã, mũi kim nhọn vô tình đâm vào ngón tay cô chảy máu. Đúng vào ngày cô ra sân bay đón anh. Cô ngồi đợi anh mãi, vừa thấy anh cô đã chạy đến thật nhanh, cô quàng khăn cho anh, anh kịp nhìn tay cô và nhăn nhó: “Tại sao thế?”. “Em bất cẩn!”. Anh đưa tay cô lên miệng và hôn.

    Anh hôn vào chiếc khăn mà cô đan. Và anh cũng đã hôn cô rất nhiều sau đó.

    Cô chỉ muốn hỏi anh rằng: “Anh đã ly dị chưa?”. Cô hy vọng tất cả đã hoàn tất... Nhưng anh không cho cô cơ hội. Anh dắt cô đi khắp thành phố, ghé vào những quán cà phê êm dịu và đầy mơ mộng. Họ đi dạo rất nhiều khiến chân cô mỏi nhừ, anh đã cõng cô lên những bậc cầu thang lên phòng. Anh đợi cô bước ra từ nhà tắm, và anh lại bất ngờ xuất hiện sau lưng, nhẹ nhàng nhấn chìm cô lúc nào không hay. Ngày nào cũng như ngày nào.

    Nhưng cũng có ngày cô và anh im lặng, cho đến lúc anh phải xa cô. Những điều đã qua được lặp lại như một cuộn phim, dĩ nhiên với cô anh có thể lặp lại hàng triệu lần làm sao cô chán nổi, vì tình yêu của cô là một căn bệnh.

    Kết thúc vào buổi sáng, anh đi khỏi, trở về thành phố nơi anh sinh ra, cô khỏa thân dưới ánh đèn dịu dàng nhắn cho anh: “Anh sẽ ly dị chứ?” rồi đứng dậy tròng chiếc váy vào người nhưng chân cô không vững, cô ngã xuống gối, cô ngửi thấy mùi nước hoa và chóng mặt. Cô muốn đi ra phố, cô ghé ngang quán cà phê, ngồi co ro và nôn nao vì chờ đợi. Phải một lúc lâu, rất lâu mới thấy chuông điện thoại rung, anh đã nhắn cho cô, có lẽ khi máy bay vừa cất cánh:

    “Mình là người tình được không em?”.

    Cô cất điện thoại vào túi áo. Bên kia đường, chàng trai hút thuốc nhãn hiệu giống anh vừa chạy ngang qua, lạ thay cô vẫn còn kịp nhận ra. Cô nghển cổ nhìn theo. Lần đầu tiên cô có cảm giác gương mặt anh và anh ta giống nhau. Những người đàn ông đều có những gương mặt giống nhau. Cô đưa ngón tay sưng tấy lên miệng ngậm. Lạ thay, cô đã mất hết cảm giác đau đớn.
    Lần sửa cuối bởi Mr Kelvin; 01-06-2010 lúc 05:22 PM

  5. #4
    Love[4]Ever Avatar của Mr Kelvin
    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Bài gửi
    855

    Mặc định Re: Đi lạc vào thế giới của anh

    phần 4
    Em đã ra đi!

    Có những ngày chủ nhật rất nhàn tản, nắng rọi trên lùm cây hắt lên những khóm hoa hồng trắng từng đốm nhỏ li ti qua ô cửa. Nàng dậy sớm vì không thể ngủ nướng, vươn vai vài động tác thể dục nhẹ nhàng rồi pha cà phê, hớp từng ngụm thơm nồng. Bên cạnh nàng, hơi ấm quen thuộc của người đàn ông từng gọi là chồng nàng không còn nữa.

    Đã một năm trôi qua. Chính nàng là người chủ động trong cuộc chia tay này, nhìn vẻ mặt cương quyết của nàng, anh không biết rằng nàng u buồn biết mấy. Anh ra sức trì hoãn, thiết tha: “Em suy nghĩ kỹ chưa?”.Nàng gật đầu. “Có phải em có người đàn ông khác hay không?”. Anh níu kéo. “Không…” Nàng thẫn thờ quay vào phòng mình, họ đã bắt đầu không ngủ chung từ ba tháng nay. Anh ngồi đó, mắt đỏ hoe. Anh không nhận ra lý do không hợp nhau mà nàng đưa ra, sự thật là thế nào?

    Chưa bao giờ anh có thể hiểu vì sao nàng muốn chia tay.

    Mẹ nàng khẩn khoản mong nàng suy nghĩ lại, bạn bè nàng khuyên ngăn đủ điều.Trong mắt họ anh là người đàn ông chung thủy mẫu mực và thành đạt, có đào khắp thế gian nay cũng không ra được người thứ hai. Chỉ có cha nàng gọi điện nói rằng: “Con hãy làm những gì con cho là đúng”. Biết ơn cha luôn hiểu và ủng hộ mọi quyết định của nàng. Nhưng rốt cục nàng cũng không biết quyết định của nàng là đúng hay sai, chỉ biết rằng nàng đã không còn chịu đựng được thêm nữa cảm giác sống gần anh. Càng ngày anh càng gây cho nàng cảm giác bực bội đến xa lạ, một cảm giác khó lòng diễn tả. Cảm giác ấy ngày càng lớn dần lên, đè nặng trong lồng ngực.

    Mỗi lần nàng trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, anh luôn là người pha nước cam cho nàng uống. Vì anh luôn là người về nhà đúng giờ, trừ khi phải đi công tác xa hay tiếp khách quan trọng. Luôn luôn là nước cam, nàng bắt đầu để ý đến câu nói thường trực trên môi anh: “Nước cam nhiều vitamin C rất tốt cho sức khỏe, em phải uống nhiều vào”. Ngày nào cũng như ngày nào. Từ trạng thái cảm động vì được quan tâm, dần dần nàng đưa ly nước lên miệng như một thói quen chán ngắt, nhưng nàng không thể nói ra với anh rằng: “Em chán uống nước cam rồi, em muốn uống nước khác”. Và nàng cũng không nỡ thay ly nước cam bằng thứ nước uống khác, nàng không muốn anh phải phật lòng vì nàng khước từ sự quan tâm của anh.

    Nàng bắt đầu ngấm ngầm quan sát anh, những gì mà nàng chưa kịp cảm nhận trong thời gian ngắn ngủi hai người quen nhau. Anh luôn cẩn thận một cách quá đáng. Tất cả đồ vật trong nhà đều phải luôn giữ nguyên vị trí, ngay cả vật dụng cá nhân, thậm chí đồ lót, thỏi son, lọ nước hoa, cuốn sách gối đầu giường của nàng, mỗi khi nàng lôi ra dùng rồi để quên đâu đó, anh lại là người cần mẫn đi gom nhặt lại và đặt trở lại đúng nơi đúng chỗ mặc dù anh không hề phàn nàn nàng. Thà rằng anh kêu ca, thậm chí trách móc tính cẩu thả lơ đễnh của nàng, đằng này anh lại không hé răng nửa lời, điều đó càng khiến cho nàng trở nên áy náy và khó chịu.

    Anh cẩn thận đến mức không người giúp việc nào làm vừa lòng anh quá hai tháng, tuy nhiên trước khi cho họ thôi việc, anh luôn trả đủ tháng lương cho họ một cách tử tế và cuối cùng người chùi sạch bóng sàn nhà, cầu thang, nhà bếp, phòng khách, toillet chính là anh.

    Ngay cả nàng, khi bắt tay làm việc gì, anh cũng không hoàn toàn vừa ý.

    Những buổi tối bên nhau mất dần sự lãng mạn khi anh phải tốn quá nhiều thời gian cho những công việc như thế, đôi khi nàng nằm trên giường đợi anh hàng tiếng đồng hồ không thấy, xuống nhà nhìn dáng anh cặm cụi với cây lau nhà trên tay, nàng chỉ biết thở dài. Khi đã xong xuôi, anh bước vào phòng, tiến đến gần ôm lấy nàng thì cơn buồn ngủ đã ập đến, thi thoảng nàng thở dài ngay cả trong giấc mơ. Nhưng nàng không nói. Anh cũng không nói. Sự tế nhị vốn thuộc về bản chất đã ngăn trở họ phản ứng với nhau. Có thể anh coi đó là những điều vụn vặt không đáng và anh sẵn sàng hy sinh cho nàng, nhưng anh đâu biết rằng nàng sợ hãi và chán ngán sự hy sinh ấy biết nhường nào.

    Nàng bắt đầu so sánh anh với chồng của những cô bạn gái thân mỗi dịp nàng ghé chơi, thường là họ không quan tâm mấy đến công việc bếp núc nhà cửa trừ phi bạn nàng cần họ phụ giúp, đôi khi hình ảnh họ nằm khểnh chân xem ti vi, đọc báo lại khiến nàng cảm thấy đáng yêu hơn. Nàng biết mình vô lý, nàng tự nhận thức ra điều đó nhưng nàng không sao kìm hãm được ý nghĩ mỏi mệt về chồng mình.

    Nàng đã mất dần sự rung động khi nhìn anh hàng ngày lăm lăm trên tay cán chổi lau nhà, đường đường là trưởng phòng nhân sự của một công ty dược phẩm lớn với hàng trăm nhân viên dưới quyền. Vì sao anh cần phải như thế? Vì sao nhỉ? Hay nàng đã không còn ham muốn anh khi anh gần gũi nàng theo lịch hàng tuần và lặp đi lặp lại ngay cả đến từng cử chỉ. Dần dần cơn trầm cảm của nàng tăng lên khi về nhà nhìn ly nước cam vàng ối trên bàn nước và tiếng xuýt xoa của anh. Nàng đã chán đến mức xin anh được ngủ riêng, xin anh tha lỗi vì nàng hết yêu anh rồi.

    Nhưng nàng chưa bao giờ căm ghét anh, mà nàng thương, rất thương người đàn ông ấy. Nên buổi sáng hôm nay, chủ nhật, trong căn nhà này, nàng bắt đầu mơ màng hình dung anh, đúng lúc đó chuông điện thoại báo tin nhắn của anh (Thi thoảng anh vẫn nhắn tin quan tâm đến nàng nhưng ít khi nàng trả lời): “Anh đang nằm trong căn phòng chúng mình hưởng tuần trăng mật, biển hôm nay có mưa, buồn lắm em ạ!”. Vậy là cuối tuần anh đã lái xe đến thành phố đó, một mình nhớ về nàng. Suốt thời gian qua anh đã không có người đàn bà khác ngoài nàng. Nàng cũng thế, trong tâm trí của nàng hình bóng anh vẫn còn phảng phất, ”Mình đâu còn yêu anh ấy”. Nhưng nàng biết chắc một điều là nàng vẫn nhớ đến anh, nhớ cuộc sống bình yên bên anh.

