TÔI LÀ NGƯỜI SÓI
I is a werewolf

Author: NKD

Phần 1


Tôi là người sói, phải, tôi là .... người sói, các bạn hãy tin đi, tôi là ... người sói.

Tôi cũng như bao người bình thường khác thôi, có một khác biệt duy nhất là vào những đêm trăng tròn tôi lại hóa thân thành một con sói: dị hợm và tàn ác như một con sói khát máu đang săn mồi. Các bạn nghĩ các bạn đang đọc một cuốn tiểu thuyết? Không! Đây là sự thật, tôi là ... người sói!

Nhưng tôi vẫn phải sống và tồn tại, bởi tôi biết tôi có thể làm được điều gì đó cho cuộc sống, cho thế giới này, mặc cho những mũi dao làm từ sự dị nghị của mọi người đâm vào tôi hằng ngày, nhưng tôi vẫn phải sống. Người sói thì đã sao?

Mặc dù không ai biết rõ tại sao tôi lại cư xử và sinh hoạt khác lạ vào những đêm trăng tròn, nhưng họ cũng không thể nào làm ngơ được những buổi sáng tôi trở về trong tình trạng hoang tàn như một kẻ tử tù.

Họ nói cũng đúng, vì tôi đã bị cùm xích, bỏ đói và tra tấn một cách tàn ác, và người đã đưa tôi vào tù đêm đó là chính tôi! Tôi phải tìm mọi cách, mọi cách có thể để khi hóa sói, tôi không làm điều gì hại ai cả, đau đớn lắm, tại sao một người như tôi phải chịu một số phận này chứ? Đau đớn hơn khi ai đó bật bộ phim có nhân vật người sói trong đó, họ xem, họ nhìn mà không mảy may thương cảm, họ không chịu hiểu cho số phận của người sói trong phim, họ chỉ thích người sói làm gì đó khác lạ cho họ xem mà thôi, thật đau lòng, tôi là người sói của họ đây!

Người sói thì đã sao? Câu hỏi thật ngớ ngẩn, ngớ ngẩn như chính bản thân tôi.

Tôi không biết tôi sợ hãi tình yêu hơn, hay là khao khát tình yêu hơn. Ai có thể yêu tôi được nhỉ? Tôi cũng không thể nào đem lại hạnh phúc cho người mình yêu, tôi không muốn làm hại người tôi yêu thương nhất. Tôi cũng thề với lòng mình sẽ không để ai yêu tôi, vì tôi không thể đáp lại tình cảm của người ấy. Ôi, khi là sói tôi khát máu, còn khi là người tôi khát tình yêu!

Bề ngoài tôi mạnh mẽ, cười nói, nhưng vào mỗi buổi đêm tôi lại khóc một mình. Tôi khóc nhiều, rất nhiều, cảm giác được an ủi hơn khi mình khóc. Tự an ủi mình đó bạn ạ, khi là sói tôi cất tiếng hú vào ban đêm, khi là người tôi khóc trong lòng từng phút, từng giây!

Từ nhỏ đến giờ, mọi người luôn chỉ trích, nói xấu sau lưng, và thậm chí trước mặt, tạt nước vào mặt tối những câu nói làm tôi đau lòng. Họ ĐÚNG! Phải tôi là người ích kỷ, sống cho bản thân mình, tôi quái dị, tôi xa lánh mọi người, tôi luôn cư xử khác người. Họ có hiểu cho tôi đâu, không một ai chịu hiểu cho tôi, tôi là người sói cơ mà? Tôi không thể nói cho họ biết, nhưng tại sao mọi người không thể tìm một lý do nào đó để độ lượng để công bằng với tôi hơn sao? Tôi đáng trách thật, nhưng sao không ai tìm một lý do nào đó để cứu rỗi lấy linh hồn cô độc này?

Nhưng, thời gian trôi qua, tôi cũng quen với những khắc nghiệt mà cuộc sống dành cho tôi, và tôi trân trọng từng điều tốt đẹp mà cuộc sống mang lại. Tạm quên đi những nỗi mặc cảm để tìm đến với những điều tốt đẹp của cuộc sống. Khi "đến hẹn" tôi lại tạm lánh "thế giới" đi một tuần.

Rồi vào một ngày, tôi bất chợt biết ... yêu. Tôi quá vui mừng, lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy hết cô đơn! Tôi vui mừng, tôi hạnh phúc đến nỗi quên đi lời tự nhủ của mình "Đừng yêu ai và cũng đừng để ai yêu mình, mình là người sói, mình không muốn làm hại ai, làm cho người ta buồn, mình không được làm hại bất cứ cô gái nào".

Và nàng như một nàng tiên, xua tan sự u uất, LẠNH LẼO trong tâm hồn tôi. Nàng thật tuyệt vời, xinh đẹp. Tôi đã bị hạ gục bởi vẻ đẹp bên trong và vẻ đẹp bên ngoài của nàng. Nàng đã vô tình thôi miên tôi, làm tôi quên đi: TÔI LÀ NGỪOI SÓI.

Và rồi, tôi như một người sắp chết khát trên sa mạc bắt gặp được những dòng nước ngọt mát lạnh. Tôi lao vào tình yêu bằng tất cả trái tim của một con người, và sự khát khao của con sói. Hạnh phúc quá lớn lao, quá bất ngờ khiến tôi luôn lo sợ trong lòng: đến một ngày nào đó nàng sẽ ra đi. Tôi lại cô đơn như trước, thậm chí đau khổ hơn, khi trái tim tôi đã khắc tên nàng. Vì quá yêu nàng, tôi cũng lo sợ, tôi sẽ làm hại nàng, sẽ làm nàng đau khổ, nhưng dường như tôi bị một sức mạnh vô hình nào đó bắt tôi phải tiếp tục, tôi không thể cưỡng lại được. Ôi, hạnh phúc! Thật hạnh phúc! Hạnh phúc biết bao khi có một người con gái đối xử quan tâm đến tôi như vậy! Ôi thật ấm ám, ấm áp....

Đến một ngày, điều tôi lo sợ cũng đã đến!.......