User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 1 của 1

Chủ đề: “Gia tài tuổi 20”: Gia tài cho em, gia tài cho tôi, gia tài cho bạn…

  1. #1
    svBK's Newbie
    Tham gia ngày
    Jan 2008
    Bài gửi
    3

    Mặc định “Gia tài tuổi 20”: Gia tài cho em, gia tài cho tôi, gia tài cho bạn…

    Trong một lần tình cờ tôi vào Google và gõ chữ: “Truyện ngắn trẻ hay”, thì bất ngờ cái tên em được hiện ra khá nhiều. Bản tính tôi vốn ít thích tìm đọc những tác phẩm trẻ, bởi họ có cách viết với những từ ngữ, nội dung làm tôi không mấy hài lòng. Tuy nhiên, tôi lại bị ấn tượng với cái tên Lưu Quang Minh, chính cái tên đó đã khiến trí tò mò của tôi vùng dậy, tôi quyết định click chuột vào những đường link đó.



    Và truyện ngắn đầu tiên đã hiện ra trước mắt. Đó là truyện ngắn: “Đàn ông”. Tôi vừa đọc, vừa cười thích thú và tự hình dung ra tác giả này chắc cũng phải độ 30 tuổi. Bởi cách viết, cách diễn đạt từ ngữ thì hẳn chỉ những người đàn ông 30 tuổi mới viết được. Đọc xong truyện ngắn ấy tôi lại click chuột vào đường link khác, để đọc tiếp một truyện khác. Truyện thứ hai có tựa đề là: “Combo gà rán”. Đọc đoạn đầu tiên, tôi chỉ lướt qua thật nhanh thôi nhưng khi đến những dòng: “Và cô đứng đó, trông thấy một người cô độc. Sáng đi làm cho đến tận buổi chiều. Về nhà xem tivi, nuốt vội những gì vớ được. Thiếp đi nhanh chóng sau khi đọc vài tờ báo, trang sách dang dở. Quần quật quần quật. Ngày cuối tuần buồn chán, mở điện thoại không có ai để gọi, lục lọi trong đầu không một ai mà thương mà nhớ, chỉ để rủ đi cùng ăn một bữa gà rán KFC. Chịu không được nỗi buồn gặm nhấm, đành xỏ dép, dắt xe, phóng ù tới một nhà hàng nào gần nhất có thể, và thỏa mãn cơn thèm. Không phải thèm gà rán, mà thèm nghe tiếng người, hít thở bên hơi người, tận hưởng một nụ cười như máy dẫu phát ngán, hay trò chuyện với một vị Đại tá mình hâm mộ từ lâu…” bỗng nhiên tim tôi nhói lên một cảm giác rất lạ. Cái cảm giác như tôi tìm thấy điều gì đó giống mình ở hai nhân vật kia. Trong tôi lại hiện lên bao câu hỏi: Tác giả này là ai? Anh ta bao nhiêu tuổi mà có những suy nghĩ trải nghiệm lớn vậy?

    Tôi tiếp tục click chuột sang đường link khác thì hiện ra truyện ngắn: “Cô đơn trên mạng”. Lần này tôi không mấy ấn tượng với cái tiêu đề vì nó giống tên của một cuốn tiểu thuyết nước ngoài. Nhưng vì tò mò, tôi cũng đọc lướt qua đoạn đầu. Lại thêm một cú shock nữa! Từng đoạn văn lướt qua trước mắt tôi, cảm giác của nỗi buồn, sự cô đơn trống trải thường gặp nơi những người trẻ ngay chính trong căn nhà mình, và trong tận cùng trái tim, không biết dồn nén vào đâu đang hiện rõ mồn một. Chúng tôi dường như chỉ biết “đổ” nỗi buồn đó vào cái máy vi tính vô hồn, mà chính xác hơn là vào những cái Blog. Có người bảo Internet là một trong những phát minh vỹ đại nhất của thế kỷ 20 và nhờ nó chúng ta mới có Web, có Yahoo messenger và cả Blog nữa… nhưng dường như nó vẫn không ngăn được sự cô đơn muôn thuở của con người và nhất là những người trẻ chúng tôi ngày nay. Tôi đọc, đọc một cách say sưa và thậm chí khi đọc đến truyện: “Mẹ Loan” tôi đã khóc. Đơn giản đấy chỉ là một câu chuyện kể về một cô giáo dạy mầm non, song thông qua cách viết chúng ta có thể hiểu được thông điệp nhân văn, tình yêu thương giữa con người với nhau, quả đấy là một sự tài tình của một chàng thanh niên 20 tuổi.

    Đọc xong bốn truyện ngắn trên tôi lại vào Google gõ dòng chữ: “Lưu Quang Minh” và những thông tin về tác giả hiện ra. Tôi ngỡ ngàng, ngạc nhiên thậm chí đã không thể tin nổi vào những gì hiện ra trước mắt! Tác giả của những truyện ngắn trên chỉ là một cậu sinh viên ngoài 20 tuổi và cũng là một người “ngoại đạo” trong lĩnh vực văn chương như mình. Mấy ngày hôm đó tôi đã bị ám ảnh bởi cái tên Lưu Quang Minh. Tôi ấn tượng bởi cách viết, cách diễn đạt từ ngữ của em không hề giống những cây bút trẻ hiện nay. Mặc dù lúc đó tôi chỉ mới đọc được bốn truyện ngắn của Minh mà thôi. Nhưng đấy thật sự là những truyện có giá trị nhân văn rất lớn, ngoài ra nội dung từ ngữ của em “sạch”, không hề có những từ ngữ theo kiểu chát chít của tuổi teen, cũng không có những chi tiết sex nóng bỏng mà báo chí vẫn hay lên tiếng phê phán một vài cây bút trẻ hiện nay. Đó là một điểm rất hiếm gặp của các cây bút trẻ hiện giờ và tôi rất thích điều đó ở những truyện ngắn của em.

    Ít lâu sau trong Inbox Blog tôi nhận được một tin nhắn làm quen của em, sau khi Minh tình cờ vào Blog tôi đọc truyện. Khỏi phải nói tôi đã vui sướng đến mức nào! Vậy là hai chị em add nick nói chuyện. Khoảng một tháng sau tôi vào Sài Gòn, hai chị em hẹn nhau đi café. Trước mắt tôi là một cậu thanh niên với khuôn mặt có thể nói là búng ra sữa, tôi ngồi nhìn khuôn mặt non nớt của em và tự hỏi liệu có phải đây là người đã viết những truyện ngắn già dặn và đầy trải nghiệm kia không nhỉ? Rồi em bẽn lẽn đưa cho tôi tập bản thảo: “Đây là gia tài tuổi 20 của em đó chị ạ!”. Tôi về và đọc, đọc một cách ngấu nghiến như thể đang được ăn một món gì đó mà mình hằng thòm thèm bấy lâu nay, nhưng giờ mới có dịp thưởng thức. Nói chính xác ra là chưa tìm được “ai nấu món ăn theo đúng khẩu vị” của mình.

    Đọc những truyện ngắn như “Nàng sứt” hay “Lành lặn” ta sẽ thấy ở đó những khiếm khuyết trên khuôn mặt không đáng sợ bằng những khiếm khuyết ngay trong tâm hồn mình. Vậy nên đừng bao giờ lấy đó mà chế giễu khinh dễ người không may.

    Hay như trong những truyện: “Thỏ ragu”, “Mẹ con panda”, “Con mèo đen”. Ba câu chuyện là ba cách viết, ba nội dung, nhân vật khác nhau. Tuy nhiên tác giả đã nói hộ về sự cô đơn tồn tại trong ba con người khác nhau này. Đó là một bà nội sống với con cháu nhưng lại ít bao giờ được hưởng sự đầm ấm của tình yêu thương. Chỉ đến khi gặp được con thỏ mà bà vô tình mua giúp của một đứa bé, mới mang đến cho bà một chút gì đó ấm áp vào những bữa cơm vắng tanh không một bóng người. Còn ở truyện “Con mèo đen”, ta sẽ thấy sự cô đơn tột cùng của một chàng thanh niên. Anh ta thậm chí cô đơn đến mức đã vô tình lãng quên đi cái cảm giác được yêu thương-chăm sóc-một ai đó trong suốt khoảng thời gian dài, cho tới khi con mèo đen xuất hiện nơi bậc cửa nhà mình. Hay như trong “Mẹ con panda” lại thấy sự cô đơn của một đứa trẻ sống trong gia đình khá giả, ngoài những người bạn trên lớp cô bé không còn ai để tâm sự nỗi niềm ngoài chú chuột Hamster ra. Những câu chuyện giản đơn nhưng trong đó ta như tìm thấy một phần nào đó của mình, ngẫm nghĩ một bài học nhỏ để làm hành trang vào đời của mình vậy.