    Khi lìa xa thực sự là khi người ta bắt đầu nuối tiếc những gì đã mất. Tin nhắn thứ hai của anh tiếp tục gửi đến: “Ước gì có em ở đây?” thì nàng vùng dậy, như có một sức mạnh vô hình xui khiến, khi nàng cảm nhận điều gì đó khang khác từ phía anh, trước đây, anh không quá khô khan nhưng cũng chưa bao giờ anh nói với nàng những lời nói tình tứ ngọt ngào như thế. Nàng hăm hở mở tủ, nhét đồ đạc vào túi xách rồi ra bến xe. Chỉ hai tiếng sau nàng đã có mặt ở thành phố biển.

    Đi lạc vào thế giới của anh (Phần 4), Bạn trẻ - Cuộc sống, Truyen ngan hay, chuyen tinh cam, hanh phuc, ban tre cuoc song



    Khi lìa xa thực sự là khi người ta bắt đầu nuối tiếc những gì đã mất...

    Mưa nhẹ rơi trên vai và rất nhiều gió khiến nàng co ro vì lạnh. Chiếc taxi đưa nàng về khách sạn nơi anh đang ở, nàng không bao giờ quên số phòng 205, căn phòng ấm áp họ từng cùng nhau hưởng những khoảnh khắc ban đầu ngọt ngào nhất.

    Nàng gõ cửa. Anh mở cửa và kinh ngạc nhìn nàng. Thân thể anh run rẩy, nàng cũng vậy. Nhưng anh đã không chạm vào nàng.

    Nàng nhìn anh. Nàng tưởng tượng anh sẽ ôm chầm lấy nàng mà hôn nàng, những nụ hôn nóng bỏng, nhưng anh chỉ im lặng vì xúc động. Và vì anh luôn cẩn trọng. Nàng cũng không nói rằng: “Ôm em đi” khi nàng muốn thế. Anh mời nàng đi ăn trưa, hai người đi dạo quanh bãi biển và ngồi bên nhau trên tảng đá. Anh kể cho nàng nghe về cuộc sống của anh, căn nhà mới, những hoạch định về công việc. Tóc nàng ướt, mắt ướt, hết thảy, nàng không biết rằng mình quyến rũ biết bao trước mắt anh. Nhưng anh chỉ nằm lấy tay nàng, như hai người bạn cũ lâu ngày gặp lại. Dù nàng đọc được ánh mắt khao khát ấy.

    Điều gì đã xảy ra? Bỗng nhiên họ trở nên ngượng ngập, nói chính xác hơn anh khiến nàng ngượng ngập, nhưng cảm giác ấy dần dần tan biến khi nàng hơi mỏi lưng và muốn về phòng nằm nghỉ, nàng lim dim mắt, thấy anh quay ra, kéo lại khóa chiếc va li nàng vừa mở, xếp lại đồ đạc ngay ngắn trong đó rồi cất vào trong tủ. Những cử chỉ cũ kỹ trong quá khứ đột ngột trở về, như một nỗi ám ảnh. Và khi anh tiến đến nàng, không quên đưa tay miết mạnh lên tấm ga trải giường vì sợ bụi, nàng vẫn nhớ cảnh anh nhặt nhạnh từng sợi tóc thế nào. Ngay cả cách anh tháo từng cúc áo, từ chiếc cúc dưới cùng trở lên. Chúa ơi ! Suýt nữa nàng kêu lên.

    Nàng đã lại cùng anh… và rốt cuộc không như nàng mong đợi.

    Nàng nhìn những cánh hoa trên bàn nước.

    Anh lại ngâm mình trong bồn tắm.

    Hàng giờ đồng hồ, nàng ngắm hoa không biết chán.

    Trống rỗng và trống rỗng…

    Anh vẫn ngâm mình trong bồn tắm. Ước gì anh mở cửa bước ra, chắc chắn nàng sẽ nói chuyện cùng anh, nàng quyết định nói chuyện với anh, ngay lúc này, một câu chuyện nghiêm túc, nhưng cuối cùng, đã quá muộn khi anh bước ra, khi nàng lại chìm vào giấc ngủ.

    Sáng hôm sau, người đàn ông tỉnh giấc quay qua bên phải thấy người đàn bà từng thuộc về anh đêm qua đã biến mất, anh lao về phía cánh tủ, chiếc va ly anh xếp lại gọn ghẽ trong đó cho nàng cũng không còn nữa. Nàng đã đi khỏi. Không một lời. Cũng như nàng đã từng chìa lá đơn ly hôn ra trước mặt anh. Anh bật khóc vì bối rối, không hiểu mình có lỗi gì khiến nàng phải ra đi như thế. Tất cả đến và đi như một giấc mơ, mà giấc mơ dù dài hay ngắn ngủi đểu khiến con tim anh đau đớn.

    Anh không thể trả lời câu hỏi, anh có lỗi gì khiến nàng phải ra đi và có lẽ trong suốt cuộc đời anh cũng không thể hiểu những người đàn bà cần gì hơn thế từ phía đàn ông? Thực sự là họ cần gì?

  6. #5
    Love[4]Ever Avatar của Mr Kelvin
    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Bài gửi
    855

    Mặc định Re: Đi lạc vào thế giới của anh

    phần 5
    Dấu ấn
    Tôi bước vào căn phòng của nàng một cách dè dặt, căn phòng rộng rãi có trải thảm màu xanh lá cây mát dịu. Nàng cúi xuống, cởi bít tất rồi đi vào nhà tắm. Tôi ngồi xuống ghế mây, ngay cả chiếc ghế cũng rất điệu đà, mảnh mai như chủ nhân của nó vậy, tất cả đồ đạc ở đây được bài trí đơn giản không hề cầu kì nhưng lại rất tinh tế.
    “Anh uống gì nào? Trà hay café?” Nàng bước ra, tiến đến gần tôi. Dĩ nhiên nếu có thể dạn dĩ hơn thì nàng đã choàng tay qua cổ tôi rồi, nhưng vì mới yêu nên tôi và nàng chưa đến mức thân mật, thậm chí suồng sã với nhau được. Tôi nhìn đôi tay khéo léo của nàng khi cầm bình trà rót cho tôi, những ngón tay gầy và trắng muốt. Tôi đến bên nàng lấy bình trà đặt xuống rồi kéo nàng lại gần.
    Chúng tôi cần phải gần gũi ngay lúc này. Liệu nàng có biết được cảm giác của tôi không, hay nàng cũng đang cần tôi ngay lập tức. Không, chẳng có bất kì điều gì ràng buộc giữa một người đàn ông độc thân li dị vợ và một cô gái trẻ trung xinh đẹp như nàng cả, nhất là chúng ta lại rất hợp nhau, phải không em?
    Trong lúc tôi đang chìm vào trạng thái u mê thì nàng quay đầu lại, mỉm cười dịu dàng, nàng xoa nhẹ vào lưng tôi và hát một câu khe khẽ nào đó, nàng mở tủ lạnh rót cho tôi một ly Bordeaux và thì thào: “Anh và em uống chung nhé!”. Tôi gật gật đầu, khẽ nhấp môi chút vang cay cay tê tê nơi đầu lưỡi. Khi ấy chúng tôi đã ngồi chung nhau trên một ghế mây, nàng ngồi trên đùi tôi, nũng nịu như một em bé. Tâm trạng tôi lộn chộn khó tả, tôi không biết mình cần gì hơn thế. Rõ ràng là tôi đang cần nàng biết bao trong khoảnh khắc này, và chắc rằng nàng cũng đang chờ đợi tôi. Nhưng sau khi uống cạn ly rượu, tôi đưa tay lần lên hàng khuy đầu tiên nơi cổ áo nàng, tôi chợt ngửi thấy mùi Chanel Allure ở đâu đó, ngưng lại một lúc lâu, tôi bỗng dừng lại ở đó và đưa xuống cổ tay nàng, trong lúc đó tôi vẫn kịp hôn nhẹ nàng. Tôi xắn tay áo cho nàng, để khuỷu tay lên ngực, rồi ngắm nghía cánh tay mảnh dẻ của nàng. Tôi đưa tay nàng lên miệng. Mùi hương cũ ấy vẫn còn hiện hữu, hẳn là nàng đã tận dụng mùi nước hoa này để quyến rũ tôi.
    Chưa bao giờ mùi Chanel Allure khiến tôi chán nản đến thế, tôi ngồi bên nàng lặng lẽ. Nàng cũng thất vọng, im lặng. Tôi không bớt yêu nàng chút nào, dĩ nhiên, nhưng tôi không thể làm gì khác, không thể đẩy tình thế đi xa hơn.
    Chủ nhật tuần sau, tôi quyết định hẹn nàng tại căn hộ của mình sau khi đã ăn bữa tối cùng nhau. Dĩ nhiên trước sau tôi cũng muốn đưa nàng về đây vì tôi muốn chứng minh với nàng rằng tôi đến với nàng hoàn toàn nghiêm túc, vì thế không nhất thiết chúng ta phải hôn nhau trong khách sạn kín đáo dù là ở ngoại thành. Sau khi tôi đã tự trấn an mình về mùi Chanel Allure. Đi bên nàng tôi coi như không ngửi thấy nó. Tôi từ chối nó, dù hương thơm của nó thật nồng đượm và tinh tế.


    Chẳng có gì ràng buộc, ngoài việc tôi sững sờ nhận ra dấu ấn cũ kĩ và đau khổ của tôi trên thân thể nàng.
    Nàng nhìn tôi không chớp mắt. Khi tôi kéo cánh cửa bằng một động tác khá quyết liệt. Nàng mỉm cười rất ngoan ngoãn đi theo tôi, khi tôi kêu mỏi lưng và bước vào phòng ngủ. Nàng nói rằng em có thể giúp anh. Thật là một người đàn bà dễ chịu. Căn phòng sáng trưng ánh điện, nàng vừa giúp tôi cởi áo sơ mi vừa hát, nàng rất thích hát. Thật yêu đời, bỗng dưng tôi tự hỏi sao mình lại có sức chịu đựng phi thường đến thế khi phải sống một mình suốt năm năm qua. Thậm chí tôi đã nghĩ mình sẽ không bao giờ yêu và kết hôn với bất kì ai nữa.
    Tôi nhắm mắt để mặc đôi bàn tay mềm mại của nàng lướt nhẹ trên lưng, những ngón tay miết qua làn da. Tôi mặc sức tưởng tượng đôi mắt mở to của nàng đang chăm chú nhìn xuống tấm lưng trần của tôi – người đàn ông nàng yêu. Nàng vẫn nói với tôi rằng nàng đã có cảm giác không thể sống thiếu tôi ngay từ lần đầu gặp.
    Tôi thấy làn tóc nàng xõa xuống chạm vào mình, và mùi Chanel Allure mặc sức tỏa hương. Tôi vùng dậy kéo nàng xuống. Theo phản xạ không tài nào đỡ nổi, nàng ngã xuống. Mặc nhiên căn phòng chói sáng chiếu rọi gương mặt tôi và nàng khiến chúng tôi gần như bật cười. Và khi nàng nhắm nghiền mắt lại, tôi thấy rõ hơn làn môi nàng hé mở chờ đợi, chúng tôi ghì riết lấy nhau, từ từ, chầm chậm. Nàng thật dễ bảo. Chúng tôi thì thầm vào tai nhau những câu lạ lùng, chẳng mất nhiều công sức, nàng đã tự trút bỏ bộ váy công sở kín đáo trên người.
    Lúc này nàng đã quay lại phía tôi, có nghĩa tôi đang nhìn nàng từ phía sau. Trên thân thể nàng chỉ còn bộ đồ lót và có lẽ nàng đang nôn nao đợi tôi. Bộ đồ lót làm bằng chất liệu ren mỏng cầu kì đập vào mắt tôi, một màu nâu buồn thảm.
    “Em này? Em thích dùng nước hoa Chanel Allure sao?” Tôi ngồi dậy tiến đến tủ lạnh lấy chai nước.
    “Vâng!” Nàng líu ríu chạy theo, hồn nhiên trả lời tôi.
    “Thế còn màu sắc, em rất thích màu nâu sao?”
    “Vâng! Em thích màu nâu, anh biết đấy, màu nâu bí ẩn.”
    Mùi Chanel Allure cũng rất bí ẩn và quyến rũ phải không em? Tôi cười nhạt. Nàng chồm lên người tôi. Tôi cũng dang hai cánh tay đón nàng, thân thể nàng run lên, tôi cũng run lên, nhưng tôi không thể. Tôi không biết vì sao mình nên nông nỗi này. Một cảm giác đầy ứ, nghẹn ngào khó chịu. Chiếc áo lót, màu nâu bi thảm tất cả đã thành tro từ ngày hôm qua bỗng nhiên sống lại. Tôi vuốt ve nàng khi nàng đã nằm cuộn mình vào một góc vì mất hứng. Cố giấu những giọt nước mắt, dường như nàng không còn kinh ngạc với tôi. Chúng tôi đan những ngón tay vào nhau, như một thói quen đơn giản trên giường giữa một người đàn ông và một người đàn bà. Tôi không biết nàng đang nghĩ gì, cũng không có gì để nói với nàng. Chúng tôi chìm vào một trạng thái gần như tuyệt vọng.
    Em phải về! Nàng bẽ bàng mặc lại đồ. Tôi lúng túng giúp nàng tròng chiếc váy liền người. Lẽ ra đêm nay, nàng sẽ chẳng phải đi đâu cả, nàng sẽ ở lại đây với tôi, trên chiếc giường ấm áp này. Nhưng, tôi không đủ sức giữ nàng ở lại. Giá như tôi có thể nói với nàng rằng đừng bao giờ dùng nước hoa Chanel Allure, đừng bao giờ mặc quần lót màu nâu nữa; thì hẳn là chúng ta đã có một kết thúc tuyệt vời. Tôi không tin sở thích của nàng lại kì quặc đến mức trùng khít với người đàn bà đầu tiên mà tôi tưởng là duy nhất của mình. Đó chính là dấu ấn của người vợ cũ, người đã đam mê, gắn bó, và cũng đã ruồng bỏ tôi. Cô ta nghiền nước hoa Chanel Allure và đồ lót màu nâu. Những phụ nữ có sở thích như thế đều dễ dàng phản bội.
    Ngoài trời hình như lất phất mưa, nhưng nàng vẫn quyết liệt ra đi, sau khi hất ngược mái tóc dài từ chối khi tôi nói: “Hay em ở lại đây nhé”. Vì chúng tôi mới yêu nhau, nên chúng tôi không thể nói ra những suy đoán về nhau. Cũng như chúng tôi không thể có một cuộc làm tình trọn vẹn, dù chẳng có gì ràng buộc giữa một người đàn ông độc thân đã li dị vợ và một cô gái tràn đầy sức thanh xuân như nàng.
    Chẳng có gì ràng buộc, ngoài việc tôi sững sờ nhận ra dấu ấn cũ kĩ và đau khổ của tôi trên thân thể nàng. Thật kì cục. Đơn giản chỉ là một dấu ấn mà thôi.

  7. #6
    Love[4]Ever Avatar của Mr Kelvin
    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Bài gửi
    855

    Mặc định Re: Đi lạc vào thế giới của anh

    phần 6
    Người tình Đài Loan


    Sài Gòn những đêm hoa đăng, tuổi thanh xuân của tôi đã vĩnh viễn ở lại đó.
    Tôi hai mươi tư tuổi mong manh như giọt nước, vừa cô đơn vừa đầy phiền muộn nhìn mùa xuân tàn lụi trên từng cánh mai vàng. Yên chở tôi đi ngang qua Hồ Con Rùa, rủ tôi vào quán cà phê Gió Bấc, chúng tôi chọn một chỗ ngồi vốn chỉ dành cho đôi tình nhân và yêu cầu người phục vụ thắp nến, tôi thường nhìn nến cháy rất lâu, ước muốn mình cũng như ngọn nến cháy kiệt cùng thân mình cho ánh sáng dù một lần thôi. Nhưng liệu tôi có đủ dũng khí hay không?
    Yên hơn tôi một tuổi, là người bạn thân quý báu của cuộc đời tôi. Về sau tôi vẫn thích chơi với những cô gái hơn tôi một tuổi. Yên ít khi cười, gương mặt nhiều tàn nhang và giọng nói dịu dàng không tưởng nổi. Tôi yêu sự dịu dàng nơi Yên. Chúng tôi nắm tay nhau, quyến luyến khi Yên sắp phải đi xa một thời gian tìm lại người tình Đài Loan. Hai người đang yêu nhau say đắm thì anh ta biến mất. Ai đó nói với Yên là anh ta đã quay về Đài Bắc. Yên gục đầu trên vai tôi, tôi thấy vai mình âm ẩm nước. Yên vẫn thường hay khóc vì xa cách người tình. Tôi vỗ về Yên đừng buồn nữa, đừng tin vào sự vĩnh cửu trong cuộc đời, đừng tin vào những lời hứa hẹn nữa. Đừng tin nhé. Yên và tôi ôm lấy nhau. Yên nói hãy đợi Yên trở về, sớm thôi.
    Cuối cùng, chỉ có Yên là người đón tôi ở sân ga, khi tôi chán gia đình, chán trường đại học, bỏ nhà mà đi. Tôi rời bỏ thành phố nhỏ, nơi có gia đình tôi, bỏ lại hết mà chẳng hối tiếc điều gì. Không một lời hỏi han dằn vặt, Yên nấu cho tôi ăn, đưa tôi đi chơi, hằng tháng trích tiền lương cho tôi tiêu vặt, kiếm hợp đồng sách cho tôi dịch. Yên chẳng bao giờ làm gì khiến tôi bị tổn thương.

    Khi bơ vơ nhất, luôn có bàn tay ai đó chìa ra đỡ lấy tôi. Tựa như một phép nhiệm màu.
    Căn hộ chung cư của Yên nằm trên tầng bốn, rất nhiều gió lùa vào cửa sổ. Tôi và Yên hay đứng ở ban công đếm sao. Những vì sao xa xôi huyền hoặc giữa nền trời xanh thăm thẳm, tự hỏi cuộc đời chúng tôi sẽ đi đâu về đâu, đâu là hạnh phúc. Đến khi tôi buồn ngủ mắt díu lại, tôi vào ngủ trước vẫn thấy Yên đứng đó nghển cổ lên trời mà hát. Nửa đêm tỉnh giấc, tôi không thấy Yên đâu, quờ tay mãi sang bên cạnh chỉ thấy khoảng trống lạnh ngắt. Yên rất hay biến mất trong đêm, sáng trở về rón rén thu dọn đồ đạc để đi làm. Yên luôn nhẹ nhàng. Tôi dần dần quen với điều đó.
    Tôi đã nhìn thấy người tình Đài Loan của Yên. Trong một lần anh đưa Yên về. Giữa bóng tối mờ nhạt, Phương (tên của anh ta) có gương mặt hơi lạnh lùng, nhìn tôi khá lâu và chào bằng tiếng Việt không dấu. Tôi mỉm cười quay đi, khi Yên kiễng chân hôn lên môi Phương.
    Yên nói với tôi là Yên rất yêu Phương, chưa có người đàn ông nào khiến Yên yêu nhiều đến thế.

    Tôi tuổi hai mươi tư kiêu hãnh, trinh nguyên và nhu mì như Gió.
    “Cậu có biết cảm giác được yêu thế nào không?” Tôi mỉm cười, tôi đã yêu, hoặc đã từng cảm mến, nhưng tôi không sao nhớ nổi gương mặt của người đàn ông nào.
    Đôi khi tôi mường tượng cảm giác bàn tay ai đó chạm lên ngực mình, xoa nhè nhẹ, mơn trớn khiến tôi hân hoan, hãi sợ, nhưng rồi cảm giác ấy ngay lập tức chìm đi, chìm đi, tôi đã lãng quên những cảm xúc ấy, đi qua, đi qua. Tôi đã yêu không đam mê dục vọng.
    Tôi tuổi hai mươi tư kiêu hãnh, trinh nguyên và nhu mì như Gió.
    Yên nói, dù có phải mòn gót khắp Đài Bắc để tìm được Phương, Yên cũng cam lòng. Tôi nhìn bóng Yên hút dần, chấm áo màu đỏ khuất xa tầm mắt như đốm nắng. Yên đi rồi, trong đêm tối tôi sa vào trầm cảm, chẳng biết làm gì, thành phố này tôi chẳng quen ai, chỉ một mình, tôi đặt lên đặt xuống tấm thẻ tài khoản ngân hàng mà Yên để lại cho tôi tiêu xài trong những ngày Yên đi vắng. Nghĩ mãi rồi tôi quyết định viết cho mẹ một lá thư, trong đó tôi nói vắn tắt, mong mẹ tha thứ cho tội lỗi của tôi, rằng tôi đang rất yên ổn và khỏe mạnh ở một nơi xa, nhưng tôi đang cần sự giúp đỡ của mẹ. Để chắc ăn, tôi ghi hai lần số tài khoản ngân hàng của tôi ở mặt trước và mặt sau tờ giấy và tuyệt nhiên không ghi lại thông tin gì thêm về tôi cho mẹ.
    Tôi biết bản tính mẹ nhân hậu tuyệt vời sẽ chẳng đời nào từ chối tôi. Quả nhiên, mẹ đã gửi cho tôi một số tiền kha khá. Khi nỗi lo lắng về tiền bạc đã được giải quyết, tôi đi ra chợ, kiếm một con mèo ú về làm bạn. Tôi đặt tên nó là Gật Gù. Gật Gù kêu khóc cả ngày khiến tôi nổi điên, tôi đi siêu thị mua cá hộp mang về dỗ dành, mãi ba ngày sau nó mới chịu im đi và bắt đầu mon men lại gần dụi vào đùi tôi. Hằng ngày tôi ôm Gật Gù và viết mail cho Yên, hỏi thăm tin tức Yên ra sao, bao giờ trở về nhà nhưng hình như Yên đã không kiểm tra hộp thư điện tử.
    Tôi trống rỗng, gầy mòn và ngẫm thấy cuộc đời sao mà vô nghĩa. Hoang mang chán ghét vô cùng. Nhất là khi thành phố đang vào mùa mưa. Mưa rất to, đọng lại từng màn hơi nước mờ ảo trên cửa sổ, tôi áp mặt vào kính nhìn thấy những dòng sông bé chảy xuống đôi môi mình cuốn trôi đi hết thảy những khát khao, ước vọng của cuộc đời, tôi và Gật Gù bé bỏng, nào có khác gì nhau. Ăn, ngủ và nằm chơi. Chẳng thiết làm gì. Vậy mà tôi vẫn luôn mơ mộng mình sẽ trở thành một nữ văn sĩ.
    Lười nhác khiến tôi bỏ dở cuốn sách đang dịch dở, chỉ thích nằm trong chăn nghe nhạc vào đêm mưa, đêm nào cũng mưa. Sài Gòn đang vào mùa mưa. Không gian đặc quánh, hơi ẩm xông lên bốn phía quyện với mùi hoa hồng tàn. Không ai bên cạnh, tôi lại miên man nhớ về gia đình mình, tôi nhớ đến cha tôi quyền uy ít nói, chẳng bao giờ có mặt vào những bữa cơm, nhớ em trai tôi ngoan ngoãn và tẻ nhạt như hột cơm nguội, nhớ bữa cơm nóng của mẹ không bao giờ thiếu món ăn tôi yêu thích. Vậy mà tôi lại rời xa, tìm kiếm tuổi thanh xuân, tôi đi tìm tuổi thanh xuân của tôi, nó đã đến chưa, hay đã lùi xa mãi.
    Đài Bắc giờ này có mưa không?
    Tiếng gõ cửa ngoài kia vang lên. Gật Gù giật mình, tôi cũng giật mình. Tưởng như mơ, rồi tiếng gõ ấy lại vang lên. Yên về rồi, phải không? Tôi váy ngủ xộc xệch chạy ra mở cửa, ngước nhìn bóng người ướt sũng trước mặt ngỡ ngàng. Người tình Đài Loan của Yên. Sao anh lại ở đây?
    Phương hỏi Yên có nhà không? Tôi dựa lưng vào cánh cửa nói Yên đã đi tìm anh hai tuần nay rồi. Phương thở dài. Người đàn ông này khi thở dài gương mặt rất khó quên. “Anh biết rằng Yên sẽ đi, nhưng không ngờ cô ấy đi xa đến thế?”
    “Tại sao thế? Tại sao anh biến mất?” Tôi gặng hỏi Phương.
    Phương chậm chạp: “Vì anh không còn yêu Yên nữa!”.
    Mưa ngày một to, cánh cửa sổ đập thình thịch. Tình thế khiến Phương không thể về. Tôi pha cà phê cho Phương, chúng tôi không muốn nói nhiều thêm, chỉ biết uống cà phê rất nhiều. Chưa bao giờ trước mặt tôi, một người đàn ông xa lạ lại mang đến cảm giác cô đơn nhiều đến thế.
    Lạ thay, mắt Phương to và sâu thẳm lạ kì. Tôi muốn biết vì sao người đàn ông này khiến bạn tôi phải lặn lội kiếm tìm. Tôi muốn biết sức hấp dẫn của anh, điều đó chưa bao giờ thôi thúc tôi đến thế.
    Chúng tôi chỉ nhìn nhau trong bóng tối và im lặng.
    Tôi nói rằng tôi muốn nằm nghỉ. Phương nói rằng: “Em có thể làm điều em muốn. Tôi sẽ ngồi đây cho đến khi nào hết mưa”. Tôi nói nếu mỏi lưng anh có thể nằm cạnh tôi và kịp thấy mình trơ trẽn quá.
    Phương đồng ý. Anh cởi áo sơ mi và nằm cạnh tôi. Tôi ngửi thấy mùi Hugo Boss từ cổ anh. Tôi hỏi:
    “Anh thích sự nồng ấm phải không?”
    “Đúng thế!” Phương trả lời tôi rất tự tin.
    Bỗng dưng tôi cảm thấy cơ thể mình lạnh buốt, Phương biết rằng tôi đang run rẩy, chúng tôi quay mặt qua nhau. Phương thầm thì:
    “Anh có thể ôm em không?”
    Tôi gật gật đầu, không nói gì. Tôi thấy mình chạm vào ngực anh, tim đập mạnh. Cánh tay anh êm ái kéo nhẹ tôi về phía anh. Tôi thấy mình bay lên, lơ lửng muốn chạm đất mà không xong. Phương vỗ về tấm lưng tôi khiến tôi cảm động ngước mắt nhìn anh. Chỉ cần thế, Phương hôn lên môi tôi, dịu dàng mãnh liệt và gắn kết hơn khiến tôi không cưỡng nổi. “Anh yêu em, yêu ngay từ khi anh trông thấy em.”Phương vừa thì thào vừa hôn tôi nhiều, rất nhiều. Anh di chuyển rất nhanh, chạm môi lên từng ngón chân của tôi, tôi vẫn thấy cô đơn; khi anh hôn lên đùi tôi, tôi vẫn thấy mình lẻ loi muốn khóc.
    Toàn thân tôi nở bung như những cánh hoa rã rời vì hoan lạc và tôi bật khóc khi nhụy hoa ứa máu. Máu chảy rất nhiều, hòa vào dòng máu người đàn ông Đài Loan, tôi đã hết cô đơn khi linh hồn tôi hòa lẫn linh hồn anh.
    Mưa vẫn rơi, sao mà buồn. Đau quá. Sao tôi tội lỗi thế này.
    Buổi sáng. Phương đi rồi. Hôm qua anh nói anh yêu tôi. Hôm nay anh đi rồi.
    Tôi bật máy tính nhận mail của Yên, bức mail duy nhất từ ngày Yên đi, Yên nói rằng Yên rất mệt mỏi, dù cố gắng đến mấy Yên cũng không thể tìm được Phương và sẽ sớm trở về nhà với tôi.
    Tấm thảm đỏ rã nát, nhưng cuốn sách dịch dở và những bông hoa hồng trắng rơi rụng lả tả ngoài ban công. Tôi thu dọn lại chúng, xếp vào va li đồ đạc của mình, chẳng có gì, chỉ có vài bộ váy cũ kĩ nhàu nát và tấm gương nhỏ, tôi soi mình vào đó, rất lâu, gương mặt phản bội đẫm nước mắt của tôi, không quên bế theo Gật Gù ra khỏi căn phòng của Yên.
    Tôi đã không bao giờ gặp lại Yên nữa. Suốt đời…

  8. #7
    Love[4]Ever Avatar của Mr Kelvin
    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Bài gửi
    855

    Mặc định Re: Đi lạc vào thế giới của anh

    phần 7

    Tháng năm vô vọng
    Những chiếc lá vàng sau cơn mưa nằm xếp lớp trên lối vào cổng kí túc xá, buồn hiu hắt. Chúng có tâm trạng hay không? Tôi bị ướt sau khi đi dầm mưa một mình về. Nện gót giày rất mạnh. Tôi rất cần một ly trà gừng, cần tắm nước nóng, nếu không tôi sẽ sốt. Tôi sợ những cơn bệnh một cách khủng khiếp, cứ nghĩ đến là buồn nôn.

    Nằm dang hai cánh tay sang hai bên, tôi nhìn thấy nỗi cô đơn ngó vào ngực mình, và thật tự nhiên tôi rướn mình đón nhận nỗi cô đơn sà xuống ôm ấp lấy thân thể, những đốt xương trên thân thể gồ lên, tôi thấy những giọt lệ trào ra nơi khóe mi. Và lúc ấy, tôi với cô đơn chập lại thành một.
    Chải tóc và soi gương hình thành thói quen hằng ngày trong tôi. Khi soi gương tôi nhìn thấy tuổi hai mươi bảy của mình trong đó. Tôi thấy tôi thanh xuân tràn đầy nhựa sống mỉm cười, vừa tắm sữa rong biển vừa hát nho nhỏ một câu hát nào đó, âm nhạc bất tử, hoa hồng bất tử trong tim tôi. Hôm qua, tôi nhặt được trên ghế đá của khuôn viên kí túc xá một bó hoa hồng vàng, ai đó đã chia tay nhau nơi này. Vài đóa hoa rã nát từng cánh, tôi đã cảm thấy rất đau buồn như cuộc tình đã mất của chính tôi.
    Hoa hồng vàng kiêu sa, tôi ôm nó về phòng mình, cắm vào cái lọ để trên bàn nước. Một vài ánh mắt nhìn tôi, ngầm hỏi ai đó đã rời bỏ tôi sao?

    Ở thành phố này, tôi có duy nhất một người bạn thân, cùng quê với tôi, tên An. Ngoài ra tôi không thân thiết với một ai. An thường rủ tôi về nhà nó ngủ khi chồng đi vắng, về sau tôi lại bắt đầu quen thói đi ngủ linh tinh. Tôi là người ngại từ chối khi ai đó cần mình.
    An làm biên tập viên cho một đài truyền hình, cao gầy, cắt tóc ngắn và hút thuốc như điên nhưng không bao giờ cho tôi đụng đến. Dù có hôm tôi van vỉ An cho tôi được hút cùng khi tôi có cảm giác muốn quên. Tôi đôi khi cảm giác rất muốn quên.
    Chồng An thường xuyên nhắn tin cho An: “Anh nhớ em vô cùng” mỗi lúc vắng nhà. Chồng An là bác sĩ. Tôi cũng nghĩ đấy là người đàn ông lí tưởng cho bất kì một phụ nữ nào. Nhưng tôi không nghĩ đến chuyện kết hôn. Năm mười bảy tuổi tôi nghĩ mình sẽ kết hôn khi tôi hai mươi hai tuổi, khi tôi hai mươi hai tuổi tôi lại nghĩ mình sẽ kết hôn năm hai mươi lăm tuổi. Và bắt đầu từ năm hai mươi lăm tuổi tôi đã thôi không nghĩ đến việc mình sẽ kết hôn vào lúc nào.
    Cũng có thể điều ấy không bao giờ xảy ra.
    Tôi cũng lười nhác trong việc hình dung chồng tôi sẽ cư xử với tôi ra sao, nhưng thi thoảng tôi nghĩ đến việc tôi và chồng tôi đi tuần trăng mật ở đâu và anh có âu yếm tôi nhiều hay không.

    Tôi nói với An điều đó, An nói An không thể thiếu đàn ông một phút giây nào vì An thích vuốt ve. Tôi khó mường tượng việc mình thích vuốt ve hay không. Chỉ biết có lẽ tôi đến với đàn ông không đơn giản chỉ là như thế, sự thích ứng cọ xát, va chạm cơ thể của nhau chưa đánh thức nổi tôi, nếu có đánh thức, đó phải là tiếng là lời, những âm thanh thổi vào tai tôi dịu ngọt.

    Tôi biết mình sinh ra cho những cơn mơ mộng. Nên tôi không thể sống mãi với thực tế tàn nhẫn cho đến già, nếu cuộc đời không mang mơ mộng đến cho tôi. Tôi thích mình không bị ràng buộc bởi một lí do nào, khi tôi nửa nằm nửa ngồi trong căn phòng rộng rãi nhà bạn tôi, uống ca cao nóng và nhìn những bụm khói trắng được nhả ra từ miệng An, một cảnh tượng thật khó coi nhưng chúng tôi cực kì thoải mái. Thi thoảng chồng An về, bắt gặp chúng tôi ngả ngớn và anh mỉm cười. Chúng tôi biết ơn anh đã hiểu và khá tự hào.
    Thường thì những câu chuyện thời tiết chúng tôi bàn luận một cách vu vơ. Tôi nói với An mùa hè năm nay tôi muốn đi đâu đó. An nói là An sẽ thu xếp. Tôi nhất định phải đi khỏi thành phố vào mùa hè. Mà mùa hè năm nay đã có dấu hiệu từ rất sớm. Làn da tôi bắt đầu ửng đỏ vì nắng. An nói: “Cậu đã bỏ phí một mùa đông dài vừa qua, đồ khỉ gió, cậu đã ngủ một mình, chín mươi chín ngày lạnh buốt một cách điên rồ. Cậu phải cảm thấy xấu hổ vì điều đó”. Tôi linh cảm An có những người đàn ông khác ngoài chồng mình.

    Tôi có chín mươi chín ngày nằm trong chăn nơi kí túc xá của trường viết văn buồn như nghĩa địa, mỗi căn phòng là một nấm mồ hoang, suy nghĩ lung tung và nghĩ đến cuộc tình đã qua. Tôi vừa mới gặp lại anh buổi tối nọ tại bến chờ xe bus. Khi ấy tôi khoác trên người chiếc túi đầy sách là sách. Tôi nhìn thấy anh đứng dựa vào gốc cây và đốt thuốc. Tôi vẫn nhớ tên anh là Kỳ. Cuộc đời là những chuỗi dở dang đầy phiền toái. Kỳ rủ tôi về nhà xem tranh anh vẽ.
    Tôi gật đầu theo Kỳ vì tôi chẳng biết đi đâu và làm gì. Mà lúc đó trời mưa rất to và tôi bị lạnh. Kỳ ngồi cạnh tôi ở hàng ghế cuối cùng, lúng túng chẳng biết phải làm gì, đã quá lâu để anh có thể thoải mái ôm tôi vào lòng. Hoặc anh cố tình giữ khoảng cách với tôi. Tôi thực lòng muốn ôm nhưng tôi không thể nói. Môi tôi tím lại run lên cầm cập, đến lúc Kỳ dìu tôi vào phòng và thắp nến sưởi ấm cho tôi, tôi lấy lại bình tĩnh rồi thì chúng tôi đã không thể làm gì được nữa.
    Tôi cũng biết mình ẩm ướt và quyến rũ đêm đó, tôi biết Kỳ cảm động trước hình ảnh tôi khi đó, nhưng tôi cũng biết, nơi chiếc ghế tôi đang ngồi đây vừa có một cô gái nào đó, đã từng ngồi. Chúng tôi nói vài câu nhát gừng, nhắc lại một vài kỉ niệm trong bốn tháng tôi và Kỳ yêu nhau.
    “Hôm nọ anh ra hiệu sách, thấy sách của em.”
    Tôi gật đầu.
    “Anh mua đọc và tiếc là không thấy anh trong đó!”

    Tại sao anh luôn để tôi ra đi một cách dễ dàng như thế?
    Rồi Kỳ cười phá lên, ý chừng anh rất hiểu tôi. Tôi hỏi thăm anh, rằng có phải ra trường bốn, năm năm rồi vạ vật mãi ở Hà Nội mà anh vẫn sống một cách tạm bợ hay không. Nghe đâu anh vẫn thường xuyên phải đi vay tiền bạn bè để sống. Đến cái xe tử tế anh cũng không có mà đi. Kỳ nói vật chất với anh chẳng mấy quan trọng. Anh cần cái gì đó, làm một cái gì đó lớn lao hơn thế. Một triển lãm tranh hoành tráng. Một giải thưởng nào đó. Tôi đòi về, Kỳ muốn đưa tôi về nhưng tôi nói tôi có thể tự về được.
    Kỳ không dám níu tôi lại vì anh biết tính tôi, khi tôi thích thì chẳng ai cản được. Nhưng Kỳ đã không nhận ra tôi rất muốn ở lại đêm đó, thực ra tôi chẳng hề mạnh mẽ như anh nghĩ. Tôi muốn ở lại trong căn phòng ấm ấy biết bao, bên người đàn ông rất hiểu tôi nhưng không bao giờ thuộc về tôi ấy. Tại sao anh luôn để tôi ra đi một cách dễ dàng như thế?
    Tôi đi bộ một quãng rất xa, trời đã quang và đường phố sạch trơn, nhưng lòng tôi thắt lại.
    Tôi muốn khóc khi thấy mình lẻ loi. Trên bầu trời tím nhạt lác đác những vì sao.
    Tôi còn yêu anh không mà tôi khóc?

    Khi quen Kỳ tôi đã thi đỗ vào trường viết văn, sau khi tôi bỏ ngang ngành kinh tế. Mẹ tôi là người chu cấp tiền cho tôi đi học và có thể suốt đời mẹ là người bảo trợ cho tôi, một khi tôi cứ đeo đuổi và dở dang những ước mơ đầy cảm hứng. Cho dù gia đình tôi sau này có nguy khốn đến đâu, gia đình đã trở nên khánh kiệt. Mẹ luôn nói với những người hàng xóm rằng tôi nhất định sẽ trở thành nhà văn nổi tiếng.
    Tôi chưa bao giờ nói với bố mẹ tôi rằng mình nhất định phải trở thành nhà văn, nhưng nó như một thỏa thuận ngầm định giữa bố mẹ và tôi là con đường của tôi sẽ là viết văn. Dù bố mẹ tôi đều là những người buôn bán. Họ từng lo cho tôi cuộc sống dư thừa về vật chất. Tuy nhiên họ chưa bao giờ âu yếm tôi. Tôi hưởng sự cưng chiều của bố mẹ một cách tự nhiên, xứng đáng vì tôi học giỏi và gia đình tôi giàu có nhưng không hề kiêu hãnh. Tuổi thơ. Mãi mãi không quên nhưng tôi chưa bao giờ viết được về nó. Tôi chỉ thích viết về tình yêu. Đó là thứ tình cảm hấp dẫn với tôi nhất. Nhưng nỗi buồn về tình yêu thường đeo đẳng lòng tôi, ngưng đọng như những giọt cà phê tôi uống trong những đêm khuya. Mặc dù tôi yêu muộn. Tôi chẳng kịp làm điều gì cho phải.

    Thành phố vào độ cuối xuân vẫn se lạnh, sương mai bịn rịn trên lá, những nhành cây run rẩy theo từng cơn gió ngang qua, tôi hay đi bộ ngang qua đường, ghé vào siêu thị mua bánh ngọt rồi ngẩn ngơ nhìn dòng người đông đúc lướt qua nhau. Một vài người nói tôi cần phải có cuộc sống khác, tôi lại thấy mình yên tâm khi sống thế này. Nhưng thế nào tôi cũng có người đàn ông của tôi. Chịu không hình dung được. Nhiều đêm tôi bị lạnh, chân tê buốt, tôi lại mong đợi mùa hè đến sớm. Chỉ cần nắng ấm chẳng cần gì hơn sẽ xua tan những lo âu lạnh buốt trong tâm hồn tôi.

  9. #8
    Love[4]Ever Avatar của Mr Kelvin
    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Bài gửi
    855

    Mặc định Re: Đi lạc vào thế giới của anh

    .....

    Cuối cùng thì mùa hè cũng đến.
    Tôi hay ghé quán bar một mình. Tối thứ Hai, tôi trang điểm rất kĩ, mặc quần jean và áo len cộc tay. Không hiểu sao tôi rất thích mặc đồ len. Tôi tính sẽ hẹn hò vợ chồng An ở đây. Chúng tôi sẽ bàn về chuyện đi đâu du lịch. Ai đó sẽ nghĩ là tôi vô duyên khi đi chơi cùng vợ chồng của bạn nhưng tôi thì hoàn toàn không nghĩ thế. Một khi bạn tôi cảm thấy thoải mái và tất nhiên, tôi cũng vậy là được. Tôi thích đi Nha Trang, tôi mê mẩn thành phố này vì nhiều lí do khác nhau nhưng chưa biết ý An ra sao. Cũng có thể vợ chồng An sẽ thích một nơi nào gần hơn.
    17 là quán bar duy nhất tôi ghé đến, tôi thích mấy ca sĩ nữ ở đây. Họ đẹp và hát hay, đôi khi khiến tôi ứa nước mắt vì những giai điệu buồn bã. Tôi thường buồn khi thấy lòng trống trải, nỗi buồn tôi cũng như dòng nước lũ chỉ cần có dịp là trào tuôn như suối nhấn chìm cõi lòng tôi. Tôi thích đánh son màu đỏ, nhất là khi ngồi trước máy tính viết văn. Đúng kiểu một nữ văn sĩ thời thượng. Nhưng tôi không biết uống đến một ngụm rượu.
    Có thể tôi sẽ tập uống trong nay mai hoặc có thể không bao giờ đụng đến một giọt. Tôi nghĩ rằng tôi là con người khó biết được điều gì sẽ xảy ra. Cũng như đừng ai lo cho tôi phải yêu ai, thuộc về ai, họ có biết khi yêu, tôi sẽ trở thành ai không? Thiên thần hay quỷ dữ. Mà tôi thường điên cuồng khi nhớ thương và dằn vặt. Dĩ nhiên sự bộc lộ của tôi không nhiều mà tôi thường ủ nóng xúc cảm. Điên cuồng xúc cảm cũng là một trạng thái khó tả.
    Đúng lúc tôi đang nghển cổ nghe bản Woman in love thì một người đàn ông tiến đến tôi từ phía sau, hình như anh ta chạm vào lưng tôi. Rồi ngồi kế bên tôi, gần đến mức tôi ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng từ cổ áo, rất tinh tế. Chúng tôi hỏi han qua loa vài câu và không quên trao đổi số điện thoại. Tôi thường không khó khăn trong việc trao đổi số điện thoại, nói chung là tùy theo cảm hứng.
    Chỉ có điều tôi có nghe điện thoại của bất kì một số máy lạ hay không lại là một chuyện. Tôi mới biết anh là kiến trúc sư Lâm. Tôi nói rằng tôi không hiểu mấy về kiến trúc. Anh nói rồi anh sẽ giúp tôi. Anh hỏi tôi làm nghề gì. Tôi không nói gì chỉ mỉm cười. Nếu tôi vào bar một mình thế này, trang điểm rất kĩ thế này liệu anh có nghĩ tôi là nhà văn không? Nghe hết bản Foolish Beat tôi muốn về.

    Em không thể khóc thêm lần nào nữa, em không thể yêu thêm lần nữa…

    Trời rất nhiều sao và không phải là quá muộn, nhưng tôi quyết định trở về, từ chối đưa tiễn, tôi gọi một chiếc taxi cho mình. Thời gian này tôi thường xuyên phải trèo tường kí túc xá vì đi chơi về muộn và chịu bao điều tiếng, cho đến khi tôi nghĩ mình cần phải ra ngoài sống cho thoải mái. Tôi cũng không cho người đàn ông đó tiễn tôi về.
    Biết làm gì bây giờ? Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc viết.
    Tôi đưa mình vào tình thế khó xử, với một kẻ thích giản đơn mọi chuyện nhưng đã suy nghĩ rồi thì còn có thể giản đơn được hay không? Không ham muốn giàu sang, tiếng tăm ở nơi này thì muốn gì mà đâm đầu vào viết cho cực thân. Nhưng tại sao tại sao chứ? Khi ngửa cổ nhìn lên bầu trời xanh lơ dịu dàng kia lại nảy ra bao ý tưởng rực rỡ như tia nắng lấp lóa sau cơn mưa mùa hè. Ích gì chạy trốn đam mê, nếu tôi đã không kịp đam mê một người yêu, thì viết sẽ là đam mê cuối cùng của cuộc đời tôi.
    Cho đến khi cuốn sách thứ ba của tôi đã được in và bán khá chạy. Tôi vẫn chưa thỏa nguyện, nếu chăm chỉ tôi đã làm được nhiều hơn thế. Nhưng tôi lại ham chơi. Tôi thích đi loăng quăng đâu đó mặc những chiếc váy dài và làm điệu với bất kì ai, tất nhiên là tùy theo cảm hứng. Và rồi tôi chỉ biết háo hức đợi mùa hè đến để được đi biển. Tôi đã mua hai bộ bikini màu đen. Dù tôi biết mình gầy trơ xương. Nhưng An nói rằng chúng tôi cần phải mặc bikini. Tôi đồng ý và không bỏ sót cơ hội nào để thể hiện sự gợi cảm của mình, ngực tôi trắng và tóc dài, nói chung là tôi bất cần đến những chi tiết khác trên cơ thể. Hằng ngày tôi luôn nhận được những lời khen từ phía những người đàn ông, có thể họ lấy lòng tôi. Nhưng quan trọng là tôi muốn.

    Những cơn bão đầu mùa hè ập đến cuốn theo rất nhiều bụi, tôi nằm lì trên giường cả ngày chẳng suy tính gì thêm, đầu đau nhức thảm hại, cảm giác đáng sợ nhất là khi nhìn máy tính và tưởng tượng rằng mình phải ngồi lì đó mà gõ chữ khiến tôi phát chán. Tôi muốn vận động trí não hơn, muốn nghĩ ra ý tưởng gì đó và muốn tung tẩy trong cơn bão.
    Những cơn bão từ đâu tới? Tôi nghĩ mãi không ra, tôi phát cuồng vì muốn đi đâu đó. Đúng lúc đó thì Lâm nhắn tin cho tôi. “Anh đang ngồi ở một nơi rất bão…”
    Thì ra Lâm đang ngồi ở tầng mười ba của một quán cà phê. Tôi biết nơi đó, ai đã đưa tôi lên đó thì tôi không nhớ, đối với một cô gái độc thân như tôi, quá nhiều cuộc hẹn hò đồng nghĩa với việc tôi không sao nhớ hết được, người nào đọng lại trong tâm trí tôi là một việc cực khó. Hôn lại là một nhẽ. Tôi rất thích ôm ấp và hôn.

    Làm thế nào để em không nghĩ đến anh khi em đang viết?
    Nực cười là một số người cho rằng tôi sẽ mãi không quên họ. Nhưng tôi chỉ nhớ đến Kỳ. Tôi nhớ trong thời gian chờ đợi in ấn những cuốn sách của mình, khi tôi tiêu đến đồng xu cuối cùng cho việc mua sắm mĩ phẩm, áo váy thì Kỳ là người mang từng hộp cơm về cho tôi ăn hằng ngày và tôi chưa bao giờ bị bỏ đói. Cũng có lúc tôi tận tụy nấu nướng và chăm sóc anh như một người vợ, đến mức chúng tôi vẽ ra đủ kiểu cho một gia đình không bao giờ có thật sau này. Về sau, sự bừa bãi của cả hai đã không đưa đến một kết thúc tốt đẹp nào, chỉ khiến chúng tôi phát ớn khi nhìn thấy nhau thậm chí một tuần liền tôi và Kỳ không hôn nhau. Nhưng cũng có khi cảm thấy không thể thiếu.
    Tôi vẫn nhớ những mail tôi viết cho Kỳ khi anh về nhà – quê anh ở Hà Nam – lời lẽ văn chương ướt át nhưng Kỳ tỏ ra rất thích thú, anh biết ơn bằng việc mua rất nhiều đồ ăn cho tôi vì tôi vốn háu ăn và thi thoảng chúng tôi cùng ăn bánh mì, uống ca cao nóng và đọc lại những mail ấy.
    Làm thế nào để em không nghĩ đến anh khi em đang viết? Làm thế nào để em không nhớ anh khi ở bên cạnh bất kì ai đó. Tình yêu khiến em chẳng yên ổn phút nào.
    Luôn nhớ anh với nỗi nhớ sâu sắc.
    Và thích trêu anh, nhìn thấy anh cười, mãi mãi những khoảnh khắc... KK
    Tôi thường kí tên như thế, hai chữ K cạnh nhau. Luôn luôn thế. Suốt thời gian đó tôi đã không có người đàn ông nào ngoài Kỳ xen ngang. Nhưng Kỳ thì có, một vài vụ bê bối của anh với một số cô gái anh quen trong diễn đàn trên mạng nào đó. Khi tôi đi vắng, thậm chí anh đã rủ họ về ngủ cùng. Giữa chúng tôi bắt đầu xảy ra cãi cọ, ghen tuông. Tôi nổi điên và bản tính vốn ích kỉ, thù dai, không chấp nhận chuyện chia sẻ. Nhưng anh luôn giữ tôi ở lại, mỗi lần anh nắm tay tôi xin thề, anh sẽ không bao giờ lặp lại điều đó nữa, là mỗi lần tôi mủi lòng.
    Hễ ngước lên nhìn giọt nước mắt lấp lánh trên mắt anh, lại khiến cõi lòng tôi tan chảy.

    Ngồi lặng lẽ nhìn cái bóng của người đàn ông hắt lên cửa kính. Vài giọt mưa lạnh buốt rơi xuống vai tôi. Lâm nói rằng chúng tôi không thể ngồi mãi ở ngoài sân thượng thế này, đúng lúc tôi cảm thấy bừng bừng vì sốt. Người đàn ông mới quen, chẳng mấy ý nghĩa gì kéo tôi vào gian trong, không có một ai, không có ai đi uống cà phê trong lúc trời gió bão thế này, tôi bắt đầu châm thuốc và quan sát Lâm. Lâm tỏ ra rất chăm chú trong việc ngắm tôi. Còn tôi thi thoảng nhìn anh từ cổ. Anh khá đẹp trai và bí ẩn. Tự nhiên tôi nảy ra một ý nghĩ liệu tôi có làm cho anh thích thú hay không?
    Ngồi buồn chúng tôi chơi cờ ca rô. Anh có những nước cờ hiểm hóc khiến tôi thua hoài. Tôi hỏi anh về thời sinh viên, anh kể một vài kỉ niệm đẹp nơi trường kiến trúc mà anh đã học. Trời sẩm tối, ngớt mưa, anh rủ tôi đi ăn. Chúng tôi gọi taxi, nói chuyện luyên thuyên và ghé vào một quán phở bình dân. Tự nhiên tôi rất thèm ăn phở.
    Sau đó anh hỏi tôi: “Em ở đâu?”.
    Tôi buột miệng: “Em ở kí túc xá”.
    “Em là sinh viên à?”
    Tôi gật đầu rồi tạm biệt Lâm ở ngay quán phở, tự nhiên không muốn anh biết thêm bất kì điều gì về tôi nữa. Có lẽ Lâm sẽ ấn tượng với mái tóc rối bù, chiếc váy lụa hơi nhàu và cái hất đầu rất cương quyết của tôi.
    Tôi bị ốm ngay sau khi chuyển nhà ra ngoài. Căn hộ tôi thuê nằm trên tầng năm, nhìn ra một cái hồ đủ lãng mạn để mỗi sáng thức dậy tôi có thể chạy ra đón nắng. Tôi muốn mình tự do sống và viết ở đây ít nhất là đến lúc hoàn thành cuốn tiểu thuyết tình ái với cái tên rất hấp dẫn Mùa hè cháy bỏng.
    Khi một mình là khi hồi ức quẫy đạp, đêm đêm tôi nôn nao nhớ Kỳ, không cách nào cưỡng được, có hôm tôi làm thơ tặng anh, dù tôi nghĩ rằng anh đã quên mình.
    Có thể là tôi đã từng rất đau khổ mà không thốt lên lời. Tôi nhớ sự cô đơn anh đem đến cho tôi nhưng được lấp đầy ngay sau đó bằng hoan lạc. Anh vừa muốn gắn kết cuộc đời tôi với cuộc đời anh vừa sợ hãi, nghi ngại hạnh phúc, tình yêu. Anh không tin vào sự vĩnh cửu. Anh chỉ là người đàn ông yếu đuối. Trước anh, tôi luôn luôn mỏi mệt.
    Đúng lúc ấy Lâm đeo đuổi tôi.
    Anh nhắn tin cho tôi hằng đêm và muốn biết về tôi nhiều hơn. Sau đó tôi hẹn anh đến nhà tôi chơi. Lâm tỏ ra rất hào hứng. Tôi hẹn anh tối Chủ nhật, khi đến anh mang rất nhiều cam, anh nói là cam tốt cho sức khỏe của tôi.
    Căn phòng tôi ở dĩ nhiên chẳng có vật dụng gì giá trị, vì tôi tiêu xài hoang phí và không tiết kiệm mua cho mình bất kì cái gì. Chỉ có sách nằm ngổn ngang trên giá, trên giường và khắp nơi, tôi không sắp xếp theo trật tự nào. Lâm nhặt từng cuốn sách cho tôi, xếp lại ngay ngắn. Anh dừng lại rất lâu ở tập truyện ngắn mới ra của tôi và hỏi: “Em thích đọc tác giả này?”.
    Tôi lắc đầu.
    “Vậy sao em lại mua nó?” Lâm nhíu mày.
    “Vì đó là những cuốn sách của em. Em đã viết.”
    Tôi tỉnh bơ và vắt nửa quả cam vào ly. Từ lúc nào, Lâm nhoài người đến và ôm lấy tôi rất chặt. Tôi lọt thỏm trong vòng tay anh, và anh ghé sát miệng vào tai tôi: “Em thật tuyệt”. Tôi không hiểu sao anh có thể tin người như thế, anh không hề nghĩ rằng tôi nói dối anh. Điều đó hoàn toàn có thể xảy ra. Chúng tôi hôn nhau chầm chậm, dịu dàng, tôi bắt đầu thấy mình có xúc cảm khi anh đưa tay chạm lên mắt tôi. “Anh thích em, rất thích.” Giọng nói của anh ngọt ngào khiến tôi hơi chao đảo. Chúng tôi nằm xuống sàn nhà, hôn nhau rất lâu, sau đó Lâm đếm những cánh hoa hồng tàn vương *** dưới chân tôi.

    Mỗi người tình như một ly rượu đắng.

    Tôi duỗi dài chân và cảm nhận thân thể Lâm trên thân thể mình nóng bỏng. Lời thầm thì lạ xa và mơn trớn. Tôi có nhất thiết phải có một người đàn ông bên mình như thế này hay không?
    Tôi hỏi Lâm: “Anh đã từng yêu ai đến mức có thể chết vì người đó chưa?”. Anh nói rằng, anh đang chờ mong một tình yêu như thế! Còn em? Tôi im lặng. Điều gì xảy ra với em thế? Tôi đi ra ban công, gió rất nhiều và mơ hồ bốn phía như tâm hồn tôi đã trầy xước vì yêu, nhưng nỗi buồn của tôi trong veo và tinh khiết. Lâm nhìn tôi từ bóng tối, mắt anh cháy sáng như hai đốm lửa và tôi quay đầu lại, thấy niềm hi vọng cuối cùng của mình đang được thắp lên trong đó. Tôi đi đến, ngã vào vòng tay anh, nhưng lạ thay giữa ngọt ngào tuôn chảy nơi trái tim đầy nhục cảm, tôi cảm nhận đôi bàn tay Kỳ đang bấu chặt lấy mình.

    Tháng Năm. Tôi và Lâm sánh đôi đi trên phố, vừa đi vừa hát nghêu ngao. Lâm luôn nuông chiều sự bé bỏng hay vòi vĩnh của tôi. Thi thoảng tôi trở nên cáu gắt và anh thường là người xoa dịu. Đúng lúc Lâm có một tuần phải đi khỏi thành phố. Tôi thi thoảng gửi mail cho anh: “Lâm, anh nhớ bảo trọng nhé”. Tuyệt nhiên không có mấy lời lẽ yêu đương thắm thiết trong đó. Lâm gọi điện hằng ngày cho tôi, dặn tôi chăm đến lớp và không nên thức khuya. Dù anh rất mong đọc những cuốn sách mới của tôi.

    Biết ơn anh nhưng vốn dĩ tôi là kẻ đa tình, hoặc sau cơn khao khát giằng xé, chẳng cần phải kiêu hãnh nguỵ trang, tối thứ Sáu tôi mua rất nhiều hoa đến nhà Kỳ. Đã gần một tháng sau đêm mưa tôi rời khỏi căn phòng đầy tranh của anh. Tôi mở cửa thấy Kỳ đang vẽ, anh quay ra nhìn tôi, tôi biết mình hồi phục sau trận ốm thật là xinh đẹp. Tôi biết anh còn mê mẩn tôi, dù anh có thể đang thuộc về ai khác.
    “Anh biết em đã có người đàn ông khác.”

    “Sao em lại đến đây?”
    Tôi chẳng nói gì, tâm tư bấn loạn.
    “Em đừng thương hại anh nữa!”
    Tôi kiễng chân hôn lên mắt Kỳ.
    “Việc gì phải thế chứ? Làm sao em có thể quên. Cho dù anh lúc nào cũng thế và không bao giờ thay đổi!”
    “Không có hạnh phúc gì cho em… Không có gì…”
    Kỳ run rẩy ôm ấp tôi vào lòng, tôi nhìn thấy khóe mắt anh trũng sâu, thân thể tiều tụy vì thức khuya và vì rượu, những cuộc chơi, những cuộc tình, lạ lùng thay anh còn có thể sống mãi như thế.
    Chúng tôi ghé sát hai làn môi nóng ẩm, dày vò âu yếm, như chúng tôi đã từng cùng nhau chung sống nếm trải yêu đương, khát thèm dục vọng và mơ mộng…
    Và đó cũng là đêm cuối cùng. Chúng ta sẽ chấm dứt cuộc tình này, tại đây, dù đêm qua chúng ta đã nhấn chìm nhau. Như em đã nói cùng anh, tất cả mọi điều đều đơn giản.
    Trong đêm thâu em là cánh bướm ủ rũ sau hoan lạc, em chỉ là một cánh bướm rã nát vì cô đơn sầu khổ, sao em không thể làm ấm mình, hoặc anh có thể làm ấm em bằng tay anh, bằng môi anh, toàn bộ thân thể, làn da anh, giữa em và anh sao lại chỉ là một sự ngăn cách.
    Kỳ níu lấy tay tôi, những ngón tay lạnh băng của một người đã chết. “Em biết không, tôi yêu em, thực sự yêu sau bao ngày qua, sự ghẻ lạnh của tôi chẳng nói lên điều gì cả.”
    Sau đó một vài lần tôi gặp lại Kỳ ở đâu đó, chúng tôi hờ hững bước qua nhau.

    Người ta, có thể làm tình và có thể coi nhau như người xa lạ.

    Một ngày không lâu sau, ai đó đã báo cho tôi tin về cái chết của Kỳ. Anh uống thuốc ngủ tự tử. Tôi không tin, những ngón tay lạnh băng của anh ngày nào trở lại bấu chặt lấy ngực tôi buốt nhói.
    Tôi tìm đến bệnh viện, rất nhiều cô gái trẻ đứng vây quanh anh. Giữa đám đông tôi nhìn anh lần cuối, mặt anh trắng bệch như sáp, đã chẳng thể nói cùng nhau thêm một điều gì. Anh đã chết, nhưng tình yêu trong tôi lại thêm một lần sống dậy.
    Suốt những ngày sau đó tôi không ngủ, không ăn gì. Tôi luôn mơ đến Kỳ. Trong bóng tối hoang mang tôi mơ thấy anh vẽ tranh cho tôi, mơ thấy anh sững sờ nhìn tôi, ghì chặt nhau trong tay chẳng rời xa, sự ích kỉ và kiêu hãnh của tôi đã giúp được gì cho anh? Ngoài một sự chết.

    Nhưng em còn có thể làm được gì. Ngoài sự hiến dâng?

    Anh, thực ra đã tìm kiếm điều gì hơn thế trong khoảng không gian bao la này? Nếu không phải là tình yêu của em.

    Ai đó cũng đã kể lại với tôi, trong ví của Kỳ còn cất giữ duy nhất tấm hình tôi. Anh đã cắt ra từ cuốn sách.
    Có phải khi tim của ai đó ngừng đập, cũng kéo theo cái chết của một người khác nữa không?

    Tôi thú nhận với Lâm – người đàn ông Hoàn Hảo: Xin lỗi, em đã yêu, thực sự yêu một người đàn ông khác. Dù tôi biết có thể anh sẽ không bao giờ đến bên tôi nữa.
    Đó là mùa hè năm 2006, và sau đó, tôi đã đi Nha Trang cùng vợ chồng An, bỏ lại sau lưng cuộc tình vô vọng.

  10. #9
    Love[4]Ever Avatar của Mr Kelvin
    Tham gia ngày
    Jul 2008
    Bài gửi
    855

    Mặc định Re: Đi lạc vào thế giới của anh

    phần 8

    Ngày anh im lặng
    Một ngày như ngày hôm nay, hôm qua, và hôm kia em sống. Em không tin mình vẫn đang còn tỉnh táo, điều sẽ xảy ra với em, lần lượt và nối tiếp nhau, khi em nhìn chiếc điện thoại để ở đầu giường không có tin nhắn của anh vào buổi sáng.
    Những thói quen đôi khi trở nên tồi tệ, khi em bắt đầu phải tập lại chúng như một sự thiết lập trật tự đã đảo lộn. Mỗi giai đoạn trong đời sống của em, em lại phải duy trì những thói quen nào đó, rồi vô tình thay đổi chúng vì một sự can thiệp nào đó.
    Có lẽ em phải tập lại ngay từ thính giác và khứu giác, em sẽ không vùi đầu vào gối ngửi mùi chiếc gối bên cạnh em nữa, chiếc gối anh đã gối đầu lên đó, vào lúc nửa đêm khi anh đã ngủ say và bỗng nhiên mùi tóc anh đánh thức em trở dậy. Thật buồn cười, em nhạy cảm đến thế, thì làm sao có thể quên anh.
    Em nhận ra hôm nay là Chủ nhật, ngày rảnh rỗi nhất trong tuần, sao em vẫn nằm mãi, mở to mắt nhìn lên ngọn đèn chùm trên trần nhà. Mình đi đâu bây giờ, có nhất thiết em phải đi đâu hay không? Em hình dung cảnh anh săn đón em hồi mới quen nhau, từ 8 giờ sáng đỗ xe dưới khu chung cư, kiên nhẫn đợi em tắm gội, là lượt, trang điểm và chọn mùi nước hoa.
    Thậm chí có hôm anh đợi em tròn một tiếng đồng hồ, nhưng chỉ có tuần đầu tiên anh đợi em như thế, đến khi anh làm cho em thích mê anh rồi thì chỉ cần anh nhăn mặt, càu nhàu, em đã cuống cuồng cho mỗi lần hẹn hò.
    Giã từ lười biếng, em dậy từ sớm vào nhà tắm và sau khi đã hoàn tất mọi việc em sẽ ngồi đợi anh như một con búp bê an phận. Có lẽ anh chưa bao giờ biết được, vì anh em có thể dậy từ lúc 6 giờ. Vì anh, em có thể làm tất cả, thậm chí quá sức với trí tưởng tượng của mình.
    Chủ nhật tuần này, không có ai đợi em dưới kia. Em không có cảm giác đói. Một ai đó đã gọi điện cho em, sẽ chẳng phải là anh, em biết. Sau cái đêm cả hai cùng rất say ấy, có sao đâu, buồn quá cũng uống thật nhiều mà vui quá thì cũng uống thật nhiều. Anh đưa em về và cõng em lên cầu thang, hình như em lảm nhảm và hát những câu vô nghĩa, hình như em lặp đi lặp lại câu nói “Em yêu anh”.
    Anh có nhớ không. Anh sẽ nhớ và anh phải nhớ đó là đêm cuối cùng của chúng ta. Làm sao em biết tất cả lại kết thúc đơn giản như thế, kết thúc ấy cũng giống như người ta bứt đi một chiếc lá xanh non để nhựa ứa trên cành.

    Em đã gọi anh ba lần, kể từ nụ hôn cuối cùng của anh trên thân thể em vào buổi sáng
    Đứa bạn gái thân của em hẹn em ở siêu thị gần nhà, chỉ cần bước qua đường là tới mà sao em đã cảm thấy ngại ngần. Em quyết tâm đứng dậy và rửa mặt, tròng chiếc váy hoa vào người, em đã gầy đi. Thật tội nghiệp, em cảm nhận rõ xương hông của mình khi em chống nạnh nhìn xuống đường phố. Làm sao em còn ý thức được lòng kiêu hãnh của mình? Những bóng người nhỏ nhoi chìm vào màu sắc hỗn độn. Anh đang làm gì khi không em?
    Em đã gọi anh ba lần, kể từ nụ hôn cuối cùng của anh trên thân thể em vào buổi sáng, khi anh thôi nằm quay lưng lại với em để em áp môi vào tấm lưng trần của anh, để em nhìn rõ màu đỏ trên môi anh, và anh ôm em bình thản ngủ thêm. Còn em chỉ biết nằm co quắp, nín thở không dám cựa quậy vì sợ anh bị đánh thức.
    Em đã gọi anh vào ngay buổi tối hôm đó, khi em bị sốt, những hồi chuông vang lên không người nghe. Em đợi anh gọi lại cho em như anh vẫn thường làm, nhưng anh không gọi. Em bực bội và tức giận, đợi mãi, rồi cảm giác ấy cũng tan biến nhường chỗ cho việc hoảng hốt và lo sợ. Chuyện gì xảy ra với anh thế? Em đến công ty, bật máy tính, em thấy nick anh sáng trưng trên cửa sổ chat. Nick em cũng sáng trưng. Nhưng anh không gọi em.
    Em sống tạm, vui tạm, ăn tạm trong một ngày. Một ai đó rủ em đi ăn trưa, một đồng nghiệp mới, anh ta mặc chiếc sơ mi xanh nhạt đến vô vọng. Suốt bữa ăn em ngồi lặng lẽ, che đậy nỗi u buồn u ám bằng nụ cười nhạt nhẽo. Anh ta gắp đồ ăn cho em và khen em rất đẹp khi cười.
    Bầu không khí giữa đám đông ngộp thở, em ra về thật sớm và bắt đầu dằn vặt chính mình. Em có lỗi gì ? Em đi mãi, rất lâu giữa thành phố. Đến lúc mẹ em gọi điện, mẹ hỏi bao giờ anh tính chuyện với em, sớm hay là muộn? Ba mươi chín hôm không đủ để quyết định cho một đám cưới, nhưng anh đã muốn cưới em. Anh thực sự đã nói với em như vậy.
    Tất cả đã trở nên mất phương hướng, khi em tiếp tục gọi cho anh cuộc gọi cuối cùng và điện thoại của anh ở trong tình trạng không thể nào liên lạc. Buồn cười thật, bắt đầu hoảng hốt là em bắt đầu thấy mình mất trí. Nhưng ký ức về anh lại hiện ra mồn một.
    Em bước xuống đường, đứa bé hàng xóm lẫm chẫm sà vào lòng em, trên tay cầm rất nhiều kẹo mút xanh đỏ. Em buộc phải mỉm cười và nhận lấy một chiếc, em ngậm nó trong miệng và cảm thấy chóng mặt khi không nghĩ tình trạng của mình lại tồi tệ đến thế. Em băng qua đường trong một buổi sáng không có anh. Thành phố vẫn cuồng quay, chỉ có em cảm thấy mình ngưng thở.
    Đứa bạn em vác bụng bầu đứng đợi em trước cổng siêu thị, mặt đỏ ửng rạng ngời hạnh phúc, như ngày hôm qua em đã hình dung một ngày kia em cũng giống như thế, sẽ sống một cuộc đời khác, sẽ từ giã cuộc sống độc thân, nấu nướng một mình, ăn tối một mình, cô độc một mình, anh sẽ thay đổi cuộc đời em, nhưng hôm nay anh đã im lặng.
    Em bước vào siêu thị, tất cả các mặt hàng đang trong mùa giảm giá, những đồ vật dành cho các bà các cô nội trợ. Em có cần gì đâu. Trong khi đứa bạn em hăm hở ngắm nghía từng bộ ly tách sáng bong lấp lánh, em đi qua từng gian hàng đông đúc với gương mặt thờ ơ, bản nhạc cô ca sỹ Nhật cất lên giai điệu buồn bã khiến em đau lòng.
    Giá như em có thể nhìn thấy anh, ngay bây giờ, giá như em biết được, vì sao anh rời xa em, tháng trước, cũng ở siêu thị này, chúng ta đi lạc và đã tìm thấy nhau nhờ điện thoại, anh đã cầm tay em rất chặt. Nhưng giờ đây, chiếc điện thoại không còn tác dụng, vì anh tự tách anh ra khỏi em mất rồi.
    Thêm một cú điện thoại, người đồng nghiệp mới mời em đi uống cà phê, đàn ông thời kỳ ve vãn, ai cũng như ai. Em lạnh lùng từ chối, em không thể dối lòng rằng em vẫn lạc quan và còn niềm tin vào tình yêu, khi em đang đứng đây, buông tay rơi vào một thế giới xa lạ, thế giới không có người đàn ông mà trong cơn say, em đã nói yêu anh. Người say không biết nói dối. Anh cũng không nói dối, anh chỉ ra đi trong im lặng mà thôi.

  11. Tớ cảm ơn Mr Kelvin đã chia sẻ.


  12. #10
    Tội Nhân Thiên Cổ Avatar của Thiên Tình Hận
    Tham gia ngày
    Jan 2009
    Bài gửi
    2.228

    Mặc định Re: Đi lạc vào thế giới của anh

    tớ cũng đã theo dõi truyện này qua 24H.
    Cảm ơn Kelvin có công bê về cho anh em đọc liền mạch
    This I Love - Guns N' Roses

    http://x3xx3x4.googlepages.com/Hacked.gif

    contact me:
    Y!M : no1gun_n_roses
    Mobile: null
    Blog: http://aDungz.wordpress.com

+ Trả lời chủ đề
Trang 1/2 12 CuốiCuối

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. Bí quyết học giỏi tiếng anh
    Gửi bởi Mr Kelvin trong mục English
    Trả lời: 5
    Bài cuối: 26-03-2011, 02:27 AM
  2. người lạc lối
    Gửi bởi Mr Kelvin trong mục Tình bạn - Tình yêu
    Trả lời: 15
    Bài cuối: 20-06-2010, 02:03 PM
  3. Anh đã trở về
    Gửi bởi meobachan trong mục Truyện ngắn
    Trả lời: 0
    Bài cuối: 30-05-2010, 07:52 PM
  4. Xin hãy yêu em trong 1 ngày thôi anh nhé...!!!
    Gửi bởi quachthuan trong mục Tình bạn - Tình yêu
    Trả lời: 1
    Bài cuối: 12-05-2010, 11:41 PM
  5. Việt Nam – Kết nối với thế giới
    Gửi bởi pluto trong mục Giảng đường khoa ĐTVT
    Trả lời: 1
    Bài cuối: 11-09-2006, 07:50 PM

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube