User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 10 của 10

Chủ đề: Khoảnh khắc nào thơ dại bỏ ta đi

  1. #1
    svBK's Member Avatar của kjeuh0a
    Tham gia ngày
    Apr 2010
    Bài gửi
    53

    Mặc định Khoảnh khắc nào thơ dại bỏ ta đi

    Em sẽ tặng anh một mảnh đời mình
    Nơi chính em cũng chưa từng bước tới…
    J.L. BORGES


    Khi xem xong bộ phim Juno , mấy cô cháu của tôi hỉ hả khen kết thúc phim thật có hậu, thật nhân bản. Riêng bà chị tôi ngồi trầm ngâm giữa đám con gái. Bộ phim đúng là rất vui nhộn, thực tế một cách hài hước, khiến các bậc cha mẹ phải suy nghĩ về cách ứng xử của mình khi con cái…lỡ lầm. Nhưng sự mãn nguyện của các cô gái với kết thúc phim đã khiến chị băn khoăn như tôi đang thấy trước mắt..

    Trong phim, Juno và cậu bạn trai của cô - người mẹ và người cha bất đắc dĩ – sau những ngày tháng quay cuồng đã trở lại con đường của mình…và tiếp tục cuộc đời còn rộng mở của họ. Đứa trẻ được ra đời, lớn lên dưới sự yêu thương của một người mẹ khác, và có thể nó sẽ hạnh phúc. Và Juno sẽ không phải mang gánh nặng của sự ăn năn như nhiều cô gái khác.

    Cháu gái tôi nhắc lại một mẩu tin trên báo, rằng vào ngày 1-10 vừa qua, có hơn 3.000 người đã đến chùa Từ Quang ở Sài Gòn để cầu siêu sám hối vì trót phá bỏ hoặc không thể giữ được sự sống cho hơn 5.000 thai nhi. Cô nói: “Trong số đó hẳn có nhiều người ước mình từng chọn lựa (và được chọn lựa) như Juno.”

    Chị tôi lặng im một hồi lâu rồi thốt lên rằng, bộ phim đã bỏ qua một điều rất quan trọng, vô cùng quan trọng. Đó là những vết thương lòng.

    Juno và bạn trai – dù muốn hay không, dù nhớ hay quên thì họ cũng đã là một người mẹ, và một người cha. Với cô bé và cậu bé, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Nhưng chắc rằng, Juno đã mang trong tim mình một vết thương lòng. Cô có thể quên nó đi trong một đoạn đời còn trẻ và vô tư lự, nhưng khá chắc chắn là nó sẽ tấy lên khi cô đã là một người mẹ thực sự, và có những đứa con khác. Và một khi vết thương ấy rỉ máu trở lại, nó không bao giờ lành nữa.

    Hãy hỏi những người mẹ. Họ sẽ nói có một đứa con ngoài ý muốn và để cho nó rời khỏi mình theo bất cứ cách nào đều là một vết thương lòng. Những vết thương lòng của ký ức, đôi khi chúng chỉ là một vết sẹo nhỏ, nhạt nhoà, nhưng thật lạ lùng, chúng luôn có khả năng ngăn cản ta cảm nhận niềm hạnh phúc của thực tại mà ta đáng được hưởng. Giống như bạn đang ăn một chén cơm gạo mới thơm ngon và cắn phải một hạt sạn nhỏ. Cảm giác của hai hàm răng khi cắn vỡ hạt sạn sẽ xoá đi cảm giác ngon miệng trước đó, và sau đó. Thậm chí, đôi khi, ta nhớ cái cảm giác rạn vỡ đó suốt cả đời.

    Chúng ta vẫn đọc trên các diễn đàn, và báo chí, những tranh luận chưa bao giờ ngừng nghỉ về việc trao gửi thân xác trước hay sau hôn nhân. Chúng ta đôi khi, cười như mếu trước những khoảng cách xa lắc giữa các bài học đạo đức và dòng chảy thực tế của cuộc sống.

    Khi nào là sớm, khi nào thì muộn? Nếu bạn muốn nghe, thì tôi sẽ nói cho bạn nghe điều tôi thực sự nghĩ. Đó là, “khi nào” không quan trọng bằng “với ai”. Đây không phải là một bài học đạo đức, mà là điều xảy ra trong thực tế, hôm qua, hôm nay và rất lâu sau nữa. Với ai, đó là vấn đề.

    Có rất nhiều người tôi biết đã và đang cảm thấy hối hận cả đời, không phải vì sau hay trước, mà vì trao thân gửi phận không đúng người. Nghĩa là nếu đã nhầm người thì trước hay sau đám cưới đều khốn khổ như nhau. Khi hai mươi hay khi ba mươi tuổi đều xót xa như nhau. Với góc nhìn từ người ngoài, trao nhầm trước khi cưới thì đáng chê trách hơn. Nhưng với chính cuộc đời bạn, đôi khi, trao nhầm sau khi cưới còn tệ hơn nhiều. Nếu chỉ không đúng thời điểm, có thể người ta sẽ nuối tiếc. Nhưng không hối tiếc. Trái lại, nếu không đúng người, thì ở bất cứ thời điểm nào, người ta cũng sẽ hối tiếc.

    Vậy thì, khi nào là đúng thời điểm? Khoảnh khắc nào là hoàn hảo để ta xa lìa thơ dại? Phải chăng chỉ có một đáp án đúng duy nhất: đêm tân hôn? Phải chăng trước luôn là sai lầm, và sau luôn là tối thượng?

    Có người nghĩ rằng chỉ cần bước qua khỏi “tuổi trẻ em” và có đủ hiểu biết để ngăn ngừa một đứa trẻ sinh ra ngoài ý muốn nghĩa là đã sẵn sàng để tiến đến nơi đó - bờ cấm, ranh giới mà ta phải vĩnh biệt thơ ngây. Nơi ta rũ bỏ mọi lớp áo khoác ngoài, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Nơi ta tiến đến trước mặt người ấy chỉ với bản thể của ta, chỉ ta, trọn vẹn ta, ngoài ra không gì khác… Nhưng không phải vậy. Sẵn sàng, là khi ta có đủ hiểu biết, tin cậy, và tôn trọng để ngăn ngừa những vết thương lòng.

    Khoảnh khắc ấy sẽ tuyệt diệu nếu có sự yêu thương và trân trọng với đối phương, và với chính bản thân mình. Hoặc tối thiểu, là sự tôn trọng. Đôi khi sự tôn trọng còn quan trọng hơn cả tình yêu. Bởi nếu có tình yêu mà thiếu sự tôn trọng, thì vẫn không đủ. Nếu có đủ sự tôn trọng và nhận đủ sự tôn trọng, bạn sẽ biết, và sẽ có nhu cầu học biết cách khiến việc đó trở nên tuyệt diệu. Ngược lại, nếu thiếu sự tôn trọng, đó sẽ chỉ là một trò chơi hay một hình phạt, hay một trải nghiệm của sự đổi chác, lừa dối, ép buộc, chiếm đoạt, phục tùng, chịu đựng, sợ hãi, xem thường, chán ghét…Và sẽ có ai đó tổn thương.

    Người ta nói nhiều về cảm xúc, về ngừa thai, về khoái cảm, nhưng người ta đôi khi quên nói điều này: khoảnh khắc đó là khi ta dễ bị tổn thương. Khi không còn gì giấu giếm, cũng có nghĩa là không còn gì để tự bảo vệ. Khi ta bộc lộ mình rõ nhất, thật nhất, trần trụi nhất, ấy là khi ta trở nên hoàn toàn dễ bị tổn thương. Điều đó đúng cho cả nam và nữ.

    Khi ta sẵn sàng ở vào trạng thái dễ bị tổn thương với ai đó, là bởi ta tin vào mối quan hệ sâu đậm. Khi ta trút hết lòng mình, cũng như khi ta trút hết xiêm y vậy, là bởi ta tin.

    Tuổi thơ ngây mãi mãi là thiên đường của đời người. Nếu quyết định lìa xa nó vào bất cứ thời khắc nào đi nữa, hãy chắc chắn rằng bạn lìa xa nó để đến một thiên đường khác, chứ không phải là địa ngục. Và hãy chắc rằng mình chọn đúng người bạn đồng hành. Nếu có bất cứ gợn suy nghĩ nào rằng bạn chưa sẵn sàng, rằng bạn chưa đủ tôn trọng, hay chưa nhận đủ sự tôn trọng. Rằng bạn chưa đủ tin cậy, và chưa được tin cậy đủ thì hãy dừng lại. Hãy chầm chậm thôi, không phải để đợi đúng lúc, mà đợi để biết chắc rằng ta gặp đúng người.

    Khi còn nhỏ, ta thường mong mình sớm trở thành người lớn, ta muốn bước ngay vào thế giới mênh mông đó, cùng với những quyền vô hạn định. Nhưng, sự thật đắng cay mà chúng ta phải đối mặt là gì? Không ai có thể cưỡng lại thời gian. Thế cho nên cái khoảnh khắc ta sẽ phải / được thành người lớn ấy - khoảnh khắc ta trở thành một người đàn ông, hay một phụ nữ thực sự - trước sau gì nó cũng đến. Và cùng với nó, là bình yên và sóng gió, hạnh phúc và đắng cay, niềm khoái cảm ngắn ngủi và vết thương lòng dai dẳng, những gì ta kỳ vọng và cả những gì ta không hề chờ đợi…đều hứa hẹn sẽ đến theo.

    Ngược lại, những tháng ngày thơ dại xa xưa sẽ bỏ ta đi mãi mãi. Vô phương níu kéo.

    Phạm Lữ Ân



    "Juno là phim hài dành cho tuổi teen, đoạt giải OscarKịch bản gốc hay nhất năm 2008. Juno, một cô học sinh 16 tuổi, bỗng phát hiện mình đã có thai được hai tháng.Thay vì đi phá thai, Juno lại có một quyết định là sẽ sinh con và kiếm một gia đình hiếm muộn nào đó nhận nuôi."

  2. #2
    Tội Nhân Thiên Cổ Avatar của Thiên Tình Hận
    Tham gia ngày
    Jan 2009
    Bài gửi
    2.228

    Mặc định

    mình thì chưa được xem film này
    lâu lắm rồi mình vẫn chưa được tận hưởng lại cảm giác xem film rạp
    This I Love - Guns N' Roses

    http://x3xx3x4.googlepages.com/Hacked.gif

    contact me:
    Y!M : no1gun_n_roses
    Mobile: null
    Blog: http://aDungz.wordpress.com

  3. #3
    Mèo bay Avatar của be_kiss
    Tham gia ngày
    Sep 2006
    Bài gửi
    372

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi Thiên Tình Hận Xem bài viết
    mình thì chưa được xem film này
    lâu lắm rồi mình vẫn chưa được tận hưởng lại cảm giác xem film rạp
    đi đi mời mềnh

  4. #4
    Tội Nhân Thiên Cổ Avatar của Thiên Tình Hận
    Tham gia ngày
    Jan 2009
    Bài gửi
    2.228

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi be_kiss Xem bài viết
    đi đi mời mềnh
    ok thôi
    tiền nhớ cưa đôi

  5. #5
    HUT's Student Avatar của hhhhhhatxi
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài gửi
    226

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi Thiên Tình Hận Xem bài viết
    ok thôi
    tiền nhớ cưa đôi
    thế này thì chịu rùi ở nhà cho lành

  6. #6
    Tội Nhân Thiên Cổ Avatar của Thiên Tình Hận
    Tham gia ngày
    Jan 2009
    Bài gửi
    2.228

    Icon11

    Quote Nguyên văn bởi hhhhhhatxi Xem bài viết
    thế này thì chịu rùi ở nhà cho lành
    thế theo ý Ách xì là bà be_kiss trả cả cho tớ nữa đúng không
    tớ còn non dại chưa biết làm bạn gái vừa lòng

  7. #7
    HUT's Student Avatar của hhhhhhatxi
    Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài gửi
    226

    Mặc định

    ặc muốn làm bạn gái vừa lòng thì cứ bánh " bao " 100% cho nó " Ha Oai "

  8. #8
    Phong thần Avatar của enragon
    Tham gia ngày
    Dec 2007
    Bài gửi
    1.574

    Mặc định

    Xem qua Juno rồi.Từ phim tớ nhận ra điểm khác biệt giữa phương Đông và phương Tây.

    Juno mang thai, và thằng ku gây ra cái thai đấy cũng nhận trách nhiệm.Juno đã 1 mình tự làm tất cả, từ chăm sóc thai cho đến tìm người làm bố mẹ nuôi cho đứa bé.Thằng ku gần như không phải chịu trách nhiệm.Ngày cô bé sinh con, thằng ku vẫn thoải mái đi thi điền kinh.Ku này không rũ bỏ trách nhiệm, có thái độ tích cực.Điện ảnh Mĩ đánh giá cao cả 2.

    Còn Phương Đông thì "chặt được vác được".Thằng ku kia nếu ở VN thì cô bé chỉ việc ở nhà đợi nó cung phụng thay vì chạy đôn chạy đáo.

    Vậy nên các bà các chị đừng có mà ỏm tỏi giai Tây thế này giai Ta thế kia

  9. #9
    svBK's Member Avatar của kjeuh0a
    Tham gia ngày
    Apr 2010
    Bài gửi
    53

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi enragon Xem bài viết
    Xem qua Juno rồi.Từ phim tớ nhận ra điểm khác biệt giữa phương Đông và phương Tây.

    Juno mang thai, và thằng ku gây ra cái thai đấy cũng nhận trách nhiệm.Juno đã 1 mình tự làm tất cả, từ chăm sóc thai cho đến tìm người làm bố mẹ nuôi cho đứa bé.Thằng ku gần như không phải chịu trách nhiệm.Ngày cô bé sinh con, thằng ku vẫn thoải mái đi thi điền kinh.Ku này không rũ bỏ trách nhiệm, có thái độ tích cực.Điện ảnh Mĩ đánh giá cao cả 2.

    Còn Phương Đông thì "chặt được vác được".Thằng ku kia nếu ở VN thì cô bé chỉ việc ở nhà đợi nó cung phụng thay vì chạy đôn chạy đáo.

    Vậy nên các bà các chị đừng có mà ỏm tỏi giai Tây thế này giai Ta thế kia
    đâu hoàn toàn thế,có 2 trường hợp xảy ra(ở việt nam ý)
    1.Cậu bé sẽ chịu trách nhiệm như cậu nói,nhưng mà sẽ tối ngày vùi đầu vào những việc khác...như chơi điện tử chẳng hạn...ko có chiện cung phụng đâu
    2.Không chịu trách nhiêm,thường thì rơi vào trường hợp này nhiều hơn,sự thật nó thế mà

  10. #10
    svBK's Newbie
    Tham gia ngày
    Sep 2010
    Bài gửi
    6

    Mặc định Re: Khoảnh khắc nào thơ dại bỏ ta đi

    Mình được xem phim rạp rồi cũng chẳng có gì khác ngoài cảm giác ngồi cùng nhiều người !!! có máy lạnh màn hình rộng he he ...Nói về nội dùng phim thì dù muốn dù không Khi đã sinh ra đứa con ngoài ý muốn thì nên nuôi dưỡng nó bằng tình mẫu tử vì chỉ còn cách đó mới xoa diệu những vết thương lòng mới khiến cho con người trở nên mạnh mẻ và hoàn thiện hơn là khi bỏ đứa con của mình để che dấu bằng một lớp khăn mùi xoa . Vì như thế trong thâm tâm những con người ấy luôn chịu 2 sự mất mát....2 lần sai lầm và sẽ bị lương tâm cắn dứt...Dù được che dấu bởi lớp vỏ bề ngoài đi chăng nữa thì không có gì phủ nhận được sự thật.....

    Cuộc sống phải biết chấp nhận ......
    Hạnh phúc trong bất hạnh còn hơn bất hạnh trong hạnh phúc ....

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube