User Tag List

+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 5 của 5

Chủ đề: bài học về tình bạn và tình yêu

  1. #1
    Giảng Viên Avatar của nguoidanduong06
    Tham gia ngày
    Oct 2006
    Bài gửi
    364

    Mặc định bài học về tình bạn và tình yêu

    Ở ngôi làng kia có một chú bé tuổi độ 16. Chú là một chú bé thông minh, tốt bụng, có những suy nghĩ khá sâu sắc so với lứa tuổi của chú. Thế nhưng, chú lại thiếu lòng tin và hay buồn rầu, chú luôn cảm thấy mình thiếu bạn.

    Một ngày kia, như thường lệ, chú lại cảm thấy buồn chán và không có chuyện gì làm, chú lang thang một mình dọc theo bờ biển, lẩm bẩm tự than với mình:

    -Chán quá đi! Ta buồn chẳng hiểu vì sao ta buồn? Chẳng có ai hiểu ta! Chẳng có ai làm bạn với ta và thật sự coi ta là bạn.

    Vô tình chú giẫm phải vật gì đó dưới chân. Cuối xuống xem, chú thấy đó là một con sò nhỏ có lớp vỏ rất đẹp với nhiều màu sắc. Chú thờ ơ bỏ nó vào túi dự định đem về nhà chơi và định đi tiếp. Thình lình, con sò bỗng cất tiếng nói:

    - Bạn ơi, hãy thả tôi về với biển... Hãy giúp tôi trở về với nơi sinh ra mình... Có thể tôi không có gì để tặng lại bạn, nhưng tôi sẽ cho bạn một lời khuyên.

    Cậu bé vừa ngạc nhiên, vừa sợ hãi, lại vừa thích thú. Nhìn con sò, cậu nói:

    - Được thôi, ta sẽ thả bạn về với biển, nhưng... hãy cho ta một lời khuyên trước đi... Ta đang buồn chán vì không có bạn bè đây!

    Con sò cất tiếng trả lời bằng một giọng nói chậm rãi, nhẹ nhàng:

    - Bạn hãy nhìn những hạt cát dưới chân bạn và nắm một nắm cát đầy đi. Bạn biết không, nắm cát trong lòng bàn tay của bạn cũng giống như bạn bè của bạn vậy. Những hạt cát quá xa lòng bàn tay bạn sẽ theo kẻ hở giữa những ngón tay bạn mà rơi ra ngoài. Nếu bạn càng siết chặt bàn tay thì chúng càng rơi ra nhiều hơn. Chỉ có những hạt cát nằm giữa lòng bàn tay bạn, được giữ chặt trong đó mới còn lại mà thôi. Đó chính là những người bạn thân thiết mà chúng ta thật sự cần, những người bạn này sẽ ở lại với ta dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Nhưng, bạn thấy đó, những hạt cát này rất ít và dễ dàng rơi ra nếu ta không biết giữ gìn. Hãy đem chúng về và ngâm trong những vỉ màu đẹp nhất. Hãy giữ gìn và nâng niu chúng bằng tình cảm của mình. Chúng sẽ ở bên cạnh bạn và không rời xa đâu. Tôi chỉ có thể khuyên bạn như vậy thôi...

    Chú bé im lặng, thả con sò về lại với lòng biển xanh bao la mà không nói lời nào... Chú còn mải suy nghĩ về những điều con sò nhỏ nói...

    (sưu tầm)

  2. Có 2 thành viên cảm ơn bài viết của nguoidanduong06 có chất lượng:


  3. #2
    Giảng Viên Avatar của nguoidanduong06
    Tham gia ngày
    Oct 2006
    Bài gửi
    364

    Mặc định hãy để anh yêu em

    Ngày xưa, có một chàng trai yêu tha thiết một người con gái. Chàng trai lãng mạn gấp 1000 con hạc giấy làm quà tặng người yêu. Lúc ấy, anh chỉ là một nhân viên quèn, tương lai không quá sáng sủa, nhưng anh và cô gái ấy, họ đã rất hạnh phúc. Cho tới một ngày…

    Người con gái nói với anh rằng cô sẽ đi Paris. Không bao giờ trở lại. Cô còn nói không thể tưởng tượng được một tương lai nào cho cả hai người. Vì vậy, hãy đường ai nấy đi, ngay lúc này… Trái tim tan nát, anh đồng ý.

    Khi đã lấy lại được tự tin, anh làm việc hăng say ngày đêm, không quản mệt nhọc cả thể xác lẫn tinh thần chỉ để làm một điều gì đó cho bản thân. Cuối cùng với những nỗ lực phi thường và sự giúp đỡ của bạn bè, anh thành lập được công ty của riêng mình.

    “Tôi phải thành công trong cuộc sống” - Anh luôn tự nói với bản thân - “Và sẽ không bao giờ thất bại trừ phi không còn cố gắng”.

    Một ngày mưa, khi đang lái xe, anh nhìn thấy đôi vợ chồng già đang đi dưới mưa cùng chia sẻ với nhau một chiếc ô mà vẫn ướt sũng. Chẳng mất nhiều thời gian để anh nhận ra đó là bố mẹ bạn gái cũ của mình.

    Trái tim khao khát trả thù mách bảo anh lái xe chầm chậm bên cạnh đôi vợ chồng để họ nhìn thấy mình trong chiếc ô tô mui kín sang trọng. Anh muốn họ biết rằng anh không còn như trước, anh đã có công ty riêng, ôtô riêng, nhà riêng… Anh đã thành đạt!

    Trước khi anh có thể nhận ra, đôi vợ chồng già đang bước tới một nghĩa trang. Anh bước ra khỏi xe và đi theo họ… Và anh nhìn thấy người bạn gái cũ của mình, một tấm hình cô đang mỉm cười ngọt ngào như đã từng cười với anh, từ trên tấm bia mộ.

    Bố mẹ cô nhìn anh. Anh bước tới và hỏi họ tại sao lại xảy ra chuyện này. Họ giải thích rằng cô chẳng tới Pháp làm gì cả. Cô bị ốm nặng vì ung thư. Trong trái tim, cô đã tin rằng một ngày nào đó anh sẽ thành đạt, nhưng cô không muốn bệnh tật của mình cản trở anh…Vì vậy cô chọn cách chia tay.

    Cô đã muốn bố mẹ đặt những con hạc giấy anh tặng bên cạnh cô, bởi nếu một ngày số phận mang anh về, cô muốn anh có thể lấy lại một vài con hạc giấy. Anh khóc…

    Cách tồi tệ nhất để nhớ một ai đó là ngồi ngay bên cạnh họ nhưng biết rằng bạn không thể nào có được họ và sẽ không bao giờ được nhìn thấy họ nữa.

    Tiền là tiền còn tình yêu thì thiêng liêng. Trong cuộc tìm kiếm sự giàu có vật chất, chúng ta hãy dành thời gian để tìm kiếm khoảnh khắc bên những người yêu thương. Bởi biết đâu, một ngày nào đó, tất cả chỉ còn là hoài niệm.

    (sưu tầm)

  4. Có 5 thành viên cảm ơn bài viết của nguoidanduong06 có chất lượng:


  5. #3
    svBK's Newbie Avatar của mamapro
    Tham gia ngày
    Jul 2007
    Bài gửi
    13

    Mặc định

    Cam ơn thầy về những câu chuyện cảm động, thực sự rất xúc tích và cho em nhận ra được nhiều điều.
    Nhưng em vẫn có một thắc mắc nho nhỏ. Nếu như cậu bé đó cho vào nắm cát một chút nước thì càng xiết chặt sẽ khiến nắm cát càng chặt chẽ hơn, phải chăng là muốn có nhiều bạn nên cần một cái ji đó ???
    Lơ mơ như thằng cơ học điện

  6. #4
    Giảng Viên Avatar của nguoidanduong06
    Tham gia ngày
    Oct 2006
    Bài gửi
    364

    Mặc định

    Quote Nguyên văn bởi mamapro Xem bài viết
    Cam ơn thầy về những câu chuyện cảm động, thực sự rất xúc tích và cho em nhận ra được nhiều điều.
    Nhưng em vẫn có một thắc mắc nho nhỏ. Nếu như cậu bé đó cho vào nắm cát một chút nước thì càng xiết chặt sẽ khiến nắm cát càng chặt chẽ hơn, phải chăng là muốn có nhiều bạn nên cần một cái ji đó ???
    Ui, thắc mắc của em đúng là khó có thể trả lời. Em đã có 1 cách nhìn khác với nhiều người về câu truyện này ===> có khả năng về lĩnh vực CĐT, ha ha

  7. #5
    svBK's Member Avatar của dat19887
    Tham gia ngày
    Aug 2007
    Bài gửi
    37

    Mặc định

    truyện của thầy sưu tầm rất hay nhưng em tự hỏi trong câu chuyện đầu tiên phải chăng ý đồ của tác giả là khác, có phải là tác giả muốn khuyên mọi người đừng níu kéo cái j quá chặt nếu chàng trai nắm chặt tay cát rơi ra rất nhanh, nếu chỉ nắm hờ thì sao, phải chăng những hạt cát ở gần kẽ tay tuy nó không phải là những người bạn thật sự thân thiết nhưng nó lại che trở cho những người bạn thân thiết phía trong, có phải thực tế là chúng ta cần các quan hệ xã hội để bao bọc một tình cảm thực sự thân thiết đáng quý
    Ai kia sung sướng đời đời
    Vững lòng nói được của tôi ngày ngày
    Ngày mai mặc kệ mai ngày
    Bởi ta đã sống hôm nay đủ rồi

+ Trả lời chủ đề

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình


About svBK.VN

    Bách Khoa Forum - Diễn đàn thảo luận chung của sinh viên ĐH Bách Khoa Hà Nội. Nơi giao lưu giữa sinh viên - cựu sinh viên - giảng viên của trường.

Follow us on

Twitter Facebook youtube