    Em đã chọn một lối đi riêng, cách viết riêng và ẩn chứa tính nhân văn sâu xa giữa con người với nhau, nhất là những người trẻ ngày hôm nay. Một cách viết giản dị, không cầu kỳ hay “tỉa tót hoa lá cành” để gây shock như những cây bút trẻ khác. Ta sẽ nhìn thấy sự nhân văn trong : “Bắp xào ơi!”, “Một tháng khuyến mãi ở Phong Vũ” hay như truyện cực ngắn “Già trước tuổi”, truyện “Tiếng lanh canh và những ô cửa sổ sáng đèn”.

    Minh lấy tên chung cho tập truyện ngắn đầu tay của mình là “Gia tài tuổi hai mươi”. Một gia tài văn chương gồm 20 truyện ngắn của một chàng trai vừa tạm biệt cái tuổi 20 tuyệt đẹp không lâu. Theo cảm nhận của tôi, con người ta khi bước vào tuổi trưởng thành, nghĩa là phải bước chân ra ngoài xã hội để làm việc, cống hiến cũng như thể hiện khả năng của mình. Để có được những điều đó phải chăng ta cũng cần tích cóp một “gia tài” thật vững vàng làm hành trang vào đời. Mỗi người chúng ta đều cần một “gia tài” như vậy. “Gia tài” đó không phải là tiền bạc của cải vật chất, mà là vốn sống, sự trải nghiệm, là bản lĩnh để người trẻ vượt qua những cám dỗ từ xã hội và cũng có khi “gia tài” lại đơn giản chỉ là những giọt nước mắt để ta thấy mình thêm mạnh mẽ hơn.

    “Gia tài” thật giản dị: chỉ cần là sự yêu thương chăm sóc của gia đình, bạn bè, cô thầy và tất cả mọi người…

    Vâng, cảm ơn em đã san sẻ cho tôi một chút trong phần “gia tài” bé xinh của mình. Tôi cũng như em, cũng có một “gia tài” và đang ấp ủ làm giàu thêm cho nó. Mỗi chúng ta ai cũng đều có một “gia tài” nếu biết chắt chiu từ những gì nhỏ nhất. “Gia tài” cho tôi, “gia tài” cho em và “gia tài” cho bạn!

    Trần Trà My Nguồn Thotre.Com

    Lưu Quang Minh sinh năm 1988, hiện là sinh viên ngành Đồ họa khoa Mỹ thuật công nghiệp ĐH Tôn Đức Thắng TPHCM và tác giả của nhiều truyện ngắn đã được giới thiệu trên Thotre.com. “Cô đơn trên mạng” là truyện ngắn đầu tay của Minh đăng trên báo Phụ nữ chủ nhật 4/2007 và trên Thotre.com ngày 1/4/2008. Tháng 12/2008 đoạt giải Nhì cuộc thi truyện cực ngắn trên blog Hội Ngộ Văn Chương của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo với truyện cực ngắn “Già trước tuổi”. Từ 2007 đến nay, Lưu Quang Minh đã có truyện đăng trên các báoVăn nghệ, Văn nghệ trẻ, Văn nghệ quân đội, Lao Động, Tiền Phong, Sài gòn giải phóng, Phụ nữ chủ nhật…Tập truyện “Gia tài tuổi 20” gồm 20 truyện ngắn đầu tay ấp ủ trong hơn ba năm từ lúc bắt đầu cầm bút, gồm các truyện mới và một số đã đăng tải trên báo chí, dự kiến ra mắt trong dịp Hội Sách Thành phố Hồ Chí Minh lần thứ VI tại công viên Lê Văn Tám, Q1-TPHCM tổ chức từ 15/3 -21/3/2010.

  2. Tớ cảm ơn x-kira đã chia sẻ.


+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Chủ đề tương tự

  1. Vợ ơi biết là sướng, anh sợ lại "tăng K"
    Gửi bởi maymua trong mục Đại bản doanh của Hội Độc Thân
    Trả lời: 40
    Bài cuối: 13-11-2011, 02:42 PM
  2. Ai la` cao thủ VLTK
    Gửi bởi @HL trong mục Game Online
    Trả lời: 58
    Bài cuối: 01-11-2010, 11:01 AM
  3. Tình đơn phương!!!
    Gửi bởi Super Linh trong mục Tình bạn - Tình yêu
    Trả lời: 20
    Bài cuối: 09-10-2006, 09:35 AM
  4. Khoảng trắng ngày xưa tôi
    Gửi bởi Ageha trong mục Truyện ngắn
    Trả lời: 1
    Bài cuối: 27-08-2006, 12:17 AM
  5. Viết thư tình??? Dễ lắm! ^^
    Gửi bởi Ageha trong mục Tình bạn - Tình yêu
    Trả lời: 40
    Bài cuối: 27-08-2006, 12:03 AM

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube