Người cha kì diệu nhất thế giới

Nước Mỹ nói nhiều về hai cha con vận động viên mang tên Đội Hoyt, đã từng tham gia hơn 1.000 cuộc thi thể thao nhiều thể loại, chạy marathon, bơi, leo núi…
Tất cả những điều này chẳng có gì đáng nói nếu người con, không bị liệt toàn thân, phải giao tiếp qua một chiếc máy tính đặc biệt.

Kiên trì đoạt lại sự sống cho con
Chương trình Anh hùng đương thời của đài truyền hình Mỹ đã từng xưng tụng tình yêu của Dick Hoyt dành cho con mình là tình yêu vĩ đại nhất mọi thời đại. Nếu ai đã trải qua cảm giác phải chăm sóc một người tật nguyền lâu năm, ắt sẽ thấy rằng không có một tình yêu nào có thể lớn hơn tình yêu của ông bố Hoyt với cậu con trai chưa sinh ra đời đã bị chẩn đoán liệt não của mình.
"Mọi người đều cho rằng tôi không thể làm được gì, nhưng cha mẹ tôi không nghĩ thế, họ tin ở tôi và chúng tôi đã chứng minh cho mọi người thấy rằng họ đã nhầm khi nghĩ như thế" – Rick Hoyt, cậu con trai may mắn nhất thế giới trên phương diện làm con cho biết.

Người cha cố gắng lôi kéo con mình vào mọi cuộc chơi để thấy con cười.
Năm 1962, khi ra đời, cậu bé Rick bị dây rốn quấn cổ và được chẩn đoán liệt não, sẽ phải sống trong tình trạng thực vật cả đời. Vì tình trạng đó, các bác sĩ khuyên bố mẹ cậu nên đưa cậu vào một trung tâm bảo trợ xã hội đặc biệt. Tuy nhiên, bố mẹ cậu đã không làm như thế. Không thể biết tình yêu mù quáng của những người làm cha mẹ dành cho con cái hay giác quan nào đã cho họ một niềm tin rằng con họ không sống thực vật mà có đủ khả năng nhận biết thế giới: "Không bao giờ tôi đưa con mình vào những trung tâm đó một cách đơn giản như thế chỉ vì nó khác biệt so với những đứa trẻ khác. Chúng tôi sẽ làm mọi điều để thằng bé có thể tận dụng những khả năng của nó", Judy Hoyt, mẹ Rick phản ứng khi các bác sĩ cho rằng không còn hy vọng gì cho cậu bé nữa.
Điều kì diệu không dừng lại ở sự thương yêu có vẻ mù quáng ấy. Đôi vợ chồng bất hạnh tìm đủ mọi cách để đưa đứa con khổ sở vào mọi hoạt động của gia đình. Ngay từ khi Rick còn là một đứa trẻ sơ sinh, khi làm bất cứ điều gì, họ cũng tâm niệm rằng Rick, thằng con khốn khổ của họ đang dõi theo và cố gắng nhận biết tất cả mọi việc, như bất cứ một đứa trẻ nào khác. Đôi vợ chồng nuôi dưỡng niềm tin một ngày con họ có thể giao tiếp được trong một chừng mực nào đó.
Họ đưa con đến những trung tâm phục hồi chức năng, đến cầu cạnh những nhà nghiên cứu y khoa, cho con tham gia vào tất cả các hoạt động gia đình, từ chơi trong vườn, giúp con tận hưởng niềm vui được bơi dưới nước mà đứa trẻ nào cũng khao khát hoặc đưa Rick đi cùng trong các kỳ nghỉ của gia đình… Nói cách khác, Dick và Judy đối xử với Rick không khác gì những đứa trẻ khác, chỉ khác một điều, đó là để làm được điều đó, họ phải hy sinh hầu như tất cả những thú vui trong đời, dành thời gian bên Rick, tìm hiểu về Rick và hy vọng.

Cha con Dick luôn đồng hành trong mọi cuộc đua.
Các bác sĩ, dù đã cố thuyết phục bố mẹ Rick rằng họ chẳng có chút hy vọng nào, dù có cố gắng đến đâu. Tuy nhiên, năm 11 tuổi, trong nỗ lực không thể tả được bằng lời, cha mẹ Rick đã thuyết phục các nhà khoa học Trường Đại học Tuft, bang Massachusetts kể cho Rick nghe một câu chuyện hài. Trước sự ngạc nhiên của họ, Rick đã cười. Các nhà khoa học thừa nhận rằng họ đã lầm, Rick vẫn nhận biết được thế giới sinh động quanh cậu và cậu rất muốn được tham gia và khám phá thế giới ấy.
Cuối cùng, người ta làm riêng cho Rick một chiếc máy tính đặc biệt, có thiết bị gắn vào đầu Rick, bộ phận duy nhất trên người cậu có thể cử động được đôi chút. Thiết bị này giúp Rick mã hóa những điều não cậu muốn nói và chuyển thành âm thanh điện tử. Điều đầu tiên mà cậu bé Rick nói với bố mẹ là một môn thể thao. Bậc phụ huynh đáng kính ấy giờ đây biết thêm một điều, niềm đam mê của con trai họ là thể thao.

Đội Hoyt đã tham gia hơn 1.000 cuộc thi thể thao.

Vận động viên đặc biệt nhất thế giới
Khi chiếc máy mang tên Hi vọng được gắn vào đầu Rick, cậu đồng thời được chấp nhận đến trường học. Cũng trong thời gian này, cậu bé bộc lộ niềm đam mê với môn điền kinh. Năm 1977, khi trường cậu bé có chương trình chạy marathon để quyên góp cho một học sinh bị tai nạn xe hơi, Rick đã nói với bố rằng: "Bố, con muốn được chạy vì bạn ấy!". Người cha bị bệnh tim mạch, phải mất 5 giây mới có thể trả lời con ông rành mạch rằng: Ừ!
Từ đó, Rick, với niềm đam mê điền kinh và thể thao nói chung, được người cha cho mượn thân xác để tham gia vào những cuộc thi triền miên. Tính đến hết năm 2009, họ đã tham gia cả thảy 1.009 cuộc thi, trong đó có đủ các môn, từ marathon đến ba môn phối hợp và thậm chí cả những cuộc tranh tài thể thao khắc nghiệt vốn chỉ dành cho những vận động viên có sức khỏe siêu hạng. Rick luôn về đích và bỏ lại phía sau hơn một nửa số vận động viên khác trong cuộc đua, đôi lần đoạt chức vô địch.
Tuy nhiên, anh không bao giờ về đích một mình vì lúc nào cũng vậy, sát bên anh là người đồng đội chí cốt, Dick Hoyt, cha anh, người cha luôn nói "ừ" khi cậu con trai đề nghị được tham gia vào các môn thể thao, để được nhìn thấy nụ cười trên môi cậu và câu nói: "Khi chạy như thế, con thấy như mình không còn tật nguyền nữa!", câu nói đã làm thay đổi cả cuộc đời của người cha bị bệnh tim mạch, sau mỗi cuộc đua thân thể rã rời.
Mặc dù người ta nhìn thấy Dick và Rick Hoyt trên trường đua nhiều lần, nhưng không lần nào khán giả ngừng chiêm bái người cha đáng kính vừa chạy vừa đẩy con mình đang ngồi trong xe lăn, gò lưng đạp xe kéo theo một chiếc xe lăn lên dốc xuống đồi, hay vừa bơi vừa kéo đứa con khuyết tật cùng chinh phục 3km đường đua xanh…

Người cha được xưng tụng vĩ đại nhất thế giới.
Trong suốt những năm này, Rick cũng chứng tỏ mình còn hơn cả một vận động viên "đặc biệt". Cậu lấy bằng tốt nghiệp của Đại học Boston và trở thành người khuyết tật bại não đầu tiên tốt nghiệp đại học.
Năm 1984, Dick trở thành một vận động viên điền kinh nổi tiếng và được mời tham dự các cuộc thi ba môn phối hợp (bơi, đạp xe, chạy bộ). Đó vốn là cuộc thi dành cho những người có sức khỏe tốt và dẻo dai nhưng ban tổ chức muốn Dick tham gia và chỉ mình ông mà thôi, không có Rick. Ông từ chối. Năm kế tiếp, họ lại đưa ra lời mời tương tự, nhưng một lần nữa ông lại từ chối nếu không có con trai của mình cùng tham gia.
Dick nói với các nhà tổ chức, "Rick chính là lý do tôi tham gia các cuộc thi này; tôi không muốn thi đấu một mình. Rick là động lực thúc đẩy tôi. Hơn nữa, nếu không có Rick, tôi không biết phải làm gì với hai cánh tay của mình". Sau khi miệt mài thiết kế cho con những phương tiện an toàn như ban tổ chức yêu cầu, đội Hoyt được tham gia và về đích trong số 50% những người về đầu.
Họ cũng từng đạp xe từ Los Angeles tới Boston, với quãng đường 6.000km trong suốt 45 ngày không nghỉ. Sau khi hoàn tất cuộc đua marathon Boston lần thứ 15, cuộc đua mà họ đã bị từ chối vào năm 1981 khi lần đầu tiên đăng ký tham gia, họ đã được tôn vinh như những Anh hùng của nước Mỹ nhân kỷ niệm lần thứ 100 môn marathon.

Hai cha con luôn đồng hành cho dù ở môi trường nào chăng nữa.
Năm 2003, Dick bị một cơn trụy tim, tuy nhiên, bác sĩ cho biết chính tình trạng sức khỏe tốt nhờ tham gia thể thao thường xuyên đã cứu sống ông. Sau khi hồi phục, hai cha con Dick và Rick lại tiếp tục những cuộc đua mới. Dick vẫn khăng khăng rằng chính con trai mình mới là vận động viên điền kinh, chứ không phải ông.
"Tôi không biết phải giải thích thế nào, nhưng mỗi khi đứng đằng sau chiếc xe lăn của con trai, tôi cảm thấy lâng lâng khó tả. Rick là cỗ máy hoạt động của cả hai chúng tôi. Tôi cho Rick mượn thân thể mình, nhưng chính tinh thần của Rick mới là động cơ thúc đẩy chúng tôi tiến về phía trước". Đoạn phim làm về hai cha con Dick và Rick Hoyt cũng là một trong những thước phim về tình cha con gây xúc động nhất trên thế giới.

(Theo Gia đình)